Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 72: Bảy Mươi Hai Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-08-19 14:53:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ra khỏi nhà hàng, Bùi Tinh Dã lái xe chở Thẩm Tân Vũ men theo đại lộ vòng quanh đảo rực rỡ ánh đèn, hướng về phía bờ biển chìm trong màn đêm.
Nam Cát giáp biển, nhưng từ đại học Nam Đại xe buýt tới đây mất tận hai tiếng, nên Thẩm Tân Vũ cũng mới chỉ đến đây một .
Bãi biển về đêm mang một vẻ đỗi nên thơ. Dưới vòm trời xanh thẫm, những lớp sóng ngừng cuộn trào, trải những dải bọt trắng xóa lên bãi cát, phát âm thanh "rào rào" trầm đục và đầy mãnh liệt đập màng nhĩ, như thể thể rửa sạch tiếng ồn ào vội vã của ban ngày.
Thẩm Tân Vũ xuống xe như một chú bướm gió đêm cổ vũ, nhảy nhót vui sướng chạy về phía bãi cát. Cô đuổi theo những dải bọt sóng lúc cuộn lên lúc rút xuống, vạt váy màu thiên thanh tung bay trong gió biển.
Bùi Tinh Dã ngay phía , bóng lưng nhảy nhót thanh thoát của cô, nơi đáy mắt đong đầy ý xen lẫn cái nhíu mày lo lắng, gọi lớn: "Cẩn thận một chút, đừng chạy gần quá kẻo ướt áo cảm lạnh bây giờ."
Anh dứt lời thì một cơn sóng lớn ập tới, Thẩm Tân Vũ khẽ thét lên khanh khách nhảy lùi , đ.â.m sầm thẳng vòm n.g.ự.c của đàn ông. Bùi Tinh Dã theo phản xạ đưa tay đỡ lấy eo cô.
Trong khoảnh khắc, thế giới dường như tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở của cả hai trong gang tấc.
Anh cúi đầu, cô ngước . Bốn mắt giao . Ánh trăng lưu chuyển trong đôi mắt sâu thẳm của , soi rõ gò má ửng hồng và đôi môi ướt át kiều diễm của cô gái.
Không khí đột nhiên trở nên đặc quánh và ám . Vòng tay Bùi Tinh Dã bất giác siết chặt . Vòng eo thanh mảnh mềm mại gọn trong lòng bàn tay , tưởng chừng như chỉ cần dùng chút sức là thể bẻ gãy.
Bầu khí của một nụ hôn sắp sửa bùng nổ. Yết hầu lăn lộn liên hồi, ánh mắt tự chủ trượt xuống, một xúc động nhào nặn cô sâu trong n.g.ự.c đang gào thét trong từng huyết quản.
ngay khoảnh khắc cúi xuống, nắm bắt rõ ràng một tia hoảng loạn, dường như xen lẫn cả sự kháng cự đáy mắt cô gái. Động tác của Bùi Tinh Dã khựng .
Cơn sóng ngầm cuộn trào đáy mắt dần bình tĩnh , nụ hôn của cuối cùng chỉ khẽ rơi khóe mắt cô, đong đầy sự cưng chiều và nhẫn nhịn. Bàn tay ấm áp cũng dời khỏi eo cô, nắm lấy tay cô dắt , giọng khôi phục vẻ bình tĩnh: "Gió lớn , chúng dạo lên phía một chút nhé."
Thẩm Tân Vũ mím môi, tim đập nhanh như đ.á.n.h trống. Khoảnh khắc , thở nóng rực của đàn ông bao bọc lấy cô, cô suýt chút nữa tưởng bất chấp tất cả mà hôn xuống. Suy cho cùng thì cũng cưỡng ép như . Cô thậm chí còn căng thẳng đến mức bấu c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, cổ và vai đều cứng đờ.
Thế nhưng khi lùi , hàng mi dài của cô khẽ run rẩy, trong lòng mạc danh kỳ diệu dâng lên chút cảm giác mất mát.
Đi thêm một đoạn nữa lên đường ván gỗ, những lớp sóng ngăn cách bên ngoài. Phong cảnh bên bờ bỗng trở nên um tùm xanh . Hai dọc theo con đường ván, ánh trăng mờ ảo đằng xa hòa quyện cùng ánh đèn đô thị lấp lánh, đường bờ biển uốn lượn trải dài dường như điểm dừng.
Bùi Tinh Dã vẫn luôn nắm tay Thẩm Tân Vũ buông, chỉ là gió đêm ngày một lớn, cả hai đều chút mất hứng. Anh hỏi cô: "Có lạnh ? Hay là về nhé."
Thẩm Tân Vũ gật đầu.
Hai lên bờ từ ngã rẽ gần nhất, tiến về phía ô tô. Trên đường , Bùi Tinh Dã hỏi: "Em đến chỗ ở xem thử ?" Tổng cảm giác tối nay vẫn còn việc gì đó trọn vẹn.
Thẩm Tân Vũ thèm suy nghĩ đáp luôn: "Không ."
Bùi Tinh Dã cúi kề sát , chóp mũi cọ qua những sợi tóc bay lòa xòa của cô, ngửi thấy thoang thoảng hương ngọc lan: "Tại ? Em tò mò về cuộc sống của ?"
Thẩm Tân Vũ vẻ mặt nhàn nhạt: "Có gì đáng để tò mò chứ?"
Bùi Tinh Dã nắm tay cô, nhớ đến nụ hôn hụt ban nãy, trong giọng khó tránh khỏi chút tủi : "Một mặt thì đòi theo đuổi, một mặt lúc nào cũng đề phòng . Bạn học Thẩm, em xem thế nào đây?"
"Ai đòi theo đuổi cơ?" Thẩm Tân Vũ thẹn quá hóa giận trừng mắt . Đôi mắt đen láy ngọn đèn đường trong veo như lưu ly tẩm nước biển: "Đó là do tự đa tình. Bây giờ em thích , việc em đề phòng chẳng bình thường ?"
"À, thích nữa." Bùi Tinh Dã bắt chước câu của cô, đôi môi mỏng của cô gái trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng. Anh chợt khẽ, lắc lắc mười ngón tay đang đan của hai , giọng khàn khàn trầm ấm: "Thế chúng như tính là gì?"
Thẩm Tân Vũ rút tay nhưng nắm chặt hơn. Cô ngoảnh mặt , cứng miệng : "Em chỉ nể tình là trai em thôi." vành tai đỏ bừng từ bao giờ.
"Vậy ?" Bùi Tinh Dã gãi nhẹ lòng bàn tay cô mấy cái, ánh mắt lấp lánh ý , rũ mắt vành tai cô, "Anh trai nắm tay em gái kiểu ?"
Hàng mi Thẩm Tân Vũ khẽ rung, trái tim cũng như gãi ngứa mấy cái, nhưng ngoài mặt vẫn hề để lộ: "Quả thực là . Vậy nên bao giờ thì trai mới chịu buông tay đây?"
Bùi Tinh Dã chọc tức đến bật . Cô gái do một tay nuôi nớn, giờ còn lợi hại hơn cả nữa.
Đêm càng lúc càng khuya, Thẩm Tân Vũ ôm hoa và quà trở về ký túc xá, theo lệ thường các bạn cùng phòng trêu chọc và hâm mộ một phen. Cô chẳng buồn phản bác, vì bọn họ trúng phóc tâm tư của cô . Cả cô sắc mặt hồng hào, ánh mắt long lanh, khóe miệng lúc nào cũng mỉm , tỏa một mùi vị ngọt ngào... , là mùi chua xót của tình yêu.
Cô mặc cho bọn họ trêu đùa, xé bỏ lớp giấy bóng kính trong suốt bọc ngoài bó hoa. Hương thơm ngào ngạt của hoa bách hợp lập tức lan tỏa khắp khí. Mấy cô bạn ngửi thấy đều khen thơm, Diêu Thanh Thanh say sưa hít một thật sâu, : "Đây chính là mùi vị của buổi hẹn hò đấy ?"
vấn đề nảy sinh : Trong phòng tìm cái bình nào phù hợp để cắm hoa. Lần Bùi Tinh Dã tặng hoa, Thẩm Tân Vũ dùng tạm chai nước khoáng để cắm. bó hoa quá to, chai nhựa thể nhét .
"Chuyện nhỏ!" Hứa Bội nhanh trí, lấy điện thoại chụp ảnh bó hoa gửi cho Bùi Tinh Dã, kèm theo một câu: 【Anh trai tặng hoa mà tặng bình cắm, đ.á.n.h giá 1 nhé.】
Vốn chỉ là một câu đùa, ai ngờ nửa tiếng Bùi Tinh Dã nhắn , bảo Thẩm Tân Vũ xuống nhà. Cô lúng túng xuống lầu. Trong bóng đêm mờ ảo, đàn ông tựa xe, dáng dong dỏng cao, tay đang cầm một chiếc bình pha lê tinh xảo.
Thẩm Tân Vũ bước tới mặt , tròn xoe mắt ngạc nhiên: "Anh mua bình hoa thật luôn á?"
Bùi Tinh Dã đáp với vẻ đương nhiên: "Dịch vụ hậu mãi mà."
Thẩm Tân Vũ đón lấy chiếc bình, liếc nó, giọng vô thức chua loét: "Hứa Bội bảo mua là mua liền, lời gớm nhỉ."
"Anh mà thèm lời cô chắc?" Bùi Tinh Dã bật cơn ghen tuông bay bổng , vươn tay chọc nhẹ mũi cô, "Anh đây là vì một kẻ ngốc nghếch nào đó ?"
"Em bảo mua ."
Thấy "kẻ ngốc nghếch" tự nhận chỗ, Bùi Tinh Dã khỏi nhạt một tiếng, chẳng buồn đôi co nữa. Ánh mắt dừng ở đôi dép lê xỏ ngón chân cô: "Mau lên nhà ."
Thẩm Tân Vũ ôm bình hoa, xoay định nhưng chút nỡ, lân la trò chuyện thêm một câu: "Còn thì ? Lại chuẩn tận hưởng cuộc sống về đêm ?"
Bùi Tinh Dã khẽ , thuận theo lời cô mà trêu : " , tận hưởng cuộc sống về đêm đây. Chắc tận hưởng đến 2 giờ sáng mới ngủ."
"Làm gì cơ?"
"Còn gì nữa? Bên Mỹ mới sáng bảnh mắt thôi, việc chắc?"
Thẩm Tân Vũ lúc mới nhớ vai đàn ông còn gánh vác trách nhiệm của cả tập đoàn Lam Tinh. Lòng cô mềm nhũn, nhưng lời đến miệng vẫn cứ cứng ngắc: "Vậy sáng mai đừng dậy sớm qua ăn sáng với em nữa, cứ ngủ thêm ."
"Thế ?" Bùi Tinh Dã nhướng mày, khóe miệng cong lên một nụ uể oải, một tay đút túi quần tây, "Một ngày chỉ ngần thời gian bên em, nếu đến, em oán trách mất."
Thẩm Tân Vũ lườm : "Em oán trách lúc nào?"
"Ồ, oán trách, là xót xa cho ." Bùi Tinh Dã trầm thấp, điệu bộ lưu manh đểu cáng.
Thẩm Tân Vũ hừ một tiếng: "..." Chu môi, chặn họng câu nào, chạy thẳng.
Tuy nhiên cái bình hoa thật sự. Trở về phòng, Thẩm Tân Vũ cắm hoa bình đặt lên bàn học. Khoan đến chiếc bàn học bình thường bỗng chốc trở nên trang nhã thanh tao, mà cả gian ký túc xá cũng nhờ thế mà đắm chìm trong bầu khí lãng mạn, ngọt ngào.
Mấy cô bạn cùng phòng dịp xuýt xoa khen ngợi nức nở.
Tắm rửa xong xuôi, nhân lúc sắp đến giờ tắt đèn, Thẩm Tân Vũ thu dọn bàn học của . Vài tờ giấy note nhỏ rơi từ trong những trang sách. Đó chính là những tờ note đủ thứ danh xưng mà Bùi Tinh Dã ném cho cô buổi học hôm nọ.
Lên đại học , cô ít khi sổ tay thủ công nữa. Dưới đáy vali ép chặt vài cuốn sổ dày cộp, đó chính là tâm sự thầm kín nhất trong suốt những năm tháng thiếu nữ của cô. Bên trong chứa nhiều bức tranh cô vẽ Bùi Tinh Dã, còn những tờ giấy note tiện tay cho cô, và những tin tức về mà cô chép từ mạng. Mỗi một thông tin liên quan đến đều cô nâng niu cất giữ như bảo bối ở nơi đó.
Thế nhưng khi quyết định từ bỏ Bùi Tinh Dã, cô cũng đồng thời niêm phong luôn những cuốn sổ .
Giờ phút , những tờ giấy note nhỏ bé , cái khao khát ghi chép những kỷ niệm vốn vắng bóng từ lâu bắt đầu rục rịch nhen nhóm trong lòng. Tận dụng lúc đều trèo lên giường, Thẩm Tân Vũ một bên , lục tìm cuốn sổ tay, vuốt phẳng từng tờ giấy note cẩn thận dán chúng .
Tối nay Bùi Tinh Dã đưa cô về, lúc chuẩn xuống xe hỏi cô cảm giác hẹn hò hôm nay thế nào. Cô uể oải đáp: "Cũng ."
Người đàn ông hỏi: "Vậy kết bạn WeChat ?"
Cô cong khóe môi đỏ mọng, dùng giọng điệu từng trải đáp trả: "Vẫn còn thiếu chút xíu nữa." Thậm chí cô còn khuyến khích , "Bạn học Bùi cố gắng thêm nhé."
Thế nhưng, vài thứ thực sự đổi. Giữa hai đang dần dệt nên những mối ràng buộc mới.
Con gái khi yêu lúc nào cũng rạng rỡ hẳn lên, đặc biệt chú ý đến hình tượng của bản và cũng bắt đầu thích chưng diện hơn.
Ngày hôm buổi hẹn hò với Bùi Tinh Dã, Thẩm Tân Vũ tủ quần áo, bỗng dưng cảm thấy chẳng bộ nào để mặc cả. Không ai rằng, từ ngày lên đại học, cô sống tiết kiệm hơn nhiều. Hồi xưa mỗi tháng Bùi Tinh Dã cho cô 5000 tệ, cô tiêu xài khá tùy hứng. lên đại học, cô phát hiện thẻ ngân hàng đó mỗi tháng vẫn nạp tiền định kỳ, song cô từng động đến một đồng nào. Sau cô còn chuyển đó một triệu tệ, trả bộ cho Bùi Tinh Dã.
Trừ khoản đó , cô quỹ đầu tư và một ít vàng, cộng với tiền tiết kiệm ngân hàng, tổng cộng trị giá hơn hai triệu tệ. cô rõ hơn ai hết, đó là tất cả tài sản của cô . Số tiền thì lớn, nhưng học phí và sinh hoạt phí trong bốn năm đại học hề rẻ, từ năm ba trở còn sang Mỹ du học, chi phí chắc chắn sẽ đắt đỏ hơn nhiều. Trước khi việc , cô tính toán chi li từng đồng. Không giống như những bạn cùng phòng bố chống lưng, cô thì mất điểm tựa từ lâu.
Thế nên bình thường khoản nào tiết kiệm là cô tiêu, đặc biệt là chuyện quần áo luôn đề cao sự tối giản. Trong tủ là áo thun quần jean bền bỉ, dễ , váy vóc đếm đếm cũng chỉ vài chiếc.
Vậy mà hôm qua hẹn hò xong, cô mang hết đống quà tặng quý giá lúc về. Dường như cái bản ngã từng cưng chiều nuôi nấng cũng theo đó mà về, khiến cái tâm tư mua váy vóc bắt đầu rục rịch yên.
Thẩm Tân Vũ đăng nhập tài khoản quỹ đầu tư để kiểm tra tiến độ. Không xem thì thôi, xem xong cô giật b.ắ.n : Số dư hiển thị hơn hai triệu tệ!
Quỹ đầu tư dễ kiếm tiền thế cơ ?
Cô liên lạc với quản lý của thì mới Bùi Tinh Dã rót thêm một triệu tệ để mua thêm cổ phần cho cô. Đó chẳng chính là tiền cô từng trả cho ? Nhìn dãy , Thẩm Tân Vũ hiểu bật .
Buổi chiều, cô rủ Diêu Thanh Thanh cùng dạo phố. Gia cảnh Diêu Thanh Thanh vốn sung túc, đều là hàng hiệu. Vừa trung tâm thương mại, cô nàng thuộc đường lối , lao thẳng đến vài quầy chuyên dụng, hào hứng thử từng món đồ mới của mùa.
Thẩm Tân Vũ cô bạn mà trong lòng lén hối hận. Quần áo ở các quầy hàng xa xỉ cô dám mua cơ chứ?
"Cậu thử cái xem." Diêu Thanh Thanh chọn một chiếc váy thiết kế đặc biệt, dúi tay Thẩm Tân Vũ, "Cậu mặc lên chắc chắn lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-72-bay-muoi-hai-ngoi-sao.html.]
Thẩm Tân Vũ từ chối đành cầm thử.
Quả thực thể phủ nhận, vóc dáng và khí chất của cô dư sức "cân" chiếc váy. Vừa bước , nhân viên cửa hàng khen ngợi ngớt: "Dáng của tiểu tiên nữ thật đấy, chiếc váy cứ như sinh là để dành cho cô ."
Diêu Thanh Thanh vòng quanh cô một vòng, cũng gật gù liên tục: "Tớ bảo hợp với lắm mà. Chiếc còn hơn cả cái mặc hẹn hò tối hôm qua nữa."
Thẩm Tân Vũ khẽ xoay gương . Chiếc váy thiết kế bất đối xứng, phần xẻ tà bên trái đính những viên pha lê lấp lánh, những nếp gấp ở eo tôn lên vòng eo thắt đáy lưng ong, tùng váy xòe rộng thêu nổi hình cánh bướm tinh xảo, mỗi bước vạt váy tung bay hệt như đ.á.n.h thức cả một vườn xuân.
Cô cũng thích, nhưng lướt mắt qua bảng giá... thôi bỏ .
Cuối cùng hai dạo cả buổi chiều, chỉ Diêu Thanh Thanh mua vài món, còn Thẩm Tân Vũ thì tay . Thẩm Tân Vũ dự tính hôm nào rảnh sẽ dạo quanh khu phố mua sắm cho phái ở gần khu đại học, giá cả ở đó bình dân và thiết thực hơn.
Diêu Thanh Thanh thấy ngại nên mời cô uống sữa. Hai trong quán, uống dùng điện thoại gọi xe công nghệ để chuẩn về. Nhìn ngoài cửa sổ, họ mới phát hiện trời đất tối sầm từ lúc nào , mưa trút xuống như trút nước, trong khi lượt chờ xe app lên đến hơn 100 .
"Trời ơi, bọn còn về đây?" Diêu Thanh Thanh ôm ly sữa bĩu môi.
Thẩm Tân Vũ cũng kinh ngạc mở to mắt: "Lúc bọn khỏi trường trời vẫn lắm mà."
"Thế mới thời tiết ở Nam Cát còn lật mặt nhanh hơn cả kịch đổi mặt Xuyên kịch nữa."
Hai cô gái cơn mưa ngoài cửa sổ, bắt đầu rầu rĩ. Đang hút một ngụm sữa lớn, Diêu Thanh Thanh bỗng sáng mắt lên, hỏi: "Anh trai xe ô tô ?"
Thẩm Tân Vũ gật đầu.
Diêu Thanh Thanh: "Bảo đến đón bọn , chắc sẽ đến nhỉ?"
Thẩm Tân Vũ chút lưỡng lự: "Không bận , để tớ hỏi xem ."
Được sự đồng ý ngầm, Diêu Thanh Thanh rút điện thoại , ngón tay gõ phím thoăn thoắt: 【Anh trai cứu mạng! Aurora mắc kẹt ở trung tâm thương mại , bên ngoài mưa to lắm, bọn em gọi xe, sắp đến nơi đây QAQ】
Kèm theo dòng tin nhắn là vài chiếc nhãn dán trông đến là tội nghiệp. Thẩm Tân Vũ ghé sát xem, trưng vẻ mặt khinh bỉ đẩy cô bạn một cái: "Cậu diễn sâu thôi."
Thế mà chiêu vô cùng hiệu nghiệm. Chưa đầy một phút , Bùi Tinh Dã trả lời: 【Bảo Aurora gì .】
"Ui chao." Diêu Thanh Thanh giơ điện thoại cho Thẩm Tân Vũ xem, gian xảo, "Anh trai còn sợ tớ lừa cơ đấy." Cô nàng chuyển sang chế độ nhập giọng , dí sát điện thoại mặt Thẩm Tân Vũ: "Nhanh lên, gì . Anh trai đến là trông cậy cả đấy."
Thẩm Tân Vũ dở dở , bấy giờ mới cúi đầu điện thoại: "Anh, nếu rảnh thì đến đón bọn em một chuyến nhé, bận thì thôi."
Diêu Thanh Thanh đợi cô hết câu vội thu điện thoại, bổ sung thêm với Bùi Tinh Dã: "Anh trai đừng vẻ mạnh mẽ. Trận mưa ngớt ngay , nếu đến, bọn em đợi ở đây mấy tiếng đồng hồ đấy. Aurora chỉ khẩu thị tâm phi thôi, mà."
Tin nhắn gửi , Bùi Tinh Dã nhanh chóng phản hồi: 【Gửi định vị cho , qua ngay.】
Diêu Thanh Thanh lập tức gửi vị trí, huơ huơ điện thoại mặt Thẩm Tân Vũ, tắc lưỡi cảm thán: "Anh trai cưng thật đấy."
Thẩm Tân Vũ màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ, uống một ngụm sữa lớn, khóe môi bất giác cong lên.
Ngọt thật đấy.
Nhờ khúc nhạc đệm mà tâm trạng Thẩm Tân Vũ vui vẻ hẳn lên. Trong lúc đợi Bùi Tinh Dã, hai tiếp tục lượn lờ. Cô cũng tham gia hàng ngũ thử đồ, dù thử lấy tiền, coi như dỗ bản vui.
Không nhớ thử đến bộ thứ mấy, Thẩm Tân Vũ bước khỏi phòng thử đồ trong chiếc váy liền màu trắng sữa mang phong cách tân trung hoa cách điệu. Vừa ngẩng đầu lên, cô chạm một đôi mắt thâm thúy.
Trên vai đàn ông vẫn còn vương vài vệt nước mưa kịp khô, rõ ràng là vội vã chạy đến.
"Anh." Thẩm Tân Vũ mỉm bước về phía , vạt váy khẽ tung bay.
Bùi Tinh Dã cô, một tia kinh diễm lướt qua đáy mắt, tiếc lời khen ngợi: "Đẹp lắm."
Thẩm Tân Vũ đến mức chút ngại ngùng. Cô đến mặt , dùng giọng chỉ hai mới thấy khẽ thì thầm: "Em chỉ thử thôi, mua ."
"Tại ?"
"Đắt quá ạ." Cô thành thật trả lời, mang theo sự oán trách nho nhỏ của con gái.
Nghe , ánh mắt Bùi Tinh Dã hờ hững liếc mác giá, giọng điệu nhẹ bẫng: "Không đắt. Thích thì cứ lấy , tặng em."
"Em thèm."
Từ phòng thử đồ bên cạnh, Diêu Thanh Thanh bước thấy Bùi Tinh Dã liền nhiệt tình chào hỏi. Ba chuyện một lát, Thẩm Tân Vũ ngoắt phòng thử đồ.
Bùi Tinh Dã đầu, cô nhân viên bán hàng cạnh, hiệu cho cô gói bộ váy Thẩm Tân Vũ đang mặc. Diêu Thanh Thanh là tinh ranh, liền chỉ mấy bộ quần áo Thẩm Tân Vũ thử qua đang để ghế sofa, như hiến vật báu với Bùi Tinh Dã: "Anh trai ơi, mấy bộ Aurora thử qua hết , bộ nào mặc cũng siêu ! Đặc biệt là bộ màu xanh kìa, mặc lên còn hơn cả minh tinh nữa."
Bùi Tinh Dã mỉm lướt mắt qua mấy bộ quần áo đó, gần như mảy may do dự, với nhân viên: "Vậy lấy hết ."
"Vâng ạ ạ, cảm ơn ông chủ." Cô nhân viên hai cô gái chỉ thử chứ mua, sắc mặt vốn dĩ đang lạnh nhạt, giờ đàn ông một câu, tâm trạng lập tức như hoa nở mùa xuân, doanh cả tháng đủ luôn .
Đợi khi Thẩm Tân Vũ đồ cũ bước từ phòng thử đồ, thứ cô thấy là cô nhân viên đang tươi hớn hở đưa mấy chiếc túi mua sắm tinh xảo cho Bùi Tinh Dã, mà trong túi là những bộ quần áo cô thử khi nãy.
Diêu Thanh Thanh cạnh nháy mắt hiệu với cô, giọng điệu ngập tràn sự ghen tị: "Anh trai mua hết cho đấy!"
Thẩm Tân Vũ "A" lên một tiếng, vẻ mặt vô cùng chấn kinh: "Anh, gì thế? Ai bảo mua ? Nhiều thế em mặc hết."
"Sao hết? Con gái nhà ai chê nhiều quần áo chứ?" Ánh mắt Bùi Tinh Dã ngậm ý , "Mùa hè ở Nam Cát dài, em cứ mặc từng bộ cho xem."
Vành tai Thẩm Tân Vũ đỏ lên, cô cúi đầu vò vò vạt váy trong tay, nhỏ giọng lầm bầm: "Ai thèm mặc cho xem chứ?" Ngoài miệng thì thế, nhưng ý trong đáy mắt giấu nổi, đến cả từng sợi tóc cũng dường như đang bay múa nhảy nhót.
Diêu Thanh Thanh liền tắc lưỡi liên tục, định tôn vinh mấy câu hào phóng của Bùi Tinh Dã thành câu châm ngôn, móc ngay điện thoại định video cho họ. Cô nàng một kênh video Lam Tinh, chuyên ghi những mẩu chuyện nhỏ nhặt trong đời sống hằng ngày. Số lượng theo dõi lẹt đẹt hơn 1000 , nóng lạnh. từ khi video vụ quán bar bất ngờ nổi tiếng, lượng fan tăng gấp mấy , cô nàng bắt đầu chăm chút kinh doanh cho tài khoản của .
Lúc thấy tương tác giữa hai họ, cô nàng chỉ hận phản ứng quá chậm, lấy điện thoại chậm mất nhịp.
Nhân viên bán hàng bước tới, đón lấy chiếc váy tay Thẩm Tân Vũ đóng gói. Bùi Tinh Dã khẽ nhấc tay, với cô: "Hay là em luôn , tối nay bữa tiệc, em cùng nhé."
Ánh mắt Thẩm Tân Vũ lóe lên. Cô hất mũi chân lên mặt đàn ông, giọng điệu bỗng trở nên kiêu ngạo: "Đi dự tiệc thì chỉ váy thôi đủ." Dưới chân cô đang là đôi giày bata màu trắng, quả thật hề hợp với chiếc váy .
Bùi Tinh Dã hiểu ý ngay tắp lự, mỉm đáp: "Được, xem giày."
Thế là ngày hôm đó, Thẩm Tân Vũ thêm hai đôi giày, hai chiếc túi xách cùng vài món phụ kiện nhỏ. Lúc rời khỏi trung tâm thương mại, cả cô toát lên vẻ rạng rỡ ngọt ngào. Diêu Thanh Thanh dọc đường cứ lắc lắc tay cô mãi, ghen tị xỉu.
Ba thang máy xuống hầm để xe. Diêu Thanh Thanh vội vệ sinh, Bùi Tinh Dã và Thẩm Tân Vũ cất đồ đạc xong thì lên xe đợi cô nàng .
Thẩm Tân Vũ ghế phụ, vuốt ve chiếc túi xách mới mua, ánh mắt lấp lánh đàn ông: "Anh ơi, em thấy hôm nay em cứ như cặp đại gia , cảm giác giống như b.a.o n.u.ô.i ."
thế thật, đàn ông sự nghiệp thành đạt, tài sản kếch xù, lớn hơn cô 7 tuổi, còn cô mới chỉ là sinh viên đại học thấu sự đời, nếm chút ngon ngọt là nắm thóp đến mức quên cả họ tên là gì. Nếu cô cứ thế bộ về trường, đến mối quan hệ giữa hai , e rằng cô thực sự sẽ hiểu lầm mất.
Bùi Tinh Dã nhướng mày, ánh mắt đầy ý vị chơi đùa lướt qua cô một lúc mới cất lời: "Em 'bao nuôi' nghĩa là gì ? Hai mối quan hệ như thế nào mới cấu thành việc bao nuôi?"
Câu hỏi cô cứng họng. Thẩm Tân Vũ lắc đầu, đôi mắt trong veo chớp chớp như chú nai con ngây thơ vô tội hỏi: "Là quan hệ gì thế ?"
Bùi Tinh Dã đưa tay lên khẽ véo vành tai cô, cúi đầu sát . Đôi môi ấm nóng của gần như chạm hẳn vành tai cô, chất giọng trầm khàn cuốn theo thở nóng bỏng, rót từng chữ rõ ràng tai cô.
Mặt Thẩm Tân Vũ "bùng" lên như bốc cháy, cô ngoảnh mặt , hờn trách: "Anh..."
Lời còn dứt, lúc ý thức nguy hiểm thì nguy hiểm ập tới. Bao nhiêu thẹn thùng bực dọc phía đều đôi môi đột ngột áp xuống của đàn ông chặn .
Đây là một nụ hôn dịu dàng.
Mang theo sự bá đạo thể chối từ, nhoài qua hộp tì tay, tước đoạt lấy đôi môi mềm mại của cô hệt như một thợ săn vùng lâu cuối cùng cũng tóm con mồi khao khát từ thuở nào.
Theo bản năng, Thẩm Tân Vũ giơ tay đẩy lồng n.g.ự.c rắn chắc của , nhưng nhanh tay bắt lấy cổ tay. Hơi thở tước đoạt, quanh quẩn nơi chóp mũi là mùi hương thanh mát đầy mê hoặc .
Đầu lưỡi câu kéo, tiến sâu, triền miên.
Mang theo d.ụ.c vọng chiếm hữu của , tỉ mỉ chà xát, dụ dỗ cô chìm sâu đó.
Nhiệt độ trong gian chật hẹp của khoang xe tăng vọt, chỉ còn nhịp thở rối loạn và âm thanh mờ ám của hai . Đại não Thẩm Tân Vũ trống rỗng, sự phản kháng ban đầu dần tan biến, bàn tay vốn dĩ đang chắn n.g.ự.c từ lúc nào vòng lên ôm lấy cổ đàn ông.
Có chút vụng về non nớt, nhưng vòng tay bất giác càng ôm càng chặt, thậm chí còn vò cổ áo đến nhăn nhúm.
Không trôi qua bao lâu, bên ngoài xe hình như tiếng bước chân từ xa tiến gần.
Bùi Tinh Dã lui với vẻ tiếc nuối thỏa mãn, một bàn tay vẫn còn luồn vạt váy cô.
"Còn b.a.o n.u.ô.i nữa ?"
Anh đắm đuối đôi mắt đẫm sương mù của cô, nâng ngón tay cái lên, khẽ miết qua môi của cô.
Thẩm Tân Vũ: "..." Toàn mềm nhũn, nép sâu ghế, khuôn mặt đỏ bừng như sắp chín đến nơi.