Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:49
Lượt xem: 33

Các phi tần chốn hậu cung đều than thở rằng việc dậy sớm quả thực là một cực hình. Chủ yếu là vì dậy sớm xong cũng chẳng việc gì . Cả đám kéo đến cung Hoàng hậu, với một câu "Chào buổi sáng" ai về nhà nấy trùm chăn ngủ tiếp.

Nếu , cớ giữ cái quy củ rườm rà cơ chứ?

Thấy oán thán quá, Hoàng hậu bèn linh động đổi đôi chút. Do mỗi cung hai vị phi tần cùng chung sống, nên từ nay về , mỗi cung chỉ cần cử một đến thỉnh an là . Còn việc cử ai thì nội bộ tự thương lượng, cốt cho công bằng.

Như , vi phạm lễ pháp của tổ tông, giúp các tỷ luân phiên những giấc ngủ ngon.

Theo đó, Nguyệt chiêu dung và Liễu tiệp dư mỗi chịu khó dậy sớm một ngày. Thẩm chiêu nghi và Tề chiêu dung thì phiên ba ngày một . Ngọc phi và Kính phi thì hầu như lúc nào cũng mặt đầy đủ, thỉnh thoảng ốm đau mới xin vắng.

Thế nhưng, trường hợp của Quý phi và Trần mỹ nhân chẳng lấy nửa điểm công bằng. Đã nửa tháng trời nay, Hoàng hậu hề thấy bóng dáng Quý phi trong buổi thỉnh an ban sáng.

Hỏi mới , Quý phi nương nương tuyên bố: Chỉ cần Trần mỹ nhân chịu khó dậy sớm thỉnh an, bữa trưa sẽ đến cung của Quý phi dùng bữa.

Trời ạ, còn nghĩ ? Đồ ăn ở cung Quý phi và đồ ăn của một Mỹ nhân nhỏ nhoi thể giống chắc? Đương nhiên là ! Về phần giấc ngủ, thỉnh an xong về ngủ tiếp vẫn kịp cơ mà.

Hoàng hậu thấy Trần mỹ nhân vui vẻ cam tâm tình nguyện như thế, cũng nhắm mắt ngơ, gì thêm.

sáng hôm nay, của các cung những đến đông đủ, mà điều kỳ lạ nhất là Quý phi và Trần mỹ nhân là những mặt sớm nhất.

Hoàng hậu từ gian trong bước , đang định xuống thì khựng khi thấy Quý phi. Người ngạc nhiên : "Hôm nay thật lạ. Bình thường gặp Quý phi một mặt, sớm nhất cũng đợi dùng xong bữa trưa cơ mà."

Quý phi vốn kìm nén sự tò mò từ lâu, vội vàng tiếp lời: "Nghe hôm qua tỷ tỷ mới nhận nuôi một tiểu công chúa? Có thể ẵm đây cho thần chơi đùa một lát ?"

Hoàng hậu nhíu mày. Người ngả về phía , cố gắng kìm nén sự bất mãn trong giọng : "Quý phi, đang cái gì ?"

Quý phi lập tức nhận sai: "Vâng , là thần lỡ lời, tỷ tỷ đừng trách. Vậy thể bế công chúa cho tỷ ngắm một chút ?"

Lúc , Nguyệt chiêu dung - vốn ít khi lên tiếng - cũng hùa theo: " thưa Hoàng hậu nương nương. Trẻ con trong hậu cung đều bế đến cung Ngô Đồng nuôi dưỡng hết . Vị công chúa duy nhất cũng... Thần ba tháng nay gặp Cầm nhi của . Hiếm lắm Bệ hạ mới đồng ý để nương nương nuôi dưỡng công chúa của Phù quốc. Chúng thần tin mong ngóng suốt cả đêm qua."

Nghe đến cụm từ "vị công chúa duy nhất", nét mặt Hoàng hậu chợt chùng xuống. kịp xót xa, Người Quý phi ở bên cạnh ngừng phụ họa " đúng đúng", khiến Người nhất thời dở dở .

Hoàng hậu lên tiếng giải thích: "Không bổn cung keo kiệt cho các gặp, chỉ là đứa trẻ đang ốm."

"Ốm ? Thế cho..." Ngọc phi dứt lời Quý phi cắt ngang.

Quý phi sốt sắng: "Mới đến hôm qua mà hôm nay ốm ? Có do thủy thổ phục ? Thái y thế nào?"

Hoàng hậu kiên nhẫn đáp: "Đứa trẻ còn quá nhỏ, sinh xa mẫu , lặn lội đường sá xa xôi đến tận đây. Đi đường ròng rã hơn hai mươi ngày, hôm qua mới tròn tháng. Chặng đường mệt mỏi, ăn mặc chăm chút chu đáo, thể ốm cho ? Tối qua lúc đến nơi, con bé sốt hầm hập. Thái y bảo, dù chữa khỏi e rằng cũng sẽ để mầm bệnh. Bổn cung thức trắng đêm canh chừng, mãi đến khi trời sáng, công chúa mới ."

Ngọc phi càng , hàng chân mày càng cau chặt.

Trần mỹ nhân buột miệng: "Trẻ con còn nhỏ xíu thế , chịu sự hành hạ nhường ? Ít cũng nên đợi đứa trẻ lớn hơn một chút hẵng..."

Hoàng hậu ném cho nàng một ánh mắt cảnh cáo, Trần mỹ nhân lập tức im bặt. Dù thì thánh chỉ cũng là do Bệ hạ ban, như chẳng khác nào đang chỉ trích Bệ hạ.

Hoàng hậu dịu giọng: "Nếu các gặp công chúa, đợi giờ nghỉ trưa hẵng đến. Cứ để đứa trẻ ngủ thêm một lát. Chúng đông , ồn ào thế khó tránh khỏi việc nó thức giấc."

...

Từ cung Hoàng hậu bước , tâm trạng Quý phi luôn ỉu xìu. Bình thường nàng thích đấu võ mồm vài câu với Trần mỹ nhân, nhưng hôm nay chẳng buồn tiếng nào.

Trần mỹ nhân sóng vai cạnh nàng, mặt nhăn mày nhó, bộ dạng ngập ngừng như thôi: "Nương nương, thần câu , nên ."

Quý phi đầu . Nàng cứ tưởng Trần mỹ nhân cách gì để chữa bệnh cho công chúa, bèn dừng bước, giục: "Nói mau ."

Trần mỹ nhân thừa Quý phi hiểu lầm, nhưng đ.â.m lao thì theo lao, nàng rụt rè đáp: "Thiếp... ăn canh thịt dê."

Quý phi sững sờ, dường như phản ứng kịp. Sau đó, nàng bực dọc hất tay Trần mỹ nhân , mắng: "Đã lúc nào còn tâm trí nghĩ đến ăn uống hả? Muốn ăn thì về cung của mà ăn, đừng trông chờ bổn cung." Nói đoạn, nàng sải bước thẳng.

"Sao nương nương thế chứ!" Trần mỹ nhân lạch bạch chạy theo. Vì thấp hơn Quý phi nên nàng đuổi theo khá vất vả: “Nương nương là chủ vị một cung, thể nuốt lời? Tần ngày ngày dậy sớm chải chuốt đến thỉnh an, chẳng cũng chỉ vì miếng ăn đó ? Nương nương nỡ lòng nào từ chối ?"

Đôi hài mang chân thật sự bất tiện, Trần mỹ nhân chạy nổi nữa, bèn với tay tóm chặt lấy tay Quý phi, suýt chút nữa kéo ngã cả nương nương.

"Ây da! Nương nương!"

"Nương nương!"

"Trần mỹ nhân cẩn thận!"

Đám cung nữ và thái giám xung quanh luống cuống xúm đỡ. May mà cả hai chỉ loạng choạng đôi chút chứ ngã.

Quý phi lườm nàng một cái, lý lẽ hùng hồn: "Hôm nay bổn cung cũng dậy sớm mà."

Trần mỹ nhân chu mỏ cãi: "Đó là do nương nương đột nhiên nổi hứng, chứ báo cho . Nếu tối qua nương nương sai đến báo một tiếng, thì sáng nay ngủ một giấc ngon lành ."

Quý phi phắt , chất vấn: "Chẳng lẽ xem công chúa ?"

Trần mỹ nhân rụt cổ vẻ tủi , lầm bầm: "Đâu ai cũng thích trẻ con chứ."

" đúng đúng, thì chỉ thích ăn thôi." Quý phi hất tay nàng nữa: “An Hòa, bổn cung mỏi chân , truyền kiệu."

Cung nữ bên cạnh một tiếng. Trần mỹ nhân thấy nhào tới, túm chặt lấy Quý phi buông.

Quý phi giằng vài cái nhưng phát hiện sức bằng nàng . Một tiểu thái giám định tiến lên giúp đỡ liền Quý phi lườm cho sợ xanh mặt lui xuống.

Quý phi bất lực: "Rốt cuộc thế nào đây?"

Trần mỹ nhân kiên quyết: "Thiếp ăn canh thịt dê! Thần sai cung nữ thám thính ngự thiện phòng , hôm nay món canh thịt dê. Quý phi nương nương ..."

"Chậc!" Quý phi hết cách: “Buông tay , bổn cung ngứa đầu, gãi đầu."

"Dạ." Trần mỹ nhân ngoan ngoãn buông tay: “Quý phi nương nương, nể tình thần ngày ngày bán mạng cho , canh thịt dê..."

"Biết , ." Quý phi hậm hực chậc lưỡi một cái, sang dặn cung nữ: "An Hòa, về bẩm nhà bếp một bát canh thịt dê."

An Hòa cung kính: "Vâng ạ."

Trần mỹ nhân hớn hở mặt: "Kiệu đến , Quý phi nương nương lên kiệu thong thả, thần về đây."

Nàng chân sáo nhảy nhót vui vẻ về cung. Thế nhưng cuối cùng, nàng vẫn thể ăn trưa cùng Quý phi. Lý do là vì... Bệ hạ giá lâm.

Hết cách , Trần mỹ nhân đành lủi thủi về cung ăn món nấm kim châm trộn lạnh.

Hai ngày nay dày nàng khỏe, nuốt trôi đồ lạnh. khổ nỗi đang tiết trời nóng bức, nhà bếp món nguội mát, chỉ đúng hai món đồ nóng thì là món nàng ghét cay ghét đắng. Nàng nhớ hồi nhỏ mỗi khi đau dày, mẫu đều nấu canh thịt dê cho nàng ăn. Nàng đang thèm khát cái hương vị .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-1.html.]

lúc nàng cầm đũa lên định gắp thì cung nữ bỗng chạy bẩm báo: "Trần mỹ nhân, An Hòa ma ma hầu hạ bên cạnh Quý phi nương nương đến ạ."

Trần mỹ nhân ngạc nhiên: "Cho nàng ."

An Hòa bước , cúi đầu khom lưng, đặt một âu canh thịt dê nóng hổi lên bàn: "Nô tỳ thỉnh an Trần mỹ nhân. Thưa Trần mỹ nhân, nhà bếp xong canh thịt dê, nô tỳ phụng mệnh mang đến cho ."

"Hả?" Trần mỹ nhân nãy rõ ràng tin Bệ hạ tới cung Quý phi mà: “Sao thế? Quý phi nương nương với Bệ hạ là ăn canh thịt dê ?"

An Hòa khẽ đáp: "Quý phi nương nương bảo thích ăn thịt dê, canh nấu xong thì cứ mang thẳng sang chỗ Mỹ nhân là , cần bưng lên mặt Bệ hạ."

Trần mỹ nhân rạng rỡ như hoa mùa xuân: "Được, để đó . Thay gửi lời cảm ơn Quý phi nương nương nhé."

An Hòa vẫn lùi bước mà tiếp: "Nương nương còn dặn dò một câu. Nương nương , thịt dê là món sơn hào hải vị gì hiếm lạ, Mỹ nhân ăn thì cứ sai tới ngự thiện phòng dặn một tiếng, ngự thiện phòng dám cho . Nếu ngại, cứ dặn nhà bếp trong cung cũng ."

...

Buổi chiều, cơn sốt của công chúa cuối cùng cũng hạ, trông đứa trẻ vẻ tươi tỉnh hơn. Hoàng hậu giữ đúng lời hứa, sai thái giám đến các cung thông báo. Chưa đầy tàn một nén nhang, các phi tần tề tựu đông đủ tại cung Phượng Minh, xúm xít quanh nôi công chúa, mồm năm miệng mười bàn tán.

Quý phi tò mò chỉ tay: "Ủa? Sao bên cánh mũi công chúa một mảng đen thế ?"

Hoàng hậu xót xa: "Bổn cung hỏi Thái y , là vết bớt, mờ ."

"Hả?" Quý phi dùng đốt ngón tay cọ cọ thử. Cảm giác sờ chẳng gì khác lạ, vẫn mịn màng như vùng da bên , chỉ là khác màu: “Con gái con đứa mà mặt cái bớt to tướng thế , tính ?"

Nguyệt chiêu dung thở dài: "Đây là đứa con đầu lòng của Quốc chủ Phù quốc. Nghe Quốc chủ mong mỏi mụn con mấy năm trời, ngày tin Quốc mẫu mang thai, Quốc chủ mở tiệc linh đình suốt ba ngày ba đêm. Nếu công chúa bên vòng tay cha , dẫu nhan sắc tầm thường cũng chẳng . Có tình yêu thương của cha , nào ai dám dị nghị dung mạo của nàng. Chỉ tiếc là..."

"Nguyệt chiêu dung cẩn trọng lời ." Hoàng hậu nghiêm giọng ngắt lời: “Dù là ở cung của bổn cung thì cũng chú ý hành ngôn. Bệ hạ ân đức sâu nặng, công chúa đến hầu hạ bên cạnh Bệ hạ là phúc phần của công chúa, cũng là phúc phần của Phù quốc."

Nguyệt chiêu dung vội vàng nhận : "Vâng, là thần lỡ lời, xin nương nương trách phạt."

Hoàng hậu thở hắt : "Các xót xa cho công chúa, bổn cung đều hiểu. cũng giữ lấy cái đầu của nữa chứ."

"Oa oa oa... Oa oa oa..." Tiếng ngắt quãng của tiểu công chúa cắt ngang cuộc trò chuyện của hai .

"Sao thế?" Hoàng hậu hoảng hốt dậy, vội về phía chiếc nôi.

Quý phi vỗ đét một cái mu bàn tay Trần mỹ nhân, trách: "Không , là do Trần mỹ nhân táy máy tay chân, cứ đòi véo má công chúa cho bằng ."

Trần mỹ nhân xoa xoa mu bàn tay đang tấy đỏ, lí nhí thanh minh: "Thần thấy má con bé phúng phính quá, kìm tay mà."

Hoàng hậu vẫn yên tâm, liền bước tới gần nôi. Quý phi quỳ ở hàng cùng, nhanh tay bế đứa bé lên, ôm lòng lắc qua lắc , đung đưa dỗ dành.

"Nương nương, chậm một chút." Vú em cung kính quỳ xuống cạnh Quý phi. Vì v.ú em vóc cao hơn nên dù quỳ vẫn nhỉnh hơn Quý phi một chút. Bà khom lưng, gập nhắc nhở: "Nương nương hãy nâng cánh tay cao lên một chút ạ."

"Thế hả?" Quý phi theo lời chỉ dẫn: “Ngươi đừng khom lưng nữa, bổn cung mà thấy mỏi . Cứ thẳng lên mà ."

"Vâng." Nhũ mẫu chút sợ hãi, theo phản xạ càng cúi rạp xuống thấp hơn. Một lát , khi hiểu Quý phi đang gì, bà mới thẳng lưng lên, quan sát tư thế của Quý phi: “Cánh tay của nương nương vẫn thấp ạ."

Quý phi cảm nhận rõ ràng đôi chân nhỏ xíu của công chúa đang đạp loạn xạ trong chăn, cả nghiêng ngả. May mà đứa bé còn quá nhỏ nên đến nỗi rớt xuống.

"Sao mãi nín nè." Quý phi theo phản xạ càng lắc mạnh và nhanh hơn.

Nhũ mẫu há miệng định nhắc nhở nhưng mở lời cho , đành đảo mắt cầu cứu Hoàng hậu.

Hoàng hậu bắt ánh mắt của bà, nhẹ nhàng vỗ vai hiệu cho bà lên. Sau đó, Người đón lấy đứa trẻ từ tay Quý phi. Nguyệt chiêu dung nãy giờ nhịn thèm rớt dãi, nhân cơ hội liền đưa tay sờ trộm bàn tay nhỏ xíu của công chúa một cái.

"Quý phi, kiên nhẫn một chút." Hoàng hậu trách yêu tận tình chỉ bảo: “Muội , bế thế , đung đưa nhẹ nhàng như thế ."

Được trở về vòng tay ấm áp quen thuộc, công chúa dần nín .

Đợi khi bé nín hẳn, Hoàng hậu định đặt nôi. Quý phi cản : "Nương nương, cứ đặt thẳng xuống chiếu , để tụi còn ngắm rõ hơn chút."

Trước khi công chúa, các phi tần thường xuyên tụ tập ở thiên điện của cung Phượng Minh để trò chuyện. Những hôm trời nóng bực, Quý phi bảo dù cũng là ở chỗ Hoàng hậu, cứ thoải mái một chút. Thế là nàng sai trải chiếu xuống đất, cả đám quây quần đ.á.n.h bài cho mát mẻ.

Từ lúc công chúa đến, Hoàng hậu cũng dọn chiếu , thế nên vẫn giữ thói quen cũ, quỳ mặt đất trò chuyện.

Hoàng hậu phản đối: "Quý phi, trẻ con là món đồ chơi. Người con bé mới khỏe lên một chút, sàn nhà cứng lạnh, để xuống đó con bé sẽ ốm mất."

Nói , Hoàng hậu cẩn thận đặt đứa trẻ trở giường, tiện tay dùng ngón trỏ lau nhẹ vệt nước dãi bên khóe miệng con bé: “Bổn cung sẽ chăm sóc đứa trẻ như con ruột của . Cũng mong các , hãy yêu thương con bé như chính m.á.u mủ của ."

"Tỷ thần nhất định sẽ thế." Quý phi bắt chước động tác của Hoàng hậu, dùng ngón tay vuốt nhẹ lên má công chúa.

Lúc rụt tay , Quý phi vô tình va một cẳng chân đang vắt vẻo của Trần mỹ nhân.

Mọi ai nấy đều quỳ ngay ngắn, chỉ riêng Trần mỹ nhân là ườn , từ lúc nào vắt chéo chân lên, trông bộ dạng chỉ hận thể bẹp luôn chiếu.

Quý phi ngứa mắt quá, đ.á.n.h đét một cái chân nàng , mắng: "Muội xem cái dáng vẻ của kìa! Hèn gì Bệ hạ thèm sủng ái."

Trần mỹ nhân chẳng hề bận tâm, co nốt chân còn lên, tỉnh bơ đáp: "Thần diễm phúc đó. May mà Quý phi nương nương chê bai, bằng lòng cưu mang chăm sóc cho một miếng cơm, lúc vui vẻ thưởng thêm mấy bộ trang sức. Thiếp lọt mắt xanh của nương nương là phúc tu ba đời, nào dám mong cầu gì hơn."

Quý phi hừ nhẹ, đẩy vai nàng một cái: "Chỉ cái dẻo miệng."

Trần mỹ nhân đang chống cùi chỏ lơ lửng, Quý phi đẩy một cái liền mất đà, suýt chút nữa ngã lăn .

Nguyệt chiêu dung vốn im lặng tiếng từ đầu bỗng châm chọc: "Nương nương hiểu , nàng đang nhắm bộ trang sức mới hôm qua của nương nương đấy!"

Cả điện ồ lên vui vẻ.

Trần mỹ nhân lồm cồm dậy, trêu : "Chiêu dung nương nương bình thường ít ít , mà lúc mỉa mai tần trở nên mồm mép tép nhảy gớm."

Hoàng hậu mỉm hiền từ các phi tần trêu đùa , đoạn sang Quý phi: "Quý phi , bổn cung chuyện nhờ giúp một tay."

Quý phi ngạc nhiên: "Muội mà cũng giúp tỷ tỷ ? Được thôi, tỷ tỷ cứ ."

Hoàng hậu ngỏ ý: "Tỷ định phân Hân nhi, cung nữ hầu hạ cận, chăm sóc công chúa. chỉ còn một tháng nữa là con bé tròn hai mươi lăm tuổi, đến tuổi xuất cung . Bổn cung nhớ trong cung của một tỳ nữ tên Phán nhi, mới nhập cung ba năm, tròn mười sáu. Hôm trò chuyện rảnh rỗi con bé là chị cả trong nhà, từ nhỏ quen chăm sóc các em. Bình thường Phán nhi phụ chăm chút hoa cỏ, tính tình cũng cẩn thận tỉ mỉ. Bổn cung điều con bé qua đây chăm sóc công chúa, thấy ?"

Quý phi một mặt đưa tay chọc chọc má tiểu công chúa, mặt khác cấm cho Trần mỹ nhân chọc cùng, miệng vui vẻ nhận lời: "Được chứ ạ. Lát nữa về thần sẽ bảo con bé qua ngay."

Ngọc phi buột miệng cảm thán: "Hân nhi hai mươi lăm cơ á? Nhanh thật đấy. Thần vẫn nhớ hồi nó mới điều đến hầu hạ nương nương, trông vẫn còn rụt rè sợ sệt. Nay lớn phổng phao, mặt mũi thanh tú, dáng thiếu nữ lắm ."

Hoàng hậu Hân nhi đang hầu ngoài cửa, mỉm : " , Hân nhi lớn thật . Lúc con bé mới đến chỗ bổn cung, mới chỉ là một đứa trẻ mười ba tuổi, cũng cần Vân nhi dắt tay chỉ bảo. Sau Vân nhi xuất cung, Hân nhi thế vị trí của tỷ nó. Chớp mắt, giờ Hân nhi cũng sắp sửa rời ..."

Người khẽ đưa tay thấm giọt lệ nơi khóe mắt: "Thời gian trôi qua nhanh quá, thấm thoắt hai mươi bốn năm ... Nếu các bầu bạn, bổn cung thực sự trải qua quãng thời gian dài đằng đẵng ."

 

Loading...