Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:55
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Thư Nhụy cầm bó hoa mẫu đơn hái, lúc sắp đến cung Xuân Hòa thì bắt gặp một bé trai cao hơn chừng một cái đầu đang cau mặt mày, đang cự cãi gì với cung nữ bên cạnh.
Cung nữ nọ vóc nhỏ thó, trông cũng chẳng cao hơn bé là bao.
Đột nhiên, cung nữ đó đ.á.n.h thịch một tiếng quỳ sụp xuống, dập đầu hai cái lắp bắp gì đó.
Cậu bé bỗng nổi giận đùng đùng, giơ chân định đá cung nữ .
Tần Thư Nhụy co cẳng chạy vội tới, nhưng vẫn chậm một nhịp. Cung nữ nọ đá ngã lăn đất, vội vàng lồm cồm bò dậy quỳ ngay ngắn, run lẩy bẩy vì sợ hãi.
Tần Thư Nhụy đẩy mạnh bé một cái. Sức cô bé tuy lớn nhưng vì xuất hiện quá bất ngờ, bé kịp đề phòng, loạng choạng lùi ba bước. Nhân cơ hội đó, Tần Thư Nhụy bước tới chắn ngang mặt cung nữ, đôi mắt tròn xoe trừng trừng bé.
Cô bé dõng dạc : "Huynh đ.á.n.h tỷ ."
Cung nữ vội vàng dập đầu lia lịa: "Là nô tỳ tự sai, là của nô tỳ, nô tỳ xin chịu phạt."
Tam Hoàng t.ử đắc ý vênh mặt: "Nghe thấy ? Bản ả cũng nhận . Ả vỡ chiếc vòng tay định tặng cho mẫu , đương nhiên là phạt."
Phán Nhi cúi , ghé sát tai Công chúa nhắc khéo: "Công chúa, đây là Tam Hoàng tử."
"Ồ." Tần Thư Nhụy thờ ơ đáp một tiếng, sang Tam Hoàng tử, vặc : "Tỷ vỡ vòng ngọc của chứ vỡ , tại đ.á.n.h ?"
"Ả đền nổi." Tam Hoàng t.ử hừ lạnh: “Ta chỉ đá ả một cái, là hời cho ả lắm ."
Tần Thư Nhụy lý luận: "Mẫu hậu , cung nữ mười ba tuổi bán cung cho đến năm hai mươi lăm tuổi, nghĩa là tỷ bán mười hai năm tuổi thanh xuân của cho . Thời gian là thứ quý giá nhất đời, ngàn vàng vạn bạc cũng mua . Cho nên nếu tỷ lỡ tay vỡ đồ của thì đừng tính toán quá gì, tỷ cố ý. Nếu tính toán cho rạch ròi, cái chúng nợ họ, khi cả đời cũng chẳng trả hết ."
"Hả..." Tam Hoàng t.ử cho hồ đồ. Cậu cảm thấy gì đó sai sai, nhưng con bé bảo đó là lời Mẫu hậu . Lời Mẫu hậu thể sai : “Ngươi là Công chúa ? Ồ... ngươi là của ."
"Ta mới thèm một ca ca như ." Tần Thư Nhụy hừ lạnh một tiếng: “Trừ phi tỷ tỷ tha thứ cho , nếu tuyệt đối ."
"Ngươi tha cho ?" Tam Hoàng t.ử sang cung nữ cộc lốc hỏi.
Cung nữ hoảng hồn, luống cuống: "Nô tỳ dám!"
Tần Thư Nhụy kéo tay cung nữ, khuyên nhủ: "Tỷ tỷ mau lên , tỷ cứ việc của , mặc kệ bọn . Huynh tài giỏi thế cơ mà, cần ai quản."
Cung nữ dè dặt Công chúa, lén liếc Tam Hoàng tử. Tam Hoàng t.ử hậm hực gật đầu, nàng mới vội vàng cáo lui.
"Có chuyện gì mà cãi ầm ĩ thế?"
Tần Thư Nhụy ngẩng đầu lên, thấy một ca ca cao hơn cả hai đứa đang sải bước tới.
Tam Hoàng t.ử lập tức hành lễ: “ Thần tham kiến Thái t.ử điện hạ."
Thấy Tần Thư Nhụy vẫn cứ trơ đó, bụng huých tay nhắc: "Mau hành lễ ."
Tần Thư Nhụy bướng bỉnh: "Nếu hùa một phe với , mới thèm hành lễ."
Lữ Triết Chính vỗ vỗ vai Tam Hoàng t.ử hiệu bình , khó hiểu hỏi: "Hùa một phe là ? Ta mới thỉnh an mẫu hậu xong, định rẽ qua chỗ Trương mẫu phi, thành một phe với Tam ?"
Tần Thư Nhụy lập tức dẩu môi mách lẻo: "Huynh đá cung nữ một cái."
Tam Hoàng t.ử huých con bé một cú, tức tối: "Này! Sao kể rõ đầu đuôi câu chuyện hả! Là ả vỡ vòng ngọc định tặng mẫu phi mà."
Tần Thư Nhụy huých lảo đảo, suýt ngã lòng Phán Nhi, bèn lên giọng đanh đá: "Vậy thì cũng đá tỷ ."
"Thôi , thôi ." Lữ Triết Chính thấy hai đứa càng cãi càng hăng, sắp xông đ.á.n.h đến nơi, đành vội vàng giảng hòa: "Tam , trong cung quy củ của trong cung, nô tài phạm cũng phép động tay động chân đ.á.n.h . Người quân t.ử “an lễ nhạc lợi, cẩn thận nhi vô đấu nộ, thị dĩ bách cử nhi bất quá dã”. Tam quên hết ?"
Thái t.ử tuôn một tràng triết lý lộn xộn, Tần Thư Nhụy chẳng hiểu mô tê gì, cũng chẳng đoán rốt cuộc đang bênh vực bênh vực Tam hoàng tử.
Lúc bước qua cổng cung, cô bé cố ý kéo giãn cách với Tam hoàng tử, khẽ khàng thì thầm hỏi Thái tử: "Thái t.ử ca ca, ban nãy cái gì mà... quân tử... gì cơ?"
Lữ Triết Chính nhướng mày, con bé ngoắt thái độ nhanh thật, nãy còn hung hăng như gà chọi, giờ gọi ca ca ngọt xớt.
Cậu nhẫn nại giải thích: "Quân t.ử an lễ nhạc lợi, cẩn thận nhi vô đấu nộ, thị dĩ bách cử nhi bất quá dã. Ý quân t.ử luôn thận trọng, hành xử nóng nảy, quá khích."
"Giỏi quá mất." Tần Thư Nhụy trầm trồ: “Kính mẫu phi và Thẩm mẫu phi thỉnh thoảng cũng mấy câu lọt lỗ tai, đó là mật ngữ gì ?"
Lữ Triết Chính bật sảng khoái: "Không , do còn nhỏ quá đấy thôi. Đợi lớn lên, sách thì cũng tự những câu như ."
Đọc sách ư...
Lát về cô bé thưa với Mẫu hậu, cô bé cũng sách.
Tần Thư Nhụy Trương mẫu phi và Tam hoàng t.ử lâu ngày gặp, ắt hẳn bao điều tâm tình riêng nên cô bé bèn kéo Thái t.ử điện hạ ngoài sân chơi chứ trong.
Lữ Triết Chính tinh ý nhận ánh mắt Công chúa cứ dán chặt tên thị tùng phía . Cậu ngoái đầu , lập tức hiểu vấn đề bèn vẫy vẫy tay gọi thị tùng tiến lên.
Tên thị tùng nhanh nhạy hiểu ý, hai tay dâng lên chiếc đèn hình chim hạc.
Con hạc lớn bằng nửa Công chúa, tinh xảo sống động như thật. Vài đám mây trang trí xung quanh còn thể lay động theo từng nhịp bước chân cầm.
Lữ Triết Chính tự tay nhận lấy chiếc đèn, đưa tới mặt cô bé: "Cái vốn dĩ mua cho đấy. Vừa nãy ghé cung Phụng Minh gặp , định bụng lát nữa gặp sẽ tận tay trao tặng để thêm phần thành ý."
Tần Thư Nhụy vội nhận lấy ngay mà khép nép nhún tạ : "Ban nãy ngoài cung Xuân Hòa, mải tức giận nên kịp hành lễ với Thái t.ử ca ca, mong Thái t.ử ca ca đừng trách tội."
"Chỉ là một cái lễ thôi mà, trách tội gì." Lữ Triết Chính đưa chiếc đèn tới gần thêm chút nữa: “Muội cầm lấy ."
Lúc Tần Thư Nhụy mới hớn hở đưa tay nhận lấy. Cầm lồng đèn thử hai bước, ngắm nghía những áng mây bồng bềnh chuyển động chân, gương mặt nhỏ nhắn nở rộ như hoa xuân. Chẳng từ lúc nào, cô bé sung sướng chạy quanh Lữ Triết Chính hai vòng.
Cô bé ngẩng khuôn mặt rạng rỡ lên hỏi: "Ca ca tìm chiếc đèn thế? Đẹp quá chừng."
Lữ Triết Chính mỉm : "Ở ngoài cung đấy. Hôm nay là tết Đoan ngọ, ngoài cung chỗ nào cũng bày bán lồng đèn, đủ các loại hình thù hoa văn luôn. Nào là cua, tôm xanh, mẫu đơn, hoa sen, chim yến... Ta thích hình gì nên đành chọn một cái an nhất. Chim hạc tượng trưng cho điềm lành, nghĩ chắc ai cũng thích."
Tần Thư Nhụy dỏng tai lắng , ánh mắt ánh lên vẻ khao khát khôn cùng.
Cô bé thủ thỉ: "Tề mẫu phi cũng nhắc đến chuyện ngoài cung. Ngài bảo vải thiều ở quê ngài là ngon nhất, khi cung, năm nào ngài cũng ăn một mâm đầy vải thiều. Về tới hoàng thành, nếm thử bánh xốp nhân vải thiều trong cung, ngài cứ chê tươi ngon bằng trái cây quê nhà. Ta bảo cũng xuất cung ngoài chơi, Thẩm mẫu phi bảo, đợi lớn lên, gả chồng thì mới khỏi cung."
Lữ Triết Chính rủ mắt xuống, trầm ngâm tiếng nào.
Thú thực, đây vẫn luôn ghen tị với vị , ghen tị vì con bé sống ở hậu cung, lúc nào cũng thấy mẫu hậu. xong những lời ngây ngô , bỗng dưng còn ghen tị nữa.
Muội của lớn ngần mà lẽ còn từng thấy cổng cung, e là cũng chẳng cơ hội. Phụ hoàng coi con bé như con tin của nước Phù, dẫu chọn phò mã cho con bé thì cũng sẽ chọn một vị đại thần tâm phúc của ngài. Thành xong, chẳng qua cũng chỉ là đổi một nơi khác để giam lỏng mà thôi.
Làm một con chim hoàng yến cả đời, mãi mãi thể sải cánh bay lượn, con bé từng thấy bầu trời bên ngoài, lẽ cũng chẳng bao giờ mơ tưởng đến việc thoát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-7.html.]
Con bé chiếc lồng nguy hiểm nhường nào, cái cảm giác nhói lòng khi mạng sống của lúc nào cũng gọn trong tay kẻ khác. Đợi đến khi con bé thấu hiểu sự thật , lẽ chuyện quá muộn màng.
"Thái t.ử ca ca, gì?" Tần Thư Nhụy nghiêng đầu tươi .
Lữ Triết Chính dịu giọng đáp: "Hoàng t.ử tròn mười sáu tuổi là thể xuất cung lập phủ. Đợi khi nào lập phủ , sẽ mời đến phủ của chơi nhé."
"Thật ạ!" Tần Thư Nhụy mừng rỡ như bắt vàng, vội vàng đáp lời ngay kẻo sợ Thái t.ử nuốt lời: “Vậy xin cảm tạ nhé, ca ca nhớ kỹ đấy, tuyệt đối quên nha."
Chiếc đèn chim hạc quả nhiên hút trọn sự chú ý của Công chúa. Suốt bữa ăn, con bé chẳng buồn đụng đũa, mắt cứ chằm chằm chiếc đèn đặt chân.
Bệ hạ và Hoàng hậu an tọa ở vị trí thượng vị. Công chúa cùng Hoàng hậu đành chung bàn với Quý phi. Nàng chòng chọc Công chúa một hồi lâu, cuối cùng nghiêng đầu khẽ dặn: "Dịch Nhạn, qua lấy chiếc đèn trong tay Công chúa mang ."
Dịch Nhạn bước tới gần Công chúa, nhẹ giọng khuyên bảo: "Công chúa, nương nương dặn lo dùng bữa cho t.ử tế, lát về phòng hẵng chơi tiếp. Chiếc đèn cứ để nô tỳ cất giữ giùm cho, chỗ chật chội đông đúc, nhỡ va đập hỏng hóc thì tiếc lắm."
"Đành ." Công chúa lưu luyến rời trao món đồ chơi cho Dịch Nhạn, dặn dò kỹ lưỡng: "Vậy ngươi chăm sóc nó cẩn thận giúp nhé."
Dịch Nhạn tủm tỉm : "Công chúa cứ yên tâm."
Bấy giờ, Bệ hạ cất cao giọng: "Hôm nay tết Đoan ngọ, trẫm cũng chút lễ vật ban thưởng cho các con."
Ngài dứt lời, Tô Thành liền nháy mắt hiệu. Mấy tên thái giám nối đuôi bưng những chiếc hộp lớn nhỏ, cung kính bày mặt những đứa trẻ.
Bệ hạ hiền từ : "Trẫm nhớ Thái t.ử một chiếc mão vàng. Theo ý trẫm, chiếc mão tinh xảo như mà khảm ngọc quý thì thật đáng tiếc. Miếng ngọc là món quà Tiên đế ban tặng khi trẫm còn là hoàng tử, nay trẫm đem tặng cho con."
"Nhi thần tạ ơn phụ hoàng." Lữ Triết Chính cung kính dậy: “Nhi thần nhất định sẽ siêng năng đèn sách, quyết phụ sự kỳ vọng của ."
Bệ hạ hài lòng vuốt râu gật gù, chuyển sang dặn dò: "Tề nhi chẳng màng thi thư, chỉ mê mải cưỡi ngựa b.ắ.n cung võ nghệ. Cây cung trẫm sai đặc chế riêng cho con, vặn với vóc dáng của con. Có điều thể chỉ mỗi múa đao luyện kiếm, sách vở thì vẫn dùi mài đấy."
Tam hoàng t.ử vội vàng lên tạ ân.
Bệ hạ lượt ân cần thăm hỏi từng con.
Tứ hoàng t.ử văn chuộng, võ chẳng ham, chỉ độc mỗi thú mê xem kịch. Ngày thường Bệ hạ đỗi bất bình về điều , nhưng nể tình hôm nay là ngày tết, ngài cũng sắm vai một cha hiền từ, ban thưởng cho Tứ hoàng t.ử một quyển kịch bản.
Ngũ hoàng t.ử vốn tính tình trầm , chẳng sở thích gì đặc biệt khiến Bệ hạ cũng vò đầu bứt tai nên tặng món gì, cuối cùng đành ban cho một bức danh họa.
Đến lượt Công chúa thì đơn giản hơn nhiều. Tần Thư Nhụy chẳng buồn mở hộp cũng đoán bên trong là thứ gì. Nếu là trâm cài tóc thì chắc mẩm là vòng tay.
Mở hộp , quả nhiên là một cây trâm bộ diêu. Lại là Phụ hoàng sai tạt khố phòng vơ lấy vơ để món nào đó thôi. Năm nào cũng bài ca cũ rích , Công chúa sớm quen thói.
Con bé chẳng hề ý dậy tạ ân, nhưng vẫn gượng ép uốn lễ tạ ơn trái với lòng.
Cô bé thừa hiểu chẳng là cốt nhục m.á.u mủ của Phụ hoàng. Ngài vốn dĩ chẳng đoái hoài gì đến cô, ban quà cũng chỉ vì giữ chút thể diện, cô bé bẽ mặt chốn đông mà thôi.
Cũng chẳng , khi đến dự yến tiệc, quà của các vị mẫu phi tặng chất đống đến nỗi còn chỗ để nữa .
Mẫu hậu tặng một bộ y phục mới toanh.
Nguyệt mẫu phi tặng một cây cổ cầm, ngài bảo Công chúa lớn , thể bắt đầu học đ.á.n.h đàn.
Trương mẫu phi thì tặng bánh chưng tự tay ngài gói. Có những ba cái lận, một cái do chính tay ngài gói, một cái là Trần mẫu phi chỉ dạy, cái còn là của Trần mẫu phi gói cho.
Trần mẫu phi họa tặng một bức tranh vẽ lúc Công chúa đang say giấc nồng.
Kính mẫu phi mang tặng một cuốn sách, cô bé còn kịp lật xem thử.
Ngọc mẫu phi tặng một vòng hoa do chính tay ngài kết.
...
Và còn vô vàn món đồ khác, nhiều nhiều lắm, nhiều đến mức Công chúa cũng chẳng nhớ trọn.
Vừa bước khỏi điện Thanh Hà, Công chúa ấn tịt cây trâm bộ diêu tay Dịch Nhạn, giành chiếc đèn chim hạc yêu, tung tăng nắm tay mẫu hậu trở về cung Phụng Minh.
Đêm đến, chiếc đèn chim hạc treo lúc lỉu đầu giường. Hoàng hậu thong thả quạt mát cho Công chúa, cất giọng dịu dàng hỏi: "Có con thích món quà Phụ hoàng ban cho đúng ? Lúc nãy nhận hộp quà, thấy con cứ bí xị cả mặt mày."
Tần Thư Nhụy gật đầu cái rụp, thẳng thắn đáp: "Phụ hoàng căn bản là chẳng tâm ý gì trong việc chọn quà cho con cả, thương con. mà con buồn , các vị mẫu phi thương con là đủ ."
Trái tim Hoàng hậu chợt chùng xuống, những lời ngây ngô mà lòng nàng quặn thắt xót xa. Thế nhưng nàng cố giấu kín nỗi buồn mặt trẻ thơ, gượng khuyên nhủ.
Nàng ân cần dạy bảo: "Sau dẫu thích quà của Phụ hoàng thì cũng bộ như là thích lắm, con nhớ ?"
"Con nhớ ạ." Tần Thư Nhụy nhích sát lòng mẫu hậu: “Nếu con bảo thích quà của Phụ hoàng, khiến Phụ hoàng nổi giận thì ngài sẽ trách tội mẫu hậu cách giáo dưỡng con. mà rõ ràng, ngài hiểu gì về con , ngài còn với con mấy câu, chắc chắn ngài chẳng con ngoan đến nhường nào, và cũng chẳng thể mẫu hậu dạy dỗ con tuyệt vời . con , mặt ngài , mẫu hậu chẳng thể nào phân trần lý lẽ , thế nên con sẽ gây thêm phiền phức cho mẫu hậu ."
Hoàng hậu mặt , suýt chút nữa rơi lệ.
Nàng khen Nhụy Nhi hiểu chuyện, nàng chẳng bao giờ ước mong Nhụy Nhi hiểu chuyện. Nếu phụ mẫu thuận hòa êm ấm, đứa trẻ cần gì hiểu chuyện.
chốn thiên t.ử vô tình , gì chỗ cho tình ái đôi lứa.
Hoàng hậu tự lừa dối bằng những lý do sáo rỗng như: Bệ hạ bận trăm công nghìn việc, vì giang sơn vạn dặm mà trở nên tàn nhẫn, bạc bẽo.
Đều là những lời tự dối lòng xuẩn ngốc mà thôi.
Ngài bạc tình, chỉ bởi ngài sở hữu quá nhiều thứ, ngài tàn nhẫn vì cõi lòng ngài chất đầy những d.ụ.c vọng thể lấp đầy.
Lẽ nào đối xử t.ử tế với những nữ nhân chốn hậu cung khiến ngài đ.á.n.h mất giang sơn ?
Ngài chỉ là chẳng buồn bận tâm mà thôi.
Hoàng hậu tuổi thì Quý phi. Quý phi hờn dỗi thì Kính phi. Kính phi tẻ nhạt thì Ngọc phi.
Phi tần hậu cung nhiều như những bông hoa trong Ngự hoa viên, ngài cớ gì bận lòng dừng chân ở một nụ hoa nào.
Hoàng hậu dùng những lời dối trá tự lừa , cũng lừa dối Công chúa. Nàng Công chúa thấu sự bạc bẽo lạnh lùng của Bệ hạ, nhưng sợ con bé chứng kiến điều đó quá sớm.
"Mẫu hậu..." Tiểu công chúa lồm cồm bò dậy, quỳ gối giường vòng tay ôm cổ mẫu hậu: “Mẫu hậu, ?"
"Không ." Hoàng hậu vội vàng đưa tay gạt nước mắt: “Mẫu hậu chỉ là thấy Nhụy Nhụy nhà lớn , xót mẫu hậu nên mẫu hậu vui quá thôi."
Tần Thư Nhụy áp má má mẫu hậu thắc mắc: "Mẫu hậu vui, chứ?"
"Lúc nào vui quá đỗi thì sẽ rơi nước mắt mà." Hoàng hậu vỗ về: “Thôi nào, muộn thế , trẻ con ngủ sớm là cao lên ."