Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:53
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần mỹ nhân cố lờ ánh mắt của Bệ hạ, rón rén đưa bộ bài xếp bàn cho tiểu công chúa. Nàng cất công dán thêm vài lá vàng dát mỏng lên từng quân bài, nên cái nào cái nấy cũng sáng lấp lánh.

"Oa!" Tần Thư Nhụy đón lấy sấp bài, lật lật xem xét từng cái một: “Đẹp quá... ... ... ... thật !" Có vẻ con bé dùng thêm từ nào đó hoa mỹ hơn để khen Trần mẫu phi, nhưng vắt óc mãi , đành buông một câu "thật ".

"Cái gì thế?" Bệ hạ tò mò hỏi.

Trần mỹ nhân cứ gục đầu xuống, lắp bắp trả lời .

Tần Thư Nhụy nhanh nhảu đáp : "Bức tranh... bức tranh lắm ạ!" Vừa , bé vươn tay giơ cao thẻ gỗ cho Bệ hạ xem.

Bệ hạ ngoắc tay. Công chúa lảo đảo bước tới mặt ngài.

"Ngoan nào, đưa phụ hoàng xem thử ?" Bệ hạ vỗ nhẹ lên bàn tay nhỏ xíu đang nắm chặt của công chúa.

Tần Thư Nhụy buông lỏng ngón tay, dặn dò: "Phụ hoàng giữ gìn cẩn thận nha."

"Được , trẫm sẽ giữ gìn cẩn thận, hỏng của con ." Bệ hạ xoa đầu công chúa, lật qua lật mấy thẻ bài gỗ mỏng tang.

Tần Thư Nhụy một lúc thấy mỏi chân, liền nhào lòng Quý phi kiếm chỗ dựa.

Quý phi cũng ghé sát xem thẻ bài, reo lên: "Chà, là tranh hoa cỏ do chính tay Trần mỹ nhân vẽ đây mà."

Bộ bài vốn dĩ hoa văn đơn giản, mỗi quân bài chỉ là vài chấm đỏ. Vậy mà Trần mỹ nhân khéo léo biến những chấm đỏ đơn điệu thành những bức họa chim muông hoa lá vô cùng sinh động. Nàng vẽ tỉ mỉ, mài giũa cẩn thận, khiến xem khó mà nhận đây là những thẻ bài gỗ mỏng mà đám phi tần vẫn dùng để chơi bời g.i.ế.c thời gian.

Bệ hạ cầm những quân bài ngắm nghía mãi, tựa hồ nỡ bỏ xuống.

Ngài tấm tắc ngợi khen: "Trần mỹ nhân bình thường vốn ít khiêm nhường, nào ngờ đôi bàn tay khéo léo, nét vẽ tài hoa đến thế. Trẫm cứ tưởng hiểu thấu tâm tính của nàng, nếu hôm nay ngẫu nhiên ghé qua, e rằng vẫn nàng giấu giếm tài năng. Là do trẫm sơ suất."

Nói , ngài đặt bộ bài xuống chiếc bàn bên cạnh. Tần Thư Nhụy thấy liền nhanh như chớp vồ lấy, khư khư ôm lòng như sợ ai cướp mất.

Trần mỹ nhân cung nữ huých nhẹ hai cái, vội vàng luống cuống dậy nhún hành lễ: "Bẩm, chỉ là dăm ba bức vẽ nguệch ngoạc thôi ạ. Họa sư ở Xảo Công Các đếm xuể, trân phẩm ở Tàng Thư Lâu chất cao như núi, thứ tài mọn của tần chẳng đáng nhắc tới. Tần ngờ lọt mắt xanh của Bệ hạ, quả là phúc phận lớn lao, mừng đến rớt nước mắt."

Bệ hạ dậy, bước xuống bậc thềm, tự tay nâng nàng dậy: "Lâu nay trẫm lơ là nàng quá. Vân Huy tướng quân chinh chiến phương xa trở về, dâng lên mấy thỏi mực thượng hạng hiếm . Với tài nghệ của ái phi, nếu dùng loại mực đó thì đúng là uổng phí. Trưa mai dùng thiện xong, trẫm đến chỗ nàng xem nàng tự tay vẽ bức Lan Hoa Đồ."

"Vâng, tần tạ ân Bệ hạ." Trần mỹ nhân nhún thưa.

"Thôi , trẫm còn về phê duyệt tấu chương. Tô Thành, tới khố phòng lấy hai cây trâm ngọc quà sinh thần cho công chúa." Bệ hạ dặn dò thái giám.

Hoàng hậu lên, dắt công chúa tạ ân: "Thần mặt công chúa tạ long ân của Bệ..."

Câu kịp dứt thì Bệ hạ sải bước thẳng cửa. Đám phi tần cuống cuồng lên, cúi rạp : "Cung tiễn Bệ hạ."

Đợi bóng Bệ hạ khuất, Trần mỹ nhân thở hắt một dài thườn thượt, suýt chút nữa là nhũn chân ngã bệt xuống đất.

Quý phi buồn kéo nàng dậy: "Rõ ràng mặt thì giương nanh múa vuốt lắm, ai ngờ đụng chuyện hiện nguyên hình là con hổ giấy dễ đ.â.m thủng đến thế."

Bệ hạ , Trần mỹ nhân như sống . Nàng hích vai Quý phi, làu bàu: "Thần đương nhiên là sợ c.h.ế.t khiếp . Nương nương , ít học, đợt tuyển tú còn gài bẫy, dạy cho câu 'hạc cốt sương nhiêm' , còn tưởng là câu khen ngợi mỹ miều lắm cơ. Lúc tuyển tú, ngay mặt Bệ hạ mà lỡ mồm thốt , suýt nữa lôi xuống đ.á.n.h hèo. May mà Hoàng hậu nương nương mở lời xin tha. Chả hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà Bệ hạ giữ ."

"Hahaha, Bệ hạ mới hơn năm mươi mà chê bai cứ như ông lão bảy tám mươi sắp xuống lỗ ." Quý phi ngặt nghẽo, đưa hai tay bóp hai má Trần mỹ nhân: “Đương nhiên là vì cái nhan sắc của . Muội nghiêng nước nghiêng thành thế , xưng là nhất mỹ nhân chốn hậu cung cũng ngoa. Nếu dạo đó lỡ mồm lỡ miệng, e là bây giờ ngang hàng với tỷ tỷ đấy."

"Đủ đấy." Hoàng hậu nghiêm mặt quát: “Còn dám nhắc chuyện cấm kỵ đó, bộ ăn đòn thật hả?"

"Ăn đòn... là gì thế ạ?" Tiểu công chúa nghiêng đầu, tò mò mẫu hậu.

Kính phi xổm xuống, gõ nhẹ lên chóp mũi công chúa: "Là đ.á.n.h đòn đó. Nhụy nhi nhớ kỹ, mặt phụ hoàng, lúc nào cũng cung kính nhún nhường, tuyệt đối chống đối, dối. Bằng sẽ phạt, nặng thì ăn đòn nát đít."

Công chúa xong lơ ngơ chẳng hiểu mô tê gì, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu cái rụp.

Buổi chiều rảnh rỗi, rảnh rỗi sinh nông nổi, các vị nương nương xúm chơi bài.

Công chúa còn nhỏ xíu, luật lệ bài bạc chẳng rành, chỉ lõm bõm hiểu vài câu đơn giản. Thấy mấy vị mẫu phi giật lấy mấy lá bài vẽ hoa cỏ chim muông mà Trần mẫu phi tặng , con bé phịch xuống giữa nhà òa .

"Rồi , trả cho con ." Quý phi quẳng cho công chúa một lá bài vẽ hoa lan: “Ta một quân."

"Tiếp , ba quân." Thẩm chiêu nghi quẳng thêm một lá bài vẽ hoa nghênh xuân cho công chúa.

Các phi tần cứ đ.á.n.h lá bài nào là dúi cho công chúa lá bài đó.

Một bộ bài chỉ hơn ba mươi lá, mà phi tần hậu cung đông như trẩy hội nên dùng đến tận bốn bộ mới đủ chia. Chơi một lúc, công chúa phát hiện mấy lá bài do mẫu phi khác đưa mỏng dính, dày dặn và mắt như bài của Trần mẫu phi. Thế là con bé vứt tẹt mấy lá bài xí sang một bên, chỉ bo bo nhặt những lá bài ưng ý nhất khư khư ôm trong tay.

Qua ba vòng đấu, bài bạc của loạn xà ngầu hết cả lên, chỉ riêng bài của Trần mỹ nhân là công chúa bảo vệ vẹn nguyên.

Trần mỹ nhân kìm cứ dán mắt công chúa. Thấy món quà bỏ công con bé nâng niu đến , miệng nàng cứ nhoẻn toe toét đến mang tai, cứ cúi gằm mặt, lấy bài che giấu nửa khuôn mặt.

Hoàng hậu trêu chọc: "Chơi năm vòng, Trần mỹ nhân thua sạch bách năm vòng. Vậy mà hớn hở nhất sòng là nàng kìa."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Trần mỹ nhân. Tiểu công chúa cũng theo, ngây ngô với nàng.

Hoàng hậu sực nhớ : "Bổn cung suýt thì quên mất. Dịch Nhạn, mau lấy cây trâm cài hình bươm bướm trao cho Trần mỹ nhân ."

Trần mỹ nhân nài nỉ: "Trâm cài tinh xảo thế , vị phận thấp kém như thần dám cài. Hay là đổi cho thứ khác ? Có bánh trái mứt kẹo gì ngon ngon ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-5.html.]

Thẩm chiêu nghi trêu: "Muội bây giờ khác xưa , Bệ hạ sủng ái, dăm ba hôm nữa thăng lên Tiệp dư, vài tháng nữa lên Chiêu dung. Lo gì dịp cài?"

Trần mỹ nhân vẫn một mực lắc đầu: "Thần vẫn thích bánh mứt hơn."

"Ừm... để bổn cung nghĩ xem." Hoàng hậu Dịch Nhạn, trầm ngâm suy tính: “À đúng , bổn cung nhớ . Sáng nay Bệ hạ ban cho bổn cung hai quả vải, bảo là tiến cống mấy gốc vải nhưng quả chín kỹ, chỉ hái mười hai quả. Bổn cung hai quả, Quý phi hai quả, Nguyệt chiêu dung hai quả. Bệ hạ ăn thử một quả, phần còn dâng lên Thái hậu hết. Thế thì bổn cung thưởng cho Trần mỹ nhân một quả vải ."

"Ây da, thứ còn quý giá gấp vạn cây trâm cài nữa đấy." Quý phi xuýt xoa: “Muội vớ bở nhé. Bổn cung còn định chia cho một quả, thế thì khỏi cần nữa."

Trần mỹ nhân hớn hở mặt, tươi như hoa: "Tần tạ ơn Hoàng hậu nương nương."

Ba mươi hai lá bài mà công chúa nhỏ khó khăn lắm mới gom góp đủ, thoáng chốc Quý phi vơ vét sạch sành sanh để chia bài cho ván mới.

Tiểu công chúa mếu máo sắp òa , liền Quý phi bịt miệng .

Hoàng hậu gạt tay nàng mắng: "Làm cái gì thế hả, lát nữa con bé mà ré lên là tự mà dỗ đấy nhé."

"Nô tỳ thỉnh an các chủ t.ử nương nương." Cung nữ cận của Trần mỹ nhân hớt hải xông hành lễ.

"Có chuyện gì?" Hoàng hậu ôm công chúa đang nhào lòng , hỏi.

Cung nữ hớn hở thưa: "Bẩm Hoàng hậu nương nương, Bệ hạ đêm nay lật thẻ bài của Trần mỹ nhân ạ. Trời sẩm tối, xin nương nương cho phép chủ t.ử về sớm để chuẩn ."

"Á..." Trần mỹ nhân lưu luyến bộ bài tay, não nề than ngắn thở dài.

"Chậc ——" Hoàng hậu lườm nàng một cái sắc lẹm, chỉ hận thể vả cho một bạt tai: “Ngươi lui , Trần mỹ nhân sẽ về ngay đây."

"Vâng ạ." Cung nữ lui .

Thấy sắc mặt Hoàng hậu u ám, Trần mỹ nhân lỡ lời, vội vã quỳ ngay ngắn, im thin thít.

Hoàng hậu răn đe: "Hồ đồ cũng chừng mực thôi. Cái tiếng thở dài nãy của mà lọt đến tai Bệ hạ, thì bổn cung cũng hết cách cứu đấy."

"Vâng, thần ." Trần mỹ nhân vội vàng thẳng lưng tạ tội.

"Mau về ." Hoàng hậu lên: “Trời cũng còn sớm nữa, bổn cung đưa công chúa tắm rửa đây. Trẻ con ngủ sớm mới mau lớn."

"Vâng." Các phi tần đồng loạt lên, nhún hành lễ: "Thần cáo lui."

Rời khỏi cung Phượng Minh, Quý phi ngỏ ý nhường kiệu của cho Trần mỹ nhân về cho nhanh. Thế nhưng nàng từ chối, bảo tản bộ hóng gió. Quý phi thấy cũng lên kiệu nữa, vẫy tay cho bớt đám cung nhân, chỉ giữ hai tỳ nữ và một thái giám theo bồi hầu, cùng Trần mỹ nhân thong dong cuốc bộ về cung.

Đi nửa đường, nàng bỗng đưa tay áo lên quệt nước mắt.

Quý phi nhướng mày ngạc nhiên: "Muội thế?"

"Thần vui quá..." Nàng sụt sịt.

Quý phi cạn lời: "... Ta ."

Dù đám nô tài theo đều là tín hầu hạ bao năm, nhưng ở đời bức tường nào lọt gió. Ngay giữa thanh thiên bạch nhật mà lỡ bóc mẽ lời dối của Trần mỹ nhân, khéo rước họa . Nàng đành lẳng lặng nắm lấy tay Trần mỹ nhân, vỗ về an ủi.

Thực , từ hồi mới nhập cung năm ngoái, Trần mỹ nhân từng bù lu bù loa vì chuyện thị tẩm . Nàng cứ ngỡ buông bỏ chấp niệm, nhưng thời khắc thị tẩm cận kề, nàng kìm thương cho phận hẩm hiu của .

Trước khi tiến cung, nàng cũng từng là bảo bối phụ mẫu nâng như trứng, hứng như hoa. Phụ mẫu nàng phu thê hòa thuận, tẩu phu xướng phụ tùy. Ở cái tuổi mười sáu trăng tròn, nàng cũng như bao thiếu nữ khác, ôm ấp bao mộng tưởng ngọt ngào. Nàng ước ao một ý trung nhân trạc tuổi, phong lưu phóng khoáng đến rước về dinh. Nàng hằng mơ mộng sẽ trở thành tiểu thư đài các trong những câu chuyện thoại bản, khắc cốt ghi tâm với thư sinh nghèo, mòn mỏi chờ công thành danh toại về cưới .

là con gái nhà quan, mười sáu tuổi nàng buộc lòng tiến cung dự đợt tuyển tú.

Một bước sa chân phi tần của đế vương, chung hầu hạ bên cạnh ngài.

Nếu vị quân vương phong độ rạng ngời thì đành. Đằng là một lão già ngoại ngũ tuần, trông bộ dạng xộc xệch sắp gần đất xa trời.

Nói xui xẻo, khéo tới ba mươi tuổi đầu, nàng chịu cảnh góa bụa, thủ tiết thờ trượng phu.

Nhìn mái tóc hoa râm lốm đốm bạc, bộ râu lưa thưa dài thượt của Bệ hạ, nàng thể , thể sợ hãi cơ chứ.

Đã , mặt Bệ hạ, nàng vẫn oằn diễn vai một sủng phi si tình, một lòng ái mộ quân vương. Nàng lấy gì để ái mộ đây!

Quý phi đưa tay gãi gãi đầu, thấy nàng rống lên như nhà tang, lỡ ai thì to chuyện.

"Có đau bụng ?" Quý phi đỡ lấy eo Trần mỹ nhân, ân cần hỏi: "Có đến tháng ? Khó chịu lắm hả? Bổn cung sai qua báo với Bệ hạ là đêm nay tiện hầu hạ nhé?"

Trần mỹ nhân gật đầu như gà mổ thóc.

Quý phi liếc mắt sang An Hòa, cô tỳ nữ tinh ý lập tức hiểu ý, thoắt cái chạy biến .

"Ây da, chuyện gì thế ?" Thẩm chiêu nghi vô tình ngang qua, giật nảy .

Quý phi thở dài: "Muội đến kỳ kinh nguyệt, đau bụng."

"Á..." Thẩm chiêu nghi cũng xúm đỡ lấy Trần mỹ nhân: “ là xui xẻo quá, cơ hội thế mà vuột mất. Cổ Địch, qua Ngự thiện phòng bảo hầm một bát canh gừng đường đỏ mang tới đây. Cổ Nhạc, gọi kiệu ngay."

 

Loading...