Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 70: Bảy Mươi Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-08-19 14:46:58
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện bạn trai tháp tùng học nhanh chóng lan truyền từ giảng đường huyên náo khắp trường như một cơn lốc.
Đặc biệt là khi vị "bạn trai" chỉ sở hữu ngoại hình xuất chúng mà còn tài năng xuất bậc, càng dân tình khỏi xuýt xoa ngưỡng mộ.
Có sinh viên lén lút chụp ảnh đăng tải lên diễn đàn trường. Ngay lập tức, những "cú vọ" tinh mắt nhận Bùi Tinh Dã chính là vị khách mời đặc biệt từng gây bão trong một buổi tọa đàm học kỳ .
Chỉ trong vòng một ngày, Thẩm Tân Vũ nhận vô lời chúc mừng pha lẫn trêu chọc.
Tuy nhiên, bản cô thấy phiền muộn vô cùng, cô lên tiếng thừa nhận cơ chứ.
Cùng chung tâm trạng bực bội đó còn Giang Tri Dục.
Sau khi tận mắt chứng kiến màn thể hiện của Bùi Tinh Dã lớp, lồng n.g.ự.c nam sinh như nhét một nắm bông tẩm nước, ngột ngạt đến khó thở.
Cậu tìm gặp Thẩm Tân Vũ, chất vấn thẳng thừng: "Cậu và cái gã họ Bùi rốt cuộc là chuyện gì?"
Thẩm Tân Vũ đưa tay day day thái dương: "Đừng hỏi nữa, đang rối rắm lắm đây."
Giang Tri Dục cam tâm: "Cậu cứ trả lời , còn thích ?"
" ."
"Thích thì là thích, thích thì là thích, ?"
Thẩm Tân Vũ khẽ thở dài, thấy trẻ con quá đỗi.
Cô đáp: "Chỉ trẻ con mới rạch ròi tình cảm thành thích thích, lớn thì phức tạp hơn nhiều."
Giang Tri Dục nhạt: "Thế tức là vẫn còn thích chứ gì."
Thẩm Tân Vũ lười đôi co, hai đường ai nấy trong sự hậm hực.
Chín giờ tối, Thẩm Tân Vũ đang cặm cụi bài tập thuyết trình PPT trong phòng ký túc xá.
Tô Giai Nguyệt từ ngoài , mở cửa hô toáng lên với Thẩm Tân Vũ: "Aurora, xuống lầu nhanh lên, trai đến tìm kìa, đang đợi đó đấy."
Thẩm Tân Vũ "ờ" một tiếng, khựng động tác gõ phím.
Gập máy tính , cô với lấy chiếc áo khoác vắt hờ ghế mặc , đủng đỉnh thang máy xuống lầu.
Phía tòa nhà ký túc xá là một bãi cỏ rộng rãi. Chạy dọc mép cỏ là hàng xe đạp điện, xe máy điện xếp hàng ngay ngắn.
Bùi Tinh Dã ngay đầu dãy xe điện. Ánh đèn đường hắt từ cao xuống, phác họa một vầng hào quang mờ nhạt, bàng bạc quanh .
Anh từ viện nghiên cứu trở về, vẫn khoác bộ suit sẫm màu như buổi sáng. Chỉ khác là chiếc áo vest đang phanh cúc, để lộ chiếc sơ mi tháo hai nút cùng. Sự nghiêm túc của ban ngày vơi , đó là chút uể oải, rã rời một ngày dài việc.
Thẩm Tân Vũ bước những bước chậm rãi đến mặt , hờ hững ngước mắt lên: "Khuya khoắt thế tìm em việc gì?"
Nghe thấy giọng cô, ánh mắt Bùi Tinh Dã dừng , vẻ mệt mỏi gương mặt dường như cũng nhạt đôi chút: "Em ăn tối ?"
"Em ăn lâu ."
"Thế cùng , ăn một chút."
Thẩm Tân Vũ cự nự: "Tự ăn ?"
giọng Bùi Tinh Dã vô cùng thản nhiên: "Anh thẻ ăn của trường."
"Anh ăn cơm căn tin ?"
"Ừ."
Ăn ở căn tin thì chẳng đáng bao nhiêu tiền, nếu cô cứ viện cớ chối từ thì hóa cô keo kiệt quá.
Thẩm Tân Vũ đành lóc cóc theo về phía nhà ăn.
Đến nơi, phần lớn các quầy thức ăn đều đóng cửa nghỉ bán.
Thẩm Tân Vũ hỏi: "Anh ăn gì? Quầy món Quảng Đông đằng vẫn còn mở cửa đấy."
Bùi Tinh Dã vẻ mặt hờ hững: "Anh thích ăn hải sản."
Thẩm Tân Vũ khẽ nhăn mũi, thầm nghĩ giờ mà còn kén cá chọn canh, lát nữa chẳng còn gì để mà ăn .
Bùi Tinh Dã sang hỏi cô: "Tối nay em ăn gì?"
"Mì thịt băm."
"Được, lấy cho một suất như ."
Người đàn ông tự tìm một chỗ trống xuống. Thẩm Tân Vũ liếc xéo một cái, ráng nhịn.
Cô ba căn tin vẫn còn nhớ mặt Thẩm Tân Vũ, nhanh tay cho cô một bát mì, còn nhiệt tình đon đả: "Vẫn như cũ hả cháu? Cho nhiều hành ngò, thêm ớt với dấm nhé?"
"Dạ cần cô ơi." Thẩm Tân Vũ xua tay: "Cô cho cháu một bát mì nước trong là , cần thêm bất kỳ gia vị nào cả."
Cô ba ngạc nhiên: "Hả? Thế thì lấy mùi vị gì nữa cháu ơi."
Thẩm Tân Vũ lén gian xảo. Ai bảo cứ thích sai vặt cô, đây chính là cái giá trả.
Rất nhanh, bát mì nước nhạt nhẽo mang đến mặt . Bùi Tinh Dã cởi áo vest, phong thái ung dung xắn tay áo sơ mi lên, để lộ phần cẳng tay rắn rỏi. Anh cầm đũa lên, điệu bộ toát lên vẻ lười nhác, hờ hững.
Thẩm Tân Vũ đối diện, chống cằm quan sát ăn.
Chỉ thấy ăn từ tốn, chậm rãi, dường như cảm thấy hương vị cũng đến nỗi tệ.
Thẩm Tân Vũ khẽ nhíu mày: "Ngon ?"
Bùi Tinh Dã đáp nhạt: "Cũng ."
Thấy trò trêu chọc của thất bại, Thẩm Tân Vũ nghiến răng, thôi thì nhạt cho c.h.ế.t luôn.
Khi để ý đến những ánh xung quanh, Thẩm Tân Vũ mới muộn màng nhận gì đó sai sai.
Vào thời điểm , một cô gái tất bật lo bữa tối cho một đàn ông như một phục vụ bàn, còn đối diện ăn.
Cảnh tượng , ai cũng sẽ nghĩ cô là kẻ chiếu , là một cô nàng lụy tình t.h.ả.m hại.
Thẩm Tân Vũ bỗng thấy bực dọc, ngoắt mặt , thèm nữa.
Đợi Bùi Tinh Dã dùng xong bữa, cả hai cùng bước khỏi căn tin.
Bầu khí ban đêm mang theo mùi thơm mát của cỏ cây, xua tan cái mùi thức ăn khét lẹt nơi căn tin.
Thẩm Tân Vũ hít một thật sâu, buột miệng hỏi: "Anh đang ở ?"
"Anh vẫn đang ở khách sạn, tìm nhà." Bùi Tinh Dã nghiêng đầu cô, giọng điệu tự nhiên như : "Đang định hỏi xin ý kiến em đây."
"Ý kiến gì cơ?"
"Tất nhiên là hỏi xem sở thích của em thế nào, hôm nào rảnh tụi cùng xem nhà."
"Liên quan gì đến em?"
"Sau hai đứa sống chung, liên quan đến em?"
Thẩm Tân Vũ câu của cho hình, bước chân khựng : "Em ở ký túc xá cơ mà! Mắc mớ gì em sống chung với ?"
Thế nhưng, đàn ông như thể đó là một chân lý hiển nhiên: "Em là bạn gái , đương nhiên chúng sống chung ."
Thẩm Tân Vũ hết sức chịu đựng, tức buồn : "Em nhận lời bạn gái hồi nào?"
Lần đến lượt Bùi Tinh Dã nhíu mày. Anh xoay , đối diện với cô. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, tạo thành một bóng mờ sâu thẳm trong đôi mắt : "Hôn cũng hôn , bạn gái thì là gì?"
Thẩm Tân Vũ sững sờ một giây, bất chợt bật lớn.
Cô nhớ .
Có cô kể cho chuyện Trì Thanh Dã và Lương Văn Kiều hôn , xong liền buông lời chúc phúc, còn bảo hôn thì chắc chắn thành đôi.
Người đàn ông hô mưa gọi gió thương trường và học thuật , trong chuyện tình cảm ngây ngô và thuần khiết đến .
Thảo nào hôm nay đối xử với cô, chuyện đều cứ tự nhiên như là một sự tất yếu .
Thẩm Tân Vũ đến gập cả . Mãi một lúc cô mới ngừng . Cô thẳng lên, lau giọt nước mắt vương khóe mi, bắt đầu kiên nhẫn "giáo dục" : "Bùi Tinh Dã , cho kỹ . Hôn chẳng lên điều gì cả . Thời đại , bao nhiêu lên giường với mà còn xác định mối quan hệ kìa. Tư tưởng của bớt cổ hủ một chút, ?"
Thấy hàng lông mày của càng lúc càng cau chặt, cô tiếp tục giải thích, giọng điệu xen lẫn chút mỉa mai: "Nói cách khác, cái danh phận 'bạn gái' cứ hôn một cái là . Phải theo đuổi, hiểu ? Anh Giang Tri Dục mà xem, theo đuổi em bao nhiêu năm ? Từ Thụy Kinh theo tận đến Nam Cát, mà đến giờ vẫn bạn trai em đấy thôi. Anh mới xuất hiện, dựa cái gì mà đùng một cái tự nhận là bạn trai em?"
Bùi Tinh Dã im như tượng, lặng lẽ lắng . đôi tay thì hề im lặng.
Anh nhẹ nhàng nhấc cổ tay lên, nắm lấy tay cô, ngón tay cái khẽ vuốt ve mơn man làn da mịn màng của cô.
Thẩm Tân Vũ như chạm hòn than nóng, vội vã rụt tay , nhưng vành tai bất giác đỏ bừng: "Có gì thì , đừng giở trò sàm sỡ."
Đôi mắt sâu thẳm của đàn ông ánh lên những tia sáng lấp lánh, vờ như thấy. Anh bước tới gần hơn, những ngón tay thon dài trượt dọc theo cổ tay cô, nhẹ nhàng bắt lấy những ngón tay cô, đan chặt .
"Vậy nên..." Anh cúi sát , thở ấm nóng mơn trớn vành tai cô, "... theo đuổi em ?"
" ."
"Theo đuổi bằng cách nào?"
"Đó là việc của ."
"Cho một thời gian giới hạn ."
Thẩm Tân Vũ cố giữ bình tĩnh, định gỡ tay để tiếp, nhưng ngón tay khỏe, siết chặt lấy tay cô.
Cô giằng một cái, cánh tay đung đưa theo. Cô giằng tiếp, tay đung đưa.
Hành động chẳng giống như đang cự cãi, mà giống một cặp tình nhân đang liếc mắt đưa tình, mang theo vài phần tinh nghịch, xen lẫn vài phần mờ ám.
Thẩm Tân Vũ chịu thua, dừng . Cô chấn chỉnh nét mặt, vẻ nghiêm túc: "Theo đuổi một gì thời hạn. Quan trọng là ở thành ý của thôi, Bùi Tinh Dã. Nếu thành ý, thì xin mời chỗ khác chơi. Đang một hàng dài xếp hàng theo đuổi em kìa."
Bùi Tinh Dã bật khẽ. Tay giơ lên, vén lọn tóc vương má cô tai: "Được thôi, em add WeChat của ."
Đầu ngón tay sượt nhẹ qua dái tai cô. Chỉ một cử chỉ khẽ khàng thôi cũng đủ khiến Thẩm Tân Vũ run rẩy, tim đập thình thịch.
cô vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh tanh: "Anh bảo add là add ? Anh chứng minh thành ý, em cảm động, thì em mới xem xét add ."
Bùi Tinh Dã cúi , đôi môi mỏng áp lên đôi môi đỏ mọng của cô, khẽ hôn một cái.
"Làm thế nào mới khiến em cảm động đây?"
Giọng trầm ấm, chậm rãi, mang theo chút gì đó như dụ dỗ, dỗ dành.
"Anh tự nghĩ ."
Thẩm Tân Vũ hề nao núng.
"Hồi em gửi lời kết bạn, đồng ý ngay trong vòng một nốt nhạc cơ mà."
Sống mũi chạm nhẹ mũi cô.
"Thế mà giống ?"
Hơi thở hai quyện .
"Khác ở chỗ nào?"
Anh hôn cô một cái nữa, nụ hôn nhẹ nhàng rơi khóe môi.
"Lúc đó là trai em."
Cô định đẩy , nhưng cằm bất giác rướn lên.
"Thế còn bây giờ?"
Đầu lưỡi len lỏi khuôn miệng cô, mang theo thở mê hoặc.
"Bây giờ á..."
Thẩm Tân Vũ rùng một cái, vội vàng bỏ chạy. Bím tóc đuôi ngựa vẽ một đường cong mềm mại phía lưng cô.
"Xem biểu hiện của ."
Giọng cô gái mang theo tiếng run run, hệt như một chiếc lông vũ bay lượn giữa đêm xuân dịu êm.
Bùi Tinh Dã nguyên tại chỗ, dõi theo bóng lưng cô đang xa dần như cánh bướm tung bay. Đầu lưỡi lướt nhẹ qua khóe môi, như vẫn còn đang thưởng thức dư vị ngọt ngào mà cô để .
Một nụ khẽ nở môi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-70-bay-muoi-ngoi-sao.html.]
ngày hôm , Thẩm Tân Vũ chẳng thấy tăm .
Ngày thứ ba... vẫn thấy động tĩnh gì.
Ngày thứ tư, thứ năm, thứ sáu... cái mạnh miệng tuyên bố theo đuổi cô cứ như thể bốc khỏi trường Nam Đại .
Thẩm Tân Vũ sắp mất hết kiên nhẫn .
Làm mà cái theo đuổi như cô biến thành con cá lội trong ao, ngóng trông mãi chẳng thấy thả câu , cứ sốt ruột bồn chồn thế .
Cảm giác thật sự quá phi lý.
Mãi đến... chả nhớ là ngày thứ bao nhiêu nữa, cô mới thấy bóng dáng quen thuộc .
Vào nửa cuối tháng Hai, khi cô rời khỏi khu ký túc xá, rảo bước dọc theo con đường rợp bóng cây quen thuộc hướng về phía nhà ăn, đường vài cây mộc miên đang trổ hoa rực rỡ.
Những cái cây cao vút, cành lá đan xen vươn lên bầu trời xanh thẳm. Những bông hoa đỏ rực như lửa nở rộ cành, chen chúc như những đốm lửa bùng cháy.
Hoa rụng trải t.h.ả.m đỏ cả một góc đường. Dưới ánh bình minh nhàn nhạt, từ xa, con đường như trải một tấm t.h.ả.m đỏ nhung quý giá.
Bùi Tinh Dã khom , yên giữa khung cảnh tĩnh lặng và rực rỡ , tay cầm điện thoại đang mải mê chụp ảnh.
Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu xám nhạt, bóng dáng hòa lẫn ánh nắng xuân và t.h.ả.m hoa rụng, trông thanh lịch ấm áp.
Một cơn gió lướt qua, vài cánh hoa đỏ thắm sượt nhẹ qua ngọn tóc rơi xuống đất, khiến nhóm nữ sinh ngang qua khỏi ngẩn ngơ.
Diêu Thanh Thanh nhận quen, vội vàng hạ giọng, kéo tay mấy cô bạn cùng: "Ôi trời ơi, trai kìa! Anh đang chụp phong cảnh, mà bản mới chính là tuyệt tác phong cảnh ?"
Cô nàng kịp rút điện thoại thì Hứa Bội nhanh tay lẹ mắt giơ điện thoại lên, hướng về phía bóng dáng bấm tách tách liên tục: "Đỉnh thật sự, xem tớ chộp khoảnh khắc gì ? Đi thôi thôi, qua đó giả vờ chạm mặt nào."
Tuy nhiên, Thẩm Tân Vũ bất giác bước chậm .
Tô Giai Nguyệt sang cô, ngạc nhiên hỏi: "Sao thế, thôi chứ?"
Tiến thêm vài bước nữa, cả nhóm mới rõ khuôn mặt đàn ông. Tất cả đồng loạt ồ lên một tiếng đầy hàm ý, tranh lớn tiếng chào: "Chào ạ", "Anh khỏe ạ".
Thẩm Tân Vũ giờ đây chẳng thèm gọi Bùi Tinh Dã là "" nữa, thế mà mấy cô bạn gọi nhiệt tình thế .
Bùi Tinh Dã thẳng , nở một nụ hiền hậu chào , ánh mắt dừng ở Thẩm Tân Vũ: "Chào buổi sáng."
Thẩm Tân Vũ liếc cánh hoa bám vai , buông một câu lạnh tanh: "Anh dị ứng với hoa mộc miên ?"
"Cũng tàm tạm." Bùi Tinh Dã giơ tay phủi nhẹ cánh hoa: "Chưa đến mùa hạt và bay bông tơ nên ."
Ba cô bạn bên cạnh ngơ ngác, hóa hai ám hiệu giao tiếp riêng, bọn họ mà chẳng hiểu gì sất.
Thẩm Tân Vũ đành lên tiếng giải thích: "Anh trai tớ viêm mũi dị ứng theo mùa, dị ứng với phấn hoa, tơ liễu, bông gòn các loại."
Ba cô bạn Thẩm Tân Vũ giải thích "cặn kẽ" như , đồng thanh "ồ" lên một tiếng đầy trêu chọc, rúc rích, nhường chỗ bên cạnh Thẩm Tân Vũ cho Bùi Tinh Dã, cùng về phía nhà ăn.
Đến nơi, tản xếp hàng mua đồ ăn sáng.
Chưa đợi Thẩm Tân Vũ lên tiếng, Bùi Tinh Dã tự nhiên sát bên cạnh cô: "Anh ăn giống em."
Giọng điệu hệt như đây, chẳng chút gì đổi.
Chỉ điều, đây luôn là Bùi Tinh Dã theo thanh toán, còn bây giờ là Thẩm Tân Vũ quẹt thẻ.
Thẩm Tân Vũ mân mê chiếc thẻ sinh viên, liếc một cái, cuối cùng cũng thèm chấp nhặt chuyện nhỏ nhặt với , mua liền hai suất hoành thánh tôm tươi.
Mua xong, cô mới châm biếm một câu: "Đồ hải sản đấy nhé."
Bùi Tinh Dã nở nụ khoan dung, đưa tay đỡ lấy khay thức ăn: "Thì hôm nay nếm thử hương vị yêu thích của em xem ."
Thẩm Tân Vũ bĩu môi, lững thững theo , thầm nghĩ đến bao giờ mới thắng một ván đây.
Ánh bình minh xuyên qua lớp kính trong suốt của nhà ăn, nhảy múa chiếc bàn ăn sạch sẽ bóng loáng.
Năm tìm một chiếc bàn dài, quây quần ăn.
Trong lúc dùng bữa, mấy cô gái tò mò hỏi thăm về dự án nghiên cứu của Bùi Tinh Dã, liền tóm tắt sơ lược.
Họ dự định phát triển một ứng dụng thú cưng ảo điện thoại, đây là một trò chơi nuôi thú cưng thông thường, mà là bước đệm để xây dựng một mạng lưới xã hội khổng lồ.
Thú cưng trong hệ sinh thái ảo sẽ trải qua một vòng đời giống hệt con , từ lúc sinh , học tập, việc, vui chơi cho đến khi yêu đương hò hẹn.
Với tư cách là "chủ nhân", dùng thể đóng vai "cha " chăm sóc chúng, hoặc coi chúng như một phiên bản khác của chính trong thế giới ảo. Mức độ quan tâm, đầu tư của dùng sẽ phản ánh trực tiếp lên quá trình phát triển của thú cưng, từ đó định hình nên những nhân cách độc lập, riêng biệt, mô phỏng một xã hội loài thu nhỏ.
Dự án là sự kết hợp của trí tuệ nhân tạo, công nghệ điện toán đám mây, cùng các lĩnh vực như xã hội học, kinh tế học và tâm lý học.
Nói một cách dễ hiểu, đây chỉ là một kế hoạch kinh doanh thông thường, mà còn là một bước đột phá trong phương thức giao tiếp xã hội, với quy mô và độ phức tạp từng .
Dù Bùi Tinh Dã cố gắng diễn đạt một cách đơn giản, dễ hiểu nhất, nhưng mấy cô gái vẫn mà như vịt sấm.
Thẩm Tân Vũ nhanh trí chốt bằng một câu đanh thép: "Tóm là nuôi con mạng."
Bùi Tinh Dã gật đầu: "Em hiểu theo cách đó cũng ."
Diêu Thanh Thanh tò mò hỏi: "Vậy thú cưng những loại nào? Tớ thể nuôi một chú gấu trúc ?"
Bùi Tinh Dã nhướng mày: "Chắc chắn , em thích con gì cũng ."
Ý tưởng lập tức thu hút sự chú ý của , ai nấy đều vô cùng háo hức, mong chờ ngày mắt ứng dụng thú cưng ảo .
Bùi Tinh Dã nhân cơ hội thêm: "Bọn đang cần tuyển tình nguyện viên tham gia thử nghiệm. Các bạn tham gia sẽ cấp quyền truy cập sớm. Nếu ai hứng thú, cứ liên hệ đăng ký với nhé."
Ba cô bạn gái đồng thanh hưởng ứng: "Bọn em đăng ký!"
Bùi Tinh Dã lấy điện thoại , mở mã QR WeChat để kết bạn với ba cô gái.
Thẩm Tân Vũ ăn hoành thánh thấy cũng xuôi xuôi, nhưng đến chuyện kết bạn WeChat...
Thôi, tính bài cả .
Cô đây dễ mắc bẫy .
Ăn xong, cả nhóm rời khỏi nhà ăn, hướng về phía lớp học.
Dưới ánh nắng ban mai, Bùi Tinh Dã và Thẩm Tân Vũ tự nhiên tụt phía , sánh bước bên .
Bùi Tinh Dã sang, hỏi thăm tình hình gần đây của Thẩm Tân Vũ.
Thẩm Tân Vũ hừ nhẹ một tiếng, hỏi ngược : "Còn thì ?"
Với giọng điệu bình thản, Bùi Tinh Dã kể rằng về Thụy Kinh một chuyến. Do nền tảng công nghệ ở Nam Đại còn nhiều hạn chế, về Thụy Đại để chiêu mộ thêm một cộng sự giỏi giang.
Thẩm Tân Vũ cúi gầm mặt, đá nhẹ những viên sỏi chân, giọng nhỏ xíu: "Tại đến Nam Đại?"
Bùi Tinh Dã đáp với tông giọng trầm ấm mà chắc nịch: "Bởi vì em ở đây."
Thẩm Tân Vũ nhíu mày: "Em ở đây thì đến ? Có cái lý lẽ gì ngộ ?"
Khóe môi Bùi Tinh Dã khẽ nhếch lên, nghiêng đầu cô gái cạnh, nở nụ thật ấm áp: "Nếu hai chung đường, thì trái tim cùng hướng về một nơi. Nếu việc em học ở Nam Đại là chuyện thể đổi, thì nhượng bộ một chút cũng chẳng ."
Câu khiến Thẩm Tân Vũ giật thót , hốc mắt bỗng chốc nóng ran.
Cô thừa hiểu, dù xét về khía cạnh lợi ích thương mại sự thuận tiện trong sinh hoạt, việc Bùi Tinh Dã đặt dự án tại Thụy Đại đều là một lựa chọn tối ưu hơn.
Vậy mà giờ đây, chỉ vì cô, chỉ nhất quyết đưa Nam Đại dự án hợp tác, chia sẻ lợi ích, mà bản cũng bắt đầu từ đầu, quen với môi trường mới.
vấn đề từ đầu: "Ai thèm ở bên chứ? Ai thèm nhượng bộ?"
Thẩm Tân Vũ phụng phịu, xù lông nhím phòng thủ như một con mèo giẫm đuôi. "Bùi Tinh Dã, bớt hoang tưởng ? Em đến đây học, từng yêu cầu gì cho em, nhượng bộ vì em cả. Giữa chúng chẳng còn chút quan hệ nào nữa ."
Cô phát hiện "nhảy cóc" các bước, y hệt như lúc giảng bài toán . Có những bước cho là hiển nhiên, quá quen thuộc nên bỏ qua luôn.
cô hiểu.
Với cô, những bước nhảy qua đó vô cùng quan trọng.
là khi còn đóng vai trò " trai", cô từng khao khát vượt qua ranh giới để trở thành bạn gái . giờ đây, cô chủ động đưa mối quan hệ của họ về con , mà nhẹ nhàng biến họ thành yêu của chỉ bằng một câu ?
Lại còn bảo trái tim hướng về một nơi nữa chứ?
Trong lòng Thẩm Tân Vũ ngổn ngang những cảm xúc khó tả, thì bỗng giọng đàn ông vang lên: "Anh chứ, tất cả đều là do tự nguyện. Là do ở bên em thôi, bảo bảo ."
Chỉ hai tiếng "Bảo bảo" với giọng điệu ngọt ngào .
Đã khiến khuôn mặt Thẩm Tân Vũ nóng bừng, cô ngoắt bước , nhưng nắm lấy mấy ngón tay.
Lần đầu trượt mất, Thẩm Tân Vũ cảm thấy nguy hiểm rình rập liền rụt tay , nhưng vẫn quyết bám riết. Lần thứ hai, tóm gọn lấy tay cô, như con mèo vồ cá, c.ắ.n chặt buông.
Thẩm Tân Vũ giằng co vài cái nhưng vô ích, sợ mấy cô bạn cùng phòng phía thấy cảnh tượng , đành ngoan ngoãn để nắm tay dắt .
Ánh bình minh xuyên qua những tán hoa mộc miên, phủ lên hai bàn tay đang nắm chặt một lớp ánh sáng vàng ấm áp, in bóng hình họ đan xen, quấn quýt mặt đất.
Bùi Tinh Dã ca lúc 9 giờ. Trước khi , ghé qua dự thính một tiết học sáng cùng Thẩm Tân Vũ, thời gian sắp xếp khít.
Trên đường , sực nhớ một chuyện, móc trong túi quần chiếc chứng minh thư, đưa cho Thẩm Tân Vũ: "Em rảnh thì giúp cái thẻ sinh viên nhé, chả lúc nào rỗi cả."
Thẩm Tân Vũ cụp mắt liếc qua, đưa tay nhận: "Bận quá thì khỏi ."
Bùi Tinh Dã rướn về phía cô: "Thế cứ ăn ké của em mãi ?"
Thẩm Tân Vũ cứng họng: "..."
Nếu cô đồng ý, đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận mối quan hệ gần gũi giữa hai . nếu từ chối, vẻ quá nhỏ nhen, thiếu tình , dù đây cô cũng ăn ké của suốt.
Cô giật lấy chứng minh thư của , giọng cứng ngắc hỏi: "Nạp bao nhiêu?"
Bùi Tinh Dã rút điện thoại : "Anh chuyển khoản cho em, kết bạn WeChat ."
Thẩm Tân Vũ kìm bật thành tiếng. Người đàn ông quả là lắm chiêu nhiều kế, bày đủ thủ đoạn, vòng vo tam quốc, chung quy cũng chỉ để xin WeChat của cô.
Cô thao tác nhanh gọn, mở mã nhận tiền màn hình chìa mặt , đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết, vẻ mặt đắc ý: "Quét mã là , cần kết bạn WeChat ."
Bùi Tinh Dã cúi gương mặt cận kề của cô, ánh mắt lấp lánh của cô còn rực rỡ hơn cả ánh sáng từ màn hình điện thoại.
Anh cố ép thêm, ngoan ngoãn quét mã, nhập thẳng con 5000.
Điện thoại kêu "Tít" một tiếng, Thẩm Tân Vũ cúi tiền, tròn xoe mắt ngạc nhiên: "Sao nhiều thế!"
"Đằng nào cũng ăn mà." Giọng Bùi Tinh Dã dịu dàng, nhưng ánh mắt một giây rời khỏi gương mặt cô, như thể đang thưởng thức vẻ sinh động, đáng yêu .
Thẩm Tân Vũ chằm chằm đ.â.m ngượng ngùng, vô thức mặt , nhưng cố vẻ bình thản.
Cô tự nhủ chỉ nhận tiền việc, nên cần thắc mắc nhiều.
đột nhiên, một suy nghĩ xẹt qua đầu cô. Chiếc phong bì cô lén nhét gối lúc đến thăm ở Thượng Hải, từ lúc Bùi Tinh Dã đến Đại học Nam Cát tới giờ, từng nhắc đến.
Lẽ nào nó giống như tờ giấy note từng để cho cô, xui rủi thế nào tìm thấy?
Đó là 1 triệu tệ đấy.
Suy nghĩ khiến cô bỗng chốc hoảng hốt, ánh mắt cũng đượm vẻ lo âu.
"Anh ơi." Thẩm Tân Vũ khẽ gọi. Chờ , cô liền hỏi thấy chiếc phong bì .
Bùi Tinh Dã khẽ nhướng mày, vẻ mặt ngạc nhiên: "Phong bì nào cơ?"
Đến nước thì Thẩm Tân Vũ cuống cuồng thực sự, cô thuật bộ sự việc: "Anh thấy ? Em để ngay gối mà."
Bùi Tinh Dã nhún vai: "Không thấy."
Thẩm Tân Vũ níu lấy ống tay áo : "Trời ơi, thế bây giờ? Chuyện qua lâu lắm , nhỡ ai lấy mất thì toi đời."
Cô thực sự lo lắng, "Đó là 1 triệu tệ đấy, báo cảnh sát thôi, nhất định tìm cho bằng ."
Thấy khóe mắt cô gái nhỏ sắp đỏ hoe, Bùi Tinh Dã mới bật , đưa tay vuốt ve má cô: "Thôi nào, thôi nào, trêu em nữa, thấy ."
Thẩm Tân Vũ kịp thở phào nhẹ nhõm, đàn ông cúi đầu, bất ngờ ghé sát cô, " Thẩm Tân Vũ , em ý gì đây?"
Giọng ấm áp, nhưng mang theo chút nguy hiểm, "Em nhục , định ném cho 1 triệu tệ là coi như xong chuyện ? Anh chỉ đáng giá 1 triệu tệ thôi ?"
Thẩm Tân Vũ giận vì trêu đùa, giờ " ăn cướp la làng", cơn tức càng bốc lên ngùn ngụt.
Cô vung tay đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c : "Anh gì thế? Em nhục lúc nào? Đó là em báo đáp , trả ân tình dành cho em suốt mấy năm qua."
Anh kéo dài giọng "Ồ" một tiếng, nắm lấy cổ tay cô đang đ.á.n.h : "Hóa là em đền bù cho ?"
Ánh mắt đầy tính chiếm hữu, dán chặt khuôn mặt cô, giọng trầm khàn, "Đêm hôm đó em cưỡng hôn , xong phủi m.ô.n.g bỏ . Món nợ , chúng tính toán một chút ?"
Thẩm Tân Vũ: "..."