Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-05-28 13:47:05
Lượt xem: 227

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng thứ Hai, Vân Dao tiếp tục kiếp trâu ngựa. Đi với yêu đương, xét ở một khía cạnh nào đó thì giống y hệt - lâu dần đều thấy mệt mỏi và chán chường.

Sáng nay cô dậy khá sớm, đến công ty lúc đầy chín giờ. Vừa yên vị ở bàn việc, tin nhắn WeChat của Hồ Thiến Thiến ting ting bay tới. Cái đứa " ườn giả c.h.ế.t" suốt hai ngày qua bỗng dưng bừng bừng sức sống. Chẳng vì cô ả bỗng nhiên yêu đời yêu nghề gì, mà là vì biểu hiện "xuất sắc" của ả, ông họ quyết định... tự công tác một . Khỏi , ả mừng quýnh lên, mới sáng sớm khoe ngay với Vân Dao.

Hồ Thiến Thiến: [Tớ cứ tưởng sẽ ông họ bóc lột đến c.h.ế.t cơ, ai dè , vì thể hiện quá mức lóng ngóng vô dụng, ổng bỏ cuộc luôn! Tuyệt vời mặt trời, tuần tha hồ mà lặn ngụp bắt cá chuyện riêng !]

Hồ Thiến Thiến: [Cuộc đời cuối cùng cũng bước sang trang mới rạng rỡ hơn haha.]

Vân Dao: [Thế họ trừ lương ?]

Hồ Thiến Thiến: [Có chứ, nhưng giở trò ăn vạ đòi bằng . Đụng đến tiền nong thì giành giật đến từng đồng!]

Vân Dao thầm nghĩ, việc trướng nhà kể cũng sướng, lỡ phạm chểnh mảng chút đỉnh cũng chẳng . Cô chút chạnh lòng:

[Nói thì họ đối xử với cũng phết đấy chứ.] Chẳng bù cho Thương Tễ, mặc xác cô tự sinh tự diệt trong công việc.

Vân Dao thở dài não nuột gửi một dòng cảm thán:

[ là chân lý, quan hệ gì cũng vững chắc bằng quan hệ m.á.u mủ ruột rà.]

Nào ngờ, tin nhắn gửi , Hồ Thiến Thiến như tàng hình luôn, mấy phút liền thấy tăm .

Vân Dao: [?] Đang lười biếng trốn việc mà dám " xem rep" với cô hả!

Hai phút trôi qua, Hồ Thiến Thiến rốt cuộc cũng ngoi lên:

[Thật thì... với ông họ quan hệ m.á.u mủ gì . Ổng là con trai của chồng dì , chứ con ruột của dì , hiểu ?]

Vân Dao ngớ một lúc mới load kịp thông tin:

[Tức là, dì lấy một đàn ông từng ly hôn và con riêng, nên ông họ ruột thịt.]

Hồ Thiến Thiến: [Chuẩn cần chỉnh.]

Đầu óc Vân Dao giờ phút còn đơn thuần lắm, cô chẳng mảy may suy nghĩ sâu xa:

[Không cùng huyết thống mà họ vẫn sẵn lòng cất nhắc, dìu dắt , đúng là tệ nha.]

Hồ Thiến Thiến cũng đồng tình:

[Thì ngoài mấy lúc bóc lột , ổng đối xử với cũng lắm, cũng ơn ổng chứ bộ.]

Hồ Thiến Thiến: [Cơ mà bây giờ cũng sướng như tiên còn gì. Sếp Thương đ.á.n.h tiếng , hễ công việc gì khó khăn cứ mở lời, sẽ giải quyết hết. Thế còn đòi hỏi gì nữa? cứ nghĩ nghĩ vẫn thấy sếp Thương đối xử với cả tuyệt vời. Công việc, cuộc sống, tiền bạc... lo cho đến từng chân tơ kẽ tóc. Còn vụ dự tiệc tất niên xem múa hả, cũng giải thích , thời gian thật mà. Đại boss như bận trăm công nghìn việc. Nếu chỉ đơn thuần xem là 'gái bao', thèm mà giải thích với ?]

Những lời Hồ Thiến Thiến cũng lý. Ngẫm thì đúng là . Công việc tuy chút cực nhọc, nhưng ngoài cái đó , Vân Dao chẳng tìm điểm nào để phàn nàn. Nhìn chung, cô khá mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Còn chuyện tiệc tất niên, với một mà "thời gian là vàng" đúng nghĩa đen như Thương Tễ, cô cũng chẳng mơ mộng sẽ gác việc chỉ để xem cô diễn một tiết mục cỏn con. Cô chỉ tức cái thái độ cố tình trêu ngươi của thôi. Đã rảnh thì toẹt từ đầu , cô lãng phí cả rổ cảm xúc trình bày rõ lắm! Giờ thì cô ghim thù đấy!

...

Sáng nào cũng bận rộn như một cái máy. Vân Dao thành khâu chốt hạ cho một sự kiện offline, lúc văn phòng thấy mấy đồng nghiệp xúm xít thì thầm to nhỏ. Cô giờ hòa nhập cực với tập thể, ở drama là ở đó mặt cô. Cứ tưởng đào phốt của bà chị bên phòng phát hành, ai dè tâm điểm hôm nay là Lưu Kim.

"Mấy bà thấy , sáng nay sếp Lưu bước từ phòng Giám đốc mà ngoác cả mang tai."

"Cái ghế Phó giám đốc trống lâu lắm , ổng với sếp Triệu bên Nhóm 2 cứ kèn cựa mãi. Chẳng lẽ phen báu vật rơi tay nhà họ Lưu thật ?"

"Biết đấy! Lần họp ban lãnh đạo, đồn lão khen nức nở, mấy cái sự kiện trò lắm. Vụ hợp tác nhãn hiệu đợt cũng giao cho ổng quản luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-28.html.]

"Tin nội bộ công bố chính thức , nhưng phong phanh là phương án hợp tác với bộ hoạt hình chọn ý tưởng của Nhóm 1 đấy."

"Ối giời, đá văng Nhóm 2, khéo lão Lưu lệch cả quai hàm."

Nghe ngóng tình hình lão Lưu lướt sóng lên hương, Vân Dao tức đến mức lệch cả quai hàm. Lần cô quậy tung cả group chat phòng ban, thẳng mặt mà chẳng mảy may ảnh hưởng gì đến cái ghế của , chẳng lão tung chiêu gì mà ém nhẹm êm xuôi thế . là lão luyện, hèn chi con Trương Nhã Nhã giao cho dắt dắt, mới công ty đầy năm năm leo lên chức Tổ trưởng. Giờ tin lão sắp lên chức, Vân Dao nuốt trôi cục tức . Lòng cô vốn hẹp hòi, thấy kẻ thù đội trời chung với sống phè phỡn là cô chướng mắt vô cùng. , tài, thực lực, lên bằng năng lực thì cô tức cũng đành ngậm bồ hòn ngọt. Chỉ lạ một nỗi, một kẻ tiểu nhân chuyên luồn cúi như Lưu Kim mà cũng chút tài cán cơ đấy.

Lúc tan , cô lôi Hồ Thiến Thiến xả một trận rát họng về cái thói tiểu nhân đắc chí của Lưu Kim, ngoài chuyện đó chẳng nhắc gì thêm.

Chẳng mấy chốc đến chiều thứ Sáu. Vì lên sân khấu biểu diễn, Vân Dao xin về sớm, chạy thẳng đến Khách sạn Cảnh Xuyên để tổng duyệt cuối. Để ẵm trọn giải Tiết mục xuất sắc nhất, cô đầu tư ít mồ hôi công sức. Cô còn thuê hẳn biên đạo múa xịn xò để dựng bài, kết hợp với bản hit đình đám hiện nay, mở màn bằng vũ đạo, kết thúc bằng giọng hát.

Trong phòng chờ, Vân Dao khoác lên chiếc váy dài màu xanh lam họa tiết gợn sóng nước. Tầng váy voan xòe rộng bồng bềnh đính những viên kim cương nhỏ li ti lấp lánh như mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Mỗi bước của cô là một luồng sáng chói lọi, yêu kiều thướt tha. Thân hình bốc lửa, đôi mắt sáng như , nụ rạng rỡ, cô hệt như nàng tiên cá cao quý kiêu sa ánh mặt trời. Mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ đều tỏa sức hút c.h.ế.t .

Vừa kéo rèm bước , đám đồng nghiệp đang đồ trong hậu trường lập tức há hốc mồm, ánh mắt đong đầy sự kinh diễm giấu giếm. Lily nhào tới đầu tiên, xuýt xoa khen ngợi: "Trời đất ơi, cứ như thần sắc hạ phàm ! Vân Dao, chị dám cá danh hiệu Tiết mục xuất sắc nhất năm nay chắc chắn thuộc về em. Ngày mai trang chủ diễn đàn nội bộ Vân Đỉnh sẽ ngập tràn hình em cho xem!"

Vân Dao xoay một vòng duyên dáng. Cô quá quen với những lời xưng tụng nên chẳng buồn khiêm tốn: "Em cũng tự tin lắm!" Mọi xung quanh gật gù tán thành tắp lự. Đẹp cỡ thì khiêm tốn cái quái gì nữa.

Hiện tại sân khấu đang tổng duyệt, Vân Dao bèn kiếm một góc nghỉ, tự sướng một bức ảnh định gửi cho Thương Tễ, nhưng khựng hai giây dập tắt ý định. Gửi thì còn gì là bất ngờ nữa. Thay đó, cô nhắn tin khiêu khích:

[Tối nay em lên sân khấu biểu diễn đó nha, bài múa em đặc biệt chuẩn , bảo đảm lóa mắt cả hội trường. Anh xem ?]

[Nếu tha thiết xem, em sẽ cân nhắc nhờ đồng nghiệp fancam gửi cho .]

Gửi xong với phong thái cực kỳ chảnh chọe, Vân Dao vứt điện thoại sang một bên, lên sân khấu tập luyện. Ai dè lúc , Thương Tễ chẳng thèm rep. Hai dòng tin nhắn bơ vơ màn hình trông đến là t.h.ả.m hại. Vân Dao tức ách, tắt phéng điện thoại. Xì, thèm rep thì thôi, giá cái nỗi gì, vẻ lạnh lùng cao ngạo với ai! Ai thèm cho xem, cô cũng đếch thèm gửi nữa!

Sáu giờ tối, buổi tổng duyệt kết thúc. Đồng nghiệp lục tục bắt xe bus công ty đến dự tiệc. Tiết mục của Vân Dao giữa, cô đồ diễn , định bốc trúng thưởng . Nghe đồn giải Nhất năm nay là một chiếc BMW xịn xò.

Vừa đồ xong định tìm nhóm Tiền Lệ, Lily hớt hải đẩy cửa bước , vẻ mặt bí hiểm: "Này, chị hóng tin mật, đồn năm nay mấy sếp lớn đều đích đến dự tiệc, quy mô hoành tráng lắm đấy."

tò mò hỏi: "Sếp An cũng đến ? Hay sếp nào?" Vân Đỉnh ba vị tổng giám đốc, bình thường tiệc tất niên chỉ sếp Hoàng dự, hoặc các sếp phiên .

Lily gật đầu như mổ cò: "Chắc đến hết đấy, chị cũng rõ. Tóm chúng diễn cho thật bốc, lỡ rớt nhịp mặt các sếp, để ấn tượng là toang đấy."

Vân Dao cực kỳ tự tin nền tảng vũ đạo của , cam đoan sẽ sự cố nào xảy . Cô dấu OK đẩy cửa bước ngoài.

Phòng hóa trang hậu trường cách sảnh tiệc khá xa, băng qua một hành lang dài ngoằng, ngang qua vài phòng bao riêng mới đến khu vực check-in, khu trưng bày và cửa chính sảnh tiệc. Tiền Lệ nhắn tin bảo lấy giúp cô báo danh, giục cô mau bàn. Lần đầu tiên tham gia một sự kiện quy mô lớn thế , Vân Dao cũng khá phấn khích, rảo bước nhanh hơn về khu check-in.

Trên đường , cô rút điện thoại , định bụng cho Thương Tễ một cơ hội cuối cùng, xem đoái hoài gì . Đột nhiên, từ góc tối bên vang lên tiếng trò chuyện thì thầm. Chỉ mất một giây, Vân Dao nhận một giọng là của Lưu Kim. Hai kẻ đang kẹp điếu t.h.u.ố.c tay, chắc là đây phì phèo.

Cô chẳng hứng thú hai gã đàn ông bốc phét, huống hồ giọng Lưu Kim cô thêm một giây là nổi da gà thêm một tấc. Vừa gót định chuồn, một giọng nam khác vang lên: "Em hóng hớt , sang tuần là quyết định bổ nhiệm nhân sự . Cái ghế Phó tổng giám đốc chắc chắn gọn trong tay sếp, em xin chúc mừng sếp nha."

Là Vương Kiến, một tay chân đắc lực trướng Lưu Kim, cái loại nịnh bợ hạng nhất. Chỉ cần Lưu Kim thở câu nào, đầu tiên vuốt đuôi. Thể loại mà sinh ở thời phong kiến, bét nhất cũng đến chức Tổng quản Thái giám.

Vương Kiến leo lẻo tiếp: "Đợi sếp lên ghế Phó tổng , phận của con ranh Vân Dao ở chỉ là chuyện sếp búng tay một cái."

Bước chân Vân Dao khựng . Cái gã Lưu Kim đang ủ mưu hèn kế bẩn gì đây? Lần cô quậy đủ đô cho sợ đúng ?

Có lẽ vì sự nghiệp đang đà thăng tiến rực rỡ, Lưu Kim giấu nổi sự đắc ý, vênh váo đáp: "Cái con oắt con đó, nếu tao đang trong giai đoạn nước rút thăng chức, rùm beng lên sợ ảnh hưởng , thì tao cho nó nếm mùi lợi hại từ lâu ."

Vương Kiến tâng bốc: "Ba cái trò trẻ con của nó tuổi so với sếp. Quậy tung cái group chat lên thì giải quyết gì, đúng là nực , ngu hết phần thiên hạ. Đám Gen Z bây giờ đúng là hết t.h.u.ố.c chữa."

Lưu Kim nhạt: "Ngây thơ cụ. Chẳng dùng não mà nghĩ xem, đắc tội với tao thì kết cục ? Tao chỉ cần nhúc nhích ngón tay là cho nó bay màu khỏi tổ ngay. Cái bản kế hoạch của nó, thức đêm thức hôm cày cuốc. Thằng Trương Triệt khen thì cái đ*ch gì, tao với Chu Hành b.ắ.n tín hiệu một câu, gạt thẳng tay... Con khốn nạn, đợi tuần nhận quyết định bổ nhiệm xong, xem tao hành nó bã thế nào... Một đứa thực tập sinh quèn, tao nghiền c.h.ế.t nó như nghiền một con kiến, nó tao..."

Rít cạn điếu thuốc, tiếng đắc ý của hai gã nhỏ dần chìm gian. Vân Dao lặng tại chỗ, tai ù , cả cơ thể run lên bần bật vì tức giận. Cô cảm thấy bao giờ trong đời phẫn nộ tột độ đến nhường .

Hóa , bản kế hoạch của cô ngay từ đầu vượt qua vòng sơ khảo, chính cái gã khốn nạn Lưu Kim là kẻ giở trò bẩn thỉu đ.â.m lén lưng.

Loading...