Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:35:01
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa đông năm lên mười tuổi dài lê thê. Tần Thư Nhụy cảm giác như cố gắng cầm cự lay lắt mãi mới đợi đến lúc qua năm mới. Tối nay yến tiệc trong cung nên từ sáng tinh mơ, Công chúa lục đục bò dậy tự sửa soạn chải chuốt.

"Mẫu hậu ơi, con thấy con trang điểm kiểu gì cũng chẳng ."

Hoàng hậu đang bận bàn bạc công việc chuẩn cho tiệc tối với cung nữ, vốn dĩ tâm trí mà dỗ dành Công chúa. Thế nhưng khi thấy câu , nàng vẫn ngoái đầu vỗ về đứa trẻ.

Nàng bảo: "Quay mặt đây cho mẫu hậu xem nào."

Tần Thư Nhụy tự thấy nửa mặt bên của trông thuận mắt hơn nên chỉ chịu qua một nửa. Hoàng hậu dỗ ngọt: "Xinh ngời ngời thế mà dám bẩu ! Còn đến mức nào nữa! Công chúa nhỏ của chúng là xinh xắn nhất."

Vừa dứt lời, nàng vội đưa tay đón lấy cuốn sổ sách từ tay cung nữ chưởng sự, tiếp: "Mẫu hậu vẫn còn nhiều việc lo liệu quá. Con qua tìm Trần mẫu phi chơi ?"

Lời còn dứt, Công chúa vùng vằng phắt dậy chạy biến ngoài. Thấy bộ dạng sắp sửa nhè của cô bé, Phán Nhi vội vàng đuổi theo .

Từ sáng hôm , Công chúa liên tục trăn trở tìm cách che vết bớt ở một bên mũi, nhưng dẫu che đậy thế nào cũng xong. Dù trát bao nhiêu phấn son nữa cũng chỉ vết bớt mờ đôi chút chứ chẳng thể nào biến mất .

Khi Phán Nhi đuổi về tới các Công chúa, cô bé đang úp mặt xuống giường nức nở rấm rứt. Phán Nhi bước tới định an ủi thì Công chúa đột ngột buông màn trướng xuống, cách ly nàng ở bên ngoài.

Cách một lớp vải mỏng, Phán Nhi dỗ dành: "Công chúa chỗ nào cơ chứ! Công chúa quốc sắc thiên hương, tựa... tựa như thần tiên giáng trần, chỉ chút xíu tì vết thôi thể bảo là ."

"Là đấy!" Công chúa bật dậy hét lên đầy ấm ức.

Phán Nhi khăng khăng: "Đẹp mà, ai bảo Công chúa ."

"Có bảo thế!" Công chúa cãi : “Chính là thế đấy!"

Phán Nhi sực nhớ vài tháng , khi nàng dạo cùng Công chúa tới một góc khuất nào đó thì tình cờ mấy cung nữ mười ba mười bốn tuổi đang xì xào to nhỏ: “Bích Hoàn tỷ tỷ, tỷ phân ?"

"Ma ma chưởng sự bảo cẩn thận tỉ mỉ nên phân hầu hạ Công chúa, nhưng chắc chắn là từ việc nặng nhọc ."

"Thế còn gì bằng! Nhỡ Công chúa coi trọng tỷ thì tỷ sẽ đại cung nữ đấy! Nghe Hoàng hậu nương nương và Công chúa đều là hiền lành, hiếm khi đ.á.n.h mắng hạ nhân. Chẳng bù cho phân ngự hoa viên quét dọn, chẳng tới đời thuở nào mới ngóc đầu lên nổi."

"Tỷ từng gặp Công chúa ?"

"Chưa, nhưng đồn mặt một cái bớt to lắm."

"Hả? Thế thì chắc xí lắm nhỉ."

"Xấu thì liên quan gì đến chúng cơ chứ."

Lúc đó Tần Thư Nhụy tuy hó hé nửa lời nhưng về khi Nội vụ phủ đưa cung nhân tới, cô bé cố tình gạt Bích Hoàn để chọn vài khác. Dẫu mẫu hậu từng căn dặn hà khắc với hạ nhân, nhưng chuyện thực sự khiến cô bé nghẹn uất trong lòng, tài nào coi như từng thấy .

Phán Nhi lúc chỉ nghĩ đó là những lời xằng bậy của hai kẻ nô tỳ, thấy Công chúa để tâm nên nàng cũng chẳng nhắc mất hứng. Công chúa ở chỗ nào chứ? Nàng thực tâm thấy Công chúa , chỉ là chút tì vết thôi. Viên ngọc bích họ Hòa danh giá chẳng cũng tì vết đó , mà vẫn xem là báu vật truyền đời đấy thôi.

Nàng ríu rít dỗ ngọt một tràng dài, cuối cùng Công chúa cũng chịu lau nước mắt, vén màn bước từ trong bóng tối. Phán Nhi vẫn thấu cô bé đang buồn bã.

Đến bữa tiệc tối, Trần mỹ nhân vẫy tay gọi Công chúa qua cạnh . Tần Thư Nhụy từ chối, cô bé bảo Trần mẫu phi xinh quá, cạnh sẽ chỉ càng trông xí hơn.

Quý phi xong chút phật ý, liền nghiêm giọng mắng: "Con bé bậy bạ gì đấy! Thế con quanh xem mẫu phi nào của con thì qua cạnh đó ."

Kính phi thấy Công chúa sắp đến nơi vội kéo tay Quý phi can ngăn: "Thôi nào, trẻ con thì gì. Chắc mấy lời linh tinh ở nên sinh nghĩ quẩn đấy mà." Nàng xổm xuống ngang tầm Công chúa thủ thỉ: "Thư Nhụy thế. Trần mẫu phi dạo ốm lâu lắm gặp con. Con mà bảo cạnh thì cô buồn lắm đó."

Công chúa mếu máo: "Con ý đó..." Cô bé tiến tới nắm lấy tay Trần mỹ nhân: “Trần mẫu phi đừng giận nhé, Thư Nhụy với ."

Trần mỹ nhân mỉm : "Không , Trần mẫu phi hiểu lầm . Thư Nhụy khen Trần mẫu phi , Trần mẫu phi vui còn chẳng kịp nữa là! Thư Nhụy thích cạnh ai thì cứ tự chọn . Dù chúng cũng sống chung trong cung, thiếu gì cơ hội gặp gỡ chứ nhất thiết là ngay lúc ."

Công chúa bặm môi. Câu nãy thực sự quá hớ hênh, giờ cô bé chọn cạnh ai cũng thấy kỳ cục. Cô bé ứa nước mắt.

Kính phi nỡ để một đứa trẻ mười tuổi chịu đựng tình thế khó xử bèn nắm tay Công chúa bảo: "Hay Công chúa với nhé? Chỗ của Kính mẫu phi ở tận góc khuất, ánh nến chiếu nên chẳng ai chú ý tới chúng ."

"Dạ." Công chúa cúi gằm mặt sụt sịt mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-13.html.]

Quý phi nhận lời nặng lời, định tiến tới dỗ dành nhưng bệ hạ giá lâm. Mọi đành xoay hành lễ ai nấy trở về chỗ , ai nhắc chuyện nữa.

Những mở yến tiệc đây, Công chúa đều lén lút trốn ngoài chơi. Chốc lát Thái t.ử cũng lẻn theo. Hai nhân lúc ai giám sát để thoải mái tán gẫu dăm ba câu. hôm nay thì khác, quá nửa canh giờ trôi qua mà Lữ Triết Chính vẫn chẳng thấy Tần Thư Nhụy dậy. Cô bé cứ rịt ở trong góc cúi gằm mặt xuống. Kính phi gắp cho món gì thì ăn món nấy, chẳng hé răng nửa lời. Lữ Triết Chính mang theo quà mà hôm nay cơ hội tặng cho .

Mãi mới thấy Tần Thư Nhụy dậy, nhưng Kính phi nương nương cũng lên theo sát. Hết cách, đành dập tắt ý định tiếp cận sai thái giám cận mang quà qua tặng cho Công chúa.

Kính phi dắt Công chúa thiên điện, cho lui hết cung nhân xung quanh ân cần hỏi han: "Thư Nhụy gì thế? Có cảm thấy đủ xinh ?"

Tần Thư Nhụy lắc đầu.

Kính phi hỏi: "Vậy là do nãy lỡ miệng ăn thiếu suy nghĩ nên sợ Trần mẫu phi giận ?"

Tần Thư Nhụy hổ buồn thừa nhận, cứ thu lu một chỗ chẳng nhúc nhích. Kính phi thấu tâm can cô bé liền nắm lấy tay con, giọng mềm mỏng nhẹ nhàng: "Thư Nhụy , con vẫn còn nhỏ. Những tâm tư của con, bề như chúng đều hiểu và thông cảm cả. Bọn sẽ so đo với con . Bọn chỉ lo con cứ bận tâm mải miết vì ba cái chuyện cỏn con sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe thôi."

Nàng xích gần hơn, kề sát đầu Tần Thư Nhụy tỉ tê: "Thư Nhụy , các mẫu phi bao giờ thấy con xinh , con đừng nghĩ ngợi lung tung. Hơn nữa bọn còn cực kỳ ghen tị với con đấy."

Tần Thư Nhụy thừa đây chỉ là lời an ủi của Kính mẫu phi. Cô bé dẫu xí thì cũng chẳng thể nào rạng rỡ bằng các mẫu phi . Các mẫu phi ghen tị với cô bé cái gì chứ? Ghen tị vì cô một cái bớt to tướng mặt chắc?

Thực Kính phi hề lừa cô bé. Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y Công chúa thủ thỉ: "Thư Nhụy, con là nữ t.ử duy nhất trong chốn hậu cung cần sống một cách mỹ. Con quyền thích sách, quyền thích đ.á.n.h cờ. Trên mặt con tì vết, gương mặt con hảo tì vết, nhưng những điều đó chẳng cả. Chẳng cả con ạ! Bởi vì con cần lấy nhan sắc hầu hạ khác, con cần dùng khuôn mặt để lấy lòng bệ hạ."

Tần Thư Nhụy ngoảnh mặt , tròn xoe mắt thảng thốt. Cô bé Kính mẫu phi xưa nay luôn là chừng mực nhất, bao giờ dám thốt lời nghịch lân ngỗ ngược với bệ hạ. Vậy mà hôm nay vì vỗ về cảm xúc của cô bé, Kính mẫu phi phá lệ một chuyện từng tiền lệ.

Mặc kệ ánh mắt ngỡ ngàng của Công chúa, Kính phi vẫn tiếp lời: "Thư Nhụy , con rằng để tiến cung, bọn trải qua ba vòng tuyển chọn gắt gao. Từ đầu đến chân đều săm soi kỹ lưỡng, chỉ mỗi khuôn mặt mà ngay cả cơ thể, bàn chân cũng phép lấy nửa điểm tì vết. Muốn diện kiến bệ hạ, bước chân hậu cung hưởng vinh hoa phú quý thì điều đầu tiên vứt bỏ chính là lòng tự tôn. Bọn c.ắ.n răng chịu đựng nỗi nhục nhã ê chề khi giữa chốn đông , để mặc soi mói lựa chọn như một món hàng.

Vị phi tần nào cũng mạnh miệng bảo dùng nhan sắc để tranh sủng, nhưng nếu một dung mạo kiều diễm thì cơ hội bước đến bên cạnh bệ hạ cơ chứ? Thậm chí đến cả việc tuyển cung nữ cũng chẳng ai màng đến những kẻ mắt. Các mẫu phi của con đấy, nhưng thà rằng bọn xí một chút, để chịu cảnh chia lìa phụ mẫu , chôn vùi thanh xuân ở chốn thâm cung tối tăm mịt mù ."

Nàng thẳng mắt Tần Thư Nhụy, đưa tay khẽ vuốt ve vết bớt mặt cô bé: "Thế nhưng Thư Nhụy , con khác với bọn . Con là duy nhất trong bọn quyền tự do lựa chọn điều thích và thích. Dẫu cho cách đến bến bờ tự do còn xa vời vợi, nhưng ít con vẫn nhiều lựa chọn hơn các mẫu phi gấp trăm vạn . Thư Nhụy , vết bớt chính là món quà mà ông trời ban tặng cho con. Nó giúp con khác biệt với bọn , giúp con giam cầm trong chính dung mạo của cả đời thoát ."

Cảm giác sống mũi cay xè, nước mắt chực trào nơi khóe mi, Kính phi vội vàng lấy khăn tay chấm nhẹ kẻo nhòe lớp trang điểm. Tướng mạo với tấm chân tình, thế nhưng bệ hạ đối với bọn họ xưa nay luôn là kẻ trọng sắc khinh tài.

Chỉ cần Phù quốc phản, Công chúa lẽ sẽ sống một đời bình yên trong hoàng cung. Nàng chỉ sợ một ngày bệ hạ nổi cơn từ bi ban hôn cho Công chúa chọn một tấm chồng như ý, để từ đó cô bé cầm tù trong phủ Công chúa. Phải giam cả đời bên một gã nam nhân xa lạ, chi bằng cứ ở chốn thâm cung sống những ngày tháng thanh tịnh cùng các mẫu phi còn hơn.

Mọi toan tính, mưu đồ rốt cuộc cũng chẳng bằng một câu của bệ hạ. Không cần bận tâm đến dung mạo của , rốt cuộc là tự do hơn càng thêm phần trói buộc? Kính phi cũng chẳng thể diễn tả cho rành rọt. Nàng tự thấy bản thật giả tạo. Ngay cả chính nàng còn thông suốt triết lý , đem nó để thuyết phục Công chúa. Nàng chực trào nước mắt, chẳng rõ là thương cho phận cho Công chúa.

"Kính mẫu phi." Lần Tần Thư Nhụy chủ động nắm lấy tay nàng: “Kính mẫu phi đừng buồn nữa. Con các mẫu phi chỉ vẻ ngoài xinh , là phụ hoàng coi nhẹ nữ t.ử chúng . thế thì chứ? Bổn phận trọng khinh ở ngoại cảnh, là do tự bản . Các mẫu phi ưu tú nhường nào thèm để cho phụ hoàng chứ, ..."

Kính phi hốt hoảng bịt miệng Công chúa : "Những lời chúng tự với là đủ , đừng thêm câu nào nữa. Những lời mẫu phi cũng chỉ dành riêng cho con thôi. Thư Nhụy giữ bí mật, tuyệt đối kể với bất kỳ ai nhé."

"Vâng ạ." Tần Thư Nhụy gật đầu ngoan ngoãn: “Đây là bí mật giữa con và Kính mẫu phi, con sẽ kể cho ai . Phán Nhi cũng kể, mẫu hậu cũng kể."

Kính phi gật đầu mỉm dắt tay cô bé bước ngoài.

Trên đường về, một tên thái giám tiến gần cản đường hai : "Nô tài thỉnh an Kính phi nương nương, thỉnh an Công chúa."

"Đứng lên ." Kính phi lấy dáng vẻ uy nghi đoan trang thường ngày: “Có chuyện gì thế?"

Tên thái giám dâng lên một chiếc hộp nhỏ thưa: "Đây là quà Thái t.ử điện hạ gửi tặng Công chúa. Ngài còn lời nhắn nhủ với Công chúa nữa ạ."

"Lời gì ?" Tần Thư Nhụy đưa tay nhận lấy hộp quà, tò mò hỏi.

Thái giám cung kính đáp: "Điện hạ bảo dạo lập thu , Công chúa vẻ vui. 'Đời nhiều nỗi sầu lo, thanh xuân tươi hãy vui trọn ngày'. Cầu chúc Công chúa sang năm mới vạn sự cát tường, trăm bề như ý."

Tần Thư Nhụy bặm môi. Cô cúi đầu mở nắp hộp. Một tràng những hạt ngọc vàng tròn vo lóc cóc đổ nhào , may mà thành hộp chắn , nếu e là rớt tung tóe đất mất . Cô bé tinh ý phát hiện bên trong những hạt ngọc dường như giấu thứ gì đó, bèn đưa hộp cho Kính mẫu phi cầm hộ tự tay bóc lấy một hạt. Hạt ngọc rỗng ruột, bên trong nhét một cuộn giấy nhỏ xíu. Công chúa tháo khuyên tai , cẩn thận dùng kim châm lẩy cuộn giấy ngoài chật vật dùng bốn ngón tay khẽ khàng mở nó .

Trên mảnh giấy bé tí tẹo thế thể chữ, cô bé vô thức thành tiếng: "Trời hửng ấm, ngày dài, xuân sắc tươi."

Thái giám cạnh vội vã giải thích: "Thái t.ử điện hạ Công chúa thích nhất là mùa xuân, nên ngài cất công chép một trăm câu thơ về cảnh xuân dành tặng Công chúa. Mỗi ngày Công chúa học thuộc một câu, đợi đến khi học hết một trăm câu thì mùa xuân cũng tới. Đến lúc đó ngọc trong hộp cũng lấy hết , Công chúa thể xâu thành một chuỗi vòng cổ đeo chơi ạ."

Kính phi bật : "Vị ca ca chu đáo thật đấy, lúc nào cũng quên đốc thúc học hành."

Dạo gần đây Tần Thư Nhụy cực kỳ lười biếng học hành, nhưng lời đôn đốc chẳng những cô bé phật ý mà ngược còn khiến cô bé mừng rỡ mặt. Cô bé nghiêng đầu dặn dò: "Ngươi về bẩm với Thái t.ử ca ca là thích món quà , nhưng tài nào học thuộc hết một trăm câu thơ nhé! Thực cũng chuẩn quà năm mới cho , chỉ là hôm nay vội quá nên quên khuấy mất. Đợi tới Thái t.ử ca ca tiến cung thỉnh an, sẽ đích trao cho ."

 

Loading...