Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 66: Sáu Mươi Sáu Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-19 14:34:02
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những giọt nước mắt vẫn còn lăn dài má, Thẩm Tân Vũ lảo đảo gượng dậy.

Cô đang khoác chiếc váy ngủ cộc tay in hình hoạt hình ngộ nghĩnh, đây là bộ đồ ngủ nhóm mà bốn cô nàng trong phòng ký túc xá rủ mua chung.

Dáng váy suông rộng, hề điểm nhấn chiết eo. Thế nhưng, khi gió thổi tốc lên ôm sát , nó vẫn bật lên những đường cong thanh mảnh, yêu kiều của một thiếu nữ đang độ xuân thì.

Mảng vải n.g.ự.c lúc sẫm màu, chẳng rõ là do mồ hôi nhễ nhại nước mắt tuôn rơi.

Thẩm Tân Vũ còn kịp vuốt ve dáng vẻ xộc xệch của , thấy cánh cửa xe bật mở. Một cặp chân dài săn chắc bọc trong ống quần tây phẳng phiu từ từ bước xuống.

Ngay đó, hình cao lớn, vững chãi của đàn ông sừng sững che rợp mặt cô.

Đã bao giờ cô mơ về khoảnh khắc trùng phùng ?

Chắc là đấy.

mơ cô cũng chẳng thể ngờ cuộc hội ngộ diễn trong cái tình cảnh trớ trêu, bi đát đến mức .

Chưa kịp để ai mở lời, phản xạ đầu tiên của Bùi Tinh Dã là cởi phăng chiếc áo khoác vest đang mặc , choàng gọn gàng lên bờ vai gầy guộc của Thẩm Tân Vũ. Sau đó, bằng một thói quen cố hữu, nhẹ nhàng luồn tay vuốt mớ tóc dài đang vướng víu bên trong cổ áo cô ngoài.

Hành động quá đỗi thuộc lập tức gợi cho Thẩm Tân Vũ nhớ về vô vàn những buổi sớm tinh sương đưa cô học. Mỗi khi cô mặc áo khoác , luôn tiện tay giúp cô chỉnh trang trang phục như thế.

Chỉ điều, giờ phút đây, nét mặt phẳng lặng gợn chút cảm xúc, cứng ngắc hệt như một lá bài poker.

"Khóc lóc cái gì?" Giọng của đàn ông đều đều nhạt nhẽo, nhưng nếu để tâm lắng , sẽ nhận chút ý vị quở trách ẩn giấu bên trong.

Như thể cô đang mẩy, ngang bướng khó bảo .

Thế nhưng, ngón tay cái của nhẹ nhàng miết qua khóe mắt cô, lau những giọt lệ nhòa. Động tác mang theo vài phần nâng niu, vài phần bao dung độ lượng.

Thẩm Tân Vũ ngước mắt . Có lẽ vì ban nãy chạy một mạch đến đây, cảm xúc tuôn trào quá đỗi mãnh liệt, nên khi cơn đau tim thắt nghẹn qua , khoảnh khắc lòng cô tĩnh lặng đến lạ thường.

"Anh trai, đến trường Nam Đại ?"

Tia nắng ban mai đầu đông lướt nhẹ qua hàng mi ướt sũng của cô. Cô bỗng chốc chẳng phân định nổi đây là cái lạnh giá ấm.

cô thừa một điều, gắn bó với một quãng thời gian dài đến , kỹ năng đỉnh cao nhất mà cô học từ , chính là việc bắt chước cái dáng vẻ bình chân như vại, vui buồn lộ mặt .

"Giáo sư Ngô sức khỏe , nên đến lớp thầy một buổi." Giọng vẫn giữ một tông nhàn nhạt, phảng phất sự kìm nén, xa cách, cứ như thể chuyến đối với là một sự khiên cưỡng cực chẳng .

Hai đang trò chuyện thì cánh cửa phía bên xe cũng bật mở. Người bước xuống chính là Viện trưởng Khoa Quốc tế của Nam Đại.

"Trò Thẩm Tân Vũ?" Vị Viện trưởng tiến gần, ánh mắt ánh lên vẻ kinh ngạc. Ông đảo mắt quanh một lượt, sang hỏi Bùi Tinh Dã: "Hai quen ?"

Khóe môi Bùi Tinh Dã nhếch lên một đường cong tinh tế: "Con bé là em gái ."

Chính cái đường cong mỏng manh , thoạt thì vẻ thiện, hòa nhã, nhưng chỉ những ai hiểu rõ con mới thấu ý vị trào phúng, mỉa mai đang ẩn giấu bên trong.

Trái tim Thẩm Tân Vũ bỗng chốc nhói lên một cơn đau vô cớ, cô cúi gầm mặt xuống.

Vị Viện trưởng "A" lên một tiếng đầy ngỡ ngàng, ánh mắt bỗng chốc trở nên thâm sâu, phức tạp: "Hóa chính là trai của em Thẩm Tân Vũ ?"

Sở dĩ ông còn nhớ rõ cái tên Thẩm Tân Vũ, tất cả là nhờ chú mèo máy Dobby.

Dạo , danh tiếng lẫy lừng của nhóc tì vang dội khắp nơi, lan truyền đến tai cả các vị giáo sư trong trường. Vị Viện trưởng cũng tò mò mục sở thị một phen.

Thế là thông qua giáo viên hướng dẫn, ông liên lạc với Thẩm Tân Vũ, mời cô mang Dobby đến văn phòng Viện trưởng để biểu diễn. Trong văn phòng lúc đó còn sự hiện diện của một vài vị chuyên gia, giáo sư đầu ngành.

Dobby ngần ngại phô diễn bộ kỹ năng thượng thừa của , còn màn tung hứng, tranh luận nảy lửa, đối đáp trôi chảy với tất cả những mặt ở đó.

Màn trình diễn khiến các bậc tiền bối từ ngạc nhiên đến trầm trồ khác.

Vị Viện trưởng vô cùng hào hứng, đ.á.n.h tiếng sẽ báo cáo sự việc lên Thầy Hiệu trưởng, nhằm mục đích triển khai một dự án nghiên cứu khoa học tương tự.

Có giáo sư liền ngỏ ý xin Thẩm Tân Vũ phương thức truy cập hệ thống điều khiển của Dobby. Thậm chí còn táo bạo đề nghị "mổ xẻ" Dobby để nghiên cứu cấu tạo con chip bên trong.

Nghe đến đây, Thẩm Tân Vũ lập tức nổi đóa. Cô giật lấy Dobby ôm khư khư lòng, nhất quyết cho bất kỳ ai chạm , sức bảo vệ "đứa con cưng" của : "Bé là quà trai tặng cho em, gói gọn bao tâm huyết và công sức của . Dobby là duy nhất thế giới , ai phép nhân bản tháo rời nó ."

Vị Viện trưởng tò mò gặng hỏi: "Anh trai em là ai? Hay là chúng mời đến đây để trao đổi công việc xem ?"

Dưới góc độ của một quản lý, ông sớm thấu cơ hội kinh doanh và lợi nhuận khổng lồ ẩn giấu đằng sản phẩm . Ông cũng đinh ninh rằng, thể chế tạo một cỗ máy thú cưng siêu việt đến thế, ắt hẳn là một bậc kỳ tài xuất chúng.

Thế là ông liên tục đưa hàng loạt những lời đề nghị hợp tác vô cùng béo bở, hấp dẫn. tất cả đều mảy may lay chuyển lập trường kiên định của Thẩm Tân Vũ.

Tất nhiên, phận sinh viên, Thẩm Tân Vũ cũng chẳng dại gì mà đắc tội trực diện với các vị lãnh đạo cấp cao của trường. Cô đành chọn cách từ chối khéo léo: "Anh trai em hiện đang công tác ở Mỹ ạ. Để khi nào rảnh, em sẽ thử bàn bạc với xem ."

Sự việc đó cứ thế cô ậm ờ cho qua, dần chìm quên lãng.

Ai ngờ , mà họ cất công tìm kiếm bấy lâu nay giờ lù lù xuất hiện ngay mắt mà chẳng tốn một chút sức lực nào. Vị Viện trưởng mừng mặt, nhiệt tình mời mọc Thẩm Tân Vũ cùng tham gia dùng bữa trưa với .

Thẩm Tân Vũ liếc Bùi Tinh Dã, khẽ lắc đầu từ chối: "Dạ thôi, em ạ."

Cô lờ mờ cảm nhận một luồng áp lực vô hình, nặng nề đang tỏa từ đàn ông , bất chấp vẻ ngoài đạo mạo, lịch thiệp của .

Cứ như thể rắc rối dẫn đến cục diện ngày hôm nay đều là do cô gây . Chẳng qua là do sự tu dưỡng, kìm nén của quá nên mới thèm nổi trận lôi đình ngay tại chỗ mà thôi.

lúc đó, ba cô bạn cùng phòng của cô cũng chạy hớt hải tới nơi. Sáu con mắt tròn xoe, mở to hết cỡ, đảo lia lịa, quét tới quét lui giữa hai Thẩm Tân Vũ và Bùi Tinh Dã. Ánh mắt chứa chan sự tò mò, dò xét, kinh ngạc và cả một bầu trời thuyết âm mưu mờ ám.

Bùi Tinh Dã lướt ánh sắc lạnh qua đám bạn của cô, dừng Thẩm Tân Vũ: "Chiều nay một buổi tọa đàm trao đổi học thuật ở tòa nhà Chí Viễn. Tầm 5 giờ chiều là xong. Lúc đó em qua tìm nhé, ?"

Ba chữ " " ở cuối câu thì vẻ giống như một lời đề nghị, nhưng âm điệu chất chứa sự uy quyền, áp đặt cho phép chối từ.

Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn gật gật đầu, "Dạ" một tiếng bé xíu.

Đứng theo chiếc ô tô dần khuất bóng, bốn cô gái khoác tay tản bộ về phía khu ký túc xá. Thẩm Tân Vũ kẹp chặt ở giữa. Ba cô bạn còn chẳng thể kiên nhẫn đợi đến khi về phòng, đường thi xả một tràng pháo những câu hỏi dồn dập như s.ú.n.g liên thanh.

Diêu Thanh Thanh là nổ phát s.ú.n.g đầu tiên, choàng tay bá cổ Thẩm Tân Vũ: "Khai mau, thành thật khai báo! Là bạn trai ? Trời ơi, trai quá sức tưởng tượng luôn! Trẻ thế lên chức giáo sư , là giảng viên? Anh cố tình cất công bay đến đây vì đúng ?"

Hứa Bội cũng giấu nổi sự phấn khích, hùa theo: "Lần tụi hỏi bạn trai , còn chối bay chối biến. Kết cục là 'nhảy dù' thẳng xuống Nam Đại luôn kìa! Lại còn cái bộ dạng thất hồn lạc phách của lúc nãy , ha ha ha ha, hai đang diễn tuồng 'tình yêu chạy về phía ' đấy !"

Tô Giai Nguyệt, duy nhất kinh nghiệm yêu đương trong nhóm, dáng một bậc thầy tình trường, đưa một góc khác biệt: "Theo suy luận của tớ, khả năng cao đây là yêu cũ. Chứ nếu đang là bạn trai hiện tại, thì gặp đến mức phản ứng kỳ lạ như ."

Diêu Thanh Thanh "Ớ" lên một tiếng kinh ngạc, nét mặt thu liễm đôi chút, nghi hoặc sang Thẩm Tân Vũ: "Thế... chẳng lẽ thật sự là yêu cũ của ?"

"Dù yêu cũ chăng nữa." Hứa Bội lập tức cướp lời, "Thì bây giờ cũng cất công lặn lội tới tận trường của yêu cũ để tổ chức hội thảo . Rõ ràng là 'Túy ông chi ý bất tại tửu' (Ý của túy ông ở rượu), mục đích chính mười mươi là nhắm Aurora của chúng !"

Tô Giai Nguyệt gật gù tán đồng, tiện tay sờ nắn chất liệu bộ áo vest Thẩm Tân Vũ đang mặc : "Cái thì tớ đồng ý. Cậu xem, mới chạm mặt là lột ngay áo khoác cho Aurora mặc . Chất liệu bộ vest qua là hàng xịn, đắt tiền, đồ chợ . Vị yêu cũ của , xem chừng chỉ trai ngời ngời mà còn bên ngoài ấm áp, bên trong nhiều tiền nữa chứ."

Thẩm Tân Vũ luồn hai tay trong ống tay áo vest rộng thùng thình, một mùi hương gỗ trầm ấm, quen thuộc thoang thoảng xộc mũi. Cô khẽ mỉm , đúng là mùi hương đặc trưng của Bùi Tinh Dã: "Mấy cứ bớt tưởng tượng linh tinh , tớ và mối quan hệ kiểu đó ."

"Hả?" Ba cô gái đồng thanh thốt lên, trí tò mò kích thích đến tột độ, "Thế rốt cuộc là mối quan hệ gì?"

Thẩm Tân Vũ rũ hàng mi cong vút xuống, khẽ khàng lên tiếng giải thích: "Anh trai tớ."

Mắt Hứa Bội sáng rực lên như bắt vàng: "Là trai chế tạo Dobby đấy á?"

Thẩm Tân Vũ khẽ "Ừm" một tiếng.

"Oa!" Thái độ của Hứa Bội ngoắt 180 độ. Cô nàng kích động túm lấy cánh tay Thẩm Tân Vũ lắc lấy lắc để, "Ông trai gì mà đỉnh của chóp , trai xuất chúng còn tài hoa hơn . Trời ơi, đích thị là hình mẫu 'chồng quốc dân' trong mơ của tớ !"

Diêu Thanh Thanh huých vai Hứa Bội một cái, chen ngang giữa cô nàng và Thẩm Tân Vũ: "Này ! Câu đó đáng lẽ là lời thoại của tớ mới đúng! Hồi hội thảo tớ tuyên bố mà. Chẳng qua ban nãy tớ tưởng là bạn trai của Aurora nên mới c.ắ.n răng nhường thôi. Giờ sự thật , thì nghiễm nhiên trở thành ứng cử viên sáng giá cho vị trí bạn trai tương lai của tớ nhé."

Hai cô nàng chí chóe cãi ngớt, một bên trái, một bên thi réo gọi Thẩm Tân Vũ là "em chồng", vòi vĩnh cô kể thêm ti tỉ chuyện về Bùi Tinh Dã.

Thẩm Tân Vũ hai cô bạn ồn ào cho nhức hết cả đầu. Cô thọc sâu hai tay túi áo vest, ngẩng đầu trời, lạnh lùng buông một câu xúi giục: "Hai cứ việc phân thắng bại , ai thắng thì tính tiếp."

Nào ngờ, lúc đút tay túi áo, ngón tay cô chạm một tấm thẻ cứng cáp.

Theo phản xạ tự nhiên, Thẩm Tân Vũ lôi xem thử. Hóa là một tấm vé máy bay.

Đó là vé chuyến bay của Bùi Tinh Dã từ New York hạ cánh xuống Nam Cát. Trên vé in chi chít tiếng Anh, ghi rõ thông tin chuyến bay, thời gian hạ cánh là 7 rưỡi tối hôm qua.

Thẩm Tân Vũ bất giác rùng một cái, tim đập chệch một nhịp.

Tối hôm qua, câu lạc bộ nhảy đường phố của cô buổi tập luyện tại quảng trường Góc Tự Do.

Đây là gian công cộng rộng lớn và sầm uất bậc nhất khuôn viên Nam Đại. Xung quanh bao bọc bởi Đại lễ đường, rạp chiếu phim cùng hàng loạt khu vui chơi giải trí nhộn nhịp, lúc nào cũng đông đúc, tấp nập qua .

Bài nhảy tối qua của nhóm mang phong cách vô cùng nổi loạn và quyến rũ, thu hút một lượng lớn khán giả vây quanh theo dõi.

Thẩm Tân Vũ nhảy múa trong tâm thế vô cùng phấn khích, cảm xúc thăng hoa. Cô thậm chí còn ngẫu hứng kết hợp cùng một bạn nam thực hiện một màn vũ đạo đôi cực kỳ bốc lửa và sát rạt. Màn trình diễn rực lửa thành công đốt cháy bầu khí, nhận về vô những tràng hò reo, cổ vũ cuồng nhiệt từ đám đông.

Và cũng chính trong khoảnh khắc bùng nổ, huyên náo tột độ , cô loáng thoáng bắt gặp một gương mặt quen đến ngỡ ngàng lẩn khuất giữa biển . Gương mặt giống Bùi Tinh Dã đến kỳ lạ, khiến nhịp tim cô bỗng chốc đập loạn xạ.

lúc đó ánh đèn quảng trường mờ ảo, tầm cản trở, cô cứ đinh ninh rằng Bùi Tinh Dã đời nào mặt ở Nam Đại. Chắc mẩm do hoa mắt, gà hóa cuốc mà thôi.

Thế là cô tiếp tục say sưa với vũ điệu của .

Vậy mà giờ đây, khi đang tận tay cầm tay tấm vé máy bay , hình ảnh gương mặt nhạt nhòa lẩn khuất trong bóng tối đêm qua bỗng chốc hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô.

Đó  là ảo giác. Người đó chính xác là Bùi Tinh Dã.

Buổi chiều tà tĩnh lặng, phía chân trời vương rải những ráng chiều mỏng manh màu cam nhạt.

Thẩm Tân Vũ ôm gọn chiếc áo vest của tay, men theo lối nhỏ tiến về tòa nhà Chí Viễn.

Buổi giao lưu học thuật kết thúc, một nhóm trò chuyện vui vẻ lượt bước khỏi cửa chính.

Bùi Tinh Dã bước ở vị trí trung tâm, đầu cúi, lắng câu chuyện của một vị giáo sư khả kính bên cạnh. Vị Viện trưởng cũng sóng bước theo ở phía bên .

Đến cửa, Bùi Tinh Dã đưa mắt về phía Thẩm Tân Vũ, tuần tự bắt tay chào tạm biệt từng . Thần sắc khiêm nhường, phong thái lịch lãm, điềm tĩnh.

Vị Viện trưởng vô cùng nhiệt tình, ngỏ ý mời tham dự bữa tiệc tối cùng . Những xung quanh cũng sức chèo kéo, thuyết phục.

Thế nhưng, Bùi Tinh Dã mỉm từ chối khéo léo. Anh đưa tay chỉ về phía Thẩm Tân Vũ, lúc vị Viện trưởng mới thôi nài ép nữa.

Dưới vô vàn ánh chăm chú của , Bùi Tinh Dã chậm rãi bước về phía Thẩm Tân Vũ.

Những tia nắng hoàng hôn cuối cùng trải dài từng vệt những bậc thềm đá, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ sắc vàng, hảo bao bọc lấy vóc dáng cao lớn của .

Ánh sáng hắt lên viền cổ chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, điểm tô thêm nét ấm áp cho khung cảnh. Chiếc cà vạt thêu họa tiết chìm tung bay nhè nhẹ theo gió, chiếc kẹp cà vạt bằng bạch kim phản chiếu một luồng sáng chói lóa, rực rỡ.

Lúc nãy gặp mặt còn chói chang nắng gắt, cô kịp kỹ. giờ đây, cô mới chợt nhận , chiếc kẹp cà vạt chính là món quà do chính tay cô lựa chọn và tặng .

Đó là phần thưởng cô dùng tiền thưởng giành từ cuộc thi chạy 3000 mét năm lớp 11 để mua cho .

Đợi khi đàn ông bước đến gần, Thẩm Tân Vũ cố vẻ lơ đãng, hỏi dò về việc Dobby.

Cô dám cá là vị Viện trưởng nhất định nhắc đến vấn đề với . Trong thâm tâm, cô cũng nơm nớp lo sợ sẽ đồng ý hợp tác. Dù thì đây cũng là một món hời lớn, tiếng miếng.

Thế nhưng, nếu trong tương lai, Dobby sản xuất đại và bán tràn lan thị trường, ai ai cũng thể sở hữu một bé, thì cục cưng Dobby của cô sẽ chẳng còn là báu vật độc nhất vô nhị đời nữa.

Cũng may, câu trả lời của đàn ông vô cùng nhẹ nhàng, dứt khoát: "Anh từ chối . Con chip của Dobby là thành quả nghiên cứu của Đại học Thụy Đại. Anh đời nào bán rẻ Thụy Đại ."

Hàng mi Thẩm Tân Vũ khẽ rung rinh, cô vươn tay đưa chiếc áo vest trả cho , khóe môi âm thầm cong lên một nụ tinh nghịch: "Anh trai nhà em trung thành với Thụy Đại gớm nhỉ."

Bùi Tinh Dã hất cằm lên, hờ hững nhận lấy chiếc áo vest, vắt ngang lên cẳng tay, cứ thế cất bước thẳng, phớt lờ câu móc mỉa đầy ẩn ý của cô.

Thẩm Tân Vũ dường như vớ cơ hội, bước thoăn thoắt theo sát bên cạnh , hỏi tiếp: "Vậy hồi chọn học Đại học Lâm Đại? Tại thi Thụy Đại luôn cho ?"

Thực , sâu thẳm trong lòng cô vẫn còn một mối bận tâm. Cô lo sợ đàn ông sẽ chất vấn lý do tại bỏ qua Thụy Đại mà lặn lội đến tận Nam Đại cách xa hàng ngàn cây để nhập học. Thế nên cô quyết định tung đòn "phủ đầu", xoáy sâu vấn đề .

Bất ngờ , đàn ông chỉ khẽ nhếch mép nhạt, đáp gọn lỏn: "Thụy Đại nổi danh về khối Xã hội, còn Lâm Đại thì chuyên trị khối Tự nhiên. Toàn bộ nguồn lực xuất sắc nhất cả nước về mảng Toán học đều hội tụ tại Lâm Đại. Đứng tri thức học thuật, chẳng việc gì tự trói buộc bản bởi những sở thích thù ghét cá nhân hẹp hòi, khăng khăng bám trụ ở một nơi cả."

Chỉ một câu trả lời bâng quơ, nhẹ bẫng, nhưng chặn đường cãi lý của Thẩm Tân Vũ, buộc cô ngậm bồ hòn ngọt.

"Anh trai, để em mời một bữa nhé."

Mặc dù thái độ của đàn ông vẫn hòa nhã, lịch sự, hỏi gì đáp nấy, nhưng Thẩm Tân Vũ vẫn lờ mờ cảm nhận một bức tường ngăn cách vô hình đang sừng sững tồn tại giữa hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-66-sau-muoi-sau-ngoi-sao.html.]

Bức tường dựng lên từ bao giờ, tại dẫn đến cớ sự như ngày hôm nay, dường như trở thành một kết cục thể né tránh.

thế nào chăng nữa, thì xét cho cùng, cô vẫn là nợ nhiều ân tình hơn. Vậy thì hãy để cô chuộc bằng cách bày tỏ tấm lòng thành của thêm một chút .

Bùi Tinh Dã cũng ý định từ chối, chỉ là nét mặt vô cùng nhạt nhòa, hờ hững.

Anh ngước mắt lên ráng chiều đang dần tàn phai nơi cuối chân trời, lướt ánh qua những dãy nhà san sát trong khuôn viên trường học, và cuối cùng, dừng ở những nhóm sinh viên đang túm năm tụm ba, tràn đầy nhựa sống thanh xuân. Khép một vòng quan sát, ánh mắt neo Thẩm Tân Vũ, chất giọng đều đều, bình thản cất lên: "Thế thì ăn ở căng tin trường ."

"Ăn ở căng tin á? Anh ăn quen ?"

"Sao quen?"

Thẩm Tân Vũ chút ngỡ ngàng. Người đàn ông luôn khoác vẻ ngoài điềm đạm, cao quý, phong thái lịch lãm chẳng ăn nhập chút nào với cái chốn căng tin ồn ào, xô bồ .

"Bây giờ em tiền , cần tiết kiệm em ."

Thế nhưng, đàn ông chỉ khẽ nhếch mép tạo thành một đường cong mờ nhạt, chẳng thèm đáp lời nào, đôi chân dứt khoát rảo bước hướng về phía con đường dẫn đến căng tin.

Có lẽ vì hôm nay là ngày cuối tuần, nên khí trong căng tin trường khá vắng vẻ.

Thẩm Tân Vũ rẽ quầy bán thức ăn nhanh kiểu Trung, thoăn thoắt gọi vài món đặc sản trứ danh của Nam Cát, kèm theo hai bát cơm trắng đầy ắp.

Lúc cô , đàn ông chọn một chỗ ở khu vực bàn cố định, nơi tông màu trang trí vô cùng nổi bật, bắt mắt.

Anh tháo hẳn chiếc cà vạt vướng víu, cởi bỏ cúc áo cùng của chiếc sơ mi. Áo vest thì vắt hờ lưng chiếc ghế trống bên cạnh. Một tay chống cằm tựa lên mặt bàn, ánh mắt trầm tĩnh, chăm chú dõi theo cô.

Đôi mắt sâu thẳm, tĩnh mịch như mặt hồ gợn sóng , vẫn giống hệt như những ngày xưa cũ. Thế nhưng, trong đôi mắt giờ đây vắng bóng sự dịu dàng và nụ ấm áp quen thuộc. Thay đó là một vẻ lạnh lùng, vô cảm, hệt như cái cách một kẻ xa lạ lướt qua đời .

Trái tim Thẩm Tân Vũ như hàng ngàn mũi kim đ.â.m chích nhói đau.

hỏi thẳng , chăng cái vỏ bọc lịch thiệp, nhã nhặn mà cố tình gồng duy trì cho đến tận giây phút , cũng khiến cảm thấy mệt mỏi, gượng gạo lắm ?

Giả sử hôm nay, nếu vì cô tình cờ phát hiện đang mặt ở Nam Đại, liều mạng chạy bộ đuổi theo chiếc xe của , thì liệu chủ động tìm đến cô ?

Hay là sẽ chọn cách y như đêm hôm , chỉ lặng thinh giữa biển , cô khiêu vũ, tương tác đùa giỡn với những trai khác từ một cách xa xôi, mà chẳng mảy may một chút phản ứng nào?

Cô bưng khay thức ăn tiến gần, cẩn thận bày biện từng đĩa thức ăn nhỏ xíu lên bàn, chậm rãi xuống vị trí đối diện .

"Đây là món thịt thập cẩm, còn đây là chân ngỗng, dày bò... Món là đặc sản trứ danh của quán đấy ạ, nổi tiếng khắp cả trường luôn."

"Món tên gọi là tôm tít rang muối tiêu. Tên gọi thì vẻ thô tục một chút, nhưng hương vị thì tuyệt cú mèo luôn. Anh trai nếm thử xem ."

"Ngoài còn cua xào xốt tỏi ớt, canh hầm bổ dưỡng, há cảo tôm, đậu phụ nhồi thịt..."

Cô dốc bộ sự nhiệt tình vốn của , hệt như một chủ nhà hiếu khách đang tận tình thiết đãi bạn bè phương xa, gắp thức ăn cho , say sưa giới thiệu từng món ăn một.

Cuối cùng, đàn ông cũng đáp bằng một nụ khẽ khàng: "Xem em thích cuộc sống ở nơi nhỉ."

Thẩm Tân Vũ mím môi, cố tình lờ sự châm biếm, mỉa mai đang ẩn giấu trong nụ của . Cô cố gắng duy trì nụ gượng gạo môi, đáp: " ạ, em cảm giác nếu ngày nào cũng ăn uống linh đình thế , chắc chẳng mấy chốc em sẽ tăng cân vù vù mất thôi."

Đường cong môi Bùi Tinh Dã dần dần phẳng lặng trở . Anh cầm đũa lên, thêm một lời nào nữa.

Căng tin rực rỡ ánh đèn. Hương thơm của vô vàn món ăn đan xen , lan tỏa khắp gian, âm thầm đ.á.n.h thức giác quan của thực khách.

nhận Thẩm Tân Vũ, cũng những thu hút bởi ngoại hình xuất chúng, nổi bật của đàn ông đối diện cô. Vô vàn ánh mắt tò mò từ bốn phương tám hướng thi đổ dồn về phía họ.

Người đàn ông dường như chẳng hề bận tâm đến những ánh săm soi , chỉ điềm nhiên tận hưởng bữa ăn của .

Phong thái ăn uống của vô cùng thanh tao, nhã nhặn. Từng động tác đều chậm rãi, từ tốn, cứ như thể đang dùng bữa tại một nhà hàng năm sang trọng chứ là ở một cái căng tin ồn ào, nhếch nhác.

Nhìn ngắm , trong lòng Thẩm Tân Vũ bỗng chốc trào dâng một nỗi bi ai đến nghẹn lòng.

Đã bao nhiêu , cô từng mơ mộng viển vông về một viễn cảnh tươi : hai họ sẽ tay trong tay sánh bước như một cặp đôi thực thụ, hiên ngang đón nhận ánh của thế gian ở những nơi đông qua , kiên cường vượt qua thử thách, sóng gió của cuộc đời.

hiện thực phũ phàng tát cho cô một cú đau điếng. Cô lẳng lặng thẳng lưng dậy, thu nụ , vô tình tạo một cách vô hình giữa hai .

Cô còn tìm bạn trai, còn hẹn hò yêu đương với đàn ông khác nữa cơ mà.

để bất cứ ai hiểu lầm về mối quan hệ giữa cô và .

Ăn xong bữa tối, hai bước khỏi nhà ăn. Những tia nắng hoàng hôn cuối cùng màn đêm nuốt chửng . Màn đêm tĩnh mịch buông xuống bao trùm vạn vật. Ánh đèn đường hắt hiu kéo dài bóng dáng hai thành hai vệt đen ngòm, vô tình đan xen, vò nhàu thành một khối hỗn độn bước chân.

Thẩm Tân Vũ lững thững theo tiễn Bùi Tinh Dã khỏi khuôn viên trường. Anh đặt sẵn phòng tại một khách sạn gần đó, sáng sớm mai sẽ đáp chuyến bay sớm rời khỏi Nam Cát.

Thẩm Tân Vũ cất tiếng hỏi: "Anh trai tính bay về Thụy Kinh ?"

"Không, Thượng Hải."

"Sau ... còn dự định Nam Đại nữa ?"

"Chắc là ."

Câu trả lời của đàn ông vô cùng gãy gọn, súc tích. Câu cuối cùng cất lên càng nhạt nhẽo, lạnh lùng, tựa như một luồng gió đêm heo hút lướt qua vút bay .

Thẩm Tân Vũ cúi gầm mặt xuống, lồng n.g.ự.c như ai bóp nghẹt, khó thở đến cùng cực. Nơi khóe mắt, những giọt lệ chực chờ trào dâng.

Rõ ràng tất cả những điều đều là do chính cô tự tay sắp đặt, lựa chọn. chẳng hiểu , ngay tại thời khắc , cô cảm thấy đớn đau, xót xa đến thế. Cô chỉ thật to cho vơi nỗi ấm ức chất chứa trong lòng.

Hai dảo bước qua khu vực Góc Tự Do. Nơi đây tụ tập từng nhóm thưa thớt. Có nhóm đang say sưa trượt ván, nhóm gảy đàn guitar hát ca nghêu ngao. Ở một góc khác, những bật nhạc xập xình, sôi động, đang tổ chức các màn đấu vũ đạo m.á.u lửa.

"Thẩm Tân Vũ." Bỗng một nam sinh diện đồ hiệu sành điệu cất tiếng gọi cô. Thấy cô đầu , lập tức vẫy tay rối rít, hiệu gọi cô đến tham gia nhảy múa cùng .

Thẩm Tân Vũ liếc Bùi Tinh Dã, chôn chân tại chỗ, nhúc nhích.

Ánh mắt Bùi Tinh Dã chợt sầm . Thân hình cao lớn của chìm lấp trong mảng tối lờ mờ. Sự im lặng bao trùm trong hai giây đồng hồ. Cuối cùng, cũng khó nhọc nặn một câu , vẻ vô cùng thấu hiểu, bao dung: "Em cứ chơi với bạn , tự ngoài cũng ."

Thẩm Tân Vũ khẽ hít mũi, định bụng mở lời điều gì đó. sợ rằng, chỉ cần hé môi, tiếng nấc nghẹn ngào chực chờ nơi cổ họng sẽ vỡ òa mất.

Bùi Tinh Dã lùi một bước, buông lời chúc phúc lúc chia xa: "Em tự lo cho bản nhé."

Chỉ là câu thật lạnh lùng, băng giá.

Giống như mùa đông dẫu cố tình sưởi ấm chăng nữa, bản chất của nó vẫn là sự lạnh lẽo thấu xương.

Cơn gió thốc tới, mang theo cái lạnh buốt giá luồn tận tâm can.

Giọng Thẩm Tân Vũ nhẹ bẫng, run rẩy, vội vã với theo một câu: "Anh... còn điều gì khác với em nữa ?"

Bùi Tinh Dã bước hai bước, bỗng nhiên dừng bặt. Anh chợt khẩy một tiếng. Màn đêm mờ ảo như càng tôn lên sự sắc lạnh, phẫn nộ trong những cảm xúc dồn nén tận đáy mắt .

"Em cái gì đây?" Giọng lớn, nhưng từng câu từng chữ rít sắc nhọn như d.a.o cứa, "Khen ngợi bản lĩnh của em ngày càng thượng thừa ? Một tự lo liệu việc chuyển nhà, một một dám vác xác đăng ký trường đại học cách xa nhà tới tận 2000 cây . Rồi bây giờ thì tha hồ tung hoành, quảng giao kết bạn bốn phương, các mối quan hệ xã hội mở rộng, sống cuộc đời tự do tự tại như cá gặp nước, chẳng còn ai quản thúc, bó buộc. Em gì nữa đây?"

Ánh mắt lẩn khuất trong bóng tối, thâm trầm, đáng sợ đến rợn . Nỗi thất vọng tràn trề cùng sự xót xa đau đớn cuộn trào lên như thác lũ. Chẳng rõ dùng bao nhiêu sức lực để đè nén chúng trong suốt ngần thời gian.

"Thế còn thì ?" Bao nhiêu uất ức, cam lòng của Thẩm Tân Vũ cũng ngay lập tức vỡ đê, tuôn trào kiểm soát. Giọng cô run rẩy, nước mắt chực trào nơi khóe mi, "Anh đùng đùng bay sang Mỹ mà chẳng thèm buông một lời giải thích, để cho em lấy một chữ. Vậy ý gì?"

Bùi Tinh Dã tiến lên một bước. Cái bóng đen khổng lồ của đổ ập xuống, gần như bao trùm, nuốt chửng lấy bộ cơ thể nhỏ bé của Thẩm Tân Vũ.

Đường xương hàm của căng cứng, gân guốc nổi lên rõ rệt. Giọng điệu của lạnh lẽo như thể đóng băng ngàn năm: "Ai bảo báo với em? Anh dán tờ giấy nhớ ngay cửa phòng em đấy thôi."

"Em hề thấy."

"Em thấy, bộ là do ?"

Thẩm Tân Vũ cúi gầm mặt xuống. Tất thảy sức lực dùng để cãi lý, biện hộ dường như câu sắc bén rút cạn kiệt.

Cô buông xuôi sự kháng cự, đôi bờ vai gầy guộc run lên bần bật.

Màn đêm càng lúc càng buông xuống nặng nề. Xung quanh dòng vẫn tấp nập qua , những ánh hiếu kỳ liên tục ném về phía họ.

Thế nhưng, giữa hai họ và thế giới xô bồ ngoài , dường như đang ngăn cách bởi một lớp màng chắn vô hình. Mọi cảnh vật xung quanh bỗng chốc trở nên nhòe nhoẹt, méo mó.

Và ở chính giữa gian , sự im lặng nghẹn đắng cứ thế lan tỏa, ngột ngạt đến mức khiến khó thở.

Thẩm Tân Vũ vẫn chịu bỏ cuộc, giọng cô run rẩy cất lên hỏi tiếp: "Vậy lúc sang đến Mỹ , cũng nhắn cho em lấy một tin?"

Bùi Tinh Dã cất tiếng thở dài thườn thượt. Âm thanh thấm đẫm một nỗi bi thương, bất lực đến nao lòng.

"Lúc sang đến Mỹ, bận tối tăm mặt mũi, sắp c.h.ế.t đến nơi . Công ty ZIZO mỗi ngày tổn thất hàng trăm triệu, chỉ vỏn vẹn ba ngày bốc mười mấy tỷ. Hệ thống động cơ cốt lõi hacker tấn công ác ý. Anh đích dẫn dắt đội ngũ kỹ thuật thức trắng đêm mã nguồn, vá lỗ hổng. Để đề phòng gián điệp nội bộ, bộ điện thoại di động đều tịch thu, các thành viên cốt cán việc trong tình trạng cách ly . Bảy ngày trời, một trăm sáu mươi tám giờ đồng hồ đằng đẵng, chúng chạy đua với thời gian, đấu trí với bọn hacker. Anh thậm chí còn chẳng thời gian để thích nghi với múi giờ, việc điên cuồng đến mức còn phân biệt nổi là ngày, là đêm."

Đáy mắt hiện lên một màu u ám, hoang tàn, hệt như một chiến trường đổ nát, trống rỗng một trận chiến sinh t.ử khốc liệt.

Giọng điệu của cũng ngày một lạnh lùng, xa cách: "Thế nhưng, chỉ mới vỏn vẹn một tuần trôi qua. Ngay khi bọn khắc phục xong sự cố, bước khỏi phòng máy, nhận điện thoại, việc đầu tiên là nhắn tin cho em. Thế mà phát hiện em chặn liên lạc của . Anh gọi điện về nhà, mới vỡ lẽ em tài giỏi đến mức nào. Em tung hỏa mù, dùng những lời lẽ hoa mỹ, êm tai để xoa dịu và bà nội , cứ thế phủi m.ô.n.g dọn đồ chuyển một cách phũ phàng. Em bảo phản ứng thế nào đây? Chẳng lẽ chúc mừng em ? Thẩm Tân Vũ , kẻ vô ơn bạc nghĩa thì gặp qua nhiều . loại 'qua cầu rút ván', phũ phàng một cách dứt khoát, gọn gàng như em, thì quả thực đây là đầu tiên mở mang tầm mắt đấy."

Đến câu cuối cùng, găm chặt ánh cô, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o cạo, chất chứa sự dồn nén đến ngột ngạt.

"Không ai cho em cả! Em cũng chẳng hề thấy tờ giấy nhớ nào hết!" Nước mắt cuối cùng cũng phá vỡ bờ đê, tuôn rơi như mưa. Thẩm Tân Vũ lóc t.h.ả.m thiết, gào lên trong tuyệt vọng, "Một tuần vất vả , em ? đối với em, quãng thời gian giống như sống một ngày dài bằng cả một năm ! Từng phút từng giây trôi qua, em đều chịu sự giằng xé, đau đớn khôn cùng. Em chỉ là lỡ lòng một thôi mà, tại chuyện trở nên bi đát, sống bằng c.h.ế.t như thế cơ chứ? Em thể chịu đựng nổi cái cảm giác treo lơ lửng giữa lưng chừng trời thêm một giây phút nào nữa. Thay vì cứ chờ đợi hết đến khác phũ phàng từ chối 'Không', thì thà rằng để em tự từ đó còn hơn."

Chứng kiến cảnh cô gái nhỏ suy sụp òa lên, hình chao đảo như sắp ngã quỵ, trái tim Bùi Tinh Dã hệt như một bàn tay vô hình tóm lấy, bóp nghẹt một cách tàn nhẫn, co rúm đau đớn.

Một luồng bản năng chở che, bảo vệ quen thuộc bất chợt trào dâng mãnh liệt. Anh gần như vươn tay theo vô thức, kéo cô lòng ôm ấp, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt vương khuôn mặt cô, cất tiếng dỗ dành "Nín em, đừng nữa" hệt như bao trong quá khứ.

Thế nhưng giờ đây, thấy rõ ràng một khía cạnh khác của cô. Một cô gái trưởng thành, rạng rỡ, đầy nắng, tự tin và độc lập.

thuộc về nơi , một nơi dẫu bên cạnh, vẫn thể giúp cô tỏa sáng rực rỡ, lấp lánh như những vì tinh tú.

Nếu như một mối quan hệ chỉ mang sự đau khổ, dằn vặt cho cả hai, thì nhất là hãy để nó kết thúc .

Cuối cùng, Bùi Tinh Dã vẫn chôn chân tại chỗ, lẳng lặng ngắm cô, cất giọng trầm thấp: "Cho nên em lựa chọn cách ."

Thẩm Tân Vũ há miệng định , những giọt nước mắt cứ thế thi lăn dài gò má, nhưng chẳng thể thốt nên lời nào. Mọi sự ấm ức, lời thanh minh, biện hộ đều câu buộc tội lạnh lùng, vô tình đóng băng trong khí.

Đêm ngày một buông xuống sâu hơn, gió rít từng cơn lạnh lẽo. Ánh đèn đường hắt hiu x.é to.ạc bóng dáng hai in hằn mặt đất thành hai vệt đen sắc lẹm. Chúng hệt như hai ngọn núi sừng sững, thẳng tắp đối diện , nhưng vĩnh viễn chẳng thể nào tìm một giao điểm hội tụ.

Chẳng một ai để ý thấy, những ngón tay của đàn ông buông thõng bên hông đang khẽ run rẩy.

Cũng chẳng một ai nhận , bộ sự xót xa, thương xót chất chứa trong đôi mắt đen thẳm của , cuối cùng dùng lý trí cưỡng ép đè nén xuống tận cùng, trả cho ánh mắt một sự tĩnh lặng sâu hoắm, thấy đáy.

Anh ngoái cuối. Dẫu đang chìm trong nước mắt, cô vẫn toát lên một sự kiên cường, bất khuất, hệt như một cành hoa ngọc lan vẫn hiên ngang thẳng lưng bất chấp gió sương vùi dập.

Chiếc áo khoác dáng dài màu trắng kem đơn giản khoác cô, đai lưng thắt một cách gọn gàng, dứt khoát. Mái tóc đen dài óng ả gió lùa bay bay vài lọn, đuôi tóc ánh lên quầng sáng lấp lánh như rắc vàng vụn ngọn đèn đường.

Anh tự nhủ thầm trong lòng, ký ức của về cô sẽ vĩnh viễn dừng ở giây phút .

Ngay đó, khẽ xắn tay áo vest vắt tay lên một nếp, giọng còn vương vấn một tia gợn sóng cảm xúc nào: "Cũng . Vậy thì... đành chiều theo ý nguyện của em. Chúc em bề suôn sẻ, bình an."

Anh dứt khoát gót, bỏ mặc tiếng nấc nghẹn ngào của cô phía , tự tay cắt đứt mối dây liên hệ, tự tước bỏ sự tồn tại của chính khỏi thế giới của cô.

"Anh trai." Thẩm Tân Vũ hướng về phía bóng lưng gào thét đến xé họng, như thể rút cạn kiệt sinh lực cuối cùng.

Bước chân đàn ông thoáng chững , nhưng nhất quyết chịu đầu .

"Anh nhất định tuyệt tình đến ?" Cô nức nở hỏi, giọng run rẩy đứt quãng.

Anh chọn cách giữ im lặng lời chất vấn . bóng lưng in hằn ánh đèn đường càng toát lên vẻ cô độc, lạnh lùng và cứng rắn hơn bao giờ hết.

Thẩm Tân Vũ đưa tay lên, dùng tay áo quệt ngang dòng nước mắt ướt đẫm, giọng vỡ nát nhưng rành rọt từng chữ: "Có một chuyện em bắt buộc rõ với ."

"Em là kẻ vô ơn bạc nghĩa. Anh cất công nuôi nấng, dạy dỗ em, chu đáo và trách nhiệm đến , em đều khắc cốt ghi tâm. Nếu , sẽ chẳng em của ngày hôm nay. Toàn bộ ân nghĩa của , em đều ghi tạc trong lòng. Sau ... đợi khi nào em thành tài, em nhất định sẽ báo đáp thiếu một cắc."

Cô hít một thật sâu, ép bản vững, giọng điệu trở nên kiên quyết đến lạ thường: “Chỉ điều, em vẫn giữ nguyên quan điểm cũ. Lòng ơn và tình yêu là hai khái niệm khác biệt, em phân định rạch ròi. Em sẽ dùng cả phần đời còn của để bày tỏ lòng ơn đối với , nhưng từ nay về , em tuyệt đối sẽ bao giờ thích thêm một nào nữa. Vì , cứ yên tâm , em sẽ bao giờ bám riết lấy , sẽ bao giờ gây thêm cho bất cứ phiền toái, rắc rối nào nữa."

"Và em cũng xin chúc ..."

Cô trân trân bóng lưng từng là nơi gửi gắm bộ tình yêu và sự ngưỡng mộ của , chân thành gửi gắm lời cầu chúc cuối cùng.

Cảnh tượng giống hệt như một nghi thức chia ly đầy trang trọng nhưng cũng vô cùng bi thương.

"... Mọi bề bình an, suôn sẻ."

Loading...