Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-05-12 14:23:02
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường , Tần Thư Nhụy dò hỏi thêm mới vỡ lẽ: Hóa cô nương liều mạng cản xe ngựa cũng tên là Lý Phán Hy, trùng danh trùng tính với Phán Nhi. Có điều, xuất của vị Lý cô nương cao sang hơn Phán Nhi nhiều. Nàng là thiên kim tiểu thư nhà Huyện lệnh, từ nhỏ đam mê đèn sách. Phụ mời thầy về dạy dỗ cho trưởng, nàng cũng tấp tểnh học theo.
Năm mười lăm tuổi, nàng cùng trưởng lên kinh ứng thí. Rõ ràng nàng học giỏi hơn ca ca , nhưng ngặt nỗi lượng Nữ quan tuyển chọn thực sự quá ít. Kết quả, ca ca thi đỗ, còn nàng thì trượt.
Phụ vốn định sắp xếp bề gia thất cho nàng, nhưng nàng dùng cái c.h.ế.t uy hiếp, kiên quyết đòi ôn thi Nữ quan nữa.
Năm nay, nàng ngót nghét hăm lăm tuổi. Trầy trật mãi mới đỗ đạt bảng vàng, ngờ rước họa diệt môn, hại c.h.ế.t cả nhà. Nha cận vì cứu mạng nàng, đồ bận y phục của nàng c.h.ế.t , nhờ thế nàng mới trốn thoát, tìm cơ hội cáo ngự trạng.
"Mấy chuyện thâm cung bí sử , ngài tường tận thế?" Tần Thư Nhụy tò mò hỏi.
Trần đại nhân vội vã lảng tránh ánh mắt của nàng, ấp úng đáp: "Trước... đây nàng từng đến tìm... tìm hạ quan để kêu oan. Hạ quan... hạ quan... Ôi chao, hạ quan cũng sắt đá gì mà ngơ, ngặt nỗi... ngặt nỗi dám nhúng tay ! Giúp nàng rửa oan xong, kẻ tiếp theo gióng trống kêu oan chắc chắn sẽ là hạ quan mất thôi."
"Thừa tướng thực sự quyền thế ngập trời đến ?" Tần Thư Nhụy vốn sống trong nhung lụa, thấu hiểu những trò đấu đá tranh quyền đoạt vị chốn quan trường. nàng vẫn tài nào hiểu nổi: Thừa tướng tài ba đến mấy thì cũng chỉ là bề của Bệ hạ, lẽ nào to gan lớn mật đến mức dám thủ tiêu cả Thượng thư Hình bộ?
Trần đại nhân ú ớ nửa ngày trời, rốt cuộc vẫn dám hé răng cạy nửa lời.
"Ngài cứ thẳng thắn , chỉ thôi." Tần Thư Nhụy gặng hỏi.
Trần đại nhân dè dặt: "Bẩm công chúa, vốn là kim chi ngọc diệp chốn hậu cung, thực sự cần thiết nhúng bùn mấy vũng nước đục ạ. Người mà , e là..."
"Sau Thừa tướng sẽ nhắm , tìm cách đối phó ?" Tần Thư Nhụy bật , nhạy bén nắm bắt vấn đề. Nàng lịch sự đáp trả: "Chuyện , để hãy ."
Nàng chẳng sợ lão Thừa tướng. Nàng chen chân chốn quan trường mà sợ lão dùng chiêu trò hãm hại?
Trần đại nhân e dè : "Nếu quả thực điều tra đến cùng, còn thiếu một nhân vật mấu chốt mời đến nữa ạ."
"Là Thừa tướng ? Cứ đợi nắm thóp lão là chủ mưu hẵng ." Nếu vội vàng mời lão tới, Tần Thư Nhụy sợ cãi tay đôi , khéo tạo sơ hở cho lão tẩu thoát mất.
Trần đại nhân đáp: "Là cáo - môn sinh của Thừa tướng, Lý Phán Hy."
Tần Thư Nhụy siết chặt vạt áo, suýt chút nữa thì quên béng mất Phán Nhi. Nàng mơ cũng ngờ, hội ngộ diễn trong cảnh trớ trêu đến . Sự hèn nhát bỗng dâng trào, nàng chỉ vứt bỏ mớ bòng bong đầu bỏ chạy thật xa.
nàng cố gắng đè nén nỗi sợ hãi, hít một thật sâu điều chỉnh tâm trạng, vén rèm xe lên phân phó: "Khương thống lĩnh, phiền ngài một chuyến nữa . Ngài hãy áp giải môn sinh của Thừa tướng là Lý Phán Hy đến đại đường Hình bộ. Khoan hãy đ.á.n.h động đến Thừa tướng. Nếu của phủ Thừa tướng gặng hỏi, ngài cứ đáp... cứ bảo là công chúa diện kiến nàng ."
Khóe mắt nàng chợt nhác thấy Bội Hoàn đang quệt ngang dòng nước mắt. Nàng mấp máy môi, buông lời an ủi, nhưng rốt cuộc dằn lòng vờ như thấy, buông rèm xe xuống.
Nàng đầu , bắt gặp nụ kỳ lạ môi Trần đại nhân. Tiếng chất chứa sự khinh mỉm.
"Có chuyện gì đáng buồn ?" Tần Thư Nhụy chau mày hỏi.
Trần đại nhân thản nhiên đáp: "Hạ quan chỉ cảm thấy công chúa thật sự là chí công vô tư, nên mới một cái để bày tỏ lòng ngưỡng mộ."
Tần Thư Nhụy cũng nhếch mép nhạt: "Ngài đang dối."
Nàng trầm ngâm một lát, tự phân trần: "Ngài đang chế nhạo lo chuyện bao đồng đúng ? Năm nào chẳng vài ba sĩ t.ử bỏ mạng vì mấy trò bẩn thỉu chốn trường thi. Dù cố tình bới móc, cũng chỉ cứu vớt một mạng . Mười chín kẻ đỗ đạt , lấy gì đảm bảo kẻ gian lận? Ta nhắm mắt ngơ tất cả, chỉ chăm chăm đòi công bằng cho một vụ án , phỏng ích lợi gì?"
Trần đại nhân chắp tay cung kính đáp lễ: "Hạ quan vạn dám ý đó. Hạ quan thực tâm thực lòng kính phục tấm lòng bồ tát của công chúa."
Tần Thư Nhụy thở dài: "Bản cũng chẳng liệu ích lợi gì . sự việc rành rành ngay mắt, thể nhắm mắt ngơ tự lừa dối ."
Cỗ xe ngựa từ từ dừng . Tần Thư Nhụy : "Đến nơi , Trần đại nhân, xin mời."
Thực tình, Trần đại nhân gào lên rằng: Trình tự xử án gì chuyện như thế ! Kể cả gióng trống kêu oan, thì cũng gì chuyện vác mặt thẳng đến Hình bộ mà gióng trống. Ở Thần Quốc từng tiền lệ thiết lập công đường xử án ngay tại Hình bộ!
Ông phản bác từ lâu , nhưng công chúa nào cho ông cơ hội mở miệng. là càn bậy mà.
Thôi thì đành chịu . Cứ coi như đây là một nhiệm vụ bí mật mà Bệ hạ đích giao phó . Cứ thi hành tính .
Nguyên cáo Lý Phán Hy và nhân chứng A Tín quỳ sẵn công đường. Tần Thư Nhụy nghiêng , chủ động nhường ghế chủ tọa, lui xuống ở chiếc kỷ án nhỏ bên cạnh.
"Vụ án xem chừng còn thẩm vấn dài dài." Tần Thư Nhụy lên tiếng: “Lý cô nương thể ốm yếu, cứ quỳ mãi thế e là trụ nổi. Phiền ngài sai lấy cho họ mấy chiếc ghế mây để cho tiện."
Trần đại nhân còn kịp há miệng, Khương thống lĩnh nhanh nhảu tìm ghế.
Lý Phán Hy dập đầu cảm tạ: "Dân nữ đa tạ ân đức của công chúa."
Tần Thư Nhụy tiếp tục dặn dò: "Xuống nhà bếp bưng lên ít đồ ăn thức uống cho Lý cô nương và A Tín lót . Cơm no rượu say mới sức mà tố cáo chứ."
Trần đại nhân sững sờ. Lần đầu tiên trong đời quan, ông chứng kiến cảnh tượng bi hài . Ông còn mém chút nữa buột miệng hỏi: Hay là cho hai họ đ.á.n.h một giấc cho dậy xử án tiếp nhé?
Lý Phán Hy một nữa dập đầu tạ ơn.
"Không gì ." Tần Thư Nhụy điềm nhiên đáp.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa khiến trái tim Tần Thư Nhụy lỡ một nhịp.
Âm thanh quá đỗi thuộc. Mỗi nàng hờn dỗi giả vờ ngủ nướng trong Công chúa các, Phán Nhi luôn bước với nhịp bước chân y hệt thế , ân cần đắp chăn cho nàng, lúc còn nắm lấy tay nàng thủ thỉ dỗ dành.
Giọng quen thuộc cất lên, rõ ràng, rành mạch: "Dân nữ là nữ nhi của Huyện lệnh huyện Cẩm Nam - Lý Phán Hy, khấu kiến công chúa, Trần đại nhân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-49.html.]
Chất giọng lúc nào cũng mang theo sự hoạt bát, lanh lẹ. Ngay cả khi mang phận nô tỳ, tỷ cũng từng tỏ e dè, rúm ró. Tỷ lúc nào cũng thể lý luận sắc bén, rành mạch để bảo vệ quan điểm của , dẫu cho là lý sự cùn chăng nữa, thì thần thái vẫn luôn toát lên vẻ ngang ngạnh, bất khuất.
Vẫn là giọng , vẫn là âm điệu kiêu hãnh .
Tần Thư Nhụy cảm nhận rõ ánh mắt sắc lẹm của tỷ đang ghim chặt . Nàng dám ngẩng đầu lên đối diện.
Chỉ cần cái danh xưng "Lý Phán Hy - nữ nhi của Huyện lệnh huyện Cẩm Nam" thoát từ miệng Phán Nhi, nàng hiểu rằng chuyện ngã ngũ. Tội danh mạo danh thế mạng rành rành, và cái c.h.ế.t của gia đình Lý Phán Hy chắc chắn dính dáng mật thiết đến Phán Nhi.
Lý Phán Hy - nguyên cáo - phẫn nộ gào lên: "Cô láo! Trước khi trường thi, còn hỏi cô, cô rành rành thừa nhận là gốc kinh thành. Ta mới chính là thiên kim của Huyện lệnh huyện Cẩm Nam! Trần đại nhân, dân nữ mang theo bản gốc hộ tịch để đối chứng!"
"Dân nữ cũng mang theo đây." Phán Nhi thản nhiên moi từ trong n.g.ự.c áo một tờ giấy ố vàng chìa .
Tần Thư Nhụy thừa hiểu Phán Nhi thể nào đủ quyền lực để che giời như thế. Nàng thực sự kinh ngạc, rốt cục tỷ bản lĩnh gì mà thể xui khiến Thừa tướng đích ngụy tạo phận giả cho .
"Thật ?" Tần Thư Nhụy ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng nhòe , vạn vật xung quanh nhòa thành một mớ hỗn độn: “ theo những gì nhớ, ngươi đích thị là dân kinh thành. Năm ngươi nhập cung, xuất gia cảnh thế nào đều ghi chép rành rọt trong sổ sách. Chỉ cần , thậm chí ngươi ở cái ngõ nào, chân ngọn núi nào cũng dư sức tra ."
Trần đại nhân liếc xéo sang cô cung nữ đang bưng miệng nức nở bên cạnh. Tần Thư Nhụy đưa tay nhẹ vuốt lưng Bội Hoàn an ủi.
"Công chúa nhận nhầm ." Phán Nhi quả quyết đáp. Trong ánh mắt tỷ hề vương một giọt lệ, nhưng Tần Thư Nhụy tinh ý , chất chứa trong đôi mắt là sự hận thù sâu thẳm.
Phán Nhi tiếp lời: "Dân nữ bao giờ bước chân hoàng cung. Dân nữ quả thực rời Cẩm Nam lên kinh thành từ sớm. Dân nữ mang phận tiểu thư khuê các, dẫu sa cơ lỡ vận cũng đến nỗi bán cung nô tỳ. Những năm qua, dân nữ vẫn thường xuyên giữ liên lạc thư từ với phụ mẫu. Nếu công chúa tin, thể cho đến quý phủ của dân nữ để soát xét."
"Ngươi... là Phán Nhi ?" Tần Thư Nhụy vắt óc suy nghĩ cũng tưởng tượng nổi đời kẻ trơ tráo lật lọng trắng trợn đến mức .
Dung mạo rõ ràng chẳng sai lệch một ly so với Phán Nhi ngày , mà khăng khăng phủ nhận phận của .
Phán Nhi tỉnh bơ đáp: "Thực sự là công chúa nhận nhầm . Thiên hạ bao la, giống âu cũng là chuyện thường tình."
Tần Thư Nhụy sang Bội Hoàn: "Ngươi xem, cô là Phán Nhi ?"
Bàn tay đang che miệng của Bội Hoàn run lên bần bật. Tần Thư Nhụy ép uổng nàng.
Bội Hoàn ấp úng: "Rất giống... nhưng nô tỳ cũng dám chắc chắn."
Câu trả lời khiến Tần Thư Nhụy như sét đ.á.n.h ngang tai. Nàng cúi , xoáy mắt Bội Hoàn: "Ngươi định chứng giả để bao che cho cô ?"
"Không, nô tỳ thực sự dám chắc chắn." Bội Hoàn lắc đầu nguầy nguậy.
"Công chúa tuyệt đối nhận nhầm !" Lý Phán Hy - nguyên cáo - kích động gào thét: “Dân nữ từng dịp trò chuyện với ả . Ả thút thít bảo rằng ả ghen tị với dân nữ, than vãn rằng xuất của chỉ là một tiện tỳ thấp hèn hầu hạ công chúa! Ả lóc ỉ ôi, dân nữ thấy tội nghiệp nên mới đem tên tuổi, lai lịch của kể cho ả . Ả còn dò la cả chuyện gia đình dân nữ. Dân nữ cứ ngỡ đó chỉ là những lời tâm sự vụn vặt, ai dè... ai dè ả lòng hiểm độc như rắn rết! Ăn cháo đá bát! Dân nữ cúi xin công chúa chủ cho dân nữ, loại ác nhân dẫu thiên đao vạn quả cũng đền hết tội!"
"Khụ khụ..." Trần đại nhân tằng hắng xen ngang: “Xin ngắt lời ba vị một chút. Cả hai tờ hộ tịch thoạt đều giống đồ giả mạo. Hay là chúng mời giám định sư tới kiểm tra kỹ lưỡng xem ?"
"Theo ý Trần đại nhân, với quyền lực của Thừa tướng, ngụy tạo một tờ hộ tịch hảo tỳ vết để đ.á.n.h lừa quan phủ, liệu khó khăn gì ?" Tần Thư Nhụy sắc sảo vặn .
Trần đại nhân nghẹn họng: "Ờ... thì..."
Tần Thư Nhụy khẩy: "Ta chỉ tiện miệng hỏi thôi. Ngài cứ mời giám định sư tới việc ."
Việc giám định là một quá trình vô cùng tỉ mỉ, chỉ riêng việc xem xét tờ hộ tịch tiêu tốn mất hai canh giờ ròng rã.
Giám định sư kết luận: Cả chất liệu giấy và loại mực sử dụng tờ hộ tịch giả và tờ thật đều giống hệt , gần như đúc cùng một khuôn. Độ cũ mới cũng tương đương. Nếu chỉ dựa mắt thường để soi xét chất giấy, thì bậc thánh nhân cũng thể phân biệt nổi là thật, là giả.
Trần đại nhân phái sai nha khẩn cấp trích xuất hồ sơ lưu trữ của hai mang tên Lý Phán Hy. Nhân tiện, Tần Thư Nhụy cũng sai cung, lấy cho bằng cuốn sổ danh bộ ghi danh lúc Phán Nhi mới nhập cung, và cả hồ sơ lưu trữ lúc Phán Nhi xin đổi tên.
Trần đại nhân e dè báo cáo: "Chuyện ... e là nhất thời nửa khắc thể điều tra ngay ạ." Sự thực là ông đang cồn cào ruột gan vì đói.
"Vậy mất bao lâu?" Tần Thư Nhụy gặng hỏi.
Trần đại nhân đáp: "Nhanh cũng ba đến năm ngày mới thu thập đủ giấy tờ."
Tần Thư Nhụy lo lắng, chỉ sợ chần chừ thêm chút nào là sinh biến chút : "Quan phủ các ngài nay phá án, vụ nào cũng dây dưa lâu đến thế ?"
Câu hỏi ngây ngô của nàng khiến Trần đại nhân dở dở , hoài nghi nhân sinh: "Chứ—còn——nữa—thưa—công—chúa? Quá trình phá án luôn kết hợp thẩm vấn, thu thập chứng cứ, mới đưa phán quyết. Làm thể nhốt ở công đường mà tra khảo suốt . Phải thời gian tìm bằng chứng chứ. Còn nếu kết án thần tốc như chớp, thì chỉ nước coi thường mạng , vu oan giá họa thôi."
Tần Thư Nhụy hề ý gây khó dễ cho ông . Nàng cũng ý thức chỉ là kẻ ngoại đạo trong chuyện kiện tụng, nhất là nên ngậm miệng . Nỗi sợ lớn nhất của nàng lúc là: Chỉ cần nàng rời , Thừa tướng sẽ lập tức cử đến thông đồng với Trần đại nhân, và Phán Nhi cùng Lý Phán Hy sẽ c.h.ế.t một cách tức tưởi và bí ẩn trong đại lao.
Nhìn thấu tâm can công chúa, Trần đại nhân hạ giọng trấn an: "Hạ quan hiểu rõ công chúa đang canh cánh nỗi lo gì. Xin công chúa cứ yên tâm, Hình bộ cái chợ thì thì . Nếu vẫn an lòng, cứ phái vài tâm phúc ở đây canh gác. Với , lề lối xét xử chuyện thẩm vấn công khai ngay từ đầu . Chúng thường tra khảo riêng từng nghi can . Hiện tại, bằng chứng trong tay chúng vẫn còn rời rạc, danh sách những việc cần để thu thập chứng cứ còn dài dằng dặc. Nên là... Công chúa cứ hồi phủ nghỉ ngơi dưỡng sức ạ. Cứ giao phó trọng trách cho hạ quan, hạ quan xin lấy đầu bảo đảm sẽ đem đến cho một kết quả tâm phục khẩu phục."
Tần Thư Nhụy trầm ngâm giây lát, quyết định: "Được. để Trần đại nhân cáng đáng vụ án , e là sẽ quá sức. Ta sẽ bẩm báo Bệ hạ, xin ngài cắt cử thêm một Nữ quan đáng tin cậy và tài ba đến hỗ trợ ngài, Trần đại nhân thấy ? Ngài cứ yên tâm, nếu cử đến dám tỏ thái độ xấc xược, dùng quyền ép , cửa công chúa phủ luôn rộng mở chào đón ngài. Ngài thể đến tìm bất cứ lúc nào để báo cáo."
Khóe môi Trần đại nhân giật giật. Người thẳng là tin tưởng cho , vòng vo tam quốc gì. bề ngoài ông vẫn cung kính: "Vâng, tất cả đều theo sự sắp đặt của công chúa."
Tần Thư Nhụy xoay bước ngoài, đưa mắt Khương thống lĩnh: "Khương thống lĩnh chắc cũng đói lả nhỉ. Đi thôi, đưa ngài đến Tứ Vương phủ thưởng thức sơn hào hải vị."
Khương thống lĩnh chắp tay: "Vâng, đa tạ ân điển của công chúa."
"Chúng thôi." Tần Thư Nhụy khẽ mỉm .
Nàng nhất định tìm Tứ ca để hỏi cho nhẽ. Đệ giúp Hoàng để mắt đến Phán Nhi kiểu gì, mà để tỷ lọt thỏm tận phủ Thừa tướng như thế ?