Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:35:00
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng hậu hiếm khi để lộ vẻ tức giận, nhưng ngay lúc đây, gương mặt hiền hòa của nàng rốt cuộc cũng duy trì nổi nữa.

Đám phi tần trong hậu cung tuy mỗi một tính một nết nhưng những kẻ dám vô lễ với nàng như thực sự đếm đầu ngón tay. Ngay cả Quý phi, khi thiết với nàng cũng luôn vô cùng tôn kính, sớm tối thỉnh an bao giờ trễ nải, lúc gặp mặt cáo lui đều hành lễ cung kính đàng hoàng. Về gắn bó lâu ngày dần dà như một nhà mới lược bớt mớ lễ nghi rườm rà . Thói trẻ con ấu trĩ của Quý phi vốn dĩ dám bộc lộ mặt bệ hạ nên cứ thế trút hết lên Hoàng hậu.

Dẫu đang giận nhưng thâm tâm Hoàng hậu nhịn mà tự trách . Nàng tự trách bản thực lòng coi Lâm Tiệp dư là một nhà. Lâm Tiệp dư vốn bơ vơ côi cút, bản tính kiêu ngạo chẳng màng giao du, giờ phút đây chính là lúc nàng đang chịu tổn thương nhất. Với phận Hoàng hậu, là chỗ dựa cho phi tần hậu cung, nàng thể trách móc nàng buông lời mạo phạm lúc cơ chứ.

Nuốt trôi nỗi bất mãn trong lòng, Hoàng hậu xốc tinh thần, ngẩng lên nàng nhẹ nhàng : "Tỷ tỷ bây giờ cũng chẳng lọt tai. Tỷ tỷ ăn vụng về cũng diễn đạt cho rõ. Tỷ chỉ , tỷ tỷ là Hoàng hậu, Hoàng hậu thì trách nhiệm của Hoàng hậu, thể để mặc gây họa lớn mới..."

"Hừ..." Lâm Tiệp dư hừ lạnh, khinh khỉnh ngắt lời mặt thèm nàng: "Nương nương thể để mặc thần gây họa lớn, thế thần gì? Thần chỉ trả những gì bọn chúng từng ném thần đây mà thôi. Vậy thần xin mạn phép hỏi Hoàng hậu nương nương, năm xưa khi thần chịu khổ sở, đang ở ? Tại lúc đó 'chiếu cố đại cục' mà đuổi bọn họ ? Bây giờ... bây giờ bảo tròn trách nhiệm của Hoàng hậu, chiếu cố đại cục..."

Hoàng hậu cứng họng thể biện bạch, chỉ mân mê chuỗi hạt cổ tay khẽ đáp: "Là tỷ tỷ với , là tỷ tỷ mắc nợ ."

Sắc mặt Lâm Tiệp dư đờ đẫn, bao nhiêu lời cay nghiệt chực trào nơi cửa miệng bỗng chốc nghẹn thốt lời. Trước khi mở miệng nàng chuẩn sẵn tâm lý gánh chịu hậu quả, bất kể là cấm túc, phạt quỳ bất kỳ hình phạt nào khác, nàng đều ngoan ngoãn chấp nhận tất. Thế nhưng Hoàng hậu thẳng thắn thừa nhận lầm và lên tiếng xin như khiến nàng cảm giác như đ.ấ.m một cú hết sức bịch bông. Nàng tức đến mức ngứa ngáy run rẩy, chỉ hận thể đập nát hết thảy thứ mắt.

Hoàng hậu thêm điều gì đó để an ủi Lâm Tiệp dư nhưng cổ họng đắng ngắt chẳng thốt nên lời. Nàng thở dài, ở trong cung chừng năm mà bản vẫn chẳng khôn ngoan lên chút nào. Nàng luôn tự thấy kém cỏi, tư chất Hoàng hậu. Thế nhưng trúng tuyển thì cũng trúng tuyển , thì học, cũng .

Hồi còn trẻ nàng thường xuyên trùm chăn lóc ỉ ôi. Chỉ một quyết định sai lầm thôi cũng đủ khiến nàng tự dằn vặt mất mấy ngày trời thoát nổi. Nàng sợ những chuyện sẽ chép sử sách, sợ đời khi bình phẩm sẽ mỉa mai nàng là một vị Hoàng hậu , chê bôi nàng thiếu phong thái mẫu nghi thiên hạ, mang rặt thói tiểu nhân thiển cận.

Nàng sinh là để thiên kim tiểu thư khuê các, sinh là để mang tấm lòng bao dung thiên hạ. Chút tâm tư ích kỷ nửa đời của nàng chẳng qua chỉ là mong bệ hạ yêu thương thêm một chút, nhưng khao khát một toại nguyện. Nửa đời , khao khát duy nhất của nàng chỉ là mong Công chúa thể bình an vô sự lớn lên khỏe mạnh.

Nàng dậy, chẳng chẳng rằng bước ngoài.

Tuổi tác cao, đầu gối của nàng đau nhức, nhất là mùa đông gió rét thấu xương càng thêm khó khăn lập cập. Bệ hạ lớn hơn nàng tới năm tuổi nhưng trông còn cường tráng khỏe mạnh hơn nàng nhiều.

Lâm Tiệp dư theo dáng vẻ bước khập khiễng của nàng liếc sang đám cung nữ hầu bên cạnh, bực dọc quát: "Đám nô tỳ các ngươi ăn hại hết ? Nương nương ngoài cũng cử thêm vài theo hầu hạ. Mau tìm hai tên thái giám hộ tống nương nương hồi cung !"

"Vâng ạ." Cung nữ rối rít .

Khi Hoàng hậu về đến nơi, Công chúa và Quý phi đang mải mê đ.á.n.h cờ. Hoàng hậu trêu chọc: "Công chúa nhỏ của chúng lâu lắm động đến sách vở nhỉ. Lần tới Thái t.ử ca ca con đến mà phát hiện con quên sạch sành sanh mấy chữ dạy, kiểu gì cũng đ.á.n.h đòn cho xem."

"Thái t.ử ca ca đ.á.n.h con ." Công chúa vô thức đáp lời.

"Ái chà, thế đứa nào đỏ cả mắt chạy về là ai đ.á.n.h thế?" Hoàng hậu xuống cạnh con, khẽ đẩy vai cô bé: “Sao giờ chối bay chối biến thế ."

"Sao trí nhớ mẫu hậu kém thế." Tần Thư Nhụy hờn dỗi liếc nàng: “Là Kính mẫu phi đ.á.n.h mà."

"Ta vẫn nhớ rõ lắm nhé." Quý phi hạ một quân cờ trắng: “Công chúa lóc sụt sùi nguyên một buổi, còn thề non hẹn biển là thèm để ý tới Kính phi nữa. Ai dè hôm Kính phi mới mang chút điểm tâm tự sang dỗ ngọt, Công chúa hết giận ngay ."

"À..." Hoàng hậu sực nhớ . Nàng vẫn còn nhớ như in buổi tối hôm đó Ngọc phi đích chạy sang giải thích. Rằng thì là Kính phi đang tức nổ phổi vì cất công giảng bài ròng rã bốn ngày trời, ai dè đến chiều hôm mới phát hiện Công chúa chẳng lọt tai chữ nào. Cô bé lấy giấy bút vẽ loằng ngoằng mấy đường thẳng, vờ vịt như đang gảy đàn. Chỉ với cái trò vớ vẩn nhạt nhẽo đó mà dám giả đò học hành suốt bốn ngày liền. Nếu hôm Kính phi ngẫu hứng tra khảo bài vở thì chẳng Công chúa còn định diễn trò tới lúc nào nữa. Việc khiến Nguyệt Chiêu nghi mừng quýnh lên, nằng nặc bảo đến lúc dạy Công chúa đ.á.n.h đàn .

Quý phi trêu chọc: "Người cứ đồn thần dữ dằn nhất cơ đấy. Giờ mới thấy Kính phi mới là hung dữ nhất. Trương mẫu phi đây từng đ.á.n.h ai bao giờ nhé, đúng Thư Nhụy?"

Tần Thư Nhụy gật đầu phụ họa cực kỳ tán thành: "Vâng ạ, Trương mẫu phi là nhất."

"Ấy, Kính mẫu phi của con cũng chỉ vì cho con thôi." Hoàng hậu yêu chiều véo nhẹ má con gái: “Con nghỉ ngơi vài bữa thì cứ việc thẳng chứ. Kính mẫu phi của con ép con học. Huống hồ con học liên tục nhiều ngày như thế, quả thật cũng nên nghỉ ngơi. con lừa Kính mẫu phi, bảo giận cho . Muội cất công giảng bài khản cả cổ mà con lọt tai chữ nào, uổng phí mất bốn ngày trời công cốc. Kính mẫu phi con vốn là đoan chính, ghét nhất thói dối trá giả tạo. Mẫu hậu thấy đ.á.n.h năm roi là còn nương tay chán đấy. Đổi là mẫu hậu thì đ.á.n.h mười roi cũng chẳng ngoa ."

"Ây da Hoàng hậu nương nương." Quý phi vội can ngăn: “Đang đ.á.n.h cờ vui vẻ, thế lát nữa Thư Nhụy giận dỗi thèm chơi với thần nữa bây giờ. Chuyện qua thì đừng nhắc nữa, đoán chừng Kính phi cũng chẳng khơi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-12.html.]

Suốt một năm trời đằng đẵng, ngoại trừ những dịp thỉnh an bắt buộc, Lâm Tiệp dư chẳng buồn đặt chân đến Phượng Minh cung nửa bước.

Đầu năm , Lâm Tiệp dư sắc phong lên hàng Chiêu dung, ban phong hiệu là Huệ. Hoàng hậu đích đến chúc mừng, nàng cũng chỉ nhàn nhạt khách sáo dăm ba câu qua loa.

Dạo gần đây, Tần Thư Nhụy chẳng còn mặn mà thiết tha gì với chuyện sách, gảy đàn, chơi bài đ.á.n.h cờ nữa. Cô bé Phán Nhi kể dạo theo ma ma xuất cung mua sắm thấy dân tình cực kỳ mê mẩn tiểu thuyết chí quái. Tiếc là trong cung cấm đoán cho nên Phán Nhi dám mua.

Nghe , Tần Thư Nhụy liền ngoắt sang năn nỉ ỉ ôi Thái t.ử ca ca. Mặc dù lúc đó Lữ Triết Chính từ chối thẳng thừng, nhưng đến lúc tiến cung tháng Ba, vẫn ráng giấu một cuốn trong tay áo mang cho .

Ngày nào Công chúa cũng giấu cuốn sách gối mẫu hậu. Canh lúc mẫu hậu tắm rửa liền lôi ngấu nghiến. Cứ hễ mẫu hậu bước cửa là vội vàng nhét tọt chỗ cũ. Hoàng hậu dư sức con gái đang giấu giếm thứ gì đó, chỉ là rõ rốt cuộc là món đồ gì. Nửa đêm nàng tò mò lôi xem thử, chần chừ một thoáng nhét về chỗ cũ vờ như , thậm chí còn đặc biệt căn dặn cung nữ tuyệt đối bóc mẽ cô bé.

Mấy đêm đó, Công chúa cứ liên tục rúc rích cọ cọ mẫu hậu, chỉ hận thể đẩy luôn mẫu hậu xuống giường. Hoàng hậu sang hỏi con chuyện gì, cô bé dám hé răng.

Đoán chừng sự tình, Hoàng hậu bất đắc dĩ vỗ lưng con: "Thư Nhụy lớn chừng nào hả con? Chín tuổi mà vẫn dám ngủ một , cứ bám riết lấy mẫu hậu thế ."

Tần Thư Nhụy rúc sâu hơn lòng . Hoàng hậu bật : "Mẫu hậu già , Thư Nhụy tập ngủ một thôi."

Tần Thư Nhụy gặp ác mộng suốt ba đêm liền. Ban ngày thì nên nhịp sinh hoạt của cô bé đảo lộn tùng phèo trong ba ngày đó: hễ đến ban ngày là buồn ngủ díp mắt, còn đêm xuống thì trằn trọc thao thức. Giờ khắc đây cô bé đang vô cùng tỉnh táo, những lời mẫu hậu thốt đều lọt thỏm tai sót một chữ nào.

Ngẩng đầu lên trong bóng tối mịt mờ, cô bé chẳng thể rõ khuôn mặt mẫu hậu, bèn thỏ thẻ: "Mẫu hậu mới già . Mẫu hậu là xinh nhất nhất đời."

"Hừm..." Hoàng hậu con gái chọc . Suy nghĩ của trẻ con quả thực vô cùng đơn giản: “Cũng , nhiều yêu thương con như , dẫu mẫu hậu còn nữa thì vẫn sẽ khác yêu thương Thư Nhụy mà."

Tần Thư Nhụy cuối cùng cũng ý thức mẫu hậu đang ám chỉ điều gì. Cô bé vội vàng nhích lên đối diện. Đang thiu thiu buồn ngủ, con gái quậy một chặp, cơn buồn ngủ của Hoàng hậu gần như bay biến sạch sẽ.

Tần Thư Nhụy ríu rít: "Mẫu hậu đừng lo, mẫu hậu nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi. Có mẫu hậu thấy trong chỗ nào khỏe ? Trong cung bao nhiêu là thái y, mẫu hậu nhất định sẽ luôn khỏe mạnh. Trương mẫu phi bảo, cứ ăn uống đàng hoàng thì sẽ sinh bệnh, sinh bệnh thì sẽ sống lâu trăm tuổi. Mẫu hậu nhớ ăn uống thật ngon miệng nhé."

"Được , mẫu hậu sẽ ngoan ngoãn ăn cơm~" Hoàng hậu siết nhẹ bàn tay bé xíu của Tần Thư Nhụy: “Mẫu hậu , là hoàng tổ mẫu của con cơ. Hôm nay mẫu hậu đến hầu hạ hoàng tổ mẫu uống thuốc, thấy bà giường đau đớn kịch liệt, đến cựa quậy cũng nổi. Năm ngoái bà còn gượng sức mắng mỏ vài câu, mà hôm nay lúc mẫu hậu tới, bà thở còn nữa."

Tần Thư Nhụy vươn cánh tay còn nắm chặt lấy tay mẫu hậu. Cô bé cảm nhận mẫu hậu đang sợ hãi. Cô bé dỗ dành: "Mẫu hậu đừng sợ. Dạo Thư Nhụy thỉnh an hoàng tổ mẫu, bà bảo hồi trẻ sức khỏe bà yếu sẵn nên về già mới ốm đau bệnh tật triền miên như thế. Mẫu hậu luôn khỏe mạnh, chắc chắn sẽ chịu đựng đau đớn như ."

Nhìn đôi mắt ngấn lệ của con gái, Hoàng hậu mỉm dịu dàng, dùng ngón cái khẽ vuốt ve vầng trán con: "Cảm ơn Thư Nhụy. Được Thư Nhụy an ủi thế mẫu hậu hết sợ . Mẫu hậu nhất định sẽ luôn khỏe mạnh, còn Thư Nhụy bình an khôn lớn nữa chứ."

"Dạ !" Tần Thư Nhụy vòng tay ôm cổ Hoàng hậu: “Mẫu hậu ngủ thật ngon nhé."

"Ừm." Hoàng hậu vỗ nhè nhẹ lưng con: “Mẫu hậu sẽ ngủ thật ngon."

Nàng lén dùng mu bàn tay gạt giọt nước mắt rơm rớm nơi khóe mi. Có tuổi nên tuyến lệ dường như cũng khô cạn bớt. Nhớ thuở còn thanh xuân, chỉ dăm ba chuyện vụn vặt thế cũng đủ nàng lóc sướt mướt cả đêm. Nàng sợ cho bản , nàng đang lo lắng cho con trẻ thì .

Trọn một kiếp , Thái hậu hai mụn con: một là đương kim bệ hạ, còn là Tứ Công chúa. Bệ hạ hiện giờ long thể an khang vạn sự hanh thông, còn Công chúa hòa nơi xứ xa xôi cách trở. Ngoại trừ một bức gia thư gửi về mỗi dịp lễ tết thì bặt vô âm tín. Mà ngay cả bức gia thư chắc chắn cũng qua tay trong cung rà soát kỹ lưỡng, xác nhận vấn đề gì thì mới phép chuyển đến.

Dẫu trong thư tuyệt nhiên chẳng hề hé răng phàn nàn lấy nửa lời đau khổ, Thái hậu nương nương vẫn cứ một bận một bận, cứ , .

Phần lớn thời gian bà bủa vây bởi nỗi đau đớn tột cùng. Thỉnh thoảng lúc đầu óc tỉnh táo bà mới gượng dậy nổi, chỉ tay một dòng chữ nào đó trong thư run rẩy hỏi Hoàng hậu: "Thiên Thiên bảo nó hạ sinh một tiểu hoàng tử, nó vui lắm. Con bảo xem nó thực sự vui ? Liệu nó bế ẵm con mỗi ngày ? Cơ thể nó tổn thương gì ? Chuyện vụn vặt trong hậu cung nhiều ? Có bận rộn ? Cái con bé , chẳng chịu năng gì cả thế."

Hoàng hậu ngoài việc lau nước mắt cho Thái hậu , chẳng thể gì khác nữa. Giờ phút đây ôm con gái lòng, cảm nhận sức nặng từ mái đầu con đè lên cánh tay , thoang thoảng mùi hương hoa mai từ suối tóc con, nàng bất giác chạnh lòng nhớ tới Thái hậu, nước mắt chực trào tuôn rơi.

 

Loading...