Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:56
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Tần Thư Nhụy ngủ dậy léo nhéo bám đuôi mẫu hậu, một mực đòi học.

Đây hiển nhiên là chuyện đáng mừng, nhưng e rằng Bệ hạ sẽ chẳng chịu cất công mời riêng một vị phu t.ử hậu cung chỉ vì Tần Thư Nhụy.

Dẫu xin ân sủng của Bệ hạ thì cũng đợi Công chúa lớn hơn chút nữa, ít nhất là lên tám tuổi, chứ bây giờ con bé vẫn còn quá nhỏ.

Hoàng hậu dỗ dành: "Hay là để Kính mẫu phi dạy con nhé? Kính mẫu phi của con là học rộng tài cao, từ thời thơ ấu ở quê nhà, phụ của nàng đặc biệt mời thầy đồ về tận nhà dạy dỗ. Mẫu hậu thấy tài học của nàng chẳng kém cạnh gì Thái phó của Thái t.ử ."

Kính phi kịp lên tiếng thì Nguyệt chiêu dung nhanh nhảu chen : "Công chúa học đàn ?"

Ngọc phi bật châm chọc: "Muội chỉ sợ tài gảy đàn của thất truyền mà ngày nào cũng đổi đủ trò dụ dỗ Công chúa học thế."

Tần Thư Nhụy kiên định đáp: "Con vẫn thích sách hơn."

Kính phi ân cần lên tiếng: "Được thôi, Kính mẫu phi cũng cô giáo của Công chúa đây. Chỉ cần con chịu học, Kính mẫu phi nhất định sẽ khuynh nang tương thụ."

"Cái gì nang cơ ạ?" Công chúa ngơ ngác hỏi.

Kính phi mỉm , nắm lấy tay Công chúa: "Có nghĩa là Kính mẫu phi sẽ dốc hết sức để truyền dạy cho con, giữ chút gì."

Ngọc phi trêu đùa: "Tốt quá , ngày thường Công chúa chạy sang cung Xuân Hòa nhất Ngọc mẫu phi ghen tị c.h.ế.t. là phong thủy luân lưu chuyển, nay cuối cùng cung Thần Hi của chúng cũng dịp rạng rỡ . Chỉ cần con chịu đến học mỗi ngày, Ngọc mẫu phi sẽ ngày ngày mài mực cho con."

"Con cũng mài mực đấy!" Công chúa lập tức tranh phần.

Hoàng hậu bật tiếp lời: " thế, Công chúa nhà giỏi giang lắm. Lúc bổn cung chữ, con bé cứ tranh giành đòi mài mực bằng , còn ép Dịch Nhạn cạnh giám sát xem con bé mài chuẩn cơ."

Cả gian phòng rộ lên tiếng rôm rả.

Tần Thư Nhụy chợt nhận điều gì đó, tò mò hỏi: "Sao hôm nay thấy Trần mẫu phi đến ạ?"

Quý phi vội vàng đáp lời: "Hôm nay nhận thư nhà, tin trong nhà chút chuyện nên Trần mẫu phi của con đang rầu rĩ, thiết ngoài."

Hoàng hậu nhíu mày, tắt nụ , quăng ánh mắt khó hiểu về phía Quý phi.

Hậu cung vốn dự chuyện triều chính. Các phi tần sống trong thâm cung, mù tịt tin tức bên ngoài. Ngay cả thư nhà gửi cũng qua xét duyệt nghiêm ngặt mới tới tay họ. Trong nhà rốt cuộc xảy chuyện tày đình gì, e là đến bản Trần mỹ nhân cũng lơ mơ chẳng rõ, một bức thư nhà cụt lủn thì thể rõ ràng bao nhiêu?

Tuy chẳng gì, nhưng họa đến thì vẫn gánh vác. Lỡ chiếu chỉ chu di cửu tộc ban xuống, bọn họ cũng khó lòng mạng. Không chừng hôm nay còn đang yên ấm dùng bữa trong cung, ngày mai bỗng dưng nhận thánh chỉ ban c.h.ế.t thì đành chịu c.h.ế.t thôi.

Tần Thư Nhụy gặng hỏi thêm nữa. Mẫu hậu từng dạy, những chuyện vui thì đừng nên cố hỏi tới cùng, trừ phi đối phương tự nguyện .

Cô bé mang theo chút điểm tâm tới thăm Trần mẫu phi, sẵn tiện mang bộ bài tự theo. Cô bé Trần mẫu phi thích trò , nhưng Mẫu hậu khuyên rằng lúc chắc Trần mẫu phi trò chuyện với ai, bảo cô bé hãy đợi qua ngày hôm nay hẵng tính.

Sau khi dùng xong ngọ thiện, Quý phi xách một cà mèn canh tổ yến hạt sen đến Ngự thư phòng. Vừa định bước , nàng chợt thấy cung nữ cạnh cứ cúi gằm mặt, lấm la lấm lét thụt lùi.

Nàng bước tới, đưa tay hất cằm cung nữ lên.

Cung nữ giật thót, hốt hoảng kêu lên: "Quý phi nương nương."

"Hoảng cái gì mà hoảng." Quý phi gắt gỏng.

Gương mặt thì bình thường, nhưng kiểu tóc điểm kỳ quặc.

Quý phi cất giọng hỏi kháy: "Cây trâm đầu ngươi, là Bệ hạ ban thưởng đúng ?" Trông cái độ bóng bẩy của viên mã não đỏ , chất lượng còn ăn đứt món quà Bệ hạ ban cho Công chúa ngày tết Đoan ngọ hôm qua.

"Vâng..." Cung nữ luống cuống đáp.

Quý phi buông tay, thêm lời nào. Trong cung sắp thêm một nữa , nàng thì chẳng để bụng , chỉ sợ rước về một cô nương suốt ngày sướt mướt lóc ỉ ôi bên tai như Trần mỹ nhân thì nàng chịu nổi.

Nàng thong thả bước Ngự thư phòng, nhún hành lễ: "Thần thỉnh an Bệ hạ, Bệ hạ vạn an."

"Ngồi ." Bệ hạ đáp, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Quý phi nhẹ nhàng đặt bát canh tổ yến sang một bên, tiến lên mài mực cho Bệ hạ. Mài mực vốn là công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, ngoại trừ đôi tay, bộ phận khác đều cử động, cấm hỏi han, cấm dòm ngó. Lỡ ánh mắt vô tình lạc mà Bệ hạ bắt gặp thì hậu quả chỉ đơn giản là cấm túc cho Ngự thư phòng nữa.

Bệ hạ gập tấu chương trong tay , sang quan sát Quý phi. Quý phi hôm nay diện một bộ y phục xanh lam thanh tao, diễm lệ rực rỡ khiến chẳng thể rời mắt.

Nàng khẽ nghiêng đầu, đón lấy ánh mắt của Bệ hạ, e ấp hỏi: "Thần ?"

"Ái phi tiên tư dật mạo, quốc sắc thiên hương, , vô cùng ." Bệ hạ dậy, mơn trớn vuốt ve gò má nàng.

Quý phi nũng nịu né tránh: "Cẩn thận dính mực bây giờ."

Nàng bước tới cạnh chiếc nhuyễn tháp, mở nắp hộp thức ăn, ríu rít : "Thần tự tay chưng bát canh tổ yến ngân nhĩ đấy, đây là đầu tiên thần xuống bếp, Bệ hạ nhất định nếm thử xem ngọt nhé."

Nàng tự tay bưng bát, múc một thìa đưa tới tận miệng Bệ hạ. Bệ hạ nhẹ nhàng đặt tay lên tay nàng. Bàn tay múp míp, da thịt chùng nhão của ngài phủ lên đôi bàn tay thon thả ngọc ngà của Quý phi.

Hai âu yếm đường mật một lúc, Quý phi cởi hài trèo lên nhuyễn tháp, nửa tựa hẳn lòng Bệ hạ nỉ non: "Bệ hạ, thần xin ân sủng cho Công chúa."

"Nói ." Bệ hạ lên tiếng.

Quý phi rủ rỉ: "Sáng nay Công chúa bỗng dưng nằng nặc đòi học chữ. Chẳng là chuyện vô cùng đáng mừng ? Mấy hôm các tỷ còn lo Công chúa lười học, lớn lên một chữ bẻ đôi . Nay Công chúa tự giác học, thật đỡ bao nhiêu rắc rối. Bệ hạ thấy đúng ?"

"Ừm." Bệ hạ lờ mờ đoán ý đồ của nàng: “Thích sách đúng là chuyện . Thế nhưng Công chúa sống trong hậu cung, mời thầy trong nhiều điều bất tiện, thôi thì bỏ . Hoàng hậu cũng là học rộng tài cao, cứ để Hoàng hậu đích chỉ dạy là ."

Quý phi nắn bóp vai cho Bệ hạ, nũng nịu vòi vĩnh: "Bệ hạ... Hoàng hậu nương nương dẫu cũng bằng một vị phu t.ử thực thụ. Triều nữ quan, Bệ hạ cứ chọn một vị dạy dỗ Công chúa, gì to tát ạ."

"Nói năng hồ đồ." Bệ hạ cau mày. May mà lực tay của Quý phi vặn, Bệ hạ mải đắm chìm trong sự khoan khoái nên chẳng buồn nổi giận: “Nữ quan triều hậu cung dạy học thì cái thể thống gì."

Quý phi mím môi, chuyện tìm thầy giáo coi như bế tắc.

Nàng bèn chuyển hướng: "Thôi , Hoàng hậu nương nương học rộng tài cao, Kính phi bác cổ thông kim, để các tỷ trong hậu cung chỉ dạy cũng . Thế nhưng, các tỷ cũng chỉ ru rú trong thâm cung, tầm hạn hẹp. Hay là thế ... Mỗi tháng khi Tề nhi hậu cung thỉnh an, để nó mang theo sách vở, chữ họa học giảng giải thêm nửa ngày cho Công chúa ạ?"

"Ha..." Bệ hạ bật giấu nổi vẻ chê bôi: “Tề nhi thể nhớ nổi hôm qua Thái phó dạy cái gì là may phúc lắm , còn mong nó nhớ bài học từ một tháng ?"

"Tề nhi gì đến nỗi tệ thế." Quý phi giận dỗi bênh vực.

Bệ hạ vỗ nhẹ lên tay nàng dỗ dành: "Được , tệ tệ, võ nghệ của Tề nhi cũng khá lắm."

Quý phi đảo mắt một vòng, tiếp: "Thần Tề nhi học hành , thế còn... Hòa nhi thì ạ? Hòa nhi học giỏi mà, chỉ điều sức khỏe yếu chút thôi."

"Thôi , để trẫm suy nghĩ thêm." Bệ hạ đành bất lực nhượng bộ.

Quý phi tươi rạng rỡ: "Thần mặt Công chúa tạ ơn Bệ hạ. Có một vị phụ hoàng như Bệ hạ, quả là phúc phần lớn lao của Công chúa."

Đêm xuống, Quý phi sửa soạn ngủ thì chợt An Hòa buột miệng nhắc chuyện "Trần mỹ nhân cả ngày hạt gạo c.ắ.n đôi". Nàng giật b.ắ.n bật dậy, vội xỏ hài, khoác vội chiếc áo ngoài: "Cả ngày ăn uống gì , bổn cung qua xem ."

"Ấy, Quý phi nương nương." An Hòa quýnh quáng đuổi theo, nếu nương nương đoan trang điềm đạm một chút thì nàng theo kịp, chứ nương nương như bay thế thì ai mà bì .

Nàng đẩy cửa điện thiên xông thẳng gian trong, chẳng buồn tiếng nào liền phịch xuống bên giường Trần mỹ nhân.

Trần mỹ nhân mặt tường, mãi chẳng chịu đầu .

Chừng độ tàn một tuần , nàng mới rón rén nửa khuôn mặt . Thấy đến là Quý phi, nàng thở phào nhẹ nhõm, lồm cồm dậy, làu bàu: "Nương nương ? Làm tần giật b.ắ.n , còn tưởng trong cung ma chứ."

"Bổn cung còn tưởng ngủ ." Quý phi phát mạnh vai nàng một cái, rũ bỏ sạch sành sanh dáng vẻ chim nhỏ nép Bệ hạ, cáu kỉnh hỏi: "Muội giở chứng gì thế hả? Cả ngày chịu ăn uống gì."

"Nương nương thừa còn gì, tần đang rầu rĩ." Trần mỹ nhân bó gối, giọng rầu rĩ.

Quý phi đành nuốt giận, hít một thật sâu kiên nhẫn khuyên bảo: "Làm thì ích gì chứ? Muội chuyện gì xảy mà cứ sồn sồn lên thế, chỉ là vạ lây, lánh một thời gian là sóng yên biển lặng thôi. Muội nhịn ăn nhịn uống sinh bệnh đấy, Bệ hạ , ngài tự khắc lờ mờ hiểu lý do sầu thảm, chừng rước họa cho gia tộc đấy."

Trần mỹ nhân rơm rớm: "Nếu chuyện tày đình, phụ chẳng thư báo tin. Chắc phụ cầu xin cho ông đây mà. ông chốn thâm cung thâm hiểm nhường nào, mở miệng cầu xin... nhỡ hớ câu nào, mạng c.h.ế.t thì chẳng tiếc, chỉ sợ liên lụy đến cả gia tộc."

"Phụ chắc cũng chẳng ngốc đến thế , thâm cung hiểm ác thế nào ổng chả , đời nào ổng ép cầu xin, đừng lo bò trắng răng. Nhỡ cứ khăng khăng chạy xin xỏ, câu chữ , tình chẳng xin mà Bệ hạ sinh nghi sự câu kết giữa tiền triều hậu cung thì lúc đó mười cái mạng cả nhà cũng đền nổi ." Quý phi dứt lời, thấy Trần mỹ nhân càng lúc càng thiểu não, liền đập một nhát rõ đau lên đùi nàng an ủi: "Thôi , đừng ủ rũ nữa, bổn cung nghĩ cách dò hỏi tình hình giúp chứ gì."

"Dò hỏi kiểu gì ạ?" Trần mỹ nhân vội vàng tóm chặt lấy tay Quý phi: “Nương nương tuyệt đối đừng xin xỏ hộ đấy nhé, nhỡ ..."

"Chậc, tưởng bổn cung ngốc giống chắc." Quý phi trừng mắt: “Bổn cung quý cái mạng lắm. Ý bổn cung là, chờ tháng Tề nhi và Hòa nhi cung thỉnh an, bổn cung sẽ tiện miệng hỏi thăm một câu."

Trần mỹ nhân lo âu: "Thế , mỗi Hoàng t.ử hậu cung bái kiến đều giám sát, nếu họ bẩm báo lên Bệ hạ thì..."

"Trời ơi phiền phức quá mất." Quý phi cũng phát cáu. Nàng vắt óc mãi mới nghĩ một kế hoạch hảo, Trần mỹ nhân phủ nhận phũ phàng: “Cháu trai chẳng là bạn đồng môn của Tề nhi ? Bổn cung chỉ hỏi bâng quơ chuyện học hành dạo thế nào, tiện mồm nhắc khéo đến cháu trai . Chỉ cần cháu vẫn khỏe mạnh bình an thì chứng tỏ trong nhà chắc biến cố gì lớn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-8.html.]

Cháu trai bình an chắc gia đình bình an, Tam hoàng t.ử ngày thường cũng chẳng quan tâm gì đến kẻ , liệu bạn học của sống c.h.ế.t .

Trần mỹ nhân cũng hiểu, việc Quý phi vì nàng mà sức tới bước là một ân tình lớn lao. Nàng thể đòi hỏi thêm, cũng chẳng nên bộc lộ sự lo âu khiến Quý phi buồn lây.

Nàng nhích gần, ngả đầu tựa vai Quý phi, chân thành : "Tần đa tạ Quý phi nương nương. Sau nương nương sai bảo chuyện gì, cũng xin muôn c.h.ế.t từ nan."

"Thật ?" Quý phi ném ánh mắt đầy nghi ngờ: “Vậy bổn cung bảo sách ?"

Trần mỹ nhân: "..." Nàng lẳng lặng rụt đầu .

"Hừ..." Quý phi nhạt: “Bổn cung thừa mà. bổn cung khuyên một câu, xem, Công chúa nay bắt đầu học, yến tiệc tết Đoan ngọ xong, Hoàng hậu nương nương bù đầu với công việc hậu cung, hầu hạ Thái hậu, đến thời gian rảnh rỗi bên Công chúa còn chẳng lấy một khắc, lấy rảnh mà đ.á.n.h bài với . Bổn cung thì , bổn cung còn hầu hạ Bệ hạ, lúc nào cũng rảnh rỗi hầu bài , chán ?"

"Tần gì mà chán." Trần mỹ nhân đáp tỉnh rụi: “Thiếp lôi cung nữ thái giám trong cung chơi cùng, chẳng cũng như cả ?"

"Được, chán là ." Quý phi ngáp ngắn ngáp dài: “Xích trong, bổn cung buồn ngủ ."

"Nương nương về cung của mà ngủ chứ." Trần mỹ nhân càu nhàu ngoan ngoãn dịch trong nhường một nửa giường.

Quý phi hùng hồn đáp trả: "Bổn cung về để mặc ngày mai tuyệt thực hả? Bổn cung là Quý phi, nghĩa vụ giúp Hoàng hậu nương nương trông nom hậu cung. Muội đổ bệnh đấy, ăn với Hoàng hậu nương nương đây."

Trần mỹ nhân lườm Quý phi một cái, kéo chăn đắp chung.

Sáng hôm , khi các phi tần đến cung Hoàng hậu thỉnh an, phát hiện thêm một gương mặt mới. Nàng chính là cung nữ Quý phi chạm mặt ngoài Ngự thư phòng hôm qua.

"Thần thỉnh an Quý phi nương nương." Nàng cung kính lên hành lễ.

Quý phi xua tay, thản nhiên : "Miễn lễ, ." Nàng đến muộn nên đoán chừng vị hành lễ với các tỷ khác .

Hoàng hậu cất lời: "Vị là Lâm mỹ nhân mới sắc phong, điện Cảnh Phúc hiện đang trống nên bổn cung sắp xếp cho nàng ở tạm bên đó. Lâm mỹ nhân , dạo bổn cung bận rộn nhiều việc, e là lúc sơ sót, nếu thiếu thốn thứ gì thì cứ việc với bổn cung."

Lâm mỹ nhân vội vàng lên thưa bẩm: "Tạ ơn Hoàng hậu nương nương quan tâm, tần vô cùng cảm kích ạ."

Hoàng hậu tiếp tục căn dặn: "Cung Cảnh Phúc chỉ một , sợ là hưu quạnh. Cung Cảnh Minh ngay sát bên cạnh, thể năng qua trò chuyện cùng Nguyệt chiêu dung và Liễu tiệp dư. Còn chuyện thỉnh an mỗi sáng, ba cứ tự bàn bạc sắp xếp với nhé."

Quý phi trêu chọc: "Ba luân phiên thì còn gì sướng bằng. Nương nương ban ân sủng cho cung Cảnh Minh, thần ghen tị đấy."

Hoàng hậu bật : "Muội sợ hậu cung thiếu ? Vài năm nữa đến đợt tuyển tú, cung Cảnh Minh cũng chẳng hưởng ân sủng mấy năm nữa ."

Chuyện của Trần gia vẫn cứ lơ lửng đầu, Trần mỹ nhân thỉnh thoảng thót tim nơm nớp. Trải qua những ngày dài phấp phỏng, cuối cùng cũng đến ngày Hoàng t.ử cung thỉnh an.

Các Hoàng t.ử thường cung sớm, đúng buổi sáng. Trước đây giờ , phần lớn thời gian Công chúa vẫn thức giấc, mà thức thì cũng trốn tịt trong phòng bày trò nghịch ngợm, con bé chẳng mảy may đoái hoài gì đến mấy vị ca ca .

hôm nay thì khác, Bệ hạ đặc cách ân chuẩn cho Thái t.ử lưu hậu cung thêm hai canh giờ để rèn chữ cho Công chúa.

Cô bé dặn dò Phán Nhi cả chục bận, qua dặn Mẫu hậu thêm chục nữa, nhất định đ.á.n.h thức cô bé dậy từ sớm. Chiều nào cũng Kính mẫu phi kèm cặp chuyện bài vở, thi thoảng ngài thủ thỉ kể chuyện bên ngoài cung. Lần nào nhắc đến chủ đề , Ngọc mẫu phi cũng chen ngang, vẽ hàng loạt viễn cảnh món ngon vật lạ ngoài cung, nào là bánh xốp nhà ai trong hoàng thành thơm lừng nhất, báo hại Kính mẫu phi nửa đùa nửa thật mắng cho một trận mới chịu ngậm miệng.

Cô bé nôn nao nhờ Thái t.ử ca ca hậu cung nhớ mua giúp chân giò heo của quán Mã Gia Hương mang .

Hoàng hậu xong nhịn , khẽ nhéo má con gái cưng: "Thái t.ử ca ca dạy con học, chứ chơi với con . Con giả vờ thì cũng dáng chăm chỉ hiếu học một chút, kẻo Bệ hạ cho Thái t.ử ca ca nữa ."

"Dạ!" Tần Thư Nhụy dõng dạc đồng ý: “Con nhất định sẽ giả vờ thật xuất sắc!"

Và thế là, ngày hôm , Công chúa bày vẻ mặt vô cùng hiếu học, mè nheo giục Điện hạ mau chóng chỉ dạy. Đợi đến khi tất cả sách vở bày biện ngay ngắn bàn, cô nàng mới bắt đầu lân la kể lể về cái chân giò to bự chảng của tiệm Mã Gia Hương.

Thái t.ử từ tốn giải thích: "Tiệm Mã Gia Hương cách đây xa lắm. Ta đến thỉnh an mẫu hậu thì qua bái kiến phụ hoàng , đợi mang đến nơi chắc chân giò nguội lạnh mất . Hơn nữa, cũng sống trong cung, ngày nào cũng tự do xuất cung, chắc mang cho ."

"A..." Công chúa ỉu xìu, cô bé đinh ninh Thái t.ử ca ca thể xuất cung là thể ghé Mã Gia Hương, tới Mã Gia Hương là mua chân giò, mua chân giò là mang cung, mang cung là cô bé sẽ chén no nê. Cô bé vạch sẵn kế hoạch hảo suốt nửa tháng trời, vốn định c.ắ.n răng chờ thêm một tháng nữa là thấy phiền não lắm , ai dè tháng cũng chẳng tia hy vọng nào.

Thái t.ử thấy cô nhóc mặt xị như bánh bao chiều, trong lòng cũng xót xa, bèn an ủi: "Hay là thế , hôm bảo thị tùng trả tiền , dặn dò ông chủ cẩn thận. Sáng sớm lúc lâm triều sai thị tùng lấy, đợi phụ hoàng hạ triều chắc cũng kịp lúc, đến chỗ mẫu hậu tuy nguội một chút nhưng chắc hương vị vẫn còn thơm ngon."

"Ca ca thật chứ?" Tần Thư Nhụy vui sướng đến mức quăng luôn cả bút.

"Thật mà." Thái t.ử khẳng định: “Giờ còn học nữa ?"

Tần Thư Nhụy: "..."

Thành thực mà , niềm đam mê học hành của cô bé bốc sạch sành sanh , dạo cô bé chẳng còn hứng thú học hành gì sất.

nể tình Thái t.ử ca ca vẻ dạy dỗ, thôi thì cô bé đành miễn cưỡng lọt tai vài ba câu .

Bình thường mỗi khi Tam hoàng t.ử và Ngũ hoàng t.ử đến thăm mẫu phi, Trần mỹ nhân rúc trong phòng ngủ nướng. Hôm nay nàng tự dưng dậy sớm, dậy sớm đành, còn dư dả thời gian dự thính bên cạnh mẫu phi, khiến hai vị Hoàng t.ử khỏi ngạc nhiên.

Hai vị hoàng t.ử vẫn rôm rả chuyện trò những việc vụn vặt thường ngày với mẫu phi, chẳng gì đặc biệt. Trần mẫu phi sững sờ một bên, sắc mặt dẫu nhợt nhạt nhưng từ đầu chí cuối tịnh hé răng nửa lời.

Tam hoàng t.ử thầm nghĩ, chắc mẩm là Trần mỹ nhân đ.á.n.h bài thua mẫu phi nên phạt dậy sớm giả câm. Ngũ hoàng t.ử tuy ngoài miệng khuyên đừng nên tự tiện suy diễn, nhưng trong bụng cũng gật gù đồng tình.

Trần mỹ nhân cháu trai bình an vô sự, tảng đá đè nặng trong lòng mới vơi đôi chút, nhưng ngoài mặt vẫn dám mảy may để lộ, cứ căng cứng như dây đàn, cố vẻ uy nghiêm để tránh ánh mắt dòm ngó của đám thái giám chầu rìa.

Nàng mang ơn Quý phi, vẫn nơm nớp lo sợ, mãi đến khi nhận thư nhà tháng , thấy dòng chữ báo bình an của phụ , nàng mới thở phào nhẹ nhõm thực sự. Thế là khôi phục cái nết ăn no ngủ kỹ, rủ rê Công chúa và các tỷ tụ tập đ.á.n.h bài.

Hoàng hậu Công chúa kể, hôm qua đường đến cung Thần Hi, cô bé trông thấy một tiểu thái giám đang ì ạch kéo một chiếc xe đẩy bằng gỗ to tổ chảng. Chẳng may đường xóc, hàng loạt quả dưa hấu lăn lông lốc xuống đất. Cô bé và tỳ nữ mỗi ôm vội một quả chạy đuổi theo, hỏi tiểu thái giám định đem dưa .

Thái giám bẩm báo, đây là dưa do cung nữ chê lấy.

Theo lệ cũ, mỗi năm tháng Bảy, tháng Tám và tháng Chín, ăn kẻ ở trong cung mỗi ngày đều ban thưởng một quả dưa hấu để giải nhiệt. cung nữ thì kiêng ăn đồ mang tính hàn, nhỡ ăn đau bụng, mặt quân vương mà lỡ rớt thì thật thất lễ. Không ăn thì dưa cũng chẳng thể để trữ trong phòng mãi, lâu ngày sẽ bốc mùi hôi thối. Hết cách, bọn họ đành ném bỏ tất.

Công chúa xong liền kêu thèm ăn, thế là vung tiền mua sạch đống dưa hấu tròn lẳn . Cô bé dõng dạc tuyên bố từ nay ai dưa hấu cứ lén mang đến cung Phụng Minh bán cho cô bé, Mẫu hậu dặn , hoang phí lương thực.

Khổ nỗi, tiểu Công chúa bụng nào chứa cho hết ngần dưa, thành thử dưa hấu chất thành núi trong cung Phụng Minh.

Hoàng hậu bèn sai lôi dưa mở tiệc dưa hấu kéo dài hai ngày liền, cho cung nữ thái giám phiên ăn cho thỏa thích. Chẳng sợ đau bụng, đau thì cứ xin nghỉ ngơi hai ngày, Bệ hạ cũng lui tới chốn , sợ gì chuyện ngự tiền thất nghi.

Nàng định tâu lên đổi phần dưa hấu mỗi ngày thành thứ khác, chằng hạn như nước ô mai, canh ngân nhĩ, hoặc thêm một đĩa ngó sen trộn chua ngọt thanh mát cho bữa tối. Ân điển thì thiết thực mới gọi là ân điển, chứ kiểu đãi bôi thì phỏng ích lợi gì. Người chẳng sơ múi gì, hoàng cung tốn một khoản tiền vô ích, thật sự cần thiết.

Nàng truyền gọi kiệu phượng, định bụng sang bàn bạc chuyện với Ngọc phi.

Kiệu nửa đường, bỗng bắt gặp một cung nữ đang quỳ rạp bên đường thút thít .

Nàng phất tay hiệu dừng kiệu. Dịch Nhạn vội bước tới hỏi dò: "Cớ lóc ở đây?"

Cung nữ , thấy kiệu phượng của Hoàng hậu thì vội vàng dập đầu lóc ỉ ôi: "Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, nô tỳ mạo phạm Lâm mỹ nhân, nên ngài phạt quỳ ở đây một canh giờ để hối ."

Hoàng hậu nhíu mày. Ấn tượng của nàng về Lâm mỹ nhân vốn , nàng luôn giữ thái độ cung kính hiền hòa, tính tình hệt như Nguyệt chiêu dung .

Nàng gặng hỏi: "Cớ nông nỗi ?"

Cung nữ ấp úng: "... Nô tỳ, nô tỳ lỡ lỡ tay đụng trúng Lâm mỹ nhân."

"Không thể nào." Hoàng hậu quả quyết: “Lâm mỹ nhân bụng hẹp hòi như thế, thể... Các ngươi vốn dĩ cùng là cung nữ, lẽ nào giữa ngươi và nàng hiềm khích gì từ ?"

Cung nữ liên tục lắc đầu nguầy nguậy.

Hoàng hậu cất cao giọng: "Những lời ngươi nửa điểm dối trá nào ? Nếu ngươi thật, bổn cung sẽ miễn tội và cho ngươi lui, đó sẽ điều tra ngọn ngành. Nếu đúng như ngươi thì chẳng cả, nhưng nếu ngươi dám dối trá nửa lời, bổn cung lập tức tống cổ ngươi khỏi cung."

"Đừng... nương nương!" Cung nữ sợ hãi lết gối lên hai bước, lắp bắp: “Nương nương, nô tỳ, nô tỳ và Lâm mỹ nhân đây quả thực hiềm khích... nhưng chẳng chuyện tày đình gì, đáng để bẩn tai nương nương."

"Bổn cung mang trọng trách quản lí lục cung, bất cứ chuyện gì xảy trong hậu cung dù đều là chuyện trọng đại cả." Hoàng hậu bước xuống khỏi kiệu phượng, nghiêm giọng.

Cung nữ bèn thú nhận: "Nô tỳ, nô tỳ... Nô tỳ và Lâm mỹ nhân cùng hầu hạ trong Phật đường, cự cãi vài câu, nô tỳ, nô tỳ trong lúc kích động tát Lâm mỹ nhân một bạt tai... Bây giờ Lâm mỹ nhân trách phạt, nô tỳ xin nhận tội."

"Chỉ thôi ?" Hoàng hậu truy vấn gắt gao.

Cung nữ cúi gầm mặt, nước mắt ngắn dài tuôn rơi, tuyệt nhiên dám thành tiếng. Nàng phân vân đắn đo nên khai hết sự thật .

"Bỏ ." Hoàng hậu thừa hỏi thêm cũng vô ích, những lời thốt khỏi miệng nàng chừng mực nửa hư nửa thực. Chi bằng tự sai điều tra thì hơn.

Chuyện , nàng nhất thiết tra hỏi cho lẽ.

Dẫu oai phong là Hoàng hậu nương nương, cung nhân phạm thì cũng chỉ thể chiểu theo cung quy mà trừng trị, nếu đ.á.n.h đến c.h.ế.t thì bẩm báo với Bệ hạ mới . Giả sử Lâm mỹ nhân vì thù hằn cá nhân mà lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t một cung nữ nào đó, e rằng hậu quả sẽ khôn lường. Dù ở bất cứ , c.h.ế.t đều là trọng tội. Nàng kéo Lâm mỹ nhân khỏi vũng bùn khi nàng kịp nhúng chàm.

Đó chính là bổn phận thiêng liêng của một bậc Mẫu nghi thiên hạ.

 

Loading...