Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 55: Năm Mươi Lăm Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-05 07:42:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Theo lẽ thường, chương trình học phổ thông ba năm sẽ gói gọn và kết thúc ngay trong năm lớp 11. Thời gian còn của lớp 12 sẽ dành cho việc ôn luyện và chạy nước rút. Vì thế, năm lớp 11 cũng chẳng nhàn hạ hơn lớp 12 là bao, guồng học tập vẫn căng như dây đàn, áp lực hệt như mây đen che kín đỉnh đầu.

Từ hồi lớp 1, Thẩm Tân Vũ bao giờ liệt hàng ngũ học sinh khá giỏi. Đứa "học tra" mỗi lên lớp đều là một hành trình gian nan, vất vả, lúc nào cũng chật vật giẫm vạch điểm đỗ một cách thót tim. Giờ đây, bề ngoài vẻ như cô đang thăng tiến vượt bậc, khí thế ngút trời, nhưng chỉ cô tự "hư danh" đến mức nào.

Thẩm Tân Vũ cảm giác như đang dựng lên một tòa lâu đài trung, bên ngoài thì lộng lẫy xa hoa, nhưng nền móng thì rỗng tuếch, lung lay như sắp sập.

May mắn , bên cạnh cô Bùi Tinh Dã và Úc Minh Tiêu. Hai lớn như hai trụ cột vững chãi, luôn bên cạnh dìu dắt, hỗ trợ cô. Nếu họ, đừng đến giải thưởng "Chắp Cánh Ước Mơ", khi cô bỏ học giữa chừng giống như Lăng Lỵ .

Hơn thế nữa, hai họ chỉ đơn thuần là giải đáp bài tập, mà còn truyền đạt cho cô vô phương pháp học tập hiệu quả. Đặc biệt là Bùi Tinh Dã, uốn nắn hướng nỗ lực học tập của cô.

Bùi Tinh Dã dạy cô, giải đề chỉ là việc cắm đầu cắm cổ như một "cỗ máy cày đề", mà trở thành một "nhà tư duy", cách xâu chuỗi và hệ thống các điểm kiến thức. Chẳng hạn như, phân tích xem bài toán đang kiểm tra kiến thức gì, đang kẹt ở bước nào, cần vận dụng những kiến thức nào để giải quyết.

Anh chỉ cho cô cách vẽ sơ đồ tư duy để nắm bắt cấu trúc của các dạng bài tập, suy luận ngược vấn đề, liên kết các dữ kiện, học cách thoát ly khỏi khuôn khổ bài toán để nhận nó một cách khách quan, mở rộng cả một môn học và tìm mối liên kết nội tại giữa các môn, từ đó xây dựng nên hệ thống kiến thức của riêng .

Hay như việc học từ vựng tiếng Anh, cực kỳ phản đối phương pháp học vẹt kiểu nhồi nhét. Dù mỗi ngày học thuộc 100 từ vựng chăng nữa, thì cũng chẳng ích lợi gì mấy? Ngày hôm thể sẽ quên sạch, tốn công cày từ đầu.

Anh yêu cầu cô phân tích gốc từ, tiếp đầu ngữ, tiếp vĩ ngữ, hiểu rõ từ loại, đặt từ vựng một ngữ cảnh cụ thể để cảm nhận và vận dụng. Việc kết hợp chặt chẽ giữa kỹ năng , biến quá trình tiếp thu thành quá trình thực hành, mới là cách học từ vựng hiệu quả nhất, giúp ghi nhớ lâu dài mà tiết kiệm công sức.

Thẩm Tân Vũ khắc cốt ghi tâm từng lời dạy bảo của .

khi khai giảng, ngọn lửa quyết tâm học tập của cô càng cháy bỏng hơn, định hướng cũng rõ ràng hơn bao giờ hết.

Tháng 2 tổ chức thi tháng, nhưng đến kỳ thi cuối tháng 3, thành tích của Thẩm Tân Vũ một nữa tạo nên cú bứt phá ngoạn mục, lọt thẳng top 150, chễm chệ ở vị trí thứ 147.

giành giải thưởng "Chắp Cánh Ước Mơ" đang thu hút nhiều sự chú ý, cô gần như gánh chịu ánh từ thể giáo viên và học sinh trong trường. Và , sự tiến bộ của cô tiếp tục đ.á.n.h giá là một bước nhảy vọt thần kỳ.

Bởi ai cũng hiểu, càng tiến lên cao, cuộc cạnh tranh càng trở nên khốc liệt. Những cái tên chễm chệ ở top đầu hầu như đều là những "học bá cắm rễ" bất di bất dịch.

Việc cô thể chen chân thứ hạng của những học sinh lớp chọn thực sự là một điều đáng kinh ngạc và thán phục, giúp cô nghiễm nhiên trở thành tâm điểm bàn tán sôi nổi khắp cả trường.

Thế nhưng, khi tại bàn học, bài kiểm tra của , Thẩm Tân Vũ thở dài não ruột. Mới thế thì thấm tháp , vẫn còn cách mục tiêu tận 100 bậc nữa cơ mà.

100 bậc!

Dẫu thì kỳ thi tháng, học sinh vẫn xả hai ngày.

Ban đầu Thẩm Tân Vũ định bụng nghỉ ngơi, sẽ tiếp tục cày cuốc giải đề ở nhà. Du Tiêu nhắn tin rủ rê cô đến khai trương quán ăn mới của . Và tất nhiên, cả Bùi Tinh Dã nữa.

Cửa hàng mới của Du Tiêu tọa lạc ngay gần Đại học Thụy Kinh. Địa điểm chính là do Bùi Tinh Dã tự tay chốt hạ khi tiến hành khảo sát thị trường kỹ lưỡng. Sau vài tháng sửa sang, quán bắt đầu chạy thử từ tháng , lượng khách đông ngoài dự kiến. Giờ đây chính thức khai trương, lẽ dĩ nhiên Du Tiêu mời gọi đông đủ bạn bè, đến chung vui.

Hôm đó là thứ Bảy, Bùi Tinh Dã ghé qua Đại học Thụy Kinh từ sáng sớm để lo việc nghiên cứu cho luận án Tiến sĩ của .

Thẩm Tân Vũ ở nhà giải đề, ôn bài cho đến sát giờ hẹn mới đồ, tự bắt tàu điện ngầm đến Đại học Thụy Kinh để gặp .

Nào ngờ, khi gặp Bùi Tinh Dã, cô chạm mặt một khác .

Đó là Bùi Thụy Thịnh.

Vị Hiệu trưởng danh dự đáng kính của Đại học Thụy Kinh.

Một ông lão uy quyền nhưng vô cùng nhân hậu, dễ gần.

Rất bất ngờ và cũng vô cùng thú vị.

Khuôn viên Đại học Thụy Kinh quá đỗi rộng lớn, khiến Thẩm Tân Vũ trong đầu tiên đặt chân đến đây suýt nữa thì phân biệt đông tây nam bắc, cứ dò dẫm biển chỉ đường.

Một chiếc xe ô tô màu đen lướt qua cô, nhưng ngay lập tức dừng . Cửa kính ghế hạ xuống, một giọng trầm ấm, hiền từ gọi cô: "Tân Vũ?"

Thẩm Tân Vũ giật , ngoảnh thì bắt gặp khuôn mặt phúc hậu, nụ hiền hòa của Bùi Thụy Thịnh.

"Ông nội!"

Kể từ khi nhận con gái nuôi của nhà họ Bùi, Thẩm Tân Vũ gặp ông nội đếm đầu ngón tay. Ngoài những lời chào hỏi lịch sự, hai ông cháu hầu như trò chuyện thêm câu nào.

Lúc đột nhiên ông nhận và chủ động gọi , cô khỏi dâng lên một cảm giác vui sướng xen lẫn sự vinh hạnh.

Bùi Thụy Thịnh mỉm hỏi: "Cháu đến đây gì thế?"

Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn trả lời: "Cháu đến tìm trai ạ."

Bùi Thụy Thịnh gật đầu, ân cần hỏi thêm: "Cháu nó ở tòa nhà nào ? Có đường đến đó ?"

Thẩm Tân Vũ thoáng chút bối rối, thành thật thú nhận: "Cháu chỉ ở tòa Tập Tư, nhưng đường cụ thể thế nào thì cháu vẫn rõ ạ."

Nghe , Bùi Thụy Thịnh liền mở cửa bước xuống xe. Ông giơ tay chỉ về phía , tận tình chỉ dẫn đường cho cô bé, hỏi: "Cháu nhớ ?"

"Dạ cháu nhớ ạ, cháu cảm ơn ông nội."

"Cháu nhớ thật ? Có cần ông dẫn đến tận nơi ?"

"Dạ thôi ạ, cháu tự mà ông."

"Được , nếu tìm thì gọi điện thoại cho nhé."

"Vâng ạ, thưa ông."

Thẩm Tân Vũ vẫy tay chào, theo bước ông lão lên xe rời . Trong lòng cô ngập tràn ấm, bất giác cảm thán: ông nội hiền từ quá đỗi, bảo bầu khí gia đình họ Bùi đến thế, ai nấy đều đoàn kết, vươn lên.

Nghĩ nhà họ Thẩm của , chao ôi, đúng là chẳng hệ thống gì.

Khi định thần , Thẩm Tân Vũ mới nhận những sinh viên ngang qua đều đang cô chằm chằm bằng ánh mắt kinh ngạc và dò xét. Chắc hẳn họ từng chứng kiến vị Hiệu trưởng danh dự lẫy lừng của Đại học Thụy Kinh đích xuống xe chỉ đường cho một cô nhóc thế bao giờ.

Một chút hư vinh nhỏ bé bỗng chốc thỏa mãn to lớn.

Khóe môi Thẩm Tân Vũ cong lên rạng rỡ. Cô tiếp tục rảo bước, cảm giác như những bước chân của cũng phần lâng lâng.

Đang , bỗng một nam sinh mặc đồ thể thao chạy tới mặt cô. Nụ rạng rỡ, tươi tắn nở môi, giọng cất lên cũng thật bùi tai: "Chào bạn, cho hỏi bạn học khoa nào ? Hình như đây từng gặp bạn, tụi kết bạn WeChat quen nhé?"

Cơ mà chủ động quá.

Nam sinh đại học thời nay đều thích quen một cách trực diện thế ?

Thẩm Tân Vũ đút hai tay túi áo choàng , nét mặt lạnh tanh: "Xin , kết bạn."

Bộ dạng hôm nay của cô quả thực nổi bật.

Chiếc áo choàng dáng dài màu cam vô cùng bắt mắt, tôn lên làn da trắng ngần, ngũ quan thanh tú của cô. Chiếc khăn lụa họa tiết nhuộm loang thắt hờ nơi cổ áo tung bay trong gió, cộng thêm vóc dáng cao ráo, khí chất trong trẻo thuần khiết, bước trong khuôn viên trường đại học ngày xuân, cô nghiễm nhiên trở thành một bóng hồng thu hút ánh .

Thế nhưng, đối phương vẻ thuộc tuýp dạn dĩ, hề nản chí. Cậu còn tươi hơn, chủ động xưng tên và chìa cả thẻ sinh viên cho cô xem: "Bạn đừng hiểu lầm, tối nay ở hội trường nhỏ của trường một vở kịch sân khấu, bạn ? Thú vị lắm đấy, mời bạn cùng xem, ?"

Thẩm Tân Vũ từng gặp kiểu tán tỉnh trực diện thế nên phần lúng túng, đành thật: "Cảm ơn bạn, là sinh viên trường Thụy Đại."

sự nhiệt tình của sinh viên vẫn hề suy giảm, vẫn ân cần cạnh cô: "Không sinh viên trường cũng mà, xem kịch sân khấu chỉ cần bạn , bán vé . Mà bạn đến đây tìm ? Tìm ai thế? Ở tòa nhà nào? Mình rành trường Thụy Đại lắm, dẫn bạn nhé."

Thẩm Tân Vũ bắt đầu thấy phiền phức, định mở miệng từ chối thêm nữa thì bất chợt ngẩng đầu lên, thấy Bùi Tinh Dã đang tới từ hướng đối diện.

Mắt cô sáng rực lên, đưa tay chỉ về phía , với nam sinh bên cạnh: "Không cần phiền bạn , tìm là , đến kìa."

Nam sinh theo hướng tay cô chỉ, nụ môi khựng , thốt lên một tiếng "A" đầy kinh ngạc, xen lẫn chút hồ nghi: "Là Bùi thần ?"

Thẩm Tân Vũ : " , là Bùi thần đấy."

Giọng điệu của nam sinh lập tức đổi: "Xin phiền bạn."

Nói xong, ngoắt bỏ chạy, nán thêm dù chỉ một giây, gần như thể dùng từ "bỏ của chạy lấy " để miêu tả.

Thẩm Tân Vũ trố mắt theo bóng dáng nam sinh đang chạy trối c.h.ế.t, cảm thấy thật khó hiểu. Bùi Tinh Dã nổi tiếng đến mức nào ? Tại thấy , bỏ chạy như thế? Hay do cách ăn mặc của Bùi Tinh Dã quá lập dị, khiến hoảng sợ?

Hoa liễu mùa xuân ở Thụy Kinh bay lả tả trong trung, hệt như những bông tuyết.

Bùi Tinh Dã viêm mũi dị ứng nên mỗi khi đường đều trang đầy đủ.

Lúc , đang đeo một chiếc khẩu trang màu đen, sống mũi vắt cặp kính cận, thậm chí còn trùm cả mũ của chiếc áo choàng gió đen lên đầu. Cả phần đầu gần như che kín mít, từ xa trông cứ như một bóng ma ngoi lên từ cõi âm.

Tuy nhiên, "bóng ma" một vóc dáng chê . Dù rõ khuôn mặt, nhưng bờ vai rộng và đôi chân dài thì hiện rõ mồn một. Anh đeo một chiếc balo một bên vai, sải bước mạnh mẽ, bước như gió, toát lên một luồng khí chất phóng khoáng, tự do tự tại chút gò bó.

Bùi Tinh Dã cũng thấy cảnh tượng nam sinh ban nãy bắt chuyện với cô. Vừa đến gần, liền cất tiếng hỏi Thẩm Tân Vũ: "Có chuyện gì ? Bị quấy rối ?"

Thẩm Tân Vũ nhếch mép, chê bai cách quá lời của : "Đâu đến mức nghiêm trọng thế, chỉ xin WeChat của em thôi."

Bùi Tinh Dã nheo mắt qua tròng kính, ánh mắt lướt qua cô gái nhỏ, lóe lên tia đ.á.n.h giá sắc sảo: "Công nhận, em cũng dáng sinh viên đại học phết đấy, thảo nào để ý."

Thẩm Tân Vũ hếch cằm lên, giọng điệu đầy tự tin: "Năm em sẽ chính thức học ở đây ."

Bùi Tinh Dã mỉm , dẫn cô về hướng bãi đỗ xe.

Đi bên cạnh , Thẩm Tân Vũ kiềm chế nổi trí tò mò, liền kể phản ứng kỳ lạ của nam sinh ban nãy, thắc mắc: "Người thấy xuất hiện là co giò bỏ chạy ngay lập tức. Anh ơi cũng quá nổi tiếng đấy, ở Lâm Đại ai cũng gọi là Bùi thần, giờ sang Thụy Đại cũng tung hô là Bùi thần luôn."

Bùi Tinh Dã nhướng mày, giọng vang lên từ lớp khẩu trang phần trầm ấm, vô cùng từ tính: "Cách gọi 'Bùi thần' ở Thụy Đại và Lâm Đại thực mang ý nghĩa giống ."

"Ở Lâm Đại đều là bạn học với , gọi thế đa phần mang ý trêu đùa, giống như một cái biệt danh gán cho . Còn ở Thụy Đại, danh xưng xét theo ý nghĩa nghiêm túc là thừa kế từ bố , mà bố kế thừa từ ông nội ."

Thẩm Tân Vũ tặc lưỡi xuýt xoa: "Gia đình đỉnh thật đấy, ba thế hệ đều xưng tụng là 'Bùi thần'."

Đó chính là niềm vinh dự của một gia tộc, minh chứng cho một địa vị và thanh thế xã hội vững chắc. Những gia đình như thế , dĩ nhiên bình thường dám tùy tiện tiếp cận. Thẩm Tân Vũ lập tức hiểu lý do nam sinh bỏ chạy thục mạng.

tít mắt, tranh thủ kể luôn câu chuyện tình cờ gặp gỡ ông nội .

Chờ đến khi yên vị xe, Bùi Tinh Dã mới cởi bỏ hết những thứ "vũ trang" vướng víu. mũi vẫn ngứa ngáy khó chịu, đành rút một tờ khăn giấy, cúi đầu hắt hai cái liên tục.

Lúc ngẩng đầu lên, uể oải tựa hẳn lưng ghế. Chóp mũi ửng đỏ, khóe mắt cũng ngấn lệ. Làn da trắng lạnh ánh sáng mờ ảo của bãi đỗ xe càng tôn lên vẻ yếu ớt, mỏi mệt của .

Thẩm Tân Vũ vội vã vặn nắp bình nước, đưa cho , xót xa : "Tội nghiệp quá."

Bùi Tinh Dã bật , đón lấy bình nước uống một ngụm. Anh nghiêng mặt, chìa bên má trái về phía cô, hỏi: "Bên của trông vẻ sưng đúng ?"

Ngoài chứng viêm mũi dị ứng, còn đang sưng lợi do mọc răng khôn. Mấy ngày nay đau nhức đến mức ăn uống cũng khó khăn. Thế mà vẫn ngang bướng chịu uống thuốc, cứ khăng khăng là cố chịu đựng vài hôm sẽ tự khỏi.

Thẩm Tân Vũ rướn tới gần hơn, mượn chút ánh sáng le lói hắt từ cửa kính xe, chăm chú quan sát khuôn mặt . So sánh một lúc, cô mới lên tiếng: "Hôm nay vẻ sưng to hơn hôm qua đấy . Hôm qua rõ lắm, hôm nay thì sưng vù lên ."

Vừa dứt lời, một chút đắn đo, cô vươn tay lên, khẽ chạm .

Đây là đầu tiên cô chạm khuôn mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-55-nam-muoi-lam-ngoi-sao.html.]

Khuôn mặt gầy gò, đường nét sắc sảo, gần như chẳng chút collagen nào, chỉ một lớp da mỏng bao bọc lấy khung xương rắn rỏi. Cảm giác khi chạm khác biệt so với sự căng mọng, mềm mại khuôn mặt của chính cô. Thay đó là một sự mát lạnh, trơn láng.

Và còn mang một cảm giác rạo rực, kỳ diệu khó tả, khiến trái tim cô khẽ rung lên.

Bùi Tinh Dã cũng lường hành động của cô. Anh khẽ sững , lập tức ngoảnh đầu , há miệng định c.ắ.n nhẹ tay cô để trêu chọc.

Thẩm Tân Vũ giật rụt tay , lúc mới ý thức việc , cô mím môi bẽn lẽn.

Tuy cái chạm chỉ diễn trong chớp nhoáng, nhưng xúc cảm vương thì còn vương vấn mãi.

Khoảng thời gian gần đây, tình cảm giữa hai khi ở nhà trở nên thiết, gắn bó hơn nhiều, một phần cũng là nhờ chứng viêm mũi dị ứng của Bùi Tinh Dã.

Từ nhỏ đến lớn, cứ hễ đến mùa là Bùi Tinh Dã hành hạ bởi chứng viêm mũi. Bà nội luôn tất bật mua t.h.u.ố.c men, dặn dò đủ điều. Khổ nỗi Bùi Tinh Dã cực kỳ sợ uống thuốc, thế nên mới quyết tâm dọn ở riêng.

Năm nay cũng , luôn dùng lời lẽ để dỗ dành bà nội, viện cớ là vẫn khỏe re để qua mặt bà.

Thẩm Tân Vũ thấy hết chuyện, bực thấy buồn .

Hai mươi mấy tuổi đầu, cao 1m9, gặt hái bao nhiêu thành tựu học thuật đáng nể, thế mà sợ uống thuốc.

mặt bà nội, cô vẫn quyết định đồng lòng cùng , giúp che đậy sự thật.

Đồng thời, cô cũng thầm cảm ơn việc ốm. Dường như nhờ mà cô một cơ hội " khỏe, yếu", tạo điều kiện để cô chăm sóc .

Mỗi sáng thức dậy, định bất cứ việc gì, Thẩm Tân Vũ đều lanh chanh giành .

Ví dụ như bữa sáng, giặt quần áo, bưng bát, rửa bát, lau nhà, lau bàn.

"Anh ơi, để em phụ ."

"Anh ơi, cứ để đó."

"Anh ơi, để em cho."

Thậm chí khi chỉ ngửa cổ định hắt , Thẩm Tân Vũ lập tức dâng sẵn khăn giấy. Anh húng hắng ho, cô liền vuốt lưng dỗ dành. Giọng khàn một chút, cô rót sẵn cốc nước đưa tận tay.

Vài ngày trôi qua, cô càng lúc càng thích thú và say mê cái công việc chăm sóc .

Bùi Tinh Dã nghiêm mặt nhắc nhở cô: "Anh chỉ viêm mũi thôi chứ tàn phế , cũng đến mức liệt giường thể tự sinh hoạt ."

Thế nhưng, giọng của nghèn nghẹt vì nghẹt mũi.

Thẩm Tân Vũ cũng nhắc nhở , giọng điệu phần thách thức: "Ồ, thế em mở loa cho bà nội giọng của lúc ? Để bà tự đ.á.n.h giá xem bệnh tình của nghiêm trọng đến mức nào nhé?"

Bùi Tinh Dã: "..."

Cuộc đối thoại ngày nào cũng lặp lặp , và lẽ sẽ còn tiếp diễn suốt cả mùa xuân.

Quán ăn của Du Tiêu bài trí mang đậm phong cách riêng, các món ăn tinh xảo, gian lý tưởng để sống ảo, giá cả vô cùng chăng, nhắm trúng tâm lý của giới sinh viên đại học.

Ngay khi khai trương, quán nhanh chóng trở thành một địa điểm check-in đình đám quanh khu vực Đại học Thụy Kinh. Việc buôn bán vô cùng sầm uất, cứ đến giờ cơm là các bàn trong quán đều chật kín chỗ.

Vào ngày khai trương chính thức, Du Tiêu mời tất cả bạn bè thiết từ thuở nhỏ đến chung vui. Anh và Bùi Tinh Dã lớn lên cùng , bạn bè của đương nhiên cũng là bạn bè của Bùi Tinh Dã.

Bên trong phòng VIP, một nhóm thanh niên đang trò chuyện rôm rả, khí vô cùng sôi nổi. Khi Thẩm Tân Vũ bước cùng Bùi Tinh Dã, tiếng ồn ào bỗng chốc im bặt.

Mọi tươi dậy, như thể đang nghênh đón một nhân vật quan trọng nào đó.

Bùi Tinh Dã nhướng mày, giơ tay động tác bảo xuống, ngón tay khẽ chạm mũi, trầm giọng cất lời: "Mọi cứ tự nhiên , bày vẽ cái trò gì?"

Sau đó, lượt giới thiệu Thẩm Tân Vũ với trong phòng.

Phòng VIP chủ đề là "Quốc Sắc Thiên Hương", giấy dán tường và khăn trải bàn đều mang tông màu đỏ pha vàng rực rỡ, lộng lẫy, xứng danh là phòng VIP hoành tráng nhất của nhà hàng.

Thẩm Tân Vũ cạnh Bùi Tinh Dã, thoải mái lắng những lời giới thiệu của , xưng hô " ", "chị nọ", đón nhận những lời trêu đùa, bông đùa từ . Trong một phút chốc, cô cảm giác mơ hồ như đây là tiệc khai trương của Du Tiêu, mà là tiệc cưới của chính cô và Bùi Tinh Dã .

Trong những mặt, Thẩm Tân Vũ chỉ nhận Du Tiêu, Trì Thanh Dã và Lương Văn Kiều. Hôm nay, Trì Thanh Dã và Lương Văn Kiều cũng đến dự tiệc.

Lần gặp gỡ ở Thượng Hải, giữa cô và Lương Văn Kiều xảy chút xích mích đáng . Lần gặp , Thẩm Tân Vũ chủ động nở nụ rạng rỡ, ngoan ngoãn gọi một tiếng "chị A Kiều". Lương Văn Kiều cũng mỉm đáp lễ. Bề ngoài, hai tỏ vô cùng hòa thuận, như thể từng bất kỳ mâu thuẫn nào xảy .

Khi đông đủ, bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Với tư cách là chủ xị, Du Tiêu bận rộn quanh bàn tiệc, liên tục kể chuyện , gắp thức ăn và rót rượu mời khách, góp phần tạo nên bầu khí vô cùng náo nhiệt.

Trái , Bùi Tinh Dã sắp xếp ở vị trí chủ tọa, nhưng do viêm mũi hành hạ kèm thêm cơn đau răng, vẻ mệt mỏi, thiếu sức sống. Ly rượu mặt vẫn còn nguyên vẹn, đôi đũa cũng hiếm khi gắp lên.

Khi bắt chuyện, chủ yếu là lắng , thỉnh thoảng mới đáp vài câu. Nếu vì nể nang Du Tiêu luôn coi là "ân nhân", nhất quyết ép đến dự, thì hôm nay xin kiếu để tránh khỏi sự ồn ào .

Thẩm Tân Vũ thì là một thái cực khác. Bất kể ai bắt chuyện, cô đều mỉm thiện đáp lời, thậm chí những câu hỏi dành cho Bùi Tinh Dã, cô cũng nhanh nhảu trả lời .

Bên cạnh đó, cô còn đặc biệt quan tâm đến bữa ăn của Bùi Tinh Dã, luôn cố gắng chọn những món ăn hầm nhừ, dễ nuốt để gắp bát , mong ăn nhiều hơn một chút.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Du Tiêu nhịn , buông lời trêu chọc: "Bùi thiếu gia ơi, t.h.ả.m hại đến mức cơ chứ, ăn cũng đợi Tân Vũ gắp cho ?"

Bùi Tinh Dã tuy đang khỏe, tinh thần uể oải, nhưng khi đáp trả vô cùng đanh thép, thậm chí còn mang đậm vẻ kiêu ngạo: "Cậu ghen tị đấy ? Đây là em gái , dĩ nhiên chăm sóc trai , diễm phúc ."

Du Tiêu tiện tay vắt qua lưng ghế của Thẩm Tân Vũ, cúi sát , cố tình tỏ vẻ mật, cợt nhả dụ dỗ cô gái nhỏ: "Tân Vũ , đừng theo nữa, em gái . Anh đảm bảo ngày nào cũng cho em ăn sơn hào hải vị, bao giờ lặp món, em thấy ?"

Thẩm Tân Vũ mặt , xích gần Bùi Tinh Dã hơn, ném cho Du Tiêu một cái khinh khỉnh: "Ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị thì chứ? Cũng chẳng đổi Tinh Dã ca ca của em. Mấy lời đường mật của mua chuộc em ."

Nghe , tâm trạng Bùi Tinh Dã vô cùng sảng khoái: "Nghe rõ , mua chuộc con bé , từ bỏ ý định đó ."

Du Tiêu giơ cả hai tay lên trời điệu bộ đầu hàng, thở dài một tiếng thật khoa trương: "Được , , chịu thua. Hai em nhà cứ dính lấy cả đời , ."

Thẩm Tân Vũ nhướng mày: "Chắc chắn ."

Tất cả đều phá lên .

Ngoại trừ Lương Văn Kiều.

đối diện hai , lạnh lùng quan sát Thẩm Tân Vũ giống như một bà quản gia đang ân cần phục vụ Bùi Tinh Dã. Những khác chen ngang, chuyện với Bùi Tinh Dã một câu cũng chẳng cơ hội.

Cô bé tuy nhỏ tuổi nhưng tâm cơ hề đơn giản. Chỉ tiếc là Bùi Tinh Dã lún quá sâu, nhận điều đó.

Sau bữa ăn, Thẩm Tân Vũ cũng tinh ý phát hiện một điều. Cô nhận thấy nhóm bạn thuở nhỏ đối xử với Bùi Tinh Dã khác biệt so với những khác.

Dù hôm nay ít , ăn cũng ít, nhưng ánh vẫn luôn đổ dồn về phía . Nếu hôm nay cô ở đây, chắc chắn đám tranh để cạnh và chăm sóc Bùi Tinh Dã .

phong phanh rằng trong nhóm , Bùi Tinh Dã lớn tuổi nhất. với vẻ ngoài điển trai, chiều cao ấn tượng, cùng thành tích học tập luôn dẫn đầu, lời và hành động của luôn trọng lượng hơn hẳn. Mọi đều tự nguyện coi là trung tâm, răm rắp theo sự sắp xếp của .

Lâu dần, thái độ của họ đối với cũng trở nên đặc biệt. Đó chỉ là tình bạn đơn thuần mà còn là một sự kính trọng sâu sắc, như thể sinh là hạt nhân lãnh đạo của cả nhóm.

Trước khi rời khỏi nhà hàng, Thẩm Tân Vũ ghé qua nhà vệ sinh. Lúc bước đến khu vực cửa thoát hiểm, cô vô tình thấy đang chuyện ở phía bên cánh cửa. Giọng kìm nén thấp, nhưng vô cùng quen thuộc.

Là Trì Thanh Dã và Lương Văn Kiều.

Sự tò mò lập tức thôi thúc cô.

Thẩm Tân Vũ rón rén bước gần cửa thoát hiểm, áp sát tường, dỏng tai lên lén vài câu.

Giọng của Trì Thanh Dã vang lên, kìm nén một sự bức bối: "Tất cả chúng đều lớn lên cùng , tại thì , còn ?"

Lương Văn Kiều đáp bằng một giọng điệu lạnh băng: " thích từ khi còn nhỏ, và chỉ thích một thôi."

Trì Thanh Dã cam tâm: " thua kém ở điểm nào?"

Lương Văn Kiều vẫn giữ thái độ dửng dưng: "Anh hề thua kém, điểm khác biệt duy nhất là cảm giác rung động với ."

Cuộc đối thoại bất ngờ gián đoạn. Trên tấm kính mờ của cánh cửa thoát hiểm, một bóng to lớn đột ngột xuất hiện.

Cái bóng lao vút tới, đè nghiến lên một bóng dáng nhỏ bé, yếu ớt hơn, kéo theo đó là những âm thanh xô xát, chống cự tuyệt vọng.

Thẩm Tân Vũ hoảng hồn, vội lấy tay bịt chặt miệng, tưởng chừng như ngưng thở.

thể chứng kiến tận mắt, cô cũng dễ dàng hình dung chuyện gì đang xảy cánh cửa .

màn cưỡng hôn chỉ diễn trong chớp nhoáng, một tiếng tát giòn tan vang lên x.é to.ạc bầu khí.

"Đồ điên!" Giọng Lương Văn Kiều rít lên đầy giận dữ: "Anh cút ngay cho khuất mắt !"

"Như thế mà vẫn cảm giác gì ?" Trì Thanh Dã cũng gào lên đầy kích động.

Chỉ trong đầy một phút đồng hồ, Thẩm Tân Vũ trận cãi vã nảy lửa dọa cho hồn xiêu phách lạc. Không dám nán thêm lời nào nữa, cô ba chân bốn cẳng chuồn thẳng khỏi hiện trường.

Trên đường trở về nhà, tâm trí Thẩm Tân Vũ rối bời, trong đầu ngừng tua cảnh tượng gay gắt nơi cửa thoát hiểm. Cô lén lút đưa mắt đàn ông đang tập trung lái xe bên cạnh, đôi môi mấp máy định kể cho sự việc chứng kiến, nhưng mở lời thế nào.

Khi về đến nhà, Thẩm Tân Vũ bàn ăn, lấy bài tập nhưng đầu óc vẫn lơ lửng mây, cứ mải nghĩ ngợi .

Nhận thấy sự khác thường của cô, Bùi Tinh Dã lên tiếng hỏi han.

Cuối cùng, Thẩm Tân Vũ thể giữ im lặng thêm nữa, cô quyết định kể bộ câu chuyện mà lén .

Kể xong, cô tò mò hỏi: "Anh ơi, nghĩ hai họ sẽ tiến triển ?"

Bùi Tinh Dã khẽ một tiếng, trả lời dứt khoát: "Thì chúc phúc cho họ thôi."

Thẩm Tân Vũ kinh ngạc mở to đôi mắt: " chị A Kiều thích Thanh Dã."

Bùi Tinh Dã nghiêng đầu, trong ánh mắt ánh lên một tia ý vị sâu xa mà cô tài nào hiểu nổi, nhưng giọng điệu vô cùng hiển nhiên: "Bọn họ hôn mà."

Thẩm Tân Vũ: "..."

C.h.ế.t trân một lúc lâu, cô mới cố gắng tiêu hóa cái logic kỳ quặc trong câu của , kinh ngạc hỏi vặn : "Hôn thì chứ? Cứ hôn ở bên ?"

Bùi Tinh Dã bộ mặt "đây là lẽ đương nhiên": "Tất nhiên , hôn ở bên , thế thì gọi là gì?"

Thẩm Tân Vũ: "..."

Lại một nữa cho cạn lời, cô thể tin nổi mà đàn ông bên cạnh.

Cái đàn ông rốt cuộc cấu tạo từ chất liệu gì trời?

Nghe thì vẻ bảo thủ, nhưng ngẫm thì cũng thuần khiết thật đấy.

Loading...