Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-05-12 13:20:00
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng hậu và công chúa cùng vẽ một viễn cảnh tươi , ngỡ kế hoạch nắm chắc phần thắng trong tay. Thế nhưng đến ngày hôm , họ vẫn đối diện với thực tế phũ phàng.
Bệ hạ giá lâm, thăm bệnh tình công chúa.
Tần Thư Nhụy thầm nhủ quả thật may mắn, vì hôm nay nàng lên cơn sốt hầm hập. Vết thương tấy đỏ sưng viêm đau đớn đến mức chẳng thể cựa , ngay cả việc mặc một chiếc quần cũng trở nên bất khả thi. Nàng căn bản đủ sức để diện kiến bệ hạ.
Nàng lén hòa chút t.h.u.ố.c giảm đau do Lữ Triết Chính đưa nước uống, cơn đau cơ thể mới tạm thời thuyên giảm.
Bệ hạ dặn dò nữ y dốc lòng dốc sức chữa trị cho công chúa. Người còn qua loa dò hỏi tiến độ chuẩn đại hỷ, xem xét danh sách sính lễ hồi môn. Những thứ vốn dĩ Hoàng hậu và Kính phi lo liệu êm xuôi đấy, chỉ chờ bệ hạ lướt qua gật đầu ưng thuận coi như chính thức định đoạt.
Bệ hạ dời gót bao lâu, bên ngoài bỗng cung nữ hớt hải xông bẩm báo: Công chúa nôn mửa .
"Hả?" Hoàng hậu cả kinh, sải bước dài ba bước thành hai lao thẳng ngoài. Ít khi nào thấy bà nhẹ nhàng như bay thế , khiến đám cung nữ cũng ngẩn chẳng kịp phản ứng.
Vừa bước các của công chúa, thấy Tần Thư Nhụy gục bên mép giường nôn khan từng cơn, bà xót xa vô ngần. Nàng vốn ăn uống gì, nên thứ nôn chỉ là nước chua. Hoàng hậu vội vàng xuống mép giường, vỗ nhẹ vuốt lưng cho nàng, sang trừng mắt nữ y gặng hỏi: "Công chúa rốt cuộc ?"
Nữ y cúi gầm mặt, lắp bắp: "Vi thần... Vi thần tạm thời vẫn rõ. Dám hỏi công chúa, sáng sớm nay ăn nhầm thứ gì ?"
Công chúa đón lấy chiếc khăn cung nữ đưa cho, khẽ chùi miệng thều thào đáp: "Chỉ ăn một ít t.h.u.ố.c giảm đau thôi." Nói đoạn, nàng thò tay chăn lấy gói t.h.u.ố.c đưa cho nữ y.
"Con lấy t.h.u.ố.c ở ?" Hoàng hậu nhíu mày dò xét.
Tần Thư Nhụy lí nhí: "Là Thái t.ử ca ca cho con."
Hoàng hậu thở dài trách mắng: "Ca ca con thì cái gì về y lý cơ chứ. Con chí ít cũng hỏi qua ý kiến nữ y hẵng uống chứ."
Tần Thư Nhụy vẫn cố bênh vực cho Thái tử: "Trước đây con cũng từng uống , công hiệu lắm mà."
Nữ y cẩn thận gói ghém bột thuốc, bẩm báo: "Thuốc quả thực là t.h.u.ố.c . loại giảm đau d.ư.ợ.c tính cực mạnh, tuyệt đối cấm kỵ dùng khi bụng đói, càng thể lạm dụng vì sẽ gây tổn hại nguyên khí. Có hễ đau là công chúa lấy uống ?"
Tần Thư Nhụy chột né tránh ánh mắt dò xét của mẫu hậu, im lặng cúi đầu.
Hoàng hậu bực vỗ nhẹ một cái lên vai nàng: "Thuốc thang mà như kẹo, thể uống lung tung như ? Con uống mấy ngày ?"
Tần Thư Nhụy ngập ngừng: "Chắc... cũng tầm nửa tháng."
Nữ y thở phào kết luận: "Đây vốn là loại t.h.u.ố.c chuyên dùng sơ cứu khẩn cấp chiến trường. Thảo nào vết thương của công chúa lâu lành đến , cuối cùng cũng tìm nguyên nhân ."
Hoàng hậu liền lập tức giật phắt gói t.h.u.ố.c trong tay Tần Thư Nhụy: "Cấm con uống nữa, đau cũng c.ắ.n răng mà chịu."
Tần Thư Nhụy vốn dĩ thể trạng ốm yếu, từ nhỏ mắc bệnh mạn tính, đợt thương hề nhẹ. Nàng bẹp giường ròng rã tám chín ngày trời, ngay cả việc lê bước xuống giường cũng vô vàn khó khăn.
hôm nay nàng buộc gượng dậy, vì ngày mai chính là ngày xuất giá.
Nhờ sự dìu đỡ của cung nữ, nàng khó nhọc khoác lên bộ hỷ phục rực rỡ mặt mẫu hậu.
Mẫu hậu đưa tay vuốt ve khuôn mặt nữ nhi, viền mắt đỏ hoe, suýt chút nữa rơi lệ. Kể từ ngày Nhụy Nhi chập chững những bước đầu tiên, bà luôn nơm nớp lo sợ sự xuất hiện của ngày hôm nay. Bà sợ Nhụy Nhi khoác lên bộ hỷ phục, bước lên kiệu hoa sẽ vĩnh viễn bao giờ trở .
Bà siết chặt lấy bàn tay Tần Thư Nhụy, một nữa hạ quyết tâm sắt đá.
Ngày mai, chỉ cho phép thành công, tuyệt đối thất bại. Nếu bại lộ, hàng trăm mạng của Từ gia sẽ vì sự bất tài của bà mà mất mạng, và đương nhiên nữ nhi mà bà thương yêu nhất cũng sẽ áp giải lên đoạn đầu đài.
Bà run rẩy đón lấy chiếc khăn trùm đầu màu đỏ từ tay Tần Thư Nhụy, từ từ giở định đội lên cho nàng.
Tần Thư Nhụy vội vã đưa tay cản : "Nếu thực sự xuất giá, Nhụy Nhi trùm khăn, cũng che mặt."
"Tại ?" Hoàng hậu ngạc nhiên.
Tần Thư Nhụy đáp rành rọt: "Nếu che khuất tầm , con sợ sẽ quên mất đường về nhà. Mấy cuốn thoại bản con đều kể rằng, chỉ bọn bắt cóc mới bịt mắt con tin để chúng nhớ đường chạy trốn. Mẫu hậu, con tự tận mắt ghi nhớ đoạn đường từ Phượng Minh cung đến nhà chồng, để còn thường xuyên về thăm ."
"Được." Hoàng hậu siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, "Nếu thực sự đến ngày đó, chúng sẽ trùm khăn."
Đêm đó, Tần Thư Nhụy lặng lẽ bên mép giường, đăm đăm lên vầng trăng lơ lửng giữa trời xa. Cứ thế, nàng bất động suốt một đêm dài, mãi cho đến khi ánh trăng nhạt nhòa lùi bước, nhường chỗ cho những tia nắng bình minh tinh khôi hắt qua khung cửa sổ, nàng mới như sực tỉnh cơn mê.
"Bội Hoàn." Nàng cất giọng gọi khi thấy Bội Hoàn bê khay rượu bước .
Bội Hoàn ngập ngừng, lưỡng lự nên đưa chén rượu cho nàng .
Tần Thư Nhụy chủ động đưa tay đón lấy.
"Công chúa..." Bội Hoàn khẽ né tránh.
Tần Thư Nhụy khẽ mỉm : "Không , để ."
Vào cái ngày gội đầu , chỉ Thẩm mẫu phi lén lút giữ nước gội đầu của nàng, mà bản nàng cũng lén cất giấu một ít. Nàng suy tính kỹ càng, tuyệt đối thể để Thẩm mẫu phi mẫu hậu mạo hiểm . Trên lưng họ là sinh mạng của hàng trăm con . Còn nàng, chỉ một một , cô thế cô. Bệ hạ dẫu chu di cửu tộc thì cũng đợi dẹp yên quân Phù quốc mới tính tiếp .
Sau , nếu sa xuống địa ngục, gánh chịu ác quả là nàng, tuyệt đối để mẫu hậu thế mạng.
Nàng điềm nhiên cầm lấy chén rượu khay, cẩn thận đỡ bằng cả hai tay, chuẩn bước cửa.
"Công chúa, để em trang điểm cho ." Bội Hoàn cất tiếng gọi.
Tần Thư Nhụy đưa tay vuốt ve vết bớt mặt mấy , khẽ đáp: "Không cần , để lộ nó ." Nếu lỡ việc lớn thành, cái c.h.ế.t là điều chắc chắn. Vết bớt của nàng nổi bật thế , lỡ c.h.é.m đầu quăng bãi tha ma, Thái t.ử ca ca tìm cũng dễ dàng nhận là đầu của nàng.
Nghĩ đến cảnh tượng , nàng bất giác nở một nụ nhạt nhẽo, cẩn thận bưng chén rượu bước qua bậc cửa. Nàng từ chối kiệu, tự bộ suốt chặng đường. Tất cả đều thể tận mắt chứng kiến nàng đang nâng chén rượu. Chén rượu là do chính tay nàng rót, độc d.ư.ợ.c do chính tay nàng hạ, và cũng chính nàng tự tay dâng lên bệ hạ.
Nếu chuyện vỡ lở, nàng cần bất kỳ ai gánh tội .
Đầu gối nàng vẫn khỏi hẳn, đau nhức khó tả. Nàng c.ắ.n răng chịu đựng, gượng quỳ xuống ngoài Ngự thư phòng, cất cao giọng: "Nữ nhi sắp xuất giá, đặc biệt đến đây bái biệt phụ hoàng."
Tô Thành thấy vội lật đật chạy tới định đỡ công chúa dậy.
Tần Thư Nhụy ông, điềm đạm : "Phiền công công trong thông báo một tiếng giúp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-37.html.]
Tô Thành còn kịp đáp lời, giọng uy nghiêm của bệ hạ từ bên trong vọng : "Cho ."
Tần Thư Nhụy dè dặt lên, vô cùng thận trọng vì sợ chén rượu sóng sánh ngoài. Bức mành ngọc vén lên, nàng từ tốn bước trong, chẳng dám ngẩng đầu thẳng mặt bệ hạ. Nàng quỳ rạp xuống bên chân . Sự đau đớn từ đầu gối truyền đến kích thích tuyến lệ khiến từng giọt nước mắt ngừng lã chã rơi xuống, nhuốm ướt một mảng hỷ phục.
Nàng khẽ ngước mắt, loáng thoáng thấy tà áo của mẫu hậu.
Trái tim nàng đập loạn nhịp như nhảy cỏi lồng ngực. Nàng cố gắng gom chút dũng khí ít ỏi còn sót , ngước lên thẳng mắt bệ hạ, lập tức cụp mắt xuống, nghẹn ngào thốt lên bằng giọng điệu chan chứa sự chân thành: "Phụ hoàng, nhi thần phạm tội tày đình, khiến phụ hoàng chẳng mặt. Nhi thần trằn trọc suy nghĩ lâu, cuối cùng vẫn kìm nén nỗi nhớ mong, chỉ mong gặp phụ hoàng một lúc xa."
Thấy bệ hạ dường như vẻ nguôi ngoai, sắc mặt giãn đôi chút, nàng vội vàng chớp lấy cơ hội tiếp: "Nhi thần từ nhỏ lớn lên trong cung, phụ hoàng và mẫu hậu hết mực yêu thương sủng ái. Đối với nhi thần, phụ hoàng chính là phụ ruột thịt. Dù đối xử với nhi thần thế nào, trong lòng nhi thần, phụ hoàng vẫn là thiết nhất thế gian . Nay nhi thần lớn khôn, xuất giá theo chồng. Từ nay về , e rằng gặp mặt phụ hoàng e là khó khăn lắm..."
Nàng còn dứt lời, bệ hạ đột nhiên bật dậy, bước gần tự tay đỡ nàng lên.
Nàng giật thót , khẽ run rẩy. Những giọt nước mắt lăn dài má vô tình che đậy sự sợ hãi tột độ trong lòng nàng. Dưới con mắt của bệ hạ, nàng lúc trông chẳng khác nào một tiểu nữ t.ử đáng thương, lưu luyến nỡ rời xa cha .
Bệ hạ ôn tồn dỗ dành: "Sao khó gặp mặt chứ? Dù con lấy chồng, vẫn thể thường xuyên về thăm nhà mà. Hễ lúc nào nhớ phụ hoàng và mẫu hậu, con cứ việc mang lệnh bài tiến cung. Chỉ cần con , ngày nào về cũng ."
Người vươn tay dịu dàng lau những giọt nước mắt má nàng: "Là phụ hoàng , nên giận con lâu như . Vết thương đỡ đau ?"
Tần Thư Nhụy lắc đầu, khẽ c.ắ.n môi mỉm : "Dạ khỏi hẳn từ lâu . Phụ hoàng chịu tha cho Nhụy Nhi là con vui ."
Nàng dâng chén rượu lên bằng cả hai tay, cung kính : "Phụ hoàng, nhi thần xin kính chén rượu ."
Nàng cố gắng che giấu ánh mắt hoảng loạn, dám chằm chằm tay bệ hạ đang nâng ly. Nàng cố gồng tỏ tự nhiên, điềm tĩnh nhất thể, cố kìm nén thể đang run lên bần bật.
Giây phút , thời gian như ngừng trôi, dài vô tận.
Nàng để ý thấy mẫu hậu bên cạnh đang bấu c.h.ặ.t t.a.y vạt áo, cứng đờ như tượng gỗ, chẳng dám nhúc nhích.
Bệ hạ cầm chén rượu lên, khựng một nhịp, Tần Thư Nhụy: "Nhụy Nhi lòng ."
Nói xong, ngửa cổ uống cạn một .
Cho đến tận giây phút , Tần Thư Nhụy vẫn dám thở phào nhẹ nhõm. Nàng dám chắc độc d.ư.ợ.c mà ca ca đưa khi để lâu như liệu còn phát huy tác dụng . Càng việc hòa t.h.u.ố.c nước gội đầu lén pha rượu liệu đủ đô .
Không bệ hạ khi tắt thở vùng vẫy kháng cự ? Liệu kịp gọi thị vệ xông kết liễu mạng sống của nàng ?
Hoàng hậu cũng cảnh giác bước lùi hai bước, giơ sẵn tay lên, chuẩn tư thế lao tới bịt miệng bệ hạ bất cứ lúc nào.
Thấy bệ hạ trông vẫn bình thường, chẳng biểu hiện gì khác lạ, nhận lấy chiếc khăn trùm đầu đang vắt tay Tần Thư Nhụy, giở tự tay đội lên đầu nàng.
Tần Thư Nhụy hoảng hốt tột độ. Nếu t.h.u.ố.c tác dụng, nếu bệ hạ lăn đùng c.h.ế.t, thì việc Thái t.ử ca ca cất binh sẽ chính thức mang danh tạo phản.
đ.â.m lao thì theo lao, giờ hối hận cũng muộn.
Nàng lảo đảo , bước lảo đảo hai bước.
"Khục... phốc..."
Tần Thư Nhụy thấy âm thanh bệ hạ nôn thứ gì đó ngoài.
Bệ hạ sững sờ bãi m.á.u đỏ tươi ộc nền gạch.
Hoàng hậu là phản ứng nhanh nhất. Bà lập tức lao tới, dùng tay áo thít chặt cổ bệ hạ siết mạnh kéo giật phía .
Tần Thư Nhụy giật phăng khăn trùm đầu ném xuống đất, lao đến phụ giúp khống chế tay chân bệ hạ để thể giãy giụa phát tiếng kêu cứu.
Cánh tay và cả cơ thể Hoàng hậu đang run lên bần bật vì sợ hãi, nhưng bà tuyệt đối dám nới lỏng sức lực. Chỉ cần lơi tay một chút thôi, để bên ngoài động tĩnh, cả bà và Tần Thư Nhụy coi như xong đời.
Tần Thư Nhụy tì đầu gối đè chặt lên hai chân bệ hạ. Cánh tay nàng suýt chút nữa bệ hạ cào nát, nhưng nàng c.ắ.n chặt răng đến bật máu, kiên quyết hé răng phát nửa lời.
Nàng tiện tay vớ lấy tập giấy ăn đặt bàn, vo tròn thành từng cục nhét hết miệng bệ hạ. Cục nối tiếp cục , nhét đến mức miệng cứng ngắc.
Bệ hạ trong cơn giãy giụa tuyệt vọng bỗng phát huy sức mạnh phi thường, hất văng Tần Thư Nhụy , đập đầu góc bàn rơi vỡ một chén .
"Bệ hạ?" Tô Thành tiếng động mạnh liền giật , nhưng dám tự tiện xông bèn rụt rè cất tiếng dò hỏi.
Nghe thấy giọng Tô Thành, bệ hạ như c.h.ế.t đuối vớ cọc, dồn chút sức tàn cuối cùng cố gắng tạo âm thanh kêu cứu. Thế nhưng dải lụa tay áo của Hoàng hậu siết chặt lấy cổ họng, trong miệng nhét đầy giấy, đến một tiếng ho khan cũng chẳng thể bật . Tần Thư Nhụy nén đau, chộp lấy mảnh vỡ chén nền gạch, ý đồ rạch đứt cổ họng bệ hạ.
"Bệ hạ?" Tô Thành bên ngoài sốt ruột gọi thêm tiếng nữa.
Hoàng hậu cố trấn tĩnh, cố nặn một chất giọng bình thản nhất thể: "Không gì, bệ hạ và công chúa đang lời qua tiếng chút thôi. Ngươi chốc nữa hẵng dọn dẹp."
Miệng dứt lời, tay Hoàng hậu càng siết chặt hơn nữa, khiến đang vùng vẫy đất triệt để tắt thở.
Người đó sóng soài mặt đất. Dải lụa cổ vẫn tháo gỡ. Miệng nhét đầy giấy ăn. Căn bản chẳng thể phân định rốt cuộc là c.h.ế.t vì độc dược, c.h.ế.t vì nghẹt thở c.h.ế.t vì siết cổ.
"Được , xong ." Tần Thư Nhụy mấp máy môi, phát tiếng: "Mẫu hậu, ông tắt thở ."
Hoàng hậu vẫn đơ dám nhúc nhích, sợ rằng chỉ cần lơi tay là cái xác sẽ bật dậy sống .
"Khiêng gian trong, mẫu hậu, chúng khiêng ông gian trong." Tần Thư Nhụy thì thầm.
Hai chật vật hợp sức xốc nách cái xác lên, lén lút vén rèm khiêng nhét lên chiếc giường trong gian nghỉ ngơi, tiện tay kéo chăn đắp kín mít.
Hoàng hậu bước tới gương, chỉnh đốn y phục đầu tóc cho chỉn chu. Bà cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào vì hoảng sợ, cúi nhặt chiếc khăn trùm đầu đất lên, cẩn thận sửa sang vạt áo lộn xộn của Tần Thư Nhụy, khẽ dỗ dành: "Đừng nữa, , cả, chuyện kết thúc , sắp kết thúc ."
Bà giũ nhẹ chiếc khăn đỏ, bình thản đội lên đầu Tần Thư Nhụy.
Thế nhưng, Tần Thư Nhụy tinh ý thấy rõ ràng bàn tay của mẫu hậu đang run rẩy liên hồi.
Bà dắt tay Tần Thư Nhụy bước khỏi Ngự thư phòng, hất mặt Tô Thành, dõng dạc tuyên bố: "Truyền khẩu dụ của bệ hạ, lập tức rước công chúa lên kiệu, xuất cung."