Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-05-12 13:20:05
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hai đứa giao hẹn nhé, pha , cắm hoa, thơ, gảy đàn gì hết. Ai hỏi thì cứ bảo là ."

Não bộ của Lữ Triết Chính hình mất nửa ngày, đột nhiên thẳng lưng lên thắc mắc: "Tại ? Ta pha , cắm hoa, nhưng thơ với gảy đàn thì mà. Mọi đều , và cũng cơ mà."

" đàn dở òm, thơ cũng giỏi giang gì , thi thoảng họa hoằn lắm mới rặn vài câu." Tần Thư Nhụy phụng phịu: "Huynh cứ chịu khó một ngày mà, chứ nếu thể hiện xuất chúng quá, chê bai xứng với ."

"Hiện tại chúng đang là ." Lữ Triết Chính nhắc nhở: "Với tại lên xe ngựa mới ?"

Tần Thư Nhụy đáp với vẻ vô cùng lý lẽ: "Nói nhỡ đồng ý thì . Muội mặc kệ, phép . Nếu hôm nay để mặc bẽ mặt một , về nhà sẽ thèm chuyện với nữa."

"Được ." Lữ Triết Chính vỗ vỗ vai cô: "Hôm nay sẽ an tâm lá xanh nền cho , nhất định sẽ nhớ chẳng cái gì hết, Nhụy Nhụy cứ yên tâm."

"Đừng căng thẳng." Lữ Triết Chính nắm lấy tay cô an ủi: "Biết các cô tụ tập chỉ để đ.á.n.h bài, món thì giỏi mà."

"Làm gì chuyện đó," Tần Thư Nhụy phản bác.

Đây là Quốc công phủ đấy nhé—

Tần Thư Nhụy luôn nghĩ Quốc công phủ chắc chắn vô cùng bề thế, rộng lớn và lộng lẫy. khi đến nơi, cô nhận chỉ tính riêng mấy cây cột ngoài cửa chính thể sánh với độ uy nghi của Thái t.ử phủ, và tổng thể thì cũng nhỏ hơn trong cung nhiều.

Cô thì thầm: "Nhà hơn."

Lữ Triết Chính giả vờ như thấy.

Hắn cảm giác dạo ở cạnh Tần Thư Nhụy nhiều, tính tình của cũng tha hóa theo . ngoài thì vẫn giữ hình tượng chứ.

Thế là lập tức biến về dáng vẻ của một Lữ Triết Chính oai phong lẫm liệt, nghiêm nghị ít .

Quốc công tin Bệ hạ đích giá lâm, từ sớm dẫn theo gia quyến đợi sẵn ngoài cửa để nghênh đón.

Lữ Triết Chính sợ sự xuất hiện của sẽ khiến câu nệ nên cố tình đến sớm một canh giờ, đồng thời dặn dò Quốc công khua chiêng gõ mõ.

Anh phẩy tay với Quốc công và Quốc công phu nhân, nhạt giọng : "Là công chúa đến chơi, trẫm cũng sang chỗ Quốc công uống chén nên tiện đường cùng. Không cần kinh động đến ."

"Vâng." Quốc công cung kính: "Mời Bệ hạ, công chúa dời bước trong."

"Đường của đến ?" Tần Thư Nhụy hỏi: "Chính là con trai của Thất hoàng thúc ."

Trương tứ cô nương mỉm đáp: "Bẩm công chúa, Thái hậu nương nương đặc biệt truyền lời ngoài, dặn dò Thế t.ử điện hạ nên năng lui tới những dịp thế , cũng đến lúc rước một vị Thế t.ử phi về phủ , nên chắc ngài sẽ đến ạ."

Lữ Triết Chính : "Vừa trẫm cũng chuyện cần bàn với Thế tử, nếu Thế t.ử tới thì nhắn đến gặp trẫm ."

"Tuân chỉ," Quốc công vội vàng đáp lời.

Trương tứ cô nương trêu: "Ca ca Triết Chính đừng là đang giấu vị giai nhân tuyệt sắc nào, định ban hôn cho Thế t.ử đấy nhé."

Nói xong, sắc mặt cô nàng bỗng sượng , vội vàng hành lễ: "Thần nữ lỡ lời, xin Bệ hạ thứ tội."

Lữ Triết Chính thờ ơ đáp một tiếng: "Không ."

"Ây da, ca ca Triết Chính ~ nhiều thật đấy." Tần Thư Nhụy cất giọng mỉa mai đầy âm dương quái khí.

Lữ Triết Chính: "…"

Trương tứ cô nương tưởng Tần Thư Nhụy đang đùa vui, liền khoác tay cô thiết : "Thần nữ từ nhỏ cùng Bệ hạ lớn lên nên chút gần gũi hơn. Hiện giờ ca ca Triết Chính là Bệ hạ, phận khác biệt, quả thực còn tự nhiên như xưa nữa."

Tần Thư Nhụy bồi thêm: " thế đúng thế~ Vì phận khác biệt~ Nên mới thiết với tứ cô nương nữa~"

Lữ Triết Chính đằng hắng: "Tứ cô nương cần câu nệ. Trẫm và tứ cô nương thanh mai trúc mã, tình nghĩa sâu nặng. Trước nay trẫm vẫn luôn coi tứ cô nương như ruột mà yêu thương. Ngày tứ cô nương xuất giá, trẫm nhất định sẽ ban một phần hậu lễ."

Anh cố tình nhấn mạnh ba chữ " muộiruột", khiến Trương tứ cô nương lập tức cứng họng.

Quốc công và phu nhân vội vàng liên tục tạ ơn.

Tần Thư Nhụy ánh mắt Trương tứ cô nương dành cho Lữ Triết Chính, thừa sức cô nàng thực lòng ái mộ ca ca. Cô những tưởng quan hệ giữa và tứ cô nương chuyện sẽ giương cung bạt kiếm.

hề, tứ cô nương đối xử với cô , luôn bên cạnh, ân cần giới thiệu từng tiểu thư đang tới để cô khỏi bỡ ngỡ. Biết cô rành pha , cắm hoa, tứ cô nương cũng khéo léo nhắc đến để tránh cô khó xử.

thà để cùng ngắm hoa tẻ nhạt còn hơn để Tần Thư Nhụy chịu lúng túng.

Sự chu đáo khiến Tần Thư Nhụy đ.â.m ngại ngùng, cô chủ động mở lời: "Không , pha , nhưng thể xem , cô dạy ?"

"Được chứ." Trương tứ cô nương lập tức nhận lời.

Tần Thư Nhụy thuộc tuýp thông minh nhạy bén, nhưng bù Trương tứ cô nương cực kỳ kiên nhẫn. Công chúa , cô tỉ mẩn chỉ bảo từng chút một.

Trước khi đến, Tần Thư Nhụy cứ nơm nớp lo sẽ chê vì chẳng món nghề nào. cả buổi sáng vui vẻ hòa nhập, cô mới nhận việc cũng chẳng . Lần đầu tiên cô tự tay pha thành công một chén , còn xúm khen ngợi ngớt.

Thẩm cô nương còn bảo ngày xưa lúc mới học, cô đ.á.n.h vật mãi mà chẳng nên hồn, công chúa quả nhiên thông tuệ hơn .

Lần đầu tiên nâng niu tán thưởng như thế, mặt Tần Thư Nhụy đỏ bừng lên. Cô Trương tứ cô nương, ngượng ngùng : "Là nhờ tứ cô nương dạy giỏi."

Thấy Lâm cô nương buông lời khen chiếc trâm bộ diêu đầu , Tần Thư Nhụy lập tức tháo xuống, hào phóng tặng luôn cho đối phương.

Lâm cô nương hớn hở mặt, dùng hai tay cung kính đỡ lấy hành lễ: "Tạ ơn công chúa ban thưởng."

Tần Thư Nhụy lâng lâng cứ như say rượu. Cô ngờ khác nhận quà của vui vẻ đến , đến mức cô chỉ hận thể tháo hết ngọc ngà châu báu đầu xuống để đem tặng.

Nhân lúc ai để ý, Bội Hoàn khẽ vỗ vai Tần Thư Nhụy hai cái, ngầm nhắc nhở cô tỉnh táo , kẻo hưng phấn quá lỡ lời.

Tần Thư Nhụy bưng chén do chính tay pha dậy.

"Công chúa định ?" Trương tứ cô nương hỏi.

"Ta mang cho ca ca xem."

"Tiệc ngắm hoa nam nữ khác tịch." Trương tứ cô nương vội kéo cô : "Tình cảm giữa công chúa và Bệ hạ thật đấy. Mà mặt công chúa đỏ thế ? Chắc do nóng đúng ? Hôm nay nắng gắt quá, để sai chuẩn ít đồ uống ướp lạnh cho giải nhiệt nhé."

Đám đông nán thêm một lát. lúc Tần Thư Nhụy bắt đầu cảm thấy chán nản thì chợt một cô nương lên tiếng: "Nghe đồn chu tam cô nương sắp xuất giá ?"

Trương tứ cô nương đáp: "Vẫn định . Nghe bảo Tào gia mang sính lễ đến hỏi cưới, nhưng Chu tam cô nương sống c.h.ế.t chịu gả, đang đòi thắt cổ tự vẫn kìa."

Tần Thư Nhụy thế nào cũng thấy giọng điệu chút mỉa mai, kẹp d.a.o giấu kiếm.

"Sao thế?" Một giọng vô danh hùa theo: "Quan trí của Tào gia thấp, với Chu gia mà thì là trèo cao , còn kén cá chọn canh nỗi gì?"

"Giang tỷ tỷ , Chu tam cô nương nhà đó mang mộng lớn lắm, đang ôm mộng ảo tưởng cung Quý phi cơ." Cô nương nọ khúc khích, những xung quanh cũng bật theo.

Tần Thư Nhụy lập tức hiểu vấn đề. Đây là đang buôn chuyện chê bai lưng khác đây mà.

Thảo nào Bội Hoàn từng nếu cho Lữ Triết Chính nạp thì sẽ đồn là kẻ ghen tuông hẹp hòi. Hóa ở mấy buổi tiệc , thể công khai rêu rao chuyện thiên hạ một cách trắng trợn như thế.

Không , ai dám cô ở yến tiệc ngoài , thì cung dự yến tiệc cô cũng sẽ bọn họ.

Cô liếc Trương tứ cô nương, thầm đoán chuyện thể là do cô sắp đặt. Dù khơi mào, nhưng Trương tứ cô nương hùa theo đầu tiên và cũng chẳng hề ý định ngăn cản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-42.html.]

Thử hỏi nếu sự ngầm đồng ý của chủ tiệc, ai dám to gan xúm buôn chuyện thị phi ở đây.

Tần Thư Nhụy dường như bỗng vỡ lẽ vì Trương tứ cô nương đối đãi với đến . Bởi lẽ cô nghĩ Bệ hạ sủng ái cô đơn thuần chỉ vì tình nghĩa . Giả sử cô mối quan hệ mờ ám giữa cô và Bệ hạ, e rằng cũng sẽ sang căm ghét cô thôi.

ngay lúc đây, cô thực lòng cảm thấy Trương tứ cô nương là một con gái . Tỉ mỉ, kiên nhẫn, ăn khéo léo, hiểu lễ nghĩa, còn đa tài đa nghệ. Cô thích bạn , và cũng chẳng đ.á.n.h mất tình bạn chút nào.

Đám đông bắt đầu rôm rả bàn tán:

"Đâu chê bai gì, nhưng dung mạo của Chu tam cô nương quả thật phần… chướng mắt, sánh với Trương tỷ tỷ cơ chứ."

"Gia thế, dung mạo, tài năng, chẳng mặt nào hồn, mà cũng dám ôm mộng cành cao hóa phượng hoàng cơ đấy."

" là tâm cao hơn trời, nhưng đáng tiếc, ông trời cũng chẳng thèm để mắt tới cô ."

Tần Thư Nhụy chén do chính tay pha, nhấp thử một ngụm, mùi vị cũng chỉ bình thường. Cô đưa tay sờ lên vết bớt mũi .

Tuy từng câu từng chữ trực tiếp chỉ đích danh cô, nhưng như những nhát d.a.o đ.â.m trúng tim đen.

Lữ Triết Chính bận tâm đến vết bớt , nhưng đột nhiên cô cảm thấy sợ hãi. Nếu một ngày chuyện của cô và ca ca phanh phui thiên hạ, liệu Trương tứ cô nương và đám tiểu thư khuê các đem cô đàm tiếu nh.ụ.c m.ạ như cách họ đang với Chu cô nương ?

Bọn họ sẽ gì về cô?

Công chúa giả ? Vô tài vô đức? Xấu xí khó coi? Hay chỉ là cống phẩm do nước Phù dâng lên?

"Thôi đủ ." Cô thẳng , bày dáng vẻ uy nghi của một công chúa: "Thân phận cao thấp gì đó, xét cho cùng cũng chỉ là hư danh. Bất kể là kẻ thấp hèn cao quý, đều quyền thật lòng yêu thương một ai đó. Cô gì tổn hại đến khác. Hơn nữa, lý do từ hôn thì hàng tá, Chu tam cô nương chỉ đơn giản là tình cảm với Tào công tử, đó cũng là lẽ thường tình. Giả sử Tào công t.ử mang sính lễ đến hỏi cưới Trương cô nương, chắc hẳn Trương cô nương cũng chẳng đời nào chịu gả ."

Nói xong những lời đó, cô chẳng đoái hoài gì đến phản ứng của những xung quanh, lập tức dậy rời .

cảm giác những lời , bề ngoài là đang bênh vực Chu tam cô nương, nhưng thực chất từng câu từng chữ đều đang về chính bản .

Cô lo sợ rằng ngay giây tiếp theo, mục tiêu đem đàm tiếu sẽ chuyển từ Chu tam cô nương sang cô. Cảm giác bất lực và hoang mang bao trùm, giờ phút cô chẳng gì khác ngoài việc mau chóng trốn khỏi nơi .

Trương tứ cô nương vốn định đuổi theo, nhưng thấy cô về phía nam tịch thì e dè dừng bước. Cô ngập ngừng một lát, cuối cùng quyết định ngăn cản nữa, chỉ lẳng lặng chỗ cũ, đăm đăm theo bóng lưng của vị công chúa .

Đi một quãng, thấy mỏi chân, Tần Thư Nhụy liền sang bảo mấy tỳ nữ theo: "Ngươi tìm Cao Hoành, nhờ ông bẩm báo với Bệ hạ là đợi ở đây, hồi cung ."

"Nô tỳ tuân lệnh."

lúc xoay , cô chợt bắt gặp một nam t.ử với vẻ mặt cạn lời, khẽ mím môi sải bước dài tiến thẳng về phía .

Cô khẽ giật , đến tìm cô ?

Chỉ thấy nọ thẳng đến mặt, qua loa hành lễ cất tiếng: "Công chúa."

"Ờ... ừm." Tần Thư Nhụy gật đầu, coi như đáp lễ.

"Công chúa," Bội Hoàn nhỏ giọng nhắc nhở, "đây là Thế t.ử điện hạ."

"Hả? À, chào Thế tử." Bị luồng sát khí khó hiểu mặt đối phương cho bối rối, Tần Thư Nhụy nhất thời chẳng gì cho .

Vốn dĩ cô giỏi giao tiếp, đây còn cứ ngỡ tài ngoại giao vì thể thiết với vị mẫu phi trong cung.

Giờ nghĩ kỹ mới thấy, sự hòa thuận là nhờ các mẫu phi đều yêu thương chiều chuộng cô vô điều kiện.

Thế t.ử hít một thật sâu, dõng dạc : "Công chúa, tuy ruột thịt của , nhưng dẫu cũng là đường . Có những lời Thái hậu và Bệ hạ khó mở miệng, đường như đành rõ."

"Hả?" Tần Thư Nhụy nhíu mày, vẫn tiêu hóa hết câu chữ: "Nói Thái hậu và Bệ hạ? Nói chuyện gì cơ?"

Thế t.ử tiếp lời: "Ta tình cảm với . Dù đem lòng ái mộ từ thuở nào, nhưng chí ít cũng nên để . Cớ để Thái hậu và Bệ hạ phiên mặt khuyên can…"

Tần Thư Nhụy cuống quýt: "Không , tình..."

"Muội đừng ngắt lời !" Thế t.ử lớn tiếng quát nạt: "Là nữ nhi, cũng nên chút liêm sỉ. Lẽ những lời do Bệ hạ đích răn dạy, nhưng Bệ hạ vì quá nuông chiều nên mới nỡ nặng lời. Bệ hạ , tự cũng hiểu mới đúng."

Tần Thư Nhụy: "Ta …"

"Thêm đó!" Thế t.ử chặn họng cô: "Đây là yến tiệc của Quốc công phủ, gặp mà dám bất chấp nam nữ thụ thụ bất , chạy thẳng sang hàng ghế nam tịch. Quả thực vô cùng đáng hổ."

Tần Thư Nhụy: "…" Rốt cuộc mẫu hậu cái quái gì với tên trời!

Đám đông hóng hớt tụ tập ngày một đông. Giọng Thế t.ử vốn oang oang, chắc hẳn những xung quanh đều thấy rành rọt.

Tần Thư Nhụy nhất thời cứng họng, chẳng bắt đầu phản bác từ cho lẽ.

"Ta hề tình cảm với ! Mẫu hậu định ban hôn cho , nhưng từ chối thẳng thừng vì thích. Ta còn từng gặp mặt , lấy chuyện đem lòng ái mộ? Ta sang đây cũng để tìm , tìm Bệ hạ. Hơn nữa, khu vực là nam tịch."

"Ây da, công chúa ." Trương tứ cô nương đúng lúc chạy góp vui: "Ta dặn là nam nữ khác tịch cơ mà, vẫn chạy sang bên ?"

Tần Thư Nhụy: "Cô dặn lúc nào…" À đúng , cô dặn, nhưng chỉ rõ nam tịch ở hướng .

Thế nhưng cô thể phản bác, nếu phản bác, chẳng khác nào thừa nhận rõ mà vẫn cố tình xông .

"Cô chỉ là nam nữ khác tịch, nhưng chỉ hướng nam tịch cho ," Tần Thư Nhụy vặn .

Trương tứ cô nương thanh minh: "Ta thấy công chúa dứt khoát bỏ , cứ tưởng rành đường lối . Thôi thôi, là do thần nữ giải thích cặn kẽ, xin công chúa đừng trách tội."

Nói đoạn, cô nàng sang Thế tử: "Hiểu lầm, hiểu lầm cả thôi, công chúa chỉ lạc đường."

Tần Thư Nhụy: "…" Tiêu , giải thích kiểu chẳng thà đổ thêm dầu lửa.

"Dừng! Tất cả im lặng!" Tần Thư Nhụy lớn tiếng át lời xì xầm. Cô nhất định giải thích chuyện cho ngô khoai.

Cô dõng dạc tuyên bố: "Vừa nãy Trương cô nương quả thực nhắc chuyện nam nữ khác tịch, nhưng hề chỉ rõ khu vực của nam nhân ở hướng nào. Ta rời khỏi chỗ là vì tìm Bệ hạ. Ta thấy mệt nên về sớm. Lúc ngang qua đây, định dừng chân nghỉ một lát thì thấy Thế t.ử hùng hổ bước tới. Ta hiểu chuyện gì đang xảy , cũng mới nhầm nam tịch."

Cô ngừng một nhịp, tiếp: "Trước khi chạm mặt Thế tử, sai tỳ nữ tìm Bệ hạ . Lát nữa xem Bệ hạ tới là rõ. Còn nữa, hình như Thế t.ử đang ảo tưởng sức mạnh quá đấy. Ta từng đem lòng ái mộ , cũng chẳng hề quen . Nếu Bội Hoàn nhắc, còn chẳng là Thế t.ử cơ. Cho nên, chuyện ái mộ thật. Ta rõ mẫu hậu và Bệ hạ gì với , nhưng đợi Bệ hạ đây đối chất là chuyện sẽ sáng tỏ."

Cô thao thao bất tuyệt như kể chuyện, cố gắng gân cổ lên giải thích rõ ràng ngọn ngành sự việc đến mức khản cả giọng.

Nói xong, cô bắt đầu thấy hối hận.

Mấy vị thiên kim tiểu thư dự tiệc ai nấy đều thỏ thẻ nhẹ nhàng, còn cô ban nãy vì quá kích động mà gào thét chẳng khác nào dân chợ búa.

Nghĩ đến đây, cả cô bỗng tê rần, ngượng đến mức vững nữa.

"Bệ hạ giá lâm——" Một giọng thông báo uy lực vang lên từ phía , âm lượng còn lấn lướt cả tiếng hét ban nãy của Tần Thư Nhụy.

Khá nhiều mặt ở yến tiệc đến sự hiện diện của Bệ hạ. Mãi đến khi Tần Thư Nhụy phân trần xong mới vỡ lẽ. Vừa thông báo, ai nấy đều hoảng hốt quỳ rạp xuống hành lễ.

Chỉ Tần Thư Nhụy là vẫn còn chìm đắm trong mớ bòng bong suy tư của riêng . Cô sợ sẽ bật nức nở trở thành trò cho thiên hạ, nên theo thói quen quên khuấy mất việc hành lễ.

Lúc ngẩng đầu lên, cô phát hiện trong đám đông đang lén lút dòm ngó .

Càng hoảng loạn càng dễ phạm sai lầm.

Giờ cô chỉ biến thẳng về nhà, thà cả đời thò mặt ngoài nữa còn hơn.

 

Loading...