Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:50
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý phi ngủ cung Hoàng hậu suốt ba đêm liền. Lợi ích lớn nhất của việc là nàng bao giờ trễ giờ thỉnh an buổi sáng. Thế nhưng, cũng vì ba ngày , Hoàng hậu thấy bóng dáng Trần mỹ nhân .

Người buột miệng hỏi: "Dạo Trần mỹ nhân ăn trưa ở cung của ? Từ sướng chuyển sang khổ quả là khó khăn, ăn quen ?"

Quý phi bĩu môi đáp: "Quen gì nương nương. Thần nhà, liền sai thái giám bưng cơm của mang thẳng sang chỗ . Tiểu thái giám dám tự ý quyết định, lóc cóc chạy hỏi . Thần lười so đo với nên ừ đại, cứ như ."

Hoàng hậu bật , bóc nửa quả quýt đưa cho Quý phi: "Cũng tại tính tình , cứ chiều chuộng dung túng cho hoài. Chứ nếu sống chung cung với Kính phi, cho kẹo cũng chẳng dám càn như thế."

Quý phi đắc ý gật gù: " . Kính phi tuổi còn nhỏ hơn cả thần , thế mà suốt ngày cứ mặt lạnh tanh, còn thấy sợ nữa là."

Hoàng hậu nhắc nhở: "Kính phi tuy trẻ nhưng tính tình điềm đạm, vững vàng. Muội nên học hỏi nhiều ."

Đang chuyện, công chúa bỗng vung tay chộp lấy ngón tay Quý phi đưa thẳng miệng mút chùn chụt.

"Ây da!" Quý phi rụt vội tay , nhăn mặt: “Sao con cứ như chú cún con bổn cung nuôi hồi thế, ngón tay thì gì ngon mà ăn chứ?"

"Quý phi!" Nụ môi Hoàng hậu vụt tắt, Người sầm mặt : “Bổn cung thích những lời ."

Quý phi nuốt nước bọt cái ực, vội vàng thanh minh: "Thần lỡ lời, ý đó ạ."

"Bổn cung ." Hoàng hậu dịu giọng: “ cũng nên... thôi bỏ , nữa. Mau xem kìa, đứa trẻ sắp đến nơi ."

Hoàng hậu còn dứt câu, tiếng ngằn ngặt vang vọng khắp cung Phượng Minh.

"Thôi thôi nín , nữa." Quý phi cuống quýt đưa tay : “Đây, cho con mút ."

Tiểu công chúa vung tay đá chân loạn xạ, hất tay Quý phi . Quý phi nhân cơ hội lén chùi nước dãi dính ngón tay vạt áo của bé.

Hoàng hậu bất lực liếc nàng một cái, cúi bế đứa bé lên ấp lòng. Người vỗ nhẹ lên lưng công chúa, miệng hát ru nhè nhẹ.

Quý phi ngẩn hai mẫu tử. Ký ức sáu năm bỗng ùa về. Khi Hoàng hậu hạ sinh Nhị công chúa. Bệ hạ vì sợ hiền hư con nên chẳng bao giờ cho phép các phi tần tự nuôi dưỡng hoàng tử. công chúa thì . Bệ hạ đặc ân cho phép Nhị công chúa ở bên Hoàng hậu. Đáng tiếc, đầy một tuổi, công chúa nhỏ yểu mệnh qua đời.

Hoàng hậu vì nỗi đau mất con mà ốm thập t.ử nhất sinh, tưởng chừng theo Nhị công chúa.

Nghe cung nữ cận của Hoàng hậu kể , đêm công chúa Phù quốc đưa cung, nương nương thức trắng đêm ngủ. Hẳn là Người đang sợ hãi, sợ hãi bi kịch năm xưa sẽ lặp với đứa trẻ .

"Nương nương." Quý phi ngẩng mặt lên Hoàng hậu.

"Sao thế?" Hoàng hậu ôn tồn đáp.

Quý phi ngập ngừng: "Công chúa tên ạ?"

Thấy bé nín , Hoàng hậu nhẹ nhàng đặt bé trở nôi, trầm ngâm: "Bổn cung đang định tìm Bệ hạ để bàn về chuyện . Hai hôm , lúc cung nữ giặt đồ vô tình tìm thấy một chiếc khăn tay giấu kỹ trong áo công chúa, đó thêu ba chữ 'Tần Thư Nhụy'. Chắc hẳn đây là cái tên do Quốc mẫu Phù quốc đặt cho đứa trẻ. ... ý Bệ hạ thế nào."

"Có gì mà Bệ hạ từ chối chứ?" Quý phi nhẹ nhàng đung đưa chiếc nôi : “Chỉ là một cái tên thôi mà, duyệt thì duyệt thôi."

Hoàng hậu thở dài: "Bổn cung cũng mong chuyện suôn sẻ. Lát nữa đợi Bệ hạ bận xong việc nước, bổn cung sẽ đến bẩm báo."

Quý phi sốt sắng: "Được ạ, nương nương cứ . Nếu nương nương thuyết phục xong, thần sẽ tiếp."

...

Ăn trưa xong, tiểu thái giám hầu hạ Bệ hạ đến truyền chỉ, báo tối nay Bệ hạ sẽ dùng bữa tại cung Hoàng hậu. Thấy , Quý phi ý dám mặt dày ở kỳ đà cản mũi nữa. Nàng dùng xong bữa trưa liền hồi cung.

Màn đêm buông xuống. Hoàng hậu đỏ mắt ngóng trông nhưng mãi chẳng thấy bóng dáng Bệ hạ . Tiểu thái giám bẩm báo rằng Bệ hạ bận kiểm tra bài vở của các hoàng t.ử nên sẽ đến muộn một chút. Hoàng hậu lo lắng yên, cứ vòng vòng trong phòng, chỉ sợ Bệ hạ đổi ý tới nữa.

May , nửa canh giờ Bệ hạ cũng tới.

"Thần thỉnh an Bệ hạ, Bệ hạ vạn an." Hoàng hậu dẫn theo bộ cung nữ thái giám trong cung hành lễ.

"Đứng lên ." Bệ hạ phẩy tay, thẳng qua mặt Hoàng hậu xuống bàn. Giọng điệu ngập tràn niềm vui: "Hôm qua trẫm hàn huyên với Thái phó của Thái tử. Thái phó mấy hôm một đề bài hóc búa để thử thách Thái tử, nào ngờ nó chỉ mất đúng một ngày để giải xong. Hôm nay trẫm đặc biệt gọi nó đến, cũng một đề thử tài. Quả nhiên, nó giải ngay. Haha, lắm! Thái t.ử của trẫm đúng là tiền đồ, thật đáng mừng ."

Nghe những lời , nỗi hoang mang trong lòng Hoàng hậu vơi quá nửa, khóe môi bất giác cong lên. Nàng vốn ít cơ hội gặp Thái tử, chỉ tình hình học tập của con qua những lời kể của Bệ hạ. Mỗi tin con trai ngoan ngoãn học giỏi, nàng vui đến mức ăn thêm cả bát cơm.

hôm nay, trong lòng chất chứa tâm sự nên nàng thể hiện sự vui mừng mặt như khi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-2.html.]

"Bệ hạ xa trông rộng, nếu Bệ hạ một lòng vì Chính nhi mà mưu tính, Chính nhi thông minh tài trí đến mấy cũng vô dụng." Hoàng hậu cân nhắc từ ngữ, vòng vo mở lời xin tên cho công chúa: “Nay Chính nhi tranh khí, thần ban cho một vị công chúa, quả là song hỷ lâm môn. Công chúa nay qua đầy tháng, tên gọi thì tiện. Thần mạo nghĩ..."

"À, trẫm cũng đang định với nàng chuyện ." Bệ hạ ngắt lời: “Thái hậu trong cung thêm một bé gái, trong lòng vui. Buổi trưa hôm nay dạo Ngự hoa viên, thấy hoa sen nở rộ mắt, liền ban cho công chúa cái tên là 'Cảnh Hà'. Trẫm thấy êm tai. Có phúc trạch của Thái hậu che chở, Hà nhi chắc chắn sẽ bình an, thuận buồm xuôi gió."

"Cảnh Hà..." Hoàng hậu lẩm nhẩm cái tên, ngập ngừng thưa: “Cái tên quả thật . Thái hậu yêu thương công chúa, đó là phúc phận của con bé. Chỉ là... công chúa vốn dĩ tên . Quốc mẫu Phù quốc thêu tên đứa trẻ lên một chiếc khăn lụa giấu trong áo. Xin Bệ hạ xem qua..."

"Chuyện thì khó gì." Bệ hạ lướt mắt qua chiếc khăn lụa mà Hoàng hậu đang dâng lên, nhưng nhận lấy: “Đổi cho công chúa một cái tên khác là xong."

Nghe xong, Hoàng hậu thoáng kinh ngạc Bệ hạ, nhưng ngay lập tức thu liễm biểu cảm, trở vẻ đoan trang hiền thục như cũ. Nàng nài nỉ: "Bệ hạ, công chúa tuổi còn nhỏ rời xa phụ mẫu. Tuy mang phận công chúa cao quý, Bệ hạ và Thái hậu che chở, nhưng dẫu cũng là cảnh mẫu t.ử chia lìa. Cái tên là thứ duy nhất mẫu nàng thể để cho đứa con. Bệ hạ nhân cơ hội ban cho Phù quốc một ân điển? Quốc chủ Phù quốc nhất định sẽ cảm tạ ân đức của Bệ hạ, thề cống hiến hết vì nước."

Bệ hạ lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, đặt đôi đũa xuống bàn: "Hoàng hậu quá câu nệ . Chỉ là một cái tên thôi mà. Cớ vì chuyện cỏn con Thái hậu mất vui?"

Hoàng hậu , qua ngày hôm nay, nếu nhắc chuyện e rằng sẽ khó như lên trời. Một khi thánh chỉ hạ, sự tình sẽ vĩnh viễn còn cách vãn hồi.

Nàng cố gắng dịu giọng, tiếp tục khuyên can: "Thần vẫn nhớ lúc Thái t.ử mới chào đời, Bệ hạ từng , cái tên gửi gắm muôn vàn kỳ vọng của bậc cha , tuyệt đối thể qua loa. Bệ hạ..."

"Đủ ." Bệ hạ nhíu mày, phắt dậy: “Trẫm mệt , trẫm đến cung Ngọc phi đây."

Hoàng hậu vội vàng lên, cung kính hành lễ: "Thần cung tiễn Bệ hạ."

...

Tối đó, khi đang chải tóc cho Hoàng hậu, Hân nhi kìm mà hỏi: "Nương nương, chỉ là một cái tên thôi mà, Người hà tất tự khổ như ."

Hoàng hậu thở dài thườn thượt: "Cùng là những kẻ nương, bổn cung thấu hiểu nỗi đau khúc ruột cắt đôi. Cái tên tuy đơn giản, nhưng chan chứa bộ tình yêu thương của mẫu dành cho đứa con rứt ruột đẻ . Nàng chẳng còn thứ gì khác để cho con nữa , bổn cung thể cố gắng tranh giành cho nàng một chút?"

Hân nhi cúi đầu c.ắ.n môi, gì thêm.

"Sao thế?" Hoàng hậu đầu , nắm lấy tay nàng.

Hân nhi ấp úng thôi, môi mấp máy mấy c.ắ.n chặt. Cuối cùng, nàng lấy hết can đảm quỳ phục xuống chân Hoàng hậu: "Nô tỳ... nhớ nương ... Nương nương, nô tỳ hầu hạ Người suốt mười hai năm. Giờ sắp sửa xa rời, nô tỳ to gan giãi bày vài câu cùng Người."

"Ngươi ." Hoàng hậu xoay hẳn , thẳng mắt Hân nhi. Nàng đỡ Hân nhi lên, tự tay lau nước mắt cho cô cung nữ: “Ngồi xuống hẵng ."

Hân nhi dè dặt xuống, nắm chặt lấy tay Hoàng hậu nỡ buông. Cô nức nở: "Nô tỳ tên thật là Kiều Hân Nguyệt. Chỉ vì chữ 'Nguyệt' trùng với tên húy của nương nương nên đổi thành Hân nhi. Nô tỳ... nô tỳ... xin nương nương tha tội cho sự vô phép của nô tỳ. Mẫu nô tỳ phúc, dung mạo vài phần hao hao nương nương. Kể từ khi tiến cung, nô tỳ vẫn luôn coi Người như mẫu hiền từ mà chăm sóc, hầu hạ. Nô tỳ... nô tỳ..."

Nàng vội vã quỳ rạp xuống đất thỉnh tội: "Nô tỳ vượt mặt, tội đáng muôn c.h.ế.t."

"Không." Hoàng hậu cúi kéo Hân nhi dậy, ép nàng xuống ghế. Nàng kéo ngăn kéo bàn trang điểm, chọn một đôi trâm ngọc tinh xảo đưa cho cô gái nhỏ: “Bổn cung là mẫu nghi thiên hạ, là mẫu của muôn dân, thể là mẫu của ngươi ? Chẳng gì là vượt mặt phép tắc ở đây cả. Bổn cung chính là mẫu của ngươi. bổn cung vô năng quá... Không thể bảo bọc cho các con một cuộc đời bình an trọn vẹn."

"Nương nương..." Hân nhi nắm lấy tay Hoàng hậu, kiên quyết từ chối đôi trâm ngọc: “Nương nương chuẩn cho nô tỳ nhiều của hồi môn . Đôi trâm ngọc là vật năm xưa nương nương đặc biệt sai chế tác cho Nhị công chúa. Nô tỳ... nô tỳ dám nhận ân điển lớn nhường !"

"Có gì mà dám." Hoàng hậu nhét đôi trâm ngọc tay nàng: “Một đôi trâm ngọc, một đôi vòng ngọc, tất cả đều là đồ bổn cung dặn cho công chúa. Nếu ngươi coi là nương, thì lẽ tự nhiên nhận lấy món quà . Đôi trâm ngọc ngươi hãy giữ lấy. Còn đôi vòng ngọc, để cho công chúa... coi như để cho của ngươi."

Hân nhi thành tiếng, nhất quyết từ chối: "Nô tỳ thấp hèn, dám trèo cao kết nghĩa tỷ với công chúa cành vàng lá ngọc..."

"Sao ngươi về bản như ?" Hoàng hậu xót xa hờn trách: “Hân Nguyệt, ngày bổn cung đăng cơ Hoàng hậu, Thái hậu căn dặn rằng, Hoàng hậu là mẫu nghi một nước, là tấm gương sáng cho nữ t.ử thiên hạ noi theo. Thiên hạ tôn từ mẫu, gánh vác trọng trách của một mẫu . Nếu là mẫu , con cái thấp hèn, chẳng mẫu cũng thấp hèn ? Hân Nguyệt, ngươi, , công chúa, tất cả chúng đều bình đẳng. Ta cao quý, thiên hạ cũng sẽ cao quý. Thiên hạ thấp hèn, cũng sẽ thấp hèn."

"Chỉ là... chỉ là..." Giọng Hoàng hậu nhuốm màu cay đắng xót xa: “Chỉ là nương như quá đỗi vô dụng, đến cái tên của các con cũng bảo vệ nổi. Trước giữ cái tên của ngươi, nay cũng giữ nổi cái tên cho Nhụy nhi. Hẳn là trong cung cấm vẫn còn nhiều đứa trẻ vì tước đoạt mất cái tên vốn của . Ta đến cái tên của con cái còn che chở , thì thể nên trò trống gì..."

"Nương nương, đây của Người." Hân nhi nắm chặt lấy chiếc trâm ngọc mà Hoàng hậu nằng nặc nhét tay : “Nương nương tất cả những gì thể . Sức lực của một chống lề thói của tổ tông, thể trả cho nô tỳ cái tên nguyên vẹn?"

Hoàng hậu nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, đặt lên n.g.ự.c trái. Tự vấn lương tâm, nàng đủ ? Vẫn đủ. Cái tên của Hân Nguyệt lẽ vẫn lấy , cái tên của Nhụy nhi lẽ vẫn còn hy vọng vãn hồi. Nàng quản muôn dân thiên hạ, nhưng ít nhất bảo vệ những mắt.

Nàng lấy tinh thần, dùng ngón cái lau giọt nước mắt má Hân nhi: "Thôi nào, đừng nữa. Bổn cung sẽ ban cho ngươi một ân chỉ, cho phép ngươi đổi tên cũ, nở mày nở mặt lên xe hoa về nhà chồng. Khuya , về nghỉ ngơi . Sáng mai bổn cung một chuyến sang cung Thái hậu."

Kiều Hân Nguyệt xúc động định quỳ gối dập đầu tạ ơn nhưng Hoàng hậu đỡ lấy.

Hoàng hậu dịu dàng : "Ta tuy nương ruột của ngươi, nhưng ngươi tận tâm hầu hạ ngần năm trời. Nay phút chia xa gần kề, thể nhận đại lễ của ngươi thêm nữa. Đạo ân chỉ là điều ngươi xứng đáng nhận , coi như báo đáp ân tình của ngươi."

"Được ." Nàng vỗ vỗ lên mu bàn tay Kiều Hân Nguyệt: “Lùi xuống nghỉ ngơi ."

Hoàng hậu ôm nỗi trăn trở thức trắng đêm. Sáng hôm , khi đến thỉnh an Thái hậu, nàng bất ngờ phát hiện Ngọc phi cũng đang ở đó.

Ngọc phi dậy, cung kính nhún : "Thần thỉnh an Hoàng hậu nương nương."

 

Loading...