Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-05-11 14:59:38
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bệ hạ ngự giá lâm.
Tần Thư Nhụy lóp ngóp định bò dậy hành lễ nhưng phụ hoàng đè tay cản . Ngài ân cần bảo: "Con đang ốm, cứ yên tĩnh dưỡng . Có chuyện gì mà vội vàng đòi gặp phụ hoàng thế?"
Nhìn thấy ngài, nước mắt Tần Thư Nhụy cứ thế lã chã tuôn rơi. Cô bé đưa tay lau mà vội vã nắm chặt lấy tay phụ hoàng. Bệ hạ áp trọn bàn tay bé nhỏ của con gái lòng bàn tay , âu yếm cô bé: "Thư Nhụy thế con?"
Tần Thư Nhụy mếu máo: "Phụ hoàng, con mơ thấy c.h.ế.t . Con sợ lắm... Con lúc nhắm mắt xuôi tay, ở bên cạnh phụ hoàng, mẫu hậu và các mẫu phi."
"Nói xằng bậy!" Bệ hạ nhăn mặt, đưa tay sờ trán cô bé. "Sốt cao đến hồ đồ , bắt đầu sảng đây. Đã cho uống t.h.u.ố.c ?"
Tần Thư Nhụy mặc kệ câu hỏi của phụ hoàng, nấc lên: "Nhi thần đó là lời gở, nhi thần cũng đó chỉ là một giấc mơ. nhi thần thực sự sợ, một nỗi sợ hãi tột cùng kìm nén nổi, nên mới nằng nặc nài nỉ mẫu hậu mời phụ hoàng giá lâm. Nhi thần chỉ sợ nhỡ tỉnh giấc mơ hóa thành sự thật, khi c.h.ế.t vẫn kịp bộc bạch nỗi lòng với phụ hoàng và mẫu hậu."
Trái tim bệ hạ bỗng chốc mềm nhũn. Nhìn cô con gái nhỏ giường lóc sụt sùi, ngài bất giác nhớ Nhị Công chúa đoản mệnh năm xưa. Nhị Công chúa lúc cũng thoi thóp giường y hệt thế . lúc đó Nhị Công chúa còn quá nhỏ dại, bệnh tình vô cùng nguy kịch, đến cả sức mở mắt cũng còn. Nó kịp để cho phụ mẫu một lời trăng trối nào vội vã lìa xa cõi đời.
Ngài từng khao khát túc trực bên giường bệnh cầu mong Nhị Công chúa tai qua nạn khỏi, nhưng vì mang trọng trách của một đấng quân vương giải quyết chính sự, ngài đành ngậm ngùi rời , để mặc Hoàng hậu cô độc chứng kiến khoảnh khắc con gái trút thở cuối cùng.
Bệ hạ ân cần lau những giọt nước mắt lăn dài má Tần Thư Nhụy: "Thư Nhụy đừng sợ, đừng sợ nhé. Phụ hoàng ở đây , phụ hoàng ở đây, sẽ để Thư Nhụy xảy chuyện gì . Việc cấp bách bây giờ là con ngoan ngoãn nghỉ ngơi, uống t.h.u.ố.c đầy đủ thì bệnh mới mau thuyên giảm."
Tần Thư Nhụy nhích gần bệ hạ hơn một chút, thều thào: "Nhi thần một thỉnh cầu."
"Được." Bệ hạ sảng khoái gật đầu. "Thư Nhụy gì cứ ."
Hoàng hậu lén lau vội giọt nước mắt, để Tần Thư Nhụy thấy dáng vẻ đau khổ của . Nguyệt Chiêu nghi cạnh khẽ vỗ lưng Hoàng hậu an ủi.
Thấy Tần Thư Nhụy vẻ ngập ngừng, bệ hạ vội giục: "Thư Nhụy cứ thẳng thắn bộc bạch . Trẫm là phụ hoàng của con, mặt phụ hoàng chẳng gì là thể cả. Cho dù con vẫn còn ôm hận Quách ngũ cô nương, trẫm mặt trừng trị nàng trút giận cho con cũng ."
"Không chuyện đó ạ. Quách ngũ cô nương dẫu quá quắt đến thì rốt cuộc cũng chỉ là ngoài, sắp sửa kề miệng lỗ còn tốn công bận tâm đến nàng gì." Tần Thư Nhụy siết c.h.ặ.t t.a.y bệ hạ. "Nhi thần mơ thấy lúc c.h.ế.t, Trương mẫu phi vẫn luôn túc trực bên giường bệnh, y hệt như những ngày thường, kể chuyện dỗ dành hối thúc nhi thần mau chóng khỏe để đ.á.n.h cờ với . Lúc đó nhi thần thực sự sợ hãi. Hễ nghĩ đến cảnh... cảnh khi nhi thần nhắm mắt xuôi tay, những yêu thương Thư Nhụy sẽ đau đớn nhường nào, tim nhi thần đau thắt ."
Dứt lời, nước mắt cô bé giàn giụa. Cô bé chẳng cần diễn sâu, bởi đó chính là những lời ruột gan chân thực nhất. Mỗi nghĩ đến cái c.h.ế.t, tâm trí cô bé vẽ viễn cảnh hệt như ngày hôm nay: các mẫu phi quây quần bên giường bệnh, lóc bi thương đến xé lòng.
Cô bé ngoái đầu , mấy vị mẫu phi phía cũng đang đưa khăn lên lau nước mắt. Bệ hạ rũ mắt xuống, khẽ thở dài thườn thượt.
Tần Thư Nhụy tiếp tục: "Nhi thần nhớ Trương mẫu phi da diết. Nhi thần tự tay may một chiếc mũ định bụng mang tặng Trương mẫu phi. Phụ hoàng thể ân chuẩn cho nhi thần Xuân Hòa cung thăm Trương mẫu phi một , hàn huyên cùng vài câu ạ? Chỉ một thôi..."
"Được, trẫm đáp ứng con." Bệ hạ đưa tay gạt nước mắt cho cô bé. "Thư Vân tuy càn nhưng xét cho cùng cũng chẳng tội gì tày trời. Trẫm cũng chỗ cư xử vẹn với nàng . Thời gian trôi qua lâu như , trẫm tin chắc nàng tự ăn năn hối . Trẫm hứa với con, sẽ mở cổng Xuân Hòa cung để con, tỷ các đoàn tụ."
"Tạ ơn bệ hạ." Hoàng hậu lập cập dậy, quỳ rạp xuống đất định dập đầu tạ ân. Trong khoảnh khắc , chẳng là xót xa bi thương dâng trào mạnh mẽ hơn, chỉ dòng lệ nóng hổi cứ thế tuôn trào ngớt. Đường đường là bậc mẫu nghi thiên hạ luống tuổi, mà lúc đây, bà bật tức tưởi như một đứa trẻ, chẳng thể thốt nên lời.
"Hoàng hậu!"
"Mẫu hậu!"
"Nương nương!"
Tất cả đồng thanh thảng thốt kêu lên.
Bệ hạ vội vàng lao tới đỡ, nhưng cuối cùng vẫn chậm mất một nhịp, Hoàng hậu ngã gục vòng tay Thẩm Chiêu nghi.
"Bệ hạ." Thẩm Chiêu nghi bẩm báo. "Nương nương ngất . Công chúa hồi cung sốt cao li bì, bản nương nương dạo sức khỏe cũng sa sút, mà vẫn c.ắ.n răng thức trắng đêm túc trực chăm sóc Công chúa. Giờ đây kiệt sức rã rời . Cúi xin bệ hạ ân chuẩn cho thần dìu nương nương về tẩm cung nghỉ ngơi."
"Nhanh , nhanh ." Bệ hạ cuống cuồng giục. "Truyền thái y ngay lập tức, chăm sóc Hoàng hậu cho chu đáo."
Ngài thẳng dậy, sang dặn Tần Thư Nhụy: "Trẫm qua xem mẫu hậu con thế nào."
Cổ họng Tần Thư Nhụy đau rát thể phát tiếng, cô bé đành gượng sức mấp máy môi thành chữ "Vâng". Cô bé cũng bật dậy chạy thăm mẫu hậu, nhưng vì bụng rỗng tuếch lâu nên nhũn như bún. Vừa nhổm dậy nửa chừng ngã oạch xuống giường.
"Thư Nhụy!" Nguyệt Chiêu nghi hốt hoảng lao tới ôm chầm lấy cô bé. "Bội Hoàn, mau chạy mời thêm vài vị thái y nữa tới đây."
"Vâng ạ." Bội Hoàn nhún hành lễ ba chân bốn cẳng chạy vụt .
Ba vị nương nương ở Xuân Hòa cung đang tụ tập sát phạt sới bạc. Kỹ năng đ.á.n.h bài của An Hòa và Trương Chiêu nghi nếu đem so với Trần mỹ nhân thì quả thực chỉ là hạt cát bỏ biển. Chẳng còn cách nào khác, hai đành kết bè kết phái xúm đối phó với Trần mỹ nhân.
"Muội thắng kìa." Trần mỹ nhân nghiêng đầu khì khì trêu chọc Trương Chiêu nghi. "Ái chà, tỷ tỷ hứa đấy nhé. Nếu tối nay để thua ba ván thì tự tay khâu túi thơm đền cho ."
Trương Chiêu nghi tức tối lườm nàng một cái xéo xắt: "Hấp tấp cái gì, đêm nay vẫn còn dài cơ mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-29.html.]
Trần mỹ nhân đắc ý vang: "Vâng, vội. Nếu tỷ tỷ vẫn còn nướng tiền dâng cho thì xin bồi tiếp đến cùng."
An Hòa vuốt đuôi: "Trần tỷ tỷ chớ vội khinh địch. Biết ván Trương tỷ tỷ ăn rùa vớ bài , cú lội ngược dòng ngoạn mục thì ."
"Hê, chuyện đó còn lâu..."
"Bệ hạ giá lâm—" Tiếng xướng âm vang lanh lảnh của viên thái giám đập tan bầu khí náo nhiệt của cả ba .
Trương Chiêu nghi còn kịp hồn Trần mỹ nhân lôi xệch dậy. An Hòa cũng vội vàng nhét tọt nửa miếng bánh bơ hạt óc ch.ó còn thừa miệng, khúm núm nép sang một bên tròn bổn phận của một tỳ nữ ngoan ngoãn.
Ba đồng loạt quỳ rạp xuống. Cả khoang miệng An Hòa lúc nhét đầy ứ bánh trái, cạy răng cũng hé nổi, càng chẳng dám nhai nuốt sùm sụp. May , hai vị chủ t.ử dõng dạc xướng lễ quá to nên bệ hạ chẳng hề nhận sự hiện diện của nàng.
Trương Chiêu nghi từng đinh ninh rằng khoảnh khắc tương phùng bệ hạ, nàng sẽ òa nức nở. Ấy thế mà , cảm giác duy nhất bủa vây nàng lúc chỉ là sự ngỡ ngàng tột độ. Gió độc nào thổi bệ hạ giá lâm chốn ? Lẽ nào ngài định giải trừ lệnh cấm túc cho nàng chăng?
Nàng khẽ liếc mắt cánh cổng cung đang mở toang hoác, một luồng sóng mũi xộc lên cay xè, nước mắt trào dâng. Trong những tháng ngày giam lỏng, nàng thừa hiểu những kẻ chịu thiệt thòi oái oăm nhất ai khác chính là Trần mỹ nhân và An Hòa.
Trần Tĩnh Uyển dẫu cũng là tự nguyện đ.â.m đầu rọ, nhưng An Hòa thì lôi kéo ép buộc. Mỗi bận bắt gặp bóng dáng lẻ loi của An Hòa thẫn thờ ngắm trăng ngoài sân, cõi lòng nàng nhói lên niềm ân hận tột cùng. Nếu ngày đó nàng xốc nổi hồ đồ thì An Hòa chẳng gánh vạ lây. Năm nay đúng An Hòa đến tuổi mãn hạn xuất cung đoàn tụ với gia đình. Nếu phụ mẫu ở nhà ngấp nghé nhắm sẵn đám hỉ cho nàng, thì e rằng thanh xuân của nàng sẽ lỡ dở cả một đời.
Nàng chủ động kết nghĩa kim lan với An Hòa cũng chỉ cốt để khẳng định: chúng coi như ruột thịt trong nhà, mong vơi bớt phần nào nỗi ưu tư phiền muộn. Thế nhưng phận chủ tớ muôn đời vẫn là lằn ranh khó xóa nhòa, bì kịp với tình mẫu t.ử thiêng liêng.
Ngay lúc đây, bệ hạ chinh giá lâm. Nàng thề nắm chặt cơ hội ngàn năm một , tuyệt đối thể để cùng nàng tiếp tục chịu cảnh tù đày chôn chân ở đây.
Nàng để mặc cho những giọt nước mắt tuôn rơi tự do, hững hờ rút khăn tay thấm lệ, đôi bờ vai khẽ run lên bần bật. Ánh nến hắt hiu rọi chiếu lên mái tóc bới vội vàng rối bù và khuôn mặt trắng trẻo thanh tú. Nhan sắc kiều diễm năm nào nay vẫn vẹn nguyên hề phai nhạt.
Bệ hạ thở dài thườn thượt, vươn tay toan dìu nàng dậy. Trương Chiêu nghi nắm lấy bàn tay ngài, mượn đà ngả gục lên đùi bệ hạ, nức nở nấc lên từng hồi: "Bệ hạ... Bệ hạ... Thần cứ ngỡ sẽ vĩnh viễn bao giờ thấy dung nhan bệ hạ nữa."
"Nói năng xằng bậy gì thế." Bệ hạ dùng khớp ngón tay dịu dàng miết nhẹ lên gò má nàng, nâng niu như cưng nựng một chú chim nhỏ đang rỉ máu.
Nhân cơ hội đó, Trần mỹ nhân luống cuống thu dọn đống bài bạc vương vãi sàn giấu nhẹm tay áo, lôi xệch An Hòa tẩu thoát ngoài.
Trương Chiêu nghi sụt sùi: "Thần , bệ hạ vẫn còn ôm hận thần . Bệ hạ khó khăn lắm mới hạ cố tới đây một chuyến, chẳng còn đoái hoài gì tới nữa . Thần dám mơ tưởng cầu xin bệ hạ rộng lượng bỏ qua, chỉ cầu mong dốc bầu tâm sự những lời giấu kín tận đáy lòng."
Nàng ngoan ngoãn gối đầu lên đùi bệ hạ, lưng phía ngài, khẽ khụt khịt mũi: "Dạo đầu lúc mới cấm túc, trong lòng thần quả thực sinh oán hận. Thần oán trách bệ hạ cạn tàu ráo máng cho thần cơ hội giải thích tường tận. Suốt bao nhiêu năm ròng rã, thần cũng hiểu nổi cớ gì bệ hạ cấm cản thần tự tay nuôi nấng giọt m.á.u của chính . Phải chăng thần đủ tư cách ?"
"Thư Vân..."
"Xin bệ hạ hãy thần bộc bạch cho trót." Trương Chiêu nghi cắt ngang lời ngài, dốc bầu tâm sự. "Những chuỗi ngày giam trong bóng tối, thần cứ đau đáu nhớ những cùng bệ hạ đàm đạo về chuyện dạy dỗ hoàng nhi. Lại nhớ những bận Tề nhi theo bệ hạ săn phương xa trở về, nào cũng tay xách nách mang cống nạp khi thì bộ da cáo, lúc thì thăn thịt nai, khiến thần nở mày nở mặt tự hào khôn xiết. Thần bỗng bừng tỉnh ngộ. Dẫu thần ưu tú đến mấy thì chung quy cũng chỉ là thứ nhi nữ thường tình chốn hậu cung, tầm hạn hẹp thấu tỏ chí lớn thao lược của bệ hạ. Lại càng tài nào sánh kịp học vấn uyên thâm của các bậc thái phó. Chuyện cung kiếm cưỡi ngựa càng mù tịt. Thần chỉ một một , đủ bản lĩnh nhào nặn hoàng nhi nên tài ba cái thế..."
Nói đoạn, những giọt lệ lã chã tuôn rơi. Nàng trở , gắt gao nắm chặt lấy tay bệ hạ: "Bệ hạ ơi, thần ngộ . Từ nay về , thần thề sẽ bao giờ buông lời oán thán bệ hạ nửa câu. Chỉ một lòng một cầu mong hoàng nhi sẽ trở thành bậc kỳ tài xuất chúng, hiên ngang đội trời đạp đất đúng như kỳ vọng của bệ hạ."
"Haizz..." Bệ hạ nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, dịu dàng kéo nàng nhổm dậy, vòng tay siết lấy eo nàng, nhấc bổng nàng đặt gọn lòng .
"Bệ hạ..." Trương Chiêu nghi ngoan ngoãn ngả đầu lên vai bệ hạ y hệt như những tháng ngày mặn nồng thưở .
Bệ hạ dỗ dành: "Thư Vân, suốt những chuỗi ngày qua, ngày nào là trẫm tơ tưởng đến nàng. Trẫm cứ kìm mà hậm hực trách móc nàng, cớ nàng hồ đồ những lời xấc xược như . Dẫu trẫm thừa hiểu tính nết nàng vốn dĩ bộc trực, cũng tỏng nàng hề ác ý, nhưng mang trọng trách của đấng quân vương, trẫm bắt buộc thượng tôn pháp luật mà giáng phạt. Trẫm cũng nỗi khổ tâm bất đắc dĩ của riêng ..."
"Thần hiểu, thần thấu tỏ ngọn ngành nỗi khổ tâm của bệ hạ." Trương Chiêu nghi ngước đôi mắt đẫm lệ đắm đuối bệ hạ. "Đều tại thần thiếu suy nghĩ, gây họa tày đình khiến bệ hạ vì thần mà rầu rĩ buồn thương."
Đứng chực ở ngoài cửa một chốc, thấy bên trong êm ả động tĩnh xô xát nào, Trần mỹ nhân và An Hòa mới thở phào nhẹ nhõm.
Bệ hạ ngự giá giá lâm thì theo luật, An Hòa tròn bổn phận cung nữ túc trực thức trắng đêm canh gác, phép leo lên giường nhường nhịn chen chúc với hai vị chủ t.ử nữa. Đêm qua Trần mỹ nhân cứ nằng nặc lôi kéo cả ba cày cuốc sới bạc khiến ai nấy đều thèm ngủ díp cả mắt. Nàng đ.á.n.h mắt sang tên thái giám tâm phúc của bệ hạ, nhỏ nhẹ thương lượng: "Tô công công, liệu thể sai cung nữ khác tới canh gác đêm nay ? Ta An Hòa qua bên hầu hạ ."
"Bẩm Trần mỹ nhân, đương nhiên là ạ. Người cứ yên tâm." Tô Thành cung kính đáp lời.
Trần mỹ nhân hớn hở kéo tay An Hòa tọt phòng , đắp chăn kín mít giục: "Ngủ ."
An Hòa hốt hoảng chống cự: "Không ạ, nô tỳ... nô tỳ vẫn nên ngoài thì hơn. Lỡ kẻ nào tuần tra bắt gặp thì to chuyện..."
"Kệ thây nó." Trần mỹ nhân đè nghiến nàng xuống giường dỗ ngọt: "Cứ yên tâm ngủ , để thức canh cho. Hễ tiếng động sẽ lay dậy." Thấy An Hòa vẫn chiều e dè, nàng sầm mặt , trưng cái uy của vị Nhị tỷ uy quyền: "Mau lên, ngoan ngoãn lời mà nhắm mắt ."
"Vâng ạ." An Hòa lí nhí đáp.
Hai rì rầm to nhỏ dăm ba câu chuyện phiếm, cõi lòng An Hòa cũng vơi bớt phần nào muộn phiền. Nàng thủ thỉ: "Bệ hạ phán rằng ngày nào ngài tơ tưởng đến nương nương. Tuyệt vời quá, bệ hạ thực lòng ân sủng nương nương thì ngày tháng của nương nương sẽ dễ thở hơn nhiều."
"Chỉ mới tin mấy lời đường mật đó thôi." Trần mỹ nhân phì khéo véo nhẹ mũi nàng. "Bệ hạ còn viện cớ bất đắc dĩ nữa cơ đấy, thế mà cũng tin sái cổ ?"