Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:52
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công chúa mới tròn bốn tháng tuổi, các vị phi tần rục rịch bàn bạc chuẩn lễ thôi nôi.

Trần mỹ nhân sắm sửa xong xuôi đồ vật cho mâm bốc thôi nôi của công chúa. Ngoài những bộ bài đủ hình dáng do chính tay nàng tỉ mỉ , còn cả cần câu, diều giấy và hũ mứt kẹo.

Quý phi tịch thu hết đống đồ lỉnh kỉnh đó, cằn nhằn: "Muội đắn một chút hả? Công chúa lớn lên thể giống như , cả ngày chỉ chơi bời lêu lổng?"

Trần mỹ nhân hậm hực vươn tay giật nhưng Quý phi cố tình giơ cao tít, thế nào nàng cũng với tới .

Trần mỹ nhân ấm ức cự cãi: "Công chúa quan to trong triều, cũng dính dáng đến quốc sự. Thậm chí công chúa còn chẳng xuất cung, đến cưỡi ngựa chắc cơ hội. Đã thì hà cớ gì tự khổ bản ? Sống tiêu d.a.o tự tại một đời cũng tính là uổng phí."

"Lý sự cùn! Con bé thích sách thì trong hậu cung thiếu gì các tài nữ thi thư đầy bụng, tự nhiên sẽ hầu chuyện ngâm thơ xướng họa. Nó thích đ.á.n.h cờ thì bổn cung chơi cùng. Nó thích thêu thùa thì Hoàng hậu chỉ bảo. Cớ chỉ ăn chơi sa đọa mới là uổng phí?" Vừa dứt lời, Quý phi vung tay ném vèo cả đống đồ qua cửa sổ.

Nghe thấy tiếng hũ kẹo vỡ loảng xoảng, Trần mỹ nhân chán nản hẳn, buồn tranh cãi nữa.

Nàng gượng gạo đáp: " nhỡ công chúa chỉ thích ăn chơi sa đọa thì ? Nhỡ công chúa chỉ đ.á.n.h bài với thì ? Nhỡ công chúa dốt đặc cán mai cầm kỳ thi họa thì ? Quý phi ép uổng nó gì? Đến Bệ hạ còn chẳng đặt kỳ vọng gì nó, chúng tội gì khó con bé."

Nói xong, nàng buồn bã thẳng gian trong ngủ.

"Ê, đang cái linh tinh gì thế hả." Quý phi xua tay đuổi đám cung nữ lảng vảng xung quanh đuổi theo Trần mỹ nhân, chịu buông tha: “Bệ hạ kỳ vọng thì chúng quyền kỳ vọng ? Chẳng lẽ sự kỳ vọng của chúng một chút ý nghĩa cũng ? Bản con bé quyền chí hướng ? Nếu nó chỉ thích ăn chơi sa đọa, cầu tiến thủ, bổn cung cũng chẳng nửa lời, chỉ cần bảo vệ nó bình an là đủ. hiện giờ nó mới bao lớn? Bổn cung đặt một chút kỳ vọng nó thì gì sai trái?"

Trần mỹ nhân bật dậy khỏi giường, bước nhanh đến mặt Quý phi, đè giọng thấp xuống: "Nương nương bảo sẽ bảo vệ con bé bình an ư? Vậy tần xin hỏi, lỡ mai Bệ hạ ép nó gả cho một kẻ nó căm ghét, nương nương tính ? Lỡ Phù quốc tạo phản, Bệ hạ bắt c.h.é.m đầu công chúa, nương nương tính ? Đến lúc đó, nương nương hối hận vì những kỳ vọng quá cao đặt lên đôi vai bé nhỏ của nó ? Có hối hận vì đòi hỏi nó quá nhiều ? Nương nương, một khi đặt kỳ vọng, chắc chắn sẽ nhúng tay sự lựa chọn của công chúa."

Quý phi lập tức phản bác: "Phù quốc sẽ tạo phản . Công chúa của họ vẫn đang ở..."

Trần mỹ nhân thẳng thừng ngắt lời: "Sớm muộn gì Quốc chủ Phù quốc cũng sẽ thêm con cái. Thời gian dài đằng đẵng trôi qua, duy nhất còn nhớ đứa bé , e rằng chỉ mẫu đứt ruột đẻ nó mà thôi. Nương nương nghĩ Quốc chủ Phù quốc sẽ vì một mụ đàn bà mà từ bỏ nghiệp lớn ? Nương nương nghĩ Bệ hạ sẽ nể mặt mà tha mạng cho con gái của phường nghịch tặc ?"

Quý phi nuốt nước bọt khó nhọc, vô thức vò vò gấu áo, lùi vài bước. cái miệng vẫn cứng cỏi đáp trả: "Bổn cung sẽ vì cái tương lai viển vông, mịt mù đó mà buông xuôi, để công chúa trở thành một kẻ bất tài vô dụng, một đứa ngu ngốc chỉ đ.á.n.h bài."

Trần mỹ nhân nghẹn họng, thể tin nổi tai : "Tỷ tỷ đang mắng đấy ư?"

Quý phi im lặng một lát đáp cộc lốc: "Muội nghĩ thì nghĩ." Nói , nàng hậm hực lưng bỏ một nước.

...

Ngày công chúa tròn một tuổi, Trần mỹ nhân vẫn lén lút đem theo mấy bộ bài tự chế giấu gọn trong tay áo. Nàng đến muộn. Quý phi thấy nàng liền tự động nhích chừa một chỗ trống bên cạnh. Trần mỹ nhân coi như thấy, rẽ thẳng sang cạnh Nguyệt chiêu dung.

Lúc đầu Hoàng hậu còn lên tiếng khuyên can vài câu, nhưng lâu dần cũng thành quen.

Nguyệt chiêu dung huých cùi chỏ tay Trần mỹ nhân, khẽ hỏi: "Đã nửa năm mà hai vẫn còn mẩy với ?"

Ngọc phi cũng khuyên can: "Thôi nào, hai vì chuyện quà thôi nôi của công chúa mà to tiếng. Hôm nay là ngày lễ chính, chuyện cho qua , hai hòa nhé."

Thẩm chiêu nghi cũng góp vui: " thế. Dạo ba hôm thì hai hôm Trần mỹ nhân chạy sang cung tần dùng bữa. Cơm nước cung sánh bằng sơn hào hải vị cung Quý phi nương nương ."

Quý phi liền hậm hực: "Muội mấy lời đó với bổn cung gì. Rõ ràng là gây sự với bổn cung , bổn cung kiếm chuyện ! Đã bắc bao nhiêu bậc thang cho bước xuống thèm xuống . Cứ để thích thế nào thì ."

"Bế bế, bế bế." Tần Thư Nhụy với tay túm lấy áo Quý phi, cố sức trèo lên nàng.

Mọi bực dọc của Quý phi nháy mắt tan biến. Nàng tươi rạng rỡ, sang giang tay ôm lấy công chúa. Ai dè, công chúa tránh né, bò về hướng ngược .

"Hơ?" Quý phi hoang mang: “Cái đứa trẻ , rốt cuộc là con gì?"

Tần Thư Nhụy níu lấy áo Quý phi, kéo nàng lết theo sang phía đối diện.

Quý phi đành bó tay, lết m.ô.n.g theo sự lôi kéo của đứa trẻ con. Nàng chỉ mải theo cái dáng bé xíu đang bò lổm ngổm, chẳng thèm ngẩng đầu. Dưới đất đông vướng víu, quỳ gối lết sàn cấn đau điếng.

Đến khi Quý phi ngẩng mặt lên, hai yên vị ngay mặt Trần mỹ nhân.

Tần Thư Nhụy vươn tay chộp lấy áo Trần mỹ nhân. Trần mỹ nhân cứ ngỡ con bé lấy mấy lá bài nên vội vàng đưa cho. Tần Thư Nhụy gạt phăng sang một bên, lăng xăng tóm lấy tay nàng. Xong đấy, nó sang túm nốt tay Quý phi.

Quý phi vội rụt tay . Công chúa túm liền bệt xuống, mếu máo òa .

Liễu tiệp dư cạnh khẽ hích cùi chỏ tay Quý phi, nhắc khéo: "Nương nương, cứ để công chúa nắm tay một lúc mà."

Quý phi đành bất lực chìa tay . Đứa trẻ đạt mục đích liền ngừng ré, chỉ còn nấc lên từng hồi. Nó túm c.h.ặ.t t.a.y của hai vị mẫu phi, đặt chồng lên .

Công chúa bập bẹ: "Làm... hòa."

Tiếng vang lên khắp điện.

Hoàng hậu bật nắc nẻ: "Ây da, tiểu công chúa lên tiếng , phen hòa ."

Quý phi thẹn thùng lườm Hoàng hậu một cái: "Công chúa ngày nào cũng lẽo đẽo theo Hoàng hậu nương nương, chắc chắn là do Hoàng hậu nương nương xúi biểu ."

"Này, bổn cung dạy nhé." Hoàng hậu tít cả mắt. Nàng cầm quạt nan phe phẩy cho công chúa, dịu dàng hỏi: "Nhụy Nhụy kể mẫu hậu nào, con hai vị mẫu phi thế?"

Công chúa tròn một tuổi, còn ngọng nghịu, khoa tay múa chân lắp bắp: "Trần... mẫu phi , Quý... mẫu phi ."

"Ồ... Hai mẫu phi xa quá hả?" Hoàng hậu mớm lời.

Tần Thư Nhụy lắc đầu quầy quậy: "Bọn họ cãi ."

"Cãi ?" Hoàng hậu vờ ngạc nhiên: “Chuyện khi nào , mẫu hậu nhỉ?"

Quý phi vội vàng chen ngang thanh minh: "Hôm nọ bế công chúa Ngự hoa viên chơi, với Trần mỹ nhân lời qua tiếng vài câu."

"Thế là ." Ngọc phi khuyên giải: “Tỷ chúng đều là nhà của công chúa, chúng lục đục, công chúa cũng thấy buồn. Ở trong hoàng cung , nữa mà đòi mỗi một ngả? Trần mỹ nhân chẳng lẽ dọn khỏi cung Xuân Hòa ?"

"Làm... hòa!" Tần Thư Nhụy chu cái miệng nhỏ xíu, hết Quý mẫu phi liếc Trần mẫu phi.

Hoàng hậu lấy đầu quạt gõ nhẹ lên vai Quý phi, ôn tồn : "Thư Vân, xin . Dù cũng nên ném đồ của Tĩnh Uyển chứ. Tĩnh Uyển quý lắm cơ mà, xem, đ.á.n.h bài thua, Tĩnh Uyển vẫn tự tay bánh mật xốp cho ăn đấy."

Trần mỹ nhân nãy giờ cũng chu môi, lén lút ngước mắt liếc Quý phi.

Quý phi nghiêng đầu, hắng giọng một tiếng tự nhiên cho lắm: "Xin . Hôm nào đền hũ kẹo khác. Muội cứ qua cung mà chọn."

Trần mỹ nhân lí nhí: "Kẹo trong đó đều do tự tay ."

Quý phi nghẹn họng: "Ta hũ khác đền cho !"

Trần mỹ nhân trề môi: "Tỷ chắc?"

Quý phi trợn mắt: "Ta thì dạy !"

Nguyệt chiêu dung cạnh khẽ nghiêng đầu qua, dải tua rua trâm cài đầu khẽ đung đưa, quẹt ngang mặt Trần mỹ nhân. Nàng nắm lấy vai Trần mỹ nhân, tủm tỉm : "Muội cũng chỗ sai đấy. Nghe hai tháng Quý phi đặc biệt sai nấu cua đem sang cho - món thích ăn nhất, thế mà đem tọng hết cho cung nữ ăn. Cua tuy chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng đó là tấm lòng của nương nương. Muội đem cho khác ăn là sai lè . Đáng phạt lắm. Còn mau mau nhận ."

"Vâng." Trần mỹ nhân cụp mắt gật đầu cái rụp: “Quý phi tỷ tỷ, với tỷ, sai ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-4.html.]

"Thế mới là tỷ chứ." Hoàng hậu hiền.

Tần Thư Nhụy dậy. Trẻ con mới nên bước chân chập chững, hai bước thì ngã dúi dụi lòng mẫu hậu.

"Ái chà." Bị đầu con bé cụng trúng, tay Hoàng hậu ê ẩm, nhưng miệng vẫn tươi vuốt ve mái tóc tơ của bé: “Con xem con kìa, chạy nhảy huỳnh huỵch lỡ cộc đầu thì ."

Tần Thư Nhụy chỉ hai vị mẫu phi hòa, lắp bắp: "Mẫu hậu... ... cho... cho kẹo mật!"

"Kẹo mật á?" Hoàng hậu toe toét: “Muốn thưởng kẹo mật cho hai mẫu phi hả? Nhanh lên, Dịch Nhạn, mau lấy hũ kẹo mật của công chúa tới đây."

"Vâng." Dịch Nhạn cung kính đáp lời.

"Con cũng ăn~" Công chúa vươn tay giật lấy chiếc quạt của mẫu hậu.

Hoàng hậu cưng nựng: "Được ... Thế mẫu hậu ăn ?"

Công chúa dõng dạc: "Mẫu hậu cũng ăn."

Hoàng hậu trêu: "Thế Liễu mẫu phi của con ăn ?"

Công chúa quả quyết: "Ăn luôn. Cả hai Liễu mẫu phi đều ăn."

Hoàng hậu hỏi tiếp: "Vậy Thẩm mẫu phi với Tề mẫu phi thì ?"

Hỏi mãi nên công chúa bực , lật rúc lòng Hoàng hậu, gắt gỏng: "Mẫu phi nào cũng ăn hết. Nhạn tỷ tỷ cũng ăn, Phán nhi tỷ tỷ cũng ăn."

Những tiếng cảm ơn cất lên liên tiếp khiến tiểu công chúa ngại đỏ bừng cả mặt.

Dịch Nhạn bưng hũ kẹo mật tới, công chúa lên tiếng: "Phán nhi tỷ tỷ chọn ."

"Tại ?" Quý phi định vươn tay thò hũ kẹo, rụt tay về.

Công chúa nhỏ nhẹo giọng: "Chải... chải tóc."

"À..." Hoàng hậu dỗ dành: “Mỗi sáng Phán nhi tỷ tỷ chải tóc cho con cực khổ lắm đúng ?"

"Vâng ạ." Công chúa ngoan ngoãn gật đầu.

Phán nhi ôm hũ kẹo mật do Dịch Nhạn đưa tới, sợ sệt luống cuống .

Hoàng hậu hiền với nàng: "Nhụy bảo ngươi chọn thì ngươi cứ việc chọn . Hôm nay sinh thần của công chúa, ý công chúa là lớn nhất."

Phán nhi rạng rỡ công chúa, lí nhí: "Nô tỳ tạ ơn công chúa."

Quý phi chép miệng khen: "Công chúa nhà mới tròn một tuổi mà thông minh lanh lợi nhường , giỏi hơn thằng bé nhà thần bao nhiêu . Tề nhi nhà lúc lên hai năng vẫn còn lúng búng, chữ nào ."

Hoàng hậu mắng yêu: "Nói bậy nào. Tề nhi cũng thông minh nhanh nhẹn lắm đấy. Chẳng qua đầu tiên gặp thằng bé là lúc nó đang bệnh liệt giường, lấy sức mà líu lo với . Lúc về cứ gào ầm lên với là Tề nhi điếc, hoảng hồn hoảng vía ba chân bốn cẳng chạy tìm Bệ hạ. Bệ hạ cũng sốt ruột lo lắng đứt ruột gan. Sau Thái y bảo khi cho thăm, nhắc nhắc là nó đang ốm mệt, chỉ tại chẳng lọt tai chữ nào."

Trần mỹ nhân phụt , vội vàng bụm miệng. Nguyệt chiêu dung liếc nàng một cái cũng nhịn mà bật theo. Cả phòng phút chốc rộn vang tiếng .

Chia kẹo xong, Hoàng hậu dặn dò: "Các tỷ đều mang theo quà cáp đồ chơi đến, lát nữa bày biện đất cho công chúa chọn. Bé chọn trúng đồ của ai, bổn cung sẽ thưởng cho đó cây trâm cài hình bươm bướm mà mới cho thợ đ.á.n.h tháng ."

Hoàng hậu dứt lời, kịp hưởng ứng thì một tiếng hô vang cắt ngang khí nhộn nhịp: "Bệ hạ giá lâm ——"

"Hả?" Hoàng hậu kịp định thần, vẫn ôm chặt đứa trẻ ngây đó.

Phải đến khi luống cuống hết lên, Hoàng hậu mới bừng tỉnh, bế công chúa dậy hành lễ: "Thần thỉnh an Bệ hạ. Bệ hạ vạn an."

"Các nàng bình ." Bệ hạ vươn tay đỡ Quý phi dậy.

Quý phi bẽn lẽn: "Tạ ơn Bệ hạ."

Bệ hạ tiến gian trong, thong thả xuống chiếc trường kỷ mà Hoàng hậu vẫn dùng: "Hôm nay công chúa tròn một tuổi, trẫm đặc biệt tới xem thử. Chỗ các nàng ồn ào náo nhiệt thật đấy. Trẫm tít ngoài mà cũng tiếng rôm rả."

Hoàng hậu từ tốn đáp lời: "Đông , ai cũng nên náo nhiệt đó ạ."

Bệ hạ đưa mắt công chúa, chợt nhíu mày: "Trên mặt công chúa là vết gì ?"

Hoàng hậu điềm tĩnh: "Bẩm, là vết bớt. Chắc hồi nhỏ còn mờ nhạt nên Bệ hạ để ý thấy."

"Thế ." Bệ hạ chép miệng tiếc rẻ: “Đáng thương quá. Con gái con lứa mà nhan sắc xí thế , lớn lên gả cho ai?"

Hoàng hậu liếc công chúa. Con bé đang mếu máo, như sắp đến nơi. Nàng chau mày bảo vệ con: "Công chúa nhà tuổi còn nhỏ mà bộc lộ dung mạo xuất chúng . Một vết bớt nhỏ nhoi thể lu mờ sắc của con bé."

Tần Thư Nhụy ôm chặt lấy cổ mẫu hậu, gục đầu vai nàng ăn vạ.

Quý phi lả lướt bước tới, tự nhiên rúc lòng Bệ hạ, níu lấy cánh tay ngài nũng nịu: "Có long ân của Bệ hạ che chở, các tỷ chốn hậu cung tận tình chăm lo, công chúa thể đáng thương . Rõ ràng là đứa trẻ phúc nhất thế gian cơ mà."

Lời đường mật bùi tai khiến Bệ hạ vui vẻ mặt. Ngài vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay Quý phi, sang sảng: "Thôi đừng mãi thế, xuống hết . Đã cho công chúa bốc đồ thôi nôi ?"

Hoàng hậu ôm công chúa xuống: "Dạ ạ, đang định bắt đầu. Bệ hạ tới thật đúng lúc, vặn xem cho vui."

"Vậy bắt đầu , để trẫm cũng góp phần náo nhiệt." Bệ hạ hào hứng.

Đám cung nữ bưng những món đồ chuẩn sẵn chia cho các phi tần. Hoàng hậu nhẹ nhàng đặt công chúa xuống đất, cố nén sự căng thẳng trong lòng, dịu dàng dỗ dành: "Nhụy Nhụy xem con thích cái gì thì chạy tới lấy nhé."

Tần Thư Nhụy bước còn lảo đảo, hai bước xiêu vẹo, mấy suýt té dập mặt. May mà đám cung nữ chầu chực sẵn hai bên đưa tay đỡ.

Quý phi khua tay vẫy vẫy: "Lại đây, Nhụy Nhụy, chỗ ."

Thấy những quân cờ sáng lấp lánh trong tay nàng, công chúa bất giác mò tới.

Nguyệt chiêu dung nhẹ nhàng gảy đàn. Âm thanh trong trẻo réo rắt lập tức thu hút sự chú ý của công chúa, con bé ngoắt đầu . Chắc hẳn nó tò mò về cái thứ phát âm thanh .

Về phần Trần mỹ nhân, bình thường thì oang oang cái miệng, nay mặt Bệ hạ co rúm , sợ hãi tới mức đ.á.n.h rơi cả bộ bài vung vãi xuống đất.

Nàng cứng đờ , nên cúi xuống nhặt . Đám cung nữ phản ứng nhanh nhạy, lập tức cúi nhặt xếp gọn gàng lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.

Kính phi cạnh bóp nhẹ tay Trần mỹ nhân trấn an. Trần mỹ nhân he hé mắt lén . Thấy Bệ hạ chẳng thèm để ý đến , nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Tần Thư Nhụy thấy bộ dạng sợ sệt run rẩy của Trần mẫu phi liền lật đật gót, nhào thẳng lòng nàng ôm lấy ôm để. Con bé ngây thơ tưởng Trần mẫu phi run lên bần bật vì sợ nó chịu chạy đến chỗ nàng cơ.

Tần Thư Nhụy rúc đầu n.g.ự.c Trần mỹ nhân, giọng nhão nhoét: "Trần... Trần mẫu phi... Nhụy Nhụy cái sáng lấp lánh cơ, lấp lánh á..."

Ánh mắt Bệ hạ lập tức dời , xoáy chặt hai .

 

Loading...