Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:35:04
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sang xuân, băng tuyết tan chảy. Tần Thư Nhụy ghét nhất là mặc y phục dày cộm, giờ đây rốt cuộc cũng trút bỏ hai lớp áo. Vậy mà tâm trạng nàng vẫn chẳng hề vui vẻ.
Tứ hoàng t.ử của Nguyệt chiêu dung tin công chúa buồn bực, liền nhờ mẫu phi mang sang cho nàng một chiếc diều giấy. Thế nhưng nàng cũng chẳng buồn chơi, tiện tay vứt lăn lóc sang một bên.
Mấy vị nương nương tụm thêu thùa, thì thầm đoán già đoán non xem cớ mà công chúa ủ rũ như .
Thẩm chiêu nghi lên tiếng: "Huệ mẫu phi của con bé dạo m.a.n.g t.h.a.i nên thăng Chiêu nghi. Có con bé sợ trong hậu cung thêm em bé thì chúng sẽ thương nó nữa ?"
"Công chúa nhà hẹp hòi như thế." Nguyệt chiêu dung khẽ lầm bầm một câu thôi tiếp nữa.
Kính phi tặc lưỡi: "Hay là nó giận tỷ vì gói sủi cảo mà gọi nó? Tỷ vốn dĩ hứa sẽ gọi con bé, nhưng lúc quên khuấy mất."
Ngọc phi gật gù: " thế, chứng cho tỷ , tỷ quên thật. Tỷ hì hục gói sủi cảo trong cung cả ngày, ban đầu chỉ định cho hai chị em ăn, ai dè cuối cùng thầu luôn bữa tối cho cả hậu cung. Đám cung nữ còn tưởng tỷ định gói nhiều thế thật, sợ nhân với vỏ đủ nên cứ cặm cụi cán bột, trộn nhân liên tục."
Công chúa thấy chẳng ai dỗ dành , ngược các mẫu phi còn rôm rả thì càng giận hơn. Nàng hừ một tiếng, hất luôn chiếc diều giấy trong tay xa.
"Ây da." Nguyệt chiêu dung mấp máy môi hiệu, "Chọc giận con bé kìa~"
Thẩm chiêu nghi nháy mắt, ý bảo ai đó dỗ con bé . Khổ nỗi chẳng ai nguyên nhân công chúa giận dỗi, nên cũng bắt đầu dỗ từ . Nàng đành sang Hoàng hậu nãy giờ vẫn im lặng.
Hoàng hậu lúc mới khẽ giọng : "Bệ hạ sắp săn mùa xuân, ngài mang theo tất cả các hoàng t.ử công chúa, chỉ trừ con bé. Bổn cung dỗ hai mà chẳng ăn thua. Ta hỏi con bé , nó bảo , đồ của phụ hoàng nó thèm. Bổn cung nhất thời hoảng sợ nên đ.á.n.h miệng nó một cái. Nó chiến tranh lạnh với bổn cung hai ngày nay ."
Tất cả đều nín lặng. Vậy thì đúng là khó dỗ thật.
"Kệ nó ." Giọng Hoàng hậu trở mức bình thường. "Ai chiều hư nó chứ? Đã dặn bao nhiêu là cẩn trọng lời việc mà nó chẳng chịu nhớ. Tấm gương của Thư Vân sờ sờ đó mà nó vẫn chịu để tâm, cứ tự chịu đòn thì mới thế nào là đau."
"Chỉ là cấm túc thôi mà, con sợ!" Tần Thư Nhụy buột miệng cãi . Nói xong, nàng vớ lấy con diều cắm đầu chạy biến ngoài.
"Con đấy?" Nguyệt chiêu dung vội vàng gọi với theo.
Giọng Tần Thư Nhụy lạnh lùng vọng : "Đi thả diều!"
Hoàng hậu tức đến mức thở . Thẩm chiêu nghi vội vàng vuốt n.g.ự.c cho nàng: "Nương nương bớt giận, bớt giận nào. Nghé con mới đẻ sợ hổ, đợi công chúa về, cứ để thần khuyên nhủ con bé."
Tần Thư Nhụy là thả diều, nhưng thực chất nàng chạy về Các công chúa để trốn.
Ngày mỗi thả diều đều Trương mẫu phi cùng, vả cung Xuân Hòa của Trương mẫu phi cũng gần Ngự hoa viên nhất. Thế nên mỗi chạy chơi, nàng chạy tót sang cung Xuân Hòa. giờ đây, nàng chỉ đành ngây ngốc cánh cổng cung cấm đóng chặt hồi lâu, đám thị vệ đổi gác, hoặc đợi đến tận khi mặt trời lặn mới chịu về.
Nàng dám kể với mẫu hậu lý do vì về muộn, sợ xong thêm đau lòng, nên chỉ đành mượn cớ mải thả diều nên quên thời gian.
Những lúc quá buồn tủi, nàng sẽ tìm một góc khuất nào đó để cho thỏa thuê. Khóc xong, nàng lau khô nước mắt thẳng về Các công chúa ngủ, tránh để mẫu hậu thấy đôi mắt sưng đỏ gặng hỏi.
Thực nàng hề khao khát Xuân sưu đến thế, nhưng trong lòng thấy buồn vô hạn. Nàng chẳng vì , cũng chẳng diễn tả thành lời.
Đột nhiên, nàng xách con diều chạy khỏi Các công chúa. Nàng bảo Phán nhi mang diều thả hãy tới tìm . Đợi Phán nhi khuất, nàng rúc cái góc quen thuộc, ôm mặt thút thít.
Nàng gục mặt chừng một khắc đồng hồ thì chợt thấy tiếng tiêu du dương vọng , thanh âm uyển chuyển bay bổng như đang vờn quanh tai.
Kỳ lạ thật, nàng nhớ các mẫu phi ai thổi tiêu.
Nàng ngẩng đầu lên, nhất thời nhận mặt. Ngẩn một lúc nàng mới sực tỉnh, là Huệ mẫu phi.
Đã lâu lắm hai gặp . Hồi Huệ chiêu nghi còn là Lâm tiệp dư, nàng chẳng bao giờ vắng mặt ở các buổi thỉnh an sáng. từ lúc thăng lên Chiêu dung, nàng hiếm khi tới. Nàng bảo dạo sức khỏe kém, cần tịnh dưỡng nhiều hơn. Hoàng hậu vốn thích so đo mấy chuyện vụn vặt nên cũng thuận nước đẩy thuyền, miễn cho Huệ chiêu nghi việc thỉnh an.
Một khúc nhạc kết thúc, công chúa vỗ tay tán thưởng: "Hay quá! Trước nay con Huệ mẫu phi thổi tiêu đấy."
Huệ chiêu nghi mỉm : "Ừm, năm ngoái Bệ hạ ban cho bổn cung một cây tiêu quý. Bổn cung vì Bệ hạ nên mới học, nhưng vẫn dịp thổi cho ngài ."
Tần Thư Nhụy tựa lưng gốc cây, chớp đôi mắt sưng mọng hỏi: "Phụ hoàng đối xử với lắm ạ?"
Huệ chiêu nghi gật đầu: "Rất ."
Tần Thư Nhụy mím môi. Nàng nhớ , phụ hoàng ngày cũng từng đối xử với Trương mẫu phi .
Huệ chiêu nghi hỏi: "Sao con ?"
Tần Thư Nhụy do dự một lát lắc đầu. Mẫu hậu từng dạy, chuyện gì nên thì nhất đừng , kẻo liên lụy đến khác.
Huệ chiêu nghi chẳng dỗ trẻ con, nhưng nàng tập tành dần, bởi sinh linh bé nhỏ của nàng cũng đang trong bụng . Nàng suy nghĩ một chút, giọng phần cứng nhắc: "Đừng nữa. Bổn cung sẽ thưa với Bệ hạ, cho con theo bổn cung Xuân sưu. Được ngoài chơi, con vui lên chứ."
Tần Thư Nhụy nhún vai, thẳng dậy: "Thật sự ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-16.html.]
Huệ chiêu nghi đáp chắc nịch: "Được, bổn cung gì Bệ hạ cũng sẽ đồng ý."
Tần Thư Nhụy chớp mắt: "Vậy... thể dẫn theo cả mẫu hậu ạ?"
Huệ chiêu nghi nhíu mày: "Bổn cung thích Hoàng hậu. Hoặc là con với , hoặc là con ở trong cung với mẫu hậu con. Tự con chọn ."
Tần Thư Nhụy c.ắ.n môi. Nàng thích những ai thích Hoàng hậu. Nàng thẳng thắn từ chối: "Đa tạ ý của Huệ mẫu phi, nhưng thôi ạ, con sẽ ở cung bầu bạn với mẫu hậu."
"Hờ..." Huệ chiêu nghi dậy. "Tùy con . Phải , lúc nãy qua đây thấy cung nữ đang tìm con đấy."
"Là Phán nhi!" Tần Thư Nhụy vội vàng lên, chạy về phía điểm hẹn lúc nãy.
Nàng cố tỏ vui vẻ chơi đùa với Phán nhi một lát về cung Phượng Minh theo đường cũ. Thẩm chiêu nghi đợi sẵn ở cửa. Thấy nàng về, Thẩm chiêu nghi vội nắm lấy tay nàng, nhỏ nhẹ : "Hôm nay mùng một, Bệ hạ đến thăm Hoàng hậu nương nương. Tâm trạng Nhụy Nhụy đang , đừng đó gì. Con sang chỗ Thẩm mẫu phi chơi một lát ?"
Tần Thư Nhụy mỉm gật đầu. Trong lòng nàng lúc cứ buồn bực khó tả, bảo vui cũng mà buồn cũng chẳng xong. Nàng chút hối hận vì từ chối Huệ chiêu nghi, nhưng nghĩ , nếu nhận lời thì lẽ nàng sẽ còn hối hận hơn. Bởi một ngày mẫu hậu bên cạnh, nàng sẽ chẳng sống nổi.
Nàng Huệ mẫu phi và các mẫu phi khác hòa thuận, thế nên nàng giấu nhẹm những tâm sự trong lòng. Lúc Thẩm chiêu nghi kéo tay nàng , nàng vẫn cố nở một nụ .
Sắp bước sang tuổi mười một , nàng học cách cư xử như một lớn thôi.
"Mẫu phi , con Ngự hoa viên thả diều." Thẩm chiêu nghi vạch trần.
"Con mà." Tần Thư Nhụy lập tức phản bác. "Mẫu phi tin cứ hỏi Phán nhi."
Thẩm chiêu nghi nghiêng đầu, dịu dàng nàng: "Lúc Ngự hoa viên tìm, chỉ thấy mỗi Phán nhi đang sốt sắng chạy tìm con. Ta con lạc , chắc chắn trốn một góc nào đó . Thế nên bảo Phán nhi cứ đợi xem con tự ló mặt . Quả nhiên, một lát con tự xuất hiện."
Thẩm chiêu nghi kéo dài ống tay áo, trùm lên che kín đôi bàn tay đang đan của hai . Nàng hỏi: "Ngày mỗi Nhụy Nhụy giận dỗi cũng tìm chỗ trốn, nhưng hiếm khi con tự mặt lắm. Toàn là các mẫu phi tá hỏa tìm dỗ dành. Mấy ngày nay tuy con cũng đang giận dỗi, nhưng ít khi chạy lâu. Vì ?"
Giọng điệu của Thẩm mẫu phi đỗi ôn hòa, khóe mắt ánh lên ý , nhưng Tần Thư Nhụy vẫn sự xót xa ẩn sâu trong đó. Nhìn Thẩm mẫu phi một hồi, nàng tự nhiên bật . Nàng chớp mắt liên tục, cố nuốt những giọt nước mắt ngược trong: "Con các mẫu phi lo lắng."
Thẩm chiêu nghi xoay , dùng tay vuốt nhẹ lên sống mũi công chúa: "Nhụy Nhụy của chúng lớn thật , dáng thiếu nữ lắm ."
Tần Thư Nhụy òa , nhưng nàng vẫn c.ắ.n răng nhịn. Đến lúc cúi đầu xuống, một giọt nước mắt chực trào khỏi khóe mi, tựa như viên ngọc trai, tựa như giọt mưa sa từ bầu trời, rơi thẳng tắp xuống đất, vương chút dấu vết nào gò má.
Nàng dám sụt sịt, sợ Thẩm mẫu phi phát hiện đang .
Dạo nàng rơi nước mắt, chẳng hiểu vì . Những giọt nước mắt giống như những hồ nước tìm thấy nguồn, vô cớ, vô lý, vội vã tuôn trào vội vã tan .
Nàng cố gắng kiềm chế hết sức, nhưng Thẩm chiêu nghi vẫn nhận . Nàng xổm xuống, ôm chặt Tần Thư Nhụy lòng, bế thốc con bé lên, hai chân cách khỏi mặt đất. Từ năm nàng lên tám, các mẫu phi hiếm khi bế nàng thế .
"Thẩm mẫu phi." Nàng vội vàng vỗ nhẹ lên vai Thẩm chiêu nghi. "Con nặng lắm, kẻo mẫu phi mệt đấy."
Thẩm chiêu nghi lắc đầu: "Không nặng chút nào, con nhẹ thế ? Thẩm mẫu phi sắp mất thôi, cảm giác con chẳng khác gì hồi bé, con gầy ? Cục cưng của , con ăn nhiều thêm một chút nhé."
Vừa , khóe mắt nàng ửng đỏ thật.
Nằm gọn trong vòng tay Thẩm chiêu nghi, Tần Thư Nhụy cảm nhận ấm bủa vây. Nàng vươn đôi bàn tay nhỏ bé, dùng hai ngón cái xoa nhẹ lên khóe mắt đang phiếm hồng của Thẩm mẫu phi.
Thẩm chiêu nghi thì thầm: "Qua một năm, cục cưng của đúng là nên trưởng thành , nhưng cũng cần lớn nhanh đến thế. Lần nào thấy Nhụy Nhụy khôn lớn, các mẫu phi cũng vui lắm. một khi con lớn quá nhanh, mẫu phi thấy đau lòng. Cứ cảm giác... con lớn là con sắp sửa rời xa chúng ."
Tần Thư Nhụy chẳng đáp lời . Bản nàng cũng liệu rời xa nơi . Nàng vùi mặt hõm cổ Thẩm chiêu nghi, một chữ cũng thốt nên lời.
Thẩm chiêu nghi vẫn tự giãi bày: "Lần Nhụy Nhụy mà thấy buồn thì cứ trốn để các mẫu phi tìm nhé. vì Nhụy Nhụy lớn thêm một tuổi, nên để các mẫu phi đỡ vất vả tìm kiếm, phiền Nhụy Nhụy để cho bọn chút manh mối. Chẳng hạn như ném cây trâm con cài ở gần chỗ con trốn, hoặc để một tờ giấy nhắn, ? Con cứ thỏa sức mà , chờ bọn tới dỗ, chịu ?"
Tần Thư Nhụy rầu rĩ ừm một tiếng.
Thẩm chiêu nghi cọ cọ má lên đỉnh đầu nàng, hỏi khẽ: "Nhụy Nhụy thật cho Thẩm mẫu phi xem, con Xuân sưu với phụ hoàng lắm đúng ?"
Tần Thư Nhụy im lặng lâu, cuối cùng mới lí nhí thừa nhận: "Cũng một chút ạ. Thẩm mẫu phi cần bận tâm đến con , con cũng mà. Ngày thường phụ hoàng ở cùng Huệ mẫu phi, hiếm hoi lắm mới đến thăm , đừng vì chuyện mà lời phụ hoàng phật ý."
"Không , chuyện gì mà phật ý chứ." Thẩm chiêu nghi bế lâu chút mỏi, thở bắt đầu đứt quãng. "Phụ hoàng con lợi hại như thế, ba cái chuyện cỏn con với ngài nhằm nhò gì. Các mẫu phi chỉ cần khuyên vài câu, khi ngài đồng ý ngay. Không Nhụy Nhụy, để thử xem nhé."
Tần Thư Nhụy nài nỉ: "Cho con xuống ạ."
"Ừ, mẫu phi cũng thấy mỏi ." Thẩm chiêu nghi đặt Tần Thư Nhụy xuống, ngoái đầu quãng đường . "Chà, một quãng xa gớm nhỉ. Xem mẫu phi cũng yếu ớt như Nhụy Nhụy nghĩ đúng ?"
Tần Thư Nhụy vẫn hiểu thâm ý trong câu .
Thẩm chiêu nghi thụp xuống, vén những sợi tóc lòa xòa trán công chúa: "Các mẫu phi vẫn còn thể bế Nhụy Nhụy thêm một đoạn đường dài, dài nữa cơ."