Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-05-12 13:20:02
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhi thần thỉnh an mẫu hậu."

"Mau ." Thái hậu vội vàng đáp lời.

Lữ Triết Chính thẳng dậy, vén tà áo, khoan t.h.a.i xuống.

Vừa tan triều, tin mẫu hậu cho gọi, tưởng chuyện hệ trọng nên lập tức tức tốc chạy tới. Thấy nét mặt mẫu hậu vẫn điềm nhiên, vẻ gì là lo âu sốt sắng, mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thái hậu khẽ vân vê chuỗi hạt ngọc cổ tay, chậm rãi cất lời: "Muội con tuổi cũng còn nhỏ nữa, loanh quanh hai tháng nữa là tròn mười tám . Ta thiết nghĩ, cũng đến lúc kén phò mã cho con bé."

Lữ Triết Chính đáp: "Nhụy Nhi chỉ hậu cung để bầu bạn với mẫu hậu cả đời, màng đến chuyện lấy chồng."

Thái hậu nhếch môi khổ: " là con bé lòng phụng dưỡng , nhưng nào thể bồi tiếp nó cả đời. Thân già cũng sắp gần đất xa trời , một ngày nào đó..."

Thấy sắc mặt Lữ Triết Chính sầm , bà bèn bỏ lửng câu , chuyển sang giọng điệu nhẹ nhàng hơn: "Đến khi đám già cả chúng khuất núi, để nó bơ vơ trong chốn thâm cung , sẽ cô quạnh. Rồi con cũng sẽ thành gia lập thất, nạp phi lập hậu. Đến lúc đó, con tính để Nhụy Nhi ở ? Tha cho con bé , để nó tự do lựa chọn ý trung nhân mà nó thương yêu, phu xướng phụ tùy sống trọn đời trọn kiếp."

Lữ Triết Chính trầm mặc cúi gằm mặt xuống đất.

Thái hậu tiếp tục dò hỏi: "Ta chẳng giấu gì bệ hạ, nhắm sẵn một mối ưng ý. Nhi t.ử của Thất hoàng thúc con bằng tuổi Nhụy Nhi. Ta định nhân bữa tiệc sinh thần sắp tới của Nhụy Nhi sẽ sắp xếp cho hai đứa gặp mặt, trò chuyện. Nếu hợp mắt thì tiến tới, bằng cũng chẳng ."

Lời kịp qua khỏi môi, Lữ Triết Chính buột miệng phản bác: "Mẫu hậu, đó là đường của Nhụy Nhi mà!"

Thái hậu: "... Hừm, nếu bệ hạ kiêng kỵ chuyện huyết thống thì bỏ qua . Trên đời thiếu gì tài giỏi hơn Thế tử, chi bằng cứ phát thiệp mời hết đến dự tiệc để tự tay Nhụy Nhi kén cá chọn canh?"

Thấy vẻ mặt Lữ Triết Chính cau ý, bà bèn tiếp: "Mẫu hậu nào ý bỏ lơ chuyện của con. Chỉ là nay con khôn lớn trưởng thành, đủ lông đủ cánh tự quyết định việc, chuyện Hoàng hậu của con thiết nghĩ cũng nên để con tự chọn bề thương. Ta xen kẻo con đ.â.m khó chịu. Mẫu hậu thừa hiểu bao năm qua con một mực chối từ việc thành gia lập thất, ắt hẳn trong tim bóng hình ai ."

Lữ Triết Chính chột phủ nhận: "Mẫu hậu nghĩ ngợi nhiều quá , chỉ là nhi thần tìm ý trung nhân mà thôi."

Thái hậu ngước mắt thẳng khuôn mặt điềm tĩnh chút gợn sóng của Lữ Triết Chính, ánh mắt bà thoáng hiện lên sự lo âu: "Con và Nhụy Nhi..."

Bà ngập ngừng giây lát tiếp: "Hai đứa một nam một nữ độc ở chung một chỗ trong Thái t.ử phủ, sinh đàm tiếu . Mau bảo Nhụy Nhi dọn về cung ."

Lữ Triết Chính viện cớ: "Vết thương của vẫn lành hẳn, tuyệt đối xe ngựa xóc nảy mà cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi. Khi nào bình phục, nhi thần lập tức cho đưa về."

Thái hậu kiên quyết: "Vậy thì con mau dọn về trong cung ở ."

Lữ Triết Chính: "Nhi thần..."

"Chính nhi!" Giọng điệu Thái hậu mang theo vài phần bực tức, "Con bé là của con đó!"

Lữ Triết Chính vội vàng thanh minh: "Nhi thần tuyệt đối hề nửa điểm tà niệm. Nhi thần... thương nhớ . Nhi thần chỉ xót xa cho , sợ lạ nhà lạ cửa ngủ ."

Thái hậu dứt khoát: "Đã thì phái Quý phi... nhầm, phái Trương Thái phi tới Thái t.ử phủ bầu bạn túc trực. Nhụy Nhi chắc chắn đang nhớ mong Trương mẫu phi của nó. Còn con, lập tức dọn về trong cung."

Lữ Triết Chính lên hành lễ: "Mẫu hậu yên tâm, nhi thần sẽ thu xếp dọn khỏi Thái t.ử phủ trong thời gian sớm nhất, nhưng vẫn cần một chút thời gian. Nhi thần vẫn còn đống tấu chương cần phê duyệt, xin phép cáo lui."

Khi về đến nơi, Tần Thư Nhụy mới tỉnh giấc và đang dùng bữa. Nàng nhịn đói suốt mấy ngày ròng, nữ y dặn dò ăn uống kiêng cữ kẻo hại dày, ăn quá nó.

"Món sườn non ngon tuyệt vời." Tần Thư Nhụy gắp một miếng đưa đến tận miệng Lữ Triết Chính, "Huynh nếm thử xem, cay cay nhưng hấp dẫn lắm."

Lữ Triết Chính há miệng c.ắ.n một miếng, từ từ thưởng thức gật gù khen ngợi: "Quả thực là mỹ vị."

Hắn đưa tay khẽ nắm lấy tay Tần Thư Nhụy, lạnh một chút nhưng vấn đề gì đáng ngại, quan tâm hỏi: "Vết thương còn nhức ?"

Tần Thư Nhụy đáp: "Đỡ nhiều ạ, bây giờ kê thêm miếng đệm là thể , đầu gối cũng bớt sưng tấy hơn."

"Thế thì ." Bàn tay Lữ Triết Chính an phận, chốc chốc vuốt ve mái tóc nàng. "Sinh thần năm nay tính tổ chức thế nào?"

Tần Thư Nhụy ca ca vuốt tóc đến mức phát cáu, bực dọc gạt tay , nhai thức ăn lầm bầm: "Sinh thần thì gì thú vị , năm nào chẳng tổ chức rập khuôn như . À mà khoan, năm nay thể đón sinh thần cùng Thái t.ử ca ca..."

Nàng vội vã đưa tay vỗ mồm cái chát: "Phải đổi cách gọi , gọi Thái t.ử ca ca nữa, bây giờ gọi là... Hoàng ? Hay là Bệ hạ nhỉ?"

Lữ Triết Chính múc cho nàng một bát canh, mỉm : "Muội thích gọi thế nào cũng , gọi thẳng tên cúng cơm luôn cũng chẳng ai bắt bẻ."

Tần Thư Nhụy bưng bát canh lên uống một hớp, kịp phản hồi thì bên ngoài cửa vang lên tiếng thái giám báo cáo cắt ngang.

Cao Hoành cất giọng dõng dạc: "Bẩm bệ hạ, Lý tướng quân cầu kiến, dẫn theo cả Lý công t.ử ạ."

Tần Thư Nhụy khẽ cụp mắt xuống, chắc hẳn là đến thương lượng chuyện đại hỉ.

Tần Thư Nhụy lẩm bẩm: "Đang trong kỳ quốc tang, bàn bạc chuyện cưới xin lúc xem chừng hợp tình hợp lý cho lắm..."

Thực , khi mãn tang nàng cũng chẳng nhắc tới vụ cưới xin , ngặt nỗi đối phương đang nắm trong tay thánh chỉ ban hôn của Tiên đế nên trốn cũng xong.

Lúc cách vẹn nhất là để Lý tướng quân chủ động đưa yêu cầu thoái hôn, Lữ Triết Chính thể mượn cớ đó mà thuận nước đẩy thuyền đồng ý.

Tần Thư Nhụy lén quan sát nét mặt âm trầm đăm chiêu của Lữ Triết Chính, đoán chừng ca ca cũng đang hết sức đau đầu xử lý mớ bòng bong .

Nàng dứt khoát bày tỏ lập trường: "Tóm nhất định chịu gả . Nếu mà ép gả, thà cạo đầu ni cô còn hơn."

Nhận nàng đang hiểu lầm ý , Lữ Triết Chính vỗ vỗ tay nàng trấn an: "Ta ý đó. Việc từ hôn đảm bảo sẽ giải quyết êm xuôi, cứ yên tâm."

Chàng lên định bước cửa tiếp khách, vài bước thì khựng , xoay bước chỗ Tần Thư Nhụy, trầm giọng hỏi: "Nhụy Nhi... ý trung nhân ?"

Tần Thư Nhụy ngước mắt đăm đăm đôi mắt Lữ Triết Chính, trầm mặc.

Bản Tần Thư Nhụy cũng chẳng lòng ca ca từ bao giờ, chỉ rằng ngay tại giây phút đây, đáp án là điều vô cùng chắc chắn.

nàng thể thốt thành lời, cũng chẳng hề ý định bày tỏ.

Tình trạng hiện tại đối với nàng là quá đủ. Nàng thích Chính ca ca, và nàng cũng lờ mờ cảm nhận Chính ca ca dường như cũng chút rung động với . Ca ca dành cho nàng sự cưng chiều hết mực, sẽ khẽ hôn lên gò má nàng mỗi khi âu yếm, sẽ dang rộng vòng tay ôm chặt lấy nàng mỗi lúc nàng yếu đuối rơi lệ.

Nàng sự gắn kết mập mờ sẽ duy trì bao lâu, bởi bệ hạ sớm muộn gì cũng nạp phi lập hậu. Những tẩm cung tráng lệ như Phượng Minh cung, Xuân Hòa cung, Thần Hi cung, Cảnh Minh cung... sẽ lượt các nương nương mới dọn . Nếu nàng tiếp tục nấn ná ở trong cung một cô công chúa ngoan ngoãn, nàng sẽ trơ mắt bệ hạ sủng ái những bóng hồng khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-39.html.]

Nàng sống lay lắt như mẫu hậu, ngày qua ngày hao tâm tổn trí tìm cách để tranh sủng, càng vì chữ "tình" mà biến chất thành một mụ đàn bà nanh nọc ghê gớm. Nếu bắt buộc chen chân chốn hậu cung tranh đấu khốc liệt đó, nàng thà chọn cách rời xa Lữ Triết Chính, dọn công chúa phủ yên phận một vị công chúa nhàn tản cả đời.

Thế nhưng, ít nhất là lúc , khi Lữ Triết Chính vẫn rước thê t.ử về rinh, nàng chỉ đắm chìm trong sự ngọt ngào ngắn ngủi của hiện tại.

Chỉ chuyện hiện tại, mặc kệ ngày mai.

Thấy nàng im lặng chịu đáp lời, Lữ Triết Chính cũng gặng hỏi thêm mà sải bước rời .

Bội Hoàn sợ Tần Thư Nhụy buồn chán nên cố tình dắt con dê trong phủ tận phòng để thú tiêu khiển.

Nhìn con dê , ký ức xưa ùa về trong tâm trí Tần Thư Nhụy, nàng nhớ rõ ngày bé Tứ ca cất công dắt con dê tận hoàng cung để dỗ nàng chơi đùa, thấm thoắt nay nó lớn chừng .

Tần Thư Nhụy vốn thích sờ mó những đồ vật lông êm ái, nhưng lúc tâm trạng đang bề bộn nên chẳng còn hứng thú để chơi đùa với nó. Nàng lệnh: "Bội Hoàn, chúng lẻn tiền viện lỏm xem điện hạ và Lý tướng quân đang bàn chuyện gì ."

"Hả?" Lời đề nghị táo bạo của công chúa Bội Hoàn hồn xiêu phách lạc, nụ môi lập tức cứng đờ: "Công chúa , chỗ bệ hạ bàn việc triều chính bảo vệ tầng tầng lớp lớp, ngoài mà bén mảng đến gần ."

"Không hề gì." Tần Thư Nhụy lẩm bẩm thoăn thoắt khoác áo, "Chúng cứ giả vờ mượn cớ bưng nước đồ ăn vặt để lẻn mà. Em chạy ù xuống bếp xin bát chè ngân nhĩ nóng, bỏ hộp thức ăn. Nếu chè ngân nhĩ thì kiếm tạm dăm ba cái bánh ngọt cũng ... C.h.ế.t, thế thì mất thời gian lắm. À , bàn sẵn mâm bánh kẹo kìa, em xách mâm đó bỏ hộp đựng đồ ăn là xong, lẹ lẹ lên."

Chần chừ một lát nữa khi chẳng xơ múi lén tin tức gì mất.

Bội Hoàn còn kịp chạy lấy hộp đựng thức ăn, Tần Thư Nhụy trang phục chỉnh tề, nhảy xuống giường tập tễnh lê bước ngoài.

Bội Hoàn quýnh quáng vẫy gọi hai tì nữ trong phủ sức dìu đỡ Tần Thư Nhụy.

Tần Thư Nhụy giãy nảy từ chối, kè kè dìu dắt lóng ngóng còn chậm hơn.

Quả nhiên Bội Hoàn cấm sai, hai chủ tớ kịp mon men tới gần cửa thư phòng thì một toán thị vệ chặn đầu.

Cao Hoành tinh mắt nhận quen, lật đật đổi thái độ niềm nở chạy tới nghênh đón: "Ô kìa công chúa, tới đây thế ?"

"À... thì tới..." Nàng ngoái đầu dáo dác tìm kiếm bóng dáng Bội Hoàn.

Cao Hoành cũng tò mò ngược xuôi theo ánh mắt của nàng.

Đằng xa xa, Bội Hoàn tay xách hộp thức ăn, chạy thở hồng hộc rốt cuộc cũng bắt kịp tiến độ.

"Từ từ thôi vội." Tần Thư Nhụy giơ tay nhận lấy hộp thức ăn, vuốt ve lưng an ủi nàng sang Cao Hoành, trịnh trọng tuyên bố: "Ta đến đây để mang chút điểm tâm cho điện... , cho bệ hạ bồi bổ."

Cao Hoành khó xử: "Bệ hạ đang nghị sự cùng Lý tướng quân, e rằng công chúa vòng về ..."

"Để ." Giọng trầm ấm của Lữ Triết Chính từ trong thư phòng vọng , cắt ngang lời từ chối của Cao Hoành.

Cao Hoành vội vã nghiêng , khom lưng cung kính mời Tần Thư Nhụy bước trong.

Ngược , Tần Thư Nhụy bắt đầu chột dám bước tiếp. Mục đích của nàng ban đầu chỉ là lén lút lỏm, nào định đường đường chính chính công khai cơ chứ.

Nàng ngoái đầu Bội Hoàn, Bội Hoàn cũng đang tròn mắt nàng với vẻ mặt khó hiểu như : "Công chúa nhanh chứ".

"Công chúa?" Cao Hoành thúc giục.

"Ờm... Ta đây." Tần Thư Nhụy trưng bộ mặt miễn cưỡng, dáng vẻ cứ như ép buộc bước chân chứ chẳng tự nguyện tìm đến.

Khi nàng lê bước đến bậu cửa, giọng Lữ Triết Chính cất lên: "Không thì thôi, cứ ngoài cửa cũng . Mỏi chân quá thì về phòng nghỉ hoặc trong ."

Tần Thư Nhụy chớp lấy thời cơ: "Vâng, thế thì ."

Bản nàng cũng chán ghét việc giáp mặt Lý công tử, mà lù lù chình ình ở bên cạnh thì kỳ khôi c.h.ế.t .

Cao Hoành ghé tai dặn dò tên tiểu thái giám bên cạnh: "Mau khuân cái ghế dựa đây cho công chúa, nhớ lót thêm tấm nệm thật êm ."

"Kê thêm cái bàn nhỏ nữa nhé." Bội Hoàn cũng rón rén góp ý, "Hôm nay trời oi ức, sợ công chúa khát nước, lát nữa pha mang tới cho."

Phía bên trong thư phòng, Lữ Triết Chính khi phân phó xong xuôi việc cho Tần Thư Nhụy mới hai vị khách. Lý tướng quân và Lý công t.ử đảo mắt , bầu khí bỗng chốc trở nên ngượng ngập khó tả.

Lữ Triết Chính cất giọng điềm tĩnh: "Lý tướng quân ban nãy bẩm báo, mục đích đến đây là để tạ tội về sự việc thất kính ở cổng hoàng cung hôm nọ. Ái khanh cần bận lòng. Trẫm hiểu lúc sự việc xảy quá đỗi bất ngờ, công t.ử nhất thời nóng lòng tất lễ rước dâu nên lỡ lời mạo phạm cũng là chuyện dễ hiểu, dăm ba cái chuyện nhỏ nhặt trẫm hề để bụng."

Lý tướng quân cúi rạp đầu, khúm núm thưa: "Lần vi thần cất công tới đây, ngoài việc xin bệ hạ rộng lượng tha thứ, còn mong bàn bạc với bệ hạ về hôn sự của công chúa và khuyển tử. Tiên đế bất ngờ băng hà, trong lòng vi thần vô cùng đau xót, tự nguyện cùng phu nhân ăn chay niệm phật trong vòng ba năm để tỏ lòng thành kính tưởng nhớ Tiên đế. Hôn sự của công chúa và khuyển t.ử ắt hẳn cũng dời . Theo thiển ý của vi thần, chi bằng dời hôn sự đến mùa đông năm . Khoảng thời gian , vi thần cũng cơ hội để chuẩn sính lễ chu hơn."

Lý công t.ử cũng vội vã tiếp lời: " ạ, công chúa là cành vàng lá ngọc. Vi thần chắc chắn sẽ dốc lòng dốc sức chuẩn thứ nhất, tuyệt đối để công chúa chịu một chút thiệt thòi nào."

Tần Thư Nhụy khẽ nhón gót chân lên, dỏng tai để rõ từng câu chữ.

Chờ một lúc lâu chẳng thấy Lữ Triết Chính lên tiếng, nàng còn tưởng vì quá xa nên lỡ mất thông tin bèn mon men bước thêm một bậc thềm, nghiêng dựa hẳn sát cánh cửa gỗ.

Tên tiểu thái giám khệ nệ khiêng chiếc ghế dựa , rụt rè đưa mắt Cao Hoành.

Thái độ lén của công chúa lộ liễu phơi bày thế đây?

Cao Hoành thì giả câm giả điếc trơ đó như pho tượng.

Lát , giọng điệu rắn rỏi, dõng dạc của Lữ Triết Chính vọng : "Thời điểm Tiên đế ban hôn sự cho công chúa, mắc bạo bệnh từ lâu. Người thương xót công chúa, sợ rằng khi tạ thế sẽ chẳng còn ai tác thành hôn sự cho công chúa, nên mới hấp tấp định đoạt sự việc. Trước lúc lâm chung, Phụ hoàng còn cẩn thận dặn dò trẫm ghi tạc tình m.á.u mủ, yêu thương chở che cho . Vì lẽ đó, trẫm đích gạn hỏi . Muội giãi bày rằng giữa và Lý công t.ử vốn dĩ là dưng nước lã, từng kết giao, nên ý thành . Đã như thế, chuyện hôn sự đành do trẫm tự đưa quyết định... Hủy bỏ thôi."

Phía bên trong thư phòng bỗng im ắng đến lạ thường. Mãi chẳng thấy động tĩnh gì từ cha con Lý tướng quân khiến Tần Thư Nhụy hoang mang tột độ.

Lý tướng quân nghẹn giọng: "Chuyện hôn sự xưa nay đều nhất nhất tuân theo lời sắp đặt của phụ mẫu, bà mối chứng giám, ..."

Lữ Triết Chính lập tức ngắt lời: "Phụ hoàng nay quy tiên, trẫm mang trọng trách là bậc trưởng, đương nhiên quyền chủ hôn sự cho công chúa. Chẳng lẽ tướng quân ý cho rằng trẫm đủ tư cách định đoạt?"

Lý tướng quân hồn xiêu phách lạc, vội vàng kéo tuột Lý công t.ử quỳ rạp xuống đất, run rẩy dập đầu: "Vi thần tuyệt đối dám ý nghĩ xấc xược đó!"

"Ừm." Lữ Triết Chính gạt bỏ vẻ mặt đằng đằng sát khí, khóe môi khẽ cong lên một nụ nhạt. Hắn dậy, đích tiến tới đỡ Lý tướng quân lên: "Lý tướng quân đừng quá bận tâm. Mai , khi công t.ử tìm một nữ t.ử tâm đầu ý hợp, trẫm nhất định sẽ đích chắp bút ban thánh chỉ tứ hôn. Trái tim trẫm đối với tướng quân cũng trân trọng y như Tiên đế ."

 

Loading...