Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 57: Năm Mươi Bảy Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-05 07:49:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Miêu tả Maldives là thiên đường quả thật sai một ly.

Bầu trời xanh trong vắt, nước biển cũng một màu xanh thấu ngọc. Cơn gió thanh sạch, dải cát trắng mịn màng, rặng dừa xanh mướt, cùng những đàn cá rực rỡ sắc màu bơi lội tung tăng nước. Hàng ngày thưởng thức hải sản ngập mặt và vô vàn các trò chơi biển chơi mãi chán.

Thẩm Tân Vũ thốt lên, giá mà cô thể sống ở đây cả đời thì mấy.

Bùi Tinh Dã khẩy: "Đó là vì em thấy cảnh ở đây mùa mưa đấy thôi."

Ngón tay thon dài của chỉ lên bầu trời, giọng cố tình ép xuống, kéo dài chậm rãi, lạnh lẽo, nụ môi trông như lệ quỷ: "Là. Địa. Ngục. Đấy."

Thẩm Tân Vũ: "..."

linh cảm mạnh mẽ rằng đàn ông đang trả thù , nhưng chẳng bằng chứng nào.

Kể từ cái hôm sờ trúng cơ bụng của , cô nhận thấy rõ ràng thái độ của với cô lạnh nhạt hẳn, thậm chí phần cố tình lảng tránh.

Đoàn hơn chục của bọn họ mỗi ngày đều tự chia thành các nhóm nhỏ để tham gia những trò chơi thích. Bùi Tinh Dã luôn chọn những hoạt động trái ngược với cô. Ví dụ, cô du thuyền vùng biển sâu thì lặn ống thở (snorkeling) ở vùng nước cạn; cô lặn ống thở thì lặn bình dưỡng khí (scuba diving) mất hút; đến lúc cô đăng ký lặn bình khí thì vác ván lướt sóng.

Ngay cả khi chung một bàn ăn, cũng chỉ hờ hững liếc cô một cái, ánh mắt phẳng lặng như mặt nước hồ thu, gợn chút cảm xúc. Lời với cô cũng chỉ quẩn quanh dăm ba câu dặn dò chú ý an , nhắc nhở đừng quên bài tập, tuyệt nhiên thêm nửa lời dư thừa.

Giữa hai dường như một bức tường tàng hình dựng lên.

Đến Chloe cũng sự bất thường, nhưng cô nàng hiểu sai ý, cứ đinh ninh Bùi Tinh Dã vẫn đang giận dỗi Thẩm Tân Vũ vì sự cố bộ bikini.

Chloe bảo: "Cơn giận của Tarak dai thật đấy, tận ba ngày mà vẫn nguôi."

Thẩm Tân Vũ mỉm , tặc lưỡi hùa theo: " thế đấy chị, đàn ông mà hẹp hòi thì độ hẹp hòi còn hơn phụ nữ gấp vạn ."

Ngày thứ tư ở Maldives, Thẩm Tân Vũ ngoài chơi. Cô dành trọn buổi sáng ở phòng bài tập, trưa đ.á.n.h một giấc no say. Tỉnh dậy, cô bước ban công ngắm cảnh. Tình cờ thế nào, ngay chiếc bàn dài rặng dừa, một bóng lưng quen thuộc lọt tầm mắt. Người đó đặt mặt chiếc laptop đang mở sáng màn hình, trông vẻ như đang việc.

Chính là Bùi Tinh Dã.

Mí mắt Thẩm Tân Vũ khẽ giật. Cô xoay trở phòng, một chiếc váy hai dây, vớ lấy túi xách và lọ kem chống nắng thong thả bước xuống lầu.

"Anh ơi."

Vừa tiến đến gần, Thẩm Tân Vũ cất giọng nũng nịu gọi. Bùi Tinh Dã khẽ động vành tai, ngoái đầu . Gương mặt chẳng biểu lộ cảm xúc gì, mừng cũng chẳng buồn.

Thẩm Tân Vũ xuống ngay. Cô cạnh bàn, hai tay túm nhẹ tà váy, xoay một vòng duyên dáng, giọng điệu như đang xin ý kiến: "Anh ơi, thấy chiếc váy của em thế nào?"

Cô đang khoác chiếc váy dài hai dây mới tậu ở khách sạn. Chiếc váy mang tông màu cam chuyển sắc (ombre), đường cắt may độc đáo đậm chất Bohemian. Mặc dù thiết kế hai dây nhưng phần cổ khoét , hề hở hang, khéo léo tôn lên chiếc cổ thon dài và làn da trắng ngần tựa tuyết của cô. Hơn nữa, vai cô còn đeo chéo chiếc túi Birkin nhỏ xinh - món quà sinh nhật tuổi trưởng thành Bùi Tinh Dã tặng, giúp nâng tầm sự tự tin và khí chất của cô lên hẳn một bậc.

Tuy nhiên, ánh mắt Bùi Tinh Dã vẫn nhạt nhẽo: "Cũng ." Ánh lướt qua đến một giây, lập tức dán chặt màn hình máy tính.

Thẩm Tân Vũ cũng chẳng bực . Cô kéo ghế xuống đối diện, đặt lọ kem chống nắng lên bàn, nghiêng đầu ngó nghiêng màn hình máy tính của : "Anh việc đấy ?"

Bùi Tinh Dã ngước mắt, liếc cô một cái, thậm chí còn lười mở miệng, dùng sự im lặng câu trả lời.

Thế là Thẩm Tân Vũ bắt đầu giận dỗi. Cô bĩu môi, hai cánh môi đỏ mọng chu lên thật cao, giọng đầy ấm ức: "Anh, đang bạo lực lạnh với em đấy hả?"

Ngón tay đang gõ phím của Bùi Tinh Dã chợt khựng . Anh ngẩng phắt lên, nét mặt thoảng chút kinh ngạc: "Anh bạo lực lạnh với em hồi nào?"

"Thế cứ lơ em , chẳng thèm đếm xỉa gì đến em?" Thẩm Tân Vũ thẳng mắt , đôi mắt trong veo, giọng điệu trắng phớ. Cô khẽ nhếch môi, tự gán luôn cho một cái cớ: "Không chỉ vì sờ cơ bụng một chút thôi ?"

Đồng t.ử Bùi Tinh Dã co rút mạnh. Gần như theo phản xạ, đảo mắt quanh một vòng, xác nhận ai gần đó mới hạ thấp giọng, nghiến răng rít lên: "Thẩm Tân Vũ, em 18 tuổi đấy, năng thể chú ý cảnh một chút ?"

"Em chỉ vấn đề thì giải quyết vấn đề." Ánh mắt Thẩm Tân Vũ vô tội, nhưng lời lẽ thì dồn ép gắt gao: "Vậy , tại thèm đếm xỉa đến em, còn cố tình lảng tránh em?"

Bùi Tinh Dã tức nghẹn một búng m.á.u ở lồng ngực. Anh chau mày, định thốt điều gì đó nhưng kìm . Cuối cùng, buông tay khỏi bàn phím, lười biếng dựa lưng ghế, đủng đỉnh giải thích: "Anh thấy mấy hôm nay em chơi vui vẻ, sợ cứ thích quản thúc em mất hứng. Thế nên mới nghĩ, nhất là nên giữ một chút cách, cho em thêm gian riêng."

Anh nhướng mày cô, đòn phản công cực sắc bén: "Sao hả, mới ba ngày quản, em chê quản ít ?"

"Ra là ."

Cái lý do kín kẽ quá, khiến Thẩm Tân Vũ nhất thời tìm lời nào bật . Cô liền nở một nụ hì hì hà hà: "Thế thì quá , em cứ tưởng vì em sờ cơ bụng nên thấy chịu thiệt thòi lớn, cứ một hậm hực trốn em chứ."

Bùi Tinh Dã nhếch mép, liếc xéo cô thêm hai cái. Sắp cô nhóc chọc tức đến nội thương , nhưng giọng điệu vẫn cứ vững như bàn thạch: "Trong mắt em, là loại hẹp hòi, tính toán chi li thế ?"

"Không thì càng chứ ."

Thẩm Tân Vũ kiều diễm, đôi mắt cong cong. Thuận thế, cô đẩy lọ kem chống nắng bàn về phía , giọng điệu nhẹ nhàng nhưng tỏ cực kỳ hiển nhiên: "Vậy thì, phiền giúp em thoa chút kem chống nắng nhé, em chuẩn ngoài chơi."

Bùi Tinh Dã: "..."

Tiểu yêu tinh, hóa là đang gài bẫy chờ ở đây.

Hai năm , dứt khoát bao giờ dám tưởng tượng cô gái nhỏ mặt thể thốt những lời với . Dưỡng d.ụ.c cô hai năm, giờ cô nàng mồm mép tép nhảy, tư duy logic nhạy bén đến thế ? Quan trọng nhất là, tất cả những chiêu trò tâm cơ nhỏ bé , cô đem áp dụng hết lên .

Sự thật là mấy ngày nay cố tình lạnh nhạt với cô. Chỉ vì nhất thời đối mặt, xoay xở thế nào trong việc chung đụng với cô. Anh luôn coi cô như em gái, từ cái ngày đầu tiên dắt cô bước cửa nhà là như . ngày hôm đó, khi bàn tay cô luồn lớp áo , nó bất ngờ khơi dậy phản ứng sinh lý mạnh mẽ trong . Chuyện khiến vô cùng hổ và chút suy sụp.

Khoảng cách tuổi tác vốn dĩ là một lớp màng ngăn cách an , giúp trong quá trình chung sống gần như phớt lờ ranh giới giới tính. Thế nhưng giờ đây, ranh giới dường như đang vỡ vụn, ép nhận mối quan hệ giữa hai một cách nghiêm túc.

Bùi Tinh Dã liếc lọ kem chống nắng, ánh mắt hiện rõ sự kháng cự: "Em tìm bọn Chloe nhờ họ thoa giùm ."

Thẩm Tân Vũ chuẩn sẵn lý lẽ vô cùng hợp tình hợp lý: "Mọi ngoài chơi hết . Đợi tìm họ thì em cháy nắng đen thui mất. Phiền một chút thôi mà, nhanh lắm, tuyệt đối trễ nải công việc của ."

Nói đoạn, cô tháo túi xách xuống, tự nhiên xoay lưng , vén bộ mái tóc dài sang một bên vai, để lộ phần da thịt trần trụi phía lớp cổ áo khoét sâu, hướng thẳng về phía .

Khóe môi Bùi Tinh Dã khẽ giật giật. Chuyện là vấn đề phiền phiền ?

càng chần chừ, càng chứng tỏ trong lòng tật giật . Bùi Tinh Dã hít sâu một , miễn cưỡng cầm lấy lọ kem, đổ một ít lòng bàn tay xoa đều, áp lên lưng cô gái nhỏ.

Xúc cảm truyền đến từ lòng bàn tay thật sự quá mức khó tin.

Anh bao giờ rằng làn da của con gái mềm mại, mướt mát đến . Phủ thêm một lớp kem chống nắng, bề mặt da càng trở nên mịn màng tựa như dương chi ngọc trắng (ngọc mỡ cừu). Hai phiến xương bướm lưng nhấp nhô nhẹ nhàng theo từng nhịp thở của cô, đường nét mỏng manh mà diễm lệ.

Trước gần gũi đến , cũng từng trực tiếp động chạm da thịt cô. Giờ đây, mỗi tấc da thịt gọn trong lòng bàn tay đều như đang dạo chơi, trêu từng sợi dây thần kinh của . Hơn thế nữa, nhận một điểm bất thường, động tác tay liền khựng .

Bùi Tinh Dã khẽ cau mày, đè thấp giọng hỏi: "Em... mặc áo lót ?"

Thẩm Tân Vũ nghiêng , điềm nhiên kéo kéo cổ áo, gật đầu: "Vâng, chiếc váy sẵn mút n.g.ự.c nên em mặc."

Đáy mắt Bùi Tinh Dã sầm , yết hầu trượt lên xuống kịch liệt hai cái: "Không cần giải thích với ."

Thẩm Tân Vũ ngoảnh mặt , mím môi nén : "Là do tự hỏi mà."

Bùi Tinh Dã: "..."

Lại là của .

Dưới đáy lòng, một thứ gì đó vốn giam cầm vô cùng cẩn mật bắt đầu rục rịch, xáo động yên. Bùi Tinh Dã căng cứng khuôn mặt, đẩy nhanh tốc độ, quệt qua loa cho xong phần lưng. Tiếp theo, kéo cánh tay cô lên, bôi trát một cách đầy máy móc.

Cánh tay trắng thon, nắm trong tay mang cảm giác mát lạnh, trơn tuột, hệt như xương. Càng thoa, càng thấy đầu ngón tay bỏng rát, nhịp tim loạn cào cào. Đến lúc chuyển sang cánh tay bên , động tác của cực kỳ qua loa đại khái. Cuối cùng cũng chịu đựng xong, gần như lập tức rụt tay , vung một câu đuổi khách cộc lốc: "Xong , biến chơi ."

Thẩm Tân Vũ giơ tay lên, sờ sờ gáy: " chỗ vẫn thoa tới nè ."

"Không tay ? Tự thoa ."

"Dạ, ."

Thẩm Tân Vũ đành cầm lọ kem chống nắng lên, tự chậm rãi bôi nốt, khóe mắt liếc thấy vành tai đàn ông đỏ rực như nhỏ máu. Cô c.ắ.n chặt môi mới ngăn bật thành tiếng.

Thoa xong, cô xoay đối mặt với , bóp một ít kem tay , thủng thẳng : "Anh ơi, để em thoa cho một lớp nhé."

Bùi Tinh Dã giơ tay lên, gần như là phản xạ điều kiện, gạt phắt tay cô , giọng điệu kháng cự mãnh liệt: "Anh cần."

"Cần chứ." Thẩm Tân Vũ chẳng buồn giải thích, một tay tóm chặt lấy cổ tay , tay ập tới xoa kem lên. Động tác của cô lanh lẹ vô tư, tựa hồ như chẳng nhận sự ngượng ngùng của . Cô xắn tay áo cộc của lên cao hơn một chút, xoa kem lẩm bẩm: "Anh xem , mấy hôm nay rõ ràng đen nhiều , chỗ còn hằn rõ một ranh giới màu da nữa ."

Bùi Tinh Dã cố gắng rụt tay , giọng càng thêm phần cứng ngắc: "Anh thực sự cần ."

Thẩm Tân Vũ bóp thêm một chút kem lòng bàn tay xoa xoa, vươn cả hai tay lên thoa đều hai bên cánh tay : "Anh ơi, ngại ngùng cái gì chứ? Chúng em, giúp đỡ, chăm sóc lẫn chẳng là chuyện quá đỗi bình thường, quá đỗi hiển nhiên ?"

Bùi Tinh Dã mím chặt đôi môi mỏng: "..."

Cơ thể khẽ ngả về phía . Vùng da cánh tay cô vuốt ve chẳng hiểu đỏ ửng lên, cảm giác như giật điện, một luồng nhiệt khô nóng khó tả bắt đầu lan tỏa. Những lời cô nhóc , câu nào cũng lý, nhưng ngẫm thì dường như gì đó sai sai. Hệ thống logic kín kẽ đến mức thể bắt bẻ, bởi chính cũng từng nghĩ như thế.

Vậy thì sai ở chỗ nào? Tại lúc đại não của như rỉ sét, vận hành ì ạch đến mức chẳng nặn nổi một câu phản biện?

Thẩm Tân Vũ mặc kệ cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội của . Thoa xong hai cánh tay, cô bắt đầu nhắm tới khuôn mặt . Bùi Tinh Dã nghiêng đầu né tránh, tóm lấy tay cô: "Anh em, tiểu thư mong manh thế ."

"Nói thế đúng, đàn ông cũng chăm sóc da chứ. Anh 25 tuổi , lo bảo dưỡng là già đấy."

"..."

Bùi Tinh Dã chọc tức đến bật , dứt khoát ngả lưng ghế, buông xuôi mặc kệ cho cô nàng càn. Thế nhưng rũ mi mắt xuống, hai khối tuyết trắng mịn màng đập ngay tầm , đung đưa theo từng cử động của cô, thiêu đốt đôi mắt .

Dòng m.á.u trong chạy ngược, nhịp thở của Bùi Tinh Dã bất giác nặng nề hơn. Anh thốt vài lời cảnh cáo, lôi xềnh xệch cô trở phòng, ép cô mặc nội y đàng hoàng . cái đầu óc đang mụ mị đóng đinh dính chặt xuống ghế. Tim đập dồn dập như đ.á.n.h trống, nóng hừng hực bùng cháy khắp , còn bức bối, dày vò hơn cả cái nắng chói chang đỉnh đầu.

Thẩm Tân Vũ thoa xong kem lên mặt , vỗ vỗ hai tay , chiều vô cùng mãn nguyện. Tuy nhiên, sắc mặt của đàn ông lúc trông khá là khó coi. Sợ chuẩn phát hỏa, Thẩm Tân Vũ vội vàng đ.á.n.h bài chuồn. Cô chộp lấy chiếc túi xách, đặt lọ kem chống nắng xuống mặt : "Anh ơi, em để tạm đây nhé, em chơi đây, lát nữa về em lấy ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-57-nam-muoi-bay-ngoi-sao.html.]

Nói đoạn, cô chạy vụt như một chú bướm rực rỡ sắc màu. Bùi Tinh Dã dán mắt theo bóng lưng cô, thẫn thờ ghế hồi lâu mới thể gom sự tập trung màn hình máy tính. Thế nhưng, rốt cuộc chẳng lọt chữ nào. Gió thoảng qua, mang theo mùi hương kem chống nắng nhè nhẹ phân tán trong trung. Thứ hương thơm gắt gỏng, nhưng cứ từng tơ từng sợi quấn quýt, vấn vít lấy , vây bọc trong một màn sương đặc quánh, kín bưng một kẽ hở.

Thẩm Tân Vũ tìm thấy Chloe cùng vài nữ đồng nghiệp tại một trung tâm spa kiểu Thái và lập tức nhập hội. Cô gọi cho một gói massage Thái cổ truyền. Dĩ nhiên, khi massage, khách hàng tắm tráng. Nhìn dòng nước rửa trôi lớp kem chống nắng cất công thoa xong, Thẩm Tân Vũ khỏi phì . Nếu để Bùi Tinh Dã chuyện , chẳng rõ sắc mặt sẽ còn đen thui đến mức nào.

Sau khi massage xong, tiệm spa còn cung cấp dịch vụ tết tóc. Thấy kiểu tết dùng vỏ ốc xâu chuỗi khá ho, Thẩm Tân Vũ liền mua luôn một bộ. Chẳng mấy chốc, mái tóc dài của cô chia thành vô b.í.m tóc nhỏ li ti, mỗi b.í.m tóc đều điểm xuyết những mảnh vỏ ốc rực rỡ sắc màu. Chỉ cần lắc đầu một cái, mấy chiếc vỏ ốc va phát âm thanh "leng keng" lanh lảnh, còn lấp lánh phản chiếu ánh sáng, trông tinh nghịch độc đáo. Các nữ đồng nghiệp ai nấy đều trầm trồ khen ngợi.

Thế là, Thẩm Tân Vũ diện nguyên bộ tóc rộn ràng cùng tiến đến nhà hàng Nhà Cây (Treehouse) nổi tiếng để thưởng thức bữa tối. Nhà hàng xây dựng lơ lửng những tán cây cổ thụ khổng lồ, tầm bao quát tuyệt . Từ đây thể thu trọn vẻ của những ánh trời lung linh và khung cảnh biển đêm sâu thẳm, đồ ăn ngon đến mức ai nấy đều xuýt xoa.

Và Thẩm Tân Vũ, với nhan sắc xuất chúng cùng kiểu tóc độc lạ, nghiễm nhiên trở thành một điểm nhấn rực rỡ trong nhà hàng. Rất nhiều du khách nước ngoài chủ động bước tới, niềm nở bắt chuyện và ngỏ ý chụp hình cùng. Thẩm Tân Vũ mỉm tao nhã, phần lớn đều hào phóng đồng ý. Cô giao tiếp bằng tiếng Anh trôi chảy, giữ thái độ chừng mực, tạo dáng chụp ảnh cũng vô cùng tự tin, khoan thai. Tuy nhiên, nếu ai tiến xa hơn xin tài khoản WeChat email, cô đều khéo léo từ chối. Toát lên một phong thái gia giáo giữ chừng mực.

Hơn nữa, vai cô còn vắt vẻo chiếc túi Birkin đắt đỏ, khiến đồn đoán gia thế cô hề tầm thường. Thẩm Tân Vũ chỉ nhạt. Thì đúng , cô là do một tay Bùi Tinh Dã dày công vun đắp mà thành, chiếc túi cũng là tặng, mà tầm thường cho ?

Bữa tối khép trong khí vô cùng hân hoan. Bước xuống khỏi Nhà Cây, vẫn cạn hứng, bèn khoác tay kéo đến một quán bar mang phong cách đặc trưng gần đó. Quán bar ven biển, thiết kế ngoài trời mang hướm tươi mới, lãng mạn. Ánh đèn vàng dịu nhẹ hòa quyện cùng tiếng sóng vỗ rì rào, đậm chất sống ảo (ins-style).

Mọi gọi vài ly cocktail, quây quần bên , lắng tay guitar gảy những giai điệu dân ca bản địa, đón những luồng gió biển mang theo vị mặn chát, lười biếng phả mặt, dăm ba câu chuyện phiếm nổ , thứ thật sự quá đỗi dễ chịu.

Ba phụ nữ thành một cái chợ, huống hồ ở đây tới sáu . Câu chuyện tất yếu chuyển hướng sang chủ đề tình cảm. Thẩm Tân Vũ vốn hứng xen đời tư của khác, nên chỉ lọt thỏm giữa đám đông, lẳng lặng nhấp rượu, lẳng lặng lắng , thi thoảng hùa theo một tiếng, hoặc buông vài lời bày tỏ sự đồng cảm.

Nói qua , Joyce nhấp một ngụm rượu, giọng mang theo chút não nề bảo rằng ngày mai là ngày cuối cùng ở đảo, cô dự định tối nay sẽ mời riêng Bùi Tinh Dã ăn ở nhà hàng đáy biển.

Cô thở dài: "Cả công ty ai cũng thích , cũng tự bản đời nào với tới . quyền bày tỏ tấm chân tình của chứ. chỉ mời một bữa cơm, coi như tự tạo một cái kết cho đoạn tình cảm ."

Vài trầm ngâm, cũng gật gù tỏ ý ủng hộ.

Vốn đang ngả ngớn tựa ghế nhạc, đến đây, Thẩm Tân Vũ từ từ thẳng dậy. Cô đưa tay đặt ly rượu xuống bàn, tiếng động lớn, nhưng đủ để kéo bộ sự chú ý của về phía . Joyce cũng ngước mắt cô.

Thẩm Tân Vũ thẳng mắt Joyce, lảng tránh, giọng điệu sắc bén: "Chị hỏi ý kiến ?"

Âm sắc của cô mềm mại, mang chất giọng trong veo, thanh khiết của một thiếu nữ, nhưng ngữ điệu toát sự cứng rắn, pha lẫn chút chất vấn, tựa hồ như ai đó xúc phạm.

Joyce sững sờ, mấy còn cũng ngớ . Có vẻ như câu thốt quá đỗi vô duyên vô cớ. Hơn nữa, đầu cô nhóc còn bện cơ man là vỏ ốc bảy sắc cầu vồng, thoạt cực kỳ trẻ con. Thế nhưng, tư thế của cô ngay ngắn, cằm hếch lên, cái cách cô đặt ly rượu xuống bàn cùng ánh mắt sắc lẹm, toát cái uy của một "chính cung nương nương" chính hiệu.

Bầu khí trong chốc lát chìm im lặng. Chloe vốn lão luyện chốn thương trường, ngay lập tức xòa phá vỡ bầu khí, gỡ rối cho Joyce: " thế, Aurora ở đây, Tarak đời nào nhận lời ăn với cô , cô mau mau thu dọn tâm tư ."

Lời mang hàm ý công nhận vị thế độc tôn của Thẩm Tân Vũ.

Joyce lúc mới vỡ lẽ, mặt xẹt qua tia gượng gạo. Cô nâng ly rượu về phía Thẩm Tân Vũ, giọng điệu hối : "Xin em nha Aurora, chắc do chị uống nhiều nên năng xằng bậy, em đừng để bụng nhé. Ai mà chẳng Tarak cưng em nhất trần đời."

Thẩm Tân Vũ khẽ mỉm , bưng ly rượu lên cụng nhẹ ly của đối phương, nụ trở nên rạng rỡ, trong trẻo như thể cái hiểu lầm chỉ là gió thoảng mây bay: "Không chị, may mà chị bây giờ, chứ để đến ngày mai mới chuyện bẽ mặt, lúc đó mới gọi là c.h.ế.t dở."

Chloe cũng vội vàng niềm nở theo, quanh một vòng, nhiệt tình xoa dịu tình hình: " đúng , vì Tarak và Aurora, cạn ly nào!"

Thẩm Tân Vũ vô cùng đắc ý: "Vì kỳ nghỉ tuyệt vời của chúng , cạn ly!"

Những khác cũng lập tức nâng ly, tươi hưởng ứng. Bầu khí sôi nổi trở , sự cố nho nhỏ ban nãy nhanh chóng quét sạch, cứ như từng xảy .

Đêm càng về khuya, vạn vật đảo như tẩm trong một loại rượu vang hảo hạng, say đắm lòng .

Bầu khí trong quán bar cũng ngày một cuồng nhiệt. Giai điệu Jazz sôi động vang lên, dội nhịp tim của từng , dàn đèn nhấp nháy điên cuồng trần nhà. Khách khứa hò reo, ùa sàn nhảy trung tâm, lắc lư theo nhịp điệu. Nhóm của Chloe và Thẩm Tân Vũ cũng hòa đám đông.

Thẩm Tân Vũ vốn nền tảng vũ đạo, hình dẻo dai, bước nhảy linh hoạt, cộng thêm mái tóc tết lấp lánh vỏ ốc, cô nhanh chóng chiếm trọn spotlight sàn nhảy, vây quanh tán thưởng nhiệt liệt. Bản cô cũng nhảy cực kỳ sung sức, nụ nở rộ rạng rỡ môi.

niềm vui bắt nguồn từ những tràng pháo tay lời tung hô xung quanh, mà sâu thẳm trong tim cô, nó hướng về Bùi Tinh Dã. Cô cảm giác sắp sửa "ăn tươi nuốt sống" .

Nhảy múa liên tục qua mấy bài, cồn kích thích, ai nấy đều hưng phấn, càng chơi càng hăng. Riêng Thẩm Tân Vũ, đuôi mắt rịn chút men say, ánh mắt lúng liếng càng thêm muôn phần lẳng lơ, quyến rũ.

Khi Bùi Tinh Dã và vài nam đồng nghiệp bước , đập mắt họ là cảnh mấy nữ đồng nghiệp đang ngả ngớn, xiêu vẹo sô pha. Trong đó, chói mắt nhất là bóng dáng cô gái với mái tóc tết ngũ sắc sặc sỡ, hình nuột nà. Chiếc váy hai dây ngắn cũn cỡn chỉ vặn che tới gốc đùi, đôi chân thon dài, thon thả vắt chéo đầy hờ hững, trắng lóa ánh đèn mờ ảo, huyễn hoặc. Nếu nhờ bộ váy và chiếc túi Birkin , Bùi Tinh Dã suýt chút nữa nhận quen.

Ánh mắt tối sầm , sải bước nhanh tiến tới.

Thẩm Tân Vũ đang lim dim mắt, tư thế lười biếng mà gợi tình. Vừa thấy , cô liền giang hai tay , giọng nũng nịu, ngọt ngào: "Anh ơi, đến , ôm em một cái nào."

Những xung quanh tự giác dạt nhường chỗ.

Bùi Tinh Dã đến gần, cúi vò rối mái tóc cô, gẩy gẩy mấy chiếc vỏ ốc, nhịn : "Công chúa thổ dân đấy ?"

Thẩm Tân Vũ lắc lắc đầu, tạo một tràng âm thanh leng keng: "Đẹp ?"

"Phải bôi thêm tí bùn lên mặt nữa thì mới gọi là ." Bùi Tinh Dã véo một cái má cô, giọng điệu châm chọc. Ngón tay chạm làn da âm ấm, mới để ý hai gò má cô nhóc đỏ ửng: "Uống bao nhiêu mà say khướt thế ?"

Thẩm Tân Vũ vẫn tiếp tục lắc đầu một cách chịu yên, hệt như con chim công nhỏ đang khoe bộ lông sặc sỡ: "Em uống bao nhiêu . Anh ơi, em uống ly 'Dải Ngân Hà Đánh Rơi'."

"Ở đây đào ?"

"Anh pha cho em ."

"Đêm nay ráng ngủ mơ một giấc thật , trong mơ pha cho em."

"Thật ?"

"..."

nên đôi co với kẻ say. Bỗng nhiên, bắt gặp ánh sáng rực rỡ lấp lánh trong đôi mắt mơ màng say xỉn của cô, Bùi Tinh Dã chợt thấy gai ốc, nhỡ tối nay cô nàng mơ thật, quấn lấy đòi pha rượu thì khốn.

Bùi Tinh Dã cúi thấp , chìa tay định đỡ cô dậy: "Tự ?"

"Không ." Thẩm Tân Vũ đáp trả nhanh như chớp, hai cánh tay vòng qua cổ nhũn như con chi chi: "Phải để bế thì em mới lên nổi."

Nhìn bộ dạng ăn vạ của cô, liếc xuống đôi chân dài miên man đang phô bày ngoài, Bùi Tinh Dã khẽ thở dài trong câm lặng. Cô nhóc ngày càng giỏi nũng, mà cớ cam tâm tình nguyện cơ chứ?

Bùi Tinh Dã cởi phăng chiếc áo sơ mi cộc tay đang mặc , để lộ chiếc áo ba lỗ khoét sâu bên trong cùng bắp tay cuồn cuộn cơ bắp, khiến những xung quanh ồ lên kìm nén. chẳng buồn bận tâm. Anh trải rộng chiếc áo, quấn chặt quanh hông Thẩm Tân Vũ, che chắn cẩn thận những vị trí nhạy cảm, mới khom , một tay luồn nhượng chân, một tay đỡ lấy lưng, nhấc bổng cô lên bằng tư thế bế công chúa vô cùng vững chãi, cất bước ngoài.

Chuỗi động tác diễn mượt mà, trơn tru như thể thực hành hàng ngàn vạn . Đám đồng nghiệp xung quanh hình, há hốc mồm kinh ngạc.

Chloe huých huých cùi chỏ Joyce, hiệu cho cô kìa.

Cô mới tin cái nãy còn nhảy nhót tưng bừng sàn nhảy giờ bước nổi. Sao cô gái nhỏ đó chỉ thốt hai tiếng "ôm ôm", mà cái gã đàn ông vốn nổi danh cao ngạo, lạnh lùng nhất công ty bọn họ cam tâm tình nguyện cúi bế thốc cô lên thật ?

Joyce theo bóng lưng hai khuất dần, trong lòng trăm mối tơ vò, cay đắng thầm thì: " , hóa từ 'em gái' cái ý nghĩa sâu xa như thế."

Chloe bày vẻ mặt " bảo mà": "Ngay từ ngày đầu tiên lúc chuyện bộ bikini , cô cứ khăng khăng tin, giữa hai họ tuyệt đối thể chỉ là tình em nuôi đơn thuần ."

Joyce chạnh lòng, tựa đầu vai Chloe: "Thôi , chính thức từ bỏ, c.h.ế.t tâm ."

Chloe vỗ nhẹ lên vai bạn, ánh mắt chứa chan sự thấu hiểu và an ủi.

Bùi Tinh Dã bế Thẩm Tân Vũ về tận phòng cô. Vừa đến nơi, ném phịch cô xuống giường, động tác chẳng lấy gì dịu dàng.

Thẩm Tân Vũ chạm lưng xuống gối lập tức ôm đầu, nhăn nhó mặt mày rên rỉ: "Đau, đau quá."

Bùi Tinh Dã bước tới mép giường, cúi , vò vò mái tóc cô với vẻ cạn lời: "Giờ mới đau ? Lúc uống chịu nghĩ? Mới tập tành uống rượu, nào uống cũng say bét nhè, đúng ?"

Anh cứ đinh ninh cô đau đầu do say xỉn. Thế nhưng Thẩm Tân Vũ ngửa cổ , gáy chạm xuống gối bật nảy lên như gắn lò xo. Cô túm chặt lấy vạt áo , mượn lực để dậy, giọng mếu máo như sắp : "Không đau đầu, là mấy cái vỏ ốc tóc em, nó cấn da đầu đau quá, hu hu."

Bùi Tinh Dã: "..."

Đột nhiên, phì .

Nhìn bộ dạng cô ôm đầu lăn lộn giường, chẳng thể nào tìm tư thế thoải mái, trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác hả hê lạ kỳ.

Anh nhặt chiếc áo sơ mi của lên, ung dung mặc , khóe môi giấu nổi nụ giễu cợt: "Vậy thì tối nay em cứ mà ngủ ."

Thẩm Tân Vũ quỳ hẳn lên giường, trông hệt như một con thú nhỏ đáng thương và bất lực, kéo vạt áo nài nỉ: "Anh tháo cho em ."

Bùi Tinh Dã đưa tay nghịch một b.í.m tóc của cô, quấn quấn quanh ngón tay, thấy buồn vô cùng: "Mơ nhé. Ai bện cho em thì tìm đó mà tháo."

"Là em bỏ tiền mua mà."

"Bao nhiêu tiền?"

"20 đô."

"Chỉ thế thôi á?"

Thấy chẳng tỏ vẻ thương xót, Thẩm Tân Vũ tủi rúc sâu hơn lòng , lầm bầm: "Anh mà tháo cho em, em sẽ ôm ngủ thế luôn."

Chiếc giường khá thấp. Cô gái nhỏ quỳ gối đệm, hai tay vòng ôm chặt lấy eo , khuôn mặt áp thẳng bụng . Trong tích tắc, thở ươn ướt, mát lạnh mang theo mùi hương thiếu nữ vấn vít phả , cảm giác căng phồng của cái ngày hôm đó ập đến dữ dội.

C.h.ế.t tiệt thật, cơ thể cô mềm đến thế. Dù cách một lớp quần áo, vẫn thể cảm nhận rõ ràng những đường cong của cô.

Bùi Tinh Dã đưa tay lên, giữ chặt lấy bờ vai gầy guộc, mỏng manh của Thẩm Tân Vũ.

Hướng xuống , là vực thẳm d.ụ.c vọng, là vạn kiếp bất phục.

Hướng lên , là lý trí soi đường, là ánh dương rạng rỡ.

Có trời mới , lúc ánh mắt tăm tối nhường nào, những ngón tay đang run rẩy kịch liệt .

Bên ngoài cửa sổ, những vì , vầng trăng đều trốn biệt, chỉ còn những đám mây đen đặc quánh.

Tựa như linh hồn đang xé nát tươm.

Loading...