Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:12:43
Lượt xem: 376
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng trong trẻo của Vân Dao lọt thẳng tai Thương Tễ.
Tiếng bước chân đến phòng khách chợt khựng . Anh sững tại chỗ, khẽ dừng một giây để tiêu hóa lời chia tay ngoài dự kiến , đó từ từ xoay . Ánh mắt trầm tĩnh của rơi xuống Vân Dao đang cách đó vài bước.
Trong hai năm ở bên , Vân Dao luôn sắm vai một cô bạn gái ngoan ngoãn và chu đáo. Cô hiểu chuyện, bám , tích cực dỗ dành . Có thể thấy, cô vô cùng hài lòng với cuộc sống sung túc mà chẳng cần tốn chút sức lực nào . Thế nên, việc cô đột nhiên đòi chia tay khiến vài phần bất ngờ.
Ngay từ đầu, rõ với Vân Dao rằng tìm cô chỉ để đối phó với lớn trong nhà, liên quan đến tình cảm nam nữ, càng chuyện tiến tới hôn nhân. Hai năm qua, ban đầu cô quả thực giúp cản bớt ít phiền phức. thời gian trôi , chính vì sự tồn tại của cô mà bà nội bắt đầu thấy hy vọng.
Bà cho rằng ép một chút thì sẽ tìm bạn gái, ép thêm chút nữa thì sẽ chịu kết hôn. Trong ngoài lời của bà đều là hối thúc mau chóng lập gia đình. Đến lúc Thương Tễ mới nhận , hành động tìm đối phó bà nội năm xưa chẳng khác nào uống rượu độc giải khát.
Kịp thời dừng lỗ mới là thượng sách.
Thực , cũng từng cân nhắc đến việc kết thúc mối quan hệ vô bổ với Vân Dao, chỉ là vẫn suy nghĩ thấu đáo. Nguyên nhân ở chỗ, suốt hai năm qua, việc để mặc cho cô gì nấy khiến cô dần đ.á.n.h mất khả năng tự lập. Thành tích học tập thì bết bát, công việc cũng lười nhác chẳng để tâm, dường như cô chỉ định sống vật vờ chờ sung rụng.
Một con chim hoàng yến nuôi đến mức sinh hư, nếu bây giờ thả ngoài, thật sự nghi ngờ liệu cô nổi một chút khả năng sinh tồn nào . Nếu cứ thế mà chia tay, chẳng khác nào đẩy cô từ thiên đường xuống vực thẳm. Vậy nên mới yêu cầu cô tìm việc , nhằm bồi dưỡng khả năng độc lập. Tất nhiên, đến lúc chia tay thật sự, vẫn sẽ cho cô một khoản phí bồi thường.
Từ xa xỉ chuyển sang tằn tiện khó. Vân Dao tận hưởng hai năm sống trong nhung lụa, Thương Tễ dù nghĩ thế nào cũng ngờ ngày cô chủ động đòi chia tay. Điều đủ khiến kinh ngạc.
Ánh đèn rọi xuống đôi môi đỏ mọng đang mím chặt của cô. Trong hốc mắt dường như còn đọng lớp sương mỏng, cả gương mặt tràn ngập vẻ tủi .
Thương Tễ cô vài giây, nhạy bén nhận rằng: Câu chia tay chắc hẳn là do cô lạnh nhạt nên sinh uất ức, nhất thời giận dỗi mới buông lời thiếu suy nghĩ. Đó là lời thật lòng.
"Em gì cơ?" Thương Tễ nhạt giọng hỏi ngược một câu, tựa như rõ.
Trong khi đó, dòng m.á.u nóng trong Vân Dao xông lên não cũng bắt đầu hạ nhiệt. Sau khi nhận thốt điều gì, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cô dần bình tĩnh .
Chia tay... Cô mà chủ động đòi chia tay!
Cô điên ? Căn hộ cao cấp rộng lớn chịu ở, cuộc sống sung sướng thèm hưởng, năm mươi vạn tệ tiền tiêu vặt mỗi tháng nhận, cô đòi chia tay... Thật là một quyết định ngu ngốc!
Dù cho cô mong đợi Thương Tễ sẽ đưa phí chia tay, nhưng kịch bản đúng là đá cô, hoặc hai xuống hòa bình chia tay trong một buổi chiều nắng cơ mà? Chứ là do cô đột nhiên phật ý, cáu kỉnh vô lý ném câu chia tay trong lúc tức giận như thế .
Sau khi bình tĩnh , trí thông minh của Vân Dao chiếm lĩnh cao điểm. Nói cũng , chuyện rắc rối trong công việc là do cô tự gây , giận cá c.h.é.m thớt lên Thương Tễ vốn dĩ vô lý . Hơn nữa, cô cảm thấy cuộc sống hiện tại đang . Kim chủ tuy lạnh lùng và cay nghiệt, nhưng mấy khi về nhà ! Thật sự lý do gì để chia tay với Thương Tễ cả!
Thế nhưng lời , giờ mà rút thì e là trông cô... quá hèn.
Đang lúc do dự, Vân Dao ngập ngừng ngước mắt lên, chạm đôi mắt mỏng lạnh, chút cảm xúc của Thương Tễ. Chẳng hiểu , cô bỗng nhiên coi thường thêm nữa. Có điều, khí thế ban đầu vơi nhiều, cô hạ giọng, c.ắ.n môi đáp với vẻ thiếu tự tin: “Em ... chia tay."
"Ừ."
Dù rõ mồn một hai chữ chia tay, biểu cảm của Thương Tễ dường như vẫn chẳng chút xê dịch. Càng cần bàn đến chuyện sẽ nảy sinh loại cảm giác hụt hẫng... một thứ cảm xúc thể xuất hiện .
Anh bước từng bước về phía Vân Dao, dừng mặt cô, rũ mắt xuống nhẹ bẫng buông một câu: “Được, chia tay."
Anh đồng ý .
Vân Dao cúi gằm mặt. Nghe thấy thực sự đồng ý, cô nhắm chặt mắt , sự hối hận sâu sắc ngay lập tức cuộn trào trong lòng.
Không chứ, đồng ý dễ dàng thế ?
Cô hối hận thấu xương vì ban nãy còn cố cứng miệng. Rõ ràng Thương Tễ rõ, cô chỉ cần lấp l.i.ế.m một câu "Không gì" là xong chuyện ? Không thể tiếp tục giả câm giả điếc mà sống qua ngày ?
Giờ thì , Thương Tễ rõ, cũng đồng ý , năm mươi vạn tiền tiêu vặt mỗi tháng của cô cũng cuốn theo chiều gió mà . Cứ theo cái đà Lưu Kim nhắm cô ở công ty, kỳ thực tập qua còn . Hơn nữa, là do cô chủ động đòi chia tay, cô thể mặt dày đòi tiền bồi thường đây?
Mà giả sử cô vô liêm sỉ há miệng đòi, thì liệu Thương Tễ cho ?
Những ngón tay buông thõng của Vân Dao bấu chặt . Đầu óc cô rối bời, bủa vây lấy cô lúc chỉ là nỗi tuyệt vọng khi thấy tiền bạc trôi tuột khỏi tay . Ngay lúc cô đang ấp a ấp úng, giọng nhạt nhẽo của Thương Tễ vang lên: “ khi chia tay, : Một công tác nửa tháng về, bận rộn đến kiệt sức như , tại khi bước nhà nhận lấy thái độ từ em?"
Anh hỏi câu , Vân Dao lập tức tìm thấy cơ hội để giải thích, đúng hơn là để đẩy sang cho : “Bởi vì hôm nay em buồn, cơ thể thoải mái, trạng thái tệ. Thế nhưng về đến nhà ngó lơ em, một câu an ủi cũng chẳng , còn mỉa mai em cosplay ma nữ! Làm gì ai bạn trai như chứ? Một bạn trai đến tình hình sức khỏe của bạn gái cũng chẳng thèm quan tâm, chia tay thì giữ để ăn Tết chắc?"
Bị Vân Dao chất vấn ngược , Thương Tễ dường như chọc cho tức . Anh đưa tay nâng cằm cô lên, kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn vốn dĩ trắng trẻo hồng hào, nay trát một lớp kem nền trắng bệch trôi trang điểm. Bình thường cô chẳng bao giờ trang điểm đậm như thế .
Anh rút tay về, đầu ngón tay quả nhiên dính một lớp phấn nền mịn nhưng vẫn cảm giác lợn cợn. Đưa ngón tay đến mắt cô, lạnh: “Mặt em trát lớp phấn dày cộp, hóa trang trông y hệt Sadako thế , cosplay ma nữ thì là cái gì? Ai mà là em đang khỏe?"
Nhìn thấy lớp kem nền tay , đồng t.ử Vân Dao rung lên bần bật. Cô ngước lên ánh đèn sáng rực đỉnh đầu.
Vốn dĩ cô chỉ định đ.á.n.h phấn trắng hơn một chút, trông nhợt nhạt hơn một chút để thể lý lẽ hùng hồn mà nhõng nhẽo than khổ với . Ai ngờ cái ánh đèn từ hắt xuống hại thê thảm!
"Ai hóa trang thành Sadako chứ... Đây là lớp trang điểm công sở của em." Vân Dao ngụy biện với sự tự tin rơi rụng lả tả.
"Thế thì đồng nghiệp của em ngày nào cũng sống trong hoảng sợ ."
"..."
"Cho nên, chỉ vì chuyện mà em đòi chia tay?"
Thương Tễ phòng khách, rút một tờ khăn giấy, ung dung lau sạch tay. Giọng điệu mặn nhạt, dường như cái lý do chia tay trẻ con của Vân Dao khiến cạn lời.
Vân Dao khựng một nhịp, nhăn nhó mặt mày lên án: “Còn một chuyện nữa hôm nay em mới . Thì em Vân Đỉnh là nhờ năng lực của bản , từng sắp xếp giúp em, đúng ?"
Thương Tễ bình thản đáp: “Tất nhiên. sẽ sắp xếp cho em lúc nào? Chẳng lẽ sự từ chối của còn đủ rõ ràng? Nếu em tự xin việc, sẽ khôi phục thẻ tiêu vặt cho em chắc?"
Vân Dao cãi : “ hôm đó em gửi WeChat cảm ơn, cũng thèm phủ nhận, là do em hiểu lầm! Hại em mất mặt một vố lớn giám đốc nhân sự, còn..."
Chuyện chèn ép ở công ty, Vân Dao cuối cùng vẫn . Thứ nhất, chuyện đó chẳng liên quan gì đến vấn đề . Thứ hai, với Thương Tễ cũng vô dụng. Một mặt sắt đen sì, công tư phân minh như mới đời nào thèm giúp cô. Hơn nữa, bọn họ đang bờ vực chia tay, càng lý do gì để kể lể.
Thương Tễ nhớ "lời cảm ơn" mà cô . Anh thực sự nhớ nổi từng gì khiến cô sinh ảo giác hiểu lầm. Anh dứt khoát lấy điện thoại đưa cho cô: “Ngày nào?"
Vân Dao cũng chẳng , cô mở WeChat của , tìm lịch sử trò chuyện vuốt ngược lên. Cuối cùng, cô dừng ở dòng tin nhắn [Yêu chồng lắm / chụt chụt / chụt chụt], ngón tay chọc mạnh màn hình: “Chính là chỗ ."
Hôm đó cô còn cầu xin sắp xếp công việc cho . Dù bỏ , nhưng ngay đó bên Vân Đỉnh bèn gọi điện thoại mời phỏng vấn. Tất nhiên cô sẽ hiểu lầm là do nhúng tay , nên mới đặc biệt gửi tin nhắn WeChat để cảm ơn.
Thương Tễ theo ngón tay cô: “Chỉ dòng thôi?"
Vân Dao chắc nịch: “Chỉ dòng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-16.html.]
Thương Tễ nhạt giọng bảo: “Em cứ kéo lên tiếp ."
Vân Dao hiểu mô tê gì, nhưng vẫn dùng tay vuốt lên vài cái, đó ngước lên đầy khó hiểu. Phía thì cái gì chứ?
Thương Tễ bật chế giễu, giọng lạnh lùng tựa như máy móc: “Trong cái đoạn trò chuyện ngắn ngủi mà em lướt qua, em gửi cho năm câu 'Yêu ', mười câu 'Chồng yêu chụt chụt'. Mấy cái từ 'Yêu chồng' của em tuôn như cơm bữa, thuật tâm trí để hôm đó em gửi một cái tin nhắn cảm ơn?"
Vân Dao: "..."
Thì mắt tinh, học toán giỏi thế cơ . Ra vẻ cái gì chứ!
Vân Dao cạn lời, lúng túng, gượng gạo mím môi. Thật vốn dĩ cô đuối lý, giờ thì ngụy biện cũng chẳng ngụy biện nổi nữa... hết cách đổ cho Thương Tễ .
Thương Tễ liếc đồng hồ đeo tay, sắp mười giờ. Vốn dĩ định về nhà tắm rửa một cái mới họp, nhưng xem bây giờ còn thời gian nữa. Lãng phí thời gian những cuộc tranh luận kiểu ý nghĩa gì.
"Sự thật chứng minh, hai lý do chia tay của em đều vô cùng vô lý."
Thương Tễ ngừng một lát, tiếp: “ nhận cảm xúc của em quả thực là của . Để bù đắp cho sự thiếu sót , sẽ tăng gấp đôi tiền tiêu vặt mỗi tháng cho em. Tất nhiên, nếu em vẫn kiên quyết chia tay, cũng ý kiến."
!!!
Màng nhĩ của Vân Dao lúc chỉ lùng bùng lấp đầy bởi ba chữ "tăng gấp đôi".
Thế chẳng mỗi tháng cô sẽ một triệu tệ ?
Cô vốn dĩ chia tay, ngoan ngoãn leo xuống cái bậc thang thì đúng là đồ ngốc. nếu đồng ý ngay lập tức, trông cô sẽ hèn, tí ranh giới nào. Quan trọng nhất là giữ nổi thể diện. Cô mặt dày chứ là đồ hổ!
Làm thế cứ như cô ầm lên chỉ để vòi tiền ... Thôi , đúng là cô vòi tiền thật.
mà, rõ ràng là cô vô lý đòi chia tay, Thương Tễ còn tăng tiền tiêu vặt cho cô?
Giây tiếp theo, Thương Tễ giải đáp ngay thắc mắc trong lòng cô: “Em đang trong cơn giận, suy nghĩ kỹ thì cứ từ từ mà cân nhắc, cần vội. Bây giờ một cuộc họp, đợi họp xong em cho câu trả lời cũng muộn."
Ồ, thì là đang vội họp nên mới lấy tiền để dỗ dành đuổi khéo cô.
"Anh ." Vân Dao cố vẻ rụt rè, gật đầu, "Để em suy nghĩ thêm."
"Rửa mắt mong chờ."
...
Nửa đêm, thành phố Nghi vẫn đèn hoa rực rỡ, phồn hoa tấp nập. Nhìn từ cửa sổ sát đất tầng thượng xuống, lọt tầm mắt là cả một màn đêm say sưa trong ánh nghê thường.
Sau hai giờ đồng hồ, cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc. Thương Tễ vô cùng mệt mỏi. Anh tháo cặp kính gọng vàng xuống, gập máy tính , dậy rời khỏi thư phòng.
Mười hai giờ mười hai phút.
Đã khuya thế , chắc Vân Dao ngủ , dứt khoát thẳng phòng tắm bên ngoài.
Lúc tắm xong đẩy cửa bước phòng ngủ, thấy bên trong chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ nhã nhặn, ánh sáng dịu nhẹ, gian tĩnh mịch. Vân Dao đang nghiêng, lưng cửa. Mái tóc dài đen nhánh, dày dặn xõa tung tựa như những đường nét thủy mặc loang lổ trong nước, vài lọn vương bờ vai gầy trắng ngần đến lóa mắt. Sự tương phản trắng đen mang hiệu ứng thị giác sắc nét đến cùng cực.
Cô ngủ yên bình, ngoan ngoãn.
Đã cho cô hai tiếng đồng hồ, cô suy nghĩ đến . Anh lý do gì để nghi ngờ việc Vân Dao sẽ tiếp tục từ chối, bởi sự bù đắp đưa thành ý. Hơn nữa, cô chỉ đang hành xử bốc đồng vì tức giận, thật lòng chia tay.
Vừa lật chăn xuống, phụ nữ trông vẻ say giấc bỗng nhiên ôm chăn nhích ngoài, dáng vẻ như kéo giãn cách với . Cô vùi mặt trong chăn, bóng lưng thanh mảnh nhưng duỗi thẳng, mang theo một sự bướng bỉnh khó giấu. Khỏi cần hỏi cũng , cô vẫn đang vui.
Thương Tễ bỗng cảm thấy đau đầu. Không trong hai tiếng đồng hồ cô nghĩ cái gì, lẽ nào vẫn định chia tay?
Cố gắng níu kéo chẳng qua là vì chấp nhận việc " đá", và thêm nữa, hiểu cô chỉ giận dỗi nhất thời. Anh cũng cho rằng nếu bây giờ rời khỏi , Vân Dao thể tự lập và sống . Anh vốn dĩ loại thích tình cũ sống chật vật.
nếu cô cứ khăng khăng đòi chia tay, thì cũng chẳng ý kiến gì.
"Vân Dao, chúng chuyện ." Thương Tễ day day xương mày, lật chăn dậy.
Vân Dao rúc đầu sâu hơn trong chăn, trông hệt như một con mèo nhỏ đang phản ứng thái quá, gặp lạ.
Bầu khí trong phòng trở nên im lìm, tĩnh lặng. Mất một lúc lâu , mới thấy giọng rầu rĩ của cô vọng từ trong chăn: “Rõ ràng là của . Anh về đến nhà tức giận với em, tỏ thái độ cực kỳ lạnh nhạt, đừng tưởng em . Anh quan tâm em mà còn mỉa mai em, em dĩ nhiên là vui ."
Nói xong, cô mới chậm chạp chui khỏi chăn, quỳ giường, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên . Tóc cô rối, hai má vì ủ trong chăn quá lâu nên đỏ bừng lên. Đôi môi mềm mại vểnh lên, đôi mắt hồ ly xinh phủ một tầng sương mỏng, trông ấm ức vô cùng. Cô tiếp tục lên án: “Em vui, em khó chịu, em bốc đồng đòi chia tay. Anh rõ ràng , mà đồng ý luôn em xuống đài . Rõ ràng là chẳng để em mắt một chút nào."
"Anh xem, đối xử với em quá đáng lắm ?"
Bây giờ thì cô bắt đầu sĩ diện . Muốn bước xuống bậc thang, nhưng bước xuống một cách thật phong độ cơ.
Thương Tễ nhướng mắt. Lúc về nhà tức giận với cô ? Sao thể chứ, cô gì điểm nào đáng để tức giận? mà cái việc cô xuống đài ... hóa điểm mấu chốt khiến cô giận dỗi là ở đây ? Anh đúng là cô mắc bệnh sĩ diện đấy.
Thương Tễ cực kỳ mệt mỏi, lười đôi co, bèn dứt khoát thừa nhận: “Ừ, là quá đáng."
Vân Dao gật đầu thật mạnh: “Anh là . Đồ khốn khiếp." Nghe giọng vẫn còn hậm hực lắm.
Thương Tễ định tiếp tục chủ đề " là đồ khốn khiếp " với cô. Chẳng sự mệt mỏi quá độ khiến sinh chút bực dọc , chỉ giải quyết chuyện càng nhanh càng .
"Tên khốn khiếp tội ác tày trời dự định sẽ tăng tiền tiêu vặt mỗi tháng lên thành hai triệu để bù đắp cho em. Vậy, cô Vân chịu nhiều uất ức thể miễn cưỡng tha thứ cho và để ngủ ?"
Vân Dao vốn chỉ cần nhận , đó sẽ danh chính ngôn thuận mà mượn gió bẻ măng, như cô sẽ mất mặt. Ai mà ngờ Thương Tễ mà tiếp tục tăng tiền tiêu vặt cho cô?!!
Hai triệu tệ?
Khựng một giây.
Vân Dao ngay lập tức ngoan ngoãn chui tọt chăn, uất ức, vặn vẹo, cũng dẹp luôn cái thói giả vờ giả vịt như Lâm Đại Ngọc. Cô ân cần kéo chăn đắp cho : “Tha thứ! Siêu cấp tha thứ! Chú Thương việc vất vả , ngủ sớm nha, em ồn nữa ."
Ai mà từ chối tha thứ cho hai triệu tệ chứ? Đây chính là hai triệu tệ đấy! Xin , cái việc cho bác Mao thất vọng cô !
Thương Tễ nhắm mắt , khóe môi khẽ cong lên: “Cảm ơn nhiều."