Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:35:05
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm chiêu nghi dẫn công chúa tắm rửa chải chuốt xong xuôi, hai đang chuẩn ngủ thì chợt cung nữ bẩm báo: Bệ hạ gặp công chúa.

Bàn tay đang cầm lược của Thẩm chiêu nghi khựng : "Đã trễ thế , công chúa cũng lên giường ngủ ... Muốn diện kiến Bệ hạ thì chải đầu, trang điểm từ đầu, phiền Bệ hạ chờ lâu. Chi bằng để sáng mai, bổn cung đích dẫn công chúa đến Ngự thư phòng thỉnh an ngài?"

Cung nữ nọ đáp lời, vẫn im như phỗng ở đó. Một lát , cô bé mới run rẩy ngẩng đầu lên hỏi: "Nô tỳ... nô tỳ cứ bẩm như thế ạ?"

Thẩm chiêu nghi kỹ, thấy cô bé tuổi đời còn trẻ, chắc là cung nữ mới học việc trực đêm, từng gặp tình huống thế nên chẳng xử lý . Nàng thở dài, kiên nhẫn hỏi: "Thế nội thị đến truyền lời ?"

Cung nữ thưa: "Công công ạ, chỉ bảo nô tỳ đây truyền lời thôi."

Vậy là chẳng còn đường lui . Đây là thánh chỉ, chứ chuyện cha gặp con gái đơn thuần.

Thẩm chiêu nghi đặt chiếc lược xuống bàn: "Chải tóc cho bổn cung , bảo Cổ Địch gọi công chúa dậy trang điểm y phục."

cung nữ nọ vẫn trân trân tại chỗ, vẻ mặt lộ rõ vẻ hoang mang. Cô bé tiến lên một bước, lùi cửa, chần chừ một lúc bước lên, rón rén tiến đến chỗ Thẩm chiêu nghi định cầm lấy cây lược.

Thẩm chiêu nghi chợt hiểu vấn đề: "Ngươi ngoài truyền chỉ , lát nữa chải tóc ... Thôi bỏ , thế , ngươi gọi Cổ Nhạc chải tóc cho bổn cung, xong việc thì nghỉ luôn , cần nữa ."

Đám cung nữ tuổi còn nhỏ, phần lớn đều thông minh lanh lợi cho lắm. Có việc gì dặn dò thì rõ ngọn ngành, rành rọt từng chữ một thì lũ trẻ mới hiểu . Cô bé chắc hẳn các ma ma mắng mỏ nhiều sinh sợ, một bước cũng nơm nớp lo sai. Mà càng sợ hãi, căng thẳng thì càng dễ hỏng việc.

Tần Thư Nhụy ấm chỗ lôi xềnh xệch dậy, mặt mày sưng sỉa vô cùng bất mãn.

Thẩm chiêu nghi nhéo má nàng một cái, dặn dò: "Lát nữa con gặp là phụ hoàng. Mẫu phi trong lòng con đang vui, mà vui thì đừng xị cái mặt như thế. Người ngoài tưởng con đang hậm hực chuyện gì đấy."

Tần Thư Nhụy hiểu ý, gượng gạo nhếch mép .

Thẩm chiêu nghi vẫn ưng ý, đưa tay nhéo thêm cái nữa. Lần Tần Thư Nhụy cong cả khóe mắt lên, trông mới vẻ vui mừng thực sự.

Thẩm chiêu nghi đích đưa nàng đến cửa cung Phượng Minh, để đám nội thị, cung nữ đưa nàng trong.

"Nhi thần thỉnh an phụ hoàng, mẫu hậu." Tần Thư Nhụy nở nụ tươi rói, cất giọng trong trẻo, hành lễ cực kỳ khuôn phép.

Thấy nàng tươi tắn như thế, Hoàng hậu mới thở phào nhẹ nhõm.

"Công chúa đến ! Bình , bình mau." Bệ hạ vươn tay đỡ.

Tần Thư Nhụy nhẹ nhàng nắm lấy tay ngài, nhưng chẳng dám bám chặt, chỉ vịn hờ dùng sức tự lên. Cái kiểu vịn hờ khéo còn mệt hơn cả tự . Nàng hiệu xuống bên cạnh phụ hoàng.

Bệ hạ xoa đầu nàng, trông vẻ đỗi vui mừng: "Lâu trẫm gặp, công chúa cao lớn phổng phao hẳn lên, tính tình cũng trầm hơn nhiều . Trẫm vẫn nhớ hồi công chúa lên ba, lên bốn, hễ chơi bên ngoài về là đ.â.m sầm lòng mẫu hậu, coi như thấy trẫm lù lù ở đó."

Hoàng hậu bật : "Bệ hạ nhớ dai thật. Bệ hạ ngày ngày bận rộn quốc sự triều, hiếm thời gian ghé thăm Nhụy nhi. Lúc đó con bé còn nhỏ xíu, tính tình yếu đuối nhút nhát, sợ uy nghiêm của Bệ hạ nên mới dám cận. Giờ lớn khôn , phụ hoàng hết mực thương yêu nên trong lòng con bé kính trọng và dựa dẫm Bệ hạ lắm."

" thế ạ." Tần Thư Nhụy lanh lợi tiếp lời, tươi nghiêng đầu Bệ hạ. "Đã lâu phụ hoàng ghé thăm Nhụy nhi, Nhụy nhi nhớ phụ hoàng lắm."

"Ấy, thì trẫm đến thăm con đây ." Bệ hạ hà hà. "Trẫm cũng nhớ Nhụy Nhụy. Trẫm nhớ Hoàng hậu từng bảo Nhụy nhi hảo ngọt, nên khi đến đây đặc biệt sai chút bánh mứt mang đến Các công chúa . Lát nữa Nhụy nhi về nhớ ăn nhé."

"Vâng ạ, nhi thần tạ ân phụ hoàng."

Bệ hạ sang Hoàng hậu, đổi giọng: "Lần trẫm đến, ngoài việc thăm công chúa, còn một chuyện quan trọng bàn."

Nụ môi Hoàng hậu thoáng gượng gạo: "Thần xin rửa tai lắng ."

Bệ hạ ung dung cất giọng: "Chính nhi văn võ song , học hành võ nghệ đều xuất chúng, chỉ tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung là kém, lúc nào cũng thiếu một chút. Tháng , trẫm hứa với Thái t.ử rằng, nếu kỳ Xuân sưu, nó thể b.ắ.n vòng cung liên tiếp, mũi tên nào cũng cắm trúng hồng tâm, thì trẫm sẽ chấp nhận cho nó một yêu cầu."

Nét mặt Hoàng hậu lập tức giãn : "Chính nhi vốn cần cù chăm chỉ, phần thưởng của Bệ hạ, Chính nhi chắc chắn nắm phần thắng ."

Bệ hạ liền gật gù đắc ý: " . Tướng quân dạy b.ắ.n cung tâu rằng, Thái t.ử ngày nào cũng sức luyện tập, tay rớm m.á.u trầy xước cả mà cũng chẳng chịu nghỉ ngơi. Khổ luyện hơn nửa tháng trời, cuối cùng cũng thành tài. Hôm nay trẫm hỏi nó phần thưởng gì, nó xin trẫm cho hai yêu cầu."

Hoàng hậu trách khéo: "Chính nhi quả là chút... chừng mực."

"Ấy —— Thái t.ử từ đến nay vốn hiểu chuyện, bao giờ chủ động đòi hỏi trẫm thứ gì. Đây là đầu tiên nó mở miệng xin, trẫm thể từ chối? Tuy nhiên, trẫm cũng thể hứa bừa , nên bảo nó cứ thử xem ." Bệ hạ xua tay, nét mặt hề hiện lên vẻ tức giận.

Ngài sang Tần Thư Nhụy nãy giờ đang vểnh tai , mỉm : "Yêu cầu thứ nhất của nó là trẫm dẫn cả cùng Xuân sưu."

Mắt Tần Thư Nhụy sáng rỡ lên, vội vã xoay .

Bệ hạ vuốt ve mái tóc nàng, tiếp: "Yêu cầu thứ hai, nó bảo dẫn công chúa trường ngựa phi thử một vòng kỳ Xuân sưu. Nó cơ hội hiếm , để cưỡi ngựa rong ruổi cùng mấy , chứ đến đó mà chỉ xem thì chán ngắt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-17.html.]

Thấy Bệ hạ hề tức giận, công chúa đang vui vẻ, nét căng thẳng mặt Hoàng hậu cuối cùng cũng biến mất. Nàng tựa lưng gối ngọc, giả vờ thong thả : "Thái t.ử coi trọng tình , Bệ hạ ân đức bao la. Công chúa một vị trưởng, một phụ như thế, quả là phúc phận của con bé. Mà thần một phu quân như Bệ hạ, cũng là diễm phúc của thần ."

Tần Thư Nhụy ríu rít hầu chuyện với phụ hoàng thêm nửa canh giờ nữa. Thấy mí mắt con bé bắt đầu sụp xuống, Hoàng hậu liền lên tiếng: "Bệ hạ, giờ cũng còn sớm nữa, ngày mai ngài còn thiết triều sớm, xin Bệ hạ sớm nghỉ ngơi."

Bệ hạ gật đầu. Tâm trạng đang vui vẻ, ngài vỗ nhẹ lên vai Tần Thư Nhụy: "Công chúa chắc cũng buồn ngủ , mau về ngủ ."

Tần Thư Nhụy dậy hành lễ: "Tạ ơn phụ hoàng, nhi thần xin cáo lui."

Đêm đó, giường, Tần Thư Nhụy ngước Phán nhi đang buông rèm trướng cho , khẽ hỏi: "Phán nhi tỷ tỷ, đêm nay chúng ngủ chung ?"

Hồi nhỏ, công chúa lóc ỉ ôi đòi ngủ cùng Phán nhi, nhưng từ năm tám tuổi thì thế nữa. Bàn tay đang buông rèm của Phán nhi khựng .

Công chúa kéo tay áo nàng nài nỉ: "Chỉ một đêm nay thôi. Ngày mai cho tỷ nghỉ ngơi cả ngày, cần hầu hạ . Chỉ đêm nay thôi, tỷ ngủ cùng một lát nhé? Muội hứa sẽ nhiều , cũng trằn trọc phá giấc ngủ của tỷ ."

"Công chúa gì lạ thế." Phán nhi vội vàng xuống mép giường. "Nô tỳ cũng mong ngủ cùng công chúa lắm chứ, đó là phúc phận của nô tỳ mà. Công chúa chờ một lát, để nô tỳ tắt hết đèn trong cung ."

Phán nhi tinh ý nhận tâm trạng công chúa đang vui, liền chủ động bắt chuyện: "Bệ hạ đồng ý cho công chúa Xuân sưu , công chúa còn buồn ?"

Tần Thư Nhụy đáp. Nàng cũng chẳng mở lời với Phán nhi thế nào. Mỗi nàng than vãn chuyện buồn, Phán nhi bảo: "Chuyện đấy ăn nhằm gì, nô tỳ còn từng trải qua bao kiếp nạn bi đát hơn gấp trăm cơ."

Phán nhi luôn miệng kể lể về chuỗi ngày cơ cực lúc phụ nàng lâm trọng bệnh. Hai mẫu t.ử nàng chạy vạy vất vả để lo tiền t.h.u.ố.c thang cho phụ . Bệnh qua khỏi, phụ nàng nhắm mắt xuôi tay. Nàng và mẫu gồng gánh nuôi bầy em thơ dại, lo hậu sự cho phụ . Cuối cùng đường cùng, nàng đành bán cung để đổi lấy cỗ quan tài cho phụ yên nghỉ.

Cuộc sống của Phán nhi đắng cay, khổ ải hơn Tần Thư Nhụy gấp bội phần. Nàng thể hiểu, cũng hiểu tại công chúa rơi nước mắt vì một con chim én c.h.ế.t cóng. Nàng luôn miệng , trời rét căm căm thế , chim én c.h.ế.t là chuyện bình thường, ngay cả con còn c.h.ế.t cóng nhan nhản ngoài đường kìa, nàng chứng kiến nhiều quá .

Đời Phán nhi quá đỗi nhọc nhằn, bận rộn tối tăm mặt mũi. Nàng chẳng còn sức mà đồng cảm, cũng cố gắng thấu hiểu công chúa. Bởi càng thấu hiểu những u sầu của công chúa, nàng càng thấy cuộc đời bi đát và phận thật nực .

Lâu dần, Tần Thư Nhụy cũng chẳng than vãn về những đau khổ, buồn tủi của với Phán nhi nữa. Nàng Phán nhi đủ sức chứa đựng những điều đó. nàng vẫn luôn sẵn lòng lắng Phán nhi giãi bày. Nàng hiểu, giữa chốn thâm cung , Phán nhi chẳng ai để bầu bạn, ngoài nàng .

đêm nay, nàng mệt mỏi rã rời, chẳng còn chút sức lực nào để an ủi Phán nhi. Nàng chỉ đơn giản là một , chỉ Phán nhi ở bên cạnh ôm ngủ mà thôi.

"Không , buồn chuyện gì cả. Chỉ là buồn ngủ thôi, ngủ thôi tỷ." Tần Thư Nhụy khẽ .

"Vâng, nô tỳ cũng buồn ngủ ."

Tần Thư Nhụy nhắm mắt . Một lát , nàng giọng Phán nhi văng vẳng bên tai: "Đợi lúc công chúa Xuân sưu về, cung điện chắc đổi khác nhiều ."

"Hửm?" Tần Thư Nhụy mở mắt, đầu sang.

Phán nhi thầm thì: "Năm nay nô tỳ sắp xuất cung . Lẽ Dịch Nhạn tỷ tỷ năm ngoái đến tuổi xuất cung, nhưng nhà trượng phu từ hôn. Hoàng hậu nương nương thương tình nên giữ tỷ thêm một năm để lo liệu, kén cho tỷ tấm chồng t.ử tế. Tháng là Dịch Nhạn tỷ tỷ lên kiệu hoa . Nô tỳ hai tháng nữa cũng xuất cung. Nô tỳ định xin ân chỉ Hoàng hậu nương nương cho ở thu xếp đồ đạc, đồng thời tuyển nhanh nhẹn, lanh lợi theo hầu công chúa trong chuyến ."

"Vậy ..." Tần Thư Nhụy nắm lấy cánh tay Phán nhi. Nàng thể cảm nhận rõ sự hồ hởi, rộn rã qua từng âm điệu ngân vang của Phán nhi khi nhắc đến chuyện xuất cung.

Tần Thư Nhụy thủ thỉ: "Thế thì tháng sẽ gom hết bổng lộc tặng tỷ. Tỷ cứ qua hộp trang sức của , chọn lấy hai món ưng ý mang về. Một món biếu nương, món tặng . Có tiền phòng , sắm sửa chút hồi môn kiếm tấm chồng mà nương tựa. Nửa đời còn cứ sống vui vẻ an yên, khỏi hầu hạ ai nữa."

Phán nhi bật rạng rỡ, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Công chúa còn nhỏ tuổi mà mấy chuyện rành rọt ghê cơ."

Tần Thư Nhụy bĩu môi: "Nghe các tỷ tỷ bàn tán mãi, cũng thành ."

Phán nhi nghiêng sang nàng chăm chú: "Công chúa , nô tỳ vẫn luôn mong chúng sẽ ngày gặp ."

"Hửm?" Tần Thư Nhụy ngạc nhiên, "Muội cứ tưởng tỷ đời bao giờ bước chân cung nữa cơ."

Phán nhi ghé sát mặt Tần Thư Nhụy, hai mái đầu gần như chạm : "Nô tỳ suy tính cả . Với phận thấp hèn , dẫu gả thì cũng chẳng lấy nhà nào t.ử tế. Có nhà chồng , cả đời cung cúc phục vụ họ, sinh con đẻ cái, giặt giũ vá may, lụng vất vả cật lực. Nô tỳ xuất từ tỳ nữ tạp dịch mới leo lên vị trí , giờ xuất cung về chốn bùn lầy, nô tỳ cam lòng đặng."

Tần Thư Nhụy nghiêng đầu thẳng mắt Phán nhi: "Vậy... để xin mẫu hậu kén cho tỷ một tấm chồng nhé? Một nhà gia nhân hầu hạ đàng hoàng thì ?"

Phán nhi lắc đầu: "Họ sẽ chê bai xuất của nô tỳ thôi. Theo tính toán của nô tỳ, xuất cung, ôm theo tiền tích cóp , việc đầu tiên là đổi tên, gọi là Phán nhi nữa. Sau đó mua sách vở về dùi mài kinh sử, ứng thí kỳ thi Nữ quan. Nếu đậu, nô tỳ cung tương phùng công chúa. Nô tỳ vẫn nghĩ tên mới là gì, chừng nào nghĩ sẽ báo cho công chúa ."

Tần Thư Nhụy cũng xoay , vẻ mặt bỗng chốc trở nên nghiêm túc: " kỳ thi Nữ quan khó xơi lắm đó."

"Vâng." Phán nhi gật gù quả quyết. " là thế ạ. Nô tỳ triều chuộng nam khinh nữ, nữ nhân quan đếm đầu ngón tay. Đã quan thì học vấn uyên thâm xuất chúng, tài năng vượt xa cánh mày râu gấp trăm ngàn , mới đủ tư cách đàm đạo quốc sự với bọn nam nhân tầm thường . công chúa xem, nô tỳ ngày ngày Kính phi nương nương giảng sách, còn là con nhãi ranh dốt nát nghèo kiết xác ngày xưa nữa . Nô tỳ thử sức. Đậu thì một bước lên mây, trượt thì cùng lắm về giặt đồ vá áo cho mấy gã đàn ông, nhằm nhò gì. Tính cũng chẳng tệ hơn con đường cũ là bao."

"Quyết định ." Tần Thư Nhụy dõng dạc. "Tháng sẽ đưa hết tiền tiêu vặt cho tỷ. Tỷ gom góp , nhớ thi đỗ cung để tụi gặp nhé."

Phán nhi vòng tay chắp n.g.ự.c như bậc nam nhi, hào sảng vang: "Hahaha, đa tạ công chúa. Đợi ngày nô tỳ khoác áo Nữ quan, nhất định sẽ đền đáp công chúa ngàn vàng."

"Ngàn vàng cơ đấy! Thế thì quan to lắm." Công chúa trêu . "Vậy chúc tỷ quan lộ hanh thông, sớm thăng nhất phẩm."

Loading...