Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-05-11 14:59:45
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chạng vạng ngày hôm , Tần Thư Nhụy kiệu khiêng về Phượng Minh cung. Gương mặt nàng trắng bệch, chẳng rõ là do buốt lạnh vì những cơn đau hành hạ. Nàng lảo đảo bước xuống kiệu, khẽ gạt bàn tay đang định đỡ lấy của mẫu hậu.
Nàng đưa mắt Thẩm Chiêu nghi. Nhận ẩn ý, Thẩm Chiêu nghi liền lên tiếng: "Mau chuẩn nước tắm cho công chúa."
Hoàng hậu xót xa, sợ vết thương của công chúa dính nước sẽ sinh bệnh nhưng cũng lên tiếng ngăn cản, chỉ cẩn thận dặn dò: "Lấy sẵn vài lớp chăn nệm thật dày, công chúa tắm xong thì mau chóng ủ ấm ngay kẻo nhiễm lạnh."
Trên suốt quãng đường về, Tần Thư Nhụy luôn khắc ghi lời dặn của Thái t.ử ca ca. Nàng liên tục né tránh, để bất kỳ ai chạm tóc . Thậm chí, khi Thẩm mẫu phi chạm đến, nàng cũng theo bản năng mà rụt .
"Đừng sợ." Thẩm Chiêu nghi nhẹ nhàng giữ lấy vai nàng, trấn an, "Là đây. Ta cho cung nữ lui hết , để gội đầu cho con."
Lúc , bờ vai Tần Thư Nhụy mới dần dần thả lỏng, ngoan ngoãn tựa thành bồn tắm. Toàn nàng đau nhức đến mức chẳng thể động đậy, nhưng vì Thẩm mẫu phi , nàng đành nhắm chặt mắt, cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào.
Thẩm Chiêu nghi bưng tới một chậu nước đầy, cẩn thận nhúng mái tóc của nàng đó.
Tần Thư Nhụy vẫn yên tâm, khẽ hỏi: "Thuốc giấu tóc mới gội nước thế , liệu còn tác dụng ạ?"
Thẩm Chiêu nghi trầm ngâm một lát mới đáp: "Chính nhi việc, yên tâm. Nhụy Nhụy cũng đừng quá lo lắng."
Thực , khi Lữ Triết Chính mới đề xuất cách , Thẩm Chiêu nghi cũng từng e ngại. kẹt nỗi, việc truyền tin giữa bà và Lữ Triết Chính quá khó khăn. Ban đầu, họ định nhờ Tần Thư Nhụy đưa tin, nhưng thái độ của bệ hạ thì trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ cho nàng xuất cung, đành mượn tay Bội Hoàn.
Thêm một lý do nữa là, nếu giấu t.h.u.ố.c thì căn bản thể mang Hậu cung. Cửa ải lục soát vô cùng gắt gao. Hơn nữa, dù mang lọt và giao cho Tần Thư Nhụy cất giữ thì cũng chẳng hề an . Lỡ như phát giác, Thái t.ử lập tức cất binh tạo phản cũng kịp trở tay.
Nghe Thẩm mẫu phi khẳng định cách hữu dụng, trái tim treo lơ lửng suốt hai ngày qua của Tần Thư Nhụy rốt cuộc cũng buông xuống. Nàng từ từ trượt tựa thành bồn tắm, đôi mắt dần dần khép .
Vì Hoàng hậu vẫn đang túc trực bên ngoài, Thẩm Chiêu nghi dám gọi bà , cũng chẳng dám lên tiếng quá lớn. Một tay bà giữ chặt vai công chúa để tránh nàng sặc nước, tay vội vã rút từ trong tay áo một chiếc bình ngọc nhỏ vốn dùng để đựng kim sang dược. Bà chắt đầy nước gội đầu của công chúa bình ngọc, cẩn thận giấu , đó đổ sạch sành sanh thau nước còn .
Xong xuôi, bà mới gọi vọng : "Bội Hoàn!"
Tiếng gọi bất ngờ Tần Thư Nhụy giật , vội vàng mở mắt.
Thẩm Chiêu nghi tiếp tục cất giọng: "Bội Hoàn, mau lấy thêm ít nước nóng, công chúa gội đầu thiếu nước ."
"Dạ !" Bội Hoàn khẽ liếc Hoàng hậu một cái lật đật chạy .
Hai gội gội mái tóc của Tần Thư Nhụy mấy bận. Thẩm Chiêu nghi quả thực vẫn yên tâm, định cắt phăng một nửa đuôi tóc của nàng , nhưng nghĩ quá gây chú ý nên đành thôi.
Đám cung nữ nối đuôi bước , lau khô , đồ lót cho công chúa dùng chăn dày quấn chặt nàng .
Thẩm Chiêu nghi cúi xuống định bế nàng lên giường. Tần Thư Nhụy giật thót, vội : "Thẩm mẫu phi, con tự ."
"Trên con chỗ nào cũng mang thương tích, tự thế nào nổi." Nói đoạn, bà bất chấp sự phản đối của Tần Thư Nhụy, kiên quyết bế bổng nàng lên, "Sức của mẫu phi còn dẻo dai lắm, bế con thêm một hai năm nữa cũng chẳng nhằm nhò gì."
Đêm đó, Tần Thư Nhụy nghiêng giường, ngoan ngoãn để mẫu hậu bên cạnh kiên nhẫn lau tóc cho hết đến khác. Nếu là ngày thường, chắc chắn nàng bật dậy tự . lúc , nàng thực sự mệt mỏi đến mức ngay cả môi cũng chẳng buồn nhúc nhích.
Mẫu hậu chốc chốc đưa tay sờ trán nàng. Nàng , sợ vết thương dính nước sẽ sưng tấy, sinh sốt cao. Nàng khẽ vỗ lên tay mẫu hậu, hiệu rằng .
Nghe tiếng mẫu hậu sụt sùi nức nở, nàng chần chừ một lát quyết định c.ắ.n răng xoay , đối diện với .
"Ấy c.h.ế.t, đừng động đậy." Hoàng hậu hốt hoảng vươn tay định kéo nàng nhưng dám dùng sức, "Con mau úp . Nằm nghiêng thế cẩn thận đè trúng vết thương."
"Không ạ." Tần Thư Nhụy nén đau, cố gắng mỉm , "Cũng còn đau lắm nữa. Mấy hành hình vẫn còn nể nang phận công chúa của con nên dám hạ t.ử thủ. Nếu , cái chân của con e là đứt đôi ."
Hoàng hậu vốn sợ nhất là những lời . Bà vuốt ve mái tóc Tần Thư Nhụy, ánh mắt đong đầy sự xót xa.
Tần Thư Nhụy nắm lấy tay bà, thủ thỉ: "Con xin vì mẫu hậu lo lắng. Đáng con nên lời dặn, cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng . con . Lần chịu phạt coi như là một bài học nhớ đời, con nhất định sẽ tái phạm nữa. Còn mười ngày nữa là đến ngày lên kiệu hoa , chẳng đến hôm xuất giá vết thương kịp lành hẳn . Mẫu hậu đừng giận nữa nhé, Nhụy Nhi thực sự ."
Nước mắt Hoàng hậu lã chã tuôn rơi. Bà nắm chặt lấy tay nữ nhi, nghẹn ngào: "Mẫu hậu giận. Mẫu hậu , con là một đứa trẻ ngoan. Trận đòn đây là để cứu Trương mẫu phi của con nên mới lấy lòng bệ hạ. Lần cãi lời bệ hạ cũng là vì bảo vệ bà . May mà con gánh vác . Trương mẫu phi của con trong lòng vốn nhớ thương Tĩnh Uyển, nếu cấm túc, e rằng bà chẳng còn thiết sống nữa. Con cứu Thư Vân, mẫu hậu vô cùng tự hào về con, nhưng cũng đau xót lắm."
Tần Thư Nhụy dùng ngón cái khẽ vuốt ve mu bàn tay mẫu hậu, mỉm ngọt ngào.
Nàng chợt hỏi: "Mẫu hậu, cách nào để đưa tin cho Thái t.ử ca ca ?"
Hoàng hậu đáp ngay. Bà cẩn thận quanh một vòng, xác nhận trong phòng ai khác.
Bà mấp máy môi nhưng vẫn vội trả lời mà gọi cung nữ dập bớt đèn. Ánh mắt bà chằm chằm theo dõi cung nữ tắt đèn, đóng chặt cửa nẻo, xác nhận còn bất kỳ kẽ hở nào, lúc mới ngả lưng xuống giường, thì thầm: "Đều nhờ Bội Hoàn và Phán Nhi tỷ tỷ của con cả đấy."
Nghe đến tên Phán Nhi, đôi mắt Tần Thư Nhụy chợt sáng lên.
Hoàng hậu giải thích: "Bội Hoàn tỷ tỷ của con ngày là cung nữ nhỏ theo hầu Phán Nhi tỷ tỷ. Khi nó mới mười ba tuổi, Phán Nhi thường giành hết việc nặng để nó về nghỉ sớm. Lúc nó hờn dỗi, Phán Nhi lén lấy chút bánh trái trong phòng con dỗ dành. Con bé rằng nó luôn quý Phán Nhi tỷ tỷ, cũng thương công chúa. Vậy nên khi Phán Nhi rời , liền điều nó đến bên cạnh hầu hạ con."
"Hôm nọ với con bé, bảo rằng nhớ Chính nhi, nhờ nó mượn cớ xuất cung mua sắm để lén đưa thư đến Thái t.ử phủ. Con bé trả lời, nó sẵn lòng giúp chúng truyền tin và chuyển đồ, bất kể đó là tin tức đồ vật gì. Nghe , chúng phần nào yên tâm, nhưng sợ đưa thư tay lỡ lộ sẽ mang họa sát cho tất cả. Thế nên, quyết định dùng cách truyền khẩu. Như , cho dù nó ngoài mật báo, cũng chẳng chứng cứ gì để kết tội."
Nghe xong, Tần Thư Nhụy giật đạp nhẹ chân một cái, kinh ngạc hỏi: "Sao tỷ đột nhiên ? Chẳng lẽ tỷ chuyện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-36.html.]
Hoàng hậu lảng tránh ánh mắt của nàng, mãi một lúc mới cất lời: "Thẩm mẫu phi của con gọi nó phòng, lấy mạng sống của phụ mẫu nó uy hiếp, ép nó hỗ trợ truyền tin. Bà thẳng, nếu nó chịu, việc g.i.ế.c cả nhà nó đối với Thái t.ử chỉ là một cái phẩy tay. Nó xong tự khắc hiểu cơ sự. Ta... Ta..."
Tần Thư Nhụy nhẹ nhàng xoa xoa tay mẫu hậu, vỗ về: "Là của con. Con mẫu hậu và Thẩm mẫu phi tất cả đều là vì con."
Hoàng hậu lắc đầu, ánh mắt chua xót: "Những quân t.ử chân chính, lương thiện và cao cả, sẽ bao giờ vì cái mạng của mà đem sinh mạng của kẻ khác hy sinh. Dù biện minh vì lý do gì nữa, thì việc tàn nhẫn cũng . Mẫu hậu... Mẫu hậu..."
Bà đưa tay ôm mặt, lưng , dám đối diện với Tần Thư Nhụy thêm nữa: "Ta sám hối hơn nửa đời , rốt cuộc cũng chẳng đang sám hối vì điều gì. Để đến cuối cùng, đôi bàn tay vẫn nhuốm đầy m.á.u tanh."
"Mẫu hậu..." Tần Thư Nhụy gượng rướn nửa , đưa tay chạm gò má mẫu hậu, nhưng chẳng cảm nhận giọt nước mắt nào.
Hoàng hậu nàng, ánh mắt kiên định như hạ quyết tâm: "Nhụy Nhi, mẫu hậu dù sa mười tám tầng địa ngục cũng chẳng cả. Mẫu hậu sợ, bởi vốn dĩ mẫu hậu đủ việc ác đời, là một kẻ đại ác nhân . con thì khác. Con vẫn còn quá đỗi thuần khiết, ngây thơ. Con chỉ là một tiểu nương t.ử bé bỏng. Sau , dù xảy chuyện gì, con tuyệt đối theo vết xe đổ của mẫu hậu, nhớ ?"
"Mẫu hậu, con... con..." Tần Thư Nhụy bối rối, chẳng gì để an ủi mẫu hậu.
Ngập ngừng một lát, nàng : "Mẫu hậu là vì con, ác thực sự là con mới đúng. Con tội ác tày trời, con thể tha thứ. Nếu xuống địa ngục, con cũng là xuống ."
Hoàng hậu rơm rớm nước mắt, vòng tay ôm trọn lấy bả vai nàng, kéo nàng lòng.
Bàn tay Từ Lãm Nguyệt tuy run rẩy nhưng cõi lòng bà kiên định vô cùng.
Bên cạnh bà còn bao nhiêu con đang nương tựa. Bà hành động, nhất định đến cùng. Dù bỏ mạng, bà cũng để cho bọn họ sống.
"Mẫu hậu, con yêu ." Đôi môi Tần Thư Nhụy khẽ cọ gò má Từ Lãm Nguyệt.
Từ Lãm Nguyệt ôm siết lấy nàng. Nước mắt kìm nén bấy lâu nơi khóe mi rốt cuộc cũng vỡ òa, từng giọt từng giọt rơi xuống sống mũi, vương đôi môi của Tần Thư Nhụy.
Bà ôm trọn vầng trăng nhỏ của lòng, thì thầm: "Ta cũng yêu con. Con chính là nữ nhi của , là nữ nhi ruột thịt của ."
Từ Lãm Nguyệt vội lau nước mắt, chuyển sang chủ đề nào đó vui vẻ hơn: "Đợi qua hết sóng gió , mẫu hậu sẽ đích kén phò mã cho con. Con thích thế nào?"
Tần Thư Nhụy mím môi. Những vết thương khiến nàng chẳng thể xoay , cũng chẳng thể né tránh ánh mắt dò xét của mẫu hậu.
Suy nghĩ hồi lâu, nàng mới dè dặt đáp: "Con thích giống như Thái t.ử ca ca ."
"Thích như Chính nhi ..." Hoàng hậu nhíu mày cân nhắc, "Ta nhớ đường của Chính nhi, tức là con trai của Thất hoàng thúc con, nhỏ hơn Chính nhi hai tuổi. Tướng mạo tuấn tú đường hoàng, võ công siêu quần. Về phần thi thư thì kém một chút, nhưng ngặt nỗi con cũng chẳng mấy thiết tha thơ phú, hai đứa ghép đúng là xứng lứa đôi. Thất hoàng thúc và Thất hoàng thẩm đều là trầm tĩnh, hiền hòa, chỉ mụn con trai duy nhất nên coi như bảo bối. Con gả qua đó, chắc chắn họ sẽ hết mực cưng chiều. Tuy mang tiếng là đường , nhưng giữa con và thằng bé chẳng chút m.á.u mủ nào, thật là quá hợp."
Tần Thư Nhụy vẻ mặt hớn hở của mẫu hậu, thờ ơ lắc đầu.
Hoàng hậu vẫn sức thuyết phục: "Con gặp thằng bé thôi, nó thực sự xuất chúng đấy."
Tần Thư Nhụy vặc : "Nếu mẫu hậu , con và Thái t.ử ca ca cũng chung huyết thống , mẫu hậu cho con gả cho luôn ."
Hoàng hậu bật nắc nẻ: "Lại ăn hồ đồ . Ta luôn coi con như nữ nhi ruột thịt, con gả cho đường thì còn miễn cưỡng chấp nhận . Chứ bảo con gả cho nhi t.ử ruột của , thật sự chịu nổi ."
Tần Thư Nhụy cũng bật hùa theo, buông lời trêu chọc: "Nhỡ con gả thật thì ."
Hoàng hậu khẽ nhéo má nàng, nửa đùa nửa thật: "Nếu thì con đừng hòng vác mặt về gặp nữa. Thái t.ử ca ca của con ở xa, đ.á.n.h đòn , con nhất cũng nên trốn cho kỹ. Bằng con vác xác về, sẽ lấy gậy đ.á.n.h đòn con. Thái t.ử ca ca của con mà dám vác mặt về, cũng đ.á.n.h nốt. Cả hai đứa cấm bước qua cửa Phượng Minh cung."
Tần Thư Nhụy vòng tay ôm eo mẫu hậu, nũng nịu: "Mẫu hậu nỡ đ.á.n.h con ..."
Hoàng hậu đáp tỉnh bơ: "Có gì mà nỡ. Ta xót đ.á.n.h con, nhưng thừa sức để đ.á.n.h Thái t.ử ca ca của con."
Nói đến đây, bà chợt nhận điều gì đó bất thường, bèn gặng hỏi: "Con và Thái t.ử ca ca của con..."
"Không , chuyện đó !" Tần Thư Nhụy thấy mẫu hậu sinh nghi, vội vã xua tay thanh minh, "Con chỉ đùa với mẫu hậu thôi mà. Thái t.ử ca ca từng , luôn coi con như ruột thịt, như trong nhà, giống như cách đối xử với mẫu hậu . Con... con... con cũng chỉ coi là , tuyệt đối nửa điểm tà niệm."
Hoàng hậu rướn , bán tín bán nghi hỏi : "Thật ?"
"Đương nhiên là thật ạ!" Tần Thư Nhụy cố tình lên cao giọng, " nghĩ kỹ thì gả cho cũng phết, đỡ lo cảnh chồng nàng dâu mâu thuẫn."
Nghe , Hoàng hậu liền giơ tay vỗ nhẹ một cái m.ô.n.g nàng. Tuy bà e dè vết thương mà nương tay, nhưng Tần Thư Nhụy vẫn đau đến mức suýt chút nữa thét lên.
Hoàng hậu nghiêm mặt: "Còn dám ăn xằng bậy! Tần Thư Nhụy, cho con , dẫu con mang họ Tần, nhưng trong lòng , con chính là nữ nhi ruột. Con tuyệt đối phép gả cho ca ca của . Nếu nó dám buông lời đường mật trêu ghẹo, con cứ việc mách , sẽ mắng nó. Còn con..."
"Rồi , con ạ." Tần Thư Nhụy thấy mẫu hậu nổi giận thật, vội vã túm lấy ngón tay bà, thề thốt: "Con đảm bảo sẽ chuyện gì với đại ca . Đối với , con chẳng chút ý nghĩ an phận nào sất. Cơ mà... con cũng chẳng thiết tha gì chuyện gả cho đường ."
Hoàng hậu giọng điệu của nàng vẻ nghiêm túc mới thở phào nhẹ nhõm: "Chuyện dễ thôi. Đến lúc con dọn ngoài, chuyển đến sống ở công chúa phủ, chịu khó lui tới tham gia mấy buổi thưởng , ngâm thơ. Thiếu gì tài t.ử giai nhân ở đó, con cứ thong thả mà chọn lấy một mắt."
Tần Thư Nhụy trêu: "Lỡ con trúng tiếng sét ái tình với tên thị vệ tiểu tư nhà nào đó thì tính ?"
Hoàng hậu mỉm độ lượng: "Thì tùy con quyết định, miễn con thấy hạnh phúc là , mẫu hậu sẽ cản trở . Dẫu con cũng là công chúa cành vàng lá ngọc, cần phụ thuộc phò mã mới sống nổi. Dù thế nào chăng nữa, hãy chọn một nhân phẩm đoan chính. Chớ rước phường tiểu nhân, kẻo ngoài mà chịu uất ức chẳng kém gì sống trong thâm cung ."
Tần Thư Nhụy vân vê ngón tay, khẽ "" một tiếng : "Mẫu hậu cứ yên tâm, con sẽ suy nghĩ thật thấu đáo."