Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:24
Lượt xem: 231

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiền Lệ đặc biệt giữ chỗ sẵn cho Vân Dao. Thế nhưng, lúc từ hậu trường bước , trông Vân Dao cứ như mất hồn, ánh mắt thẫn thờ, chẳng rõ đang tương tư điều gì.

Tiền Lệ huơ huơ tay mặt cô: "Hồn hề quy lai, Vân Dao! Cậu đang nghĩ gì thế, lúc tổng duyệt trục trặc gì ? Không , biểu diễn tất niên mà, tụi dân chuyên nghiệp , tàm tạm là . Với cái nhan sắc của chống lưng thì nắm chắc phần thắng ..." Tiền Lệ cứ thế lải nhải, an ủi một cách sai bét nhè.

Vân Dao chỉ lắc đầu, khẽ đáp: "Không chuyện tập tành ."

Vừa dứt lời, từ khóe mắt, cô thấy Lưu Kim cùng cái đuôi nịnh bợ của đang xun xoe tới. Vị trí của các cấp quản lý tít chứ ở đây. Hắn lượn lờ xuống khu vực nhân viên trong tổ để vẻ quan tâm, giả lả tuôn mấy lời xã giao sáo rỗng: "Mọi cứ ăn uống tự nhiên nhé, chúc cho em trong tổ hôm nay ai cũng may mắn, ôm trọn giải thưởng lớn về nhà!"

Cái hạng như Lưu Kim đặc biệt nghiện mấy màn kịch xã giao giả tạo . Và tất nhiên, mỗi diễn, đều ngoan ngoãn sắm vai quần chúng, hùa theo với thái độ cực kỳ nhiệt tình:

"Vâng ạ!"

"Cảm ơn sếp."

Trong lúc mồm mép tép nhảy, ánh mắt Lưu Kim lướt qua bàn của Vân Dao. Bắt gặp nụ đắc ý mặt , Vân Dao buồn nôn đến mức dịch vị trào ngược. Tiền Lệ cũng kịp bắt trọn khoảnh khắc , dường như hiểu điều gì. Chờ Lưu Kim lưng nịnh nọt bàn khác, cô nàng mới rỉ tai Vân Dao:

"Cậu bực lão ? Haizz, cũng phong thanh tuần ổng thăng chức . Biết với ổng đội trời chung, thấy ổng thăng quan tiến chức đúng là tức ách. ai bảo ổng giỏi luồn cúi, dẻo mép chi. Bám đúng cửa thì lên hương vù vù thôi."

Mấy tháng , ông sếp Tổng giám đốc cũ đá bay, trụ sở chính điều một sếp Tổng mới tinh xuống. Tiền Lệ cứ ngỡ sẽ màn thanh trừng nội bộ, ai dè cuối cùng sếp mới vẫn trọng dụng bè lũ của sếp Hoàng. Lão sếp Tổng nhậm chức ở Vân Đỉnh hơn hai tháng, chẳng thấy đả động gì đến cục diện của phòng Kế hoạch. Rác rưởi, cặn bã trong phòng, lão nhắm mắt ngơ, mặc kệ chúng lộng hành. Lại thêm một kẻ ăn , mát ăn bát vàng.

"Nghĩ thoáng lên ơi, ổng thăng chức thì tổ trưởng sẽ đổi khác, đỡ chạm mặt ổng, tính cũng là tin mà," Tiền Lệ cố an ủi.

Tiền Lệ hiểu. Nếu đơn thuần chỉ là thăng chức, để Lưu Kim tiểu nhân đắc chí, Vân Dao chắc điên m.á.u đến thế. Điều khiến cô phẫn nộ tột cùng là tâm huyết, nỗ lực của cô rõ ràng vượt qua vòng sơ duyệt, mà chỉ vì một câu của , công sức gạt phăng . Hắn cố tình ngáng đường cô, cô tung bằng chứng rành rành lên group phòng ban, lôi sai sót trong công việc, thói ba , chèn ép thực tập sinh của ánh sáng, thế mà chẳng xước một cọng lông, còn một bước lên mây. Giới chóp bu công ty thì giả điếc giả mù, coi nội quy như tờ giấy lộn, chà đạp lên quyền lợi của nhân viên, khiến c.ắ.n răng chịu đựng, dám hé răng đòi công bằng. Tất cả chỉ vì giỏi bợ đỡ, chọn đúng chỗ dựa.

Vân Dao cảm thấy thể nhịn thêm một giây nào nữa. Cô cực kỳ ức chế. Càng xót xa hơn cho những tâm huyết chà đạp tàn nhẫn chỉ vì thói hèn hạ của một kẻ tiểu nhân. Từ nhỏ đến lớn, cô từng nuốt cục tức nào to đến .

Đang lúc ruột gan rối bời, Lưu Kim lân la đến bàn của cô, bắt đầu bài ca hỏi han xã giao với các đồng nghiệp cùng bàn. Ai nấy đều vô cùng phối hợp, đồng loạt dậy nâng ly kính rượu . Duy chỉ Vân Dao trơ như khúc gỗ, chẳng mảy may nể nang.

Tiền Lệ gầm bàn cuống cuồng véo chân Vân Dao đến mức xoắn như quẩy, chỉ sợ cô Lưu Kim ghim thù. Vân Dao những nhúc nhích, mà đến cái mí mắt cũng lười nhấc lên. Sự chán ghét dành cho Lưu Kim, cô chẳng buồn che đậy thêm một tích tắc nào.

Bầu khí bàn tiệc vốn đang rôm rả phút chốc tụt dốc phanh. Mọi len lén liếc , trao đổi ánh mắt ái ngại. Không gian ngày càng gượng gạo, lạnh ngắt.

Trái với sự căng thẳng của , Lưu Kim chẳng coi hành động phản kháng trẻ con của Vân Dao ký lô nào. Hắn nhạt, lấy cái uy của kẻ bề để lên lớp cô: "Vân Dao , cô đó nha, việc thì yếu kém, cách hành xử cũng thiếu giáo dục. nể cô còn trẻ, mới trường chân ướt chân ráo nên thèm chấp nhặt. Sau qua công ty khác , nhớ mà sửa cái tính nết , sếp nào cũng hiền lành, bao dung như ."

Sự tự đắc gương mặt rõ ràng hơn bao giờ hết. Cả cái công ty ai mà chẳng Lưu Kim sắp thăng chức. Ẩn ý trong lời của , mù cũng thấu: chuẩn đá Vân Dao khỏi công ty.

Mọi đảo mắt , im thin thít. Ai cũng nhủ thầm trong bụng: con đường của Vân Dao ở Vân Đỉnh xem đến hồi kết . Lưu Kim ghế Phó giám đốc, một đứa thấp cổ bé họng như cô đọ nổi.

Chính Lưu Kim cũng nghĩ . Hắn cực kỳ khoái cái cảm giác chễm chệ cao, dùng quyền lực đè bẹp khác. Một con ranh thực tập sinh quèn thì tính là cái thá gì mà dám ngông cuồng với .

Vân Dao vẻ như dồn chân tường, cô ngước lên một cái thật nhạt nhòa, đáp trả một lời.

Lưu Kim thấy thế càng thêm hả hê, nhấp một ngụm rượu đắc thắng gót.

Hắn khuất, Tiền Lệ lén nắm tay Vân Dao gầm bàn, lựa lời an ủi nhưng nghẹn ứ ở cổ họng. Lưu Kim dằn mặt đến nước , Vân Dao thể trụ Vân Đỉnh nữa. Tiền Lệ uất ức cho bạn, nhưng những nhân viên quèn như các cô thì thế nào, đến chính Vân Dao lẽ cũng đang bế tắc. Tiền Lệ đau đáu lo cho tương lai của bạn, nhưng Vân Dao lật tay vỗ vỗ lên mu bàn tay cô, bình thản cất giọng: "Không , mà."

Giọng hề nhỏ, nhưng xung quanh chỉ cô bằng ánh mắt thương hại, đinh ninh rằng cô đang tự lừa dối . Vân Dao buồn giải thích, chỉ là cô cảm thấy ở đây mỗi giây trôi qua dài như một thế kỷ, sắp hết chịu nổi . Liếc đồng hồ, tám giờ mười phút, tiệc tất niên vẫn chịu bắt đầu. Chẳng tin vỉa hè từ rò rỉ, mấy bàn kế bên râm ran bàn tán bảo sếp lớn nào đó sắp giá lâm nên chương trình lùi nửa tiếng. Mọi kháo sôi nổi, nhưng Vân Dao đang mải ôm cục tức trong lòng, chữ tác chữ tộ lỗ tai.

Nghĩ ngợi một lúc, cô dứt khoát bật dậy định rời . Tiền Lệ hốt hoảng kéo tay cô , thì thào: "Cậu thế, tiệc sắp bắt đầu . Thôi thì đ.â.m lao theo lao, cứ vui vẻ lên, chuyện gì ăn xong tính tiếp. Còn màn bốc thăm trúng thưởng nữa chi, lỡ trúng mánh thì ." Tiền Lệ tưởng cô đau buồn quá nên trốn chạy.

Mấy đồng nghiệp khác cũng xúm khuyên can: " đó, trong cái rủi cái may, rinh luôn giải đặc biệt thì ." Ai nấy đều ít nhiều thương cảm cho Vân Dao, sợ cô đả kích lớn quá chịu nổi nên sức khuyên nhủ.

Ngờ Vân Dao bật , đuôi mắt cong cong lên: " thật mà, mấy nghĩ thế. Chương trình mãi chịu bắt đầu, định hậu trường dượt tiết mục chút thôi, bỏ về ." Nói đoạn, cô xách túi xách thong dong rời khỏi bàn tiệc.

Chỗ ồn ào quá, thích hợp để nghĩ mưu hèn kế bẩn.

...

Trở phòng nghỉ ở hậu trường, tiệc vẫn khai mạc nên chỉ lác đác vài đồng nghiệp tiết mục diễn đầu đang chuẩn đồ. Thấy Vân Dao, họ chút ngạc nhiên: "Ủa Vân Dao, sớm thế, tiết mục của em còn lâu mới tới mà."

Vân Dao chọn một góc xuống: "Em thuộc kỹ lời bài hát, đây ôn chút ạ." Không ai gặng hỏi thêm.

Vân Dao lôi điện thoại, một tờ giấy và cây bút . Cô chép cẩn thận bộ phần lời bài hát gốc, kẻ một đường phân cách ranh giới đối chiếu, bắt đầu thao tác nhào nặn phiên bản lời mới. Chìm đắm trong dòng suy nghĩ, thời gian chớp mắt trôi qua. Cảm xúc đúng là chất xúc tác đỉnh cao cho tài năng. Một tiếng , ngắm nghía kiệt tác lời bài hát độ chế, Vân Dao tự thấy quả là Văn Khúc Tinh hạ phàm, ngôi sáng của làng văn học mạng!

Lưu Kim đạp đổ tâm huyết của cô, ngáng đường cô, còn dương dương tự đắc dọa đuổi việc cô. Hắn cứ tự tung tự tác chà đạp cô với cái bộ mặt gớm ghiếc đến buồn nôn. Những thứ khác cô thể nhắm mắt ngơ, nhưng cái bản kế hoạch cô vắt óc cày cuốc bao nhiêu ngày đêm dùng một câu nhẹ bẫng để xóa sổ thì cô thể nhịn. Một kẻ chà đạp lên mồ hôi công sức của khác, bóp nghẹt tương lai của nhân viên một cách vô tội vạ, đạp trúng lằn ranh đỏ của cô. Cô tuyệt đối nhún nhường thêm nữa.

Tất nhiên, cô thể ton hót chuyện với trợ lý đặc biệt Triệu. Khéo đầy một ngày, cái loại tiểu nhân như sẽ cuốn gói khỏi công ty. thế thì gì là sướng! Chỉ đuổi việc thôi thì quá nhẹ nhàng. Cô cho Lưu Kim bại danh liệt, mặt bàn dân thiên hạ, lột trần bộ mặt đạo đức giả bỉ ổi của cho cùng chiêm ngưỡng. Nếu quậy group phòng ban đủ đô, thì , cô sẽ chơi một vố thật lớn.

Khái niệm "sợ rước họa " bao giờ tồn tại trong từ điển của Vân Dao. Những năm qua, bất luận cô gì, cuối cùng đều Thương Tễ tay dọn dẹp tàn cuộc. Hết tiền Thương Tễ bơm, mải chơi lười học thi rớt, Thương Tễ thuê gia sư kèm cặp... Mọi rắc rối đều giải quyết, biên độ chịu quá cao khiến cô mất ý thức về hậu quả nghiêm trọng khi theo ý thích. Cô dám tất cả. Cô chẳng sợ bố con thằng nào.

Vân Dao cất gọn tờ giấy ghi lời bài hát mới thì Lily đẩy cửa bước . Đảo mắt tìm một vòng, Lily vội giục: "Vân Dao ơi, đồ lẹ lên, tiết mục tiếp theo tới phiên em ."

Nhanh thế cơ . Cô lật đật lên trang phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-29.html.]

-

Sân khấu chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Khi tiếng nhạc dạo du dương vang lên, một luồng sáng chói lòa chiếu thẳng xuống trung tâm sân khấu. Trong màn bụi sáng mờ ảo, cô gái khoác lên chiếc váy màu xanh lam hiện , vóc dáng uyển chuyển thướt tha, đường cong mềm mại quyến rũ.

Nương theo nhịp điệu của âm nhạc, cô vươn đôi cánh tay thon thả mềm mại, ngước chiếc cổ thiên nga kiêu hãnh, kiễng gót chân, lướt nhẹ nhàng, duyên dáng. Tà váy tung bay theo từng bước nhảy, vẽ nên những vòng xoáy như những gợn sóng lăn tăn mặt nước. Ánh đèn rực rỡ hắt lên khuôn mặt yêu kiều, dáng hình thon thả, những bước nhảy thanh thoát, cô tựa như một tinh linh quyến rũ, ngây thơ nhảy múa mặt biển, vô thức cướp nhịp thở của tất cả .

Đẹp, thực sự quá . Đẹp đến mức bỗng chốc thấu hiểu cái sự điên cuồng của Chu U Vương năm xưa, đốt lửa phong hỏa đài trêu chư hầu cũng chỉ để đổi lấy một nụ của mỹ nhân. Ở khán đài, hàng loạt điện thoại đưa lên hình. Khỏi cần đoán cũng , tiết mục đinh của năm nay chắc chắn chủ.

Vài dán mắt từng bước nhảy của Vân Dao sân khấu, xì xầm to nhỏ: "Xinh cỡ , múa đỉnh thế , phen dàn sếp lớn công ty chắc chắn sẽ để mắt tới cô cho xem."

"Chứ nữa, đại mỹ nhân nhường thì ai mà chẳng mê."

Lời dứt, giai điệu sân khấu đột ngột chuyển hướng, tiết tấu dồn dập, bùng nổ, hóa là một bản hit đang mưa gió TikTok. Giọng hát ngọt lịm của cô gái vang lên qua loa, bắt nhịp cực chuẩn, hát cực , chỉ là... lời bài hát câu "bạo" hơn câu .

"Hôm nay việc mệt nhoài, sếp thì dốt mà cứ thích oai.

Sếp bảo đó là quy tắc chốn công sở, sếp hiểu cái quái gì .

Họp hành thì bớt nhảm, quản lý thì ơn lắp não , công ty đúng là hết chỗ .

Gạt phăng ý tưởng của , còn vô liêm sỉ hai giờ sáng nhắn tin hỏi tư liệu ở .

bảo ở trong cái đầu lợn của sếp !

Sếp bảo chán sống , bảo sếp mới là kẻ cần mạng, đến cả mà cũng dám đắc tội!

Sếp hỏi là cái thá gì, bảo là má thiên hạ của sếp đây!

Má mắng sếp thì sếp , quỳ xuống đó mà tự kiểm điểm !

Cùng là thực tập sinh, tại công việc chia đều, bắt gánh hết.

Sếp bảo cô của sếp Hoàng, bắt ngậm miệng.

Cái công ty mục nát từ trong ngoài, từ dàn sếp lớn đến nhỏ, bịt miệng cho lên tiếng.

cứ thích hét cho cả thế giới : Quản lý Lưu Kim của phòng Kế hoạch 1, đúng là một tên rác rưởi bỉ ổi đê tiện!"

Đến câu chót, cô còn tung chiêu tương tác cực gắt: " hô Lưu Kim, các bạn hô..."

"RÁC RƯỞI!" Một giọng dõng dạc nào đó từ khán đài bắt nhịp đáp lời.

Vân Dao nở nụ ngọt ngào đến lịm tim, năng lượng tràn trề: "Trả lời chính xác!"

Câu dứt, cả hội trường như bùng nổ, âm thanh cuồn cuộn dâng lên như sóng thần. Bầu khí sôi sục như cái nồi lẩu đang sôi sùng sục, những tiếng huýt sáo chói tai, phấn khích liên tục vang lên xen lẫn những lời tán thưởng nồng nhiệt:

"Má ơi, quá ngầu!"

"Hát đỉnh của chóp!"

"Thần tượng của lòng đây !"

Hội trường hỗn loạn như ong vỡ tổ. Tiếng reo hò ngớt. Giữa cơn cuồng hoan, hầu hết đều chung một suy nghĩ: mỹ nữ quậy banh nóc tiệc tất niên thế , cái kết chỉ nước cuốn gói . Vài ánh mắt len lén lia về dãy ghế đầu tiên, nơi các sếp lớn đang chễm chệ, tò mò xem họ sẽ xử lý vụ . nhiều nhất vẫn là những ánh mắt săm soi chĩa thẳng "tên rác rưởi" Lưu Kim - nhân vật chính réo tên.

Sắc mặt Lưu Kim lúc xanh như tàu lá chuối, hận thể nghiến nát răng. Hắn thề độc trong lòng, đợi tiệc tàn, sẽ sống c.h.ế.t bóp nát con ranh Vân Dao . Hắn bí mật kêu bảo vệ túc trực, chỉ cần sếp Hoàng ho he một tiếng, bảo vệ sẽ lập tức xông lên lôi cổ cô ả ngoài. Thế nhưng, kỳ lạ , các vị sếp lớn ở dãy ghế đầu tiên tĩnh như mặt hồ mùa thu, chẳng động thái gì.

Cả hội trường đang náo loạn, ầm ĩ. Quậy đến mức , chỉ riêng kẻ điểm mặt chỉ tên là Lưu Kim tức hộc máu, mà sắc mặt các vị sếp hàng đầu cũng tối sầm . Họ gần như thể yên, chỉ hận thể tống cổ đứa nhân viên khỏi công ty ngay tắp lự. Sếp Tổng Thương Tễ đầu tiên đích giáng lâm tiệc tất niên của Vân Đỉnh, xảy một mớ bòng bong tày trời thế . Tiệc những phá nát, mà lỡ cái clip tuồn ngoài, leo lên hot search thì hình ảnh của tập đoàn Vân Đỉnh coi như đổ sông đổ biển. Đứa nhân viên ăn gan hùm mật gấu mà dám hát cái loại bài mặt bàn dân thiên hạ!

Dàn Giám đốc, Phó giám đốc mặt tại đó mặt mày xám ngoét, túa mồ hôi hột ròng ròng, tất cả đều nín thở dồn mắt về phía đang chính giữa, chờ đợi một cái gật đầu phán quyết.

Âm thanh ồn ào trong sảnh tiệc từ từ lắng xuống. Đội bảo vệ do Lưu Kim gọi đến dàn trận sẵn bên cánh gà, hàng trăm con nghển cổ hóng xem các sếp lớn sẽ ban cái án nào cho nhân viên to gan lớn mật .

, ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc , vị Tổng giám đốc ở vị trí trung tâm, vắt chéo đôi chân dài, gương mặt thản nhiên cô gái sân khấu, khóe môi dường như khẽ nhếch lên thành một nụ tức giận. Và , từ từ giơ hai tay lên.

"Bốp."

"Bốp."

Từng nhịp, từng nhịp một. Tiếng vỗ tay nặng nhẹ của Thương Tễ vang lên, rành rọt và sắc nét giữa gian tĩnh lặng của sảnh tiệc. Các sếp lớn ở hàng ghế đầu chỉ kịp trố mắt kinh ngạc trong một giây, lật đật giơ tay lên, hùa theo vỗ tay rào rào.

Tràng vỗ tay từ hàng ghế đầu tiên lan nhanh như hiệu ứng domino, cuộn trào về phía . Chỉ một lát , tiếng vỗ tay rền vang như sấm sét, tưởng chừng hất tung cả mái nhà, quyện chặt cùng những tiếng reo hò cuồng nhiệt bùng nổ khắp gian.

 

Loading...