Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-05-11 14:59:42
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai chủ tớ trong Xuân Hòa cung thức trắng cả một đêm.
Tần Thư Nhụy gắng gượng chút sức tàn, khó nhọc dậy hầu hạ Trương mẫu phi dùng bữa.
"Bệ hạ giá lâm –"
Tiếng hô truyền bất ngờ vang lên như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến cả hai kinh hãi biến sắc. Trải qua chuyện đêm qua, phản xạ của Quý phi dường như chậm chạp nhiều. Vẫn là Tần Thư Nhụy phản ứng nhanh hơn, vội vàng kéo tay Quý phi dậy, hạ hành lễ.
Bóng dáng mấy cao lớn của Bệ hạ che khuất cửa. Ánh mắt Tần Thư Nhụy dán chặt xuống cái bóng gầy guộc hắt mặt đất, ngoan ngoãn quỳ rạp, dám ho he nửa lời.
Một nén nhang trôi qua, Phụ hoàng vẫn ban ân cho hai bình . Trong bụng Tần Thư Nhụy như lửa đốt, còn Quý phi bình thản đến lạ thường. Dường như chỉ qua một đêm, nàng thấu hồng trần, Bệ hạ gì, phạt gì, nàng cũng chẳng bận tâm nữa.
Bệ hạ cất giọng đều đều: "Nghe thái giám trực đêm bẩm báo, tối qua hai các ngươi về thẳng Xuân Hòa cung, mà vòng qua Thảo Phương các ."
Tô Thành vội vàng kê ghế, Bệ hạ vén tà áo bào, bệ vệ xuống, từ cao xuống hai .
Tần Thư Nhụy lập tức quỳ sụp hẳn xuống, cẩn trọng lựa lời: "Khởi bẩm Phụ hoàng, là nhi thần thăm Trần mẫu phi, nên mới năn nỉ Trương mẫu phi cùng. Nhi thần tự ý càn, phạm sai lầm lớn, cúi xin Phụ hoàng rộng lượng thứ tội."
Quý phi vội vàng dập đầu, toan cất tiếng phản bác, nhưng Bệ hạ chen ngang: "Ồ? Vậy qua đó , các ngươi thấy gì?"
Thấy Trương mẫu phi như sắp nhảy bổ lên cãi tay đôi, Tần Thư Nhụy hốt hoảng chắn mặt nàng, nhanh nhảu đáp: "Bẩm Phụ hoàng, thị vệ cho nhi thần trong, nhi thần hết cách, đành về."
"Không! Không !" Quý phi gào lên. Nàng cần một đứa trẻ gánh tội , "Là chủ ý của thần ! Là thần xót thương tỷ , nhất thời hồ đồ, kháng chỉ..."
"Không ." Tần Thư Nhụy ngắt lời nàng, giọng kiên định, "Con Trương mẫu phi thương con, nhưng dám dám chịu. Chuyện do con khởi xướng thì con nhận. Đều là của con, con nên vì chút tư tình mà kháng thánh chỉ của Phụ hoàng. Xin Phụ hoàng giáng tội."
"Hai các ngươi diễn vở mẫu t.ử tình thâm cũng đạt lắm." Khóe môi Bệ hạ nhếch lên, nhưng trong mắt tuyệt nhiên lấy một tia tiếu ý.
Ngài sang công chúa, dằn giọng: "Trẫm phạt con. Trẫm chỉ con khắc cốt ghi tâm rằng, nhà họ Trần tham ô nhận hối lộ, tội ác tày trời. Con nảy sinh lòng thương xót với những kẻ như , chính là tự chuốc họa ."
"Nhi thần hề thương xót nhà họ Trần." Tần Thư Nhụy cuống quýt biện bạch, "Người nhi thần thương xót là Trần mẫu phi. Phụ hoàng, cho dù nhà họ Trần phạm tội tày đình thế nào chăng nữa, thì Trần mẫu phi cũng chỉ là một nữ nhân nơi thâm cung. Ngay cả mỗi tháng gửi một bức thư về nhà, cũng qua tay bao nhiêu kiểm duyệt mới lọt ngoài. Trần mẫu phi thì cái gì chứ Phụ hoàng? Phụ hoàng trừng trị nhà họ Trần là việc nên , nhưng cúi xin Phụ hoàng hãy chừa cho Trần mẫu phi một con đường sống!"
Nói xong, nàng dập đầu thật mạnh xuống nền gạch, vang lên một tiếng "cốp" khô khốc.
"Bệ hạ!" Quý phi nhào tới, hai tay bám chặt lấy tà áo bào của Bệ hạ. Đôi bàn tay nàng run rẩy, nhưng giọng điệu vô cùng đanh thép. Nàng như kẻ sợ hãi tột độ, bất chấp tất cả. Nàng gào lên: "Là thần khăng khăng đòi thăm Tĩnh Uyển! Là thần xúi giục công chúa dụ dỗ thị vệ, chỉ để với Tĩnh Uyển vài lời! Bệ hạ, Bệ hạ ơi, công chúa đúng lắm. Tĩnh Uyển chỉ là một nữ nhân yếu đuối, suốt ngày trong cung chỉ đ.á.n.h bài, thả diều. Một sớm nhập cung hầu hạ Bệ hạ, nàng sống là của Bệ hạ, c.h.ế.t cũng là ma của Bệ hạ, dính dáng gì đến nhà họ Trần nữa! Cầu xin Bệ hạ nể tình xưa nghĩa cũ, tha mạng cho Tĩnh Uyển! Tha mạng cho Tĩnh Uyển Bệ hạ! Bệ hạ ơi! Xin hãy tha cho Tĩnh Uyển!"
Bệ hạ khom xuống, giọng ôn hòa hỏi: "Là nàng khăng khăng đòi thăm Trần Tĩnh Uyển?"
"Phải!" Quý phi đáp gọn lỏn.
Bệ hạ gặng hỏi tiếp: "Là nàng xúi giục công chúa dụ dỗ thị vệ?"
Quý phi kiên quyết: "Phải! Chiếc trâm ngọc dùng để mua chuộc thị vệ cũng là vật phẩm của thần . Bệ hạ tin cứ sai điều tra."
Tần Thư Nhụy nhếch vai lên một chút, lo sợ bắt gặp cái nhíu mày đầy sát khí của Bệ hạ. Không rõ là do lời lẽ của Trương mẫu phi quá chói tai, khẩu khí quá đỗi cứng rắn, mà một Bệ hạ luôn hỉ nộ bất hình vu sắc, nay lộ rõ vẻ thịnh nộ khuôn mặt.
Tần Thư Nhụy hoảng hốt lao về phía , bất ngờ ôm rịt lấy cổ chân Bệ hạ đúng lúc ngài vung chân định đá Quý phi. Bệ hạ mất đà, loạng choạng suýt ngã, may mà đám nô tài luống cuống xúm đỡ lấy, trông bộ dạng thật lố bịch.
Thế nhưng, chẳng ai trong căn phòng lúc dám hé nửa nụ . Nhất là Tần Thư Nhụy, môi nàng tái nhợt, mặt cắt còn một giọt máu.
Nàng hối hận . Nàng hối hận vì lúc nãy nhào lên ôm chân Phụ hoàng, vì lao chắn Trương mẫu phi.
Trương mẫu phi đang sức đẩy vai nàng, cố giấu nàng lưng.
Tần Thư Nhụy c.ắ.n răng đ.á.n.h liều, c.h.ế.t trân chắn mặt Quý phi, lớn tiếng : "Nhi thần đường đột, suýt nữa Phụ hoàng long thể bất an. Dù Phụ hoàng trách phạt thế nào, nhi thần cũng cam chịu. nhi thần hề hối hận! Trương mẫu phi từ đến nay một lòng một ngưỡng mộ Phụ hoàng, đồ ngon vật lạ gì cũng đều mang đến dâng lên Phụ hoàng tiên. Phụ hoàng mỗi giá lâm Xuân Hòa cung, nào chăm sóc chu đáo, ân cần? Bệ hạ thể đối xử tuyệt tình tuyệt nghĩa với một Trương mẫu phi hết lòng yêu thương ngài như !"
"Tần Thư Nhụy!" Quý phi sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Ai cũng bảo công chúa giống Hoàng hậu, nhưng Hoàng hậu cho kẹo cũng dám chỉ thẳng mặt Bệ hạ mà tuôn những lời đại nghịch bất đạo như .
"Hỗn xược!" Bệ hạ thẳng dậy. Lần đầu tiên trong đời, kẻ dám công khai phản kháng ngài.
Ngài hệt như một con dã thú khiêu khích, đôi mắt long sòng sọc chằm chằm Tần Thư Nhụy.
Đầu Tần Thư Nhụy càng cúi càng thấp. Nàng dám cãi , dám chống đối thêm nữa. Khoảnh khắc dũng cảm bột phát , ánh sắc như d.a.o cạo của Bệ hạ, vỡ vụn thành trăm mảnh.
Trong phòng im ắng đến rợn , chỉ còn tiếng bước chân nặng nề. Tần Thư Nhụy phập phồng chờ đợi bản án dành cho .
Giờ Ngọ, Hoàng hậu đang dùng bữa trong tẩm cung thì một cung nữ hớt hải chạy . Nghe tiếng bước chân xì xào lộn xộn bên ngoài, bà vội hỏi: "Có chuyện gì ?"
Cung nữ vuốt vội mồ hôi trán, ấp úng bẩm báo: "Bệ hạ phán... công chúa ăn hồ đồ, hành vi vô phép, khinh nhờn bề ... Trượng hình ba mươi trượng, cấm túc tại Công chúa các. Không thánh chỉ của Bệ hạ, ai phép ."
"Cái... cái gì..." Tim Hoàng hậu như ai bóp nghẹt, cơn đau nhói lan tỏa khắp lồng ngực. Bà vội vàng vơ lấy cốc nước uống cạn, cố nuốt xuống nỗi đau đớn đang trào dâng, "Ta xem con bé thế nào."
"Nương nương!" Cung nữ hốt hoảng chắn ngang đường bà, "Không nương nương! Bệ hạ hạ lệnh, ai trong chúng bước Công chúa các nửa bước."
"Vậy ... ..." Bà luống cuống lên, suy nghĩ một hồi quyết định, "Ta cầu xin ân điển của Bệ hạ."
Đám cung nữ quỳ rạp xuống đất, chắn đường bà, luôn miệng gào cầu xin, dường như đ.á.n.h thức đang mộng du.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-33.html.]
Hoàng hậu bỗng chốc ngây dại. Bà thẫn thờ đám cung nữ quỳ chân, giọng nức nở vỡ òa: "Các ngươi cái gì ... Các ngươi dựa cái gì mà ngăn cản gặp con ... Đó là khúc ruột của mà..."
"Được... ." Bà run rẩy đưa tay ôm ngực, "Ta , cứu con bé nữa. Ta chỉ ngoài cửa sổ một cái thôi, một cái thôi cũng . Ta chỉ con bé ."
Nói xong, bà vùng vằng hất đám cung nữ đang ôm chân , lảo đảo chạy về hướng Công chúa các.
Mấy tên thái giám đang bận rộn đóng đinh niêm phong các cửa sổ.
"Làm cái gì ! Các ngươi đang cái gì !" Hoàng hậu như một điên, xô ngã hai tên thái giám, gào lên t.h.ả.m thiết.
Đám cung nhân sợ hãi quỳ rạp xuống, run rẩy thanh minh: "Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, đây là khẩu dụ của Bệ hạ, nô tài chỉ phụng mệnh hành sự."
"Nương nương! Nương nương!"
Là giọng của Ngọc phi.
Hoàng hậu thẫn thờ , ánh mắt đờ đẫn.
Ngọc phi xót xa nắm lấy tay bà, kéo về hướng chính điện: "Nương nương, phụ t.ử cãi vã là chuyện thường tình. Công chúa sai, Bệ hạ phạt con bé kiểm điểm một thời gian thôi. Người đừng lo lắng quá, sẽ ."
Những tiếng tức tưởi nghẹn ngào bật khỏi cổ họng Hoàng hậu. Từ đến nay, bà bao giờ thất thố đến nhường .
Bà siết c.h.ặ.t t.a.y Ngọc phi, sống c.h.ế.t chôn chân tại chỗ chịu , nấc lên từng hồi: "Nhụy Nhụy nhà bao giờ chịu khổ như thế... Con bé nào từng đ.á.n.h trượng cơ chứ... Đau lắm, chắc chắn là đau lắm."
Bà cứ ôm khư khư lồng n.g.ự.c . Chẳng lúc rốt cuộc là Tần Thư Nhụy đang đau, là chính trái tim bà đang rỉ máu.
"Mẫu hậu... Mẫu hậu..."
Giọng thều thào của Tần Thư Nhụy khe khẽ lọt qua khe cửa sổ tản ngoài. "Mẫu hậu, con ."
Nàng gõ gõ cửa sổ, cố trấn an: "Người xem, con vẫn đây . Việc di chuyển từ giường cửa sổ đối với con chỉ là chuyện nhỏ."
Hoàng hậu lao đến, lách qua đám thái giám, áp sát cửa sổ hỏi dồn: "Đã bôi t.h.u.ố.c con?"
"Dạ !" Tần Thư Nhụy cố gồng giọng cho thật vang, tỏ vẫn khỏe re. Nàng liếc vị nữ y đang chực chờ cởi quần để bôi thuốc, vội vàng xua tay hiệu bảo từ từ .
Tần Thư Nhụy gào lên: "Nữ y mới t.h.u.ố.c cho con xong, Mẫu hậu cứ yên tâm ạ."
Vị nữ y hiếm khi phớt lờ lệnh của công chúa, cứ coi như mù dở, tiếp tục cầm kéo lúi húi kiểm tra vết thương. Nữ y nhắc nhở: "Công chúa, sấp lên bàn hoặc lên giường , đừng nhúc nhích, kẻo động vết thương."
Tần Thư Nhụy vội vã gào thêm hai câu cam đoan vẫn với Mẫu hậu, mới chịu để Bội Hoàn và nữ y hợp sức khiêng lên giường.
là từ nhỏ đến lớn nàng từng thương nặng như thế , cũng là đầu tiên "thưởng thức" cực hình trong cung. Lúc gậy gỗ quật xuống mông, đầu óc nàng trống rỗng, đau đớn đến mờ mịt. Nàng chỉ nhớ vùng vẫy quyết liệt, nhưng mấy kẻ lực lưỡng đè nghiến xuống, cựa quậy nổi. Nàng chẳng thể thấy vết thương rách nát lưng , chỉ lúc lôi , đến cả tấm phản gỗ cũng nhuốm đầy m.á.u tươi.
Nàng chẳng hề . Cho đến lúc hồn, khuôn mặt ướt sũng. Nàng còn tưởng đó nước mắt, mà là mồ hôi vã vì quá đau.
Không thể mặc quần, thể bước xuống giường, nàng sấp giường ba ngày liền. Cơm dám ăn, nước dám uống, cứ thế bẹp chịu trận.
Khoảng thời gian đó, nàng loáng thoáng tiếng mấy vị mẫu phi ghé thăm, ngoài cửa sổ hỏi han. phần lớn thời gian nàng đều cơn đau hành hạ đến c.h.ế.t sống , chẳng tỉnh táo mấy phần để mà đáp lời.
Nàng thường xuyên tiếng Trương mẫu phi nức nở bên ngoài. Nghe , mũi nàng cũng cay xè, theo. Nàng Trương mẫu phi xưa nay là thích đùa bay nhảy nhất, nàng nỡ để Trương mẫu phi rơi nước mắt vì chuyện của .
Nàng bao giờ mới thả . Lúc m.á.u vết thương khô một chút, nàng liền cầu xin cung nữ khiêng bên cửa sổ. Ngồi đây, nàng thể lờ mờ thấy Mẫu hậu, cũng để Mẫu hậu rằng vẫn .
Bên trong Công chúa các ngày đêm tối tăm, nếp sinh hoạt của nàng cũng rối tung rối mù. Bất kể ngày đêm, nàng đều bẹp dật dờ nửa tỉnh nửa mê. Nếu cung nữ báo , nàng cũng chẳng cấm túc tròn năm ngày .
Cửa phòng hé mở, nàng chẳng buồn ngẩng đầu. Đang bệnh thì ăn thanh đạm, cũng chắc chắn là cháo trắng với vài món đồ mặn lèo tèo.
"Muội ."
Một giọng trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai. Tần Thư Nhụy đang nghiêng ghế, ánh mắt từ từ dịch chuyển xuống, dừng ở gấu áo choàng thêu hoa văn đen tuyền sang trọng.
Tiếc , tuyến lệ lời. Lúc nàng ngẩng mặt lên, nước mắt nhòe nhẹt che khuất tầm , khiến nàng chẳng rõ thứ gì cả.
Nàng còn tưởng đau quá sinh ảo giác, bất giác rướn về phía , suýt chút nữa thì ngã nhào khỏi ghế.
Lữ Triết Chính hoảng hốt quăng phịch hộp thức ăn xuống đất, lao tới đỡ lấy nàng, để nửa của nàng tựa hẳn .
"Sao đến đây?" Nàng thều thào, rõ chữ.
Lữ Triết Chính với tay lấy hai chiếc gối mềm giường kê cánh tay nàng, nhẹ nhàng giải thích: "Ta vốn dĩ định về trong tháng . Vừa mới đặt chân tới phủ, kịp y phục thì tin nhà họ Trần xử trảm cả nhà. Ta kịp tìm hiểu ngọn ngành, thì tin phạt trượng."
"Muội ." Tần Thư Nhụy c.ắ.n răng chịu đau, khó nhọc cựa , cố gắng mặt về phía . "Muội cấm túc , Mẫu hậu và đều . Sao đây?"
Lữ Triết Chính đáp: "Ta lập quân công, Bệ hạ hỏi thưởng gì. Ta hai điều. Điều thứ nhất, xin giữ mạng cho Trần mẫu phi."
Tần Thư Nhụy đưa tay, nhẹ nhàng lau giọt nước mắt vương khóe mắt Lữ Triết Chính: "Vậy điều thứ hai thì ?"
"Là thả ." Lữ Triết Chính xong, cúi gằm mặt, " Bệ hạ ưng chuẩn. Ngài chỉ đặc ân cho thăm một lát."