Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-05-25 03:00:52
Lượt xem: 744
Tám giờ tối.
Ánh đèn neon rực rỡ, ngàn vạn ngọn đèn lung linh thắp sáng màn đêm, chính là lúc cuộc sống về đêm náo nhiệt bắt đầu.
Trong căn hộ cao cấp rộng lớn, tấc đất tấc vàng ngay trung tâm thành phố Nghi, một cô gái với mái tóc đen dài uốn lượn như tảo biển đang sấp chiếc giường lớn êm ái. Cô mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa màu xanh non, khuôn mặt đầy vẻ rầu rĩ dán mắt tin nhắn của bạn cùng phòng điện thoại.
Hồ Thiến Thiến: [Phiền c.h.ế.t , hồ sơ tuần nộp chìm nghỉm . Chỉ duy nhất một công ty gọi điện hỏi han tình hình cơ bản xong cũng bặt vô âm tín luôn.]
Hồ Thiến Thiến: [Tui nghi là tui thất nghiệp đến nơi bé Dao ! Bà năm nay đến hơn mười hai triệu sinh viên nghiệp ? Năm chỉ tăng chứ giảm ! Bố tui ở quê mổ lợn để nuôi tui ăn học, tui thể về quê mổ lợn tiếp á á á á... phiền c.h.ế.t !]
Hồ Thiến Thiến: [Còn bà thì , tìm chỗ thực tập ?]
Câu hỏi của Hồ Thiến Thiến đ.â.m trúng ngay nỗi đau của Vân Dao.
Vân Dao: [Chưa nữa.]
Cô mở ứng dụng xin việc , một loạt danh sách lịch sử chào hỏi. Chỉ hai công ty phản hồi, hỏi cô "thư ký " . Nhìn qua là kiểu thư ký chuyên "phục vụ tận giường" !
Đáng ghét thật, mấy tay giám đốc thời nay nhát gan đến thế , ngủ một cũng dám ? mà thế cũng , cô một vị "cấp " , thể "bé ba" nữa. Đôi mắt hồ ly quyến rũ của Vân Dao lộ rõ vẻ chán nản.
Cũng thể trách cứ gạ gẫm Vân Dao l..m t.ì.n.h nhân, chỉ trách gương mặt của cô quá đỗi tinh xảo và diễm lệ. Đôi mắt hồ ly như lúc nào cũng câu hồn đoạt phách đối diện, chiếc mũi dọc dừa nhỏ nhắn thanh tú, đôi môi đỏ mọng như quả đào. Trên khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn , từng đường nét ngũ quan đều mỹ động lòng , rực rỡ xinh xắn.
Vào Đại học Nghi bốn năm, cô ẵm trọn danh hiệu Hoa khôi trường suốt bốn năm liền. Riêng về mảng nhan sắc, cô sức mạnh thống trị tuyệt đối.
Còn về thành tích học tập thì... để tính .
Suốt bốn năm đại học, môn chuyên ngành nào cô cũng đội sổ. Toán cao cấp thì trượt liên tục ba năm, mãi đến năm nay thi mới miễn cưỡng qua ải.
Lần thứ tư nộp tiền thi cho cô, Thương Tễ khẩy mỉa mai: "Đại học Nghi thiết lập phí thi đắt hơn , chính là mong sinh viên thể qua môn ngay từ đầu. Không ngờ thà 'đâm đầu chỗ đắt' chứ chịu học. Vì công cuộc xây dựng khuôn viên trường học tươi mà đóng góp công sức, em cũng coi như là dụng tâm lương khổ đấy."
Vân Dao bực dọc vò đầu bứt tai. Cô trượt môn, nhưng toán cao cấp vốn dĩ thứ mà con thể học hiểu ! Trên đời , thứ vô lý nhất chính là toán cao cấp... là , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng . Hơn nữa, cô vốn vớt vát mới đỗ Đại học Nghi, chuyển nguyện vọng sang chuyên ngành Công nghệ Thông tin, thể đọ với những học bá hàng thật giá thật chứ.
Tóm , xét theo "thành tích xuất sắc" suốt bốn năm đại học, dù mang danh sinh viên trường điểm, Vân Dao vẫn vô cùng đau đầu về chuyện tìm việc khi lễ nghiệp đang đến gần.
Trong một ký túc xá, "Ngọa Long" và "Phượng Sồ" lúc nào cũng như hình với bóng. Ngày trường càng đến gần, những giọt nước mắt ôm rống của cô và Hồ Thiến Thiến càng rơi lã chã. Bà nội nó chứ, ai mà ngờ môi trường đại cục bây giờ tệ thế , tình hình việc căng thẳng đến !
Hồ Thiến Thiến: [Tốt quá chị em ơi, thấy bà cũng tìm việc là tui yên tâm . Chị em , cả đời !]
Vân Dao: [Đứa nào tìm việc chó!]
Hồ Thiến Thiến: [Không đúng, tình hình của bà vẫn lạc quan hơn tui một chút. Cùng lắm thì bà nhờ bạn trai sắp xếp cho một công việc là xong! Húc Hòa là tập đoàn công nghệ hàng đầu ở thành phố Nghi đấy, sinh viên Thanh Hoa, Bắc Đại còn tranh ... Thôi nữa, càng càng ghen tị. Chị em , bà thể nhờ đại lão của bà sắp xếp luôn cho tui một chân ? Yêu cầu của tui thấp lắm, lương 8.000 tệ cộng thêm nghỉ hai ngày cuối tuần là .]
Vân Dao: [Không , .]
Hồ Thiến Thiến: [Sao ? Đừng bảo là bà thấy đường tắt , cứ một mực nụ hoa nhỏ trong sáng tự lập tự cường, chịu thương chịu khó đấy nhé? Công chúa Dao Dao của chúng mà giác ngộ cao thế á?]
Vân Dao: [Cút , đường tắt thì tui ngay và luôn nhé!]
Vân Dao: [Ai thèm tự lập tự cường chứ, bà nghĩ tui bảo sếp Thương sắp xếp công việc cho chắc?]
Hồ Thiến Thiến: [Thế bảo?]
Vân Dao: [Tháng tui 'uyển chuyển' đề cập với sếp Thương một , bảo sắp xếp công việc cho tui.]
Hồ/Thiến Thiến: [Ổng từ chối ?]
Vân Dao: [Còn hơn cả từ chối.]
Vân Dao miêu tả một cách vô cùng sinh động:
Vân Dao: [Thương Tễ (mặt lạnh tanh): Ý em là bảo từ chối một sinh viên Thanh Hoa - Bắc Đại với thành tích xuất sắc, năng lực vượt trội, để chọn một đứa sinh viên trường Nghi kém cỏi rớt toán cao cấp bốn như em? xin em đấy, đừng dùng cái bộ não tiến hóa của em để bẩn công ty .]
Hồ Thiến Thiến: [Đậu xanh, cay nghiệt thế! Tội nghiệp bà quá chị em ơi. Mẹ kiếp đây là bạn trai, đây là cái máy b.ắ.n đậu Hà Lan thì ! Bắn từng phát từng phát nát bét trái tim bà . Theo ổng đúng là khổ bà.]
Vân Dao: [Chứ còn gì nữa.]
Vân Dao: [ hôm qua Dương Linh mới than vãn với tui, ngày nào lên công ty cũng cày bục mặt, thế còn chịu trận chửi, cuối tháng nhận lương thực tập 4.500 tệ. Đóng tiền nhà điện nước xong âm luôn 500 tệ trong thẻ tín dụng. Tui nghĩ thông suốt , sinh viên đại học mà, cũng vùi dập thôi. Không Thương Tễ chà đạp thì cũng cuộc sống giẫm đạp tàn nhẫn.]
Hồ Thiến Thiến: [Mẹ nó, đừng nữa, tui ứa nước mắt đây .]
Vân Dao: [Nên nể tình Thương Tễ trai, cao ráo, tám múi cơ bụng còn lắm tiền, tui sẽ nhịn thêm chút nữa. Bà cứ yên tâm, đợi chị em bà nhẫn nhục chịu đựng gả nhà họ Thương, sinh cho ổng tám đứa con trai để củng cố địa vị, lên mặt tác oai tác quái xong, tui nhất định sẽ đón bà về cùng hưởng phúc.]
Hồ Thiến Thiến: [Một tiếng bạn , cả đời bạn ! Trông cậy hết bà đấy nhé.]
Vân Dao: [Bao luôn.]
Hồ Thiến Thiến: [Khoan , nếu bà hào khí ngút trời, dã tâm bừng bừng phu nhân hào môn như thế, thì còn cày bục mặt tìm việc gì nữa? Cứ ở nhà ăn chờ c.h.ế.t là mà.]
Vân Dao: [...]
Hồ Thiến Thiến: [Đấy, thấy , hễ gặp câu hỏi khó là im re.]
Không Vân Dao , mà là trong lòng cô đang đắng ngắt đây !
Hồ Thiến Thiến: [? Mau khai .]
Vân Dao: [Thương Tễ cắt tiền tiêu vặt của tui , tên khốn , tui liều mạng với !]
Vân Dao: [Ổng bảo nếu tui tìm việc khi nghiệp thì sẽ cho tui một xu nào nữa huhuhu...]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-1.html.]
Hồ Thiến Thiến: [Vãi, thế thì t.h.ả.m thật. Không chứ, nhà họ Thương thiếu chút tiền lương đó của bà chắc? Tại sếp Thương ép bà ?]
Vân Dao: [Đương nhiên là thiếu. Anh chỉ thích chì chiết, mỉa mai tui là cái bình hoa kỹ năng sinh tồn, tiền đồ u ám. mà nghĩ xem, tui là bình hoa thì cần kỹ năng sinh tồn gì nữa?]
Vân Dao: [Hai năm qua tui giúp ổng đối phó với nhà, lao tâm khổ tứ, công lao hiển hách, mà dám cho tui một đồng nào! Bây giờ thẻ ngân hàng của tui chỉ còn đúng 2.303 tệ rưỡi. Các chị em, xem tui trụ nổi đến lúc nghiệp ?]
Hồ Thiến Thiến: [Từ giờ đến lúc nghiệp còn hơn một học kỳ nữa cơ mà! Hai ngàn tệ thì đủ cho ai tiêu?]
Cũng .
Vân Dao lăn lộn chiếc giường rộng hai mét. Ánh mắt vô hồn chằm chằm lên trần nhà trắng tinh.
Trắng sạch như cái ví tiền của cô lúc .
Cô nghèo quá.
Thèm ăn trộm tiền của Thương Tễ quá mất.
Chán chường hai giây, cô bỗng bật dậy như một con cá chép. Cô đói .
Bước phòng khách, mở chiếc tủ lạnh chật ních đồ. Đủ loại đồ ăn vặt, thực phẩm, trái cây, đều là dì giúp việc mới mua hôm nay, hạn sử dụng còn mới.
Vân Dao lôi một hộp bánh ngọt nhỏ từ tủ lạnh , phân vân nên ăn . Ngẫm , cô sắp đến kỳ "rụng dâu" , nên hộp bánh cô ăn, mà là "bà dì" ăn. Bánh "bà dì" ăn, chắc chắn sẽ mập lên cô .
Nghĩ , Vân Dao bèn đường hoàng vô tình tiêu diệt 50 gram "bom calo" lúc chín giờ tối.
Vẫn đủ.
Vân Dao chằm chằm tủ lạnh.
Đề tài luận văn giao, cô thể cứ rúc mãi trong nhà ăn bám nữa. Cô định về trường để dùi mài luận văn, tiện thể rải CV tìm việc.
cô hết sạch sinh hoạt phí , hai ngàn tệ cũng chẳng tiêu bao lâu. Cân nhắc thận trọng vài giây, cô nảy một kế. Thương Tễ cho tiền thì cô tiêu, cho thì cô đòi, tiện thể dọn sạch đồ trong nhà luôn.
Vân Dao phòng, lôi chiếc vali kéo , bắt đầu khuân đồ từ tủ lạnh : "Dâu tây lấy , socola, kẹo dẻo nước ép cũng lấy, ồ còn cả giăm bông Kim Hoa nữa ? Lấy hết, mang về ký túc xá nhúng lẩu ăn..."
Vân Dao lẩm bẩm say sưa "trộm" đồ ăn vặt, nhận vị kim chủ kiêu ngạo công tác nước ngoài một tháng của cô trở về.
"Em định chạy nạn đấy ?"
Một giọng lạnh lẽo như sương giá vang lên lưng Vân Dao.
Làm cô giật run tay, một hộp sầu riêng tách múi cứ thế rơi bộp xuống sàn nhà. Hộp bung , mùi hương đặc trưng thơm thối của sầu riêng lập tức bay tỏa khắp khí.
Vân Dao cố nén sự xót xa, chột nuốt nước bọt. Giây tiếp theo, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt hồ ly cong cong thành hình trăng khuyết tuyệt . Cô chạy , tỏ vẻ kinh ngạc mừng rỡ : "Anh về ? Một tháng gặp, em nhớ c.h.ế.t huhu."
Trên tay cô vẫn còn dính chút cặn sầu riêng, liên tục tỏa mùi vị nồng nặc.
Cách đó một bước chân, đàn ông mặc chiếc áo măng tô đen dáng dài phẳng phiu chán ghét lùi một bước. Toàn toát lên vẻ cao quý, lạnh nhạt, mang theo sự mệt mỏi của trải qua chặng đường dài.
Đôi chân mày lạnh lùng của Thương Tễ nhíu : "Đêm hôm ngủ, lúi húi ở đây trộm đồ ăn vặt gì?"
Vân Dao bĩu môi: "Đồ nhà , trộm là quá đáng nhé. Xin hãy gọi em là quản lý tủ lạnh."
"Sắp đến kỳ thi cuối kỳ mà, em dự định về trường quên ăn quên ngủ, phấn đấu hết , tranh thủ để luận văn nghiệp qua ngay trong đầu tiên."
Thương Tễ cởi áo măng tô, nới lỏng cà vạt. Anh đầu liếc cô một cách đầy bất ngờ, nhếch khóe môi mỏng: "Công chúa Dao Dao luôn tôn thờ chủ nghĩa ăn no chờ c.h.ế.t mà cũng giác ngộ cơ đấy. Xem lên chùa thắp hương tạ lễ ."
Độ cong nơi khóe miệng tùy ý bộc lộ sự chế giễu hề che giấu.
"..."
Hơn một tháng gặp, cái tên đàn ông ch.ó má về mỉa mai cô . May mà da mặt cô đủ dày để chống đỡ những lời bóng gió lạnh nhạt của .
"Anh gì thế? Em tuy là một đứa vô dụng, nhưng cũng là một đứa vô dụng chí tiến thủ ? Anh cứ yên tâm, tháng tới em sẽ dọn về trường ở, ngày ngày hai điểm một đường giữa ký túc xá và thư viện cho xem quyết tâm của em!"
Ánh mắt Thương Tễ lướt xuống chiếc vali đất: "Đống đồ ăn vặt chính là quyết tâm của em đó hả?"
Nhắc đến đây, Vân Dao cuối cùng cũng cơ hội giả vờ đáng thương: "Thì ai bảo cắt tiền tiêu vặt của em, em hết sạch tiền , lẽ để c.h.ế.t đói ở trường ?"
Cô lén lút dò xét một cái, thấy vẫn chẳng biểu cảm gì. Cô dậy chạy bồn rửa, rửa sạch tay lau khô, đó mới sà ôm chặt lấy eo Thương Tễ, giàn giụa nước mắt tố cáo: "Từ giờ đến lúc nghiệp còn hơn nửa năm nữa cơ mà! Bây giờ cắt tiền tiêu vặt của em , cô bạn gái xinh , mong manh của c.h.ế.t đói ? Em hứa khi nghiệp nhất định sẽ tìm việc, chơi lung tung nữa..."
Thương Tễ mặt đổi sắc, vẫn thờ ơ, lạnh lùng bật khẩy một tiếng.
Ý tứ rõ ràng: Cái bình hoa chỉ cái mã ngoài như cô thể nào loại giác ngộ .
Vân Dao thấy đúng là thấy quan tài đổ lệ. Tưởng cô đang cầu xin thật chắc?!
Cô khẽ hắng giọng, bày vẻ mặt kinh điển của " xanh", thoạt vô cùng đáng thương nhưng bên trong ẩn chứa sự đe dọa: “À đúng , chiều nay bà nội còn gọi điện cho em, bảo khi nào về nước thì bảo em cùng về nhà một chuyến. Bà nội cứ cằn nhằn mãi, tình cảm hai đứa đang định, bà nhờ thầy xem sẵn ngày lành tháng , chúng mau chóng đính hôn. Bà nội lớn tuổi , em chẳng từ chối bà thế nào..."
Thương Tễ thong thả gỡ tay cô , ánh mắt cô dần trở nên lạnh nhạt: "Ồ? Em đang uy h.i.ế.p đấy ?"
Bị Thương Tễ bằng ánh mắt lạnh lùng như , ngoài mặt Vân Dao trông vẫn bình tĩnh, nhưng thực chất tim đập thình thịch. Cô chỉ bốc phét với Hồ Thiến Thiến thôi, chuyện gả hào môn sinh cho Thương Tễ tám đứa con trai, cô .
Thương Tễ chính vì kết hôn mới tìm cô bia đỡ đạn, chuyện cưới cô. Xét cho cùng, cô và Thương Tễ là mối quan hệ nam nữ yêu đương mặn nồng theo nghĩa thông thường, cô giống con chim hoàng yến nuôi nhốt hơn.
Một con chim hoàng yến... chút giá trị lợi dụng đối với .