Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 76: Bảy Mươi Sáu Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-08-19 15:01:53
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tân Vũ ngờ rằng, hôm nay đến căn hộ niềm vui bất ngờ như .
Những lời đàn ông chân thành và tha thiết, tựa như cơn mưa phùn mùa xuân tan chảy lớp băng tuyết của cả một mùa đông lạnh giá, tựa như cơn gió mát rượi mùa thu xua tan cái oi bức của cả một mùa hè. Mọi khúc mắc trong lòng cô đều gỡ bỏ, trái tim trở nên mềm nhũn, chẳng còn vướng bận lấy một chiếc gai nào.
Cô cảm giác, sẽ chẳng bao giờ tìm một đàn ông nào hơn Bùi Tinh Dã nữa. Anh trưởng thành, bao dung, tâm tư tinh tế, mạnh mẽ dịu dàng. Anh thể trao cho cô sự ủng hộ vô điều kiện, thể cẩn thận, chu bảo vệ lòng tự trọng của cô.
Anh chính là định mệnh trong cuộc đời cô.
Tuy nhiên, ở bên một thời gian dài, Thẩm Tân Vũ tự thấy bản cũng học vài phần tinh túy trong cách đối nhân xử thế của , đặc biệt là phong thái uy quyền tĩnh lặng, để lộ buồn vui của một ở vị thế cao. Giờ phút , cô kỳ diệu cảm nhận rằng, ở mặt , mới là nắm giữ nhịp độ. Cô nhất thời cũng chẳng phân biệt nổi là do nhường nhịn nâng niu, là do bản thực sự lợi hại .
dù thế nào nữa, cảm giác "kiểm soát" chiều chuộng và dung túng khiến cô vui vẻ từ tận đáy lòng.
Ánh nắng hắt lên sô pha, bao trùm lấy hai trong một vầng sáng ấm áp. Thẩm Tân Vũ hệt như một chú mèo lười biếng, cuộn tròn trong lòng đàn ông, ánh nắng và thở của bao bọc, cả vô cùng dễ chịu. Cô nheo mắt, chút buồn ngủ, lơ mơ sờ tìm điện thoại của uể oải kể chuyện của Giang Tri Dục, định chuyển tiền viện phí đòi cho Bùi Tinh Dã.
Bùi Tinh Dã kinh ngạc, cúi đầu hôn cô: "Sao em đòi ?"
"Thì ngay giờ học sáng nay thôi." Thẩm Tân Vũ đổi một tư thế thoải mái hơn trong lòng , kể tóm tắt sự việc. Nói đến cảnh bốn nữ sinh bọn cô vây kín Giang Tri Dục trong phòng học, cô nhịn : "Anh khí thế của bốn bọn em lúc đó mạnh đến mức nào . Hơn nữa Giang Tri Dục là kẻ sĩ diện nhất, em chọn đúng lúc ở trong lớp để đòi tiền. Ban đầu còn cứng đầu cãi vài câu, nhưng nhanh chóng chùn bước ngay."
"Hai vẫn còn kết bạn WeChat ?" Ngón tay Bùi Tinh Dã đang quấn lấy một lọn tóc của cô, nhưng bắt trúng một chi tiết khác.
"Hết , hôm nay nhận tiền xong là em xóa luôn." Thẩm Tân Vũ tỏ vẻ đắc ý, đòi mã nhận tiền của đàn ông: "Anh ơi, đưa mã cho em , em chuyển tiền cho."
"Kết bạn WeChat chuyển thẳng."
"Cứ đưa mã cho em là ."
"Thế thì lấy nữa."
Thẩm Tân Vũ ngước mắt lên, thấy nửa khuôn mặt của đàn ông chìm trong bóng tối, tủi c.h.ế.t. Cô giơ cao điện thoại, mỉm dỗ dành: "Được , , thế thì kết bạn WeChat nhé."
"Kết bạn xong chặn nữa đấy."
"Em mà."
Cô thừa , nếu đổi là khác, cô đồng ý kết bạn từ lâu , hoặc đối phương cũng sớm bỏ cuộc. Cô chính là chuẩn sẽ bỏ cuộc, sẽ chạy trốn, nên mới chỗ dựa mà tự tin treo giá lâu như .
Trong lòng chợt dâng lên một chút áy náy, xen lẫn một tia ngọt ngào vì bao dung. Thêm WeChat xong, Thẩm Tân Vũ hất cằm, chu môi đòi đàn ông hôn.
Bùi Tinh Dã ôm lấy cô, hai quấn quýt môi hôn một lúc lâu mới luyến tiếc tách .
Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn lòng , chợt nhớ một chuyện liền hỏi: "Anh ơi, 1 triệu tệ em đưa, đầu tư thêm quỹ cho em ?"
"Ừ."
"Tại ?"
"Anh nuôi em, bao giờ là để đòi báo đáp." Bùi Tinh Dã cúi đầu, chóp mũi cọ cổ cô, giọng cất lên thật dịu dàng: "Đưa tiền cho là ý gì? Chẳng lẽ giữa chúng dùng tiền bạc để đo đếm ?"
Thẩm Tân Vũ xoay trong lòng , ngẩng đầu lên: " em bày tỏ sự ơn mà. Anh cho em nhiều như , em cũng nên chút gì đó chứ."
"Em thể dùng cách khác."
"Cách gì cơ?"
"Tự em nghĩ ."
Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, ánh mắt sâu thẳm như đại dương. Hàng mi Thẩm Tân Vũ khẽ chớp, cô rướn lên một chút, ghé sát tai , dùng thở cất tiếng hỏi: "Lấy trả nợ tình, ?"
Lời dứt, cánh tay đang ôm eo cô chợt siết chặt.
Yết hầu Bùi Tinh Dã trượt lên xuống, đáy mắt cuộn trào sóng ngầm, đến cả khí cũng dường như trở nên đặc quánh. Anh cúi đầu, giọng trầm khàn: "Em chắc chắn dùng cách ?"
Thẩm Tân Vũ đáp, chỉ nhắm mắt , khẽ cong khóe môi. Đôi môi mới trải qua nụ hôn sâu, ướt át, diễm lệ, mang theo nét quyến rũ mà chính cô cũng chẳng hề .
Ánh mắt Bùi Tinh Dã nóng rực, tỉ mỉ phác họa tư thế đòi hôn của cô gái nhỏ. Ngay lúc Thẩm Tân Vũ sắp chịu nổi sự giày vò vô thanh , mới dùng một tay đỡ lưng cô, tay luồn qua kheo chân, dùng sức bế bổng cô lên, để cô dạng chân đùi .
Tư thế khiến cả hai đối mặt, dán sát cực kỳ mật.
Anh đưa tay, dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi đang chu lên của cô, mang theo một sự nâng niu trân trọng. Thẩm Tân Vũ động tác chậm rãi trêu chọc đến mức tim đập rộn lên. Còn đàn ông như cố tình giày vò cô, giọng trầm thấp dụ dỗ bên tai: "Định trả thế nào đây? Em tự ."
Tai Thẩm Tân Vũ đỏ bừng, cô thẹn thùng lườm , nhưng vòng xoáy sâu thẳm trong mắt hút chặt lấy. Cứ như một thế lực vô hình nào đó mê hoặc, cô suy nghĩ thêm, luồn đầu ngón tay vạt áo , áp thẳng lòng bàn tay lên vùng bụng săn chắc.
Cơ bụng của đàn ông đột ngột căng cứng. Bùi Tinh Dã nuốt nước bọt, nhịp thở rõ ràng nặng nề hơn, lưng vô thức cong như cây cung: "Là em trả nợ, động đậy là ?"
Thẩm Tân Vũ hất cằm, hôn lên khóe môi . Đầu ngón tay cô lả lướt giữa những múi cơ bụng, cảm nhận nhiệt độ nóng rẫy và những đường nét căng tràn sức mạnh.
"Vậy cho ?"
Giọng điệu của cô mang theo chút nũng nịu ngang ngược, ngón tay móc sợi dây rút cạp quần , thong thả quấn hai vòng, nhẹ nhàng kéo một cái, đầu ngón tay lạnh tiếp tục trượt xuống .
Hành động đủ táo bạo, và cũng đầy nguy hiểm.
Người đàn ông đột ngột giữ chặt lấy cổ tay an phận của cô, lực đạo phần mạnh bạo.
Rèm lụa màu trắng kem khẽ bay trong gió, ánh sáng loang lổ chiếu lên hình đang quấn lấy của hai . Không khí ngập tràn một sự căng thẳng như tên lên dây, mỗi nhịp thở đều đan xen thở ái . Người đàn ông kề cận bờ vực mất kiểm soát, dùng chút lý trí cuối cùng, khẽ gọi tên cô gái hết tiếng đến tiếng khác: "Tân Vũ, Tân Vũ..."
Sau ngày hôm đó, hầu như ngày nào hễ thời gian rảnh là Thẩm Tân Vũ đến căn hộ khách sạn, mang cơm cho Bùi Tinh Dã, đòi kèm tiếng Anh. Đồng thời, một mối quan hệ mật cũng lặng lẽ đ.â.m chồi nảy lộc giữa hai .
Lúc ăn cơm hai đối diện , gầm bàn hai đôi chân cứ gắp em quấn. Lúc giảng bài, hai tựa vai sô pha, thường chỉ cần một ánh mắt chạm , thở hòa quyện một, tự nhiên mà trao nụ hôn. Từ phòng khách, nhà bếp, phòng vệ sinh cho đến phòng ngủ, ban công... cũng những cái ôm hôn của hai .
Đôi khi Bùi Tinh Dã ôm cô gái nhỏ lòng để giảng bài. Thẩm Tân Vũ một lúc, bất ngờ ngẩng lên hôn . Có thể là chán nên tâm trí bay bổng, cũng thể là phần thưởng cho "thầy Bùi" vì giảng bài quá . Nụ hôn của thiếu nữ luôn trực tiếp và cuồng nhiệt, hôn là hôn ngay. Còn Bùi Tinh Dã thì luôn đáp cô.
Lúc giảng bài, cứ giảng một lúc đột ngột rút cuốn sách trong tay cô , đè cô xuống gối tựa sô pha mà hôn sâu. Khi ngắm cảnh ngoài ban công, ngắm một lúc, sẽ ôm lấy cô từ phía , rải những nụ hôn lên tóc bên gáy cô. Thậm chí lúc đang việc, thỉnh thoảng cô ngang qua, cũng sẽ kéo cô lên đùi, trao đổi một nụ hôn mang đậm hương vị cà phê.
Sự mật của họ ngày càng nồng nhiệt, hệt như thời tiết ở Nam Cát .
Tuy nhiên, Bùi Tinh Dã nghỉ ngơi ở căn hộ nên mỗi ngày nhiều đến thăm. Các đồng nghiệp trong viện nghiên cứu lục tục kéo đến đủ mặt, ngay cả một giáo sư quen ở Đại học Nam Cát cũng ghé qua.
Sáng Chủ nhật hôm , Thẩm Tân Vũ mua hai phần điểm tâm từ nhà ăn trường, mang đến căn hộ tìm Bùi Tinh Dã từ sớm. Hai ăn sáng xong, Thẩm Tân Vũ rửa một đĩa việt quất đặt lên bàn , khoanh chân sô pha sách tiếng Anh. Bùi Tinh Dã tiến đến bên cạnh cô, cúi định hôn thì tiếng chuông cửa bất chợt vang lên, khiến hai đành dừng .
Người đàn ông ném một ánh mắt tiếc nuối, Thẩm Tân Vũ trong lòng cũng vui, bỏ sách xuống mở cửa: "Để em xem ai mà điều thế, quấy rầy thời gian cuối tuần của thầy Bùi chúng ."
Nào ngờ cửa mở , bên ngoài là cả một nhóm . Dẫn đầu là Viện trưởng khoa Quốc tế, thấy Thẩm Tân Vũ, giọng ông vang lên sang sảng: "Thẩm Tân Vũ cũng ở đây , trai em ?"
Thẩm Tân Vũ nghiêng nhường đường, giọng ngoan ngoãn: "Chào Viện trưởng ạ, cháu ở trong."
Theo Viện trưởng là năm sáu vị giáo sư, đoàn nối đuôi bước . Đi cuối cùng là một cô gái trẻ, vô cùng nổi bật giữa một đám lớn tuổi. Cô ăn mặc sang trọng, trang điểm tinh tế, tay xách giỏ hoa quả, khóe môi cong lên một độ , nhưng ánh mắt mang theo tia dò xét.
Đó chính là Chu Nhược Xán, ái nữ của Viện trưởng.
Có lẽ là trực giác của phụ nữ, ánh mắt của Thẩm Tân Vũ và cô chạm trong trung, cô cảm thấy kẻ đến đây ý . Lưng Thẩm Tân Vũ bất giác cứng đờ.
Viện trưởng bước , thấy Bùi Tinh Dã, cất giọng oang oang: "Tarak, thương, chúng đặc biệt lập nhóm đến thăm đây."
Bùi Tinh Dã lê cái chân thương bước tới, bắt tay đối phương: "Viện trưởng khách sáo quá, cháu chỉ thương nhẹ thôi ạ."
Những khác cũng lượt chào hỏi. Chu Nhược Xán chủ động đưa tay giới thiệu bản , Bùi Tinh Dã lịch sự bắt tay một cái. Thẩm Tân Vũ bên cạnh hai bàn tay giao , tự dưng thấy gai mắt vô cùng.
Mọi quây quần trong phòng khách, Thẩm Tân Vũ lấy cốc giấy pha . Bên tai văng vẳng tiếng bàn luận về dự án của Bùi Tinh Dã, Chu Nhược Xán thỉnh thoảng chen đúng lúc, đưa vài câu hỏi liên quan đến trí tuệ nhân tạo.
Chu Nhược Xán nghiệp Cambridge, học lực xuất sắc, hiện về nước. Viện trưởng giới thiệu cô cho Bùi Tinh Dã để việc tại viện nghiên cứu của .
Viện trưởng : "Bọn già cả , tương lai là của lớp trẻ các cô . Tarak , Nhược Xán đành nhờ dẫn dắt thêm nhé."
Không ai đó hùa theo một câu: "Theo thấy, Nhược Xán và Tarak tuổi tác tương đương, là trai tài gái sắc, trong công việc chắc chắn sẽ nảy sinh ít tia lửa sáng tạo ."
Những khác cũng gật gù tán thành.
Bùi Tinh Dã khẽ nhíu mày, lộ vẻ khó xử, với Viện trưởng: "Kinh phí của viện nghiên cứu chúng cháu chỉ một chút xíu, ngoài chứ Viện trưởng ngài còn lạ gì ? Huống hồ chỗ chúng cháu chỉ là ăn cò con, cô Chu đây học vấn uyên bác, đừng là chúng cháu gánh nổi mức lương, mà dù mời thì cũng là thiệt thòi nhân tài."
Viện trưởng ha hả, mấy bận tâm: "Tarak, cứ khiêm tốn quá."
Bùi Tinh Dã vẫn giữ thái độ bình thản, đối đáp thêm vài câu, dùng bài "Thái Cực quyền" đẩy đưa qua .
Thẩm Tân Vũ rũ hàng mi, cảm thấy hệt như một cô phục vụ vô hình, bưng khay mà chẳng ai thèm để mắt tới.
Một giờ , đám đó cuối cùng cũng rời .
Thẩm Tân Vũ thở phào nhẹ nhõm. Lúc dọn bàn, việc đầu tiên cô là tóm lấy chiếc cốc giấy Chu Nhược Xán từng dùng, ném cái "cạch" thùng rác.
Bùi Tinh Dã nhận cảm xúc của cô, ôm lấy cô từ phía , cằm khẽ cọ lên đỉnh đầu cô, giọng dịu dàng: "Sao bảo bối?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-76-bay-muoi-sau-ngoi-sao.html.]
Cô vùng khỏi vòng tay , đáy mắt lộ rõ vẻ vui: "Viện trưởng nhét con gái ông viện nghiên cứu của , bước tiếp theo, định đến nhà con rể luôn ?"
Bùi Tinh Dã phì , vươn tay véo má cô: "Em suy nghĩ linh tinh gì đấy? Chẳng từ chối ?"
Thẩm Tân Vũ nghiêng đầu né tránh, vẫn chịu bỏ qua: "Anh từ chối chắc? Ông là Viện trưởng cơ mà, con gái ông là sinh viên ưu tú Cambridge, trẻ , trai tài gái sắc, hợp quá còn gì. Tự mai đành, đằng còn dẫn theo cả đám tới thuyết khách, ông chỉ thiếu nước để luôn con gái chỗ thôi, đừng bảo với em là đấy nhé."
Bùi Tinh Dã tựa lưng tường, bộ dạng ghen tuông của cô gái nhỏ, cố đè khóe môi đang cong lên, bày vẻ mặt tủi : "Em tưởng thẳng với họ ngay tại chỗ là bạn gái ? nào đó chịu cho danh phận, lỡ mạo , rủi mà cô bồi thêm câu 'Ai là bạn gái chứ', thế chẳng sẽ mất mặt c.h.ế.t ?"
Thẩm Tân Vũ: "..."
Khá lắm, tiếng bàn tính của con cáo già nảy lách cách vang thẳng mặt cô luôn .
Thấy cô nghẹn lời, Bùi Tinh Dã sấn tới, kéo tay cô: "Nên là, định cho một danh phận ? Lần gặp tình huống thế , thể quang minh chính đại mà từ chối ."
Thẩm Tân Vũ c.ắ.n môi, trừng mắt hồi lâu, cuối cùng đành bại trận: "...Được."
"Được cái gì?" Đáy mắt Bùi Tinh Dã lóe lên ý , cố tình gặng hỏi.
"Làm bạn gái !" Thẩm Tân Vũ chu môi, vẫn còn chút hậm hực cam lòng.
Bùi Tinh Dã mỉm ôm gọn cô lòng, để cô thêm lời nào liền cúi xuống hôn. Nụ hôn mang theo sức mạnh vỗ về, triền miên đến mức gần như là lấy lòng. Thẩm Tân Vũ dần mềm nhũn , tâm trạng lúc mới vui vẻ trở .
Vài ngày , khung nẹp chân Bùi Tinh Dã cuối cùng cũng tháo bỏ. Dù việc vẫn còn bất tiện, nhưng bắt đầu việc. May mắn là hiện tại viện nghiên cứu quỹ đạo, còn bận rộn như nữa, điều giúp mỗi ngày đều rút thời gian ở bên bạn gái.
Nhờ thế, chuỗi ngày của Thẩm Tân Vũ trở nên vô cùng ngọt ngào.
Mỗi sáng, bóng dáng Bùi Tinh Dã luôn xuất hiện đúng giờ lầu ký túc xá của cô. Ống tay áo sơ mi trắng xắn lên tùy ý, để lộ cẳng tay với những đường nét rắn rỏi, đàn ông cứ thế tựa dãy xe đạp công cộng, ánh mắt lướt qua dòng qua , rơi thẳng cửa tòa nhà, cho đến khi một bóng hình xinh như cánh bướm bay đến mặt .
Trong trường đông , Bùi Tinh Dã cố gắng hạn chế lái xe. nếu buổi chiều rảnh rỗi, vẫn sẽ lái xe xuyên qua khuôn viên trường, xuất hiện ở tòa nhà nơi Thẩm Tân Vũ đang học. Đại học Nam Cát quá rộng, viện nghiên cứu của Bùi Tinh Dã ở tít phía Tây, còn khu vực hoạt động của Thẩm Tân Vũ chủ yếu ở khu Đông, cách giữa hai gần như vắt ngang bộ khuôn viên trường.
khi cả hai đang chìm đắm trong tình yêu nồng nhiệt cơ chứ? Khoảng cách xa đến mấy cũng ngăn nổi tấm lòng gặp bạn gái của Bùi Tinh Dã. Anh sẽ mang cho cô một ly sữa cô thích, trò chuyện ngắn gọn vài câu, hỏi han nội dung buổi học, kéo cô lên xe trao một nụ hôn.
Cũng những lúc đến đúng lúc, cô đang bận học. Bùi Tinh Dã sẽ lặng lẽ xuống hàng ghế cuối cùng, bắt trọn hình bóng cô, đó an tâm cúi đầu việc riêng, xử lý email hoặc công việc gầm bàn. Thỉnh thoảng ngẩng lên, bắt gặp Thẩm Tân Vũ đang lén , hai mỉm , ngắm cô lên, tiếp tục cắm cúi ghi chép bài. Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, nhảy nhót ngọn tóc cô gái nhỏ, Bùi Tinh Dã bỗng cảm thấy, những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé chính là minh chứng cho sự rung động của lòng .
Đợi đến lúc tan học, Thẩm Tân Vũ bước tới mặt , cúi trêu: "Từ khu Tây sang khu Đông xa như thế, đừng cất công chạy tới đây hoài nữa."
Bùi Tinh Dã mỉm , đưa ly sữa cho cô: "Vì gặp em, nên thấy xa."
Thẩm Tân Vũ xé vỏ ống hút, cắm ly sữa rít một lớn, trêu chọc: "Bạn học Bùi chiều chuộng bạn gái thế , lỡ chiều hư thì bây giờ?"
Bùi Tinh Dã xem giờ, đeo kính râm chuẩn rời . Nửa khuôn mặt che khuất khiến độ cong kiêu ngạo nơi khóe môi càng thêm phần sắc sảo: "Bạn gái chiều thì chiều ai? Nếu chiều hư thì càng , khác chịu nổi, em sẽ mãi mãi chỉ thể ở bên cạnh thôi."
Thẩm Tân Vũ lườm một cái, xua tay đuổi nhanh: "Làm gì ai như chứ?"
Bùi Tinh Dã nhướng mày, giật nhẹ đuôi tóc cô: "Chỉ cần em thích là ."
Thẩm Tân Vũ ôm ly sữa chuồn lẹ: "Ai thèm thích cơ chứ?"
đến buổi chiều tan tầm, Bùi Tinh Dã đến đón, cô vui vẻ hớn hở chui tót lên xe. Những lúc đường ít xe, Bùi Tinh Dã sẽ nhường vô lăng cho Thẩm Tân Vũ để cô luyện tập. Tuy bằng lái, nhưng Thẩm Tân Vũ vẫn thực sự tự lái xe đường bao giờ. Những lúc như thế, Bùi Tinh Dã sẽ hóa thành huấn luyện viên dạy lái xe, nhưng kiên nhẫn và dịu dàng hơn các huấn luyện viên bình thường nhiều.
Mấy ngày đầu, Thẩm Tân Vũ lúc nào cũng căng thẳng như lâm trận. Mỗi nắm vô lăng, lưng cô luôn thẳng tắp, cổ bất giác vươn về phía , đôi mắt căng căng đảo quanh tứ phía, luôn cảm thấy thị giác và thính giác đủ dùng. Điều khiến cô sợ hãi nhất chính là mấy chiếc xe đạp điện thể lao từ ven đường bất cứ lúc nào.
Lần nào Bùi Tinh Dã cũng an ủi: "Đừng hoảng, em cứ giữ thẳng tay lái là . Em chiếc xe đạp điện xem, chỉ cần nó lượn lách thì sẽ lao bất ngờ , chuẩn rẽ sẽ tự xe . , cứ chạy qua như thế, ."
Chiếc xe êm ái lướt qua ngã tư, Thẩm Tân Vũ thở phào nhẹ nhõm thì phía xuất hiện một con dốc gắt, cô bắt đầu căng thẳng. Bùi Tinh Dã đưa tay vỗ nhẹ lên bờ vai đang căng cứng của cô: "Đừng sợ, cứ đạp đều ga, ở đây." Lòng bàn tay ấm áp, giọng mang một sức mạnh khiến an tâm lạ thường. Thẩm Tân Vũ hít một thật sâu, cuối cùng cũng thuận lợi đưa xe vượt lên đỉnh dốc.
Sau vài ngày tập luyện, tay lái của cô tiến bộ rõ rệt. Khi lái xe những lưng thả lỏng, mà còn dám đùa nữa.
"Huấn luyện viên Bùi, em là học viên thông minh nhất từng dạy ?"
"Anh mới dạy mỗi em, ai để so sánh cả."
"Vậy em thông minh ?"
"Đương nhiên , quá thông minh là đằng khác." Bùi Tinh Dã vẻ mặt đắc ý hớn hở của cô, nhịn đưa tay xoa đầu: "Thông minh đến mức lúc em lái xe, còn căng thẳng hơn cả em."
"Xì."
Nam Cát sát biển, là một thành phố ven biển xinh , ngành du lịch cũng tương đối phát triển. Ở đây một khu vực là thánh địa du lịch, mang đậm phong cách Nam Dương, đường phố rực rỡ sắc màu, phong vị ngoại quốc vô cùng đậm nét. Lần Thẩm Tân Vũ từng đến một và thích, thế nên cô và Bùi Tinh Dã thường xuyên ghé qua.
Hai thường nắm tay luồn lách qua các con hẻm, tìm những quán ăn nhỏ đúng điệu sâu trong ngõ, gọi vài món đặc sản và cùng chia một bát đồ ăn vặt. Ăn xong, họ tiếp tục dạo phố, khám phá những cửa tiệm nhỏ nhắn mấy bắt mắt nép trong các ngõ ngách. Thẩm Tân Vũ đặc biệt thích những món đồ thủ công tinh xảo, chẳng hạn như những chiếc đế lót ly móc bằng len, những miếng nam châm gắn tủ lạnh in những câu nghịch ngợm, những ngọn nến thơm mùi hương độc đáo. Cứ thấy là cô mê mẩn buông tay.
Bùi Tinh Dã chỉ việc bên cạnh, ánh mắt cưng chiều cô, quẹt mã thanh toán và xách đồ. Cũng từ đó, dần hiểu rõ hơn những sở thích nho nhỏ của bạn gái, để khi mua quà cho cô thêm nhiều lựa chọn đa dạng hơn.
Thỉnh thoảng họ cũng biển, cùng nhặt vỏ sò bãi cát, hoặc xây lâu đài cát, chỉ đơn giản là hóng gió biển, dạo và trò chuyện. Những lúc , Thẩm Tân Vũ hệt như một chú chim nhỏ vui vẻ, tay chân múa may miêu tả những chuyện thú vị xung quanh, còn Bùi Tinh Dã thì nghiêng đầu lắng , khóe môi luôn nở nụ dung túng. Anh thích bộ dạng tươi sáng rạng rỡ của cô, và cô cũng thích chia sẻ với những bí mật nhỏ nhặt thể kể cùng ai.
Chơi bên ngoài chán chê, hai về căn hộ.
Về đến nơi, Bùi Tinh Dã trở thành "thầy Bùi" nghiêm khắc, kèm Thẩm Tân Vũ học tiếng Anh.
"Câu hiểu ?" Thấy cô cau mày, ngay cô đang gặp rắc rối.
"Cái mệnh đề quan hệ dài quá mất..." Thẩm Tân Vũ lầm bầm.
Bùi Tinh Dã cầm bút lên, gạch nhẹ cấu trúc câu giấy nháp: "Em xem , tách phần bổ nghĩa , mạch chính sẽ rõ ràng ngay."
Cách giảng giải của luôn giúp bừng tỉnh, Thẩm Tân Vũ nhanh chóng nắm vấn đề, tiến bộ thần tốc.
"Thầy Bùi, dạy còn hơn giáo viên tiếng Anh của bọn em nữa." Cô chân thành tán thưởng.
đàn ông là chúa khen, khen là đà lấn tới ngay.
"Thế học phí ?"
Thẩm Tân Vũ mím môi, hôn chụt lên má một cái.
"Chỉ chút xíu thế thôi ?"
Sách vở ném sang một bên, việc dạy học bắt đầu biến chất.
Ban đầu hai vẫn còn chút kiềm chế, nhưng càng về càng thể thu vén . Có đôi khi Thẩm Tân Vũ cảm thấy như đang nghiện, kỹ năng hôn của đàn ông ngày càng thành thạo, thường khiến cô đắm chìm trong đó, khó lòng dứt . Hơn nữa, điều trí mạng nhất là vóc dáng của quá , khiến cô ngày càng thấy thỏa mãn. Cô cảm thấy ông trời ban tặng cho đàn ông quá nhiều ưu ái.
Ngoài khuôn mặt cực phẩm, còn sở hữu bờ vai rộng, eo thon, đôi chân dài và vòng ba săn chắc. Đặc biệt là cơ bụng rắn rỏi, rõ nét tựa như những khối đá quanh năm nước suối gội rửa, mang trong sức mạnh nguyên thủy mà ẩn nhẫn. Mỗi khi bàn tay cô lưu luyến lướt qua nơi , sâu thẳm trong lòng luôn một khát khao thầm kín nhen nhóm, rục rịch bùng nổ.
Còn Bùi Tinh Dã thì sẽ bắt lấy đôi tay an phận của cô, mắng: "Cô nàng háo sắc."
Thẩm Tân Vũ ngửa mặt lên, đôi mắt long lanh ánh nước, khiêu khích đáp: "Đợi em tìm ai hơn là em sẽ đổi ngay, bây giờ em chỉ tạm bợ với thôi."
Câu như tia lửa quăng đống củi khô.
Yết hầu Bùi Tinh Dã lăn nhẹ, trong đôi mắt sâu thẳm cuộn lên sóng ngầm ái , lưu loát xoay đè cô xuống . Cúi thấp , chóp mũi gần như chạm mũi cô, thở ấm nóng đan xen. Giọng mang theo tính chiếm hữu thể chối cãi: "Dập tắt cái suy nghĩ đó sớm , em bao giờ tìm ."
Hàng mi Thẩm Tân Vũ rung rinh, khẽ hỏi: "Vậy ... nào... cũng dừng ở đây?"
Bùi Tinh Dã thở hổn hển nặng nề, những giọt mồ hôi li ti rịn trán. Có trời mới khao khát đến nhường nào, khao khát đến mức từng tế bào trong cơ thể đều đang gào thét. Anh dùng cách thức mật nhất để xác nhận sự tồn tại của cô, khắc dấu ấn của riêng từng tấc da thịt, vò nát cô mà dung nhập sinh mệnh của , vĩnh viễn rời xa.
mỗi đến bước cuối cùng, cận kề ranh giới mất kiểm soát, lý trí giáng mạnh những nhát búa tâm trí .
Cô gái nhỏ ánh mắt mơ màng, đôi môi căng mọng ướt át, cổ áo xộc xệch trễ nải, để lộ một đoạn cổ trắng ngần thanh mảnh, tưởng chừng như chỉ cần bẻ nhẹ là gãy gập. Cô mới mười chín tuổi, ngửa mặt trong vòng tay , ngây ngô, kiều diễm, hệt như một chú mèo con xương mềm nhũn.
Anh mà nỡ?
"Anh..." Thẩm Tân Vũ khẽ gọi.
Bùi Tinh Dã nhắm nghiền mắt, hít một thật sâu, là thở của cô. Khi mở mắt nữa, sóng triều đáy mắt cưỡng ép đè nén xuống, chỉ còn đọng ánh sáng dịu dàng, kiềm chế.
Anh chỉnh cổ áo cho cô, giấu cảnh sắc thanh xuân : "Đợi em lớn thêm chút nữa, ?"
"Em nhỏ nữa, em mười chín , thành niên !" Thẩm Tân Vũ nhịn mà phản đối, giọng mang theo sự tủi và khó hiểu. Cô giơ tay quàng qua cổ, cố gắng kéo gần: "Chẳng lẽ thích em, em ?"
"Muốn." Chữ gần như rít từ kẽ răng, mang theo khát khao dồn nén đến tột độ.
Người đàn ông cúi xuống hôn cô thật sâu, còn vội vã như ban nãy, mà mang theo một sự dịu dàng gần như là thành kính. Anh vùi gò má nóng hổi hõm cổ cô, thở phả qua, giọng khàn đặc: "Chính vì quá , nên mới thể qua loa. Có những điều , nghĩ xứng đáng mở bằng nghi thức trang trọng nhất. Còn bây giờ, sợ nếu tùy tiện quá, sẽ là sự coi nhẹ đối với em."
Rõ ràng cơ thể căng cứng, d.ụ.c vọng sục sôi, nhưng tâm trí tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào. Sự tỉnh táo bắt nguồn từ lòng kính sợ và trân trọng sâu sắc nhất từ tận đáy lòng dành cho độ tuổi thanh xuân rực rỡ như hoa của cô.
"Tân Vũ, em xứng đáng nhận sự nâng niu thế gian , và cũng xứng đáng với sự chờ đợi của ."
Sự nhẫn nhịn và lùi bước trong khoảnh khắc , còn giống một lời tỏ tình ăn sâu xương tủy hơn bất kỳ sự chiếm hữu bốc đồng nào.
Anh nắm lấy tay cô, in một nụ hôn nóng bỏng lên lòng bàn tay , tựa như một lời thề nguyền thiêng liêng.