Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 51: Năm Mươi Mốt Ngôi Sao
Cập nhật lúc: 2026-08-05 07:25:29
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu khí trong quán bar đang sục sôi đến đỉnh điểm, từng một sự cuồng nhiệt nào tột độ đến .
Tiếng nhạc xập xình rung chuyển từng hạt bụi trong gian. Hương sâm panh thơm nồng quyện lẫn với vị ngọt ngào của bánh kem, tan chảy những tràng sảng khoái. Người nâng ly, trò chuyện rôm rả, lắc lư theo từng nhịp điệu dồn dập, biến bộ quán bar thành một đại dương hoan lạc ngập tràn.
Sau khi thưởng thức xong miếng bánh kem, Thẩm Tân Vũ cùng Úc Nguyệt Trừng rủ nhà vệ sinh.
Trên đường , thỉnh thoảng vài nhận cô, mỉm gửi lời chúc "Chúc mừng tuổi 18". Thẩm Tân Vũ cũng vui vẻ đáp bằng một tiếng "Cảm ơn".
Khu vực nhà vệ sinh khá xa so với trung tâm quán bar, những âm thanh náo nhiệt cản bởi những bức tường cách âm, chỉ còn văng vẳng bên tai như những tiếng ồn ào nhỏ bé, mang một gian tương đối yên tĩnh.
Thẩm Tân Vũ bước ngoài , thả bộ đến cuối dãy hành lang, tựa lưng khung cửa sổ ngắm màn đêm.
Khung cửa sổ ai đó hé mở một khe nhỏ. Gió đông buốt giá lùa , giao thoa với ấm từ hệ thống sưởi lan tỏa khắp hành lang. Sự chênh lệch nhiệt độ khiến cảm thấy rùng , cũng giống như những dòng suy nghĩ buồn vui lẫn lộn đang quẩn quanh trong tâm trí cô.
Cô nhớ hình ảnh đàn ông hào phóng, hào hoa ban nãy. Sự tận tâm, chu đáo của , sự lãng mạn, tinh tế của , tất cả đều khiến cô choáng ngợp.
Những điều tuyệt vời , dành trọn vẹn để đ.á.n.h dấu ngày cô chính thức trở thành lớn. Thử tưởng tượng xem, nếu gặp con gái thực sự yêu thương, khi thổ lộ tình cảm cầu hôn cô , thì buổi lễ sẽ còn lộng lẫy, chấn động đến nhường nào?
Chỉ cần mường tượng đến cảnh đem lòng yêu một con gái khác, sánh bước bên , trái tim Thẩm Tân Vũ đau nhói như ai bóp nghẹt.
Cô nhớ đến chuyện xem mắt.
Từ bấy đến nay, tiếp tục xem mắt thêm ai nữa . Cô bận rộn chuyện học hành nên chẳng thời gian để ý, Úc Minh Tiêu cũng chuyển ký túc xá đại học nên cũng rõ tình hình. Còn Bùi Tinh Dã thì dĩ nhiên sẽ chẳng bao giờ tự chủ động kể lể mấy chuyện đó với cô.
Đang mải mê đắm chìm trong dòng suy nghĩ rối ren, Úc Nguyệt Trừng từ trong bước .
Thẩm Tân Vũ ngước mắt lên, buông một câu hỏi bâng quơ như thể đang tán gẫu: "Dạo chị về chơi, chị đả động gì đến chuyện Tinh Dã xem mắt ?"
Úc Nguyệt Trừng giũ những giọt nước đọng tay, tỉnh bơ đáp: "Có chứ ."
Nhắc đến chuyện , cô nàng nhớ đến những lời càm ràm của , kìm mà tuôn một tràng phàn nàn: "Mẹ chị cách đây mấy hôm còn gọi điện than thở với em đấy. Mẹ chị bảo Tinh Dã kén chọn quá mức quy định. Bình thường thấy dễ tính, bao dung, dễ chuyện lắm, thế mà đụng đến chuyện xem mắt là y như rằng bới lông tìm vết, soi mói đủ đường. Mẹ chị kể, giới thiệu cho mấy , cô nào cô nấy đều là tiểu thư cành vàng lá ngọc, gia thế hiển hách, nhan sắc thì khỏi chê. Vậy mà chẳng ưng mắt ai. Mẹ chị hỏi thích mẫu như thế nào, bảo chẳng , tùy duyên. Mẹ chị cứ đinh ninh là sẽ nhanh chóng chốt hạ một mối, ai ngờ tình hình xem chừng còn nan giải lắm, khó khăn lắm luôn."
"Anh trai em thực sự khó tính đến ?"
Khác hẳn với thái độ bực dọc của Úc Nguyệt Trừng, Thẩm Tân Vũ xong bật khúc khích. Trong lòng cô như những bọt bong bóng nước vỡ òa, mang theo niềm vui sướng râm ran. Cô cố gắng c.ắ.n môi để ngăn bật thành tiếng quá lớn.
Hai cô gái tiếp tục trò chuyện rôm rả. Mọi chủ đề cuối cùng cũng trở buổi tiệc trưởng thành hoành tráng tối nay.
Thẩm Tân Vũ vẫn còn cảm thấy lâng lâng, như thể đang sống trong một giấc mơ huyền ảo: "Thực sự em thể ngờ tới, bất ngờ và xúc động quá mất. Cứ như thể cô bé Lọ Lem bỗng chốc bước hội hoàng gia ."
Hơn nữa, " hội hoàng gia" còn tổ chức dành riêng cho cô.
tổ chức buổi tiệc chắc chắn thể nào hiểu , sự hào phóng của càng lớn, lòng tham của cô càng trỗi dậy mãnh liệt.
Ngay tại thời khắc , cô chỉ chiếm trọn của riêng .
Cảm xúc hưng phấn trào dâng, Thẩm Tân Vũ chống khủy tay lên bệ cửa sổ, mượn lực đẩy thẳng dậy, sải bước rời .
Úc Nguyệt Trừng theo sát gót. Cô nàng vẫn còn dư âm của bầu khí cuồng nhiệt sân khấu ám ảnh, thao thao bất tuyệt kể về những tiểu tiết thú vị. Nào là tháp sâm panh cao ngất ngưởng, nào là chiếc bánh kem khổng lồ từng thấy, còn ngon tuyệt cú mèo. Những vị khách mặt tại quán bar tối nay quả thực là quá may mắn.
Thẩm Tân Vũ vểnh cằm lên, vẻ mặt vô cùng đắc ý, tự hào.
Úc Nguyệt Trừng sực nhớ một chuyện, tò mò hỏi: "Thế Tinh Dã tặng quà gì cho em ?"
Thẩm Tân Vũ cong khóe môi, giơ tay động tác miêu tả kích thước: "Một chiếc ví da của Hermes, cả dây đeo, thể đeo chéo hoặc xách tay đều . Là dòng Birkin đấy."
Vừa tên thương hiệu, đôi chân mày cô khẽ nhướng lên đầy kiêu hãnh.
Úc Nguyệt Trừng xuýt xoa: "Wow, Tinh Dã đợt chịu chi quá nha."
Thẩm Tân Vũ tươi rói: "Anh bảo em trưởng thành , từ nay học cách tích cóp tiền bạc. Em thì nghĩ, xài cái ví đắt tiền cỡ , liệu tiền em tiết kiệm bằng giá trị của nó nhỉ?"
Úc Nguyệt Trừng thế cũng bật , hỏi tiếp: "Minh Tiêu cũng tặng em một cái ví đúng ?"
Thẩm Tân Vũ gật đầu: " ."
Đó là một chiếc ví của Chanel, giá trị cũng hề nhỏ.
Úc Nguyệt Trừng tặc lưỡi: " là em một nhà khác, tặng quà cũng đụng hàng chan chát."
Thẩm Tân Vũ gật đầu tán thành.
Úc Nguyệt Trừng nổi m.á.u tò mò, ghé sát hỏi: "Thế em thích cái nào hơn?"
Thẩm Tân Vũ tít mắt: "Cái nào em cũng thích. nếu bắt buộc chọn cái nhất, thì đương nhiên là món quà của Tinh Dã . Anh bảo, tặng em chiếc ví đắt tiền , một mặt là để khích lệ em cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Mặt khác, nếu lỡ em kiếm , thì bán chiếc ví cũng đủ để trang trải cuộc sống."
Quả thật là , đó là chiếc túi Hermes, còn là dòng Birkin danh giá, giá trị của nó những giảm mà còn thể tăng lên theo thời gian. Món đồ xa xỉ bậc nhất trong giới thượng lưu.
Nghe xong, Úc Nguyệt Trừng bỗng cảm thấy sống mũi cay cay. Không vì ganh tị cho bản , mà là vì chạnh lòng cho em trai song sinh.
Cô ghé sát tai Thẩm Tân Vũ, hạ giọng hỏi nhỏ: "Có em tự tay tết cho Minh Tiêu một chiếc vòng tay ?"
Thẩm Tân Vũ gật đầu xác nhận.
Đó là món quà sinh nhật cô tặng cho Úc Minh Tiêu.
Chiếc vòng tết từ sợi dây dù màu xanh ngọc bích, bên gắn thêm hai hạt mạch môn nhỏ xinh, trông vô cùng thanh nhã.
Cô cố tình chọn màu xanh vì màu đỏ để phân biệt rõ ràng giữa Úc Minh Tiêu và Bùi Tinh Dã. Úc Minh Tiêu suy nghĩ thế nào thì cô thể .
Úc Nguyệt Trừng kể cho cô : "Em ? Minh Tiêu cưng chiếc vòng đó như báu vật . Ngày nào cũng đeo tay. Trời mùa đông rét mướt, mặc áo ấm dày cộm mà vẫn cố tình xắn tay áo lên để khoe cho thiên hạ xem."
Thẩm Tân Vũ: "..."
Úc Nguyệt Trừng tiếp tục kể lể: "Em ? Kỳ nghỉ đông Minh Tiêu định mổ mắt cận thị bằng phương pháp Femto LASIK đấy. Cậu ... chê diện mạo hiện tại của đủ bảnh bao."
Nói xong, cô nàng lấy cùi chỏ huých nhẹ sườn Thẩm Tân Vũ, gửi một ánh mắt đầy ẩn ý trêu chọc.
Cậu thiếu niên mọt sách ngày nào, chỉ cắm đầu sách vở, từ khi nỗ lực giảm mười lăm cân thịt, giờ đây càng chăm chút kỹ lưỡng cho ngoại hình của .
Nguyên cớ sâu xa đằng sự đổi đó, Úc Nguyệt Trừng để cho Thẩm Tân Vũ tự chiêm nghiệm.
Thế nhưng, trái với sự thích thú của Úc Nguyệt Trừng, Thẩm Tân Vũ cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai.
Đôi lông mày thanh tú khẽ cau , giọng cô đầy vẻ lo âu: "Cái phẫu thuật đó an chị? Có để biến chứng gì ? Minh Tiêu bây giờ bảnh bao , thực sự cần vì bất kỳ ai mà đổi bản ."
Thấy phản ứng của cô, Úc Nguyệt Trừng thẳng thắn hỏi luôn: "Em tình cảm với Minh Tiêu, ?"
Thẩm Tân Vũ dứt khoát lắc đầu từ chối.
Trái tim Úc Nguyệt Trừng chùng xuống một nhịp. Cô hạ thấp giọng, rụt rè thăm dò: "Thế em thích ai? Đừng với chị là Tinh Dã nhé?"
Nói thật, nếu đây cô nhận , thì cái khoảnh khắc Thẩm Tân Vũ nhào lòng Bùi Tinh Dã ôm chầm lấy hồi tối nay, cô đ.á.n.h sự bất thường .
Thẩm Tân Vũ cúi gầm mặt xuống, mượn sự im lặng để trả lời câu hỏi.
Úc Nguyệt Trừng khựng . Cô nắm lấy tay Thẩm Tân Vũ, giọng điệu mang ý khuyên can: "Tân Vũ , chuyện ... e là ."
Thẩm Tân Vũ ngẩng mặt lên, trong ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn bã: "Chị nghĩ em xứng với ?"
Úc Nguyệt Trừng đắn đo một lát đưa nhận định của riêng : "Chị chỉ thấy ông họ của chị tính tình khó chiều quá thôi. Anh đối xử với em, tặng em túi xách Hermes, tất cả cũng chỉ vì coi em là em gái. Làm em gái thì vẻ sung sướng đấy, nhưng nếu trở thành bạn gái , chị e là sẽ chẳng ưu ái như em gái ."
"Vì chị nghĩ ?"
"Nhìn cái cách kén chọn khi xem mắt là đủ hiểu . Tiêu chuẩn chọn bạn gái của cao ngất ngưởng, cao đến mức chị e là đời chẳng cô gái nào lọt mắt xanh của ."
Úc Nguyệt Trừng dang rộng hai tay, vẻ một phụ nữ từng trải, nếm đủ mùi đời: "Điều đó nghĩa là là , mà là quá 'cực phẩm', em hiểu ? Giống như từ 'quái thai' , nó còn là một từ dùng để khen ngợi nữa ."
Thẩm Tân Vũ: "...!!!"
Liếc cô bạn từ đầu đến chân, Thẩm Tân Vũ mới tìm một câu để đáp trả: "Chị sang Mỹ du học, quả nhiên tầm mắt cũng mở rộng nhiều đấy nhỉ."
Úc Nguyệt Trừng vuốt nhẹ phần tóc mái, đầy tự hào đáp: "Đương nhiên ."
Hai cô gái khu vực quầy bar. Những quen thuộc đều đang tụ tập ở đó.
Thẩm Tân Vũ lập tức đảo mắt tìm kiếm hình bóng Bùi Tinh Dã.
Anh đang tựa quầy bar, tay mân mê một chiếc ly thủy tinh. Ngón tay hờ hững gõ nhịp thành ly. Anh đang mải mê trò chuyện với Trì Thanh Dã, dáng điệu vô cùng lười biếng, thoải mái.
Cô tiến gần, nép sát , tò mò nghển cổ lên xem: "Anh ơi, đang uống gì ạ?"
Đôi mắt cô sáng rực như một chú mèo con thèm thuồng, cứ dán chặt chiếc ly thủy tinh trong suốt, chứa một loại chất lỏng cũng trong vắt kém.
Chưa đợi đàn ông lên tiếng, cô tự động đặt tay lên cổ tay , nũng nịu dùng sức ghì nhẹ tay xuống.
Bùi Tinh Dã rũ mắt cô, vô cùng chiều chuộng đưa chiếc ly đến sát mũi cô.
Thẩm Tân Vũ hít một thật sâu, nhưng chẳng ngửi thấy mùi vị gì đặc biệt.
Cô tròn xoe mắt ngạc nhiên ngước : "Anh ơi, đừng với em là đang uống nước lọc đấy nhé?"
Bùi Tinh Dã gật đầu, bật một tiếng khẩy: " là nước lọc đấy."
"Anh bar mà uống nước lọc á?" Thẩm Tân Vũ cảm thấy chuyện thật khó tin: "Anh vung tiền bao trọn gói bộ chi phí đồ uống đêm nay, thế mà bản uống nước lọc?"
"Có vấn đề gì ?" Đôi mắt Bùi Tinh Dã ánh lên nét , giọng điệu vô cùng thản nhiên: "Lát nữa còn đảm nhận vai trò tài xế riêng cho em nữa chứ. Đã tài xế thì tuyệt đối dính bia rượu."
Thẩm Tân Vũ liền hất cằm lên kiêu ngạo, dáng nữ chính ngôn tình: "Em đặc cách cho phép uống rượu đấy. Lát nữa chúng gọi tài xế lái là ."
Bùi Tinh Dã phối hợp nhịp nhàng, khẽ gật đầu: "Đa tạ tiểu tiên nữ ban ân."
Trì Thanh Dã bên cạnh chứng kiến bộ sự việc, khỏi tặc lưỡi cảm thán, đưa mắt hiệu với Du Kiêu.
Du Kiêu bật sảng khoái, mang theo vẻ mặt " tòng từ lâu". Anh nâng ly rượu lên, thực hiện vài đường trượt điệu nghệ, uyển chuyển hòa đám đông sàn nhảy.
Úc Minh Tiêu im lặng quầy bar, cũng thu trọn chuyện tầm mắt. Nhìn ly cocktail sẫm màu mặt, ánh mắt cặp kính cận cũng trở nên tối tăm, u buồn.
Úc Nguyệt Trừng kéo ghế xuống cạnh em sinh đôi, dùng tay che tầm của với vẻ cảm thông. Cô tò mò hỏi đang uống loại cocktail gì, tiện tay cầm menu đồ uống lên, tự thưởng cho một ly.
Thẩm Tân Vũ - cô nàng đang háo hức nếm mùi rượu - cũng kéo một chiếc ghế cao xuống. Đôi mắt cô láo liên quan sát xung quanh, cái gì cũng thấy mới mẻ, thú vị, đặc biệt là khu vực trưng bày rượu với vô vàn loại rượu bắt mắt.
Tuy nhiên, hai bartender trong quầy đang bận tối mắt tối mũi. Thẩm Tân Vũ đành chuyển hướng ánh sang Bùi Tinh Dã, lên tiếng hỏi: "Ly rượu của em ?"
Bùi Tinh Dã bật khẩy, đặt ly nước xuống, vòng phía quầy bar, đối diện với cô. Hai tay chống lên mép quầy, trưng một nụ chuyên nghiệp rạng rỡ: "Thưa tiểu tiên nữ tôn kính, đêm nay cô thưởng thức loại đồ uống nào ạ?"
Thẩm Tân Vũ chớp chớp mắt, thêm một điều bất ngờ nữa: cô ngờ quầy pha chế, lẽ nào thực sự pha chế rượu?
Cô cũng chẳng màng đến menu đồ uống nữa. Cô bắt chước dáng vẻ sành điệu của những vị khách quen thuộc phim, chống cằm lên tay, tinh nghịch hỏi : "Hôm nay ông chủ gợi ý món nào đặc biệt ?"
Đôi mắt Bùi Tinh Dã ánh lên sự tự tin, một ý tưởng lóe lên trong đầu : "Để pha cho em một ly khai vị, khởi động cái cổ họng của con ma men nhỏ nhé."
"Tuyệt quá!"
"Đợi một lát."
Bùi Tinh Dã dứt khoát cởi bỏ chiếc áo vest vướng víu, quăng sang một bên. Sau đó, tháo cúc áo sơ mi, xắn tay áo lên vài nhịp, để lộ đôi cánh tay săn chắc với những đường nét gân guốc nam tính, lưng thẳng về phía bồn rửa tay.
Thấy khuất bóng, Thẩm Tân Vũ kìm nén nổi sự tò mò. Cô dùng đốt ngón tay gõ nhẹ hai tiếng lên mặt bàn gỗ, hỏi Trì Thanh Dã: "Anh trai em pha chế rượu thật ?"
Trì Thanh Dã đang mải mê pha chế rượu cho Úc Nguyệt Trừng, cô hỏi chỉ mỉm đầy ẩn ý: "Cứ chờ xem sẽ ."
Úc Nguyệt Trừng thì ngoắt , tròn mắt ngạc nhiên Thẩm Tân Vũ: "Em thật hả? Quán bar là do mấy hùn vốn mở chung đấy."
Cô nàng hào hứng kể tên các cổ đông của Wildfree, chia sẻ thông tin một cách nhiệt tình: "Anh trai em hồi ngày nào tan cũng chôn chân ở đây. Anh pha rượu đỉnh lắm, những vị khách quen thuộc đầu tiên của quán đều do một tay thu hút đến đấy."
Thẩm Tân Vũ "À" lên một tiếng dài thườn thượt. Lúc cô mới ngỡ ngàng nhận chuyện, miệng lẩm bẩm: "Hèn chi, hèn chi."
Hèn chi Bùi Tinh Dã dẫn cô đến đây, hèn chi tỏ thành thạo, thoải mái như . Hóa chính là ông chủ của nơi .
Trì Thanh Dã "Ê" một tiếng, nhướn mày tỏ vẻ cam tâm, lên tiếng trách móc Úc Nguyệt Trừng: "Này cô nương, đừng thiên vị quá đáng thế chứ. Em cứ như đây là kẻ vô hình trong cái quán bar bằng."
Đôi mắt Úc Nguyệt Trừng cong lên thành hình vành trăng khuyết. Cô vội vàng chữa cháy bằng một câu nịnh nọt ngọt lịm: "Anh Thanh Dã tất nhiên cũng cực kỳ cừ khôi . Ly cocktail đầu tiên em uống tại Wildfree chính là do tay pha đấy. Nó tên là gì nhỉ?"
Thật là vạ miệng mà!
Vừa dứt lời, Úc Nguyệt Trừng mới nhận trót quên mất tên của loại cocktail đó. Cô liên tục nháy mắt hiệu cầu cứu Úc Minh Tiêu.
Úc Minh Tiêu bật khẽ, bình thản thốt bốn chữ: "Khu rừng sương mù."
" , Khu rừng sương mù." Úc Nguyệt Trừng vội vàng lặp , tươi rói với Trì Thanh Dã: "Ngon tuyệt cú mèo luôn, đến giờ em vẫn còn nhớ mãi hương vị của nó."
Trì Thanh Dã vang sảng khoái. Thấy cô nàng diễn xuất quá đạt, cũng bỏ qua, tính toán nữa.
Thẩm Tân Vũ tì tay lên quầy bar, nghiêng đầu ngắm bọn họ vui vẻ, đôi mắt nheo lười biếng.
Hương rượu nồng nàn lan tỏa trong khí. Những bản nhạc dance sôi động thế bằng những giai điệu jazz êm dịu. Thậm chí cả những hạt bụi li ti nhảy múa trong trung dường như cũng đang chuyển động chậm .
Ngay tại thời khắc , còn những bài kiểm tra nhức đầu, còn những bảng xếp hạng áp lực, cả thế giới như đang chìm đắm trong sự thư giãn, nhẹ nhõm, dễ chịu vô cùng.
Chẳng mấy chốc, Bùi Tinh Dã trở vị trí pha chế. Anh liếc cô khách hàng đang mong mỏi chờ đợi ở phía đối diện, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ quyến rũ. Bàn tay với lấy chiếc shaker (bình lắc), khí chất xung quanh đột nhiên đổi, sẵn sàng bước trạng thái việc chuyên nghiệp.
Anh thực hiện các thao tác một cách dứt khoát, điêu luyện: Gắp đá cho ly, đong đếm lượng rượu, lắc shaker... Mọi cử động đều trôi chảy, nhịp nhàng như nước chảy mây trôi.
Thẩm Tân Vũ chống cằm, đôi mắt rời khỏi một giây phút nào.
Úc Minh Tiêu cũng sang , nhưng ánh mắt của dừng Thẩm Tân Vũ. Thấy đôi mắt cô sáng bừng lên niềm ngưỡng mộ, cõi lòng càng thêm chua xót.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-51-nam-muoi-mot-ngoi-sao.html.]
Chiếc bình shaker trong tay Bùi Tinh Dã di chuyển lên xuống tạo thành những đường vòng cung mạnh mẽ, tiếng đá va chạm thành bình phát những âm thanh lanh canh vui tai.
Cuối cùng, chọn một chiếc ly highball cao thon. Đầu tiên, rót một chút siro lựu đỏ rực, đó lượt rót phần rượu pha chế qua màng lọc. Lớp chất lỏng như những dải mây bồng bềnh lan tỏa đáy ly, tạo nên những tầng màu sắc rực rỡ, dần dần chuyển sang màu xanh dương thẳm ở phần cùng. Một ly cocktail với màu sắc vô cùng bắt mắt, huyền ảo và lung linh tuyệt .
Ly rượu đẩy đến mặt Thẩm Tân Vũ. Chưa kịp đợi Bùi Tinh Dã thốt lên tiếng "Mời", cô nàng cẩn thận nâng ly lên nhấp một ngụm nhỏ. Hương vị tuyệt vời khiến cô kìm uống thêm vài ngụm nữa, mới lên tiếng xuýt xoa: "Ngon quá mất!"
Úc Nguyệt Trừng cạnh cũng thu hút, sang với Bùi Tinh Dã: "Em cũng một ly giống y hệt thế ."
Bùi Tinh Dã nghiêm mặt cảnh cáo: "Tối nay em uống thế đủ , cấm uống thêm nữa."
Úc Nguyệt Trừng hậm hực "Hừ" một tiếng, bĩu môi, nhóp nhép miệng khẩu hình với Trì Thanh Dã, than vãn: "Anh xem, lúc nãy còn bảo em thiên vị, giờ xem trai em đang thiên vị ai kìa?"
Trì Thanh Dã chống tay lên quầy bar, nắc nẻ điệu bộ hờn dỗi của cô nàng.
Thẩm Tân Vũ dường như đắm chìm hương vị của ly cocktail đặc biệt . Nếu Bùi Tinh Dã kịp thời lên tiếng nhắc nhở cô uống chậm , lẽ cô ực cạn ly trong một .
Cô l.i.ế.m nhẹ đôi môi mềm mại, tò mò hỏi Bùi Tinh Dã: "Ly tên là gì ?"
Cô rút điện thoại chụp vội một bức ảnh, lưu giữ khoảnh khắc đáng nhớ cùng ly cocktail tuyệt hảo .
Bùi Tinh Dã mỉm, rút một tờ khăn ướt, từ tốn lau sạch đôi tay: "Thực đây là một công thức mới nghĩ , tối nay mới pha đầu tiên đấy. Quyền đặt tên giao cho em đó, cô bé sinh nhật."
"Thật tuyệt!"
Thẩm Tân Vũ vô cùng phấn khích, cô rủ rê em nhà họ Úc cùng vắt óc suy nghĩ một cái tên thật ý nghĩa.
Úc Minh Tiêu đăm đăm ly cocktail, tâm trạng phức tạp, đưa gợi ý: "Hay là đặt tên là 'Tinh Hãn Xán Lạn' (Bầu trời rực rỡ) ."
Cậu thầm mong ước cũng thể tỏa sáng như ly cocktail , lọt mắt xanh của cô, dù chỉ là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Thế nhưng Thẩm Tân Vũ kịp phản ứng, Úc Nguyệt Trừng vội vàng bác bỏ: "Nghe cũng đấy, nhưng mà khó phát âm. Theo em thì cứ gọi thẳng là 'Thôi Sán Tinh Hà' (Dải ngân hà rực rỡ) cho dễ nhớ."
Thẩm Tân Vũ vẫn đắm chìm trong việc ngắm những luồng ánh sáng mờ ảo luân chuyển trong ly cocktail, tâm hồn như trôi dạt về một nơi xa xăm.
Màu sắc của ly rượu chuyển dần từ đậm sang nhạt, và điểm nhấn quyến rũ nhất chính là dải màu xanh thăm thẳm, tựa như một bầu trời đầy lấp lánh giam cầm trong gian nhỏ hẹp của chiếc ly.
Một tia sáng lóe lên trong đầu, Thẩm Tân Vũ thốt lên: "Vậy còn 'Di Lạc Tinh Hà' (Dải ngân hà đ.á.n.h rơi) thì ạ?"
Bùi Tinh Dã khẽ nhướng mày tò mò: "Tại là cái tên đó?"
Thẩm Tân Vũ khom xuống, đặt cằm tựa lên mu bàn tay, ánh mắt dõi theo phương ngang, gần như song song với mặt bàn.
"Cái tên 'Tinh Hãn Xán Lạn' 'Thôi Sán Tinh Hà' thì mĩ miều thật đấy, nhưng em thấy chúng thiếu một chút cảm xúc, lột tả trọn vẹn những gì đang diễn trong lòng em lúc ."
Bùi Tinh Dã mỉm dịu dàng: "Vậy cảm xúc thật sự của em lúc là gì?"
Thẩm Tân Vũ đăm chiêu một lát, đáp với vẻ nghiêm túc: "Cảm giác của em lúc là... thứ dường như là sự thật, nó tuyệt như một giấc mơ . Cuộc sống thực tế của em vốn dĩ những điều kỳ diệu , em chỉ như một kẻ vô tình lạc bước thế giới . Ly cocktail chỉ vị ngọt ngào đơn thuần, mà còn pha lẫn một chút chua chát, một chút đắng cay, khiến cứ nhấp mãi để cảm nhận, nảy sinh lòng khao khát trân trọng, gìn giữ. Thế nên, em nghĩ cái tên 'Di Lạc Tinh Hà' là phù hợp nhất."
Nghe xong những lời bộc bạch của cô, đôi môi Úc Minh Tiêu mím chặt thành một đường thẳng tắp. Nếu cô cảm thấy là kẻ vô tình lạc dải ngân hà, còn thì ? Liệu là dải ngân hà mà cô mãi mãi thể chạm tay tới?
Cậu cất giọng đều đều, bình thản: "Hay là đổi thành 'Thất Lạc Tinh Hà' (Dải ngân hà đ.á.n.h mất) vẻ hợp lý hơn."
Bùi Tinh Dã gạt phăng đề xuất của em họ, dõng dạc chốt hạ: "Quyết định , cứ gọi là 'Di Lạc Tinh Hà'."
Đứng cạnh quan sát nãy giờ, Trì Thanh Dã tò mò rót một ít rượu thừa từ bình shaker chiếc ly nhỏ nếm thử. Nhận thấy hương vị khá ấn tượng, liền xin Bùi Tinh Dã công thức để bổ sung thực đơn của quán.
Thẩm Tân Vũ liền đập bàn phản đối: "Anh xin phép bản quyền của em ? Tiền bản quyền đặt tên của em ?"
Trì Thanh Dã xòa: "Được , lót tay cho em đàng hoàng, để đích pha cho em một ly đền bù nhé."
Rất nhanh chóng, một ly cocktail màu hồng phấn trong veo đặt ngay ngắn mặt Thẩm Tân Vũ, miệng ly còn trang trí tinh xảo bằng một lát chanh tươi mọng nước.
Thẩm Tân Vũ nhấp một ngụm nhỏ, vị chua chua ngọt ngọt kích thích vị giác: "Ly tên là gì ?"
Khóe môi Trì Thanh Dã cong lên một nụ đầy ẩn ý, ánh mắt lướt qua Bùi Tinh Dã, đang một vị khách mời trò chuyện ở cách đó xa.
Trì Thanh Dã từ tốn đáp: "Ly , tên của nó là 'Thiếu Nữ Tâm Sự' (Nỗi lòng thiếu nữ)."
Thẩm Tân Vũ: "..."
Và cũng chính ly "Thiếu Nữ Tâm Sự" đ.á.n.h gục Thẩm Tân Vũ.
Uống cạn ly cocktail, hai gò má Thẩm Tân Vũ đỏ rực như cánh đào, đôi mắt lim dim mơ màng, đôi môi chu lên phụng phịu. Cô rũ bỏ sự rụt rè thường ngày, xắn tay áo len lên tận khuỷu, để lộ cẳng tay trắng muốt, đập tay xuống quầy bar đòi thêm rượu: "Cho em một ly nữa ."
Úc Nguyệt Trừng cạnh cũng rơi tình trạng tương tự. Men say khiến cô nàng trở nên bạo dạn, hùa theo đ.â.m bang: "Quán bar chán phèo, rượu nhạt nhẽo quá. Tụi đổi sang quán khác quẩy tiếp !"
Tâm trạng Úc Minh Tiêu cũng cuốn theo sự phấn khích của hai cô gái. Cậu cởi phăng chiếc áo cardigan đang mặc, xông xáo quầy pha chế, dáng một tay chơi thứ thiệt: "Để pha cho hai đứa một ly, chỉ sợ hai đứa gan uống thôi."
Trì Thanh Dã vội vàng mặt ngăn cản, đẩy nhóc ngoài: "Đừng loạn nữa, mấy cô cứ yên đó cho nhờ, để tự tay pha cho."
Lúc Bùi Tinh Dã , ba "con sâu rượu" nhí kịp xử lý gọn một mớ ly rỗng tuếch mặt. Đứa nào đứa nấy ánh mắt lờ đờ, say mèm, tựa đầu đùa ngặt nghẽo.
Bùi Tinh Dã nhíu mày khó chịu, sang hỏi Trì Thanh Dã: "Cậu cho tụi nó uống cái quái gì thế?"
Trì Thanh Dã nhún vai, tỏ vẻ vô tội: "Chẳng gì đặc biệt cả, là rượu bình thường thôi mà."
Giọng Bùi Tinh Dã trầm hẳn xuống: "Tụi nó vẫn còn là con nít, đặc biệt là Tân Vũ, nồng độ cồn pha loãng hết mức thể, lấy rượu của lớn cho tụi nó uống?"
Trì Thanh Dã vẫn tỉnh bơ, mảy may áy náy: "Nhìn tụi nó uống vui vẻ thế cơ mà."
Hết cách với tên bạn , Bùi Tinh Dã đành bấm điện thoại gọi tài xế nhà họ Úc đến. Anh nhờ hai nhân viên dìu em họ Úc xe để đưa về nhà.
Sau đó, mới dìu Thẩm Tân Vũ dậy, chuẩn rời . Đồng thời, cũng căn dặn nhân viên gom tất cả quà sinh nhật của cô mang xe.
Men say khiến Thẩm Tân Vũ trở nên phấn khích tột độ. Cô nhảy nhót tung tăng, đầu óc cuồng, bước chân xiêu vẹo, loạng choạng. Nếu Bùi Tinh Dã vòng tay ôm chặt, giữ thăng bằng, chắc cô ngã chổng kềnh cả chục .
Cô cứ thế lải nhải ngừng nghỉ, hết khen loại rượu ngon, chê loại quá ngọt. Cả cô nhũn như bún, tỏa mùi rượu hòa quyện với vị ngọt ngào, gần như đu bám hẳn lên Bùi Tinh Dã, liên tục cọ quậy, cọ xát.
Hai cô nhân viên bưng quà lẽo đẽo theo che miệng khúc khích. Một cô xuýt xoa ghen tị: "Cô em gái của sếp Bùi đúng là sướng nhất quả đất, sếp cưng như trứng mỏng ."
Cô liền đính chính: " hóng , em ruột ."
"Trời, em ruột mà thiết đến mức á?"
"Chứ nữa, đồn hai sống chung một mái nhà hai năm trời đấy."
"Eo ôi, ly kỳ quá ."
"Suỵt, bé thôi."
Đi một đoạn, hai vất vả lắm mới đến bãi đỗ xe. Bùi Tinh Dã mở cửa ghế phụ, cẩn thận đỡ Thẩm Tân Vũ trong.
Hai chân Thẩm Tân Vũ bủn rủn, mũi chân chạm bệ cửa trượt ngã oạch một cái. Hai tay cô lóng ngóng bám víu ghế xe, nhưng loay hoay mãi vẫn leo lên .
"Anh ơi, cái xe ... nay tự dưng cao thế nhỉ?"
Cô gái nhỏ hai má đỏ bừng bừng, đôi mắt lờ đờ, chìm trong màn sương mờ ảo của màn đêm, hệt như che phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, chẳng rõ vạn vật xung quanh.
Bùi Tinh Dã bên cạnh cảnh đó mà phì . Mãi một lúc , mới đành bất lực thở hắt , luồn hai tay bế bổng cô lên. Chỉ bằng một động tác gọn gàng, dễ dàng nhét cô ghế xe, nhẹ nhàng như đang nhét một cục bông gòn .
Lúc Thẩm Tân Vũ thực sự tỉnh , ánh sáng buổi sớm tràn ngập căn phòng.
Và đ.á.n.h thức cô, ai khác chính là Bùi Tinh Dã.
Lo lắng cô đau đầu do cơn say, cố ý dậy sớm để nấu một nồi canh giải rượu.
Thế nhưng, khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, Thẩm Tân Vũ tươi tắn, rạng rỡ lạ thường. Chẳng thấy bóng dáng của sự mệt mỏi, ủ rũ , cô còn hồn nhiên vặn vẹo vòng eo thon nhỏ, vươn vai một cái thật sảng khoái, chất giọng trong trẻo, nhẹ nhàng: "Em bao giờ một giấc ngủ ngon đến thế."
Và còn thòng thêm một câu: "Bữa nào em nhậu tiếp."
Bùi Tinh Dã khẽ nhướng mày, lướt ánh mắt qua cô gái nhỏ, khóe môi hiện lên một nụ nửa miệng: "Ra dáng một 'con ma men' thứ thiệt đấy."
Tuy nhiên, nếu hỏi cô nàng "ma men" thế nào mà mò mẫm từ quán bar về đến nhà đêm qua, thì Thẩm Tân Vũ chỉ dốc sức gõ gõ hai bên thái dương, đầu óc trống rỗng, thể nào nhớ nổi một tình tiết nhỏ nhoi nào.
Hơn thế nữa, khi bước phòng khách và thấy núi quà chất cao như núi, cô nàng phản ứng hệt như mới thấy đầu. Một tiếng "Oa!" kinh ngạc thốt từ cửa miệng, cô lao đống quà với khuôn mặt ngập tràn hạnh phúc, quên béng mất việc tối qua lúc mới về đến nhà, cô reo hò, nhảy múa quanh đống quà một cách cuồng nhiệt đến nhường nào.
Toàn bộ quà đều là do các bậc tiền bối trong gia tộc họ Bùi chu đáo gửi đến từ .
Bùi Tinh Dã vốn với cô để tạo sự bất ngờ. Nào ngờ cô nàng ma men trí nhớ "cá vàng", quên béng món quà bất ngờ tối qua, để sáng nay "bất ngờ" thêm nữa.
Bùi Tinh Dã nhịn phản ứng ngộ nghĩnh của cô: "Thế cũng , ngày nào cũng say khướt về nhà, ngày nào cũng điều bất ngờ chờ đón, đúng ?"
Thẩm Tân Vũ quỳ thụp xuống tấm t.h.ả.m êm ái, ôm chầm lấy đống quà, cố sức vơ vét hết lòng: "Vâng , tất cả là của em, của em hết."
lượng quà quá nhiều, trong khi thời gian buổi sáng eo hẹp, cô thể nào nán bóc hết .
Bùi Tinh Dã giục cô nhanh chóng ăn sáng, đợi chiều học về hẵng từ từ khám phá.
Thẩm Tân Vũ đành lưu luyến tạm biệt "núi quà" của .
Bữa sáng nay chỉ cháo trắng và bánh thịt bò nướng, dành riêng cho một Thẩm Tân Vũ.
Bùi Tinh Dã dọn đồ ăn bàn, đợi cô gái nhỏ an tọa bắt đầu ăn, mới nhà vệ sinh.
Khi tắm rửa xong, một bộ đồ mới chỉnh tề bước , thì Thẩm Tân Vũ cũng xử lý gần xong bữa sáng.
Vào những ngày mùa đông giá rét, hai thường duy trì nếp sinh hoạt .
Do thời gian còn quá sớm, Bùi Tinh Dã cảm giác thèm ăn. Anh thường chuẩn đồ ăn sáng cho Thẩm Tân Vũ . Đưa cô đến trường về, mới thong thả dùng bữa, thu dọn việc nhà mới đến công ty.
Lúc , thời gian vẫn còn dư dả, Bùi Tinh Dã tự rót cho một ly nước lọc. Cầm ly nước tay, bước tới kệ tivi, cầm cuốn lịch để bàn lên, xem lịch nghỉ Tết Nguyên Đán sắp tới, tiện miệng hỏi Thẩm Tân Vũ ngày nào cô bắt đầu nghỉ đông.
Vừa nhắc đến chủ đề , Thẩm Tân Vũ lập tức xị mặt xuống. Vừa nhai miếng bánh thịt bò, cô ấm ức than thở: "Nhà trường vẫn thông báo chính thức, nhưng em nhẩm tính giỏi lắm cũng chỉ nghỉ mười hai, mười ba ngày thôi. Mơ mà nổi nửa tháng."
"Như thế là quá , còn đòi hỏi gì nữa." Bùi Tinh Dã nhấp một ngụm nước, lên giọng trêu chọc của một từng trải: "Đợi đến khi em bước chân đời dân công sở, một kỳ nghỉ trọn vẹn 7 ngày là diễm phúc lắm ."
Thẩm Tân Vũ bĩu môi, ném cho đàn ông một ánh đầy ghen tị: "Có lương lậu hàng tháng chảy túi thì chứ? Dù vất vả đến thì cũng bõ công sức bỏ mà."
Bùi Tinh Dã bật khùng khục. Vừa lật giở những trang lịch vẽ đầy những nét nguệch ngoạc của cô gái nhỏ, thầm nghĩ: Bọn học trò thì mà thấu hiểu nỗi thống khổ của dân .
Anh tranh cãi thêm, chuyển hướng hỏi cô: "Tết em du lịch Maldives ?"
"Maldives á?!" Đôi tai Thẩm Tân Vũ dỏng lên, vẻ uể oải biến mất tăm, đôi mắt sáng rực lên sự hứng khởi: "Tất nhiên là ! Anh định Maldives ?"
Bùi Tinh Dã nở nụ lười biếng, giọng điệu hờ hững: "Em thích thì sẽ lên kế hoạch."
Thẩm Tân Vũ reo hò sung sướng: "Tuyệt vời quá! Chắc chắn em sẽ !"
"Tuy nhiên, một điều kiện."
"Điều kiện gì ạ?"
"Kỳ thi thử đợt , nếu em lọt top 60, sẽ đưa em ."
"... Top 60! Cao quá ơi." Thẩm Tân Vũ bắt đầu rền rĩ, cố gắng cò kè bớt một thêm hai: "Top 80 ?"
"Đó là Maldives đấy!" Bùi Tinh Dã kiên quyết nhượng bộ: " top 60, thiếu một hạng cũng nghỉ khỏe."
Thẩm Tân Vũ: "..."
Cô nàng câm nín, hậm hực nuốt trọn miếng bánh thịt bò cuối cùng, vét sạch những hạt cơm cuối cùng trong bát. Cô dậy, lấy giấy ăn lau miệng, đôi môi chu lên phụng phịu. Xách chiếc balo lên vai, cô nặng nề bước về phía huyền quan.
Bùi Tinh Dã đặt ly nước xuống, theo bóng dáng cô, phì : "Lúc vui thì chu môi, lúc bực cũng chu môi. Em đeo thêm chai nước tương mua tương cho tiện ?"
Thẩm Tân Vũ thèm đáp trả. Cô bước đến huyền quan, quăng balo xuống đất, khom xỏ giày. Nhìn thấy đàn ông tiến gần, hàng mi cô khẽ chớp, cô nở một nụ mỉm. Bất ngờ, cô dang rộng hai tay, giọng mềm mỏng nũng nịu: "Anh ơi, cho em xin một cái ôm nào."
Bùi Tinh Dã nhíu mày, định bước lên giày thì vội khựng , lùi nửa bước: "Làm cái gì ?"
Thẩm Tân Vũ đưa lý do vô cùng thuyết phục: "Anh vẫn còn nợ em hai điều ước cơ mà. Bây giờ em sử dụng điều ước thứ hai."
Người đàn ông tỏ vẻ cảnh giác: "Là gì?"
Thẩm Tân Vũ chớp chớp đôi mắt to tròn, giọng điệu thản nhiên như chuyện gì: "Thì là... từ nay trở , mỗi buổi sáng khi khỏi cửa, cho em một cái ôm."
Nói xong, để cho đàn ông cơ hội chối từ, cô bước thẳng tới hai bước, vòng tay qua ôm chặt lấy eo , úp trọn khuôn mặt vòm n.g.ự.c vững chãi của .
Hơi thở của Bùi Tinh Dã khựng một nhịp, cơ thể bỗng chốc cứng đờ, hai cánh tay buông thõng lơ lửng giữa trung.
Trong lúc do dự, ôm cô, nhưng cũng nỡ đẩy cô . Anh chỉ cúi đầu, đăm đăm chóp đầu mềm mại đang dụi n.g.ự.c , giọng phần căng thẳng: "... Điều ước quái quỷ gì thế ?"
Thẩm Tân Vũ thầm ăn mừng chiến thắng, càng siết chặt vòng tay hơn, áp nửa khuôn mặt lồng n.g.ự.c .
Cảm giác khác biệt so với cái ôm nồng nhiệt sân khấu Wildfree tối hôm qua.
Tối qua, cô cuốn bởi sự hồi hộp, phấn khích tột độ, giác quan chỉ cảm nhận những cung bậc cảm xúc mãnh liệt của bản .
giờ phút , cách một lớp áo sơ mi trắng mỏng manh, cô thể cảm nhận rõ ràng nhịp đập mạnh mẽ, đều đặn của trái tim , cùng với ấm tỏa từ cơ thể mang đậm nét nam tính, trưởng thành.
Một sự êm ái, đê mê khó tả bằng lời.
Thẩm Tân Vũ nhắm nghiền mắt , đắm chìm trong sự ấm áp của cái ôm. Tuy , miệng cô vẫn ngừng diễn vở kịch "bán thảm": "Anh đấy, học sinh lớp 12 áp lực lắm, cực kỳ, cực kỳ lo âu. Nhất là với đứa học lực trồi sụt thất thường như tàu lượn siêu tốc như em, cảm giác như sắp nghẹt thở vì lo lắng . Anh là xuất sắc đến , giống hệt một trạm sạc năng lượng di động. Được ôm một cái, là em như sạc đầy pin, nỗi lo âu sẽ vơi , và điểm cũng sẽ định hơn."
Bùi Tinh Dã nhướng mày, hình vẫn yên như tượng: "Mấy đứa học lớp 12 nhà cũng ?"
Thẩm Tân Vũ tiếp tục nức nở, than vãn t.h.ả.m thiết hơn: "Thì đúng mà. Người cả bố lẫn , cả gia đình cùng ôm ấp, động viên. Em thì chỉ mỗi thôi. Xin cho em ôm một chút . Vừa nãy còn chỉ tiêu bắt em lọt top 60 cơ mà, cái thứ hạng em mơ cũng dám nghĩ tới. Nếu truyền năng lượng cho em, em động lực mà phấn đấu?"
Bùi Tinh Dã: "..."
Thế là tự đào hố chôn đấy ?