Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 33: Ba Mươi Ba Ngôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-08-05 06:28:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước khỏi trạm y tế, hai dắt tạt cửa hàng tiện lợi ngay cổng khu chung cư. Bùi Tinh Dã định mua chuộc Thẩm Tân Vũ bằng một hộp sữa chua để cô xóa bức ảnh "để đời" . Nào ngờ cô nàng õng ẹo giá: "Sữa chua bèo bọt quá, đổi sang một cây kem ốc quế thì em mới cân nhắc."

Bùi Tinh Dã hừ lạnh một tiếng: "Kem ốc quế á? Nằm mơ cưng."

Thẩm Tân Vũ nhún vai, giọng điệu khiêu khích: "Thế thì khỏi xóa nhé."

Bùi Tinh Dã lơ, lôi một chai nước khoáng lạnh trong tủ thanh toán chọn một bàn cạnh cửa kính xuống. Thẩm Tân Vũ đành ngậm ngùi theo tủ kem nuốt nước bọt ừng ực, ôm hộp sữa chua xuống bên cạnh , tạm thời an phận.

Buổi trưa, cái nắng chang chang đổ lửa thiêu đốt vạn vật, một gợn gió, mặt đường nhựa như bốc khói, nhão nhoét cả .

Trong cửa hàng tiện lợi tuy máy lạnh nhưng công suất chạy xuể. Thẩm Tân Vũ bên cạnh , tay liên tục dùng cuốn sách quạt phành phạch. Người đàn ông bên cạnh cũng rịn mồ hôi hột trán, lớp áo phía lưng dần sẫm màu vì ướt đẫm mồ hôi.

Bùi Tinh Dã đang nán đợi Joyce giao tài liệu tới. Anh giục Thẩm Tân Vũ về nhà , nhưng cô nàng chịu để và Joyce ở riêng với , kiên quyết bám trụ bằng .

Sau mười mấy phút đợi chờ mòn mỏi, cuối cùng cũng một chiếc taxi đỗ xịch cửa hàng.

Joyce đến trễ, vẻ mặt vô cùng áy náy. Xuyên qua lớp cửa kính, cô thấy hai em liền lật đật chạy đôi giày cao gót bước . Đến mặt Bùi Tinh Dã, thấy sắc mặt nhợt nhạt, mệt mỏi, cô luống cuống đến mức quên bẵng cả câu chào hỏi.

Bùi Tinh Dã cũng chẳng tâm trạng rào đón, hất hàm hỏi thẳng tài liệu .

Joyce quýnh quáng lục tìm trong túi xách lấy tài liệu đưa cho . Liếc sang Thẩm Tân Vũ, cô nở nụ ngượng nghịu, lí nhí hỏi thăm vài câu.

Thẩm Tân Vũ xúc sữa chua ăn, đưa mắt quan sát trai.

Tưởng chừng chỉ cần phóng bút ký xoẹt cái tên là xong, ai dè trải phẳng tệp tài liệu lên bàn, bắt đầu soi xét từng dòng, từng chữ một.

"Đưa mượn cây bút." Bùi Tinh Dã nhíu mày, những giọt mồ hôi lấm tấm trượt dài theo đường quai hàm. Anh chìa tay về phía Thẩm Tân Vũ.

Cô nàng lập tức lôi hộp bút , kéo khóa: "Anh cần bút gì?"

"Bút đỏ."

Cô liền moi cây bút đỏ đưa cho .

Cả Joyce cũng đinh ninh rằng tập tài liệu chỉ là thủ tục, nhiều nhất cũng chỉ sai sót dăm ba chỗ vặt vãnh. Nào ngờ với hơn chục trang giấy, giữa cái nóng hầm hập của cửa hàng tiện lợi và cơ thể đang suy nhược vì cảm cúm, đàn ông vẫn cần mẫn, tỉ mỉ vạch hơn hai chục sai. Chỗ nào sai cũng khoanh đỏ, chú thích rõ ràng, chi tiết từng li từng tí.

Đương nhiên là chữ ký của thì còn lâu mới xuất hiện đó. Bùi Tinh Dã trả tập tài liệu cho Joyce, yêu cầu cô mang về báo cáo với phụ trách từng mục để chỉnh sửa cho bằng .

Joyce rối rít "Dạ, ", vội vàng nhét tập tài liệu túi xách.

Đầu Bùi Tinh Dã ong ong đau nhức, sắc mặt trắng bệch thêm mấy phần. Nếu cái tập tài liệu đầy rẫy sai đến thế, chẳng dại gì chọn cách chầu chực ở cái cửa hàng tiện lợi nóng nực .

Anh dậy, tu nốt ngụm nước lạnh cuối cùng, hiệu cho Thẩm Tân Vũ cùng về.

Vừa về đến cổng barie khu chung cư, thật trùng hợp, từ phía một chiếc xe từ từ lăn bánh tới. Đó chính là chiếc Mercedes đen bóng quen thuộc mang biển 0107.

Thẩm Tân Vũ trợn tròn mắt, đập đập vai đàn ông bên cạnh, thốt lên: "Bà nội tới kìa ."

Hồi nãy lúc ở trạm y tế, bà nội gọi điện hỏi thăm khi nào Bùi Tinh Dã định về đại viện. Anh lấy cớ cảm cúm đang trở nặng nên báo hôm nay về .

Bà nội xót cháu yên tâm, liền sai tài xế đưa bà đến tận nơi xem tình hình cháu nội .

Chiếc xe dừng mặt hai , Thẩm Tân Vũ và Bùi Tinh Dã bước lên xe. Cảm nhận luồng khí mát lạnh phả từ máy điều hòa, Thẩm Tân Vũ nới lỏng cổ áo, ngả lưng thoải mái xuống nệm ghế.

Chiếc xe êm ru chạy thẳng xuống hầm đỗ xe, lục tục bước xuống.

Thẩm Tân Vũ bỗng "Ủa" một tiếng. Đằng xe của họ, lù lù xuất hiện một chiếc xe tải nhẹ thế ?

Lúc , bà nội liếc mắt chiếc mô tô phân khối lớn dựng gọn gàng ở góc tường, sang hỏi Bùi Tinh Dã: "Chìa khóa xe ?"

Bùi Tinh Dã khẩy một tiếng, hất cằm về phía Thẩm Tân Vũ: "Bà hỏi con bé ."

Nghe tiếng của , Thẩm Tân Vũ lập tức đ.á.n.h "mùi nguy hiểm". Bà nội cất công lặn lội tới tận đây, nào để thăm nom cháu trai bệnh tật, mà thực chất là để thu hồi "chiến mã" của !

Thẩm Tân Vũ thành thật khai báo: "Chìa khóa xe cháu cất ở nhà ạ."

Bà nội cũng chẳng hỏi han thêm. Bà sang chỉ đạo hai thợ khiêng đồ bước xuống từ chiếc xe tải, nhanh chóng khênh luôn chiếc mô tô chất lên thùng xe.

Sau đó, chiếc xe tải đầu chạy mất hút. Chiếc Mercedes lùi bãi đỗ xe an , chìa khóa xe trao tận tay bà nội, bác tài xế cũng cáo lui về.

Bà nội cầm lấy chìa khóa, vòng cốp xe, vẫy vẫy tay gọi Thẩm Tân Vũ và Bùi Tinh Dã: "Lại đây phụ bà một tay."

Thì bà còn lỉnh kỉnh xách theo một đống sủi cảo và thức ăn chuẩn sẵn để nấu nướng tẩm bổ cho hai em.

Cái bài " đ.ấ.m xoa", "cho một gậy nhét một quả táo ngọt" của bà nội quả thực cao tay.

Thẩm Tân Vũ thầm cảm bái phục sát đất.

Ba bà cháu khệ nệ xách đống túi lớn túi bé trở về căn hộ. Bùi Tinh Dã đau đầu chịu nổi, lủi ngay phòng nghỉ ngơi. Thẩm Tân Vũ thì theo chân bà nội bếp phụ giúp.

Căn bếp ngập tràn mùi t.h.u.ố.c bắc đặc trưng. Bà nội gần mở vung niêu t.h.u.ố.c ngửi thử, ân cần hỏi han tình hình uống t.h.u.ố.c của cô bé. Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn trả lời từng câu một.

Bà lão nhanh nhẹn với lấy chiếc tạp dề đeo . Thẩm Tân Vũ cũng hiểu ý, bưng vội niêu t.h.u.ố.c đặt gọn một góc bàn bếp, hỏi: "Bà nội cần cháu ạ, bà cứ sai cháu nhé."

Bà nội hiền từ mỉm : "Được thôi, cháu lấy túi sủi cảo cất ngăn đá tủ lạnh giúp bà ."

"Dạ." Thẩm Tân Vũ đáp tiếng bắt tay ngay.

Bà nội đảo mắt quanh quầy bếp sạch sẽ, tươm tất: "Hôm qua cháu kể , bà còn bán tín bán nghi. Hôm nay tận mắt thấy mới tin, gian bếp giờ mới thực sự dáng một gian bếp sống."

Vừa , bà thoăn thoắt lấy các hộp đồ ăn chuẩn sẵn . Toàn là những nguyên liệu bà tẩm ướp, nấu nướng sơ chế qua từ nhà, giờ chỉ cần cho lên bếp đảo nhanh qua vài đường là thể đ.á.n.h chén ngon lành.

Hai bà cháu cùng hợp sức, chẳng mấy chốc gian bếp sực nức mùi thơm lừng của các món ăn.

Thẩm Tân Vũ bỗng cảm nhận , sự thông tuệ của Bùi Tinh Dã dường như di truyền từ gen của gia đình.

Ai nấy trong nhà họ Bùi cũng đều uyên bác và sở hữu một trí tuệ sắc bén. Ngay như bà nội đây, tuy mái tóc bạc phơ, chữ nghĩa nhiều, nhưng bà một vốn sống vô cùng phong phú, việc gì cũng gọn gàng, dứt khoát, toát lên vẻ khoan thai, điềm đạm.

Nhất là cái cách bà "trị" Bùi Tinh Dã, đấy, từng đường nước bước đều chuẩn xác đến bất ngờ.

Thẩm Tân Vũ chạy vội về phòng, lấy chiếc chìa khóa xe mô tô giao cho bà nội.

Bà nội tiện tay đút chìa khóa túi tạp dề. Vừa thoăn thoắt lật xào thức ăn trong chảo, bà mỉm hỏi dò: "Sao chìa khóa xe trong tay cháu thế?"

Thẩm Tân Vũ cố ý lảng tránh ánh mắt sắc sảo của bà lão. Cô nhón lấy một củ hành lá, chậm rãi nhặt bỏ những nhánh lá úa vàng, vắt óc tìm kiếm lời lẽ cho hợp lý: "Cái... móc khóa hình Stitch đính chìa khóa dễ thương quá, lúc Tinh Dã lái xe về, cháu thấy thích nên tiện tay cầm chơi luôn ạ."

"Ra là ." Bà nội ngừng xào nấu, hẳn xoáy cô gái nhỏ, gặng hỏi thêm: "Thế cả buổi tối hôm qua, chùm chìa khóa đó vẫn luôn ở trong tay cháu ?"

Sự chột dâng lên trong lòng, Thẩm Tân Vũ lí nhí ậm ừ "" một tiếng. Cô vội vặn vòi nước, lưng phía bà nội, giả vờ tập trung rửa sạch nắm hành lá tay.

Dưới vòi nước chảy xiết ào ào, cô cúi gầm mặt, hít sâu một để giữ bình tĩnh. Quay đầu thấy ánh mắt bà nội vẫn đang dán chặt , cô luống cuống đ.á.n.h trống lảng: "Sao bà?"

Bà nội cô bằng ánh mắt chan chứa sự hiền từ, khẽ mỉm , tiếp tục đảo thức ăn trong chảo, buông lời bâng quơ: "Bà chỉ lo cái thằng ranh con nửa đêm nửa hôm lén lút xách xe chơi bời, bệnh tình thêm trở nặng thôi."

Bàn tay Thẩm Tân Vũ khẽ run lên. Cô khóa chặt vòi nước, đặt nắm hành lá lên thớt, cầm con d.a.o lên giả vờ căn chỉnh cắt thái, cố gắng lục lọi trong mớ ngôn từ nghèo nàn để nặn một câu chống chế: "Chắc... chắc là tối qua lúc chở mấy em hóng gió, nhiễm lạnh thêm đấy bà ạ."

"Chắc thế ." Bà nội vẻ bán tín bán nghi, bước đến cạnh Thẩm Tân Vũ, nhẹ nhàng giành lấy con dao: "Để bà cho. Cháu mang đĩa thức ăn ngoài , gọi Tinh Dã dậy ăn cơm."

"Dạ." Thẩm Tân Vũ thở phào nhẹ nhõm như thoát án t.ử hình. Cô nhanh nhảu bưng đĩa thức ăn chạy biến ngoài.

Thế nhưng Bùi Tinh Dã chẳng buồn ăn uống gì, bẹp giường chịu dậy. Bữa trưa đành chỉ hai bà cháu ăn với .

Dùng bữa xong, Thẩm Tân Vũ xung phong nhận phần rửa bát dọn dẹp.

Bà nội rón rén bước phòng xem tình hình sức khỏe của cháu trai. Thấy vẫn mê mệt, bà đích bộ trạm y tế phường mua ngay hai hộp t.h.u.ố.c cảm về. Bà dặn Thẩm Tân Vũ lấy nước ấm, bóc hai viên t.h.u.ố.c canh chừng, ép Bùi Tinh Dã uống bằng mới cho ngủ tiếp.

Thẩm Tân Vũ chùi rửa chén bát trong bếp, cảm nhận cái uy nghiêm, quả quyết của bà nội so với bà Triệu Họa Nịnh. Sự kính nể pha lẫn chút sợ sệt khiến cô dám thiết quá mức. Huống hồ chuyện cái chìa khóa xe mô tô, cô cũng chẳng lấp l.i.ế.m thành công .

Cũng may là bà nội nán quá lâu. Lát , ông nội phái xe đến đón bà về.

Trước khi về, bà nội trao tận tay hai hộp t.h.u.ố.c cảm cho Thẩm Tân Vũ, quên căn dặn cô giám sát uống t.h.u.ố.c đúng giờ: "Nếu nó còn dám cứng đầu chịu uống thuốc, cháu cứ gọi video call cho bà. Để bà chấn chỉnh nó."

Thẩm Tân Vũ gật đầu cái rụp, tiễn bà nội tận cửa.

Dưới sảnh chung cư, xe đậu sẵn chờ bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-33-ba-muoi-ba-ngoi-sao.html.]

Tiễn bà nội xong xuôi, Thẩm Tân Vũ lên nhà. Vừa khép cánh cửa , tay chân cô như giải thoát khỏi lớp dây thừng vô hình, thư giãn, nhẹ bẫng.

Bước phòng, cô ngả lưng chợp mắt một lúc. Khi tỉnh dậy, liếc sang phòng Bùi Tinh Dã vẫn im ỉm chút động tĩnh. Nhớ đến núi bài tập còn dang dở, cô đành ôm xấp đề bàn ăn, cắm mặt cày cuốc.

Bùi Tinh Dã thì một giấc dài đến tận tối mịt mới tỉnh dậy. Lúc bước khỏi phòng, thần sắc tươi tắn hơn hẳn. Mái tóc đen một giấc ngủ dài chĩa mấy chỏm lỉa chỉa đỉnh đầu, lột xác khỏi bộ dạng yếu ớt, bệ rạc ban sáng.

Hai trò chuyện rôm rả một hồi. Bùi Tinh Dã bếp hâm mấy món thừa từ buổi trưa để ăn bữa tối. Số đồ ăn còn thừa , đành ngậm ngùi trút hết thùng rác.

Nhắc màn thu hồi xe chớp nhoáng của bà nội ban trưa, Thẩm Tân Vũ vẫn còn thấy ớn lạnh. Cô chống cằm, chớp mắt trai: "Anh ơi, hồi xưa rốt cuộc những trò động trời gì mà khiến bà nội tay tàn nhẫn đến thế? Bình thường bà hiền lành, phúc hậu thế cơ mà, đùng một cái gọi hẳn xe tải tới siết xe luôn."

Bùi Tinh Dã dựa lưng ghế, khẽ nhướng mí mắt, lười biếng cô: "Anh thì , là do lo bò trắng răng thôi."

Thẩm Tân Vũ bĩu môi hờn dỗi: "Bà nội còn gặng hỏi em, tối qua trốn nhà chơi đấy."

"Thế em trả lời ?"

"Anh nghĩ em nên trả lời ?"

Bùi Tinh Dã thẳng lưng , đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên một tia sáng tinh quái: "Lần lấy xe, sẽ đưa em lên núi hóng gió nhé."

Thẩm Tân Vũ trừng mắt lườm sắc lẹm: "Anh vẫn chừa cái thói đua xe ?!"

Người đàn ông chỉ mỉm hờ hững, nụ phảng phất ý vị sâu xa.

Sáng thứ Hai, nhịp sống hối hả vòng, , kẻ đến trường, vạn vật tiếp tục guồng tất bật của nó.

Thẩm Tân Vũ vẫn đều đặn uống t.h.u.ố.c bắc mỗi ngày. Tuy nhiên, trong suốt tuần , khi nâng bát t.h.u.ố.c lên uống, cô nàng luôn tận dụng cơ hội để "trả đũa" Bùi Tinh Dã. Cô thích thú khoanh tay quan sát cau mày, chun mũi, vất vả nuốt trôi hai viên t.h.u.ố.c cảm, đó mới khoan t.h.a.i thưởng thức bát t.h.u.ố.c của .

Mặc dù chứng cảm cúm của Bùi Tinh Dã chỉ ba ngày bay biến dấu vết, nhưng bà nội hạ lệnh "thánh chỉ", bắt uống cạn sạch hai hộp t.h.u.ố.c để phòng ngừa bệnh tái phát.

Chính "thánh chỉ" trở thành thứ vũ khí lợi hại để Thẩm Tân Vũ thỏa sức "hành hạ" ông trai.

Cô nàng mỗi ngày đều đóng vai "nữ quản ngục" nghiêm khắc, cầm thượng phương bảo kiếm tay, giám sát uống t.h.u.ố.c sót bữa nào.

Hai hộp t.h.u.ố.c cảm cuối cùng cũng giải quyết gọn gàng. Lại qua thêm một tuần nữa, chớp mắt đến giữa tháng Tám. Khóa học thêm mùa hè của Thẩm Tân Vũ cũng lúc bế mạc. Đồng thời, học kỳ mới của năm lớp 11 cũng chính thức bắt đầu.

Vào ngày cuối cùng thềm năm học mới, Thẩm Tân Vũ quyết định tận hưởng nốt những giây phút thảnh thơi cuối cùng của kỳ nghỉ. Cô hẹn nhóm "Hữu nhãn bất thức thái sơn" ngoài tụ tập, ăn uống thả ga.

Úc Minh Tiêu và Úc Nguyệt Trừng đang theo học tại trường Trung học Thực hành Đại học Thụy Kinh, năm nay cũng sẽ bước năm cuối cấp bận rộn. vì một ẵm chắc suất tuyển thẳng Đại học Thụy Kinh, còn thì đang ráo riết chuẩn hồ sơ du học, nên cả hai đều đối mặt với áp lực thi cử đại học đè nặng như bao bạn bè đồng trang lứa. Tinh thần của họ vì thế cũng thoải mái, tự do tự tại hơn hẳn Thẩm Tân Vũ.

Trước đây, hai em nhà họ Úc vốn luôn coi là "em út" bé bỏng trong gia tộc. từ khi Thẩm Tân Vũ xuất hiện, thứ bậc của họ bỗng chốc thăng hạng lên chị. Thế là hai cứ xoắn xuýt lấy Thẩm Tân Vũ, cưng nựng, chăm chút cho cô em út bé nhỏ từng li từng tí.

Buổi trưa, cả ba rủ ăn lẩu, đó tạt qua rạp chiếu phim xem một bộ phim hành động mãn nhãn. Chiều đến, cả nhóm ghé một hiệu sách lớn để sắm sửa dụng cụ học tập và tài liệu tham khảo cho năm học mới.

Úc Minh Tiêu tự tay lựa chọn cho Thẩm Tân Vũ vài cuốn sách bài tập khối Xã hội cực kỳ hữu ích. Úc Nguyệt Trừng thì hào phóng tặng luôn cho cô bé một bộ sách ngoại văn bằng tiếng Anh vô cùng xịn xò.

Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, Bùi Tinh Dã cũng lúc tan sở. Anh lái xe đến điểm hẹn, mời cả nhóm một bữa tối thịnh soạn. Bữa ăn kết thúc, đưa hai em họ Úc về nhà , mới vòng xe chở Thẩm Tân Vũ về căn hộ của .

Màn đêm buông xuống, cái nóng oi bức của mùa hè dường như vẫn còn vương vấn khắp gian.

Những cơn gió nhẹ mang theo mùi hương của khói nướng, của thức ăn đường phố, lướt qua dòng tấp nập, phản chiếu một nhịp sống ồn ào, náo nhiệt ánh đèn đường lung linh.

Ngồi xe đường về nhà, Thẩm Tân Vũ lơ đãng ngoài cửa sổ, nhớ hai em họ Úc tự ngẫm về bản . Một sự chênh lệch lớn khiến cô khỏi cảm thấy phần hụt hẫng: "Thật sự ghen tị với họ quá, cần thi đại học mà vẫn những tương lai rực rỡ hơn bao nhiêu bình thường."

Bùi Tinh Dã đang chăm chú lái xe, đôi mắt thẳng về phía , những ngón tay gõ nhịp nhàng lên vô lăng: "Thế em bao giờ thấy lúc họ nỗ lực gấp vạn những bình thường ?"

Anh điềm đạm kể: "Nguyệt Trừng ba tuổi còng lưng luyện tập đủ bốn loại nhạc cụ mỗi ngày. Bố con bé chắc con bé năng khiếu gì nên cứ nhồi nhét hết cho học. Phải đến năm 7 tuổi, con bé mới xác định niềm đam mê với cây đàn violin. Từ đó trở , mỗi ngày con bé đều dành ít nhất bốn tiếng đồng hồ để tập đàn, ròng rã suốt 365 ngày nghỉ một ngày nào, cho đến tận bây giờ vẫn thế."

"Còn Minh Tiêu cũng kém cạnh. Từ bé nó nhẵn mặt trong phòng sách của ông nội. Có bao nhiêu cuốn sách trong đó, nó đều ngốn sạch sành sanh. Lên lớp 1, nó bắt đầu thử sức với đủ loại cuộc thi đời, từ thi văn, hùng biện cho đến cả mô phỏng hội nghị Liên Hợp Quốc, nó đều đăng ký tham gia hết. Em nghĩ cái suất tuyển thẳng là do từ trời rơi xuống ?"

Đèn đỏ bật sáng, Bùi Tinh Dã từ từ giảm tốc độ, cho xe dừng hẳn vạch kẻ đường.

Dòng lao động hối hả băng qua đường những chiếc xe điện, tiếng còi xe inh ỏi vang vọng khắp con phố. Góc đường, một đám thiếu niên đang tụ tập uống nước giải khát, rôm rả. Phía xa xa, cửa một nhà hàng sang trọng, xe đậu san sát, bên trong ánh đèn lấp lánh soi rõ những bộ cánh lộng lẫy, kiêu sa. Ở quảng trường đối diện, dắt ch.ó dạo, tập thể dục, cả một đang thu lu ghế đá, lưng còng xuống mệt mỏi.

Ánh mắt Thẩm Tân Vũ dừng ở bóng dáng lẻ loi ghế đá , trong lòng chợt dâng lên một nỗi muộn phiền khó tả, như thể cô đang thấy chính hình bóng tương lai của .

"Anh ơi, với những bình thường như chúng , con đường duy nhất để tiến chỉ là thi đại học ? Nhỡ em thi trượt thì ? Thế là đời em coi như chấm hết ?"

"Kỳ thi đại học là tất cả em."

Bùi Tinh Dã khẽ đưa mắt cô gái nhỏ đang cuộn ghế phụ. Đôi môi hồng đào trễ xuống tạo thành một đường cong ủ rũ. Anh khẽ cau mày, nhẹ nhàng an ủi: "Thi nghĩa là bản em vô dụng, là một kẻ thất bại t.h.ả.m hại. Giá trị thực sự của kỳ thi đại học, lẽ nó giống như một tấm vé thông hành hơn."

"Tấm vé thông hành ư?" Thẩm Tân Vũ nghiêng đầu, chút tò mò với cách so sánh : "Tấm vé để bước cánh cửa trường đại học ạ?"

"Không chỉ là tấm vé đại học, mà nó còn là tấm vé mở cánh cửa tương lai cho chính em."

Tuy bản Bùi Tinh Dã là học sinh tuyển thẳng, từng trải qua kỳ thi đại học căng thẳng, nhưng với tư cách là một , thừa kinh nghiệm để giải đáp thắc mắc của cô bé.

Anh đưa tay chỉ về phía dòng qua nhộn nhịp bên ngoài cửa sổ, hỏi: "Sau em trở thành một như thế nào? Không cần quá cụ thể, chỉ cần mường tượng sơ qua cũng ."

Thẩm Tân Vũ đáp ngay tắp lự: "Em việc trong công ty của , cầm tay những bản báo cáo song ngữ Anh - Việt chuyên nghiệp. Ai cũng trầm trồ ngưỡng mộ."

nhớ đến cái hôm ở cửa hàng tiện lợi cách đây nửa tháng. Khi đang xem tài liệu bên khung cửa sổ kính, những tò mò ghé mắt . Vẻ mặt họ từ tò mò chuyển sang tôn kính, nể phục. Ánh mắt đó in sâu tâm trí cô, khiến cô nhớ mãi quên.

"Được đấy, chí hướng lớn lắm." Khóe môi Bùi Tinh Dã cong lên một nụ tán thưởng. Anh gài , nhả phanh, chiếc xe từ từ lăn bánh: " mà, nếu công ty , em nghiệp từ những trường thuộc top 985 (Các trường đại học hàng đầu Trung Quốc). Công ty tuyển nghiệp từ các trường ngoài top ."

Thẩm Tân Vũ: "..."

Chiếc xe bon bon chạy đường phố trong màn đêm yên tĩnh. Ánh đèn neon rực rỡ hắt qua ô kính, phác họa những đường nét góc cạnh khuôn mặt đàn ông.

"Tân Vũ , em suy nghĩ tích cực hơn tưởng đấy." Bùi Tinh Dã khẽ liếc mắt sang ghế phụ, giọng trầm , tràn đầy sự khích lệ: "Ban nãy còn lo em tìm định hướng cho , ngờ em vẽ một mục tiêu rõ ràng đến ."

"Tuy nhiên, đó chỉ là một lời hứa suông nhé." Anh khẽ , một nụ chỉ để khích lệ mà còn mang theo một áp lực vô hình.

Thẩm Tân Vũ cúi gằm mặt. Hô hào lý tưởng, đặt mục tiêu thì ai mà chẳng ?

Không đến thầy cô lớp suốt ngày rả bên tai, ngay cả bạn bè đồng trang lứa cũng thường xuyên hỏi han xem tương lai thi trường nào.

từng đặt chân đến công ty của Bùi Tinh Dã, nhưng cô từng chạm mặt những đồng nghiệp của . Đàn ông thì vest vóc bảnh bao, phụ nữ thì váy áo công sở chỉnh tề. Ai nấy đều toát lên sự tự tin, phóng khoáng, giao tiếp lưu loát bằng cả hai ngôn ngữ, phong thái mang đậm nét quốc tế hiện đại.

Dĩ nhiên cô cũng sẽ trở thành một thành đạt như thế. hiện thực phũ phàng và lý tưởng xa vời giống hệt như cách giữa cô và Mặt Trăng . Nhìn thấy đấy, nhưng đưa tay với thì vời vợi, xa xăm.

Thấy cô gái nhỏ ỉu xìu, chiếc xe ôm cua qua một ngã rẽ, Bùi Tinh Dã liền dịu giọng : "Tân Vũ , nếu đó thực sự là ước mơ của em, hãy nỗ lực phấn đấu vì nó. Với vị thế trường em đang học, chỉ cần em lọt top 50 khối, chắc chắn em sẽ nắm chắc một tấm vé trường 985. Đâu cần nhất khối gì. Chẳng đây em từng tuyên bố dõng dạc rằng sẽ nhất khối ?"

Thẩm Tân Vũ: "..."

Cô khẽ mím môi. Bỗng nhiên, cái mục tiêu mơ hồ dường như đang dần hiện rõ mồn một. Ánh đèn đường lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt cô, hệt như những ngọn lửa rực sáng đang bùng cháy mãnh liệt.

"Tất nhiên là, nếu nỗ lực hết mà vẫn thi đỗ thì cũng chẳng cả." Những ngón tay Bùi Tinh Dã gõ nhịp nhàng lên vô lăng, giọng điệu chuyển sang thư thái, nhẹ nhàng: "Công ty tuyển cả nhân viên lao công đấy, chỉ cần giới thiệu là , yêu cầu bằng cấp ."

Thẩm Tân Vũ ngẩng phắt đầu lên, cảm thấy x.úc p.hạ.m nặng nề: "Anh ơi, đang coi thường nghề lao công đấy ?"

Lại một ngã tư đèn đỏ, Bùi Tinh Dã cho xe dừng . Anh nghiêng đầu mỉm , giọng điệu ôn tồn giải thích: "Không thể thế . Nghề nào cũng cao quý cả. Mức lương của các cô lao công ở công ty hề thấp . Hơn nữa, bất kỳ nhân viên nào trong công ty khi gặp họ đều cúi chào và gọi một tiếng 'Cô' đầy tôn trọng đấy."

Thẩm Tân Vũ bĩu môi, trong đầu nảy một thắc mắc mới: "Nếu nghề nào cũng cao quý như , sự khác biệt giữa và một lao công là gì?"

Bùi Tinh Dã ngả lưng ghế, nhướng mày trầm tư một lát mới trả lời: "Chắc là ở mức độ ảnh hưởng và khả năng thế. Chẳng hạn như công việc của , trong một công ty hàng ngàn nhân viên, khả năng đảm nhận vị trí của chỉ đếm đầu ngón tay. với công việc lao công, chỉ cần em chịu khó là thể ."

Đôi mắt Thẩm Tân Vũ bừng sáng. Đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho giá trị của một nhân tài.

Từ tận sâu trong đáy lòng cô bỗng cuộn trào một nguồn cảm xúc mãnh liệt. Giống như một ngọn núi lửa ngủ yên bao năm sắp sửa phun trào, như một tảng băng trôi nghìn năm đang dần tan chảy lòng đại dương bao la.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh. Những nhịp đèn xanh nối tiếp mở một con đường rực rỡ ánh đèn neon, tựa như một đại lộ thênh thang, thắp sáng cả bầu trời đêm.

Vào đến khu chung cư, con đường mở rộng thênh thang, hai bên hàng cây xào xạc bóng lá. Trước khi kết thúc câu chuyện, Bùi Tinh Dã cất lời: "Trong quá trình việc, từng bắt gặp ít . Họ than vãn kiểu: 'Giá như ngày xưa cố gắng hơn thì bây giờ khác', 'Đáng lẽ vị trí hơn, nhưng giờ thì chỉ đành an phận thế '. Tân Vũ , em sẽ trở thành một như thế. Dù tương lai em bất cứ công việc gì, hãy hứa với , đừng bao giờ để bản thốt lên hai chữ 'Hối hận', em hiểu ? Anh mong em sẽ kiêu hãnh giữa đám đông và tự tin khẳng định: ' vô cùng ơn những nỗ lực, những tháng ngày kiên trì bền bỉ của trong quá khứ, để tạo nên một phiên bản hảo của ngày hôm nay', em ?"

Giọng kiên định, mạnh mẽ, truyền cho cô một nguồn sức mạnh to lớn. Bởi lẽ, đó chính là con đường từng qua.

Thẩm Tân Vũ ngước , bắt gặp ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt . Bàn tay cô bất giác siết chặt thành nắm đấm, mạnh mẽ gật đầu đáp: "Em hiểu ạ."

Và cũng chính từ những lời khuyên chân thành của , sáng hôm , khi đến trường báo danh năm học mới, Thẩm Tân Vũ đưa một quyết định táo bạo.

mặt trai đáng kính của , dõng dạc tuyên bố: "Anh ơi, em quyết định sẽ học ngoại trú, ở nội trú nữa ."

"Em ở gần những ưu tú, hấp thụ nguồn năng lượng tích cực từ họ, để bản cũng nhanh chóng trở thành một xuất sắc như họ."

Bùi Tinh Dã: "..."

Loading...