Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-05-28 13:46:56
Lượt xem: 242
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thứ Tư cuộc họp phòng, nên thứ Hai Vân Dao nộp phương án mà mấy ngày nay cô tâm huyết thức trắng đêm để , giao cho các tổ trưởng thống nhất sơ duyệt. Ai vượt qua vòng sơ duyệt mới trình bày tại cuộc họp.
Vân Dao hồi hộp chờ đợi cả một buổi sáng.
Ba rưỡi chiều, kết quả sơ duyệt công bố. Tổ của cô chỉ phương án của Tiền Lệ và Trương Nhã Nhã chọn, những khác đều trượt đài, bao gồm cả Vân Dao.
Bản kế hoạch tâm huyết chuẩn bao lâu nay loại, bảo hụt hẫng thì là dối. vòng sơ duyệt do các tổ trưởng cùng chọn mù, đảm bảo tối đa sự công bằng.
Tổ của cô chỉ hai chọn, những đồng nghiệp thâm niên kinh nghiệm đầy khác cũng đ.á.n.h trượt, thì việc phương án của một thực tập sinh như cô qua cửa âu cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Năng lực của cô vốn dĩ cũng chỉ ở mức bình bình, hồi đại học cũng là thành phần "sống mòn chờ c.h.ế.t", chỉ là may mắn mới Vân Đỉnh chứ thiên tài xuất chúng gì.
Thế nhưng, cảm giác đầu tiên tự tin tràn trề dồn tâm huyết phương án gạt , ngay từ vòng sơ tuyển rớt cái oạch, Vân Dao vẫn chịu đả kích nhỏ.
Rõ ràng cô hỏi AI , AI còn chấm phương án của cô điểm tuyệt đối cơ mà. Kết quả thế mà trượt!
Cả buổi chiều tinh thần cô rệu rã, đến việc photo tài liệu cũng chẳng buồn nhấc chân.
Sắp đến cuối năm, phòng nhân sự gửi một email thông báo đăng ký tiết mục văn nghệ tất niên. Nhân viên nào biểu diễn tiết mục thể tự do đăng ký.
Ban đầu Vân Dao chẳng đoái hoài gì, cô hứng thú với mấy trò lên sân khấu nhảy múa . Hồi học năm nào văn nghệ cô cũng múa, múa đến phát ngán . Đã trâu ngựa cho tư bản khổ lắm , trâu ngựa còn bày trò mua vui cho các lãnh đạo xem, đúng là cái khổ tận cam lai. lúc kéo xuống , thấy ghi tiết mục đạt giải nhất do bình chọn sẽ nhận giải thưởng mười vạn tệ! Cô lập tức trở tay ấn nút đăng ký.
Không vì tiền , cô thèm để tâm đến mười vạn tệ , chỉ là vì ngọn lửa đam mê tỏa sáng rực rỡ sân khấu tất niên thôi!
Đăng ký xong, Vân Dao trở về trạng thái héo hon như cà tím mắc sương.
Hồ Thiến Thiến tranh thủ nhắn an ủi cô: [Nghĩ thoáng lên , mới phương án kiểu đầu, kinh nghiệm, thua kém các đồng nghiệp cũ là chuyện quá đỗi bình thường, đừng khắt khe với bản quá.]
Hồ Thiến Thiến: [Đừng quên thiết lập nhân vật của chúng ... Song kiếm hợp bích, hai đứa vô dụng nhất trường đại học Thành phố Nghi! Đã là đồ phế vật mà còn tự hoài nghi bản , thấy giống tiếng ?]
Vân Dao: [Cũng đúng, chúng chạm đáy xã hội , chẳng còn chỗ nào để tuột dốc thêm nữa.]
Vân Dao: [ vẫn thấy khó chịu lắm, đây là đầu tiên việc nghiêm túc, nỗ lực thế cơ mà, mà vòng sơ tuyển cũng qua nổi?! Thế là , chẳng là thiên tài trí tuệ ? Tuy bình thường tự mỉa mai là đứa vô dụng, nhưng thực vẫn luôn tin cực kỳ thông minh, chỉ là lười nỗ lực thôi. Nếu mà chịu cố gắng, gì cũng thành công hết á!]
Hồ Thiến Thiến: [... Thôi má, mới an ủi hai câu mà leo lên đầu . Cậu nhẹ nhàng ghê, nếu đời cứ hễ nghiêm túc nỗ lực là thành công thì gì còn chuyện gì khó nữa? cũng nỗ lực kiếm tiền đây, vẫn nghèo kiết xác? Hơn nữa chúng vốn dĩ là hai cục cứt bùn, vẻ buồn rầu vài cái cho lệ là . Anh họ mắng là não chứa bã đậu bật câu nào ?]
Vân Dao: [Anh họ đúng mà, vốn dĩ là thế. /Méo miệng]
Hồ Thiến Thiến: [Cút !]
Được Hồ Thiến Thiến an ủi vài câu, tâm trạng Vân Dao lên hẳn.
Đến sức photo tài liệu cũng thấy sung mãn hơn.
Cô vốn dĩ thiết lập hình tượng tinh gì cho cam, thất bại chẳng là chuyện cơm bữa ? Nói chi xa, thiên tài còn lúc tính sai, giới tư bản sừng sỏ như Thương Tễ chắc chắn cũng từng lúc đưa quyết định sai lầm, thì chuyện một đứa vô dụng như cô thành công chẳng là quá đỗi bình thường ? Cô thể quá khắt khe với bản .
Cô nắm trong tay nhan sắc tuyệt trần , chỉ IQ kém cỏi chút cũng đành chịu thôi.
Quan trọng nhất là, cô bạn nối khố não bã đậu của cô bỏ rơi cô. Sự thất bại của bản tuy buồn đấy, nhưng sự thất bại cùng chung chí hướng của cô bạn đem đến cho cô cảm giác an tâm đến lạ.
...
Buổi tối tan , hai đứa vô dụng tụ tập với , chuẩn xõa. Gọi mỹ miều là giải tỏa tâm lý đang tổn thương, chứ thực chẳng tổn thương thì bọn họ vẫn xõa suốt.
Hồ Thiến Thiến lướt TikTok, thấy một quán bar mới mở mấy màn trai bao múa thoát y, còn sờ tận tay, cô nàng thèm thuồng vụ lâu lắm . Trước đây hồi còn học thì ngại dám , giờ ngoài xã hội thì tính là trưởng thành, đến những tụ điểm của trưởng thành vui chơi một chút cũng quá đáng đúng ?
Chỉ là...
Hồ Thiến Thiến lo lắng Vân Dao: "Cậu với sếp Thương vẫn đang chiến tranh lạnh ? Lúc mà bar sợ ?"
Vân Dao vốn dĩ còn đang chần chừ, xong lập tức giãy nảy lên: "Cậu bảo ai dám ? mà sợ chắc? Hơn nữa, và Thương Tễ hề chiến tranh lạnh, là cãi nên mới tức giận bỏ , chứ sợ , hiểu ?"
Giọng càng lớn, chứng tỏ trong lòng càng chột .
ngay giây tiếp theo, cô kéo Hồ Thiến Thiến sải bước thẳng trong quán bar.
Quán bar tên là "Túy Sắc", trang hoàng lộng lẫy, nguy nga và xa hoa. Mới khai trương, thuộc đẳng cấp cao, quy định mức tiêu dùng tối thiểu. Cái tên quán mạ vàng sang trọng ngoài cửa như đang trần trụi khẳng định với tất cả : Không tiền thì đừng bước .
Đẩy cánh cửa đôi bằng đá đen nhám , tiếng nhạc khiêu vũ dồn dập, đinh tai nhức óc ập thẳng màng nhĩ. Những bóng nam thanh nữ tú lờ mờ ẩn hiện ánh đèn mờ ảo, phác họa lên những đường cong cơ thể đầy khiêu khích, tỏa một loại hormone nguyên thủy hoang dại. Thời điểm các cô đến vẫn còn khá sớm, nhưng trong quán chật ních , đủ thấy nơi kinh doanh ăn phát đạt cỡ nào.
Hồ Thiến Thiến từng thấy cảnh tượng bao giờ, ôm chặt lấy cánh tay Vân Dao, tò mò ngó nghiêng tứ phía. Sau đó cô nàng phát hiện, từ lúc hai bước , xung quanh cơ man ánh mắt đàn ông đổ dồn về phía họ, thậm chí kẻ còn thúc cùi chỏ gọi đồng bọn cùng xem.
Hồ Thiến Thiến quá quen với cảnh . Đi chung với thì bất luận là ở cũng nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Để thể ngắm rõ sân khấu hơn, Vân Dao mạnh tay gọi luôn khu ghế VIP hàng ghế đầu, gọi thêm hai ly cocktail đặc biệt, quẹt thẻ thanh toán: 21.776 tệ.
"!"
Nhìn thấy tờ hóa đơn, Hồ Thiến Thiến hít một ngụm khí lạnh: "Đệt, đắt kinh khủng ?"
Hơn hai vạn tệ, tiền bằng nửa năm tiền lương của cô !
Cái thứ rượu c.h.ế.t tiệt gì thế , 888 tệ một ly, bên trong pha vàng chắc?
Vân Dao thấy tiền hơn hai vạn cũng tàm tạm, chỉ là tiêu ở chỗ thì thấy phí phạm thôi. cô bây giờ là phú bà cơ mà, tuyệt đối thể để lộ cái vẻ mặt bần hàn "xót ruột" mất thể diện . Cô chỉ âm thầm nhéo nhéo cánh tay Hồ Thiến Thiến, dặn dò đầy trịnh trọng: “Lát nữa trai bao lên sân khấu, sờ cho thật mạnh, sờ thật nhiệt tình , sờ cho gỡ vốn thì thôi, thể để mất tiền oan !"
Khuôn mặt Hồ Thiến Thiến bày vẻ nghiêm trang đầy kiên quyết hệt như dũng sĩ chuẩn chặt tay, vươn mười ngón tay : "Bao đậu. Cửu âm sờ n.g.ự.c thủ của danh bất hư truyền , lát nữa sờ cho rách da rách thịt bọn họ luôn!"
Với bầu nhiệt huyết sục sôi của Hồ Thiến Thiến, Vân Dao vô cùng hài lòng.
Thế nhưng, cô quên mất cái đồ vô dụng Hồ Thiến Thiến chỉ cái võ mồm, thùng rỗng kêu to. Mồm thì hùng hồn là thế, kết quả đợi đến lúc đám trai bao tám múi lên sân khấu lột đồ, hai tên chạy xuống quỳ ngay mặt các cô để chờ "sủng hạnh", thì cái đồ vô dụng dùng cái bàn tay gọi là "cửu âm sờ n.g.ự.c thủ" ... bưng chặt lấy mặt, dính chặt như đổ keo dán sắt, kéo mãi chẳng chịu buông...
Cơ hội trôi qua trong chớp mắt.
Người còn nịnh nọt khách hàng khác nữa chứ.
Vân Dao tuy cảm thấy hình đám trai bao cũng bình thường, chẳng gì đáng để sờ, khéo sờ xong tay dính đầy dầu phấn. cứ nghĩ đến tiền bỏ , sờ thì chẳng phí tiền công toi ...?
Đã đến thì chơi tới bến chứ!
-
Tầng hai của quán bar.
Thực Thương Tễ thích những môi trường quá ồn ào. Anh hiếm khi đến những nơi như quán bar, nhưng vì Lâm Kính hết đến khác mời gọi tới ủng hộ lúc khai trương nên mới nể mặt mà đến.
Trong phòng bao tầng hai, ánh đèn tù mù, mờ ảo.
Trên chiếc sô pha da màu đen, Trần Hội Ninh bảo phục vụ mở một chai rượu vang thượng hạng, đẩy một ly tới mặt Thương Tễ. Hai câu câu chăng bàn chuyện dự án.
Ở một góc khác, Lâm Kính ôm ấp cô bạn gái mới quen xinh xắn đang chơi bi-a. Hai quấn quýt ngọt ngào, đ.á.n.h một đường bi hôn chụt một cái, trông đến là chướng mắt.
Trần Hội Ninh mắng: "Thằng nhóc , quen cô bạn gái xinh là vui vẻ quên lối về hả, cứ định khoe khoang đến bao giờ đây?"
Cô bạn gái nhỏ , e thẹn cúi đầu, vội vàng đẩy Lâm Kính . Lâm Kính buông tay, để cô nàng tự đ.á.n.h bi, vài bước đến mặt họ, phịch xuống sô pha, trắng trợn đáp: “Thế thì tính là xinh gì chứ. Nói đến hai chữ xinh , thì kể đến cô nàng nhà Thương Tễ cơ. Sao nào, hôm nay dắt cùng?"
"Không cần thiết."
Nhắc đến Vân Dao, Thương Tễ khẽ nhướn mắt, uể oải đáp. Anh ý định để Vân Dao bước vòng tròn giao thiệp của .
Lâm Kính hề hề trêu chọc: "Giấu kỹ thế, nuôi hai năm mà vẫn ngán ?"
Với những đàn ông ở tầng lớp như bọn họ, việc đón nhận sự nịnh bợ của phụ nữ diễn như cơm bữa, thái độ đối với phụ nữ đương nhiên cũng tùy ý. Thế nên nhiều lúc Lâm Kính hiểu nổi, Thương Tễ đủ kiên nhẫn để nuôi một con chim hoàng yến suốt hai năm ròng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-20.html.]
Phụ nữ , nhiều thì cũng na ná cả. Cứ vung tiền là những lời đường mật ngọt ngào nào cũng thể tuôn khỏi miệng. Những phụ nữ như thế chơi bời qua đường thì , dám mẩy là đổi ngay lập tức.
Cô nàng mà Thương Tễ đang nuôi, chắc cũng chỉ là chơi bời qua đường thôi. Chẳng lẽ định rước về nhà thật? Chuyện hoang đường.
Thương Tễ bất giác chau mày, nhấp một ngụm rượu vang, bình thản đáp: "Tất nhiên , gì ai đa tình như nhị thiếu gia nhà họ Lâm ?"
Lâm Kính vò đầu: "Chuyện thể trách . Phụ nữ đều cùng một giuộc cả, ở bên họ lâu là thích đằng chân lân đằng đầu, thì chẳng kiên nhẫn mà dỗ dành."
Thương Tễ cũng chẳng kiên nhẫn như thế.
Giá trị thời gian của ở sự nghiệp, chút thời gian ít ỏi dành cho tình cảm vốn dĩ là của hiếm. Hai năm qua, ngoại trừ thời gian gần đây, Vân Dao phần lớn thời gian đều khiến khá bớt lo. Anh hài lòng với một mối quan hệ thể duy trì chỉ bằng cái giá thời gian thấp, đương nhiên nhu cầu đổi .
dạo , cô ngoan. là nên để cô bỏ mặc cho nguội lạnh một chút để tỉnh táo .
Mồm mép cô cũng lanh lẹ quá đà , nếu ai đó thể phát dương quang đại kỹ năng cãi chày cãi cối lên tầm cao mới, thì danh hiệu đó chắc chắn thoát khỏi tay cô.
Những mặt ở đó tinh mắt đều nhận sắc mặt Thương Tễ đang lạnh, tâm trạng .
Lâm Kính cũng thức thời ngậm miệng, dám thêm câu nào.
lúc đó, chiếc điện thoại Thương Tễ đặt bàn bỗng rung lên. Anh cầm lên mở xem, là một thông báo thanh toán hóa đơn. Nhấn xem tên điểm giao dịch, bỗng khẽ lạnh một tiếng.
Xem cuộc sống của cô, đúng thật là vui quên lối về.
...
Khi tiết mục biểu diễn của dàn trai bao sân khấu kết thúc, Vân Dao nhấp một ngụm cocktail, khuôn mặt nhăn nhúm vì vị rượu quá khó uống. Đặt ly rượu xuống, cô tiện miệng từ chối một gã đàn ông đến bắt chuyện.
Tim Hồ Thiến Thiến vẫn còn đập thình thịch, hai tay ôm chặt khuôn mặt đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ, vẻ mặt vẫn còn thòm thèm , kéo kéo tay Vân Dao gặng hỏi: "Sao , cảm giác thế nào, sờ sướng ?"
"Lúc nãy tự mà sờ?" Vân Dao cạn lời bĩu môi: “Cũng tàm tạm thôi. Đồ phế vật, trao cơ hội tận tay mà dùng."
Hồ Thiến Thiến: "Không , tại kích thích quá nên rén chứ , con gái nhà lành như tụi thấy mấy cảnh bao giờ . mà lúc nãy lén lườm thấy cơ bụng của họ chia khối rõ lắm mà, thấy tàm tạm? Có vì chỉ thích mỗi sếp Thương nên ai cũng thấy bình thường ?"
Vân Dao buồn nôn vì cái luận điệu của cô bạn : "Cậu đừng mấy lời gớm ghiếc như thế, đừng tạo hình tượng cặp đôi ân ái cho và Thương Tễ ? thích thuần túy là vì thấy chất lượng của bọn họ cũng thường thôi."
Mối quan hệ giữa cô và Thương Tễ là do tiền bạc duy trì, gì chuyện tình cảm sâu sắc ở đây. Mấy cái mối quan hệ đắp lên bằng vật chất chỉ cần gió thổi nhẹ một cái là bay màu ngay.
Tạo tin đồn ân ái cái nỗi gì!
Hồ Thiến Thiến gật gù: "Cũng đúng. Mấy tên cơ bụng thì đấy, nhưng mặt mũi đúng là bình thường. Bất kể là ngoại hình khí chất đều lên nổi mặt bàn, mà so với sếp Thương."
Sợ Vân Dao tiếp tục lên án vô dụng, Hồ Thiến Thiến vội vàng đ.á.n.h trống lảng: "Nhắc mới nhớ, và sếp Thương chiến tranh lạnh lâu như , tính tìm cách dỗ dành để hòa giải ? Cậu sợ giận, bay luôn địa vị ?"
Hai năm qua, Vân Dao ở mặt Thương Tễ luôn giữ vỏ bọc ngoan ngoãn và hiểu chuyện, buông lời ngon tiếng ngọt ngừng, cung cấp giá trị cảm xúc đầy đủ, chuyện gì cũng thuận theo ý . Thi thoảng nhõng nhẽo một chút thì , nhưng những lúc chọc tức giận như thế thì cực kỳ hiếm.
Trong lòng cô tự , mối quan hệ thể duy trì lâu như chính là vì biểu hiện của cô khiến khá hài lòng.
cô cũng giữ thể diện chứ. Cô vểnh cằm, vẻ cực kỳ ngạo nghễ: "Không tìm. Ai rảnh mà tìm , rỗi chắc?"
Hồ Thiến Thiến thấy cô nàng vẫn còn mạnh miệng, chậm rãi buông một câu: "Hai triệu tệ cảnh báo bốc !"
Vân Dao lập tức lôi điện thoại .
Mở WeChat, chẳng cần suy nghĩ từ ngữ gì, những lời đường mật mượt mà như suối chảy tự động tuôn trào:
[Chú Thương, ba ngày khi nào mới về nhà ? Tối nay thím Ngô món sườn xào chua ngọt ngon, nhưng em ăn chẳng thấy ngọt chút nào, chắc là vì ai ăn cùng. Em ở nhà một lạnh lẽo trống trải, nhớ một chút, nhưng cũng đến mức chịu nổi . Cùng lắm là chỉ ăn ngon, đêm ngủ thôi ạ.]
Gõ xong, ngón tay ấn nút gửi. OK, chốt đơn!
Thực Thương Tễ lạnh nhạt thế nào cô cũng chẳng buồn để tâm, nhưng với vai trò là một bạn gái ngoan hiền, miệng ngọt như đường thì việc qua ngần ngày mà tỏ bày chút tâm ý nào quả thực đúng với thiết lập nhân vật của cô.
Gửi tin nhắn xong, Vân Dao cất điện thoại, xiên một miếng dưa hấu đưa lên miệng. Ừm, dưa hấu ngọt thật! Xoay đầu , cô tiếp tục kéo tay Hồ Thiến Thiến xem biểu diễn.
Rượu ở đây đúng là khó uống, Vân Dao đành gọi hai ly khác.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt sắp mười rưỡi, cũng khá muộn . Lần vốn dĩ chỉ định dẫn Hồ Thiến Thiến mở mang tầm mắt, giải tỏa tâm trạng, chứ cô cũng ham vui gì lắm. Thấy thời gian muộn, hai chuẩn rời .
Lúc gọi phục vụ tới thanh toán, cô báo là trả tiền bàn của .
Vân Dao bất ngờ. Cô từ chối hết những tên đàn ông đến bắt chuyện cơ mà, ai mà oan gia ngõ hẹp trả tiền cô chứ?
Đang lúc cô còn ngơ ngác, một đàn ông mặc âu phục chỉn chu, n.g.ự.c đeo biển tên quản lý quán bar bước tới mặt cô, cung kính : "Cô Vân, sếp Thương hỏi cô chơi đủ . Nếu đủ thì ngài đang đợi cô ở bên ngoài."
"..."
Đầu Vân Dao "ong" lên một tiếng, cảm giác như tai lãng .
Người quản lý nhắc tới ai cơ? Sếp Thương? Thương Tễ cũng ở đây á?!
Cô xoay đầu sang, dùng ánh mắt đờ đẫn vô hồn Hồ Thiến Thiến, mong đợi cô bạn học cho cô thứ chỉ là ảo giác. Làm cô thể xui xẻo đến mức lết đến quán bar bắt ngay tại trận thế ?
Kết quả là trong mắt Hồ Thiến Thiến cũng tràn ngập sự kinh hoàng, cô nàng thì thào: "Đệt, sếp Thương thế mà cũng ở đây á a a a a! Công chúa Dao Dao, tiêu đời !"
Vân Dao: "..."
Thế mới chứ!
Hai lẽo đẽo theo lưng quản lý ngoài. Gần đến cửa, chân Hồ Thiến Thiến bỗng run bần bật: "Không , gọi về nhà ăn cơm, xin chuồn nhé."
Vân Dao: "..."
Mẹ cô đang ở quê g.i.ế.c lợn cơ mà, cái đồ nghĩa khí!
Hồ Thiến Thiến cũng hẳn là đồ tồi , khi đ.á.n.h bài chuồn còn kịp hiến kế cho cô: "Công chúa Dao Dao, đừng sợ. Sếp Thương cũng đến bar mà, nếu phát hiện đúng ? Lát nữa cứ vịn cớ đó mà hỏi ngược !"
Nói xong, cô nàng lập tức sang quản lý, nịnh bợ hỏi: " thể ?" Nán đây cũng chỉ tổ gây thêm phiền phức cho công chúa Dao Dao.
Người quản lý mỉm : "Đương nhiên là , sếp Thương sắp xếp một chiếc xe khác để đưa cô về, sẽ cử đưa cô xe."
Hồ Thiến Thiến thở phào nhẹ nhõm, tít mắt: "Ôi sếp Thương chu đáo quá, cảm ơn, cảm ơn nhiều ạ."
Rồi chuồn mất hút một tiếng động.
Chỉ còn Vân Dao mặt cảm xúc bước theo quản lý. Đôi chân cô như đeo gông ngàn cân, cứ nhích từng bước chậm chạp rề rà ngoài, trong đầu điên cuồng vắt óc tìm lý lẽ để ngụy biện.
Giá như cô chỉ đơn thuần đến bar thì cũng dễ giải thích. mấu chốt là cô mới gửi cho Thương Tễ một cái tin nhắn WeChat, nỉ non ở nhà nhớ cơ mà. Kết quả bắt sống ngay tại trận.
Đáng tiếc, thời gian còn nhiều cho cô suy nghĩ nữa. Đi vài bước, ngẩng đầu lên, cô thấy chiếc Maybach màu đen tuyền đắt tiền đang đậu tĩnh lặng cửa, bóng đêm ánh lên những đường nét lạnh lẽo hờ hững.
Cửa kính hàng ghế hạ xuống một nửa. Sườn mặt lạnh lùng của ẩn trong bóng tối mờ ảo, rõ biểu cảm.
Vân Dao gần như nhấc chân lên bỏ chạy, nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng nhích từng bước tới cạnh xe.
Cửa sổ xe hạ hẳn xuống.
Thương Tễ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo, chút nhiệt độ chậm rãi đậu cô.
Vân Dao theo phản xạ nở một nụ thật ngọt ngào.
Vẻ mặt Thương Tễ vẫn bình thản, thậm chí khóe môi còn cong lên, rõ ràng, gãy gọn, chút cảm xúc thốt từng chữ một: “Ăn ngon, đêm ngủ ?"
"Cũng , chỗ giấy say vàng mê, đêm đêm ca hát thâu đêm suốt sáng thế , quả thực khó để ngủ ."