Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-05-12 14:23:01
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dân nữ cáo trạng môn sinh của Thừa tướng là Lý Phán Hy, trong kỳ thi Nữ quan gian lận, mạo danh thế mạng, còn sát hại cả nhà dân nữ, khiến dân nữ nhà tan cửa nát!"

"Dân nữ cáo trạng môn sinh của Thừa tướng là Lý Phán Hy, trong kỳ thi Nữ quan gian lận, mạo danh thế mạng, còn sát hại cả nhà dân nữ, khiến dân nữ nhà tan cửa nát!"

"Dân nữ cáo trạng môn sinh của Thừa tướng là Lý Phán Hy, trong kỳ thi Nữ quan gian lận, mạo danh thế mạng, còn sát hại cả nhà dân nữ, khiến dân nữ nhà tan cửa nát!"

Cỗ xe ngựa phanh gấp.

Tần Thư Nhụy tiếng kêu oan vọng đến ba mới hồn khỏi cơn chấn động. Nàng hoang mang sang Bội Hoàn.

Bội Hoàn luống cuống nắm chặt lấy tay nàng, quả quyết: "Phán Nhi tỷ tỷ tuyệt đối bao giờ chuyện tày trời như ! Công chúa, chắc chắn ả thi trượt nên cố tình đến đây ăn vạ đấy. Để nô tỳ sai thị vệ đuổi ả !"

"Công chúa, phía kẻ to gan chặn đường loạn." Một tên thị vệ bước tới bẩm báo.

Tần Thư Nhụy xua tay: "Để xem xét , các ngươi khoan hãy động thủ."

"Vâng." Thị vệ lĩnh mệnh lùi xuống.

"Công chúa!" Bội Hoàn gắt lên bênh vực: “Phán Nhi tỷ tỷ lương thiện như thế, tỷ sẽ đời nào . Người ngàn vạn đừng tin lời xằng bậy của ả !"

"Ta cũng rõ nữa." Tần Thư Nhụy bắt đầu d.a.o động.

Kỳ thi tuyển Nữ quan gắt gao nhường nào ai cũng tỏ, Tần Thư Nhụy cũng từng thấy kỳ lạ khi Phán Nhi thể dễ dàng đỗ đạt như thế. Nàng từng thấy dáng vẻ học hành của Phán Nhi, kiểu gì cũng giống thiên bẩm xuất chúng. Nỗi hoài nghi vốn nhen nhóm trong lòng, nhưng nàng chẳng dám . Nhỡ Phán Nhi thực sự dựa thực lực để đỗ đạt, chẳng là hàm oan cho . Thế nên, nàng cố tình phớt lờ, chôn chặt nghi vấn.

giờ đây, kẻ dám liều mạng chặn xe ngựa kêu oan giữa đường. Khoảnh khắc , Tần Thư Nhụy buộc thừa nhận rằng, nàng sinh nghi. Dẫu , tận sâu trong thâm tâm, nàng vẫn nhen nhóm tia hy vọng mong manh rằng đây chỉ là một sự hiểu lầm tai hại, chỉ cần sáng tỏ là xong.

Nàng vén rèm bước ngoài. Xa phu nhanh nhẹn đặt bục gỗ xuống, Minh Đức chạy tới đỡ tay nàng.

Trông thấy dáng vẻ lộng lẫy của bước xuống, nữ nhân đang quỳ phục đất cũng ngẩn . Ả hốt hoảng dập đầu thỉnh tội: "Dân nữ mắt tròng, là nương nương vị cung nào giá lâm... Dân nữ mạo phạm!"

"Đây là công chúa điện hạ." Bội Hoàn lạnh lùng lên tiếng.

Tần Thư Nhụy sa sầm mặt mày: "Ngươi ngay cả xe ngựa của ai cũng rõ, mà dám to gan cản đường?"

Nữ nhân nức nở đáp: "Dân nữ... dân nữ cứ tưởng đó là long giá của Bệ hạ."

"Xe ngựa của Bệ hạ mà ngươi cũng nghĩ cản ?" Tần Thư Nhụy thầm cảm thấy may mắn cho ả vì nhận nhầm . Nếu quả thực là long giá của Bệ hạ, thị vệ lập tức kéo ả đ.á.n.h c.h.ế.t từ lâu , cơ hội để ả gào thét kêu oan đến tận ba .

"Ngươi cáo ngự trạng ?" Tần Thư Nhụy từng nhiều thoại bản về chuyện , nhưng đây là đầu tiên nàng tự chứng kiến. Nàng đầu hỏi Minh Đức: "Chỗ thăng đường xử án ?"

"Dạ?" Minh Đức ngớ , ngờ công chúa nhúng tay chuyện bao đồng . Hắn rụt rè đáp: "Bẩm công chúa, nếu chiếu theo quy củ luật lệ, tiên áp giải cô nương về nguyên quán nơi đăng ký hộ tịch, trình đơn kiện lên nha môn địa phương, đó mới trình báo lên từng cấp..."

"Nếu theo quy củ thì ?" Tần Thư Nhụy cắt ngang: “Nơi xử án gần nhất ở ?"

"Hình bộ!" Nữ nhân quỳ đất nhanh nhảu tranh đáp: “Bẩm công chúa, nhân chứng của dân nữ hiện vẫn đang giam lỏng trong đại lao Hình bộ ạ."

"Được, tên là gì?" Tần Thư Nhụy hỏi.

Nữ nhân đáp: "Tên là A Tín, là gia đinh của nhà dân nữ."

Tần Thư Nhụy quyết đoán lệnh: "Minh Đức, ngươi dẫn theo cô nương cùng vài tên thị vệ lập tức tới đại lao áp giải . Ta sẽ đích đến phủ Thượng thư Hình bộ tìm . Lát nữa chúng hội quân tại đại đường Hình bộ."

Thấy công chúa gót định , Minh Đức vội vàng gọi giật : "Công chúa! Lỡ đám ở Hình bộ chịu nhả cho nô tài thì ?"

Trong lòng thầm rủa, cái lũ đó khi còn chẳng nể mặt công chúa, huống hồ gì là .

Tần Thư Nhụy thản nhiên đáp: "Thì ngươi cử tức tốc cung, xin bệ hạ một đạo thánh chỉ mang tới."

Minh Đức toát mồ hôi hột: "Dạ... rõ."

Xin thì dám chắc, nhưng lệnh công chúa thì cứ tuân .

Nhìn thấy sắc mặt Tần Thư Nhụy bỗng dưng trắng bệch, Bội Hoàn vội vàng đưa tay đỡ lấy. Nữ nhân quỳ đất cũng nhào tới toan đỡ, nhưng thị vệ rút kiếm chặn .

"Ta ." Tần Thư Nhụy gượng gạo xua tay.

Vết thương đầu gối vẫn đau âm ỉ. Mỗi bước của nàng đều cần dìu đỡ. Lúc nãy bước xuống thì , nhưng lúc trèo lên xe ngựa, mỗi nhấc chân là một cơn đau thấu xương buốt tận óc truyền đến. Toàn bộ sự chú ý của nàng dường như hút chặt đầu gối đang sưng tấy.

"Công chúa." Cho đến khi Bội Hoàn nắm lấy tay nàng gọi lớn, nàng mới sực tỉnh và nhận an tọa trong xe ngựa.

Bội Hoàn xoáy mắt nàng: "Người tin ả ?"

Tần Thư Nhụy lắc đầu yếu ớt: "Ta dám tin, chỉ thấy sợ hãi."

"Người sợ đây là sự thật?"

"Ta sợ chính miệng sẽ ban án t.ử cho tỷ ."

Nói xong, Tần Thư Nhụy cảm nhận rõ ràng bàn tay Bội Hoàn đang run lẩy bẩy. Nàng vươn tay còn , nhẹ nhàng bao trọn lấy tay Bội Hoàn, dỗ dành: "Nếu sợ, sẽ cho đưa về công chúa phủ . Muội về đó giám sát việc bài trí giúp nhé."

"Không." Bội Hoàn quả quyết lắc đầu: “Nô tỳ chứng kiến. Nô tỳ tuyệt đối tin Phán Nhi tỷ tỷ thể chuyện tày trời như thế."

Tần Thư Nhụy rút khăn tay, ân cần lau những giọt nước mắt lăn dài má Bội Hoàn.

Nàng sợ sẽ chính miệng khép tội c.h.ế.t cho Phán Nhi, nhưng nàng càng sợ bản sẽ khuất phục quyền uy của Thừa tướng mà ngơ, thể giải oan cho nữ nhân tội nghiệp .

Nếu coi kỳ thi tuyển Nữ quan là con đường sống c.h.ế.t cuối cùng, thì tuyệt nhiên thể nào thi đỗ . Nữ nhân thể tự đỗ đạt, ắt hẳn nếm trải những đắng cay tủi nhục mà thường chẳng thể nào tưởng tượng nổi. Đau đớn hơn, cả gia đình nàng c.h.ế.t thảm, nàng chẳng còn nơi nào để về nữa.

Tần Thư Nhụy tuyệt đối thể vì bảo vệ Phán Nhi mà hy sinh một mạng vô tội.

"Cũng chắc là sự thật." Tần Thư Nhụy cố bấu víu một tia hy vọng: “Ta thấy nữ nhân năng rành mạch, giống như đang dối. Phán Nhi tỷ tỷ lấy bản lĩnh thấu trời để trở thành môn sinh của Thừa tướng? Hơn nữa, Bệ hạ và Tứ ca cũng từng đề cập đến việc tỷ dây dưa gì với Thừa tướng mà... Chắc chắn uẩn khúc gì ở đây. Phải chăng chỉ là trùng tên trùng họ với Phán Nhi tỷ tỷ? Hay là... là..."

Nàng bế tắc, chẳng thể nghĩ " là" nào hợp lý hơn nữa.

Bội Hoàn gật đầu cái rụp: " , nô tỳ cũng một mực tin rằng đây là do Phán Nhi tỷ tỷ . Nhất định là hiểu lầm gì đó."

Tần Thư Nhụy vốn mau nước mắt, cứ đụng chuyện là òa lên. , nàng c.ắ.n răng nuốt ngược nước mắt trong, hít sâu một để xốc tinh thần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-48.html.]

Lát nữa đến phủ Thượng thư, nàng tuyệt đối tỏ yếu hèn.

Nghe tin công chúa đích giá lâm, Trần thượng thư quýnh quáng chạy tận cửa nghênh đón.

Tần Thư Nhụy xuống xe, chỉ vén rèm kiệu lên, dõng dạc : "Trần thượng thư, đang vướng một vụ án mạng cần phiền ngài thẩm lý giúp. Xin mời ngài dời gót đến đại đường Hình bộ."

Trần thượng thư nhíu mày: "Việc ... liệu thánh chỉ của Bệ hạ ạ?"

Tần Thư Nhụy hất cằm: "Sao? Hôm nay ngài nghỉ phép ?"

"Dạ , chỉ là..."

"Đã ngày nghỉ phép, thì cần gì đến thánh chỉ? Chẳng Hình bộ sinh để thẩm tra xử án ?" Tần Thư Nhụy thực cũng ù ù cạc cạc về chức năng của Hình bộ. Minh Đức tham mưu , mà tín theo hầu Bệ hạ từ nhỏ, bảo đúng thì chắc chắn là đúng.

Trần thượng thư toát mồ hôi giải thích: "Bẩm công chúa rõ, xử án cũng trình tự đàng hoàng. Theo quy định, tiên ..."

"Ngài chỉ cần trả lời một câu, ngài xử án ?" Tần Thư Nhụy bực cắt ngang tràng giang đại hải của ông . Nói toẹt là ông đùn đẩy trách nhiệm, xui nàng báo quan chỗ khác chứ gì. Đợi đến mùa quýt năm !

Trần Thượng thư cứng họng: "...Chuyện là thế thưa công chúa, Hình bộ..."

"Ta hỏi ngài , ?" Tần Thư Nhụy gắt gỏng.

"Dạ... ạ." Trần thượng thư đành cúi đầu nhận mệnh.

" ngài cố tình chịu lời , ?"

Trần thượng thư lắp bắp: "Dạ... ơ..."

Ông dư sức , Bệ hạ sủng ái vị công chúa thấu trời, còn hơn cả ruột thịt. Ông nào dám chọc giận vị Bồ Tát sống . ngặt một nỗi, ông cũng chẳng đắc tội với Thừa tướng. Tin tức phong phanh truyền đến tai ông : Công chúa chặn xe kêu oan vì vụ gian lận khoa cử Nữ quan. Kẻ chặn đường trùng tên với môn sinh của Thừa tướng, là Lý Phán Hy - ái nữ của Huyện lệnh huyện Cẩm Nam. Vụ án rành rành là đối đầu trực diện với thế lực của Thừa tướng còn gì?

"Công chúa vạn nên lạm dụng đặc quyền như ..." Trần thượng thư vớt vát thêm một câu yếu ớt.

"Không , bổn cung bận rộn lắm. Khó khăn lắm mới rảnh rỗi xử án một , thời gian rườm rà từ đầu ." Chơi trò lưu manh, Tần Thư Nhụy quen quá : “Khương thống lĩnh, ngươi sai một phi ngựa hỏa tốc cung, xin thêm một đạo thánh chỉ nữa đây."

Khương thống lĩnh ngẩn tò te hỏi: "Dạ bẩm, xin thánh chỉ nội dung gì ạ?"

Tần Thư Nhụy dõng dạc: "Thánh chỉ lạm dụng đặc quyền!"

Khương thống lĩnh hình mất vài giây, mới kịp hồn chắp tay hô "Tuân mệnh", vội vã điều .

Trần thượng thư vội vàng đon đả mời mọc: "Vậy trong lúc chờ thánh chỉ, mời công chúa dời gót ngọc phủ dùng tạm chén ấm bụng ạ?"

"Không cần." Tần Thư Nhụy từ chối thẳng thừng: “Ta ngay xe đợi là . Trần thượng thư mau sai chuẩn xe ngựa . Khương thống lĩnh cưỡi ngựa giỏi lắm, chừng hai khắc nữa là thánh chỉ mang về thôi."

Trần thượng thư là kẻ khôn lỏi, chẳng đắc tội phe nào. Nếu Tần Thư Nhụy xin thánh chỉ, ông tuyệt đối lệnh. Có thánh chỉ bùa hộ mệnh, lỡ Thừa tướng vặn vẹo, ông cứ đẩy hết tội cho "thánh ý khó cãi" là xong.

quan thì giữ thể diện. Ông vội vã sai đ.á.n.h xe, mà tần ngần tại chỗ, bày vẻ mặt vô cùng khó xử, miễn cưỡng hầu chuyện công chúa.

Một lát , một viên tiểu quan mặc quan phục hớt hải phi ngựa tới. Vừa thấy Tần Thư Nhụy ở đó, vẻ mặt từ hốt hoảng chuyển sang hậm hực. Hắn kìm nén sự tức giận, miễn cưỡng hành lễ với nàng, vội vàng ghé sát tai Trần thượng thư thì thầm to nhỏ.

Tần Thư Nhụy thừa sức đoán định bẩm báo chuyện gì, nên cũng chẳng thèm để tâm.

Nghe xong, Trần thượng thư biến sắc, sang hỏi: "Công chúa sai đến đại lao Hình bộ đòi áp giải phạm nhân ?"

"Tên đó còn sống ?" Tần Thư Nhụy lạnh lùng vặn .

Trần thượng thư đưa mắt viên tiểu quan. Tên tiểu quan miễn cưỡng mặt , hậm hực bẩm báo: "Bẩm công chúa, vẫn còn sống."

"Tốt." Tần Thư Nhụy gật đầu: “Vậy ngươi nhanh cái chân lên, chạy về báo cho đám lâu la trướng. Nếu phạm nhân mà xảy mệnh hệ gì, cả đám bọn ngươi chuẩn tinh thần mang đầu tới gặp Bệ hạ !"

Viên tiểu quan c.h.ế.t trân tại chỗ.

Trần thượng thư ngập ngừng: "Công chúa tự ý xông đại lao đòi , liệu thánh chỉ ạ?"

Tần Thư Nhụy ráo hoảnh: "Ta phái Minh Đức công công xin , một nén nhang nữa sẽ mặt."

Trần thượng thư chắp tay, nhếch mép trừ: "Vậy hạ quan xin rửa mắt cung thỉnh."

Hai khắc , tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Tần Thư Nhụy hầu dìu xuống xe.

Nụ môi nàng vụt tắt, thẫn thờ Khương thống lĩnh bước xuống ngựa với hai bàn tay trắng. Đây là đầu tiên nàng Lữ Triết Chính cho leo cây. Sự ngượng ngùng dâng trào khiến nàng dùng sức bóp chặt những ngón tay.

Viên tiểu quan cạnh liếc xéo nàng một cái, buông lời chế giễu khe khẽ: "Công chúa hồi phủ cho khuất mắt, đừng đây trò hề nữa."

Khương thống lĩnh xuống ngựa, vội vàng bước tới hành lễ.

"Miễn lễ." Tần Thư Nhụy lộ rõ vẻ vui, hỏi cộc lốc: "Bệ hạ phán thế nào?"

Khương thống lĩnh cung kính đáp: "Khởi bẩm công chúa, Bệ hạ hiện đang bận bàn quốc sự cơ mật cùng các đại thần trong Ngự thư phòng, thời gian tiếp kiến vi thần..."

Hắn kịp dứt lời, viên tiểu quan bên cạnh nhịn mà bật thành tiếng.

Trần thượng thư giả lả quát mắng hạ cấp: "Làm càn, vô lễ! Công chúa điện hạ, nếu thánh chỉ, hạ quan mạn phép cáo lui phủ uống đây."

"Khoan , còn hết!" Khương thống lĩnh bất thình lình gào lên bằng chất giọng oang oang đầy uy lực: “Bệ hạ cử Cao Hoành công công truyền khẩu dụ: Mọi chuyện liên quan đến án gian lận Nữ quan đều giao quyền cho công chúa định đoạt. Vụ án của Lý Phán Hy sẽ do công chúa đích chủ tọa thẩm vấn, Trần đại nhân giữ vai trò phụ tá. Bất kể là ai, đều nhất mực phục tùng mệnh lệnh của công chúa!"

Mắt Tần Thư Nhụy sáng rực lên. Nàng sang Trần thượng thư, khóe môi nhếch lên nụ đắc thắng: "Trần thượng thư, mời ngài lên đường."

Nàng vẫn đang phân vân nên mời Thừa tướng đến đối chất . Lão cáo già đó mưu mô xảo quyệt, đạo hạnh của nàng sánh bì kịp. Nếu trong lúc thẩm tra, lão giở trò đổi trắng đen, tiêu hủy vật chứng, tìm c.h.ế.t , nàng sẽ trở tay kịp.

Thôi thì cứ đến đại đường Hình bộ . Nàng sẽ cho chép đống bằng chứng trong tay cô nương thành nhiều bản. Chuẩn thêm chút sâm nhung thượng hạng đổ họng tên nhân chứng nữa. Hắn giam trong cái đại lao khỉ ho cò gáy đó chắc hẳn nếm đủ mùi nhục hình , lỡ đang thẩm vấn giữa chừng mà lăn c.h.ế.t thì hỏng bét.

Tần Thư Nhụy cất lời: "Trần đại nhân, bổn cung vốn từng ghế xử án bao giờ. Vụ án vẫn nên để ngài chủ tọa thẩm vấn thì hơn. Ta chỉ bên cạnh quan sát, tuyệt đối xen ngang."

Trần thượng thư thầm rủa thầm trong bụng: Người mà xen ngang mới là lạ đấy. bề ngoài, ông vẫn tươi đáp lễ: "Vâng , hạ quan xin tuân lệnh."

 

Loading...