Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-05-12 14:22:59
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Tĩnh Uyển chép miệng: "Công chúa vẫn rõ vị trí của trong lòng Thái hậu . Nếu là công chúa, sẽ thẳng: 'Nếu Mẫu hậu cho con gả cho Bệ hạ, con sẽ thắt cổ tự vẫn ngay tại đây'. Thái hậu xong đảm bảo dám tiếp lời ."
Trương Thư Vân khẽ đ.á.n.h yêu nàng một cái: "Muội cứ xằng bậy gì thế."
Thẩm thái phi lên tiếng phân tích: "Hoàn cảnh của công chúa giống gia đình Tĩnh Uyển . Hồi nhỏ ở nhà, mỗi cãi với mẫu , cũng từng lôi chuyện tuyệt thực để dọa. công chúa do Thái hậu đứt ruột đẻ , cái rào cản dù thế nào cũng thể buông bỏ . Thế nên, con bé lúc nào cũng cố tỏ hiểu chuyện mặt Thái hậu."
Trần Tĩnh Uyển nhấp một ngụm , gật gù: "Cũng . Hôm qua Thái hậu nương nương lời tuyệt tình quá, xong mà còn giật thót cả ."
"Ta thì chẳng hiểu nổi, gả cho Bệ hạ gì cơ chứ?" Trương Thư Vân thắc mắc: “Công chúa và Bệ hạ tuổi tác tương đương, hai đứa tình đầu ý hợp, giống tỷ chúng năm xưa. Thêm nữa, đều là một nhà cả, gì chuyện chồng nàng dâu xích mích. Ngay cả việc thỉnh an mỗi sáng cũng miễn, Nhụy Nhi thích ngủ nướng đến mấy giờ thì ngủ."
lúc , Thái hậu chải chuốt xong xuôi, từ gian trong bước . Ba lập tức im bặt, vội vàng dậy thỉnh an.
Thái hậu xuống, đưa mắt Thẩm thái phi: "Tương Dữ, vết thương của công chúa ?"
Thẩm Tương Dữ đáp: "Sáng sớm nay thần ghé qua xem. Vết thương khá nặng, con bé vững, xe lăn ạ. Thần cũng hỏi qua nữ y, sợ rằng sẽ để mầm bệnh."
Bàn tay đang nắm chiếc gậy đầu rồng của Thái hậu khẽ run lên. Bà nhắm nghiền mắt, bờ môi mấp máy mấy nhưng chẳng thốt nên lời. Cuối cùng, bà đưa tay lau giọt nước mắt vương khóe mi, bất lực : "Sao con bé tự xót xa cho thể của như chứ."
"So với thể của , con bé còn sợ mẫu vứt bỏ hơn." Thẩm Tương Dữ nhẹ giọng khuyên nhủ: “Nương nương, là qua chuyện với con bé . Thần chỉ lo con bé ngày ngày ăn ngon ngủ yên, vết thương mà lành cho ."
"Đó chỉ là những lời trong lúc nóng giận thôi, thể bỏ rơi nó chứ!" Thái hậu gõ mạnh gậy xuống sàn hai cái: “Ta luôn giữ nó bên , nuôi nấng như con ruột. Lúc nó ốm đau, túc trực chăm sóc ngày đêm, thậm chí đối với Triết Chính còn từng bận tâm đến thế."
Trần Tĩnh Uyển góp lời: "Xin thứ cho thần lắm lời, Bệ hạ đối với công chúa thực sự . Tối qua khi công chúa hồi cung, Bệ hạ canh ngoài Phượng Minh cung cả một đêm, chỉ sợ công chúa lén chạy ngoài quỳ gối. Lúc ba chúng thần thăm công chúa, vẫn thấy Bệ hạ đang bệt chân tường phía chái nhà."
Thẩm Tương Dữ cũng tiếp lời: "Những lời Bệ hạ tối qua, công chúa đều kể cho thần . Ban đầu con bé dám , nhưng khi thần ngỏ ý con bé đến khuyên nhủ Thái hậu, con bé mới chịu mở lời. Con bé mong thần thể giúp một tay, nhưng đồng thời cũng sợ Mẫu hậu tổn thương. Nghe xong chuyện, thần chỉ cảm thấy..."
"Cảm thấy thế nào?" Thái hậu gặng hỏi.
"Cảm thấy công chúa thực sự quá cô đơn." Thẩm Tương Dữ thở dài: “Rất nhiều chuyện, con bé chẳng tỏ cùng ai, chẳng lấy một chỗ để trút bầu tâm sự. Bao nhiêu năm nay, từ nhỏ đến lớn, Bệ hạ chính là điểm tựa duy nhất của con bé. Nay nếu ngài thực sự nhẫn tâm chia loan rẽ thúy, e rằng đến tình cũng khó giữ, lúc đó nỗi đau của công chúa tỏ cùng ai?"
Thái hậu vô thức xoa xoa đầu gối, bàn tay nắm gậy run lên nhè nhẹ. Bà trầm ngâm hồi lâu cất giọng nhọc nhằn: "Sau ... Nhụy Nhi sẽ tìm hơn thôi."
"Thần nghĩ là ạ." Thẩm Tương Dữ lắc đầu: “Nỗi đau chia cắt sinh t.ử vốn dĩ khó nguôi ngoai. Con bé sẽ mãi mãi khắc ghi sự ân cần của Bệ hạ, e là khó lòng mà để mắt tới ai khác nữa."
"Tỷ tỷ, rốt cuộc là vì cơ chứ?" Trương Thư Vân sốt ruột hỏi dồn: “Rốt cuộc vì cớ gì mà Nhụy Nhi và Triết Chính đến với ?"
Thái hậu đưa mắt Thẩm Tương Dữ, sang Trương Thư Vân, khẽ buông một tiếng thở dài. Bà đưa tay vuốt ve những nếp nhăn nơi khóe mắt, giọng man mác xa xăm: "Khi còn trẻ, và Tiên đế cũng từng hai tình tương duyệt, tình sâu hơn biển. Lúc đó từng , chỉ cần gả cho ngài , trắc phi cũng cam lòng, trắc phi cũng , tin ngài sẽ đối xử với . ngài bảo, ngài nỡ để chịu uất ức. Thế là ngài quỳ tẩm cung của Phụ hoàng suốt một đêm, chỉ để đổi lấy cho vị trí chính thất. Ngài , ngài thể để con gái yêu thương chịu thiệt thòi."
Khóe môi bà bất giác cong lên một nụ cay đắng: "Lúc đó, kiên định tin rằng tình yêu ngài dành cho đủ để giúp vượt qua tháng ngày cô quạnh chốn thâm cung. Có đồ vật gì quý giá ngài cũng ban cho . Ngài ngần ngại nắm tay mặt bao , ân cần chỉnh y phục cho . Kẻ nào trong phủ dám tỏ thái độ với , ngài lập tức bảo vệ. Khi , thực sự, thực sự tin rằng ngài sẽ yêu trọn một đời."
Bà ngẩng đầu lên, nụ vụt tắt, chỉ còn sự lạnh lẽo: "Thế nhưng ... và cả bây giờ nữa, các cũng đều thấy cả đấy. Ta vĩnh viễn bao giờ quên cái đêm hôm đó. Chỉ vì lỡ buông vài lời tranh luận, ngài phạt quỳ màn mưa suốt một ngày một đêm. Đôi chân tàn phế của , chính là mang mầm bệnh từ cái đêm định mệnh ."
"Thư Vân, Tương Dữ, Tĩnh Uyển, các cho xem, thế nào gọi là chân tình?" Từ Lãm Nguyệt cay đắng chất vấn: “Thứ chân tình thế nào mới là thứ vĩnh viễn bao giờ đổi ? Ai dám đảm bảo Bệ hạ sẽ yêu thương Nhụy Nhi suốt một đời một kiếp? Các dám ? Thà để Nhụy Nhi xuất cung, tìm một gia đình vương tôn quý tộc môn đăng hộ đối mà gả. Sau , dù phu quân lòng đổi , thì ít nhất, dựa phận công chúa, con bé vẫn thể giữ cho một con đường sống."
"Nương nương, ..." Thẩm Tương Dữ vội nuốt những lời định trong, cố tìm một cách diễn đạt ôn hòa hơn: “Người suy nghĩ cực đoan quá . Tiên đế còn yêu nữa, nhưng ngài lấy mạng . Thần dám đảm bảo Bệ hạ sẽ yêu công chúa cả đời, nhưng thần tin, dù một ngày nào đó Bệ hạ cạn tình, cũng tuyệt đối đến mức dồn con bé chỗ c.h.ế.t. Thần tin Bệ hạ sẽ giữ lời hứa, để Nhụy Nhi xuất cung."
Trương Thư Vân bước tới xổm bên chân Thái hậu, quả quyết: "Thần xin thề, nếu một ngày Bệ hạ phụ bạc Nhụy Nhi, thần dù lấy cái mạng ép buộc, cũng sẽ đưa công chúa xuất cung bình an vô sự. Thần nguyện đem tính mạng , bồi công chúa đ.á.n.h cược một ván."
"Thần cũng cam lòng." Thẩm Tương Dữ kiên định: “Thần chỉ một mụn con gái , thần thấy con bé đau lòng. Chỉ cần Nhụy Nhi quyết, thần nguyện mang cả tính mạng và gia sản để tiền cược bồi con bé."
Trần Tĩnh Uyển cũng quỳ xuống, thiết tha : "Nương nương, sóng to gió lớn nhường nào ngày chúng đều vượt qua. Đoạn đường , kiếp nạn nào mà chẳng thể bước qua nữa cơ chứ."
Từ Lãm Nguyệt chìm im lặng lâu, nhưng rốt cuộc vẫn chịu buông lời đồng ý: "Để suy nghĩ thêm ."
Thẩm Tương Dữ bèn : "Được, chuyện hôn sự tạm thời gác . nương nương hãy qua thăm và xin con bé . Người mà , trong lòng công chúa lúc nào cũng phấp phỏng lo âu, ăn ngủ yên. Nhỡ thể hao tổn sinh bệnh thật, lúc đó hối cũng kịp ạ."
"Haiz..." Từ Lãm Nguyệt chống gậy dậy: “Đi thôi, qua xem con bé thế nào."
Khi Từ Lãm Nguyệt đến nơi, Tần Thư Nhụy đang liệt giường, suy nhược. Trán nàng quấn một lớp băng gạc, hầm hập sốt. Bội Hoàn đang thu dọn mâm cơm bàn gần như còn nguyên vẹn, tiện tay đẩy chiếc xe lăn phía cửa vài bước, vặn đụng ngay Thái hậu đang chống gậy bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-46.html.]
Tần Thư Nhụy ngủ sâu giấc. Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, nàng lờ mờ mở mắt, chạm ngay ánh mắt rưng rưng ngấn lệ của Từ Lãm Nguyệt.
"Mẫu hậu." Tần Thư Nhụy gắng gượng chống tay định dậy.
"Nằm xuống mau." Từ Lãm Nguyệt vội xuống mép giường, đưa tay giữ chặt vai cho nàng cử động.
Bà đưa tay lên, vuốt ve lớp băng gạc trán Tần Thư Nhụy đầy xót xa: "Đau lắm con?"
Tần Thư Nhụy lắc đầu yếu ớt: "Không ạ, chỉ trầy xước chút da thôi. Nữ y bảo tịnh dưỡng vài hôm là khỏi."
"Mẫu hậu xin ." Từ Lãm Nguyệt thừa Tần Thư Nhụy đang cố tình dối, chắc chắn là con bé đang đau lắm.
"Ta nên những lời như ." Từ Lãm Nguyệt nghẹn ngào: “Hôm qua Mẫu hậu chỉ dọa con thôi. Mẫu hậu thể bỏ rơi con . Cho dù con thực sự đến với Bệ hạ, Mẫu hậu cũng tuyệt đối bỏ rơi con. Bất luận con chuyện gì, Mẫu hậu cũng sẽ bao giờ vứt bỏ con."
Bà vốn dĩ hề nhắc đến chuyện giữa Tần Thư Nhụy và Lữ Triết Chính, thâm tâm bà vẫn mong hai đứa thành đôi. bà hiểu, ngay khoảnh khắc , đây chính là những lời mà Tần Thư Nhụy khao khát nhất.
Nếu chuyện ngày hôm qua, bà cũng chẳng nhận trong lòng Nhụy Nhi ngập tràn sự bất an đến . Có lẽ, kể từ cái ngày đặt chân đến Thần Quốc, một ngày nào con bé sống trong cảm giác an thực sự.
"Ta mãi mãi là Mẫu hậu của con." Từ Lãm Nguyệt khẳng định thêm một nữa.
bà rõ, lời thật yếu ớt, chẳng khác nào câu "Trẫm vĩnh viễn yêu nàng" của Tiên đế năm xưa, mong manh và chẳng hề đáng tin. Dù bà thề thốt thế nào, sự bất an trong lòng Tần Thư Nhụy cũng khó mà xóa nhòa .
Nhìn khuôn mặt tiều tụy của con gái, n.g.ự.c bà bỗng nhói đau. Ngay khoảnh khắc , bà chỉ buông bỏ sự lo toan, tính toán để vô điều kiện về phía Tần Thư Nhụy. Nếu mai , Lữ Triết Chính thực sự lòng đổi , bà sẵn sàng liều cái mạng già để đòi công bằng cho con.
Bà dịu giọng: "Hôm qua Mẫu hậu... quá cố chấp. Nếu con thực sự gả cho Bệ hạ, thì cứ theo ý . Sóng gió thế nào, chúng đều nguyện cùng gánh vác với con. Mẫu hậu hứa, nhất định sẽ bảo vệ con chu ."
"Thế nhưng.” Thái hậu đột ngột chuyển giọng: “Mẫu hậu vẫn mong con hãy bước ngoài , ngắm thế giới nhiều hơn một chút. Đừng vội vàng đưa quyết định sớm như . Con vẫn còn nhỏ mà, đợi đến năm hai mươi tuổi gả chồng cũng muộn."
"Vâng ạ." Tần Thư Nhụy ngoan ngoãn gật đầu.
Thái hậu ân cần hỏi hỏi bao nhiêu : Trong thấy thế nào? Đầu còn đau ? Có chỗ nào khó chịu ?
câu trả lời nhận lúc nào cũng là: Mọi thứ đều , Mẫu hậu cứ yên tâm.
Điều khiến bà sinh bực. Vừa về đến Từ An cung, bà hậm hực đưa tay hất tung chiếc chăn giường rơi tống xuống đất.
"Ây da." Ngọc thái phi vội vàng nhặt lên phủi bụi: “Đang yên đang lành, cái chăn đắc tội gì với thế?"
Thái hậu ấm ức than vãn: "Ta hỏi Nhụy Nhi trong thấy thế nào, nhức đầu , nó cứ một mực bảo , đau."
"Phụt~" Ngọc thái phi phì sự trẻ con của bà: “Từ tỷ tỷ , xem vô lý cơ chứ? Chẳng mỗi tỷ tỷ thư gửi về nhà đẻ, đều báo bình an đó ? Tỷ tỷ bao giờ than vãn với nhà chuyện đau chân, đau lưng nhức đầu ?"
Từ Lãm Nguyệt cứng họng, nhưng vẫn cố ngụy biện: "Ta than vãn với nhà, cũng chẳng than vãn với ngoài. Nhụy Nhi với , chạy dãi bày với Triết Chính ca ca của nó! Lúc nào mở miệng cũng Triết Chính ca ca thế , Triết Chính ca ca thế ."
Bạch Ngọc đến mức khép nổi miệng, giúp bà xếp chăn gối trêu: "Sao tự nhiên ghen tỵ với Bệ hạ thế ? Đôi trẻ đang lúc mặn nồng, con bé nũng với trong lòng một chút thì ? Hơn nữa, chẳng hai đứa nương nương nhẫn tâm chia cắt ?"
Từ Lãm Nguyệt nuốt nước bọt, im bặt câu nào.
Bạch Ngọc thủ thỉ: "Chuyện , về phe của Tiểu Thẩm. Đời sống bao lâu, khó khăn lắm mới gặp thương, mà gặp chắc gì lấy . Lại thêm cái đạo hiếu to lù lù đè nặng đầu, chuyện tình ái hạnh phúc cá nhân đều xếp 'phụ mẫu chi mệnh'. Ta thì chịu, cái đỉnh đồng khổng lồ đè cho công chúa thở nổi ."
"Bọn hùa với , phiên tới khuyên ." Từ Lãm Nguyệt lườm yêu nàng một cái.
Bạch Ngọc vẫn tiếp tục: "Chao ôi tỷ tỷ của ơi~ Tỷ dám vỗ n.g.ự.c đảm bảo phò mã mà tỷ chọn cho Nhụy Nhi chắc chắn là chỗ dựa vững chãi ? Sau trăm năm chúng khuất núi, lỡ phò mã nạp , ai sẽ chủ cho công chúa? Mấy lời tỷ tỷ sáng nay, hết . Cái gì mà 'ít nhất cũng giữ một con đường sống'. Sống lay lắt thì sống gì? Nhỡ phò mã là một tên khốn nạn, công chúa sống trong cái phủ ? Tỷ tỷ còn tính gả công chúa cho Thế tử. Gia thế của Thế t.ử dạng , lỡ thi đỗ công danh, quan lớn nạp , lúc đó Bệ hạ mặt bảo vệ công chúa cũng e là khó."
"Thêm nữa.” Bạch Ngọc liến thoắng cho ai xen : “Thế t.ử mà phò mã thì đường quan lộ chắc chắn cản trở. Người chắc cam tâm từ bỏ tiền đồ vì công chúa . Huống hồ vốn là hoàng quốc thích, cần mượn danh xưng phò mã để đắp vàng lên mặt."
"Được , , Ai gia cả ." Từ Lãm Nguyệt xua tay ngắt lời: “Thôi bỏ , mặc kệ tụi nó thì . Ai gia đang đau chân lắm, chuyện nữa."
"Hi hi hi..." Bạch Ngọc chuyển sang tư thế quỳ, hai tay nhịp nhàng bóp chân cho Từ Lãm Nguyệt, bóp trêu: "Lúc nãy ai lớn tiếng bảo, trong khỏe cũng bao giờ than vãn với nhà, kể với ngoài cơ chứ? Sao thế , là chắc?"