Tôi từng bỏ lỡ cả dải ngân hà - Chapter 1: Một ngôi sao

Cập nhật lúc: 2026-06-05 16:35:39
Lượt xem: 2

Ngày hôm đó, khi gặp Bùi Tinh Dã, Thẩm Tân Vũ cảm thấy tâm trạng tệ, tệ đến mức cô dùng bút đỏ vẽ lên bức phong cảnh vốn trong cuốn sổ tay handmade của giọt máu, như m.á.u chảy đầm đìa, ngay cả mặt trời cũng như đang rỉ máu.

Tan học, giáo viên chủ nhiệm Ngô Xuân Dư gọi cô văn phòng để chuyện. Thẩm Tân Vũ cúi thấp đầu, một lời. Ánh hoàng hôn mùa đông nhạt, xuyên qua lớp kính hai tầng chiếu thiếu nữ gầy gò, khiến cô trông mong manh như thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Ngô Xuân Dư cô gái mặt, những lời trách móc nghiêm khắc nghẹn nơi cổ họng, đột nhiên chẳng thể nữa, cô đẩy gọng kính sống mũi, đổi sang cách nhẹ nhàng hơn: “Những hò hét trêu chọc em đúng là sai, nhưng họ càng thì em càng nhảy lên, tuyệt đối thể để họ coi thường , càng vấp ngã càng mạnh mẽ hơn, dùng hành động để chứng minh bản , khiến họ tâm phục khẩu phục, xem còn ai dám ồn ào nữa.”

Hai vai Thẩm Tân Vũ rũ xuống, khẽ nhạt:

 “Tại em nhảy cho họ xem?”

Ngô Xuân Dư thầm thở dài. Chỉ cần đứa trẻ chịu mở miệng là .

— “Thẩm Tân Vũ, em nền tảng múa , trong các bạn nữ nhảy thì em nhảy nhất, nên thầy Vương mới để em center. Em phát huy thế mạnh của , đừng để thầy cô thất vọng.”

Thẩm Tân Vũ yên nhúc nhích, chỉ đôi môi hồng nhạt khẽ động:

— “Tại em nhảy cho họ xem?”

“……”

Cô gái mặt trắng trẻo, gầy gò, mềm yếu dịu dàng, ngay cả mái tóc mái trán cũng mềm như lá liễu khiến khác thương cảm. ai mà , cô gái bướng bỉnh đến mức mềm cứng đều ăn, còn khó quản hơn cả đám con trai đ.á.n.h gây sự.

Buổi chiều lớp họ tiết thể dục, vì sắp đến Tết Dương lịch nên trường chuẩn tổ chức văn nghệ, lớp đăng ký một tiết mục nhảy. Ngô Xuân Dư tranh thủ giờ thể d.ụ.c gọi vài nữ sinh tập luyện, ai ngờ một đám con trai cợt kéo theo phía , tụ tập bên cửa sổ hành lang xem các cô nhảy múa. Chúng nhiều hò hét trêu chọc, khiến Thẩm Tân Vũ chịu nhảy nữa. Ngô Xuân Dư uống mấy ngụm nước, kiên nhẫn khuyên nhủ thêm một hồi, cuối cùng hỏi thái độ của cô, Thẩm Tân Vũ hỏi ngược:

— “Cô Ngô, cô sẽ bắt họ xin ?”

Ngô Xuân Dư khựng : “Họ chỉ là hò hét thôi, cũng dùng lời lẽ x.úc p.hạ.m em, đúng ?”

— “Vậy hò hét như thế là đúng ?”

— “Cô họ đúng.”

— “Nếu đúng thì tại xin ?”

Môi Ngô Xuân Dư run lên, chút tức giận, âm lượng cũng vô thức cao hơn:

— “Đây chỉ là chuyện nhỏ thôi, Thẩm Tân Vũ, em quá nhạy cảm . Em học cách tự điều chỉnh bản .”

— “Em nhạy cảm thì sai ?”

Thiếu nữ đột nhiên ngẩng đầu lên. Cô thẳng lưng, giọng vẫn mềm mại dịu dàng, nhưng tư thế đầy quật cường. Ngô Xuân Dư ghế, bỗng nhiên cảm thấy cô gái thật cao. Chỉ khi cô thẳng lưng, cô mới nhận ngẩng đầu mới thấy gương mặt cô.

Không đúng, chuyện vốn nên như thế. Ngô Xuân Dư tự nhận chủ nhiệm nhiều khóa lớp 10, kinh nghiệm ít, nhưng đứa trẻ mặt thật sự quá khó giao tiếp. Cô đành tạm dừng chủ đề , chuyển sang về chuyện học tập. Lúc mới nhập học, trong kỳ khảo sát đầu tiên, Thẩm Tân Vũ top 10 của lớp, khi Ngô Xuân Dư còn ấn tượng với cô. chỉ một tháng , trong kỳ thi tháng, cô rớt xuống hạng 30. Đến còn nghiêm trọng hơn, trực tiếp tụt khỏi top 50, thứ ba từ đếm lên trong lớp. Ngô Xuân Dư lấy bài thi tháng của cô , môn toán là tệ nhất. Cô trải bài thi lên bàn:

— “Em xem, vốn dĩ em là đứa trẻ thông minh, thành tích của em nên thế mới đúng. Môn toán còn đạt nổi điểm qua môn nữa, tại ? Lần bố em đến trường còn thuê gia sư dạy toán cho em mà?”

Không ngờ cô gái chỉ nhàn nhạt hỏi :

— “Thành tích của em nên như , thì nên như thế nào?”

Ngô Xuân Dư nghẹn cứng. Cô cảm thấy đứa trẻ đang cãi cùn, đang cố chấp chui ngõ cụt. đôi mắt sạch sẽ trong veo , giống như cô thật sự đang nghi hoặc, thật sự đáp án. Cô lấy những đạo lý dành cho học sinh cấp ba giảng giải thật kỹ. kinh nghiệm cho cô , vấn đề của cô gái lớn. Cô sẽ lọt . Quả thật, Thẩm Tân Vũ cũng . Ánh mắt cô rơi lên bài thi của . Những dấu “X” đỏ chói mắt giống hệt những vệt m.á.u cô từng vẽ trong cuốn sổ tay.

— “Những bài em thì em . Những bài em thì em . Vậy em đây?”

Cô thấy phiền c.h.ế.t . Từ nhỏ lớn luôn : “Con nên thế .” “Con thế .”

Như thể cô bắt buộc sống trong một cái khuôn. Giống từng con chữ trong kỹ thuật in chữ rời, từng nét từng nét đều phép sai, bởi vì cho khác , cho khác , cho khác bình phẩm và chỉ trỏ. Dựa cái gì chứ? Ngô Xuân Dư thở dài thật sâu. Sau khi giảng giải cả buổi trời, đến lúc cô chỉ còn cảm giác mệt mỏi:

— “Hôm nay em về . Thứ Hai tuần gọi bố em tới trường một chuyến.”

Lần Thẩm Tân Vũ ngoan ngoãn:

— “Lời em sẽ truyền giúp. Còn ông đến thì em quản .” Ngô Xuân Dư hít sâu một lạnh, bất lực phất tay cho cô .

Trong văn phòng vẫn còn giáo viên khác. Có đồng cảm :

— “Cô bé ngoan như , phản nghịch thế nhỉ?”

Giáo viên tiếng Anh dậy lắc đầu:

— “Môn nhất của Thẩm Tân Vũ là tiếng Anh, mà kỳ mấy câu lớn phía , bài luận cũng bỏ trắng, còn sai hết. thấy em cố tình luôn , thật sự gì nữa.”

— “Haizz…”

— “Đợi phụ tới tiếp .”

---------

Hôm nay là thứ Sáu, trường nghỉ. Học sinh nội trú cũng đều về nhà. Thẩm Tân Vũ lớp học. Trong lớp gần như hết, chỉ còn vài nam sinh phía cuối lớp đang đùa ầm ĩ. Chính là đám con trai lúc chiều hò hét chế giễu cô khi tập nhảy. Biểu cảm Thẩm Tân Vũ lạnh nhạt, cũng chẳng buồn chúng, thẳng trong, nhưng trong lòng âm thầm c.h.ử.i mấy câu. Một đám cặn bã chẳng kinh nguyệt nhưng gặp ngay cô chủ nhiệm thiên vị con trai nổi tiếng trường. Chuyện cứ thế nhẹ nhàng cho qua. , da mặt cô mỏng, vài câu chịu nổi, nên cần tự điều chỉnh là cô!

— “Ê Thẩm Tân Vũ, thật sự nhảy nữa ? Tiếc ghê.”

— “Ôi ôi, Thẩm Tân Vũ giận kìa?”

— “Mau dỗ .”

— “Bé Thẩm sắp ~”

Mấy nam sinh cợt đùa giỡn, ánh mắt đầy trêu chọc. Có huýt sáo, đập bàn, còn tiếng xuýt xoa chế nhạo vang lên liên tiếp. Thẩm Tân Vũ đến chỗ , nhanh chóng thu dọn cặp sách. Đột nhiên cô đầu , đuôi tóc đuôi ngựa vung mạnh phía đầu, ánh mắt sắc lạnh như d.a.o phóng thẳng về phía tên cầm đầu, hung hăng lườm một cái. Sau đó cô khoác cặp lên vai, đá ghế bỏ . Phía đột nhiên yên lặng trong chốc lát, ai gì nữa.

---

Ra khỏi tòa nhà dạy học, Thẩm Tân Vũ về phía cổng trường. Trên đường cô nhắn tin cho trai ruột Thẩm Bạc Kiều hỏi tới . Anh sẽ đến đón cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/toi-tung-bo-lo-ca-dai-ngan-ha-ytxd/chapter-1-mot-ngoi-sao.html.]

Năm phút , Thẩm Bạc Kiều gửi một đoạn voice:

— “Anh kẹt xe . Anh nhờ đồng nghiệp đến đón em, ở gần trường em nên sẽ tới nhanh thôi.”

Ngọn lửa đè nén cả buổi của Thẩm Tân Vũ lập tức bùng lên.

Cô gọi cả họ tên trai:

— “Thẩm Bạc Kiều! Không đến thì đừng hứa với em. Nuốt lời là tiểu nhân.”

Thẩm Bạc Kiều gãi đầu, dịu giọng dỗ dành:

— “Anh thật sự kẹt xe mà. Anh trai tới đón em sắp đến , đợi chút nhé. Anh gửi danh WeChat cho em.”

— “Không cần đón nữa, em tự về .”

— “Đừng quậy. Tối nay với em ăn ngoài, chuyện với em. Ăn xong về nhà.”

Thẩm Tân Vũ tức đến đỏ mặt, cầm điện thoại ở cổng trường.

Trời sắp tối nhưng đèn đường vẫn bật. Khắp phố và xe, ồn ào hỗn loạn. Cô tựa cột hành lang của cửa hàng ven đường, co , một tay ôm bụng. Một lúc , cô thật lòng cảm thấy bản tệ hại vô cùng. Tại con gái thứ gọi là “đèn đỏ” chứ?

Người khó chịu, trường học chuyện phiền phức. Thứ Sáu còn bắt buộc về nhà. Cái gia đình tồi tệ , ai về chứ?

Điện thoại “ting” một tiếng.

Thẩm Bạc Kiều gửi tới một tấm danh , Thẩm Tân Vũ cũng chẳng buồn , chẳng qua chỉ là tạm thời tài xế trai cô, căn bản cần thiết add WeChat, nhưng cô vẫn hỏi xem xe gì, biển bao nhiêu.

— “Xe Mercedes màu đen, còn biển nhớ. Dù cũng là biển Thụy Kinh.”

Thẩm Tân Vũ nhịn mà càm ràm. Anh trai cô rốt cuộc thiếu đáng tin đến mức nào ? Ngoài đường đầy Mercedes màu đen, cô tùy tiện lên xe ?

Cô dậm chân:

— “Người đó tên gì? Bao nhiêu tuổi?”

Thẩm Bạc Kiều lập tức gửi voice:

— “Là bạn đại học của , bằng tuổi . Em cũng gọi trai là .”

Thẩm Tân Vũ hai cái tên đó, gõ chữ: Bùi Tinh Dã?

— “.”

cái tên kéo lên xem danh . Ảnh đại diện WeChat của , nếu kỹ sẽ giống một bảng màu xanh đen. khi mở lớn mới phát hiện... Đó là một bầu trời xanh thẳm sâu hun hút. Những vì xa xôi mà rực rỡ, hợp thành một dải ngân hà, mang theo vẻ trống rỗng và huyền ảo.

Tên cũng .

Ảnh đại diện cũng ý vị. Chỉ mong lát nữa tới đừng là một con khủng long thì .

Thẩm Tân Vũ tắt màn hình điện thoại, mùa đông ở Thụy Kinh lạnh. Bên ngoài đồng phục cô mặc thêm một chiếc áo phao màu hồng sen nhạt, pha giữa hồng và xám, kín đáo và dịu dàng. Người qua xung quanh tấp nập, cô kéo chiếc mũ viền lông lớn lên đầu, như ngoài tất cả, cũng chẳng ai chú ý đến cô. Chỉ là tay quá lạnh. Trong lúc chờ , cô lấy điện thoại , mở ghi chú danh sách đồ ngày mai cần mua ở siêu thị. “Găng tay” ghi đầu tiên, ngoài còn thêm bảy tám món nữa. chỉ một lát thôi, ngón tay lạnh đến tê cứng. Cô ngẩng đầu bầu trời, âm u nặng nề, như thể phía đầu phủ một mái vòm băng thật dày, lạnh ngột ngạt, nhốt con bên trong. Tại sinh ở cái nơi quái quỷ chứ?

Không hiểu dâng lên một nỗi buồn.

Muốn .

lúc , phía đột nhiên gọi tên cô.

Giọng dễ .

Ấm áp như ngọc.

Thẩm Tân Vũ hít hít mũi, giấu cảm xúc, kéo cổ áo và mũ, xoay cả về phía đó, cong khóe môi, ánh mắt sâu thẳm mà nhàn nhạt. Anh bước về phía cô chút do dự, gió thổi tung vạt áo khoác dài . Thẩm Tân Vũ ngẩn hai giây. Dáng phóng khoáng thanh nhã, mang theo sự kiêu ngạo lạnh lùng. Một lúc khó mà phân biệt .

Mà đối phương dường như cố ý trêu cô, mỉm hỏi:

— “Anh là Bùi Tinh Dã. Đi với ?”

Nụ hề mang vẻ lưu manh khinh bạc, ngược giống một bài kiểm tra, xem cô dám tin tưởng một xa lạ .

Thẩm Tân Vũ kéo quai cặp, thản nhiên đáp:

— “Đi chứ.”

Sợ chắc? Khóe môi Bùi Tinh Dã cong lên một tia tán thưởng. Anh đ.á.n.h giá cô gái nhỏ mặt một lượt tháo đôi găng tay da cừu của đưa cho cô. Thẩm Tân Vũ bất ngờ, ngờ tay cô lạnh. Vậy thì chuyện chỉ bóng lưng nhận cô là ai cũng chẳng gì lạ.

— “Một chiếc là đủ .”

Cô chỉ lấy chiếc bên trái. Đeo xong đặt tay lên quai cặp, tay còn đút túi áo . Bùi Tinh Dã đưa nốt chiếc còn :

— “Đeo cả . Xe đỗ xa.”

Lần Thẩm Tân Vũ từ chối nữa. Cô nhận lấy cảm ơn. Bùi Tinh Dã hỏi:

— “Cặp nặng ?”

Cô lắc đầu. Hơi ấm lan dần nơi đầu ngón tay, giọng cũng trở nên giòn ngọt hơn:

— “Không nặng.”

Bùi Tinh Dã gật đầu, thêm gì nữa, cất bước dẫn cô về phía bãi đỗ xe. Khắp nơi đều là và xe. Bận rộn, ồn ào, chen chúc lọt nổi một giọt nước. Thẩm Tân Vũ cúi đầu theo đàn ông . Rất kỳ lạ, họ giống như đang xuyên qua một chiến trường hỗn loạn. Xung quanh ngổn ngang vô trật tự, nhưng con đường họ chẳng vật cản nào, từng dừng bước lấy một . Âm thanh hỗn loạn hai bên tựa như sóng nước một con thuyền lớn rẽ , cuộn trào lùi dần về , ảnh hưởng đến họ. Hôm nay cuối cùng cũng một chuyện khiến cô vui vẻ. Đôi mày cau chặt cả ngày của Thẩm Tân Vũ bất giác giãn . Cô ngẩng đầu bóng lưng đàn ông phía . lúc , đèn đường hai bên phố đồng loạt sáng lên. Ánh sáng bừng lên chiếu sáng cả thế giới, bóng tối nhanh chóng tan biến. Đôi vai rộng của đàn ông cũng phủ đầy ánh sáng.Mơ hồ như mang theo cả một dải ngân hà, rực rỡ, chói mắt.

Loading...