Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:54
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bệ hạ cuối cùng vẫn đến cung Xuân Hòa. Ngài tạt qua điện thiên thăm hỏi Trần mỹ nhân một chút. Bởi vì một trận rống riết, sắc mặt nàng lúc trắng bệch, hai mắt sưng đỏ, thoạt quả thực mang dáng vẻ ốm yếu mỏng manh. Bệ hạ bên giường dặn dò nàng vài câu, xót xa vuốt ve gò má nàng, đó mới sang gian vách tìm Quý phi.

Quý phi vốn gặng hỏi xem vì Trần mỹ nhân lớn đến , nhưng thời gian cho phép. Nàng đưa về cung thì nhận thánh chỉ Bệ hạ sắp giá lâm. Thế là nàng đành vội vã chải chuốt dung nhan, cố gắng điều chỉnh tâm trạng trong sự bất an.

Thẩm chiêu nghi vẫn rời . Nàng lo đêm hôm Trần mỹ nhân xảy chuyện nên định ngủ đây một đêm.

Đêm khuya thanh vắng, Thẩm chiêu nghi vuốt ve mái tóc Trần mỹ nhân, khẽ hỏi: "Kỳ nguyệt san của vẫn tới, đau bụng ?"

Trần mỹ nhân ngơ ngác ngoảnh đầu : "Sao tỷ tỷ tỳ nguyệt san của lúc nào?"

Thẩm chiêu nghi mỉm : "Nửa năm nay và Quý phi chiến tranh lạnh, ngày nào cũng chạy sang cung tỷ dùng bữa. Chỉ trừ mùng ba đến ngày mười một hàng tháng là thấy bóng dáng , viện cớ là đến kỳ, chê thức ăn bên cung tỷ cay nóng khó nuốt. Hôm nay là mười bốn, đáng lẽ nguyệt san của mới sạch mới ."

Trần mỹ nhân thán phục: "Tỷ tỷ quả là tâm tư cẩn mật, cái gì cũng qua mắt tỷ."

Giọng Thẩm chiêu nghi êm ái, điệu bộ từ tốn, lời lẽ dịu dàng khiến Trần mỹ nhân kìm mà rúc đầu lòng nàng.

"Không giấu gì tỷ tỷ, sợ hãi..." Trần mỹ nhân thú nhận.

Thẩm chiêu nghi ôm lấy nàng, trong lòng tự nhiên hiểu rõ nàng đang sợ điều gì. Nàng nghiêng đầu, kiên nhẫn Trần mỹ nhân trút bầu tâm sự.

Trần mỹ nhân nhịn rơi nước mắt. Nàng chẳng dám để cung nhân trực đêm ngoài cửa thấy, đành nức nở thành tiếng thầm: "Muội cách nào coi Bệ hạ như phu quân chung chăn gối . Ngài còn lớn hơn cha của tần năm tuổi... Tần thể hầu hạ ngài đây?"

"Haiz..." Thẩm chiêu nghi đưa ngón cái lau dòng lệ đọng má nàng: “Tỷ tỷ cung sớm hơn ba năm, nỗi sợ của , đây tỷ tỷ trải qua chứ. Có một dạo, trong cung đồn ầm lên chuyện ma quỷ, tỷ tỷ sợ đến mức chẳng dám ngủ một , đành chạy sang cung Quý phi nương nương xin ở nhờ. Đêm đó, tỷ tỷ cũng giống hệt bây giờ, chẳng kiềm chế òa lên. Lúc , Quý phi nương nương một câu, tuy thô thiển nhưng lý."

"Câu gì cơ ạ?" Trần mỹ nhân tò mò.

Thẩm chiêu nghi đáp: "Gả cũng gả , còn thể thế nào nữa. Nghĩ cách vươn lên Quý phi, tính vẫn còn chán so với việc con rùa rụt cổ. Cứ coi Bệ hạ như phụ mà hầu hạ cho . Còn chuyện giường chiếu mà, mắt nhắm mắt mở là qua thôi, thực chẳng cảm giác gì , kém xa những gì vẽ trong xuân cung đồ."

Trần mỹ nhân , nhịn bật thành tiếng. Thấy tâm trạng nàng khá hơn, Thẩm chiêu nghi cũng cong khóe môi theo.

Trần mỹ nhân nhận xét: "Quả đúng là lời mà Quý phi nương nương thể ."

"Ừ, Quý phi nương nương bề ngoài vẻ lỗ mãng, nhưng nội tâm vô cùng thông tỏ." Thẩm chiêu nghi tiếp lời: “Có điều, lời ngài thì dễ, mới khó. Nếu vẫn còn sợ, cứ lấy cớ tới kỳ nguyệt tín để hoãn binh thêm hai ngày nữa. tháng , nghĩ cho thông suốt đấy. Hiện giờ Bệ hạ đang để mắt tới , định chui rúc đến bao giờ?"

Sáng hôm , Hoàng hậu phát hiện Công chúa nổi đầy những nốt mẩn đỏ. Thái y suy đoán lẽ do dị ứng với hương liệu trong cung nương nương. Thế nhưng, Thái y phép vén y phục của Công chúa lên, chỉ thể chẩn bệnh qua việc bắt mạch và cung nữ miêu tả. Bản Công chúa thì năng lộn xộn, hỏi phức tạp một chút là con bé chẳng hiểu gì.

Hoàng hậu yên tâm, liền giao Công chúa cho Quý phi chăm sóc, còn thì đích đến Ngự thư phòng tìm Bệ hạ.

Ở triều đại , Khánh Hú Đế vì căn bệnh của Lâm Quý phi mà phá lệ triệu nữ y cung hầu hạ. Nàng hỏi Bệ hạ xem liệu thể vì Công chúa mà noi theo tiền lệ cũ .

"Tô công công, phiền ngươi thông truyền một tiếng, rằng bổn cung việc quan trọng cần cầu kiến." Hoàng hậu vội vã .

Tô Thành đáp: "Dạ, thưa nương nương."

"Khoan , Trần mỹ nhân đang ở bên trong ?" Hoàng hậu đột nhiên chú ý tới bóng cung nữ túc trực ngoài cửa, nhận đó là tỳ nữ của Trần mỹ nhân.

Tô Thành cung kính bẩm báo: "Hồi bẩm nương nương, đúng ạ. Trần mỹ nhân đến từ nửa canh giờ , hiện đang mài mực bồi Bệ hạ vẽ tranh."

"Vậy... thôi..." Hoàng hậu siết chặt chiếc khăn tay. Nàng dám phá hỏng nhã hứng của Bệ hạ. Chuyện nàng cầu xin tuy là đại sự đối với Công chúa, nhưng trong mắt Bệ hạ chẳng đáng bận tâm, cũng chẳng lý do gì bắt buộc ngài đồng ý. Vì thế, chuyện nhất định lúc Bệ hạ đang vui vẻ: “Bổn cung đợi thêm một lát , vội."

Tô Thành , hành lễ lui sang hầu một bên.

Hoàng hậu kiên nhẫn đợi một lúc, khóe mắt chợt thấp thoáng thấy một đám đang tới. Vừa mặt sang , đôi chân mày đang nhíu chặt của nàng lập tức giãn , tay buông lỏng suýt chút nữa đ.á.n.h rơi cả khăn tay.

Nàng rảo bước nghênh đón, cúi thấp xuống.

Lữ Triết Chính ban đầu ngẩn , đó vội vàng hành lễ: "Nhi thần thỉnh an mẫu hậu."

"Được , mau bình , mau lên nào." Hoàng hậu vội kéo Thái t.ử dậy, nắm chặt lấy đôi bàn tay nhỏ bé của , ân cần hỏi: "Con dùng ngọ thiện ?"

Lữ Triết Chính đôi mắt rưng rưng của mẫu , định vươn tay lau giọt lệ nhưng tay Hoàng hậu nắm chặt buông. Cậu đành đáp: "Hồi mẫu hậu, nhi thần dùng . Ngọ thiện ở cung Ngô Đồng ngon lắm, mẫu hậu đừng lo."

Ngày thường vốn ít , tính tình trầm mặc, thế nhưng hôm nay ngừng: "Mẫu hậu dùng ngọ thiện ạ?"

"Mẫu hậu dùng , ngọ thiện ở cung Phụng Minh cũng ngon lắm, Chính nhi yên tâm nhé." Hoàng hậu vội lấy khăn thấm nước mắt, cẩn thận lau những giọt mồ hôi lấm tấm trán Lữ Triết Chính. Nàng sang thái giám: "Đức Minh, Thái t.ử nghỉ ngơi đầy đủ ?"

Viên thái giám hầu bên trái Thái t.ử bước tới, hành lễ đáp lời: "Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, Thái t.ử luôn ghi nhớ lời căn dặn của nương nương, mỗi ngày đều nghỉ ngơi đúng giờ, tuyệt đối trì hoãn."

"Vậy thì ." Hoàng hậu gật đầu: “Con còn nhỏ thế , thể là quan trọng nhất. Nhìn con mồ hôi nhễ nhại thế , do luyện võ mệt quá ?"

Lữ Triết Chính còn kịp đáp lời thì cửa Ngự thư phòng mở . Trần mỹ nhân bước ngoài, cúi hành lễ với Hoàng hậu cất giọng: "Nương nương, Bệ hạ thấy tiếng nên mời nương nương trong."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-6.html.]

Lữ Triết Chính hiếm hoi mới gặp mẫu hậu, mải mê ngắm gương mặt mà suýt quên mất lễ nghĩa. Cậu vội xoay , cung kính hành lễ: "Nhi thần bái kiến Trần mẫu phi."

Trần mỹ nhân vội đỡ: "Thái t.ử mau lên . Lâu ngày gặp, Điện hạ lớn phổng phao hẳn ."

Hoàng hậu tinh ý nhận sắc mặt Trần mỹ nhân , nhưng vì đang sốt ruột chuyện của Công chúa nên dám nán hỏi han nhiều.

Lúc nàng bước , Bệ hạ đang cầm một bức tranh, ánh mắt săm soi từ xuống . Ban đầu nàng cứ ngỡ ngài đang thưởng thức, định lên tiếng thì thấy ngài vò nát bức vẽ, ném phịch sang một bên.

Hoàng hậu khó hiểu, ướm hỏi: "Bệ hạ phiền lòng thế ?"

Sắc mặt Bệ hạ trông còn tệ hơn cả Trần mỹ nhân lúc nãy. Ngài bực dọc : "Trần mỹ nhân rõ ràng một đôi tay khéo léo, mà cứ mặt trẫm là sợ mất mật, cầm bút vững, hạ bút nét vẽ xiêu vẹo chẳng hình thù gì. Thật là..."

Hoàng hậu vội lựa lời khuyên can: "Trần mỹ nhân tuổi còn nhỏ, ngày thường chuyện lớn nhất với chỉ là ăn ngon ngủ yên, nào hiểu chuyện tình tình ái ái. Bệ hạ uy nghiêm nhường , một cô nương nhỏ bé như thể sợ? Bệ hạ đừng nóng vội, cứ từ từ dạy bảo, đợi lớn hơn chút nữa sẽ thôi."

"Cái nhờ Hoàng hậu tận tâm chỉ bảo mới ." Ngài ngẩng lên lướt Hoàng hậu, chợt chú ý tới Thái t.ử đang ngoan ngoãn một bên, bèn thu vẻ bất mãn mặt: “Chính nhi, ."

Lữ Triết Chính hành lễ: "Tạ ơn phụ hoàng."

Bệ hạ dời mắt về phía Hoàng hậu: "Giờ đang lúc nắng nôi gay gắt nhất, Hoàng hậu đến đây việc gì chăng?"

Hoàng hậu cẩn trọng trình bày: "Trên Công chúa nổi nhiều mẩn đỏ. Thái y vì nam nữ thụ thụ bất nên tiện vén y phục lên xem xét, Công chúa còn nhỏ tuổi, lúc thì kêu đau, lúc bảo đau, năng lộn xộn. Thần mạn phép nghĩ, liệu chúng thể theo lệ cũ của triều , xin ân chuẩn cho nữ y cung chữa trị cho Công chúa ạ?"

Ánh mắt Bệ hạ hướng xuống nền gạch, ngài trầm ngâm một lát đáp: "Bệnh của trẻ nhỏ, cần gì to chuyện đến thế? Thái y thế nào?"

Lòng Hoàng hậu tức thì thắt . Nàng sợ Bệ hạ từ chối nên cố ý cho nghiêm trọng thêm một chút. Cân nhắc một hồi, nàng cất lời: "Thái y thể xác định rõ nguyên nhân, chỉ đành kê t.h.u.ố.c trị dị ứng dùng tạm. Thần lo lắng, hài t.ử tuổi còn quá nhỏ, chịu giày vò. Lỡ như chẩn bệnh sai, bệnh tình trở nặng thì ?"

Bệ hạ nhíu mày, đưa tay với lấy chén . Hoàng hậu vội vàng dâng lên.

Lúc , Lữ Triết Chính bỗng dậy, thưa: "Phụ hoàng, nhi thần từ năm ngoái Hoàng tổ mẫu mang bệnh trong , mãi chẳng thấy thuyên giảm. Nếu nữ y cung, hẳn bệnh của Hoàng tổ mẫu cũng sẽ mau chóng khỏi thôi ạ."

" thưa Bệ hạ." Hoàng hậu chớp lấy thời cơ tiếp lời: “Hậu cung phi tần đông đúc, một nữ y sẽ thuận tiện hơn nhiều. Các ngự y đều là nam nhân, bắt buộc giữ cách với cung phi. Đạo lý 'vọng văn vấn thiết' (, , hỏi, bắt mạch) của bậc y giả, khi áp dụng với nữ quyến hậu cung thì chỉ còn 'vọng' và 'vấn', bệnh mà khỏi cho ? Trước đây Bệ hạ sủng ái Kính phi, mà mãi chẳng thấy nàng tin vui. Thái y bảo e là mắc chứng bệnh phụ nhân, nhưng rốt cuộc là chứng gì thì chịu c.h.ế.t rõ. Nếu nữ y tận tình chăm sóc, chữa khỏi cũng nên."

"Ừm." Bệ hạ gật gù: “Vậy cứ theo ý Hoàng hậu . Ngày mai trẫm sẽ thảo chiếu chỉ, triệu hai vị nữ y cung hầu hạ."

Hoàng hậu mừng rỡ rạng rỡ, vội vàng lên hành lễ: "Thần tạ ơn Bệ hạ long ân. Bệ hạ thiên ân hạo đãng, thiết nghĩ Thái hậu và Công chúa chẳng mấy chốc sẽ bình phục."

Chuyện của Công chúa lo xong, đáng lẽ nàng rời , nhưng vì lòng tham, nàng nán thêm chút nữa để trò chuyện cùng Thái tử. Đã hai tháng nay nàng chẳng gặp mặt con .

Thái t.ử cũng đưa ánh mắt mong ngóng nàng, những lời ấp ủ nghẹn ứ nơi cổ họng nhưng vì Phụ hoàng ở đây nên tiện mở lời.

Bệ hạ vẫn cúi gằm mặt nên chẳng hề ánh mắt giao lưu giữa hai con. Ngài phẩy tay, buông một câu tự nhiên đến nhẹ bẫng: "Nếu Hoàng hậu còn việc gì nữa thì lui về ."

Hoàng hậu đưa mắt Bệ hạ, lưu luyến Thái tử, ngậm ngùi nhún hành lễ: "Thần cáo lui."

Khi nàng về đến nơi, Trần mỹ nhân mặt ở đó từ lúc nào, đang cùng Quý phi chung một chỗ dạy Công chúa đ.á.n.h bài.

Nàng thấy tiếng Trần mỹ nhân khanh khách với Quý phi: "Thần vẫn con rùa rụt cổ thôi."

Quý phi vỗ đét một cái lên vai nàng , nửa đùa nửa thật mắng: "Đồ tiền đồ."

"Thần tiền đồ đấy." Trần mỹ nhân rộng rãi thừa nhận: “Cung Xuân Hòa chúng một tiền đồ là đủ . Dù thì dựa nguyệt lệ của nương nương, nuôi thêm hai miệng ăn cũng dư dả, thêm một Công chúa nữa cũng thừa sức."

Từ ngày hôm đó trở , Bệ hạ còn truyền gọi Trần mỹ nhân nào nữa. Trần mỹ nhân cứ thế an tâm con rùa rụt cổ của nàng, chớp mắt qua năm năm.

Năm năm nay, nàng vô cùng cần mẫn, tận tụy dạy Công chúa đ.á.n.h bài. Hồi đầu Quý phi còn tham gia cùng, nhưng về chê Công chúa đ.á.n.h bài quá tệ nên bỏ cuộc, để Nguyệt chiêu dung thế.

Năm lên sáu tuổi, Công chúa cuối cùng cũng oanh liệt đ.á.n.h bại Nguyệt chiêu dung sòng bài một ván. Con bé tự hào đem chuyện khoe khoang suốt cả buổi chiều, chạy khắp các cung, kể lể rành rọt với từng vị mẫu phi.

Thế là chuyện hổ Nguyệt chiêu dung thua một đứa trẻ sáu tuổi lập tức theo gót chân Công chúa đồn xa vạn dặm.

Phán Nhi với tư cách là tỳ nữ của Công chúa, khuyên nhủ hết lời: "Công chúa , hôm nay là tết Đoan ngọ, Bệ hạ tổ chức yến tiệc ở điện Thanh Hà, chúng đến cung Xuân Hòa thì đừng chạy lung tung nữa, cứ theo Quý phi nương nương đến dự tiệc luôn nhé? Bằng nếu tới muộn, Bệ hạ trách phạt mất."

"Được thôi." Tần Thư Nhụy gật đầu: “ Phán Nhi tỷ tỷ , thể hái ít hoa mẫu đơn ở Ngự hoa viên ? Trương mẫu phi thích mẫu đơn nhất, nào thấy mẫu đơn, cũng sẽ cho kẹo."

Phán Nhi mỉm : "Công chúa tặng nương nương mẫu đơn thì nương nương cũng vẫn cho Công chúa kẹo mà."

Tần Thư Nhụy lắc đầu: "Thế thì khác chứ. Trương mẫu phi cho kẹo, chỉ vui. Nếu tặng mẫu đơn cho Trương mẫu phi, ngài cho kẹo, thế thì cả hai cùng vui."

"Vâng, nô tỳ cùng Công chúa." Phán Nhi đáp.

 

Loading...