Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-05-11 14:59:30
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Thư Nhụy sợ phụ hoàng đường xa buồn chán, nên cứ nằng nặc đòi chung xe ngựa với ngài.
Cô bé bám gót theo sát phụ hoàng, líu lo: "Phụ hoàng, là mang theo bàn cờ ? Con đ.á.n.h cờ giỏi lắm đấy, đây lúc chơi cùng các mẫu phi, cả Nguyệt mẫu phi và Liễu mẫu phi đều thắng nổi con ."
Bệ hạ vẻ lém lỉnh của cô bé chọc : "Liễu mẫu phi của con đ.á.n.h cờ , chắc chắn là con cứ bám lấy nàng chơi ăn gian ."
"Đi mà phụ hoàng!" Tần Thư Nhụy đưa tay vén rèm, lanh lẹ leo lên xe ngựa theo ngài.
"Được, , ." Bệ hạ chiều chuộng, sang dặn dò: "Tô Thành, lấy bàn cờ Linh Lung của trẫm tới đây."
Vừa thấy ba chữ "bàn cờ Linh Lung", Tần Thư Nhụy vội vã hỏi : "Có là cái bàn cờ trong suốt lấp lánh, ơi là mà dạo con thấy trong Ngự thư phòng ạ?"
" ." Bệ hạ thừa câu tiếp theo cô bé định gì, ngài khẽ bóp nhẹ mũi con gái, trêu: "Nếu con thắng trẫm, trẫm sẽ thưởng cái bàn cờ đó cho con."
"Thế thì con xin đa tạ phụ hoàng nhé!" Tần Thư Nhụy lập tức xoa xoa hai tay, bộ dạng háo hức thử sức ngay.
"Tự tin đến thế cơ !" Bệ hạ bật , "Vậy nếu con thắng nổi trẫm thì tính đây?"
Tần Thư Nhụy ngẫm nghĩ một lát đáp: "Thì con sẽ chép phạt mười những bài thơ phụ hoàng ."
"Được." Bệ hạ chìa tay , "Một lời định."
"Một lời định!" Tần Thư Nhụy đưa tay đập tay ngài một cái giòn tan.
Kỳ nghệ của Tần Thư Nhụy là do Trương mẫu phi chỉ dạy. Trương mẫu phi đ.á.n.h cờ cao tay, đồn từng thắng Bệ hạ liền tù tì tám ván. Sở dĩ thắng ván thứ chín là vì sợ Bệ hạ mất mặt nên đành cố tình nhường.
Trình độ của Tần Thư Nhụy chỉ ở mức tàm tạm. So với Trần mẫu phi thì dư sức qua cầu, đấu với Nguyệt mẫu phi thì thắng thua, nhưng nếu đặt lên bàn cân với Trương mẫu phi thì quả thực còn kém xa lắc. Dù vẫn thể kiên trì đ.á.n.h đến tàn cuộc, nhưng cô bé thừa hiểu Trương mẫu phi tính toán rành rọt từng nước cờ, rõ ràng là đang nhường .
Bởi , bây giờ cô bé chẳng buồn đ.á.n.h cờ với Trương mẫu phi nữa.
Cô bé vẫn thường Trương mẫu phi than thở rằng, giam lỏng trong chốn thâm cung , đến một đối thủ đ.á.n.h cờ cho hồn cũng chẳng bói . Ấy thế nhưng, mỗi khi mặt Bệ hạ, Trương mẫu phi luôn miệng : "Trong cung , thể đối thủ của thần , e chỉ Bệ hạ mà thôi."
Vừa đ.á.n.h cờ để tâm hồn treo ngược cành cây, quả ngoài dự đoán, dù Bệ hạ chấp tới sáu nước, Tần Thư Nhụy vẫn thua tơi bời.
Gió thổi tung rèm cửa xe. Lữ Triết Chính cưỡi ngựa sát bên hông, tình cờ bắt gặp ngay dáng vẻ bĩu môi hờn dỗi của tiểu Công chúa.
Tần Thư Nhụy cũng thấy . Trong chớp mắt, sắc mặt cô bé bỗng trắng bệch.
Cô bé Thái t.ử ca ca thấy bộ dạng nịnh bợ, thảo mai của lúc . Dù luôn tự dối lòng, nhưng cô bé thừa hiểu, ngoài bản , cô chẳng lừa gạt ai cả.
"Nhụy Nhi thế?" Bệ hạ ân cần hỏi, "Sắc mặt trông , con mệt ở ?"
"Dạ ạ." Tần Thư Nhụy vội vã điều chỉnh nét mặt, "Ban nãy cơn gió lùa , con thấy lạnh một chút, chắc do mặc áo mỏng quá."
Bệ hạ liền đưa tay khép cửa sổ , dặn dò: "Dù sang xuân nhưng gió lạnh vẫn tan hẳn, Nhụy Nhi vẫn chú ý giữ ấm đấy."
"Vâng, con nhớ ạ." Tần Thư Nhụy nhoẻn miệng , tiện tay gạt rối tung bàn cờ phe .
Trò tiểu xảo lập tức Bệ hạ bắt quả tang: "Ây da, Nhụy Nhi giở trò ăn gian ."
Tần Thư Nhụy nhích gần Bệ hạ, nũng nịu: "Là gió thổi đấy ạ."
Bệ hạ phì : "Gió to cỡ nào mà trẫm chẳng cảm nhận chút gì thế ."
"Phụ hoàng thấy, nhưng bàn cờ thì thấy mà. Ây da... Phụ hoàng nắm giữ cả thiên hạ, sá gì một cái bàn cờ cơ chứ. Ván tính là Nhụy Nhụy thắng ạ? Nể mặt cơn gió xuân mà."
"Ha." Bệ hạ búng nhẹ lên trán cô bé, "Được, , mặt mũi gió xuân lớn quá, ván coi như Nhụy Nhi thắng. con hầu trẫm thêm một ván nữa, cấm ăn gian đấy."
"Đương nhiên ạ!" Tần Thư Nhụy tươi dậy xếp bàn cờ, "Con bao giờ ăn gian cơ chứ."
Đang dọn dẹp bàn cờ, cô bé chợt thấy tiếng động xôn xao bên ngoài.
Một lát , giọng Thái t.ử vọng : "Phụ hoàng, Huệ mẫu phi thấy trong khỏe, hỏi xem thể dừng nghỉ ngơi một lát ạ?"
Nghe , Tần Thư Nhụy thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô bé cũng thấm mệt , xuống xe kiếm chút gì bỏ bụng khi bắt đầu ván mới.
Bệ hạ hỏi vọng : "Còn bao lâu nữa thì tới trạm dịch?"
Lữ Triết Chính đáp: "Còn một canh giờ nữa ạ."
"Cũng sắp tới , cứ tiếp tục lên đường ." Bệ hạ hạ lệnh.
Tần Thư Nhụy vô ý rơi hai quân cờ xuống sàn. Cô bé vội nhặt, khẽ : "Phụ hoàng, Huệ mẫu phi đang mang thai, chắc khó chịu lắm mới mở lời xin như ."
Bệ hạ đáp: "Đoàn xe lớn thế , dừng tiếp sẽ tốn nhiều thời gian, chi bằng cố đến trạm dịch nghỉ ngơi cho t.ử tế. Hơn nữa, nàng cũng thể khỏe ngay trong chốc lát , chẳng lẽ vì một mệt mà bắt cả đoàn xe đình trệ ."
Tần Thư Nhụy cúi xuống nhặt quân cờ, thêm gì nữa, bên ngoài cũng bặt tiếng của Lữ Triết Chính.
Có một quân cờ lăn đến sát chân Bệ hạ, cô bé với tay tới, định vòng sang nhặt thì Bệ hạ hạ cúi xuống, nhặt quân cờ lên đưa cho cô bé.
Tần Thư Nhụy đón lấy, thả hộp, đuôi mắt ánh lên ý : "Đa tạ phụ hoàng."
Cô bé xốc tinh thần, tiếp tục đ.á.n.h với phụ hoàng một ván nữa. Ván cờ còn đang dang dở thì Tô Thành công công báo tin tới nơi.
Bệ hạ gõ nhẹ tay lên bàn cờ: "Trẫm ghi nhớ thế cờ , ngày mai chúng phân cao thấp tiếp."
"Vâng ạ." Tần Thư Nhụy ngoan ngoãn , "Tối nay về con nhất định sẽ nghiên cứu thật kỹ, quyết để phụ hoàng thắng ván thứ hai ."
Bệ hạ nhướng mày, bật : "Trẫm đợi xem diệu kế của Nhụy Nhi đấy."
Cô bé theo gót phụ hoàng chuẩn bước xuống xe, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của Lữ Triết Chính.
Cậu vươn tay , ý đỡ cô bé xuống. Tần Thư Nhụy chần chừ một thoáng, nhưng vẫn đặt tay lên.
Không cô bé bài xích sự đụng chạm của trưởng, mà cô bé sợ... sợ những nét mặt nịnh hót, những lời lẽ a dua lấy lòng ban nãy trưởng thu hết tai mắt.
Trong ấn tượng của cô bé, trưởng luôn là chính trực, kiệm lời. Một như chắc chắn sẽ chán ghét những kẻ quen thói vuốt đuôi nịnh bợ, giả dối cầu vinh chỉ vì chút tiền tài, địa vị.
Ngoài các mẫu phi , trưởng là chốn dung duy nhất của cô bé, cô bé đ.á.n.h mất ca ca . để che đậy sự vô sỉ của chính đây? Dù cố gắng thế nào, e rằng cũng thể giấu giếm .
"Muội thấy trong khó chịu ?" Lữ Triết Chính quan tâm hỏi, "Để gọi Thái y tới bắt mạch cho nhé."
"Không cần ." Tần Thư Nhụy vội xua tay, "Dạ... , ốm đau gì . Chắc do xe lâu quá nên mệt mỏi chút thôi, ngủ một giấc là khỏe ngay."
Nói đoạn, cô bé gần như chạy trối c.h.ế.t, trốn chạy khỏi Lữ Triết Chính để kéo giãn cách.
Căn phòng nghỉ của cô bé bài trí chu đáo, bàn còn bày sẵn những món điểm tâm mà ngày thường cô bé thích ăn nhất. Có lẽ phụ hoàng cất công dặn dò chuẩn riêng cho cô bé.
Tự dưng cô bé cảm thấy buồn nôn. Không ghê tởm đĩa điểm tâm, cũng chẳng ghê tởm phụ hoàng ban thưởng chúng, mà là ghê tởm chính bản hèn mọn, chút cốt khí của .
"Công chúa." Giọng Tô Thành vang lên.
"Dạ... ." Tần Thư Nhụy giật thót , "Tô công công."
Tô Thành nháy mắt hiệu, mấy tiểu thái giám bưng bàn cờ Linh Lung tiến , cẩn thận đặt lên bàn.
Tô Thành thưa: "Bệ hạ đặc biệt sai nô tài mang tới cho Công chúa, dặn Công chúa cứ từ từ mà nghiên cứu, ngày mai ngài rửa mắt xem nước cờ tuyệt diệu của Công chúa."
"Vâng." Tần Thư Nhụy gượng , "Phiền Tô công công tạ ân phụ hoàng. Ta thấy trong mệt, chắc do xe xóc nảy, đợi khỏe hơn chút nữa sẽ đích tới tạ ân."
"Vâng, nô tài nhất định sẽ chuyển lời." Tô Thành cung kính, "Công chúa tuổi còn nhỏ, thể trạng yếu ớt, cứ an tâm nghỉ ngơi. Bệ hạ thương Công chúa, sẽ vì chuyện cỏn con mà trách phạt , Công chúa cứ yên tâm."
"Vâng, cảm ơn Tô công công." Tần Thư Nhụy đích tiễn Tô Thành cửa. Vừa định nghỉ ngơi một lát qua thỉnh an Huệ mẫu phi, cô bé một nữa chạm mặt Lữ Triết Chính.
Lần đến một , mà còn dẫn theo cả Thái y.
Cậu nhíu mày khó hiểu: "Muội khó chịu ở chịu thẳng? Đi đường tuy vất vả, nhưng cũng đến mức bệnh mà chữa trị."
"A... thấy chẳng bệnh tật gì cả, khám Thái y bắt uống thuốc, t.h.u.ố.c đắng lắm." Cô bé giải thích cố nặn một nụ .
Lữ Triết Chính kiên quyết: "Vậy thì càng giám sát . Ta là ca ca của , chăm sóc là việc đương nhiên. Không thể để cứ ôm bệnh mà giấu giếm chịu uống t.h.u.ố.c , nhỡ về cung mẫu hậu trách thì ."
"Dạ." Tần Thư Nhụy hết đường chối cãi, đành ngoan ngoãn ngay ngắn, đợi cung nữ dọn bàn cờ ngoan ngoãn chìa tay cho Thái y bắt mạch.
Sau một hồi cẩn thận chẩn mạch, Thái y hỏi: "Công chúa cảm thấy buồn nôn nôn mửa ?"
"Không ạ, chỉ là lúc nãy xuống xe thì chóng mặt, vững thôi." Tần Thư Nhụy thành thật đáp.
Thái y xem xét kỹ lưỡng thêm một lát kết luận: "Quả đúng như lời Công chúa , ngài gì đáng ngại. Có lẽ do xe đường dài, để bụng đói quá lâu nên sinh mệt mỏi. Không cần dùng thuốc, nhưng bữa tối thì nhất định ăn đầy đủ."
"Vâng ạ." Tần Thư Nhụy đáp, sang Thái tử, "Muội đang chuẩn dùng bữa tối đây, Thái t.ử ca ca yên tâm nhé."
Lữ Triết Chính hiển nhiên vẫn an tâm, tuyên bố: "Vừa cũng ăn, để sai lấy thiện thực tới đây dùng bữa chung với luôn."
Nghe câu , trong lòng Tần Thư Nhụy chợt nhẹ nhõm hẳn.
Ít điều đó chứng tỏ, ca ca hề vì chuyện ban nãy mà chán ghét cô bé.
Cũng thôi, đây khi cô bé thẳng thắn tìm cách lấy lòng Bệ hạ, Thái t.ử ca ca còn hiến kế giúp cô bé nữa cơ mà, thể chán ghét chứ. Hơn nữa, bản Thái t.ử ca ca cũng đang những việc hùa theo ý Bệ hạ, chính miệng từng thừa nhận, thích hoa mai cũng chỉ vì Bệ hạ thích hoa mai.
So với việc ghét thói a dua nịnh nọt, Tần Thư Nhụy nhận Thái t.ử ca ca cũng là quá khắt khe, câu nệ sự đời.
Cô bé đúng là hồ đồ thật , tự dưng nghĩ trưởng cùng chiến tuyến với cơ chứ.
Xem đúng là đến giờ ăn cơm , đói bụng nên cô bé suy diễn lung tung.
Thỉnh thoảng cô bé cũng thấy bản hèn mọn, chẳng chút cốt khí nào. đôi khi tặc lưỡi, cốt khí thì , chỉ cần lấy lòng Bệ hạ, chỉ cần cô bé và các mẫu phi sống dễ thở hơn, để mẫu hậu thấp thỏm lo âu nữa, thì kẻ hèn nhát một chút cũng cam lòng.
Mới ban nãy cô bé còn nơm nớp sợ Thái t.ử ca ca chê hèn kém, giờ lật lọng thấy Thái t.ử ca ca cũng bậc quân t.ử cương trực gì cho cam. Cậu cũng thể vì lấy lòng Bệ hạ mà nhắm mắt bừa mà.
Đã , Thái t.ử ca ca lấy tư cách gì mà khinh thường cô bé?
Bản tính cô bé vốn dĩ d.a.o động, tâm tư đổi xoành xoạch như chong chóng. Phần lớn thời gian, đến chính bản cô bé cũng chẳng hiểu nổi đang nghĩ gì. Giống như miệng thì luôn bô bô tin chuyện quỷ thần, nhưng đêm xuống vẫn cứ trùm chăn run lập cập vì sợ ma.
Bữa tối món chè hạt sen mà Tần Thư Nhụy thích. Nếm thử một miếng, cô bé buông lời nhận xét: "Chè ở đây nấu ngon bằng trong cung."
"Ừm." Lữ Triết Chính nếm thử một ngụm phản bác, "Ta thấy ở đây nấu ngon hơn, ngọt gắt như trong cung. Không đầu bếp của phụ hoàng và của mẫu hậu là cùng một nữa, từng ăn chè hạt sen ở chỗ mẫu hậu bao giờ."
"Đầu bếp Ngự thiện phòng đương nhiên là cùng một . đầu bếp của Trương mẫu phi, Huệ mẫu phi và Nguyệt mẫu phi thì khác. Phụ hoàng đặc biệt tìm đầu bếp đồng hương tới phục vụ riêng cho các ngài . Trương mẫu phi đầu bếp nấu chè hạt sen ngon tuyệt đỉnh, đợi..."
Nói đến đây, cô bé chợt khựng . Vốn định đợi về cung sẽ xin Trương mẫu phi thiết đãi ca ca một chầu, nhưng chợt nhớ tình cảnh hiện tại, Trương mẫu phi e là nhất thời giải cấm túc.
Cô bé cúi gằm mặt, và vội miếng ngó sen, thêm câu nào.
Hiểu tâm tư của cô bé, Lữ Triết Chính nhẹ giọng an ủi: "Cơn giận của phụ hoàng cũng nguôi ngoai phần nào . Chỉ cần Trương mẫu phi chịu nhún nhường vài lời mềm mỏng, phụ hoàng ắt sẽ mềm lòng thôi. Đợi khi nào Trương mẫu phi phục vị Quý phi nương nương, nhớ bảo ngài đãi một bát chè ngân nhĩ hạt sen đấy nhé."
"Vâng." Tần Thư Nhụy mỉm , "Nhất định , Trương mẫu phi chắc chắn sẽ ngoài thôi. Ngài đ.á.n.h cờ giỏi như , Bệ hạ nỡ bỏ mặc ngài ."
Hai đều ăn chậm, dường như kéo dài quãng thời gian thêm một chút, thêm một chút nữa. thời gian chờ đợi ai, cuối cùng thì bữa ăn cũng kết thúc.
Dùng bữa xong, Lữ Triết Chính chẳng còn lý do gì nán phòng Công chúa. Bản cũng còn bao nhiêu việc lo liệu, thể trì hoãn thêm.
Hắn dặn dò: "Muội nghỉ ngơi cho khỏe nhé, chuyến kéo dài cả tháng trời, em tha hồ thời gian hàn huyên."
"Vâng." Tần Thư Nhụy gật đầu, "Thái t.ử ca ca cũng nghỉ sớm ạ, ngày mai còn lên đường, đừng để bản mệt quá."
Tần Thư Nhụy chợp mắt thêm tàn một nén nhang thì định sang thỉnh an Huệ mẫu phi, nhưng ngài lấy cớ thể mệt mỏi mà từ chối.
Thế cũng , thực lòng Tần Thư Nhụy cũng chẳng mặn mà gì với việc . Cô bé mấy thiết với Huệ mẫu phi, mỗi giáp mặt đều rơi cảnh ngượng ngùng chẳng gì. Cô bé năm bảy lượt cố khơi mào câu chuyện, nhưng Huệ mẫu phi luôn dập tắt nó chỉ bằng vài ba câu ngắn ngủn. Sự ngột ngạt và gượng gạo luôn bủa vây hai .
Thế nhưng mẫu hậu từng , Huệ mẫu phi cũng như . Sống khép kín quá lâu khiến ngài quên mất cách giao tiếp với khác. Ngài chỉ mở miệng khi cần nịnh nọt lấy lòng, nhưng ngoài Bệ hạ , ngài chẳng thiết tha lấy lòng ai khác, cũng ép uổng bản những chuyện mệt mỏi.
Tần Thư Nhụy hiểu và tôn trọng điều đó, nhưng quả thực, việc nhốt chung trong một gian với Huệ mẫu phi khiến cô bé ngột ngạt đến khó thở.
Ba ngày ròng rã dằn xóc xe ngựa, cuối cùng đoàn cũng tới nơi.
Tần Thư Nhụy vốn mù tịt về phương hướng. Cô bé cứ đinh ninh chuyến săn mùa xuân là tiến về phương Nam, bởi nước Phù ở phía Nam. Ai dè khi tới thảo nguyên mênh mông, hỏi thăm cung nữ mới vỡ lẽ, bọn họ nãy giờ vẫn rẽ sóng tiến về phía Bắc.
Sáng hôm , bước khỏi lều, cô bé thấy Huệ mẫu phi vận gọn gàng bộ đồ kỵ mã, động tác thuần thục leo lên lưng một chú ngựa.
Tần Thư Nhụy tò mò tiến đến hỏi han. Huệ mẫu phi kể rằng hồi nhỏ ngài từng học cưỡi ngựa, lâu ngày động tới đ.â.m lóng ngóng, nhưng dạo vài vòng quanh bãi cỏ thì dư sức.
Tần Thư Nhụy ngạc nhiên: "Bệ hạ ân chuẩn cho cưỡi ngựa ạ?"
Huệ chiêu nghi mỉm tự mãn: "Bệ hạ đối với bổn cung , bổn cung gì ngài cũng chiều. Nếu Công chúa thử, bổn cung sẽ thưa với Bệ hạ một tiếng."
"Đa tạ Huệ mẫu phi." Tần Thư Nhụy mừng rỡ, "Thực lúc ở trong cung, phụ hoàng đồng ý cho con học cưỡi ngựa , chắc ngài cũng cấm . Huệ mẫu phi giúp thì phụ hoàng sẽ gật đầu nhanh hơn."
Huệ chiêu nghi mặt , nhưng Tần Thư Nhụy vẫn kịp bắt nụ mỉm đầy kiêu hãnh đọng khóe môi ngài . Ngài đang thực sự hạnh phúc.
Cô bé thể , Huệ mẫu phi si tình với phụ hoàng sâu đậm, mà phụ hoàng đối đãi với Huệ mẫu phi cũng vô cùng sủng ái. Có món ngon vật lạ gì ngài cũng ưu tiên phần Huệ mẫu phi tiên. Người khác gì, Huệ mẫu phi nấy, khác , Huệ mẫu phi vẫn nhận đủ.
Tần Thư Nhụy ríu rít hỏi: "Huệ mẫu phi b.ắ.n cung ạ? Nếu , chiều nay thể theo phụ hoàng săn đấy. Không cũng chẳng , đường tới đây con cung nữ xì xào phía bãi săn một cái hồ lớn lắm, là lát nữa chúng cưỡi ngựa đó xem thử ?"
Huệ chiêu nghi cúi gằm mặt, thẫn thờ một thoáng, đợi đến khi con ngựa bồn chồn gõ móng xuống đất, ngài mới chậm rãi đáp: "Bổn cung đang mang thai, Bệ hạ lo cho an nguy của con nên chỉ cho phép dạo quanh quẩn gần đây thôi."
"Vậy phái thêm nhiều thị vệ theo bảo vệ là mà?" Tần Thư Nhụy buột miệng.
Vừa dứt lời, cô bé lập tức hối hận. Nhận đó là thánh chỉ của Bệ hạ, ngài hạ lệnh thì phép bàn lùi, lỡ lời như chỉ cả hai thêm gượng gạo.
Cô bé vội vã lấp liếm: "Cũng đúng, xa khó tránh khỏi hiểm nguy rình rập, đông hộ tống cũng chắc bảo . Là con suy nghĩ nông cạn, phụ hoàng quả là chu , đối xử với Huệ mẫu phi chu đáo quá."
Huệ chiêu nghi kéo cương ngựa lùi xa Tần Thư Nhụy một chút, dặn dò: "Công chúa đừng lởn vởn đuôi ngựa, cẩn thận nó đá cho đấy. Bên ngoài gió lớn, con mau về nghỉ ngơi . Chiều nay kỵ phục đây, sẽ dạy con cưỡi ngựa."
"Vâng ạ!" Tần Thư Nhụy rạng rỡ đáp.
Lữ Triết Chính cất công dẫn nốt con ngựa nhỏ của Tần Thư Nhụy tới, kèm theo đó là một đống áo choàng, áo ấm đủ loại và một bát canh gừng bốc khói nghi ngút.
Tần Thư Nhụy thấy thế liền bật khúc khích: "Mang canh gừng tới thì hiểu, nhưng tự dưng đem theo cả đống quần áo thế ?"
"Trời lạnh, thấy ban ngày cứ lang thang bên ngoài, ăn mặc phong phanh quá. Cứ nghĩ quên mang áo ấm nên sai mua một ít. Uống cạn bát canh cho ấm , chiều mặc thêm áo dày hẵng ngoài chơi. Nhỡ đổ bệnh thì còn tâm trí mà chơi bời nữa."
Tần Thư Nhụy tò mò hỏi: "Trong bữa yến tiệc tối qua con thấy cả Tứ ca lẫn Ngũ ca, riêng Tam ca vắng mặt ạ?"
"Đệ lấy cớ bận ôn bài nên tới dự. Phụ hoàng thấy chăm chỉ nên cũng ép." Lữ Triết Chính giải thích.
Tần Thư Nhụy nghi ngờ: "Huynh ôn bài thật đang giả vờ ?"
"Dạo thành tích học tập của Tam quả thực tiến bộ vượt bậc, đến phụ hoàng cũng lên tiếng khen ngợi cố gắng . Chỉ là tâm trạng vẻ ."
"Tâm trạng là cái chắc ." Tần Thư Nhụy suýt nữa thì buột miệng .
Trong thâm tâm cô bé vẫn luôn ôm oán hận với Tam ca. Nếu do , Trương mẫu phi chọc tức đến mức ăn xằng bậy, Trần mẫu phi vì lên tiếng cầu xin mà vạ lây cấm túc, tỷ tỷ An Hòa lẽ xuất cung từ sớm, mẫu hậu cũng chẳng phiền lòng đến đổ bệnh, mãi tới giờ vẫn dứt hẳn.
Lý trí cho cô bé , đổ hết tội lên đầu Tam hoàng t.ử là điều vô lý, vì chỉ oán thán vài câu bâng quơ mà thôi. Đây là một chuỗi sự kiện thể quy trách nhiệm cho riêng ai.
tình cảm cho phép cô bé tự dằn vặt bản , cũng nỡ trách Trương mẫu phi xốc nổi. Thế nên, cô bé đành trút bỏ sự oán trách lên đầu Bệ hạ và Tam hoàng tử.
Lữ Triết Chính bước lên một bước, dúi chiếc cà mèn tay cô bé: "Cầm lấy mau nguội mất bây giờ."
"A!" Tần Thư Nhụy giật bừng tỉnh, vội vã ôm lấy: "Cảm ơn Thái t.ử ca ca! Nghe tối nay tiết mục nướng thịt, Thái t.ử ca ca nhất định săn cừu, chia cho một cái đùi nướng đấy nhé."
"Yên tâm, nhất định sẽ ." Lữ Triết Chính tự tin đáp lời, "Giờ thì ngoan ngoãn nhà uống cạn bát canh . Đừng thơ thẩn một ngoài thảo nguyên nữa, chỗ lạ nước lạ cái, lỡ lạc thì rắc rối to, gọi cùng đấy."
"Vâng." Tần Thư Nhụy gật gù, "Ủa? Thế trướng của Thái t.ử ca ca ở ạ? Sao tìm mãi thấy."
"Nam nữ ở tách biệt. Bọn đóng quân cách đây vài dặm cơ, tuy xa lắm nhưng qua thăm cũng cưỡi ngựa. Hơn nữa chỉ phép sang ban ngày, lảng vảng ban đêm khéo gán tội là kẻ gian mất."
"Ban đêm sang gì, ban ngày em tha hồ chuyện mà." Tần Thư Nhụy bật , "Thế thể chạy qua đó tìm ?"
"Đừng dại, ngoài lệnh của phụ hoàng, nếu đám tướng quân gác cổng tuyệt đối cho xa . Ta tâu với phụ hoàng là mang ít đồ lặt vặt cho , ngài mới ân chuẩn cho những lúc rảnh rỗi tự do qua bên . Cũng nhờ phúc phụ hoàng sủng ái đấy."
"Canh gừng." Lữ Triết Chính nhắc nhở nữa, "Để lát nữa là lạnh ngắt thật đấy, mau trong ."
"Vâng!" Hễ cứ bắt chuyện với là Tần Thư Nhụy ríu rít mãi thôi. Dù ngoan ngoãn lời nhưng đôi chân cô bé vẫn dính chặt xuống đất, chẳng hề ý định nhấc bước lều.
Lữ Triết Chính đành lên tiếng: "Chiều nay tháp tùng phụ hoàng săn, giờ cáo lui . Tới giờ dự tiệc tối sẽ xe ngựa đến đón ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-21.html.]
"Vâng." Thấy xoay gót, Tần Thư Nhụy vội vã rảo bước theo , "Thế đợi ăn đùi cừu nướng của ca ca nhé."
"Được." Cậu đáp nhẹ, bóng lưng dần khuất xa.
Tần Thư Nhụy vô thức lững thững theo một quãng, đến khi chợt bừng tỉnh, cô bé vội vàng khựng .
Khi Lữ Triết Chính ngoái đầu , Tần Thư Nhụy lật đật lưng, vờ như chuyện gì xảy , ba chân bốn cẳng chuồn thẳng lều.
Bởi vì nấn ná trò chuyện quá lâu, bát canh gừng lúc còn bốc khói nữa, độ ấm , uống miệng.
Lữ Triết Chính nắm rõ đo của cô bé, cũng chỗ nào để hỏi han cặn kẽ, thế nên áo choàng và quần áo mua đều rộng thùng thình, lớn hơn vóc dáng của Tần Thư Nhụy khá nhiều.
Dẫu , Tần Thư Nhụy thấy thế càng tiện. Áo rộng thì cô bé mới nhét thêm vài lớp áo bên trong. Rõ ràng là tiết trời sang xuân, mà cô bé trùm kín mít chẳng khác nào mùa đông giá rét.
Mãi đến lúc nhảy lên ngựa mồ hôi đầm đìa, cô bé mới nhận mặc quá nhiều. Đành lóc cóc chạy về lều bộ khác mỏng hơn mới rảo bước đến điểm hẹn với Huệ mẫu phi.
"Đừng thế." Huệ chiêu nghi nhắc nhở, "Con cứ siết chặt dây cương như , ngựa khó chịu mà con cũng mệt mỏi theo, thả lỏng tay chút ."
Nghe lời, Tần Thư Nhụy khẽ nới lỏng dây cương.
" ." Huệ chiêu nghi gật gù, "Đừng sợ, lưng ngựa thấy xóc nảy là chuyện đương nhiên thôi."
Mỗi nhịp bước của ngựa, khối cơ bắp lưng nó nhấp nhô liên hồi. Tần Thư Nhụy hiếm khi cưỡi ngựa nên thấy vô cùng bỡ ngỡ. Lần nào lên yên, cô bé cũng căng thẳng đến tê cứng cả , ngựa chỉ cần cúi đầu một cái cũng đủ cô bé giật thót tim.
Thấy dáng vẻ căng thẳng , Huệ chiêu nghi tưởng cô bé lo sợ học , bèn ôn tồn an ủi: "Hồi nhỏ lúc mới học cưỡi ngựa, bổn cung cũng y như thôi, gì sợ."
Ngài tiếp: "Con ngựa của con hiền lành ngoan ngoãn thế là lắm . Phụ bổn cung từng , cưỡi ngựa ngoan thì muôn đời cưỡi ngựa, phi nước đại, ngã ngựa dăm ba bận mới thành thục . Thế nên ông tống thẳng cho con ngựa to lớn, bất kham nhất trong chuồng."
"Dạ?" Tần Thư Nhụy trố mắt ngạc nhiên, đời gì kiểu phụ ruột nào dạy con như ?
Cơ mà ngẫm cũng , cỡ như Bệ hạ mà còn phụ thì trừ thái giám , ai cũng chẳng .
"Dạ... ..." Tần Thư Nhụy ấp úng mãi đáp lời cho , nhưng im lặng thì càng gượng gạo, đành gượng khen: "Phụ của Huệ mẫu phi quả là tầm xa trông rộng."
Huệ chiêu nghi nhạt nhẽo đáp: "Ta thừa con định câu ."
Không đợi Tần Thư Nhụy chống chế, ngài tiếp lời: "Sao cũng , dù ông cũng sâu nấm mồ , chuyện đối xử với cũng chẳng mảy may quan trọng nữa."
"..." Nghe hợp lý đến thể bắt bẻ.
Tần Thư Nhụy thêm gì nữa, mà thực cũng chẳng gì. Khơi đúng nỗi đau của Huệ mẫu phi, lẽ cô bé nên lựa lời an ủi, nhưng vẻ mặt dửng dưng thì dường như ngài chẳng cần bất kỳ sự thương hại nào.
Thôi thì ngậm miệng, chú tâm học cưỡi ngựa cho xong.
Huệ chiêu nghi bất chợt hỏi: "Công chúa năm nay bao nhiêu tuổi ?"
"Qua mùa hè là con mười một tuổi ạ."
"Nhỏ ?" Huệ chiêu nghi ngạc nhiên, "Bổn cung cứ ngỡ Công chúa tầm mười ba, mười bốn tuổi cơ."
"Nhìn giống lắm ạ?" Mỗi soi gương, Tần Thư Nhụy cũng tự đắc thấy dáng lớn lắm .
Thế nhưng khi đem chuyện khoe với mẫu hậu, mẫu hậu gạt : "Giống lớn ở điểm nào? Con xem cái mặt tròn xoe, ngũ quan nhỏ xíu, dáng nấm lùn thế , là ngay trẻ con vắt mũi sạch."
Lúc đó cô bé còn bán tín bán nghi, nay Huệ mẫu phi thế, chẳng chứng tỏ cô bé thực sự dáng thiếu nữ ? Chắc tại mẫu hậu gần gũi quá nên mới nhận sự đổi .
Huệ mẫu phi chậm rãi kể: "Hồi bằng tuổi con, ngày nào bổn cung cũng lảm nhảm chuyện với chim chóc, bắt châu chấu, nghịch giun dế, chạy loăng quăng phá phách cùng mấy vị tỷ. Mẫu mắng bổn cung hệt như con ngựa hoang tuột cương, kéo thế nào cũng chẳng chịu về nhà."
Tần Thư Nhụy đùa : "Con đang khao khát chạy loăng quăng phá phách với mấy vị ca ca đây, nhưng ở chốn cung cấm , chạm mặt họ lấy một cũng khó như hái trời."
Huệ chiêu nghi thoáng liếc cô bé, giữ im lặng.
Một lát , ngài thủ thỉ: "Cũng đúng, trong cung chẳng đứa trẻ nào trạc tuổi để chơi đùa cùng con. Đợi khi Ngô Nhi của bổn cung chào đời, Công chúa tha hồ mà bày trò quậy phá với nó."
"Ngô Nhi ạ?" Tần Thư Nhụy ngạc nhiên hỏi, "Phụ hoàng ban tên cho em bé ?"
"Là bổn cung tự đặt." Huệ chiêu nghi nhẹ nhàng xoa bụng, "Mặc kệ là hoàng t.ử công chúa, đều gọi là Thanh Ngô. Chỉ là một cái tên gọi ở nhà, chắc Bệ hạ cũng chẳng hẹp hòi mà từ chối . Mà dù Bệ hạ thuận tình, đứa trẻ cũng tự hiểu nó tên là Thanh Ngô, cái tên do chính mẫu ruột thịt chọn cho nó."
Ngài khựng một nhịp, giọng chùng xuống: "Cái tên Thanh Ngô , vốn là mẫu đặt cho bổn cung, nhưng phụ kiên quyết bác bỏ."
Tần Thư Nhụy ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng. Không ngờ ngài trút bầu tâm sự những chuyện riêng tư nhường với .
Trong ký ức của cô bé, Huệ mẫu phi luôn thu trong vỏ ốc, cất giấu tâm can thật kỹ, lúc nào cũng toát vẻ xa cách, lạnh lùng khó gần.
Vậy mà hôm nay, ngài phơi bày những vết thương lòng mặt một đứa trẻ. Có lẽ những ngọn gió lộng nơi thảo nguyên mênh m.ô.n.g thổi bay sự đề phòng, khiến con vô thức trải lòng.
Tần Thư Nhụy nở nụ rạng rỡ: "Tên lắm ạ, chắc chắn phụ hoàng sẽ đồng ý thôi. Dù là , nhưng thế nào cũng cả. Nếu là thì để Thái t.ử ca ca dạy dỗ, còn là thì cứ giao cho con chăm sóc."
Huệ chiêu nghi bâng quơ: "Bệ hạ con đàn cháu đống, hoàng t.ử thì nhiều vô kể, ắt hẳn là công chúa . Chẳng lẽ ông trời cứ ưu ái đàn ông mãi ."
Từ đó, Huệ chiêu nghi thêm lời nào nữa. Hai , một một , cưỡi ngựa thủng thẳng len lỏi giữa những dãy lều trại san sát.
Bọn họ chẳng dám phóng nhanh, e sợ sẽ tông trúng qua kẻ . Thậm chí dám cho ngựa sải bước phi nước kiệu một cách thoải mái.
Bên ngoài là gian bao la, đất trời rộng lớn, nhưng thực chất bọn họ vẫn đang giam lỏng.
Tần Thư Nhụy thầm tự hỏi, giả dụ Huệ mẫu phi mang thai, Bệ hạ liệu cho phép ngài tự do rong ruổi thảo nguyên ? Hay ngài vẫn sẽ nơm nớp lo sợ ngài chạy loạn, viện cớ gì đó giam lỏng ở đây?
Chẳng ai sự thật, nghĩ nhiều cũng bằng thừa.
"Huệ mẫu phi." Tần Thư Nhụy cất tiếng gọi.
"Hửm?" Huệ chiêu nghi xoay .
"Người cưỡi ngựa hồ nước đằng xa ngắm cảnh ?"
"Đã bảo là cơ mà." Huệ chiêu nghi cau mày, đáp bằng giọng bực bội.
"Con định tới xin phụ hoàng ân chuẩn. Phụ hoàng sủng ái , thương con, chắc chắn sẽ ưng thuận thôi. Chúng cưỡi ngựa, mà xe ngựa cho êm ái, mang theo cả toán thị vệ kèm bảo vệ, chỉ loanh quanh ngắm cảnh, nghịch nước chút xíu thôi."
Huệ chiêu nghi vô thức rướn chân bàn đạp, cố vươn cao cổ để phóng tầm mắt về phía mặt hồ lấp lánh đằng xa. ngài dám quá lâu, sợ Tần Thư Nhụy bắt thóp sự thèm khát trong ánh mắt.
Ngài gượng gạo : "Công chúa thì cứ . Bệ hạ đồng ý với con, chắc đồng ý với bổn cung ."
"Tại ạ?"
"Vì bổn cung đang mang long thai."
Đã mấy năm ròng hậu cung hỷ sự, con cái của Bệ hạ tính chẳng là bao. Ở thời điểm hiện tại, cái t.h.a.i trong bụng Huệ chiêu nghi chính là thứ ngài trân quý nhất.
Tần Thư Nhụy hiểu sự coi trọng đó, các vị mẫu phi cũng thấu tỏ, đều chai sạn với sự thật tàn khốc: trong mắt Bệ hạ, cốt nhục luôn xếp nữ nhân.
Cả hậu cung ai nấy đều tường tận, duy chỉ Huệ chiêu nghi là dường như vẫn mơ hồ rõ, hoặc cố tình ngơ như .
Ngài lẩm bẩm: "Bệ hạ là đang lo lắng cho an nguy của bổn cung. Lỡ xảy mệnh hệ gì, sẽ đau lòng khôn xiết."
Tần Thư Nhụy lặng lẽ ngài .
Giọng Huệ chiêu nghi bất chợt cao lên, như đang cố thuyết phục chính : "Bệ hạ xót thương bổn cung, chắc chắn sẽ cho phép . Công chúa thì cứ một ."
"Vâng ạ." Tần Thư Nhụy cảm nhận sự hoang mang giấu kín lớp vỏ bọc kiên cường đó. Ngài đang tự huyễn hoặc bản bằng những lời dối trá tự dệt nên.
Mắc kẹt trong mớ bòng bong lối thoát, ngài đành chờ đến lúc đêm khuya thanh vắng, để tự rót tai những lời tự kỷ ám thị: Bệ hạ yêu thương ngài vô cùng.
Ngài ngả đầu lên n.g.ự.c Bệ hạ, nũng nịu vòi vĩnh những điều vụn vặt vô hại. Bởi ngài thừa Bệ hạ sẽ gật đầu cái rụp, cũng rõ những yêu cầu cỏn con chẳng mảy may ảnh hưởng gì tới đại cục.
Và , ngài bám víu những cái gật đầu, những sự nhân nhượng nhỏ nhặt đó để tự tẩy não : bản hề giống những nữ nhân Bệ hạ coi như món đồ chơi, gọi bảo . Bệ hạ dành cho ngài một tình yêu chân thành, ngài là bông hoa duy nhất ôm ấp trong trái tim bậc đế vương. Tình cảm Bệ hạ dành cho ngài khác hẳn .
Nhìn bóng lưng Huệ mẫu phi đang lầm lũi dắt ngựa những vòng luẩn quẩn trong gian chật hẹp, Tần Thư Nhụy thấy xót xa. Cả hai bọn họ đều rõ lối thoát ở , nhưng chùn bước dám tiến lên, thậm chí dám đ.á.n.h mắt về hướng đó lấy một .
Cả thể xác lẫn tâm hồn họ, từ lâu quỳ rạp uy quyền của thánh chỉ Bệ hạ ban.
Đêm buông xuống, cánh đàn ông lục tục trở về từ bãi săn, đích Lữ Triết Chính cưỡi ngựa đến đón Tần Thư Nhụy.
Các nữ quyến khác đều an phận xe ngựa, riêng vị Công chúa thích chơi trội, nằng nặc đòi cưỡi ngựa. Thực , cô bé chẳng để chơi ngông, mà vì chuyện gấp hỏi Thái t.ử ca ca. Lên xe ngựa thì còn cơ hội để chuyện riêng tư nữa.
Đoán cô bé đang ôm tâm sự, Lữ Triết Chính chủ động ghìm cương, kìm chân ngựa để chờ cô bé bắt kịp.
Tần Thư Nhụy e dè mở lời: "Muội loáng thoáng... hình như Quốc chủ và Quốc mẫu Phù quốc cũng tới tham dự. Lần tới đây, liệu cơ hội gặp họ ?"
Lữ Triết Chính sang cô bé. Giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi khiến chùn bước, phân vân nên trả lời thẳng thắn buông lời an ủi .
Hắn dịu giọng: "Quốc chủ Phù quốc chắc dăm ba ngày nữa mới tới nơi. Phù quốc tít mù phương Nam, đường sá xa xôi cách trở. Hơn nữa... chắc Quốc mẫu theo ."
"Ồ..." Tần Thư Nhụy ngoảnh mặt , vội vàng lấy ngón tay quệt ngang khóe mắt, cố nặn một nụ rạng rỡ. Giọt lệ yếu đuối như từng tồn tại, cô bé giấu giếm sạch sẽ.
Cô bé hỏi tiếp: "Giả sử họ đến, liệu xếp ở cùng khu trại với chúng ?"
Lữ Triết Chính lắc đầu: "Đoàn tùy tùng của Phù quốc cũng đông đúc chẳng kém, thể ở chung chạ . Nếu gặp, họa chăng chỉ thể lén trộm từ xa trong yến tiệc. Nếu may mắn, hai bên còn cơ hội dăm ba câu chuyện."
"Có gì để chứ." Tần Thư Nhụy xua tay lia lịa, "Không, cần chuyện . Muội cũng chẳng mở lời thế nào. Giữa bọn ... giữa bọn gì chủ đề chung nào để bàn luận. Thậm chí đến ngày sinh thần của họ còn ."
"Mười ba tháng sáu." Lữ Triết Chính đáp chắc nịch.
"Cái gì cơ ạ?" Tần Thư Nhụy ngơ ngác hỏi .
Lữ Triết Chính kiên nhẫn lặp : "Sinh thần của Quốc chủ là mười ba tháng sáu. Năm nào Bệ hạ cũng đích thiết triều tiếp đón Quốc chủ Phù quốc. Năm , tình cờ đúng dịp sinh thần của ông nên nhớ. Còn sinh thần của Quốc mẫu thì chịu."
"Ha..." Vẻ mặt nghiêm túc quá đỗi của khiến Tần Thư Nhụy phì , "Muội ý định hỏi mấy chuyện , ý là..."
"Ta hiểu mà." Lữ Triết Chính thẳng mắt cô bé, "Ta thấu hiểu tâm can . trùng hợp thông tin , nên tiện miệng báo cho thôi."
"Chuyện xảy từ hai năm , mà ca ca vẫn ghi nhớ rành rọt thế." Tần Thư Nhụy khẽ mỉm .
Lữ Triết Chính điềm nhiên đáp: "Bởi vì luôn tự dặn lòng, đó là sinh phụ mẫu của ."
Lời dứt, hàng mi Tần Thư Nhụy rung lên, nước mắt vỡ đê, tuôn trào như mưa rào mùa hạ. Cô bé lấy tay lau liên hồi, nhưng càng lau nước mắt càng rơi lã chã, ướt nhòe cả khuôn mặt.
Những đau đớn kìm nén trong lòng cô bé luôn dồn ứ, nhưng mặt những thiết nhất, từ mẫu hậu tới Thái t.ử ca ca, họ luôn khả năng dễ dàng đ.á.n.h tan lớp vỏ bọc cứng cỏi , phá tan tảng đá đè nặng n.g.ự.c cô bé.
Lữ Triết Chính luống cuống nắm lấy tay cô bé, nhưng khựng vì e sợ những ánh mắt soi mói xung quanh. Dù gì hai cũng chẳng ruột thịt, rước lấy những lời đồn thổi thị phi.
Cậu bèn nhích ngựa tới gần thêm chút nữa, dỗ dành: "Nín nào, đừng nữa. Quân đội Phù quốc vội rút binh , kiểu gì cũng cắm trại ở đây cả nửa tháng trời, thể nào chẳng cơ hội chạm mặt."
"Muội ." Tần Thư Nhụy quệt nước mắt, nhanh chóng trấn tĩnh , "Gặp thì là phước phần, còn ... thì đành chịu . Nếu nhờ Thái t.ử ca ca mặt xin xỏ cho tham gia chuyến săn , lẽ cả đời cũng chẳng bao giờ dám ôm ấp mộng tưởng gặp phụ mẫu ruột. Dù ... dù gặp thì , cũng chỉ là để những lúc nhớ nhà, một hình bóng cụ thể để hình dung, để nhớ thương mà thôi, chỉ tổ thêm sầu não."
Cô bé sâu mắt Lữ Triết Chính, ánh mắt dừng ở nốt ruồi duyên sống mũi , trân trân hồi lâu.
"Ca ca, chúng mau về nhập đoàn ."
"Được." Lữ Triết Chính gật đầu chiều ý.
Do quá nhiều, khóe mắt Tần Thư Nhụy đỏ hoe, giống gió thổi chút nào, nên bàn tiệc, Bệ hạ tinh ý nhận ngay.
Ngài buông lời trêu đùa: "Nhụy Nhi thế? Khóc nhè hả? Bị ca ca bắt nạt ?"
Tần Thư Nhụy lúng túng biện minh: "Dạ ạ. Vừa nãy con ngựa tự dưng lồng lên đá hậu, con cưỡi quen nên suýt hất văng xuống đất, sợ quá nên ré lên thôi."
Huệ chiêu nghi cũng hùa theo: "Chiều nay cưỡi ngựa cùng Công chúa, thần thấy Công chúa đúng là cưỡi ngựa còn yếu, lưng ngựa cứ lắc lư chực ngã."
Bệ hạ bật : "Chuyện nhỏ, Nhụy Nhi mới lên ngựa dăm ba bận, quen là . Sẵn dịp đến thảo nguyên chuyến , cứ coi như rèn luyện gan , đợi cứng cáp tha hồ đua ngựa cùng mấy vị ca ca."
"Vâng ạ!" Tần Thư Nhụy hớn hở đáp lời, "Con cũng thèm phi ngựa cùng các ca ca lắm. Thái t.ử ca ca còn lớn giọng tuyên bố tối nay sẽ săn bằng một con cừu, đãi con một bữa đùi cừu nướng no nê nữa cơ."
"Thằng bé Chính Nhi hôm nay cũng săn kha khá chiến lợi phẩm đấy." Bệ hạ Thái t.ử với ánh mắt đầy vẻ tự hào, sang : "À, Tứ ca của con hôm nay cũng bảo săn một con thỏ về khao con đấy."
Tứ hoàng t.ử ngượng ngùng gãi đầu: "Vâng, nhưng nhi thần b.ắ.n trượt, để sổng mất thỏ . Bù , nhi thần săn một con cáo đỏ, để hôm nào cho lột da cho một chiếc mũ lông thật ấm."
Tần Thư Nhụy tươi rạng rỡ: "Thế thì con xin đa tạ Tứ ca ca nhé, đúng lúc con đang thiếu một chiếc mũ lông ấm áp. Về cung, con nhất định sẽ ca ngợi tài b.ắ.n cung xuất chúng của Tứ ca ca mặt Nguyệt mẫu phi mỗi ngày."
Tứ hoàng t.ử cũng bật sảng khoái: "Thế thì ngày đêm luyện tập mới . Lỡ mẫu phi tới bãi săn mà đòi săn thỏ, để sổng mất thì bẽ mặt lắm."
Bệ hạ vui vẻ : "Lần gấp gáp quá, để , nhất định đưa Nguyệt chiêu dung bãi săn xem con trổ tài thiện xạ."
Tứ hoàng t.ử lập tức cung kính hành lễ: "Nhi thần mặt mẫu phi tạ ơn phụ hoàng! Nhi thần về sẽ dốc công luyện tập, quyết để vuột mất con mồi nào nữa."
Nhìn khung cảnh ấm áp , Tần Thư Nhụy chợt nhắc đến Trương mẫu phi. lời định buông khỏi môi, cô bé nuốt ngược trong.
Cô bé mở miệng cho . Nói lúc , e sẽ phá hỏng bầu khí vui vẻ hiện tại. Nhỡ phụ hoàng phật lòng, Trương mẫu phi liên lụy, ngày khỏi cửa cung cấm càng xa vời vời.
Những điệu múa, bài ca của dân thảo nguyên mang một màu sắc khác hẳn chốn cung đình, thêm cả tiết mục phun lửa xiếc vô cùng đặc sắc. Tần Thư Nhụy mải mê theo dõi đến nỗi quên bẵng cả những muộn phiền.
Chợt thấy Thái t.ử ca ca lên rời khỏi bàn tiệc, cô bé cũng vội vàng nhón gót bám theo.
"Ca ca." Tần Thư Nhụy gọi khẽ.
Lữ Triết Chính khựng , xoay cô bé.
Tần Thư Nhụy mỉm : "Thịt đùi cừu nướng ngon tuyệt đỉnh, cảm ơn nhé."
Lữ Triết Chính bật : "Muội cất công chạy theo tận đây, chỉ để thốt câu thôi ?"
"Vâng." Tần Thư Nhụy gật đầu, "Những lời khen ngợi ban nãy bàn tiệc là để dỗ ngọt phụ hoàng, còn lời cảm ơn là lời thật tâm từ đáy lòng gửi riêng tới ."
Lữ Triết Chính vươn tay bóp nhẹ bàn tay cô bé nhanh chóng buông : "Tay ấm thế là , còn lo nhiễm lạnh."
Tần Thư Nhụy hãnh diện khoe: "Muội mặc chiếc áo khoác ca ca mua cho , trùm kín mít ấm sực lên, chẳng thấy lạnh tẹo nào , ca ca cứ yên tâm."
"Ca ca." Tần Thư Nhụy vốn định , chần chừ bám gót theo .
"Sao thế?" Lữ Triết Chính hỏi.
"Có ca ca thật tuyệt. Sau chào đời, cũng sẽ đối xử với nó y như cách ca ca đối xử với . Muội sẽ dạy nó sách, đ.á.n.h cờ, nếu cơ hội thì dạy cả cưỡi ngựa nữa. Muội sẽ khiến nó cảm thấy, một tỷ tỷ như là điều tuyệt vời nhất trần đời."
Lữ Triết Chính bật hỏi : "Muội lấy cơ sở mà chắc mẩm Huệ mẫu phi đang m.a.n.g t.h.a.i tiểu công chúa ?"
Tần Thư Nhụy chắp hai tay lưng, hì hì đắc ý: "Huệ mẫu phi phán , Bệ hạ hoàng t.ử đông như kiến, kiểu gì đứa bé tiếp theo cũng là công chúa, ông trời thể thiên vị nam giới mãi . Muội thấy chí lý lắm, Thái t.ử ca ca thấy ?"
Lữ Triết Chính bó tay: "Ừ, cũng lý đấy. Thôi bớt nhảm , mau về bàn tiệc , kẻo lâu quá phụ hoàng hỏi thăm bây giờ."
"Ca ca đang định ?" Tần Thư Nhụy vẫn tò mò.
Lữ Triết Chính đáp: "Ta giải quyết nỗi buồn."
"..." Tần Thư Nhụy tẽn tò, "À... về bàn tiệc đây." Tưởng Thái t.ử ca ca cố tình lẻn ngoài đợi cơ chứ.
"Ây... Thái t.ử ca ca, đợi với." Tần Thư Nhụy lưng mấy bước, lật đật chạy lóc cóc theo .
Lữ Triết Chính đành thở dài dừng bước chờ đợi.
Tần Thư Nhụy chống chế: "Muội cũng giải quyết nỗi buồn. Không lát nữa phụ hoàng tra khảo trốn , chả đường nào mà ."
Lữ Triết Chính khổ, rõ là đang buồn đang bất lực: "Nhà xí của nam và nữ ngược hướng , chỗ của ở bên kìa."
"À." Tần Thư Nhụy đỏ mặt tía tai, vội vã ngoắt 180 độ chạy về hướng ngược .
"Thái t.ử ca ca." Sực nhớ chuyện quan trọng, cô bé ngoắt gọi.
Lữ Triết Chính thắng gấp chờ cô bé.
Đến nước thì Tần Thư Nhụy ngượng chín cả mặt, lí nhí: "Muội thề đây là cuối cùng. Muội thèm cái hồ nước đằng chơi quá, ngày mai nếu ca ca rảnh, dắt đó một chuyến ? Chút nữa sẽ xin phép phụ hoàng, chắc chắn ngài sẽ đồng ý thôi."
"Được." Lữ Triết Chính gật đầu cái rụp, "Chỉ cần Bệ hạ gật đầu, sẽ đến đón ."
"Vậy thật đây."
"Nhanh cái chân lên." Lữ Triết Chính huých nhẹ vai giục cô bé.