Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-05-28 11:02:48
Lượt xem: 229

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Thiến Thiến cũng vác một bản mặt xui xẻo tận mạng, so với Vân Dao thì đúng là chỉ hơn chứ kém.

Trong quán cà phê, cái miệng than khổ của Hồ Thiến Thiến ngừng lấy một giây.

"Cậu xem, sếp Thương mất kiên nhẫn với tức là bảo tiêu tiền á? Chị em , tớ thật sự đồng cảm với , nhưng kiếp, tớ chẳng thể nào đồng cảm nổi!"

"Người bảo bóc lột đáng sợ nhất là bắt phụ nữ việc như đàn ông, bắt đàn ông việc như trâu ngựa. Còn cái ông họ mất nhân tính của tớ , trực tiếp coi tớ như trâu ngựa luôn! Trả một phần lương nhưng bắt việc của hai , còn mỹ miều bảo rằng vì là nhà nên cho tớ nhiều hơn một chút. Đó mà là tiếng chắc? Tớ gọi điện cho , tớ bảo họ đang rèn luyện tớ, dặn tớ lời . Chắc tớ sống nổi nữa a a a!"

Vân Dao xong cũng xót xa : "Cậu t.h.ả.m thật đấy, chị em ạ."

Vốn dĩ cô định gọi Hồ Thiến Thiến để than vãn, ai ngờ vị bạn học của cô còn đang uất ức đến mức sắp treo cổ tự t.ử đến nơi. Hai , chỉ thiếu điều ôm rống lên.

Tóm bằng một chữ: Thảm!

Cái xã hội đúng là thành kiến với những đứa vô dụng như các cô mà!

Vì cuộc sống quá cay đắng, Hồ Thiến Thiến đành gọi hết tất cả những món tráng miệng thích trong quán. Đời khổ thế nào cũng thể để cái miệng chịu khổ .

Tất nhiên, thanh toán là Vân Dao. Dẫu thì hiện tại cô đang là một phú bà hàng thật giá thật cơ mà!

Phòng ký túc xá của các cô bốn , gia cảnh đều thuộc dạng bình thường, sinh hoạt phí mỗi tháng chẳng đáng là bao. Như Hồ Thiến Thiến, nhà tuy lò mổ nhưng mỗi tháng cũng chỉ cho hai nghìn tệ, dư trong tài khoản bao giờ vượt quá con . Vân Dao thì khác, cô là giàu nhất trong đám. Ngoại trừ cái đợt sếp Thương ép tìm việc đến mức suýt cạn lương thực, thì những lúc khác ví tiền của cô luôn kim chủ nhét cho căng phồng, chẳng bao giờ muộn phiền vì tiền bạc.

Hơn nữa, hai triệu tệ đấy! Cả đời Hồ Thiến Thiến từng thấy tiền nào lớn như , mà đây mới chỉ là tiền tiêu vặt một tháng của Vân Dao thôi! Ngày thường còn hồng bao, quà cáp, túi Hermes mấy chục vạn tệ cũng tặng tùy hứng.

Sự ưu ái ở mức độ khiến một kẻ sáng mắt vì tiền như Hồ Thiến Thiến thốt nổi nửa lời sếp Thương. Thậm chí, cô nàng còn mờ mắt đến mức cảm thấy sếp Thương đối xử với Vân Dao cũng tính là chiều chuộng đấy chứ. Cứ hễ cãi "ting ting" chuyển tiền, đây chẳng là kiểu "Daddy hào môn" tung hô mạng ?

Đã chi tiền mạnh tay thế , thái độ lạnh nhạt một chút thì cũng đành chịu thôi. Con thể tham lam đòi hỏi cả hai . Huống hồ cũng là lạnh nhạt, sếp Thương vẫn dỗ dành đấy thôi, ví dụ như vụ đòi chia tay chẳng hạn.

điều khiến Hồ Thiến Thiến bất ngờ nhất là Vân Dao thể tức giận đến mức chủ động đòi chia tay, trong khi cô luôn sợ hãi nhất là việc đ.á.n.h mất phiếu bé ngoan dài hạn .

Thực , Hồ Thiến Thiến hiểu tâm lý của Vân Dao, cả phòng ký túc xá ai cũng hiểu.

Năm nhất đại học, gia đình Vân Dao xảy biến cố. Cô nai lưng thêm kiếm tiền trả nợ, vất vả còn thường xuyên đàn ông quấy rối. Giai đoạn khó khăn nhất, khi đóng xong học phí, trong túi Vân Dao chỉ còn vỏn vẹn mấy chục tệ. Bữa ăn ăn ké bạn cùng phòng, còn đối mặt với những màn đòi nợ bất thình lình từ chủ nợ của gia đình, khiến cô kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

Ở cả cái đất Nghi Thành , nghèo đến mức như Vân Dao lúc bấy giờ đúng là hiếm khó tìm, quả thực chẳng khác nào kịch bản của nữ chính phim thần tượng cẩu huyết thuở xưa, tất nhiên là thiếu phẩm chất kiên cường bất khuất của nữ chính .

Thế nhưng, cái cảnh bữa nay lo bữa mai , hễ ai từng trải qua thì tuyệt đối sẽ bao giờ nếm thứ hai. Hơn nữa, Vân Dao vốn dĩ là cô con gái rượu bố cưng chiều từ bé, từng chịu khổ, cũng chẳng là tuýp nữ cường tự lập tự cường gì. Vất vả lắm mới vớ khúc gỗ mục là Thương Tễ từ trời rơi xuống, giúp cô thoát khỏi nghịch cảnh. Vậy nên, tuy cô tỉnh táo, nhưng vẫn nảy sinh sự ỷ Thương Tễ... cung cấp cho cô cuộc sống nhung lụa, cơm bưng nước rót. Việc cô vuột mất tờ phiếu cơm siêu cấp là điều bình thường.

Bởi thế, Hồ Thiến Thiến mới kinh ngạc quyết định chủ động chia tay của Vân Dao.

Chính Vân Dao hiện tại cũng chẳng thể hiểu nổi bản lúc đó: "Tớ cảm thấy chắc lúc đấy giận quá mất khôn, nên mới thốt mấy lời tổn lợi như . May mà sếp Thương đồng ý , nếu chắc tớ sập Vạn Lý Trường Thành vì hối hận cũng vô dụng."

Hồ Thiến Thiến thắc mắc: "Không đồng ý ? Chẳng lẽ đồng ý một nửa ?"

Vân Dao gật đầu: "Ừ, lúc xong câu chia tay tớ chột lắm, vì đồng ý ngay tắp lự, chút do dự. Cũng may đó tớ lanh trí vớt vát ."

Hồ Thiến Thiến c.ắ.n một miếng bánh ngọt, bỗng hỏi: "Vậy lỡ lúc đó vớt vát , định chia tay thật với Thương Tễ ?"

Mối tình của Vân Dao, dễ thì là trèo cao, khó một chút... thì địa vị của cô và Thương Tễ vốn dĩ luôn bất bình đẳng. Bên ngoài lời tiếng khó nhường nào cũng . Quanh quẩn cũng chỉ là bám đại gia, bao nuôi, tình nhân... những lời đại loại như .

Vân Dao hết. Ngoại trừ những bạn cùng phòng, nhiều đang bàn tán xôn xao lưng cô. cô thực sự bận tâm.

Cô chỉ hiểu một điều, mối quan hệ giữa cô và Thương Tễ thể duy trì lâu dài, cũng sẽ chẳng kết quả. Sẽ một ngày chia tay, chỉ là ngày đó khi nào mới đến.

Vân Dao ngẫm nghĩ, ngập ngừng đáp: "Thì chắc là chia tay thôi."

Quyền chủ động trong mối quan hệ vốn dĩ bao giờ trong tay cô. Nếu Thương Tễ chia tay, cô đào tư cách để ""? Cùng lắm là cầm một khoản phí bồi thường rời . Tính cô cũng chẳng thiệt thòi gì, điểm cô nghĩ thoáng.

Yêu với đương gì chứ, tiền là !

Hồ Thiến Thiến cũng đồng tình: " thế, tình yêu của đàn ông rẻ mạt lắm, quan trọng gì , cứ tiền là . Hơn nữa tớ thấy sếp Thương cũng quan tâm đến đấy chứ, ít nhất là ở thời điểm hiện tại."

thể cho nhiều tình yêu, nhưng bù bằng nhiều tiền, thế tính là quan tâm cơ chứ? Nhìn cái cách tăng tiền tiêu vặt hào phóng thế kìa, đúng là trai bụng, đúng chuẩn cây ATM di động !

Hồ Thiến Thiến chợt nảy một ý, phấn khích : "Thế thì nhân cơ hội ngàn vàng , đề cập chuyện công việc với sếp Thương ! Chẳng lý gì trong công ty của chèn ép cả. Để sếp Thương mặt, chuyện sẽ giải quyết trong vòng một nốt nhạc. Tớ đoán cái tên quản lý kinh tởm là bạn gái của Tổng giám đốc tập đoàn, chắc mặt cắt còn hột m.á.u luôn."

Hồ Thiến Thiến càng càng sướng, nở nụ gian xảo mang tính thương hiệu của mấy ác nữ trong phim Thái Lan. Cô nàng khoái nhất là mấy màn vả mặt kinh điển kiểu .

Ngờ Vân Dao lập tức lắc đầu từ chối: "Tớ mới thèm tự rước lấy nhục . Thương Tễ sẽ quản chuyện của tớ."

Chuyện gì thì chuyện, chứ riêng trong công việc, cô chứng kiến sự nghiêm khắc và vô tình của Thương Tễ . Anh yêu cầu cô độc lập, tự cường, kiên cường như tiểu cường cơ!

Hồ Thiến Thiến ngớ : "Hả? Vậy định ? Cứ để mặc hai kẻ khốn nạn đó chèn ép ? Thế thì uất ức quá! Cẩn thận tức điên lên mọc u tuyến v.ú đấy, đáng ."

"Tất nhiên là ." Vân Dao vẻ cao thâm khó lường: “Tớ tính toán xong xuôi. Studio Sơn Hà của bọn tớ dạo đang định hợp tác thương hiệu với một bộ anime, ai cũng thể nộp phương án đề xuất lên. Đến lúc đó sẽ trình bày thống nhất trong cuộc họp phòng."

Hồ Thiến Thiến sáng mắt: "Ý định dùng tài năng của tỏa sáng tại cuộc họp, kinh diễm bốn phương, khiến các sếp lớn chú ý và tán thưởng, vả mặt tên quản lý họ rùa để dám giở trò với nữa?"

Vân Dao gật đầu lia lịa, vẻ mặt " hiểu tớ quá": " đúng đúng, tớ định thế đấy! Sao nào, kế hoạch một kẽ hở đúng ?"

Hồ Thiến Thiến gãi cằm: "Hoàn hảo thì hảo, nhưng hình như bỏ sót mất một điểm quan trọng nhất thì ?"

"Điểm gì?"

"Tài năng của lẽ xuất chúng đến mức kinh diễm như tưởng tượng ."

"..."

Chà, vấn đề đúng là nan giải thật.

...

Lượn lờ mua sắm suốt cả một buổi chiều, Vân Dao phụ sự kỳ vọng tiêu một khoản tiền khổng lồ. Lúc tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ trở về Bác Quân Quan Nhã, cô phát hiện trong nhà đang khách.

Trên sô pha, ngoài Thương Tễ còn một đàn ông dáng cao gầy, đeo kính, khí chất nho nhã đang . Anh đến tìm Thương Tễ dường như để bàn bạc về một dự án nào đó.

Vân Dao từng gặp hai . Anh tên là Trần Hội Ninh, bạn từ thuở nhỏ của Thương Tễ. Gia thế cũng thuộc hàng bối cảnh, tự khởi nghiệp mở một hội sở cao cấp mà bình thường thể đặt chân .

Đưa những chiếc túi hàng hiệu tinh xảo cho thím Ngô, Vân Dao hào phóng bước tới chào hỏi.

Trần Hội Ninh tự nhiên cũng quen Vân Dao. Ánh mắt lướt qua đống hộp quà chất đống tay thím Ngô, bèn cất lời trêu chọc: "Chà, cô Vân chiều nay thu hoạch khá khẩm nhỉ."

"Đâu , em mua vài thứ linh tinh thôi, tiêu xài chút đỉnh cho vui mà." Vân Dao híp mắt đáp , vô cùng mặt dày mà diễn vai cô bạn gái dịu dàng chu đáo mặt bạn của Thương Tễ: “Bản em cũng thích mấy món đồ lắm, phần lớn là mua cho ."

Thực chẳng lấy một món nào là mua cho Thương Tễ cả. thì cũng chẳng thể nào bóc kiểm tra ngay tại trận , cô bịa thế nào chẳng xong.

Trần Hội Ninh nụ của Vân Dao, thẫn thờ mất một giây, sang Thương Tễ với vẻ đầy ngưỡng mộ: "Thương Tễ Thương Tễ, thế nào mà tìm cô bạn gái xinh hiền thục thế ? Chuyện gì cũng nghĩ cho , thật khiến ghen tị."

Thương Tễ liếc mấy hộp quà sặc sỡ , nâng ly nhấp một ngụm , khẽ đáp: "Cô quả thực ngoan."

Vân Dao vô cùng hài lòng với sự thức thời của Thương Tễ. Khuôn mặt cô nở nụ dịu dàng, giọng ngọt ngào: "Vậy em cất đồ đây, hai cứ từ từ trò chuyện nhé."

chuẩn dáng vẻ của một cô bạn gái ngoan hiền.

Đợi Vân Dao rời , Trần Hội Ninh theo bóng lưng cô, bỗng nhiên cảm thán: "Hèn chi bọn họ cứ bảo mãi quên tình cũ với Trình Nguyệt. Trước đây thấy, nhưng nụ của bạn gái , công nhận là mấy phần hao hao Trình Nguyệt thật."

Sắc mặt Thương Tễ chẳng mảy may biến động, bình thản đáp: "Không thấy giống. E là ảo giác ."

Trần Hội Ninh cũng lung lay. Chẳng lẽ là ảo giác của thật? Cũng mấy năm gặp Trình Nguyệt, là do nhớ nhầm. tin là Thương Tễ mấy em trong nhóm đều nghĩ như , chỉ là từng lên tiếng giải thích mà thôi.

Thương Tễ từ nhỏ trưởng thành chín chắn, tâm tư thâm trầm, biểu lộ hỉ nộ ái ố mặt, cũng chẳng bao giờ đem chuyện tình cảm rêu rao. Tình cảm chiếm mấy phần trọng lượng trong lòng , chẳng ai rõ. Anh thì ai đang nghĩ gì, kể cả đám bạn nối khố.

Cô gái đang nuôi bây giờ, lẽ nào chỉ đơn thuần là để đối phó với nhà?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-18.html.]

Trần Hội Ninh thăm dò: "Thật hồi mấy em đều đinh ninh và Trình Nguyệt sẽ thành một đôi. Hai đều là học bá, tính cách giống , đều thuộc kiểu cao lãnh bí ẩn, còn là thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ. Bất kể là gia thế, tính cách năng lực, hai đúng là trời sinh một cặp. Hồi đó chẳng ai nghĩ hai sẽ đến với , mà cuối cùng thành thật."

Thương Tễ đặt tách xuống: "Giống nghĩa là phù hợp. và Trình Nguyệt chung một con đường."

Trần Hội Ninh ẩn ý: "Ồ, thế và cái cô tiểu công chúa khu ổ chuột hiện tại chung đường ? Nói thật mạn phép nhé, e là càng giống chung đường hơn đấy."

Tuy nhà họ Thương quá đặt nặng vấn đề gia thế, nhưng cô gái họ Vân còn cách tiêu chuẩn chọn vợ của Thương Tễ quá xa. Với một trầm , tự kiềm chế và khắt khe với bản đến mức thái quá như Thương Tễ, yêu cầu đối với nửa tất nhiên cũng hề thấp. Trần Hội Ninh nhớ tiêu chuẩn của luôn là những phụ nữ thông minh, trí thức, lý trí và thanh nhã.

Còn Vân Dao... tuy cũng là sinh viên trường danh giá, nhưng cách tới mức "thông minh, trí thức" thì vẫn còn xa lắm. Nhất là nhan sắc quá đỗi kiều diễm và yêu nghiệt của cô, chẳng liên quan một chút nào đến hai chữ "thanh nhã, tri thức".

Ban đầu Trần Hội Ninh cũng bất ngờ khi Thương Tễ chọn một phụ nữ chỉ mỗi bề ngoài diễm lệ bạn gái. Chuyện ngoài sức tưởng tượng của nhóm em bọn họ. Thế nên mới bắt đầu đồn đoán, lẽ vì Vân Dao vài nét giống Trình Nguyệt nên mới lọt mắt xanh của Thương Tễ. đó cũng chỉ là đoán mò, chẳng chứng cứ gì. Hôm nay định mượn vấn đề để dò la đôi chút, đáng tiếc tâm tư giấu quá kỹ.

Đối với câu hỏi của Trần Hội Ninh, Thương Tễ trả lời, chỉ nhắc nhở: " khuyên đừng gọi cô là tiểu công chúa khu ổ chuột."

Trần Hội Ninh: "Sao thế? Rất hình tượng mà."

Anh tự nhận cái biệt danh đặt chuẩn, chỉ là đùa vui thôi chứ ý gì khác. Sở thích của là đặt biệt danh cho khác, Thương Tễ cũng thừa chuyện .

"Hình tượng, nhưng nhất là miễn , cô sẽ vui ."

Một phụ nữ bước chùa chỉ bái mỗi Thần Tài, nếu dính dáng đến bất kỳ từ ngữ nào mang hàm ý "nghèo khó", đảm bảo cô sẽ tức nhảy dựng lên cho xem.

Trần Hội Ninh nhướn mày “Wow" lên một tiếng: "Không chứ, Thương Tễ thế mà sợ vợ, e dè bạn gái ?"

"Không đến mức sợ vợ." Thương Tễ nhấc mắt liếc một cái: “Chỉ là dỗ dành phiền phức. Thế nên xin đừng gây rắc rối cho , nếu , cũng sẽ khiến gặp rắc rối lớn đấy."

"Được , thì ." Trần Hội Ninh sự vui trong giọng của bạn, lập tức thức thời giơ cờ trắng: “Không cũng chiều chuộng cô bạn gái nhỏ gớm nhỉ."

Thương Tễ tỏ rõ thái độ từ chối đồng tình, nhưng cũng mất luôn hứng thú để tiếp tục câu chuyện.

Chủ đề kết thúc tại đây, hai bàn bạc về dự án. Trần Hội Ninh thử thăm dò nửa ngày, cuối cùng chẳng thu hoạch thông tin gì sất.

Mặt trời ngả về tây, cho đến khi tia nắng cuối cùng khuất bóng đường chân trời, chuyện dự án mới coi như bàn xong.

Trần Hội Ninh lướt qua điện thoại: "Quán bar của thằng nhóc Lâm Kính mới khai trương, mời khá nhiều , gọi chúng cùng qua chơi, ?"

"Không hứng thú." Thương Tễ vốn mặn mà với những thứ , càng lười đến những nơi ồn ào.

Trần Hội Ninh: "Đành . Thế đây, qua đó góp vui chút."

...

Lúc Thương Tễ đẩy cửa bước phòng đồ, những hộp quà tinh xảo đang vứt ngổn ngang sàn, còn Vân Dao đang mải mê ngắm nghía mấy cái túi xách và váy vóc mới tậu. Cô thói quen tự sắp xếp những món đồ , để thím Ngô thì đến lúc tìm cô sẽ chẳng đằng nào mà .

Trong lúc Vân Dao đang chú tâm ướm thử chiếc váy nhỏ lên , thấy tiếng mở cửa phía , cô thấy bước liền vui vẻ chạy tới, đưa tay vòng qua eo nhõng nhẽo: "Anh và bạn chuyện xong ?"

Thương Tễ mặc kệ cô ôm: "Ừ."

Cứ hễ thấy là cô dính chặt lấy như cục kẹo bọc đường gỡ nổi.

Bám , kiêu kỳ, nông cạn, còn nhiều. Không độc lập, cầu tiến, chẳng lấy một chút tri thức. Hoàn trái ngược với tiêu chuẩn và kỳ vọng của về nửa . Cô vốn dĩ là hình mẫu mà sẽ thích.

Ngay từ đầu tại chọn trúng cô chỉ một ánh , thật chính Thương Tễ cũng câu trả lời chính xác. Có lẽ chỉ đơn thuần là vì cô quá xinh , miệng ngọt, thể dỗ dành lớn tuổi trong nhà vui lòng.

Ai mà chứ. Anh cũng chẳng buồn bận tâm xem việc chọn một chiếc bình hoa xinh là vì sự tán thưởng vì nguyên do nào khác.

Vân Dao khá tò mò những bạn nối khố như họ gặp thì sẽ chuyện gì, lẽ nào chỉ bàn công việc thôi .

"Vừa nãy hai đang chuyện gì thế ạ?" Đôi mắt cô long lanh như chứa cả một bầu trời vỡ vụn.

"Bàn về một dự án." Thương Tễ rũ mắt cô.

Vân Dao lập tức bĩu môi: "Chán thế. Mấy nhà tư bản vô lương tâm các với ngoài việc xoay vòng vốn thì chẳng còn chuyện gì khác ?"

Thương Tễ gỡ tay cô , đến tủ quần áo, một chiếc áo sơ mi, như nhận sự dò xét của cô: "Vậy em nghĩ chúng nên bàn chuyện gì?"

Vân Dao bắt đầu liệt kê: "Nhiều lắm chứ, ví dụ như chuyện hồi nhỏ , tình hình hiện tại của bạn bè , đủ thứ..."

Luyên thuyên một hồi, cô giả vờ như cố ý mà bẻ lái: "Hoặc là tâm sự về bạn gái cũ của các chẳng hạn..."

Thật Vân Dao chỉ tò mò đôi chút. Thương Tễ lớn hơn cô sáu, bảy tuổi. Lúc họ ở bên cũng hai mươi sáu . Một thiên chi kiêu t.ử như đây từng mảnh tình vắt vai thì đúng là chuyện hoang đường. bên hai năm, ngoài việc thỉnh thoảng cùng về nhà họ Thương thăm bà nội, cô thực chất xa vòng tròn quan hệ của , cách nào những chuyện .

Trước đây Vân Dao luôn an phận một công cụ hình , mới chẳng thèm quan tâm đến tình sử của . Hôm nay hiểu nổi hứng tò mò. Có lẽ vì hôm qua quậy một trận mà Thương Tễ cũng chẳng gì cô, như cô cực kỳ dễ đằng chân lân đằng đầu, gan tự nhiên to , thế là miệng não mà hỏi thẳng.

Thế nhưng dứt lời cô hối hận ngay lập tức. Lúc mới tìm cô, Thương Tễ từng thỏa thuận rõ ràng là can thiệp chuyện đời tư của đối phương. Cô quá giới hạn .

Đang định mở miệng bảo coi như cô gì, thì bàn tay đang thắt cà vạt của Thương Tễ khựng . Anh , nhạt nhẽo liếc cô một cái, im lặng một lát gọi tên cô: “Vân Dao."

Mỗi gọi cả họ lẫn tên, Vân Dao luôn cảm giác nơm nớp lo sợ như giáo viên gọi tên lên bảng trả bài.

Thương Tễ cau mày, giọng điệu vẻ trầm và ôn hòa: " nhớ là khi ở bên , trịnh trọng với em rằng: Em chỉ cần đối phó với nhà, đóng vai bạn gái mặt ngoài, đừng vượt quá giới hạn, càng đừng ý định can thiệp tò mò về đời tư của . dạo vẻ như gan em ngày càng lớn, tính tình cũng tệ , dỗ thế nào cũng xong. Có quá dung túng em ?"

Những ai hiểu rõ Thương Tễ đều , giọng càng ôn hòa thì sự tức giận ẩn giấu bên trong càng sâu. Anh tuy miệng mồm cay độc nhưng ít khi thực sự tức giận với cô.

... Anh đang tức giận vì cô vượt quá giới hạn, vì cô hỏi chuyện nên hỏi?

Vân Dao lúng túng cụp mi xuống. Một khi thực sự lạnh mặt, cô vẫn chút sợ hãi. Biết vượt rào , cô theo bản năng lí nhí xin : "Em xin mà..."

"Lời xin của em đến nhanh thật đấy." Thương Tễ lưng , định tiếp tục so đo với cô, chỉ khẽ hừ một tiếng: “Phạm như cơm bữa, hai chữ 'xin ' của em giá trị gì nữa ?"

Vân Dao ngập ngừng: "Thế còn nữa, xin cũng sai ?"

Thương Tễ hết kiên nhẫn để tiếp tục đôi co, chỉ là lãng phí thời gian vô ích. Anh lưng tiếp tục thắt cà vạt. Bầu khí vốn đang ấm áp, ngọt ngào trong phòng đồ bỗng chốc hạ xuống mức đóng băng.

Nhìn bóng lưng lạnh lùng của , lỡ mất vui, trong lòng Vân Dao thấp thỏm. Những ngón tay thon dài vô thức đan . Cô định vài câu ngọt ngào để xoa dịu tình hình, nhưng chẳng hiểu cứ há miệng là những lời nịnh nọt nhõng nhẽo chẳng thể nào bật thốt nên lời. Thậm chí, trong lòng cô còn dâng lên một sự bực dọc khe khẽ.

Cô chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi mà, đáng để tức giận đến mức ? Bản cô cũng chẳng hiểu bực , cô c.ắ.n răng, dứt khoát xin nữa, lấy hết can đảm lầm bầm: “Anh hung dữ với em gì?"

"...?"

Thương Tễ khựng , đầu nhàn nhạt lườm cô.

Chính cái khiến Vân Dao nhịn nổi nữa. Giống như quả bóng bơm căng một giây bèn phát nổ, cô nhăn nhó mặt mày hậm hực, giọng ngày càng lớn: “Em chỉ tiện miệng hỏi thôi, trả lời cũng , hoặc nhắc nhở nhẹ một câu ? Em là bạn gái chứ cái bao cát nhẫn nhục chịu đựng , hỏi một câu quát em ?"

", là em quá giới hạn, là em quá đáng, ? Nghiêm trọng lắm ? Nghiêm trọng thế thì b.ắ.n bỏ em , bảo em cút !"

Thương Tễ: "..."

đang ăn vạ cái gì ? Càng lúc càng vô lý càn quấy.

" đang chuyện đàng hoàng với em, hung dữ với em lúc nào?" Thương Tễ nhẫn nhịn nhíu mày.

Anh nặng lời câu nào, lấy chuyện quát tháo cô?

Vân Dao dứt khoát bước thẳng tới mặt , trợn tròn mắt, lý lẽ hùng hồn: "Mặt hằm hằm, rõ ràng là đang đe dọa em, thế hung dữ thì là gì? Cái gì mà dung túng chứ, ba ngày hai bữa răn dạy em mà gọi là dung túng ? Em mới thế mà phản ứng ? Em chỉ là bạn trai, hỏi một câu xem bạn gái cũ thì quá đáng lắm chắc? Thái độ của đây?"

Thương Tễ: "..."

Anh chỉ cảm thấy dạo đằng chân lân đằng đầu, nên mới nhắc nhở hợp lý để cô giữ đúng chừng mực, tới mức độ đe dọa cô. đối mặt với cái loại sinh vật cãi lý giỏi hơn dùng não , quả thực chẳng lý lẽ nào thông . Bất kể gì, cô đều thể kéo sang vấn đề thái độ. Anh tự thấy thái độ của chẳng vấn đề gì sất.

" móc bạn gái cũ? Có mỗi một em thôi đủ khiến đau đầu ."

Thương Tễ day day xương mày đang giật từng hồi vì tức giận, ánh mắt lạnh lùng dò xét khuôn mặt phồng rộp lên vì cáu kỉnh của cô trong chốc lát: “Bây giờ cảm thấy, việc đến Đại học Nghi Thành thiết lập học bổng hai năm là quyết định sai lầm nhất đời ."

Bỏ câu , kéo cửa phòng đồ, dứt khoát rời .

Loading...