Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-05-11 14:59:36
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lữ Triết Chính: "A."
Công chúa: "A..."
Lữ Triết Chính xổm xuống, cẩn thận quan sát chiếc răng cửa khuyết của Công chúa. Tần Thư Nhụy cảm thấy mất tự nhiên vô cùng, vô thức dùng lưỡi l.i.ế.m liếm chỗ trống.
Lữ Triết Chính hỏi: "Có đau ?"
Tần Thư Nhụy thút thít: "Vừa nãy thì đau lắm, giờ hết đau ."
"Hết đau là ." Lữ Triết Chính dậy. "Thái y bảo đang trong tuổi răng, chỉ cần răng cửa đó từng rụng thì chắc chắn sẽ mọc ."
Tứ hoàng t.ử tiến gần, cũng tò mò xem thử. Tần Thư Nhụy vội vàng mặt , cho thấy bộ dạng sứt răng của .
Lữ Triết Chính khẽ dặn: "Lát nữa phụ hoàng đến, thế nào ?"
Tần Thư Nhụy gật đầu: "Muội ."
Lữ Triết Chính dịu dàng xoa đầu cô bé. Trong lòng lúc ngùn ngụt một ngọn lửa giận nhưng thể bộc phát. Nhìn chiếc răng cửa gãy của Tần Thư Nhụy, cứ nghĩ tới việc Quách Đôn Văn dám nảy sinh ý đồ đen tối với một đứa trẻ ranh răng còn mọc đủ, chỉ hận thể lôi Quách Đôn Văn lăng trì xử tử.
Hắn sợ bệ hạ nổi trận lôi đình, mà chỉ sợ bệ hạ đủng đỉnh mỉm bước . Quách ngũ cô nương rốt cuộc cũng chỉ mới mười bốn tuổi. Hắn e rằng bệ hạ sẽ coi đây chỉ là trò ẩu đả của đám trẻ con, chẳng gì to tát. Suy cho cùng, danh tiếng của một đứa trẻ thì gì quan trọng, khéo đồn đại ngoài biến thành một giai thoại cũng nên. Vấn đề là ai thèm tạo giai thoại với tên Quách Đôn Văn cơ chứ, những lời đồn thổi tám chín phần mười là bịa đặt nhảm nhí.
Tiếng thái giám xướng báo vang lên lanh lảnh, đồng loạt quỳ gối hành lễ cung nghênh thánh giá.
"Đứng lên cả ." Bệ hạ bước tới mặt Tần Thư Nhụy, khẽ nâng cằm cô bé lên. "Cho phụ hoàng xem vết thương nào."
Tần Thư Nhụy ngoan ngoãn há miệng .
Bệ hạ bật : "Trông cũng khá nghiêm trọng đấy, liệu mọc đây?"
Lữ Triết Chính đáp : "Thái y bảo Công chúa vẫn đang trong thời kỳ răng, chắc chắn sẽ mọc ạ."
"Thế thì ." Bệ hạ xoa đầu Tần Thư Nhụy. "Không chuyện gì lớn . Nha đầu nhà họ Quách trẫm từng gặp , thông minh lanh lợi, ăn cũng dễ . Đoán chừng chỉ là lỡ tay thôi. Trẫm đám nô tài mặt ở đây bẩm báo, con cũng động thủ đ.á.n.h Quách cô nương cơ mà? Quách cô nương tay chừng mực, Thư Nhụy đừng giận nữa nhé. Hay thế , trẫm bắt Quách ngũ cô nương tạ với con, phạt nó cấm túc bế môn tư quá, con thấy ?"
Tần Thư Nhụy vặn hỏi: "Thế còn Quách tứ công t.ử thì ạ?"
"Tứ công tử?" Bệ hạ khó hiểu. "Nó trêu chọc gì con ? Chẳng trong buổi yến tiệc Thư Nhụy xả cục tức ?"
Nhìn vẻ mặt tươi cợt nhả của bệ hạ, ngọn lửa giận trong lòng Lữ Triết Chính càng cháy bừng bừng. Hắn rõ bệ hạ thể trị tội Quách Đôn Văn. Quyền lực của Thừa tướng tuy lớn nhưng đến mức đe dọa hoàng quyền. Chỉ là bệ hạ cảm thấy cần thiết. Ngài vì chuyện xô xát của bọn trẻ ranh mà tổn thương thể diện của một lão thần triều đình.
nếu cứ thế giơ cao đ.á.n.h khẽ, e rằng miệng lưỡi thế gian sẽ càng giễu cợt Tần Thư Nhụy thất sủng. Người sẽ nghĩ dù đ.á.n.h gãy răng Công chúa thì cũng chẳng trả cái giá nào đắt đỏ. Chứ thử hỏi nếu Tần Thư Nhụy là viên ngọc quý bệ hạ nâng niu trong lòng bàn tay, liệu kẻ nào dám to gan vuốt râu hùm?
Tần Thư Nhụy vẫn cố gắng giành công bằng cho bản một nữa: "Phụ hoàng, Quách ngũ cô nương lớn hơn nhi thần chẳng là bao. Những lời tỷ chắc chắn là do Quách công t.ử dạy bảo. Tỷ quen nhi thần, rành rọt chuyện giữa nhi thần và Quách công t.ử ? Chắc chắn là do Quách công t.ử ăn xằng bậy, tỷ tưởng thật nên mới bô bô để xả giận ca ca. Lỗi lớn nhất là ở Quách công tử."
Bệ hạ bật khùng khục trong cổ họng: "Các con mới chừng tuổi, suốt ngày ầm ĩ lên vì mấy chuyện tình cảm yêu đương cái gì. Không còn tưởng Thư Nhụy xuất giá đến nơi chứ."
Tần Thư Nhụy mím môi: "Nhi thần ầm ĩ, nhi thần cũng chẳng hiểu tình ái là gì. Là Quách tứ công t.ử tự sinh sự, nhi thần chỉ là liên lụy thôi."
Bệ hạ dáng vẻ tủi của cô bé, suy nghĩ một chốc phán: "Thư Nhụy chịu ấm ức . Vậy trẫm sẽ phạt cả Quách tứ công t.ử và Quách ngũ cô nương cùng bế môn tư quá. Trước khi hồi kinh, tuyệt đối cho phép bọn chúng bước khỏi trướng nửa bước. Thế xả cơn giận cho Thư Nhụy nào?"
Thấy Tần Thư Nhụy vẫn phồng má hờn dỗi thèm đáp, ngài cũng hề tức giận. Bệ hạ mỉm dậy, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô bé: "Được , chẳng chuyện gì to tát cả. Đợi khi nào con lớn con sẽ hiểu. Giờ thì mau về dưỡng thương ."
"Phụ hoàng." Lữ Triết Chính lên tiếng.
Tần Thư Nhụy khẽ giật ống tay áo ca ca. Cô bé chuyện định đoạt, cô Lữ Triết Chính vì mà rước thêm phiền toái.
"Hửm?" Bệ hạ ngoái đầu . "Thái t.ử lời ?"
Lữ Triết Chính cung kính đáp: "Nhi thần việc quốc sự cần bẩm báo với phụ hoàng."
Ánh mắt bệ hạ lướt qua ba đứa trẻ, gật đầu: "Được. Cầm nhi, con đưa về . Bảo những kẻ đang quỳ ngoài trướng dậy, ai về chỗ nấy."
Tứ hoàng t.ử lĩnh mệnh. Cậu liếc Tần Thư Nhụy vẫn đang thừ đó, khẽ nhắc: "Muội , thôi, chúng về."
Bước khỏi trướng, Tứ hoàng t.ử thoáng thấy Quách ngũ cô nương trừng mắt Công chúa, nhưng Tần Thư Nhụy hề . Thấy để tâm, Tứ hoàng t.ử cũng lờ , truyền đạt khẩu dụ của bệ hạ cho Quách ngũ cô nương và Thẩm cô nương lui về.
Tần Thư Nhụy đưa tay vuốt ve bờm ngựa, rầu rĩ bảo: "Tứ ca ca, đau răng quá, hôm nay cưỡi ngựa nữa."
"Được, để sai chuẩn xe ngựa."
Tần Thư Nhụy thực lòng chỉ ở một tĩnh tâm. Cô bé cứ ngỡ Tứ ca ca sẽ cưỡi ngựa tháp tùng bên ngoài cỗ xe, ai dè vén rèm chui tọt trong. Tần Thư Nhụy cố nặn một nụ gượng gạo, thu rúc một góc.
Tứ hoàng t.ử thần bí bảo: "Muội đừng buồn, tên Quách công t.ử sắp to chuyện ."
Nghe giọng điệu quả quyết của , Tần Thư Nhụy lập tức ngẩng phắt đầu lên. Cô bé nhịn tò mò gặng hỏi: "Tứ ca ý gì?"
Tứ hoàng t.ử cũng rốt cuộc nên hé răng . Để an , tiết lộ quá nhiều, chỉ ném hai chữ "Quốc sự" im bặt.
Đợi mãi chẳng thấy thêm câu nào, Tần Thư Nhụy đành "À" một tiếng đầy thất vọng.
Cô bé lờ mờ đoán cái gọi là "Quốc sự" từ miệng Thái t.ử ca ca và Tứ ca chắc chắn liên đới đến Quách Đôn Văn, và hẳn là một tội tày đình. Thế nhưng, cho dù kết cục của Quách Đôn Văn thê t.h.ả.m đến mức lăng trì xử t.ử chăng nữa, thì bản án tuyệt đối cũng chẳng vì để xả giận cho Công chúa Tần Thư Nhụy.
Cô bé bỗng chốc nhận , ở chốn , chẳng ai đủ sức chống lưng bảo vệ vô điều kiện. Nếu còn gặp chuyện tương tự, nhất vẫn là c.ắ.n răng nhẫn nhịn. Trương mẫu phi và Trần mẫu phi vì cô mà liên lụy , cô thể để thêm bất kỳ nào gánh vạ lây nữa. Mục đích ban đầu khi cô lấy lòng bệ hạ, chẳng qua cũng chỉ vì mong những yêu sống những tháng ngày bình yên mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-27.html.]
"Muội ." Tứ hoàng t.ử lục lọi khắp nhưng chẳng tìm thấy chiếc khăn tay nào.
Tần Thư Nhụy tự rút khăn tay của lau nước mắt: "Cảm ơn ca ca tiết lộ chuyện cho ."
Tứ hoàng t.ử chẳng hiểu đang vì lẽ gì, cứ ngỡ cô bé vẫn đang canh cánh trong lòng. Cậu vội an ủi: "Có sợ tên Quách Đôn Văn sẽ thoát tội ? Không , vi phạm quốc pháp. Cho dù rơi đầu thì cũng chẳng thể nhẹ nhàng cho qua . Muội cứ yên tâm."
"Vâng." Tần Thư Nhụy sụt sịt mũi, cố gắng gồng tỏ bình thường, giấu vẻ đau khổ. Cô bé gượng gạo đáp: "Không , tin Thái t.ử ca ca và Tứ ca ca luôn về phía . Muội chứ, chỉ là... do răng đau quá thôi."
Trở về trướng, cô bé ngâm trong thùng nước nóng tắm rửa sạch sẽ lên giường ngủ từ sớm. Vốn dĩ cô bé định sang thỉnh an Huệ mẫu phi, nhưng lúc đây, cô bé thực sự chỉ trùm kín chăn một trận cho thỏa.
Cô bé về nhà. Lẽ cô nên đến thảo nguyên , nên rời xa mẫu hậu lâu đến . Nếu bây giờ đang ở trong cung, hễ là cô chỉ việc trùm chăn òa lên, hoặc rúc lòng mẫu hậu mà nức nở. Mẫu hậu nhất định sẽ ôm chặt lấy đầu cô, vuốt ve mái tóc cô, dỗ dành mệt mỏi và mang hết thảy những món điểm tâm mà cô thích nhất dỗ ngọt. Nguyệt mẫu phi sẽ gảy đàn xoa dịu tâm hồn cô. Nếu các mẫu phi đều tụ tập đông đủ, chắc chắn sẽ phiên kể chuyện chọc cô .
Tại một tháng trôi qua lâu đến ? Tại cô bé vẫn còn đang kẹt thảo nguyên ?
Trong đầu cô bé hiện lên khuôn mặt của Quách ngũ cô nương, nhớ tiếng lanh lảnh vô tư lự của nàng . Nhớ vẻ mặt mảy may sợ hãi của nàng lúc xô cô bé ngã. Thậm chí đến lúc gót rời , nàng cũng chẳng buồn thốt một lời xin .
Tần Thư Nhụy bỗng thấy ghen tị. Ghen tị vì Quách ngũ cô nương một phụ đủ năng lực chống lưng, hết mực yêu chiều con gái.
Lúc quỳ gối trướng của bệ hạ với vẻ mặt kiên định chịu khuất phục, chắc hẳn trong đầu nàng đang nghĩ: "Phụ nhất định sẽ tới cứu . Ả Công chúa thất sủng thì gì cơ chứ? Đừng là cố ý đẩy ả, cho dù cố tình thế thật, bệ hạ cũng chẳng nỡ gì ."
Và Quách ngũ cô nương đúng, sự tự tin của nàng cơ sở.
Mẫu hậu và các mẫu phi của Tần Thư Nhụy cũng yêu thương cô bé vô bờ bến, nhưng bọn họ chẳng quyền lực để che chở cho cô. Dẫu mẫu hậu luôn mồm bảo: "Con ấm ức gì cứ với mẫu hậu, mẫu hậu sẽ chủ cho con." cô bé thừa hiểu, quyền lực trong tay mẫu hậu chỉ là hư danh, phán quyết cuối cùng đều phụ thuộc hỉ nộ ái ố của bệ hạ. Mẫu hậu chỉ thể chủ đám cung nữ, thái giám hèn mọn, chứ chẳng thể can dự chuyện ngoài cung, càng thể bệ hạ định đoạt bất cứ điều gì.
Tần Thư Nhụy vùi đầu sâu trong chăn, suy nghĩ vẩn vơ thêm nữa. Cô bé ngủ thôi.
Tứ hoàng t.ử chực ngoài trướng bệ hạ lâu. Cậu rõ tiếng bệ hạ ném chén loảng xoảng vỡ nát bên trong. Một lát , Lữ Triết Chính từ trong trướng bước . Tứ hoàng t.ử vội tiến tới, sóng bước cùng trưởng một đoạn dò hỏi: "Phụ hoàng hả đại ca?"
Lữ Triết Chính nặn một nụ nhạt nhẽo: "Xong xuôi cả . Bệ hạ hạ chỉ, áp giải Quách Đôn Văn về kinh giao cho hình bộ giam giữ thẩm vấn. Phụ hoàng gọi Thừa tướng tới đối chất mà giáng chỉ thẳng tay. Xem ngài tức giận thật ."
Tứ hoàng t.ử thở phào nhẹ nhõm, bật : "Từ lúc ngoài tới giờ sắc mặt điện hạ cứ đanh chẳng thấy nở một nụ , hết hồn, còn tưởng sự việc bất thành cơ."
Lữ Triết Chính dán mắt xuống những ngọn cỏ non tơ nhú mặt đất, mạnh chân giẫm nát bươm.
Tứ hoàng t.ử tò mò: "Thái t.ử điện hạ đang nghĩ gì ?"
Bước trướng, Lữ Triết Chính vẫy tay cho đám hạ nhân lui hết ngoài, mới cất lời: "Bệ hạ bảo vốn định đợi Quách lục cô nương lớn thêm chút nữa sẽ hứa hôn cho Thái t.ử phi. nay phủ Thừa tướng xảy chuyện tày đình, hôn sự coi như bãi bỏ."
Tứ hoàng t.ử càng thêm khó hiểu: "Thế là chuyện mà! Thoát mối hôn sự với con gái Thừa tướng. Chẳng nay điện hạ vẫn luôn bất mãn với tác phong việc của lão ?"
Lữ Triết Chính chép miệng: "Nếu phụ hoàng nhất quyết chọn Quách lục cô nương thì hóa dễ thở hơn. Nàng mới mười hai tuổi, nán thêm dăm bốn năm nữa cũng chẳng . giờ mối hỏng bét , chỉ e phụ hoàng vội vàng tìm một nữ t.ử khác độ tuổi xuất giá để nhét Đông cung Thái t.ử phi."
Tứ hoàng t.ử ngạc nhiên hỏi: "Thái t.ử điện hạ trong mộng ?"
Lữ Triết Chính lắc đầu.
Tứ hoàng t.ử khuyên can: "Đã ý trung nhân thì lấy ai chẳng thế. Với ánh mắt tinh tường của bệ hạ, chắc chắn sẽ chọn cho một nữ t.ử ôn dung hiền thục, tâm địa lương thiện để Thái t.ử phi. Có kề cận hầu hạ sớm tối chẳng ?"
Lữ Triết Chính ngẩng phắt lên, chằm chằm mắt Tứ hoàng tử: "Ta yêu nàng , giam cầm nàng trong phủ của để gì? Nàng cũng sẽ chỉ là một bản của mẫu hậu mà thôi."
Tứ hoàng t.ử sững sờ. Hình bóng mẫu phi của ùa về trong tâm trí. Cậu tự rót cho một ly , nốc cạn một như uống rượu giải sầu thở hắt : "Tránh mùng một tránh ngày rằm? Tảo hôn vãn hôn thì chung quy vẫn thành . Cứ cho là điện hạ đón ý trung nhân về Thái t.ử phi , thế còn trắc phi, thất thì ? Chẳng nhẽ ai cũng là ý trung nhân hết? Phủ nhiều nữ nhân, kiểu gì cũng chịu cảnh phòng gối chiếc, lạnh nhạt. Đừng bảo là điện hạ đang ôm mộng một đời một kiếp một đôi đấy nhé?"
Lữ Triết Chính dửng dưng đáp: "Chưa chừng."
Tứ hoàng t.ử suýt nữa thì sặc ngụm nước nuốt. Khi ý thức Thái t.ử điện hạ đang nghiêm túc, há hốc miệng, mãi lâu mới thốt lên lời. Cuối cùng, đ.á.n.h bạo hỏi một câu trọng tâm nhất: "Vậy điện hạ định bẩm báo với phụ hoàng thế nào đây?"
Lữ Triết Chính thẳng thắn: "Tạm thời cứ trốn . Ta cũng còn nhỏ nữa, đến lúc chiến trường lập chút chiến công ."
"Trốn chiến trường?!" Tứ hoàng t.ử nghi ngờ thính giác của vấn đề. Đại ca vì trốn tránh hôn sự mà dám liều mạng đến mức ? "Điện hạ suy nghĩ cho kỹ . Ra chiến trường chuyện một hai tháng là về . Ít thì dăm bốn năm, nhiều thì cả chục năm trời. Đợi đến lúc ca khúc khải , khéo con của Công chúa gọi . Đã thế lỡ chẳng may xảy mệnh hệ gì, một trở thì..."
Lữ Triết Chính rũ mắt xuống.
Mỗi tiến cung thỉnh an mẫu hậu, mẫu hậu luôn tay bắt mặt mừng, sai dọn những món ăn, điểm tâm mà thích nhất. Ánh mắt bà lúc nào rời khỏi đứa con trai, xem béo lên gầy , cao hơn vạm vỡ hơn. Hồi nhỏ, mẫu hậu cứ hỏi han ngớt: Có may thêm y phục mới ? Cơm nước miệng ? Đêm ngủ đúng giờ giấc ?
Ban đầu, Lữ Triết Chính giấu giếm, chỉ báo hỉ báo ưu. về , mỗi mẫu hậu vạch trần những lời dối , bà buồn bã thẫn thờ mất cả buổi. Vậy mà bà cố giấu giếm, dám để lộ mặt cho thấy, cũng chẳng nỡ buông lời quở trách nặng nề. Từ đó trở , chỉ sự thật.
Hắn sẽ vĩnh viễn bao giờ thấu tỏ tâm can của mẫu hậu rốt cuộc là như thế nào. Bởi thời gian mẫu t.ử kề cận chẳng bao nhiêu. Mẫu hậu nỡ bộc bạch những uất ức trong lòng, bắt buồn theo bà. Bà cũng chẳng bao giờ dám bộc lộ sự phẫn nộ bất mãn, vì lo sợ càm ràm nhiều quá con trai sẽ sinh đ.â.m chán ghét .
Mỗi khi sâu đôi mắt mẫu hậu, Lữ Triết Chính đau nhói trong tim. cũng đành học theo cái dáng vẻ gượng của bà. Hắn thừa mẫu hậu thấu nỗi buồn của , và cũng thấu nỗi buồn của mẫu hậu. cả hai đều ăn ý giữ im lặng, ai vạch trần ai. Bởi họ thấu hiểu một lẽ: đối phương chẳng thể gỡ rối cho , và cũng chẳng thể gỡ rối cho đối phương.
Lữ Triết Chính hạ quyết tâm. Từ nay về , chứng kiến ánh mắt chất chứa nỗi bi ai khuôn mặt bất kỳ nào bên cạnh nữa. Hắn thà xông pha nơi hòn tên mũi đạn, chịu đựng gian khổ đao kiếm vô tình, còn hơn để một nữ nhân vì mà mỏi mòn héo hon.
lúc dốc bầu tâm sự với Tứ hoàng tử, lảng sang chuyện khác: "Muội thế nào ? Tâm trạng khá hơn ?"
Tứ hoàng t.ử dội cho một lượng thông tin quá lớn, quên bẵng mất Tần Thư Nhụy. Cậu ngẫm nghĩ một chốc đáp: "Muội , bảo là đau răng."
Lữ Triết Chính lật giở xấp công văn bàn: "Chắc gì là đau răng."
Tứ hoàng t.ử ngớ : "Thế là vì cái gì?"
Lữ Triết Chính nhấc bút lên, đáp lời. Biết ban nãy đưa về trướng hẵng qua bẩm báo với phụ hoàng.Hắn luôn khao khát chỗ dựa vững chắc cho và mẫu hậuvà tin tưởng đủ năng lực .
Hắn với rằng: "Bất luận gì, nhất định đừng quên kéo theo ca ca. Ca ca sẵn sàng kẻ thế mạng cho ."