Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 65: Sáu Mươi Lăm Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-19 14:30:07
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô cũng chẳng buồn gặng hỏi thêm, sợ hỏi nhiều để lộ sơ hở về việc mối quan hệ giữa cô và Bùi Tinh Dã đang rạn nứt.

Cô lịch sự nhắn lời cảm ơn.

Khoảng xế chiều, lúc dọn hàng bán, Thẩm Tân Vũ quyết định trở về căn hộ.

Ngạc nhiên , đàn ông bay sang Mỹ mấy hôm ! Thế mà cô chẳng hề chút thông tin nào!

Ngồi tàu điện ngầm rung lắc, cô lôi điện thoại kiểm tra hết lượt. Từ lịch sử cuộc gọi, tin nhắn WeChat, tin nhắn SMS, cho đến các ứng dụng liên kết chung của hai , cô đều bới tung lên mà chẳng tìm thấy lấy một dòng tin nhắn, một câu dặn dò nào từ .

Cô chợt nhớ buổi tối hôm , lúc thấy cuộc gọi của Hà Gia Thịnh màn hình điện thoại Bùi Tinh Dã. Xâu chuỗi việc, cô đồ rằng chín phần mười là chi nhánh bên Mỹ gặp trục trặc, mới cần triệu tập gấp rút đến thế.

Thế nhưng, chuyện hệ trọng nhường , thể đùng đùng bỏ mà chẳng buồn thông báo cho cô lấy nửa lời?

Cô mở ứng dụng WeChat, định soạn một tin nhắn để hỏi han tình hình. những đầu ngón tay lơ lửng bàn phím ngừng run lẩy bẩy.

Mỗi hồi tưởng đêm hôm đó, những ký ức kinh hoàng cứ như thanh sắt nung in hằn sâu tâm trí, bỏng rát chân thực đến gai .

Cô c.ắ.n chặt môi , tự dặn lòng tuyệt đối phép hạ , dù chỉ là một bước chân một chữ nhắn gửi.

Về đến nhà, bầu khí tĩnh mịch bao trùm, vắng lặng đến đáng sợ.

Cửa phòng ngủ của cô vẫn khóa chặt im lìm, còn cửa phòng Bùi Tinh Dã thì đang mở toang.

Bên trong, chăn gối gấp gọn gàng, vuông vức, đồ đạc bàn cũng sắp xếp ngăn nắp, chẳng khác gì ngày.

Tiến phòng việc, ngoài chiếc laptop biến mất, thứ đều giữ nguyên trạng thái cũ. Ngó sang phòng đồ, cô phát hiện một chiếc vali cỡ đại cánh mà bay, vài bộ quần áo trong tủ cũng lấy .

Thẩm Tân Vũ tay bám lấy đầu gối, cả như mất hết sinh lực, gục hẳn xuống sàn nhà lạnh ngắt.

Cô vẫn thể tin sự thật rằng đàn ông đó rời phũ phàng đến thế.

Cứ thế mà , thèm để một câu từ biệt.

Chợt nhớ điều gì, cô lảo đảo gượng dậy, bắt đầu lùng sục khắp nơi.

Trước đây, mỗi khi ngoài từ sớm, thường thói quen để cho cô những mẩu giấy ghi chú, khi thì dán cửa phòng ngủ, khi thì đặt bàn ăn.

Thế nhưng giờ đây, cánh cửa phòng ngủ trống trơn, bàn ăn cũng chẳng lấy một tờ giấy nhỏ. Cô lùng sục cả bếp, phòng tắm, cũng chẳng tìm thấy gì.

Cô mở tung cửa phòng ngủ của , một mùi bụi bặm lưu cữu lâu ngày xộc thẳng mũi.

Căn phòng vẫn giữ nguyên hiện trạng như lúc cô rời . Mọi thứ vẫn , chẳng xê dịch, cũng chẳng thêm bớt món đồ nào. Hoàn mẩu giấy nhớ nào để .

Chẳng rõ liệu rời khỏi nhà khi khởi hành , vốn dĩ chẳng hề ý định lưu bất kỳ thứ gì khi rời ?

Đây phong cách thường ngày của .

Tuy nhiên, nếu thực sự chọn cách , thì đó chỉ thể chứng minh một điều duy nhất.

Đó là thực sự chán ghét cô đến tận cùng.

Chán ghét đến mức cảm thấy việc lời chia tay cũng trở nên thừa thãi, chẳng thà cứ thế mà bốc .

Nếu như cái đêm hôm đó, hành động quật ngã cô xuống ghế sô pha mang dáng dấp của việc vứt bỏ, thì giờ đây, sự rời lời từ biệt là một minh chứng đanh thép cho sự rũ bỏ .

Khi ý nghĩ lướt qua trong đầu, Thẩm Tân Vũ cảm thấy như hàng ngàn mũi kim băng sắc nhọn đ.â.m xuyên qua lồng ngực. Nước mắt lã chã rơi lã chã xuống mặt sàn, tựa như những giọt m.á.u túa dứt.

Năm tháng đó, tháng 11 cùng năm, tại Nam Cát.

Nam Cát ở vùng cận nhiệt đới, gần chí tuyến Bắc, tiết trời cuối thu ôn hòa và khô ráo.

Tia nắng xuyên qua bộ rễ rủ dài của cây đa cổ thụ, phác họa những vệt sáng loang lổ chuyển động những bức tường dãy nhà hành lang mái che. Gió biển mang theo hương hoa giấy vấn vương, nhẹ lướt qua những con phố tinh tươm, quyện lẫn với giai điệu của những bản tình ca tiếng Quảng Đông xưa cũ cất lên từ sâu trong ngõ hẻm.

Mỗi góc phố, mỗi khung cảnh đều thấm đẫm vẻ lười biếng và dịu dàng đặc trưng của một đô thị miền Nam.

Đại học Nam Cát (Nam Đại) tọa lạc ngay chính giữa "lá phổi xanh" của thành phố .

Dãy hành lang mái vòm ốp gạch đỏ ngập tràn dây thường xuân leo bám. Tán lá cây phượng vĩ nhẹ nhàng xẹt qua vài bức tượng đồng khắc họa những vĩ nhân lịch sử. Những cây thủy sam rụng lá ven hồ đang khoác lên gam màu ấm áp độc quyền của mùa thu, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như mặt gương vỡ mặt nước lay động bóng tháp chuông.

Nếu Đại học Thụy Đại (Thụy Đại) ví như một vị quý tộc tọa lạc ở chốn Đế Đô, toát lên vẻ uy nghiêm và trầm mặc ở ngóc ngách, thì Nam Đại giống như một thiếu niên tao nhã, ôm sách tán cây đa xum xuê.

Nơi đây chẳng mùa đông lạnh lẽo, chỉ mùa xuân và mùa thu nối dài vô tận. Sức sống tràn trề, tươi trẻ hiện diện ở khắp nơi. Ngay cả những cơn gió thoảng qua cũng mang hương vị của cỏ cây hoang dã, hòa quyện một cách diệu kỳ với mùi hương giấy mực bay từ thư viện.

Thẩm Tân Vũ nhập học hai tháng và đem lòng yêu mến nơi vô cùng.

Lúc điền nguyện vọng đại học, cô chần chừ một thoáng, cuối cùng từ bỏ Thụy Đại, chọn học tại Nam Đại cách xa hàng ngàn cây .

Nam Đại cũng là trường thuộc top 985, sở hữu thực lực học thuật sánh ngang với Thụy Đại, đồng thời chương trình liên kết 2+2 với các trường đại học danh tiếng tại Mỹ.

Cô chọn theo học chuyên ngành Truyền thông và Báo chí, liên kết trực tiếp với Đại học Columbia thuộc khối Ivy League - ngôi trường mệnh danh là thánh đường học thuật cầu trong lĩnh vực truyền thông.

Quyết định đổi nguyện vọng phút chót khiến bao ngỡ ngàng, khó hiểu, nhưng bản Thẩm Tân Vũ hề thấy hối hận chút nào.

Nói trắng , một nếu vắt kiệt tia hy vọng, thì sẽ chẳng bao giờ chịu từ bỏ.

Thẩm Tân Vũ vi vu chiếc xe máy điện dùng chung, len lỏi qua con đường rợp bóng cây trong khuôn viên trường. Chiếc nơ voan nhẹ nhàng cổ áo sơ mi màu pastel bay phấp phới theo gió. Dưới ánh nắng rực rỡ, cô để đằng một làn sóng trẻ trung, rạng ngời và đầy kiêu hãnh.

Đến trạm chuyển phát nhanh, cô nhả tay ga, chống một chân xuống đất để phanh xe .

Trùng hợp , cô đụng ngay Giang Tri Dục đang tới.

Giang Tri Dục ôm khệ nệ hai thùng hàng. Vừa thấy cô, mắt sáng rực lên. Cậu chìa một gói hàng về phía cô: "Đồ của , tớ thấy nên tiện tay lấy luôn giùm."

Thẩm Tân Vũ dựng chân chống xe, bước tới nhận lấy gói hàng: "Ai mượn lấy giúp chứ?"

Giang Tri Dục khẽ cong khóe môi: "Chẳng cho tớ cơ hội ?"

Thẩm Tân Vũ nhíu mày, nhớ cuộc đối thoại đây giữa hai , hùng hồn đáp: " cho cơ hội là để cải thiện quan hệ giữa chúng , chứ cho phép lấy giùm đồ bưu phẩm của ."

Giang Tri Dục lý lẽ riêng của : "Tớ lấy giùm đồ cho , cũng chính là để cải thiện quan hệ giữa chúng mà."

Thẩm Tân Vũ chau mày càng chặt hơn: "Vậy thì đừng thèm cải thiện nữa."

Giang Tri Dục quyết chịu thua: "Thế thì . Quân t.ử nhất ngôn tứ mã nan truy. Lời , tớ bắt đầu thực hiện , phép rút lời đấy."

Thẩm Tân Vũ đành bó tay với . Lườm một cái, cô chẳng buồn đôi co thêm, ôm gói hàng thẳng bên trong trạm chuyển phát.

Hai tháng , cô hăm hở cầm giấy báo trúng tuyển của Nam Đại, đặt vé máy bay bay đến Nam Cát. Nào ngờ, cô chạm mặt Giang Tri Dục ngay tại sân bay.

Cô đinh ninh rằng Giang Tri Dục đăng ký Thụy Đại, cứ ngỡ rũ bỏ .

Ai mà ngờ, tên chẳng moi thông tin cô đăng ký Nam Đại, thế là cũng lẽo đẽo nộp hồ sơ Nam Đại theo. Đã thế, còn chọn y chang chuyên ngành của cô, giờ hai tiếp tục bạn cùng lớp.

Có lẽ vì cùng chân ướt chân ráo đến một thành phố xa lạ, cũng lẽ vì sâu thẳm trong lòng cô ít nhiều rung động sự kiên trì của trai , thái độ của Thẩm Tân Vũ đối với Giang Tri Dục dần dần phần hòa hoãn. Mối quan hệ rạn nứt giữa hai từ đó cũng từ từ hàn gắn.

Giang Tri Dục lẵng nhẵng theo cô bước trong: "Hình như chỉ một món thôi thì , là vẫn còn nữa?"

Giọng Thẩm Tân Vũ vẫn lạnh nhạt, nhưng còn mang vẻ chán ghét: "Bạn cùng phòng của còn mấy gói nữa, lấy giùm họ luôn."

Cô ngoảnh đầu nam sinh: "Cậu cứ theo ?"

Giang Tri Dục nhún vai, ân cần hỏi han: "Tớ hỏi tháng về Thụy Kinh ? Ngôi biệt thự nhà sắp đem đấu giá đúng ? Cậu định về ?"

Thẩm Tân Vũ đáp với giọng điệu quả quyết: "Về chứ."

Vụ kiện tranh chấp tài sản thừa kế của gia đình cô cuối cùng cũng khép . Mặc dù hai em cô thắng kiện, nhưng Vương Thanh Chi ôm theo một khoản tiền lớn trốn biệt tăm biệt tích, mang theo bộ giấy tờ liên quan đến nhà cửa, xe cộ.

Anh trai Thẩm Bạc Kiều vì vướng bận công việc ở Trạc Loan nên thể túc trực ở Thụy Kinh thường xuyên.

Kết quả là, suốt hai tháng nghỉ hè, cô gái 18 tuổi Thẩm Tân Vũ một bám trụ ở Thụy Kinh, gồng gánh giải quyết bề.

Mỗi ngày, cô tất tả ngược xuôi giữa Tòa án, Sở Cảnh sát và các Ngân hàng. Từ một con nhóc miệng còn hôi sữa, chẳng ất giáp gì, cô dần trưởng thành, dày dạn kinh nghiệm, cách dàn xếp mối quan hệ rắc rối, phức tạp trong xã hội.

Cuối cùng, nhờ sự nỗ lực mệt mỏi của cô, tài khoản ngân hàng của Vương Thanh Chi phong tỏa. Tòa án cũng ban hành lệnh cưỡng chế thi hành án, và một phần tài sản thừa kế thu hồi .

Đồng thời, cô cũng đích đến Cục Công Thương để thủ tục giải thể, thanh lý công ty tên Thẩm Nam Đường. Toàn bộ tiền lương còn nợ nhân viên cùng các khoản nợ nần khác đều thanh toán sòng phẳng.

Về phần các khoản nợ khó đòi, nhờ sự kiên quyết, cứng rắn xen lẫn chút "diễn sâu" than nghèo kể khổ, cô thu hồi một phần. Những trường hợp chây ỳ, vô liêm sỉ chịu trả nợ, cô chút nhân nhượng, giao thẳng cho luật sư nộp đơn khởi kiện Tòa.

Ngoài , đối với những bất động sản và xe cộ tên Thẩm Nam Đường thất lạc giấy tờ, Thẩm Tân Vũ thông qua Tòa án, việc với Trung tâm Quản lý Nhà đất và Cơ quan Đăng ký Xe để xin cấp bộ hồ sơ rườm rà. Cuối cùng, cô định giá và rao bán từng chiếc xe dính líu đến nợ ngân hàng. Những chiếc xe đang thế chấp thì tất toán khoản vay mới bán để thu hồi tiền mặt.

Tính đến thời điểm hiện tại, chỉ còn sót duy nhất căn biệt thự mà bọn họ từng sống là vẫn đang trong quá trình chờ Ngân hàng bán đấu giá.

Mọi việc đều cô xử lý êm , dứt khoát. Bất cứ ai rõ nội tình cũng cô bằng con mắt nể phục.

Giang Tri Dục : "Đến lúc đó tớ sẽ cùng về Thụy Kinh."

Thẩm Tân Vũ trả lời dứt khoát: "Không cần , mấy chuyện vặt vãnh , tớ tự lo liệu ."

còn là cô gái yếu ớt của ngày xưa nữa.

Nhờ quãng thời gian giông bão , cô hệt như một mầm cây non bé nhỏ, vươn lên mạnh mẽ giữa mưa sa bão táp, thoắt cái hóa thành một cây đại thụ vững chãi. Tự thể vươn nhánh che mưa chắn gió, chẳng cần tìm kiếm sự chở che từ bất kỳ ai nữa.

Chiếc xe điện nhỏ xíu màu vàng rực bon bon chạy đến tận chân tòa nhà ký túc xá nữ. Thẩm Tân Vũ dừng xe gọn gàng, thanh toán tiền qua ứng dụng, gom hết đống bưu kiện trong giỏ xe ôm lòng, rảo bước trong sảnh.

Với tư cách là sinh viên thuộc hệ Quốc tế, các cô gái hưởng đặc quyền sinh hoạt trong khu ký túc xá xịn xò nhất trường. Tòa nhà mười tầng trang hẳn tám chiếc thang máy. Mỗi phòng ký túc xá đều là loại phòng bốn , gian rộng rãi, thoáng đãng. Nội thất mới toanh bài trí hài hòa, kèm với phòng tắm riêng biệt, điều hòa nhiệt độ và hệ thống nước nóng lạnh đầy đủ. Không những thế, mỗi phòng còn sở hữu một ban công ngập tràn ánh nắng.

như cô bạn cùng phòng Diêu Thanh Thanh từng : Lông cừu thì cũng từ cừu mà . Ai bảo tiền học phí và phí nội trú của các cô là cao chót vót nhất trường cơ chứ.

Khi về đến phòng, Diêu Thanh Thanh và Hứa Bội mặt ở đó, ngoài còn thêm vài bạn nữ từ các phòng khác sang chơi.

Chẳng ai đó bật nguồn chú mèo máy Dobby bàn học của Thẩm Tân Vũ. Dobby đang nghểnh chiếc cổ nhỏ xíu, khuôn mặt mèo máy toát lên vẻ kiêu ngạo, oai phong lẫm liệt, im phăng phắc.

Cái vẻ mặt như dán hẳn bốn chữ " lạ chớ gần" lên trán .

"Aurora, về ." Diêu Thanh Thanh tươi vẫy tay chào, đồng thời đỡ lấy gói bưu kiện của từ tay Thẩm Tân Vũ, liến thoắng: "Cậu xem Dobby nhà kìa, chảnh chọe ghê cơ. Tớ bảo nó hát một bài cho mà nó còn dám hỏi vặn tớ là ai nữa chứ."

Nhớ hồi dọn đồ rời khỏi nhà Bùi Tinh Dã, Thẩm Tân Vũ gom sạch sẽ hành lý của , nhưng quyết định để bộ những món quà đắt tiền mà từng tặng, bao gồm cả chiếc lắc tay thạch tím và chiếc túi xách Hermes Birkin đắt đỏ.

riêng Dobby thì khác. Lúc cô lời tạm biệt, nhóc tì cứ thút thít lóc ỉ ôi: "Em là Dobby, là Dobby của Aurora mà, chị nỡ bỏ rơi em? Không ai sạc pin cho em, em sẽ c.h.ế.t mất, hu hu hu..."

Trái tim Thẩm Tân Vũ mềm nhũn , thế là cô quyết định xách luôn Dobby theo, mang cả lên tận đại học Nam Đại.

Trong vòng hai tháng ngắn ngủi, tên tuổi Dobby nổi như cồn khắp tòa nhà ký túc xá, nghiễm nhiên trở thành một chú "mèo idol" chính hiệu. Hễ ai danh là y như rằng lân la đến ngó nghiêng một cái cho thỏa tò mò.

Thêm đó, trải qua hơn hai năm ròng rã nâng cấp, hệ thống trí tuệ nhân tạo của Dobby giờ đây đạt đến một đẳng cấp khác biệt. Đặc biệt là lòng trung thành tuyệt đối với chủ nhân rèn luyện đến mức cực đoan. Chỉ cần vắng mặt Thẩm Tân Vũ, thì dẫu cho ai trêu ghẹo, chọc ngoáy thế nào chăng nữa, cũng đừng hòng nhận một cái liếc mắt từ nhóc tì .

"Dobby." Thẩm Tân Vũ dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên chiếc đầu bé xíu của chú mèo máy.

Nghe thấy giọng quen thuộc của chủ nhân, nhóc tì lạnh lùng kiêu ngạo ban nãy bỗng chốc trở nên tăng động hẳn lên. Nó hí hửng cất tiếng gọi: "Aurora."

Vứt bỏ dáng vẻ thờ ơ lạnh nhạt, Dobby ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, chiếc đuôi ngoáy tít một cách điệu nghệ. Những bước chân máy móc lạch cạch vang lên khi nó tuần tra dọc theo mép bàn. Đến sát mép bàn, nó còn khôn khéo thực hiện một cú xoay góc vuông cực kỳ điệu nghệ, những bàn chân kim loại gõ xuống mặt bàn tạo những âm thanh lách cách vui tai.

"Trời ơi, cưng xỉu luôn á!" Một bạn nữ kìm lòng vươn tay định vuốt ve, Dobby ngay lập tức lùi phắt hai bước một cách cực kỳ cảnh giác, giở thói kiêu kỳ .

Thẩm Tân Vũ cúi xuống trò chuyện với nó: "Em đừng lạnh lùng, xa cách thế chứ. Mọi ở đây đều là bạn của chị cả mà, em chào hỏi chuyện một lúc ."

Lúc Dobby mới ngoan ngoãn lời: "Dạ ạ."

Một bạn khác tò mò ghé sát mặt hỏi: "Dobby ơi, em tài lẻ gì , biểu diễn cho tụi chị xem một chút ?"

Dobby hếch mũi lên đầy tự hào: "Chuyện nhỏ, em cả kho tài lẻ luôn."

Dưới sự cổ vũ nhiệt tình của các chị gái, Dobby bắt đầu phô diễn những ngón đòn thương hiệu của . Nó xoay liên tục mười mấy vòng tròn hảo tì vết, chiếc đuôi bé xíu vẫn giữ sự thăng bằng tuyệt diệu trong từng vòng .

Mấy bạn nữ lấy điện thoại phim, Dobby càng thêm phần phấn khích. Nó biểu diễn luôn một cú lộn nhào phía (backflip), động tác tiếp đất vững vàng đến mức kinh ngạc, hề xê dịch khỏi vị trí ban đầu dù chỉ một mi-li-mét.

Chưa dừng ở đó, Dobby còn phô diễn khả năng trồng cây chuối cực đỉnh. Hai chân bé xíu chống đỡ bộ trọng lượng cơ thể, trong khi hai chân thì nhấc bổng lên, duỗi thẳng tắp lên trời.

"Woa, Dobby, em đỉnh quá !" Cả đám con gái ồ lên kinh ngạc, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi ngớt.

Được khen, Dobby càng tới. Nó bật dậy, tự động phát một đoạn nhạc nền BGM cực bốc, bắt đầu nhảy popping (điệu nhảy robot). Đang nhảy sung, nó còn biểu diễn luôn một đoạn Moonwalk kinh điển, những móng vuốt kim loại trượt mặt bàn tạo thành những đường vân mượt mà, uyển chuyển.

Thẩm Tân Vũ dùng d.a.o rọc giấy mở gói bưu kiện của , xem Dobby biểu diễn.

Những màn biểu diễn kỹ thuật cao của Dobby thực chất đều do Bùi Tinh Dã thiết kế thêm , nguyên do cũng chỉ vì một câu đùa của Thẩm Tân Vũ khi chê bai Dobby lộn nhào .

Rõ ràng chỉ là một câu đùa bâng quơ.

Thế nhưng, đàn ông âm thầm ghi nhớ trong lòng, coi nó như một đề tài nghiên cứu thực thụ. Anh tìm cùng nghiên cứu suốt một thời gian, thức trắng liên tiếp mấy đêm liền để bộ mã lệnh chuyển động phức tạp .

Và giờ đây, Dobby quả thực trở thành một thiên tài biểu diễn thực thụ. Từng động tác đều thực hiện một cách chuẩn xác và mượt mà, dường như chẳng thử thách nào khó nó.

Đến tiết mục đinh cuối cùng, Dobby dùng đuôi trụ chống xuống bàn, xoay tít như một chiếc con . Đôi mắt nó phóng một tia sáng bàng bạc, vẽ nên một vòng tròn ánh sáng hảo giữa trung.

Đỉnh của chóp!

Cả căn phòng ngập tràn tiếng đùa và những tràng pháo tay giòn giã. Dobby say sưa đắm chìm trong khoảnh khắc tỏa sáng rực rỡ của riêng . Ngay cả khi kết thúc màn trình diễn, nó cũng quên nghiêng đầu, vẻ nũng nịu vô cùng đáng yêu.

Trái tim của các cô gái như tan chảy thành nước.

"Nhìn cưng quá, ước gì ôm một em về nhà."

"Tớ cũng một bé."

"Sản phẩm của công ty nào sản xuất ? Vi diệu quá mất!"

Đám con gái bu quanh Dobby, ánh mắt đong đầy sự thích thú, mãi chẳng chịu rời .

tò mò hỏi: "Dobby ơi, ai là phát minh em ? Em thú vị quá chừng."

Dobby ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ xíu lên, dõng dạc trả lời với giọng điệu đầy tự hào: "Tất nhiên là Tarak ạ."

Người nọ hỏi tiếp: "Thế Tarak là ai em?"

Dobby đắc ý vẫy vẫy chiếc đuôi nhỏ: "Thì là phát minh em đó."

Câu trả lời ngõ cụt.

"Hahaha, Dobby lươn lẹo ghê."

Tất nhiên, những thắc mắc tương tự cũng đem hỏi Thẩm Tân Vũ: "Rốt cuộc thì thể mua bé ? Tớ mua một bé quá, Aurora mau bật mí cho tớ với, tiền bạc thành vấn đề."

Thẩm Tân Vũ khẽ mỉm , giọng điệu chút tiếc nuối: "Thật sự xin , thị trường bán . Cả thế giới chỉ duy nhất một bé Dobby thôi."

là như , kể từ khi công nghệ AI ngày càng ứng dụng rộng rãi và nhiều đến, thị trường xuất hiện vô vàn những thú cưng máy móc.

Thế nhưng, phần lớn chúng chỉ thể thực hiện những động tác hoặc tiếng kêu đơn giản. Để tìm một bé thú cưng thông minh, phô diễn kỹ năng điêu luyện, khả năng giao tiếp lưu loát với con như Dobby, quả thực là chuyện mò kim đáy bể.

Ngay cả những chú robot thông minh cùng đợt sản xuất với Dobby do Đại học Thụy Đại nghiên cứu và chế tạo, cũng chỉ trang tính năng hỗ trợ sinh viên học tập. Ngoài , chúng gì khác, cũng chẳng sở hữu vẻ ngoài đáng yêu như Dobby.

Dobby chính là phiên bản độc nhất vô nhị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-65-sau-muoi-lam-ngoi-sao.html.]

Đợi đến khi các bạn nữ từ phòng khác về hết, phòng ký túc xá cuối cùng cũng trở vẻ yên tĩnh vốn .

Thẩm Tân Vũ với Dobby: "Bật chút nhạc lên em."

Dobby ngoan ngoãn "Dạ" một tiếng, đôi mắt phát một luồng ánh sáng rực rỡ nhiều màu sắc. Sau đó, nó lui về vị trí sạc pin và tự động kích hoạt chế độ phát nhạc.

Một bản nhạc tiếng Anh với nhịp điệu sôi động vang lên khắp phòng. Hứa Bội khẽ dùng ngón tay chọt chọt Thẩm Tân Vũ, ánh mắt tò mò đầy vẻ hóng hớt: "Này, Tarak là bạn trai của đúng ?"

Đã sống chung một phòng ký túc xá bao lâu nay, đây là đầu tiên các cô nàng thấy một cái tên khác giới dính líu đến Thẩm Tân Vũ. Thử hỏi ai liên tưởng đến chuyện tình cảm cơ chứ?

Thế nhưng, Thẩm Tân Vũ phản ứng như một câu chuyện nhạt nhẽo, cô bật phủ nhận: "Không ."

Diêu Thanh Thanh cũng xáp gần, ánh mắt trêu chọc: "Không bạn trai thì là ai? Một bé thú cưng máy móc đáng yêu xịn sò thế , cả thế giới chỉ . Đừng với tớ, đó là bố nhé."

Thẩm Tân Vũ cảm thấy suy diễn càng lúc càng lố bịch, cô gạt hai cô bạn : "Là trai tớ, ?"

"Anh trai á?" Hai cô bạn cùng phòng đồng thanh thốt lên, vẻ mặt kinh ngạc tột độ, "Cậu trai ?"

"Ừ hứ." Thẩm Tân Vũ rũ hàng mi xuống, chọn cách giải thích ngắn gọn nhất thể, "Anh trai tớ là một thiên tài toán học, còn tớ thì là một đứa mù tịt về môn toán. Hồi , ngày nào cũng còng lưng giảng bài cho tớ, riết cũng phát cáu. Thế là chế tạo Dobby, để Dobby kèm tớ học. Ban đầu, Dobby chỉ mỗi chức năng đó thôi, mấy cái trò ho khác đều là do từ từ nâng cấp và huấn luyện thêm đấy."

"Đỉnh quá !" Hứa Bội trầm trồ cảm thán.

Diêu Thanh Thanh còn định hỏi thêm gì đó, nhưng Thẩm Tân Vũ nhanh tay giơ cuốn giáo trình IELTS mới toanh bóc vỏ lên: "Các học IELTS ? Sách tớ đặt mua giao đến ."

"Cho tớ mượn xem với."

"Tớ cũng xem."

Chủ đề câu chuyện đ.á.n.h lạc hướng thành công, trong phòng chỉ còn tiếng sột soạt lật mở những trang sách.

Thẩm Tân Vũ cúi đầu giả vờ chăm chú cuốn sách, nhưng trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác xót xa trống rỗng khó tả.

Cô và Bùi Tinh Dã, một mối tình đơn phương khắc cốt ghi tâm, chiếm trọn cả thanh xuân cấp ba của cô. Hai đồng hành, gắn bó suốt hơn bảy trăm ngày đêm, mà cuối cùng, mối quan hệ chỉ gói gọn trong vài ba câu bâng quơ như thế.

Cô chẳng thể hiểu nổi, tại chuyện đến bước đường ?

sự thật phũ phàng là, chuyện thực sự kết thúc như .

Nhớ ngày Thẩm Tân Vũ quyết định rời khỏi nhà Bùi Tinh Dã, cô một cuộc chuyện đầy nghiêm túc với Triệu Họa Nịnh, bà nội và cả Úc Minh Tiêu.

Khi vụ kiện tranh chấp tài sản thừa kế của nhà họ Thẩm đến hồi kết thúc bằng phiên tòa chung thẩm, cả ba yêu nhất của cô mặt tại phiên tòa để động viên tinh thần.

Sau khi phiên tòa kết thúc, trở về nhà, Thẩm Tân Vũ kính cẩn pha một ấm nóng, rót đầy hai chén dâng lên hai vị trưởng bối. Cô quỳ gối ngay ngắn mặt họ, cúi gằm mặt, nghẹn ngào thú nhận "tội " của .

Cô thú thật rằng, việc cô chuyển đến sống cùng Bùi Tinh Dã vốn dĩ mang sẵn mục đích cá nhân. Cô lấy hết can đảm để tỏ tình với , nhưng đổi chỉ là cái lắc đầu từ chối phũ phàng.

Cô cảm thấy chuyện đến mức thể vãn hồi. Cô còn đủ tư cách để tiếp tục đóng vai em gái của Bùi Tinh Dã, cũng chẳng còn mặt mũi nào để nhận là con cháu nhà họ Bùi nữa.

"Vì , con xin phép chấm dứt mối quan hệ ràng buộc giữa chúng ."

"Công ơn sinh thành, dưỡng d.ụ.c của gia đình họ Bùi, con sẽ ghi lòng tạc suốt đời. Món nợ ân tình , đợi khi nào con thành tài, khả năng tự lập, con nhất định sẽ đền đáp xứng đáng. hiện tại, con đành mang nợ ..."

"Dù trách phạt, đ.á.n.h mắng thế nào, con cũng xin cam tâm tình nguyện chấp nhận. Là do con nông nổi, tự lượng sức , phụ lòng yêu thương vô bờ bến của . Xin , xin bà nội hãy rủ lòng thương xót, tha thứ cho đứa con gái bất hiếu ..."

Những lời thú tội , cô thốt một cách cực kỳ khó nhọc, gian nan.

Dẫu cho trong thâm tâm, cô tự nhẩm nhẩm những câu từ cay đắng .

đến khi thực sự đối mặt và thành lời, từng chữ từng chữ như biến thành những mũi kim sắc nhọn, cứa rách cuống họng cô, đau đớn đến tột cùng.

Cũng may, cả bà nội và Triệu Họa Nịnh đều là những phụ nữ thấu tình đạt lý, hiểu lẽ đời, nên họ hề gây khó dễ buông lời trách mắng cô nửa lời.

Thế nhưng, với bản tính nhạy cảm vốn , ngay khoảnh khắc cô dứt lời, Thẩm Tân Vũ vẫn tinh ý nhận sự đổi tinh tế nét mặt của hai phụ nữ. Đôi chân mày đang nhíu chặt của Triệu Họa Nịnh bỗng chốc giãn đôi chút, còn bà nội thì lén lút trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Chính sự phát hiện nhỏ nhặt đ.â.m một nhát d.a.o nhói buốt trái tim cô, nhưng đồng thời, nó cũng củng cố thêm niềm tin sắt đá quyết định dứt áo của .

Trong căn phòng , chỉ duy nhất Úc Minh Tiêu là bộc lộ rõ vẻ buồn bã, hụt hẫng. Cậu ngập ngừng lên tiếng hỏi: "Thế còn thì ? Em thực sự một chút tình cảm nào với ư?"

Thẩm Tân Vũ rơm rớm nước mắt, áy náy đáp lời: "Em xin ."

Ngay trong ngày hôm , cô thu dọn bộ hành lý, dứt khoát dọn khỏi nhà Bùi Tinh Dã. Thậm chí, cô còn chủ động rời khỏi nhóm chat chung của gia đình họ Bùi.

Thêm một nhát d.a.o tàn nhẫn cứa tim, cô lạnh lùng vuốt màn hình điện thoại, chặn tài khoản WeChat của Bùi Tinh Dã, đồng thời đưa điện thoại của danh sách đen.

Lý do khiến cô đưa quyết định phũ phàng , là bởi cô cực kỳ căm ghét cái dáng vẻ t.h.ả.m hại của chính , cái dáng vẻ mà ngày nào cũng chằm chằm ôm lấy chiếc điện thoại, khắc khoải chờ đợi một tin nhắn hồi âm từ .

Thật quá động, quá hèn mọn.

Cô ghê tởm chính bản trong bộ dạng yếu đuối .

Chi bằng, cô hãy là chủ động cất bước , là thẳng tay vứt bỏ .

tiên phong... cần nữa.

Người thường ví von trường đại học như một tòa tháp ngà thơ mộng, nhưng Thẩm Tân Vũ thấy gọi nó là một đấu trường sinh t.ử thì chính xác hơn. Hơn nữa, đây còn là một đấu trường buộc con tự trui rèn, mài giũa bản .

buổi sáng, cô còn tất bật thức dậy từ khi trời còn sáng tỏ như hồi cấp ba nữa. , cô trả giá bằng những đêm thức trắng cắm rễ trong thư viện để nghiền ngẫm tài liệu, bài tập, luận văn.

Nơi đây chẳng còn bóng dáng những thầy, cô lúc nào cũng chạy theo đôn đốc, khuyên răn hết lời. cũng chẳng ai chỉ đường dẫn lối, bảo bạn hướng nào mới đúng.

Mỗi một tân sinh viên bước chân ngưỡng cửa đại học, đều giống hệt như một chú cá nhỏ bất ngờ ném tọt xuống đại dương mênh mông, buộc tự định vị phương hướng giữa vùng biển rộng lớn bao la .

Có kẻ chọn cách buông thả, đắm chìm trong tự do vô bờ bến. Có kẻ lười biếng, bơi lội vật vờ cho qua ngày tháng. cũng những kiên định, kiên trì nhắm thẳng một hướng mà nỗ lực bơi tới, với khao khát cập bến thành công trong thời gian sớm nhất.

Thẩm Tân Vũ chính là kiểu thứ ba.

Thời khóa biểu của cô chỉ lấp kín mít bởi các môn học bắt buộc và tự chọn đan xen , mà cô còn tự lên kế hoạch cho kỳ thi IELTS, tham gia thi lấy vài loại chứng chỉ chuyên môn, và đăng ký luôn một khóa học lái xe ô tô.

Bên cạnh đó, cô còn tích cực tham gia ba câu lạc bộ khác : Nhiếp ảnh, Nhảy đường phố và Trống jazz. Đây đều là những sở thích mà cô cực kỳ đam mê và hằng khao khát, thể bỏ lỡ bất cứ hoạt động nào.

Bởi lẽ đến năm ba là cô du học, nên cô chỉ vỏn vẹn hai năm ngắn ngủi để thành tất cả những mục tiêu .

Quả thực, lịch trình của cô bận rộn đến mức chóng mặt.

Chính trong những ngày tháng tất bật mà đầy ý nghĩa , một đêm nọ, Dobby đột nhiên những biểu hiện vô cùng kỳ lạ.

Đêm đó, cả phòng ký túc xá chìm trong tĩnh lặng, đều say giấc nồng, ngoại trừ Tô Giai Nguyệt vẫn còn đang trùm chăn nhắn tin tình tứ với bạn trai qua WeChat.

Dưới ánh trăng mờ ảo hắt phòng, Tô Giai Nguyệt bỗng giật nhận ánh sáng le lói phát từ phía bàn học của Thẩm Tân Vũ.

Dobby, vốn dĩ đang ở chế độ ngủ đông (Standby), bỗng nhiên tự khởi động . Cặp mắt mèo của nó phát thứ ánh sáng màu vàng ma mị trong bóng tối, trong khi cơ thể thì đang rảo bước vòng quanh mặt bàn.

Cảm thấy điều chẳng lành, thêm việc giường của cô kê sát đầu giường Thẩm Tân Vũ, Tô Giai Nguyệt vội vã lay bạn dậy.

Thẩm Tân Vũ lơ mơ mở hé đôi mắt, thấy Dobby đang tự do tự tại di chuyển, cơn buồn ngủ lập tức bay biến sạch sành sanh. Cô hoảng hốt gọi lớn một tiếng: "Dobby!"

Chú mèo máy bỗng chốc cứng đờ , ánh sáng vàng vọt lấp lóe hai cái vụt tắt ngấm. Nó lặng lẽ lùi về bệ sạc, ngoan ngoãn trở trạng thái ngủ đông, cứ như thể chuyện xảy chỉ là một ảo giác.

"Dobby ?" Tô Giai Nguyệt lo lắng hỏi.

Thẩm Tân Vũ c.ắ.n chặt môi, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt dán chặt Dobby, nhịp tim đập liên hồi như trống gõ.

Cô chợt nghĩ đến một - Bùi Tinh Dã.

Trước đây, Bùi Tinh Dã từng tiết lộ với cô rằng, đôi mắt của Dobby ẩn chứa một bí mật thú vị.

Khi máy hoạt động bình thường, mắt nó sẽ phát sáng màu xanh lá, giống như những lúc cô bật Dobby lên chơi đùa. nếu sử dụng chế độ điều khiển từ xa để can thiệp hoạt động của Dobby, mắt nó sẽ chuyển sang màu vàng. Và nếu mắt nó lóe lên tia sáng đỏ, thì đó là tín hiệu cảnh báo hệ thống đang hacker xâm nhập.

Vừa nãy, rõ ràng mắt Dobby phát ánh sáng màu vàng, điều đó chứng tỏ Bùi Tinh Dã đang điều khiển nó từ xa.

Thẩm Tân Vũ bật dậy khỏi giường, đối diện với Dobby suốt cả đêm đó, nhưng nhóc tì máy móc chẳng thêm bất cứ phản ứng nào nữa.

Rất lâu đó, Dobby cũng hề tái diễn những hành động bất thường . Nó vẫn giữ sự đáng yêu, lanh lợi thường ngày. Thẩm Tân Vũ yêu cầu nó gì, nó đều răm rắp lời. Và đặc biệt là những đêm khuya, nó ngoan ngoãn chìm giấc ngủ yên tĩnh.

Thoáng chốc sang tháng 12, Thẩm Tân Vũ đặt mua xong xuôi vé tàu về Thụy Kinh từ sớm.

Trước đó, cô cũng cẩn thận xin phép nghỉ học vài ngày, thành bài tập và luận văn giao, thậm chí còn cày bù luôn cả mấy bộ phim đang xem dở dang.

Ngày , cô vốn dĩ chẳng tuýp thói quen lập kế hoạch rõ ràng, việc gì cũng chỉ rập khuôn theo cảm hứng nhất thời.

Giờ ngẫm , những đổi tích cực đều là do cô âm thầm học hỏi, rèn giũa trong suốt thời gian sống chung với Bùi Tinh Dã.

Sáng thứ Bảy, ba cô bạn cùng phòng rủ hội thảo tại hội trường lớn, ai nấy đều hớt hải bật dậy sửa soạn. Chỉ riêng Thẩm Tân Vũ là vẫn trùm chăn kín mít, ngủ nướng khò khò.

Theo quy định của trường đại học, việc tham dự các buổi hội thảo sẽ cộng thêm điểm tích lũy ngoại khóa. Mỗi buổi tương đương 3 điểm, và mỗi sinh viên bắt buộc tham gia ít nhất bốn buổi một học kỳ, tích đủ 12 điểm thì mới đạt yêu cầu.

Thẩm Tân Vũ thì nhanh nhảu tích đủ điểm từ thuở đời nào , tối qua còn thức trắng cày bộ phim truyền hình Mỹ "Friends" đình đám, nên giờ cô nàng cứ thế ung dung mà nướng khét lẹt giường.

"Cậu thật đấy ?" Diêu Thanh Thanh tựa thành giường của Thẩm Tân Vũ, tay lăm lăm chiếc điện thoại, sức chèo kéo: "Buổi hội thảo hôm nay chuyên đề về PA và AM đấy, đồn diễn giả là một giáo sư gạo cội đến từ Thụy Đại cơ. Cậu là Thụy Kinh chính gốc mà, nỡ lòng nào giữ thể diện cho vị giáo sư lão làng đồng hương ?"

PA là tắt của Predictive Analytics (Phân tích dự đoán), còn AM là Algorithmic Marketing (Tiếp thị thuật toán).

Nếu như đây, ngành Truyền thông ví von là "nghệ thuật của sự thuyết phục", tập trung khai thác mảng quảng cáo và sáng tạo nội dung, lấy sức mạnh ngôn từ cốt lõi để chạm đến cảm xúc .

Thì nay, truyền thông chuyển mạnh mẽ, bắt nhịp cùng xu thế của thời đại kỹ thuật . Cốt lõi của nó tiến hóa thành một "khoa học kết nối", định hướng chuyên sâu việc ứng dụng dữ liệu đòn bẩy thúc đẩy hoạt động.

Chính vì , ngành truyền thông hiện đại đòi hỏi sự giao thoa hài hòa giữa kiến thức xã hội và tư duy logic tự nhiên. Đây là lợi thế tuyệt đối cho dân khối Tự nhiên, nhưng là bài toán khó nhằn đối với dân chuyên Xã hội.

Những buổi hội thảo đây, nhóm ba của Diêu Thanh Thanh hầu như đều bùng học sạch bách. , chủ đề gắn liền mật thiết với chuyên ngành họ đang theo học, nên cả ba đều hạ quyết tâm dự thính cho bằng .

Thẩm Tân Vũ nhắm nghiền mắt, miệng lầu bầu một câu ngái ngủ: "Chính miệng cũng bảo là giáo sư lão làng còn gì, chẳng chút hứng thú nào sất. Tớ mà lết tới đó, chắc chắn sẽ ngủ gật giữa chừng cho xem. Làm thế thì mất mặt vị giáo sư lão làng đồng hương nhà tớ lắm, mang tội bất kính thì mệt."

Bị lý luận cùn của cô chọc , Diêu Thanh Thanh cũng đành bó tay, mặc kệ cô nàng thích gì thì .

Đợi khi cả ba cô bạn rời , Thẩm Tân Vũ chìm giấc mộng .

Thực lòng mà , cô cũng chút mảy may ý định tham dự buổi hội thảo hôm nay, dẫu thì nó cũng liên quan trực tiếp đến chuyên ngành cô đang học. Khổ nỗi, vị giáo sư gạo cội chính là giáo sư Ngô Quang Minh - hướng dẫn luận án tiến sĩ của Bùi Tinh Dã. Cô rõ ông là ai.

Chẳng hiểu tại , dạo cô mắc một chứng "phản ứng ngược" kỳ lạ. Cứ hễ dính líu đến bất kỳ ai bất cứ chuyện gì liên quan đến Bùi Tinh Dã, cô đều nảy sinh cảm giác bài xích, né tránh, dính dáng thêm nữa.

Trong cơn ngái ngủ mơ màng, chiếc điện thoại bỗng rung lên bần bật, tin nhắn WeChat đổ về dồn dập, liên tục ngừng nghỉ.

Là ba cô bạn cùng phòng đang gửi tin nhắn khủng bố cô trong group chat chung:

[Á á á á á á á á á á á á]

[Sốc tận óc luôn tụi mày ơiiiiiiiiii]

Một loạt những chữ [Á] kéo dài vô tận kèm theo hàng tá biểu tượng cảm xúc há hốc mồm. Thẩm Tân Vũ nheo mắt lờ đờ, lướt nhanh qua đám tin nhắn rác, cố gắng chắt lọc vài thông tin giá trị.

[Cứu mạng tui với! Buổi hội thảo hôm nay đúng là một bữa tiệc nhan sắc đẳng cấp vũ trụ luôn á!]

[Đâu lão giáo sư già cỗi như trong tờ rơi giới thiệu , diễn giả là một cực phẩm nam nhân, trẻ trung, trai ngời ngời, còn toát cái khí chất cấm d.ụ.c nữa chứ! Nam thần của lòng mị!]

[Giọng thì trầm ấm, từ tính kinh khủng, mà rụng rời tay chân luôn á!]

[Chụp ảnh mà lột tả một phần mười sự trai của cơ chứ, khí chất gọi là đỉnh của chóp!]

Bên còn đính kèm một đống hình chụp vội vàng.

Thẩm Tân Vũ dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, thầm nghĩ đám bạn đúng là quá lên , chắc bày trò lừa phỉnh để dụ lết xác hội thảo đây mà.

Xui xẻo , điện thoại của cô sập nguồn đúng lúc, kịp coi hết hình ảnh thì màn hình tối thui.

Thẩm Tân Vũ cũng chẳng thèm mảy may bận tâm, cô trở một cái, tiếp tục chìm giấc ngủ nướng.

Đến khi cô tỉnh giấc nữa, đồng hồ điểm thêm một tiếng đồng hồ.

Thẩm Tân Vũ uể oải leo xuống giường, cắm sạc cho điện thoại, lê bước nhà vệ sinh vệ sinh cá nhân.

Vừa cắm sạc xong, điện thoại báo tin nhắn mới gửi đến.

Thẩm Tân Vũ chải răng, lười biếng dùng một tay lướt lướt màn hình, thờ ơ liếc qua.

Chỉ một cái liếc mắt thôi, đồng t.ử của cô bất chợt co rút dữ dội.

Những bức ảnh mà ban nãy cô kịp xem kỹ, giờ đây khi phóng to lên, tất thảy đều khắc họa chung một nhân vật nam duy nhất.

Dáng vẻ lịch lãm, cao sang, đường nét khuôn mặt sắc sảo, nam tính, khí chất toát lên sự quyến rũ, ngạo nghễ của một gã trai hư nhưng đỗi tri thức. Không là Bùi Tinh Dã thì còn thể là ai đây nữa?

Thẩm Tân Vũ hoảng hốt nhổ toẹt bọt kem đ.á.n.h răng trong miệng, vội vàng súc miệng qua loa, dùng mu bàn tay quệt ngang khóe miệng một cái, lao khỏi phòng ký túc xá như một cơn lốc, quên bẵng luôn cả việc bộ đồ ngủ và đôi dép lê đang chân.

Thế nhưng, khi thang máy đáp xuống tầng trệt, gian mắt vắng tanh vắng ngắt, chẳng lấy một bóng dáng chiếc xe đạp dùng chung nào. Khéo nguyên cả cái tòa nhà nữ sinh kéo hội thảo hết sạch cũng nên.

Đảo mắt đồng hồ, thời gian diễn buổi hội thảo sắp sửa kết thúc.

Thẩm Tân Vũ chẳng buồn suy tính thiệt hơn, guồng chân co cẳng chạy thục mạng về hướng hội trường lớn.

Cũng may là dạo thể lực của cô cải thiện đáng kể. Đoạn đường dài hơn hai cây , cô chỉ mất vỏn vẹn mười phút để chạy tới nơi.

Bên ngoài hội trường, sinh viên tụ tập đông đúc, ồn ào. Thẩm Tân Vũ liếc mắt một cái là nhận ngay ba cô bạn cùng phòng của . Cô lao tới cạnh họ, thở hồng hộc, hổn hển hỏi dồn: "Cái... cái thầy giáo dạy... dạy hội thảo ?"

Ba cô nàng đồng loạt sững sờ trong giây lát. Diêu Thanh Thanh nắm lấy cổ tay cô, lo lắng hỏi han: "Sao chạy thục mạng tới đây với bộ dạng ?"

Thẩm Tân Vũ thở dốc liên hồi, mồ hôi nhễ nhại đầm đìa, lúc mới cúi đầu tự bản . Cô hoảng hốt nhận đang diện một chiếc váy ngủ xộc xệch, chân dép lê lẹt xẹt, tóc tai rũ rượi rối bù, mặt mũi còn kịp rửa ráy đàng hoàng, trông t.h.ả.m hại vô cùng.

Những sinh viên xung quanh bắt đầu đổ dồn ánh mắt tò mò, soi mói về phía cô. cô chẳng màng bận tâm đến ánh của khác nữa, đảo mắt dáo dác tìm kiếm, cố lùng sục bóng dáng Bùi Tinh Dã giữa đám đông hỗn loạn.

Hứa Bội chỉ tay về phía đằng xa: "Cậu chiếc xe bên kìa. Thầy mới lên xe rời , cùng với cả Viện trưởng nữa cơ."

lúc đó, chiếc ô tô nọ cũng bắt đầu nổ máy, chầm chậm lăn bánh hướng con đường lớn.

Thẩm Tân Vũ rằng, ngoắt đuổi theo chiếc xe ô tô đó.

!" Tô Giai Nguyệt vội vã gọi giật , "Cậu định cái trò gì thế hả?"

Thẩm Tân Vũ tai điếc đặc, chẳng lọt một âm thanh nào. Tiếng trống n.g.ự.c đập thình thịch đinh tai nhức óc và tiếng thở dốc nghẹn ngào của chính cô lấn át tất cả.

Cô cứ như một kẻ điên cuồng chạy theo một sự thật nào đó, cắm cúi chạy thục mạng bám theo chiếc ô tô .

sức đọ sức máy móc?

Làn gió lạnh lẽo thổi tung mái tóc dài lòa xòa của cô, vạt váy ngủ gió cuốn bay phần phật.

Chiếc dép lê chân bỗng nhiên văng . Cô lảo đảo mất đà, dẫm một mẩu sỏi nhọn hoắt đ.â.m sâu gót chân, buốt nhói tận tim gan.

Tuyệt vọng chiếc ô tô ngày một xa dần, khuất lấp những hàng cây, cô khựng , dòng nước mắt cứ thế tuôn trào như vỡ đê.

Trái tim trong lồng n.g.ự.c đập dồn dập, loạn nhịp, đau thắt thổn thức, cảm giác ngột ngạt như sắp c.h.ế.t nghẹt đến nơi.

Cô tuyệt vọng thụp xuống mặt đất lạnh lẽo, gục mặt hai đầu gối, bật nức nở.

Giữa cơn mê sảng, cô loáng thoáng thấy tiếng lốp xe ma sát rít lên mặt đường.

Chiếc ô tô đang từ từ lùi , và đỗ xịch ngay bên cạnh cô.

Loading...