Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 50: Năm Mươi Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-05 07:22:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Thẩm Tân Vũ giải quyết xong bộ xấp đề thi, đồng hồ điểm qua một giờ sáng. Bùi Tinh Dã vẫn kiên nhẫn cạnh bầu bạn cùng cô suốt thời gian .

Hai khẽ chúc ngủ ngon ai nấy trở về phòng.

Chẳng vì tối nay tỏ đặc biệt dịu dàng mà Thẩm Tân Vũ trằn trọc mãi chợp mắt nổi. Cứ nhắm mắt là hình ảnh Bùi Tinh Dã hiện rõ mồn một trong tâm trí.

Cô nhớ lúc vươn tay lau nước mắt cho cô, ngón tay ấm áp lạ thường, cử chỉ nâng niu, dịu dàng đến mức cô thầm tiếc nuối lúc đó rơi thêm vài giọt lệ nữa để lau mãi thôi.

Rồi cái dáng vẻ chú tâm giảng bài cho cô, ánh mắt tập trung cao độ, nghiêm túc nhưng toát lên sự tĩnh lặng, trong sáng vô ngần, vương chút tà niệm.

Tất nhiên, tuy "tà niệm", nhưng cô quyền mơ mộng cơ mà.

Trong trí tưởng tượng của cô, ánh mắt chứa đựng bao điều sâu kín, lúc thì mờ ám, lúc mang tính khiêu khích, nhưng lúc nào cũng đong đầy sự ôn nhu và tình cảm nồng nàn.

Đặc biệt là đôi môi mỏng manh mang sắc hồng nhạt , mỗi nhoẻn miệng đều khiến xốn xang, mơ tưởng, chỉ lao tới đặt lên đó một nụ hôn.

Chao ôi...

Sở hữu một mỹ nam quyến rũ, thanh tú nhường ngay bên cạnh mà cô ngơ, giả vờ như một khúc gỗ vô tri vô giác, đúng là một bài kiểm tra sự nhẫn nhịn khắc nghiệt. Thật sự là quá phí phạm của trời!

Thẩm Tân Vũ vùi khuôn mặt đỏ bừng chiếc gối mềm, lẳng lặng buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Cô thực sự dính bùa mê t.h.u.ố.c lú mang tên "Bùi Tinh Dã" mất .

Cớ giữa đêm hôm khuya khoắt, một giường mà cô tơ tưởng đến những chuyện "kém sang" thế cơ chứ?

Đã lâu lắm cô mới chìm những giấc mơ ướt át, ngượng ngùng đến đỏ mặt tía tai. Những trải nghiệm trong mơ sống động, chân thực đến mức khi tỉnh dậy, cô chỉ thấy một trống rỗng bủa vây.

Kỷ lục nhất là cô trằn trọc ngủ , liền lôi sách Sinh học , bật đèn bàn sáng choang, ma xui quỷ khiến thế nào nghiên cứu cặn kẽ sơ đồ giải phẫu hệ s.i.n.h d.ụ.c nam.

Nghiên cứu hăng say đến tận sáng bạch. Thật là hết t.h.u.ố.c chữa!

Ngay cả lúc giảng lớp, cô cũng từng tập trung cao độ đến thế.

Đêm nay là một đêm thức trắng. Thẩm Tân Vũ bực bội tung chăn dậy, quấn quanh chiếc chăn mỏng, thu khoanh chân ghế bàn học.

Trên giá sách kẹp nhiều chiếc bookmark do chính tay cô thiết kế. Mặt là những bức tranh màu nước sinh động, nào là biển bao la, mặt trời ló rạng, những cung đường xa tít tắp, tất cả đều là những hình ảnh thu nhỏ về một tương lai mà cô hằng khao khát. Mặt là những dòng châm ngôn khích lệ, hoặc những lời nhắn nhủ cô tự dành cho chính , nắn nót bằng bút màu sắc sặc sỡ.

Cô lật giở vài tấm bookmark: “Hãy sống vì niềm vui của chính , trở thành chủ hạnh phúc của bản . Mọi thứ khác đều quan trọng bằng niềm vui của bạn."

"Mạnh mẽ lên, Aurora! Đừng để hối hận vì những gì qua!"

"Những kẻ khinh rẻ bạn, vì họ ngốc nghếch thì cũng là do họ tâm địa xa. Đừng bao giờ biến bản thành một kẻ ngốc tính như họ."

"Kỳ thi đại học là cuộc chiến của riêng bạn, hãy dốc lực chiến đấu vì chính tương lai của !"

Đọc những dòng chữ , mớ cảm xúc bấn loạn, ngổn ngang trong lòng cô dần lắng dịu, đó là một ý chí sắt đá, rực sáng niềm tin.

Cô vặn sáng ngọn đèn bàn, rút cuốn SGK Giáo d.ụ.c Công dân - môn học kéo điểm cô t.h.ả.m hại nhất trong kỳ thi tháng - và bắt đầu ôn luyện tỉ mỉ từng câu chữ.

Ngày qua ngày, mặt trời lặn mọc, thời gian trôi tuột trong vô những dòng ghi chép chi chít.

Đến cuối tháng 12, bảng vàng kết quả kỳ thi tháng công bố. Thẩm Tân Vũ cuối cùng cũng phá vỡ kỷ lục, lọt top 100, chễm chệ ở vị trí thứ 97.

Giang Tri Dục, bạn học ngay phía , trố mắt kinh ngạc, dùng đuôi bút chọc chọc lưng cô. Khi Thẩm Tân Vũ xoay , hất cằm khiêu khích: "Cậu đang đùa ? Thành tích học tập mà lên xuống như chơi trò tàu lượn siêu tốc thế , định dọa ai đấy?"

"Chuyện của tớ, cần xía chắc?" Thẩm Tân Vũ gắt gỏng đáp trả, phắt lên bảng.

Bỏ qua những xích mích cá nhân, đến giờ Thẩm Tân Vũ mới ngỡ ngàng nhận phong độ học tập của Giang Tri Dục thực sự đáng gờm. Qua mỗi kỳ thi tháng, đều tịnh tiến từng bước vững chắc. Giờ đây, đãễm chệ an tọa ở top 50 khối.

Cái hạng thì việc bước qua cánh cổng trường đại học top 985 gần như chắc trong lòng bàn tay.

Nhớ hồi mới chập chững bước cấp 3, học lực của hai cũng chỉ ngang ngửa , kẻ tám lạng nửa cân. Suốt mấy năm nay, cô thừa sự tiến bộ, nhưng bao giờ cô thực sự coi là đối thủ nặng ký, thậm chí nhiều khi còn cố tình lơ sự tồn tại của .

Ai ngờ , cái gã mà cô từng khinh thường giờ bỏ xa cô cả một chặng đường dài, phong độ định đến đáng sợ.

Không , tìm cách đạp văng tên xuống mới hả . Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, mang theo một sức ép vô hình, thúc đẩy cô càng lao đầu sách vở một cách điên cuồng hơn nữa.

Tháng 12 nhanh chóng khép . Dịp nghỉ lễ Tết Dương lịch, trường học bủn xỉn cho nghỉ đúng một ngày, những kỳ nghỉ lễ đó cũng cắt gọt thương tiếc.

Khối 12 bước giai đoạn tăng tốc khốc liệt, còn một phút giây nào phép lơ là. Các bài thi tháng giờ chỉ là chuyện cơm bữa, những bài kiểm tra hàng tuần trở thành thước đo năng lực mới, đan xen với đó là những đợt thi thử quy mô lớn nhỏ diễn liên tục.

Ngay cả trong giờ tự học buổi tối, giáo viên cũng thể bất ngờ phát đề kiểm tra. Học sinh bài ngay tại lớp, giáo viên chữa bài ngay đó, tự tay chấm điểm cho .

Trên bàn học của ai nấy đều chất đống những cuốn vở ghi sai dày cộp. Tất cả đều đang cật lực lấp lỗ hổng kiến thức, gồng chiến đấu với chính bản . Trong bầu khí sực nức mùi dầu gió xanh, họ chạy đua với từng giây từng phút, dõi theo những con điểm và thứ hạng trồi sụt thất thường, để lao guồng ôn tập, bứt tốc, ôn tập, bứt tốc.

Cảm giác tê liệt, chai sạn nhưng vô cùng gay gắt, căng thẳng.

Vào đúng ngày sinh nhật của Thẩm Tân Vũ, Bùi Tinh Dã dậy sớm tự tay nấu cho cô một bát mì trường thọ. Trên đường lái xe đưa cô đến trường, dặn dò cô nhớ xin phép nghỉ buổi tự học tối để hai em cùng ăn mừng sinh nhật.

Tuy nhiên, Thẩm Tân Vũ tỏ nuối tiếc nghỉ học. Dù chỉ là vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, nhưng lỡ tối nay thầy cô cho bài kiểm tra đột xuất, hoặc tổ chức chữa bài thì ? Cô đang khao khát tiếp thu kiến thức đến tột độ, bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào.

Lúc xuống xe, Bùi Tinh Dã thấy quầng thâm thâm sì mắt cô bé, xót xa vỗ vỗ vai cô, nhẹ nhàng chỉnh cổ áo quai balo nhăn nhúm, dịu dàng : "Vậy thì đợi lúc em tan tự học tối, sẽ đến đón. Dù bận rộn đến mấy, sinh nhật 18 tuổi - cột mốc quan trọng nhất đời , chúng nhất định tổ chức đàng hoàng."

Cô bé nay chính thức bước sang tuổi trưởng thành, thời gian đồng hành cùng cô sẽ ngày càng eo hẹp . Bữa tiệc sinh nhật hoành tráng ở khách sạn tuy hủy, nhưng một ngày lễ trọng đại thế , vẫn dành tặng cô một dấu ấn khó phai.

Lòng Thẩm Tân Vũ dâng lên một tia ấm áp, cô gật đầu rạng rỡ đồng ý. Cô vẫy tay chào , nhanh chóng hòa dòng tiến cổng trường.

Đêm đông tháng Giêng rét buốt thấu xương. Từng luồng gió rít gào qua những tán cây trơ trụi lá, phát những âm thanh rên rỉ khô khốc. Cả thành phố chìm trong một sự tĩnh mịch, ảm đạm đến rợn .

Chỉ riêng khu vực xung quanh trường học là vẫn còn giữ chút sức sống. Ánh đèn đường tỏa sáng rực rỡ như ban ngày, dòng xe cộ chen chúc, những khuôn mặt học sinh mệt mỏi, bơ phờ lướt qua. Cái lạnh cắt da cắt thịt len lỏi từng ngóc ngách, đóng băng cảm xúc.

Bùi Tinh Dã đón Thẩm Tân Vũ, xách lấy chiếc balo nặng trịch của cô. Hai lên xe, bỏ ngôi trường phía , trực chỉ hướng quán bar Wildfree.

Hơi ấm lan tỏa từ hệ thống sưởi trong xe nhanh chóng xua tan cái giá lạnh bám Thẩm Tân Vũ.

"Anh mua bánh sinh nhật ạ?" Đôi mắt cô bé sáng long lanh trong gian mờ ảo của xe, ánh lên sự háo hức mong chờ.

"Mua ." Bùi Tinh Dã vẫn chăm chú lái xe, khóe môi khẽ nhếch lên, ân cần hỏi han: "Em đói bụng hả?"

"Dạ, ạ." Thẩm Tân Vũ cuộn tròn ghế phụ.

Dù việc học hành cật lực cả ngày khiến cô thấm mệt, nhưng khi nghĩ đến việc sắp bar, tế bào trong cơ thể cô bỗng dưng bừng tỉnh, rần rần phấn khích.

Ôi trời ơi, lễ trưởng thành của cô!

Thẩm Tân Vũ xoa xoa hai bàn tay , giọng điệu đầy hào hứng: "Em uống rượu, đêm nay say về!"

"Nằm mơ cô nương, sáng mai còn học đấy." Bùi Tinh Dã bật một tiếng, kéo cô về với thực tại phũ phàng. Chợt nhớ điều gì, hỏi tiếp: "Thế còn hai điều ước còn của em là gì, giờ tiết lộ ?"

Hàng mi dài của Thẩm Tân Vũ chớp chớp, cô nở một nụ ranh mãnh: "Hai điều ước đó đợi lúc em say khướt em mới dám . Lúc tỉnh táo em ngượng mồm lắm."

Bùi Tinh Dã liếc cô một cái sắc lẹm: "Thế thì khỏi ." Giọng đều đều, thong thả nhưng đầy tính răn đe: "Anh nhắc nhở em một câu nhé, điều ước chỉ hiệu lực trong ngày sinh nhật của em, tức là 12 giờ đêm nay. Quá giờ là... hết... giá... trị."

Thẩm Tân Vũ: "..."

Một lặng bao trùm gian. Chỉ còn thấy tiếng leng keng nhè nhẹ của chiếc khánh bình an đung đưa gương chiếu hậu.

"Như là chơi ăn gian! Em là nhân vật chính hôm nay cơ mà!" Thẩm Tân Vũ nhổm dậy, bắt đầu tung một tràng lý lẽ để phản đối sự chuyên quyền độc đoán của đàn ông.

"Hôm nay em tròn 18 tuổi, em quyền hưởng thụ trọn vẹn năm 18 tuổi của , đúng 365 ngày! Cho nên, điều ước của em cũng thời hạn sử dụng là một năm mới hợp lý chứ."

"Thêm nữa, là quà cáp tặng thì ai quy định hạn sử dụng bao giờ. Anh thế là thiếu thiện ý lắm đấy."

Càng càng thấy lý, Thẩm Tân Vũ giơ ngón tay trỏ huơ huơ mặt . Cô hất cằm lên kiêu ngạo, gương mặt thanh tú bừng sáng vẻ quật cường, bướng bỉnh.

Bùi Tinh Dã nhếch mép , ung dung bẻ : "Anh tặng quà cho em ? Rõ ràng là em tự đòi hỏi đấy chứ?"

Thẩm Tân Vũ á khẩu, nhưng cô nhanh trí đảo mắt một vòng, giọng điệu trong veo đáp trả: "Em mặc kệ, đằng nào cũng lỡ hứa , thực hiện đủ 3 điều ước cho em."

Bộ dạng giở trò lưu manh khôn lỏi của cô bé, pha lẫn chút ngây ngô kịp phai mờ, trông vô cùng đáng yêu, ngộ nghĩnh.

Bùi Tinh Dã nhịn , vươn tay xoa mạnh lên đầu cô một cái: "Ghê thật đấy, lớn khác, nay cãi lý với ."

Thẩm Tân Vũ né tránh cái xoa đầu của : "Em cãi lý, em chỉ đang giúp sửa những tư duy sai lệch thôi." Cô vẻ nghiêm túc, vuốt phần tóc mái vò rối, dõng dạc tuyên bố: "Em 18 tuổi , tùy tiện xoa đầu em nữa , cẩn thận xoa nhiều em ngu đấy."

Bùi Tinh Dã ngả lưng ghế, bật sảng khoái: "Ai phao tin đồn nhảm thế? Giờ em thông minh lanh lợi thế , đến mức còn cãi em, chẳng là nhờ công xoa đầu mà ?"

Thẩm Tân Vũ: "..."

Những lời phản pháo kề tới môi, nhưng cô nuốt ngược trong.

Trước đây cô tận hưởng những cú "xoa đầu" từ . Mỗi vuốt ve mái tóc, cô cảm giác chở che, cưng nựng, một sự phụ thuộc đầy ngọt ngào.

đó chỉ là tình cảm em đơn thuần.

Và giờ đây, thứ cô khao khát chỉ dừng ở tình cảm đó nữa.

Chiếc xe dừng một quán bar con phố nhộn nhịp. Bùi Tinh Dã lái xe tấp thẳng sảnh của Wildfree.

Tọa lạc ngay ngã ba sầm uất gần cây cầu cổ, Wildfree thu hút ánh bởi thiết kế độc đáo. Mặt tiền quán toát lên vẻ hoang dã, bụi bặm nhưng chăm chút tỉ mỉ từng chi tiết, tạo nên một sự sang trọng đầy tinh tế. Biển hiệu "Tứ Dật" (Wildfree) nổi bần bật với phông chữ uốn lượn, thanh thoát, toát lên đẳng cấp khác biệt.

Thẩm Tân Vũ cửa ngắm nghía một vòng. Thấy một nhân viên bãi đỗ xe lật đật chạy tới, thái độ vô cùng xun xoe, khúm núm Bùi Tinh Dã, phản ứng đầu tiên của cô là: "Anh , là khách ruột ở đây hở?"

Bùi Tinh Dã lạnh nhạt đáp lời: "Ừ, hồi qua đây."

Anh hề tiết lộ chính là một trong những ông chủ của quán bar .

ánh mắt của nhân viên bãi đỗ xe khi Thẩm Tân Vũ mang theo một sự soi mói, tò mò đầy ẩn ý.

Đây là đầu tiên sếp Bùi dắt theo một cô gái đến quán, mà còn là một cô em tươi mơn mởn, trẻ trung, làn da trắng nõn nà đến mức ánh trăng cũng ghen tị.

Thì vị sếp Bùi nổi tiếng lạnh lùng, xa cách của họ "đổ gục" gu .

Hai sánh bước qua cánh cửa, một bóng ăn mặc lòe loẹt, lấp lánh chói mắt hớn hở chạy đón chào.

"Em gái Thẩm tiểu tiên nữ của , cuối cùng em cũng chịu vác mặt đến, đợi mỏi cả cổ đây ."

Đó chính là Du Kiêu.

Hôm nay diện một bộ đồ thường phục đính sequin lấp lánh lóa cả mắt, cổ đeo lủng lẳng một sợi dây chuyền bạc to chà bá. Trên tai lấp lánh đôi khuyên nạm đá, các ngón tay cũng trang đủ loại nhẫn với thiết kế hầm hố, khoa trương.

Điểm nhấn ấn tượng nhất kể đến mái tóc vuốt keo dựng , vuốt nhọn hoắt như một chiếc cột thu lôi sành điệu.

Thẩm Tân Vũ ngắm bộ dạng "lên đồ" lỉnh kỉnh đủ thứ phụ kiện của , trông chẳng khác nào một diễn viên xiếc sắp sửa bước lên sân khấu. Không thể kìm nén nữa, cô bật thành tiếng.

Không gian bên trong quán bar vô cùng đông đúc, tiếng nhạc xập xình vang dội. Tuy nhiên, nó là kiểu nhạc ầm ĩ chói tai, mà là một giai điệu sôi động, lôi cuốn, khiến tâm trạng trở nên phấn chấn, rạo rực, chỉ nhún nhảy theo nhịp điệu.

Cả nhóm lách qua đám đông, tiến về phía khu vực trung tâm.

Thẩm Tân Vũ háo hức ngó nghiêng xung quanh. Đây là đầu tiên trong đời cô bước chân một quán bar thực sự.

Và quán bar mắt cô phá vỡ định kiến, tưởng tượng đây của cô qua những hình ảnh mạng.

Phong cách trang trí của quán toát lên một sự phóng khoáng, lười biếng đến lạ. Vừa nét thô mộc, hoang dã, chăm chút tỉ mỉ từng chi tiết, tạo nên một sự đối lập hảo, đầy tính nghệ thuật.

Đang mải mê ngắm nghía, Thẩm Tân Vũ vô ý vấp vật gì đó, cả lảo đảo chực ngã.

Bùi Tinh Dã ngay bên cạnh, phản xạ cực nhanh, đưa tay đỡ lấy cô. Anh cúi gầm mặt xuống, kề sát cô, lo lắng hỏi dồn dập: "Có em? Có trật khớp chân ? Có đau lắm ?"

Khoảng cách giữa hai quá gần. Thẩm Tân Vũ hít hà hương thơm thoang thoảng, nam tính tỏa từ , nhịp tim bỗng chốc đập loạn xạ, mất kiểm soát. Trong vô thức, cô nhón gót chân lên, khuôn mặt chỉ còn cách cằm một ngắn ngủi.

Chỉ một chút xíu nữa thôi, một chút xíu nữa thôi là cô thể chạm môi môi .

thời điểm quả thực thích hợp.

Thẩm Tân Vũ cúi gầm mặt xuống, cố gắng kìm nén nhịp đập thình thịch của trái tim, lí nhí đáp: "Em ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-50-nam-muoi-ngoi-sao.html.]

Thế nhưng, hành động của cô trái ngược với lý trí. Bàn tay cô bất giác nắm chặt lấy tay , những ngón tay khẽ siết , lồng lòng bàn tay ấm áp của .

Ánh mắt Bùi Tinh Dã thoáng chốc xao động. Cảm nhận sự run rẩy nhè nhẹ truyền đến từ lòng bàn tay cô, đinh ninh rằng cô gái nhỏ đang e dè, sợ hãi trong đầu tiên đặt chân đến chốn đông lạ lẫm .

Thế là chủ động siết c.h.ặ.t t.a.y cô, dắt tay cô suốt quãng đường, cho đến khi hai dừng chân quầy bar mới chịu buông tay.

"Tân Vũ."

Ngồi cạnh quầy bar, Úc Nguyệt Trừng và Úc Minh Tiêu đợi sẵn ở đó. Cả hai đồng loạt ngoảnh mặt khi tiếng gọi.

Trường của Úc Nguyệt Trừng bên Mỹ bước kỳ nghỉ đông, nên cô nàng tranh thủ bay về nước thăm nhà. Úc Minh Tiêu hiện đang là sinh viên Đại học Thụy Kinh, lịch học khá thư thả, tối nay cũng đặc biệt xin phép ngoài.

Cả hai em họ đều mặt để chung vui trong ngày sinh nhật của Thẩm Tân Vũ.

Đã khá lâu gặp Úc Nguyệt Trừng, Thẩm Tân Vũ mừng rỡ chạy ôm chầm lấy cô chị họ một cái thật chặt.

Úc Minh Tiêu tinh tế nhích sang một bên, chừa chỗ cho ba cạnh .

Trì Thanh Dã cũng đang mặt tại quầy bar. Anh đang trổ tài lắc shaker pha chế đồ uống một cách điêu luyện.

Nhìn thấy Thẩm Tân Vũ, tươi hỏi: "Cô công chúa nhỏ, tối nay thưởng thức món gì nào?"

Thẩm Tân Vũ mỉm, liếc hai ly cocktail màu sắc sặc sỡ nhưng khác biệt đặt mặt Úc Nguyệt Trừng và Úc Minh Tiêu.

Cô tò mò hỏi thăm xem họ đang uống loại gì. Mặc dù cô háo hức thử rượu, nhưng mù tịt về các loại đồ uống ở đây.

Mọi rôm rả giới thiệu đủ loại thức uống cho cô. Thẩm Tân Vũ đưa mắt sang Bùi Tinh Dã.

Bùi Tinh Dã đang bận trò chuyện với quen. Bắt gặp ánh mắt của cô, tiến gần, dùng khớp ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn mặt cô: "Chẳng lúc nãy em kêu đói cồn cào ? Ăn tạm miếng bánh kem lót nhé."

Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Thế là, Bùi Tinh Dã giơ cao cánh tay, búng tay một cái đ.á.n.h "chóc".

Không ám hiệu dành cho ai, nhưng chỉ trong tích tắc, hệ thống đèn chiếu sáng trong quán bar đồng loạt vụt tắt. Giai điệu sôi động, ầm ĩ cũng đột ngột im bặt. Bóng tối và sự tĩnh lặng bao trùm lấy gian.

Thẩm Tân Vũ còn đang ngơ ngác thì một bản nhạc êm dịu, du dương cất lên, khéo léo thế chỗ cho những âm thanh ồn ào đó.

Khách khứa trong quán dường như quen thuộc với những tiết mục khuấy động khí kiểu , nên ai tỏ vẻ ngạc nhiên. Họ tự động tản khỏi sàn nhảy, tìm một chỗ nghỉ ngơi.

Đột nhiên, một luồng ánh sáng spotlight dịu nhẹ chiếu rọi thẳng xuống khu vực quầy bar.

Cùng lúc đó, màn hình LED cỡ lớn phía sân khấu cũng bừng sáng. Hình ảnh từ máy đồng bộ chiếu thẳng vùng sáng spotlight, đưa nhóm nổi bật trở thành tâm điểm chú ý của cả quán bar.

Bùi Tinh Dã thẳng mặt Thẩm Tân Vũ, thực hiện một động tác chào kiểu hiệp sĩ vô cùng lịch thiệp, từ từ đưa tay về phía cô.

Thẩm Tân Vũ chút sững sờ, chậm rãi dậy, bẽn lẽn đặt tay lòng bàn tay ấm áp của .

Bùi Tinh Dã một lời, cứ thế dắt tay cô, từng bước từng bước tiến về phía sân khấu trung tâm.

Úc Nguyệt Trừng theo bóng lưng hai , sang hỏi Úc Minh Tiêu: "Tiết mục gì đây, em nhắc tới?"

Úc Minh Tiêu đẩy gọng kính, ánh mắt dán chặt hai bàn tay đang đan luồng sáng spotlight: "Chị hỏi em, em hỏi ai?"

Trì Thanh Dã quầy bar, nở một nụ đầy ẩn ý, hạ giọng rủ rê: "Muốn thì theo , tụi cùng lên đó xem ."

Du Kiêu tinh ý quan sát, liền vẫy tay hiệu cho họ nhanh chóng nhập hội. Anh còn lôi kéo thêm vài cô em xinh xắn cùng để tạo khí rôm rả.

Đám đông sân khấu giải tán từ lúc nào. Giờ đây, ở vị trí trung tâm sừng sững một tháp sâm panh khổng lồ, dựng lên từ vô ly pha lê trong suốt. Từng tầng từng lớp ly xếp chồng lên , phản chiếu ánh sáng lấp lánh, rực rỡ, thu hút ánh .

Bùi Tinh Dã dắt tay Thẩm Tân Vũ, dừng tháp sâm panh tráng lệ .

DJ điều chỉnh âm thanh, chuyển sang một bản nhạc vui nhộn, mang đậm âm hưởng lễ hội, đẩy bầu khí trong quán lên một tầm cao mới.

Một nhân viên đưa cho Bùi Tinh Dã chiếc micro. Anh cầm lấy, phong thái đĩnh đạc, tự tin hướng mắt về phía đám đông.

"Ladies and gentlemen, xin chào buổi tối!"

Chất giọng trầm ấm, nam tính của đàn ông vang dội qua hệ thống âm thanh, lan tỏa đến từng ngóc ngách của quán bar, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả .

Thẩm Tân Vũ nép bên cạnh , cùng đắm chìm trong quầng sáng spotlight rực rỡ, trở thành ngôi sáng nhất của đêm nay.

Cũng ngay tại khoảnh khắc , cô mới chợt bừng tỉnh, nhận bộ âu phục sơ mi phẳng phiu đang mặc . Chất liệu cao cấp, đường cắt may tinh xảo, khác xa với phong cách ăn mặc giản dị thường ngày của , toát lên vẻ sang trọng, lịch lãm vô cùng.

Phải chăng cố tình diện bộ đồ là vì sinh nhật của cô?

Chỉ riêng vì cô mà thôi!

Ý nghĩ như một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng trong tim cô, tạo nên những vòng sóng lăn tăn, lan tỏa.

Hơn nữa, lúc đầu cô cứ đinh ninh tối nay chỉ là một buổi hẹn hò nhỏ lẻ, ấm cúng giữa hai . Ai ngờ , cất công chuẩn cho cô một "show" hoành tráng đến thế.

"Xin phép phiền vài phút." Bùi Tinh Dã cất giọng đều đều, ánh mắt quét một vòng quanh quán bar, nhẹ nhàng nghiêng đầu, trao cho Thẩm Tân Vũ một ánh trìu mến: "Cho phép giới thiệu, cô tiên nhỏ vô cùng đáng yêu đang cạnh đây tên là Aurora. Hôm nay là sinh nhật tròn 18 tuổi của cô bé."

Nói đoạn, khóe môi nở một nụ rạng rỡ, sang Thẩm Tân Vũ: "Aurora, chúc em sinh nhật vui vẻ!"

Thẩm Tân Vũ ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt, bẽn lẽn đáp lời: "Em cảm ơn ."

bao giờ năng khiếu MC xuất sắc đến . Chỉ bằng vài câu ngắn gọn, dễ dàng chủ sân khấu, phong thái tự tin, điềm đạm mà kém phần thu hút.

Dưới hàng ngàn con mắt đổ dồn về phía , Bùi Tinh Dã cao giọng, chất giọng trong trẻo, mạnh mẽ, truyền cảm hứng: " tin chắc rằng, mỗi trong chúng đây đều từng trải qua khoảnh khắc . Tuổi 18, độ tuổi đ.á.n.h dấu bước ngoặt trở thành lớn thực thụ, tự do những điều ấp ủ từ lâu. Tuổi 18, độ tuổi danh chính ngôn thuận bước chân chốn phồn hoa , nhâm nhi ly rượu nồng nàn đầu tiên. Tuổi 18, độ tuổi tự lập, tự chủ, bắt đầu hành trình khám phá những thú vui của tuổi trưởng thành!"

"Vậy nên, thưa quý vị, xin hãy dành một tràng vỗ tay thật giòn giã cho nhân vật chính của chúng đêm nay!"

Bùi Tinh Dã sang, sâu mắt Thẩm Tân Vũ một nữa.

"Aurora!" Anh cất tiếng gọi tên cô, giọng trầm ấm, chan chứa niềm hân hoan, tựa như dòng suối nước nóng phun trào giữa đêm đông giá lạnh: "Hãy cùng vỗ tay, hò reo thật lớn để chào đón cô tiên nhỏ của chúng chính thức gia nhập thế giới của những trưởng thành!"

Dứt lời, cả quán bar như nổ tung. Tiếng nhạc sập sình chát chúa vang lên, tiếng vỗ tay rầm rập ngớt.

Những lời đầy tính kích động thổi bùng ngọn lửa cuồng nhiệt trong lòng mỗi . Khách khứa hò hét, huýt sáo vang trời, cuồng nhiệt lắc lư theo điệu nhạc xập xình, như thể đang sống những giây phút nổi loạn của tuổi 18.

Còn nữ chính giữa sân khấu, lý trí kịp xử lý thông tin, cơ thể tự động lao về phía , nhào thẳng vòng tay rộng lớn của đàn ông, dang rộng hai tay ôm chầm lấy .

Thật quá bất ngờ, thật quá đỗi tuyệt vời!

Đây chính là lễ trưởng thành trong mơ của cô!

Cảm xúc xúc động và niềm vui sướng vỡ òa như cơn sóng thần cuốn phăng rào cản.

Cú ôm chớp nhoáng mang theo nguồn năng lượng mạnh mẽ khiến Bùi Tinh Dã kịp trở tay, loạng choạng lùi phía hai bước.

"Anh ơi!"

Thẩm Tân Vũ siết chặt lấy eo , vùi khuôn mặt nóng bừng lồng n.g.ự.c vững chãi. Trái tim cô nhảy nhót liên hồi trong lồng n.g.ự.c như một chú chim non lạc lối, mang theo vô vàn cảm xúc cuộn trào, dâng trào mạnh mẽ.

Vốn dĩ, cô định để dành cái ôm điều ước thứ hai, đợi lúc ngà ngái say sẽ lấy cớ đó mà liều.

giờ phút , cô thể nào kìm nén cảm xúc đang bùng nổ trong .

Ngay lúc đây, cô khao khát một điều gì đó thật điên rồ, phá vỡ quy chuẩn của một đứa trẻ ngoan ngoãn, để thực sự tận hưởng niềm hạnh phúc của một trưởng thành!

Thật may mắn là hề tỏ bài xích, chỉ nghĩ rằng cô đang quá đỗi xúc động. Anh đưa một tay vòng qua tấm lưng gầy gò của cô, vỗ nhẹ vài cái đầy an ủi.

Anh khẽ cúi đầu, dời chiếc micro xa, thì thầm bằng một giọng chỉ đủ để hai thấy: "Vui em? Em thích món quà trưởng thành ?"

Thẩm Tân Vũ ngẩng mặt lên khỏi vòng tay , đôi mắt cô lấp lánh như gom cả bầu trời : "Thích lắm ạ, em vô cùng thích luôn."

Giữa khoảnh khắc hai ôm , bầu khí trong quán bar đẩy lên một cao trào mới.

Những chứng kiến cảnh tượng lãng mạn ngừng hò hét phấn khích, còn phấn khích trèo hẳn lên bàn, thổi còi inh ỏi.

Cả gian ngập tràn tiếng ồn ào, náo nhiệt, vang dội đinh tai nhức óc.

"Trời ơi, lễ trưởng thành gì mà đỉnh dữ !"

"Khoan , chúng đang chứng kiến một màn tỏ tình lãng mạn đúng ?"

" , đó là trai cô bé! Bọn họ là em đấy!"

"Gì cơ? Tình á? Càng kích thích hơn nữa!"

"Cặp đáng yêu quá, tim tan chảy mất !"

Giữa những lời bàn tán xôn xao khen chê lẫn lộn, sân khấu bỗng chốc rực sáng. Dàn âm thanh hoạt động hết công suất, ánh sáng spotlight mở rộng phạm vi chiếu rọi, một chiếc bánh kem khổng lồ nhiều tầng, trang trí tinh xảo đẩy .

Du Kiêu tay ôm bó hoa tươi thắm tiến gần Thẩm Tân Vũ, theo em họ Úc, Trì Thanh Dã cùng vài cô gái xinh xắn khác.

Họ mang theo đủ loại bóng bay trang trí và những món quà sinh nhật gói ghém cẩn thận.

Mọi rạng rỡ tươi , hát vang bài hát "Happy Birthday" chúc mừng Thẩm Tân Vũ, xúm xít vây quanh, giúp cô đội chiếc nón sinh nhật và khoác lên vai chiếc áo choàng lộng lẫy.

Thẩm Tân Vũ sụt sịt mũi, đành lưu luyến buông tay khỏi Bùi Tinh Dã. Cô nhận lấy những bó hoa và món quà, khóe mắt rưng rưng những giọt lệ trong veo. Cô lời cảm ơn, nhưng cổ họng cứ nghẹn ứ, òa lên nhưng chẳng ai cho cô cơ hội đó.

Chiếc bánh kem thắp nến lung linh, Thẩm Tân Vũ nhắm mắt chắp tay cầu nguyện giữa vòng vây của tiếng hát chúc mừng.

Cùng lúc đó, Trì Thanh Dã với động tác nhanh nhẹn, dứt khoát khui liên tiếp 10 chai sâm panh. Những dòng rượu vàng óng ào ạt phun trào, tranh châm tửu tháp ly pha lê rực rỡ.

Hương rượu thơm nồng lan tỏa khắp gian, khung cảnh trở nên lộng lẫy, tràn ngập sắc màu lễ hội.

Bùi Tinh Dã luôn túc trực bên cạnh Thẩm Tân Vũ. Chờ cô cầu nguyện xong và thổi tắt nến, cầm chiếc micro, hướng về phía đám đông đang reo hò, dõng dạc tuyên bố: "Xin chân thành cảm ơn những tràng pháo tay và lời chúc mừng của ! Để chung vui cùng Aurora, bánh kem sinh nhật xin chia sẻ cho tất cả mặt tại đây. Hơn thế nữa, bộ chi phí đồ uống đêm nay sẽ do đài thọ!"

"Oa! Tuyệt vời ông mặt trời!"

"Sếp Bùi chịu chơi quá!"

"Có trai nào xịn xò như thế , cho xin một slot với!"

"Có trai thế , ai cam tâm chỉ em gái chứ!"

Hệ thống đèn trần nhà chuyển sang chế độ nhấp nháy liên hồi, cả quán bar như chìm trong cơn say cuồng nhiệt. Tiếng hò reo, tán thưởng một nữa dâng lên như những đợt sóng thần, tưởng chừng như thổi bay cả mái nhà.

Thẩm Tân Vũ giữa đám đông, tay cầm con d.a.o cắt bánh. Vừa lời tuyên bố vung tiền như rác của Bùi Tinh Dã, tay cô khẽ run lên, một nữa sốc đến nên lời.

Trời đất ơi, khoản tiền đó chắc chắn là con hề nhỏ!

Và cô duy nhất kinh ngạc.

Úc Nguyệt Trừng bưng đĩa bánh kem chia, huých nhẹ cánh tay Thẩm Tân Vũ, ánh mắt lộ rõ vẻ ghen tị: "Anh Tinh Dã chiều chuộng em hết nấc luôn á."

sang với Úc Minh Tiêu: "Biết thế hồi sinh nhật 18 tuổi của tụi cũng tổ chức ở đây cho . Đi ăn ở nhà hàng chán phèo, chẳng tẹo khí nào."

Úc Minh Tiêu tay bưng ly sâm panh, hừ lạnh một tiếng, thẳng thừng dội gáo nước lạnh mộng tưởng của em gái: "Đừng mơ. Cứ cho là em ở đây, thì chắc gì Tinh Dã đồng ý tổ chức cho em."

Úc Nguyệt Trừng "xí" một tiếng bĩu môi.

Hai má Thẩm Tân Vũ ửng hồng. Cô cảm giác như hề uống một giọt rượu nào mà say khướt . Nếu thật sự uống rượu , cô sẽ trở nên mất kiểm soát đến nhường nào?

Bùi Tinh Dã mỉm , đôi mắt ánh lên nét tinh nghịch. Anh quệt một ít kem dính ngón trỏ, nghịch ngợm quẹt nhẹ lên chóp mũi cô gái nhỏ.

"Có ở đây, em cơ hội say ."

" mà em đang say mèm luôn cơ."

"Vậy thì em xem bản lĩnh chuốc say ."

"..."

Thách thức thế thì cũng đáng để thử lắm chứ!

Loading...