THỨ NAN TÒNG MỆNH - Chương 195: Chuyện Khó Đoán
Cập nhật lúc: 2026-06-15 13:55:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiết Minh Duệ công văn, Dung Hoa tiến lên mài mực.
Nhìn Tiết Minh Duệ xử lý xong hết công sự, Dung Hoa hạ quyết tâm mới mở lời: “Hoằng ca và Thất sớm theo học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nhờ khéo với Hầu gia một tiếng.”
Nói khéo một tiếng.
Khóe mắt khẽ giật, nàng từ phía sườn mặt chỉ thấy đôi môi mím chặt.
“Học cưỡi ngựa b.ắ.n cung đơn giản như .”
Dung Hoa khỏi nản lòng, Tiết Minh Duệ nếu dễ chuyện như thì danh tiếng như thế, Tiết Minh Triết và Hoằng ca cũng sẽ đến cầu xin nàng.
“Dù sớm muộn gì cũng học, Hoằng ca và Thất tuổi cũng còn nhỏ, nên...” Biết Tiết Minh Duệ sẽ tùy ý đổi ý định, nhưng vẻ mặt đầy mong đợi của Tiết Minh Triết và Hoằng ca đối với , nàng cũng cố gắng hết sức.
Tiết Minh Duệ thản nhiên : “Phải chuẩn ngựa thấp một chút, bước chân nhanh, tính tình quá hiền cũng hung dữ. Hoằng ca và Minh Triết trông vẻ vững vàng nhưng thực vẫn qua cái tuổi nghịch ngợm, cho nên việc chọn ngựa thể ngơ.”
Nghĩ cũng đúng là như , dạy cưỡi ngựa b.ắ.n cung giống những việc khác, sơ sẩy một chút là nguy hiểm, cho nên thể qua loa. Dung Hoa gật đầu, đem cây bút lông Tiết Minh Duệ dùng xong bỏ nghiên rửa bút để rửa.
Nàng lẽ nên nghĩ đến lý do từ sớm, , vẻ mặt nheo mắt của Tiết Minh Duệ dường như đang trách nàng cân nhắc chu .
Bàn tay đang cầm bút lông của nàng đột nhiên nắm lấy.
Dung Hoa ngẩng đầu Tiết Minh Duệ, đôi mắt dài hẹp của nheo , khóe môi là nụ nhịn , khẽ kéo một cái ôm Dung Hoa lòng.
Bất kể ám chỉ thế nào nàng dường như cũng hiểu. Bình thường trông vẻ là một lanh lợi, mà mặt trở nên câu nệ.
Nghe nàng dùng giọng mềm mỏng chuyện với , bèn trêu chọc nàng một chút, ai ngờ nàng thấu tình đạt lý như , hai câu là thôi nữa, là giọng điệu của quá lạnh lùng nàng sợ .
Người trong lòng bất an động đậy.
Tiết Minh Duệ cong môi, trêu nữa chừng nàng sẽ giận mất.
“Ngày mai sẽ sai mua ngựa về.”
Dung Hoa ngẩn .
Đôi mắt dài hẹp nheo , đôi môi mỏng cong lên: “Nàng mở lời, thể đồng ý.”
Tiết Minh Duệ lúc nãy rõ ràng là vẻ mặt thể thuyết phục... Nghĩ kỹ , khỏi đỏ mặt, nhớ đến dáng vẻ của lúc nãy bèn sa sầm mặt: “Hầu gia chỉ giỏi bắt nạt .” Đứng dậy định bỏ .
Lại cánh tay vươn ôm chặt lòng.
Nàng cố ý oán trách: “Hầu gia thế để Hoằng ca và Thất nghĩ ?”
Bên tai truyền đến giọng trầm thấp của : “Có gì ? Để , mặt thể lọt tai chỉ nàng.”
Tim nàng run lên, hóa là ý . Hôm nay Tiết Minh Duệ từ nha môn về đến thỉnh an Tiết phu nhân, chuyện của Như Tuyên chừng đôi chút.
Dung Hoa còn kịp suy tính kỹ, cả bế bổng lên.
Tiết Minh Duệ mắt thấy sắp bế nàng khỏi thư phòng, Dung Hoa giãy giụa mấy cái: “Bị thấy .”
Tiết Minh Duệ mỉm : “Ta về thì còn ai ở trong phòng nữa, bên cạnh nàng đều lanh lợi cả.”
Suốt dọc đường nội thất, quả nhiên gặp nào khác.
Tiết Minh Duệ về phòng, Xuân Nghiêu, Cẩm Tú và những khác đều lánh ngoài, cứ hễ nghĩ đến là thấy chút ngượng ngùng.
Tấm rèm sa dày dặn buông xuống, cúi đầu hôn lên môi nàng, mang theo chút hương rượu, xen lẫn thở thanh khiết , khiến mắt nàng hoa lên, chút men say.
“Dung Hoa.” Nghe thấy bên tai khẽ gọi một tiếng, tỉnh táo mới phát hiện từ lúc nào ôm lấy cổ , mái tóc dài của thoát khỏi trâm cài rơi mu bàn tay nàng, Dung Hoa trong lòng hoảng hốt lập tức thu tay .
Hắn nắm lấy tay nàng, thế chẳng vội vàng...
mà, vẫn còn nhiều thời gian...
Hồng Ngọc ở trong phòng kim chỉ, nhắc đến Như Tuyên, khỏi bĩu môi nhạt: “Tự coi là hạng gì, cứ dựa phu nhân, ép Thiếu phu nhân đồng ý.”
Hồng Anh nhíu mày: “Em nhỏ tiếng chút, cẩn thận khác thấy.”
Hồng Ngọc lạnh lùng : “Nghe thấy thì thấy thôi, chẳng lẽ còn giúp Thiếu phu nhân hai câu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thu-nan-tong-menh/chuong-195-chuyen-kho-doan.html.]
Hồng Anh : “Được , em đúng là miệng nhanh hơn não, sẽ chịu thiệt thòi lớn vì cái miệng đấy.”
Hồng Ngọc thè lưỡi, thấy trong phòng ai khác bèn xích gần Hồng Anh, thấp giọng : “Xem ý của Thiếu phu nhân là định lập nha thông phòng nhỉ? Hầu gia thích khác gần.”
Hồng Anh dường như suy nghĩ một chút, gật đầu: “Xem chừng là đấy!”
Hồng Ngọc : “Như cũng , tránh để trong chúng ai đó... Mọi ở bên thấy kỳ kỳ.”
Hồng Anh cúi đầu : “Phải đấy.” Bất kể là ai ý định đó cũng nên từ bỏ, tìm cách mưu cầu lối thoát khác.
Hồng Ngọc : “Thật sự di nương đến thế, nam chủ t.ử trong phủ chỉ mỗi Hầu gia.”
Hồng Anh ngẩn nghiêng đầu Hồng Ngọc, Hồng Ngọc vẫn cúi đầu xỏ kim chỉ...
“Có cần đến mặt mẫu một tiếng .”
Sau khi tắm rửa, Tiết Minh Duệ ôm Dung Hoa mật trò chuyện.
Hắn thỉnh thoảng dùng tay giúp nàng vuốt mái tóc dài.
Dung Hoa Tiết Minh Duệ đang về chuyện gì: “Không cần .” đoạn mỉm : “chỉ là chừng vài ngày nữa sẽ lời đồn, bảo cho phép ai tiếp cận Hầu gia.”
Biết nàng đùa, khẽ .
Nàng quấn lọn tóc của ngón tay: “Cái chẳng sợ, chẳng qua là một nha đầu, bảo đố kỵ cũng chẳng nhận .” đoạn khựng : “Trừ phi là chính Hầu gia cưới thất...” Lúc đó nàng mới lý do gì để từ chối.
Khẽ nhắm mắt , rúc sâu lòng hơn, đại khái là quá mệt mỏi , ngửi thấy mùi hương thanh khiết thoang thoảng nơi đầu mũi bèn sắp ngủ .
“Sẽ .” Giọng thản nhiên truyền đến.
Dung Hoa trong cơn mơ màng thật sự thấy lời , khóe môi tự nhiên nở nụ .
Sáng sớm Tiết phu nhân đến phòng Lão thái thái thỉnh an.
Lão thái thái hỏi về chuyện của Như Tuyên: “Nha đầu đó cũng thật quá quắt, dù cứu ngươi thì đó chẳng là việc nên ? Nhà chúng mua nó phủ lúc đó cũng là năm mất mùa, bao nhiêu kẻ bán con bán cái, phủ chúng coi như là phúc phận của nó .”
Tiết phu nhân ngẩng đầu Lão thái thái.
Lão thái thái hiền từ qua: “Ngươi đấy, là tâm quá thiện, dù nữa cũng chỉ là một nha đầu.”
Tiết phu nhân : “Mẹ đúng ạ.”
Lão thái thái gật đầu: “Hạ nhân bên cạnh nên là chia sẻ lo âu cho chủ t.ử chứ gây thêm rắc rối. Theo thấy, sẽ bỏ một phần sính lễ, nếu nó bằng lòng thì tìm một gia đình t.ử tế gả , nếu bằng lòng thì các am ni cô bên ngoài cũng thiếu.” đoạn khựng : “ngươi cũng cần thấy mắc nợ nó.”
Hai đang chuyện, Lý ma ma vội vàng từ ngoài báo: “Lão thái thái, phu nhân, Nhị lão gia về ạ.”
Lão thái thái lập tức vui mừng: “Mau mau mau, bảo lão Nhị qua đây xem nào.”
Tiết Sùng Nghĩa trở về tuy gầy một chút nhưng cả vẫn đến mức quá nhếch nhác. Vào phòng Lão thái thái, tránh khỏi việc hai con chuyện hồi lâu, lớp sương mù bao phủ đầu Tiết gia dường như cũng tan biến.
Lão thái thái dặn dò bên sai lọc chút rượu ngon tới, thời gian đều vất vả, Minh Duệ việc bên ngoài, lão Nhị đại lao, Dung Hoa ở nhà lo liệu lương gạo cứu tế, đều lo lắng hãi hùng, khó khăn lắm mới vượt qua , Minh Duệ xong việc, lão Tứ xảy chuyện, bây giờ việc tổng cộng cũng chút manh mối, cứ uống một ly, đợi ngày mai lão Nhị về, chúng sẽ tẩy trần cho . Nói đoạn, nha mang rượu nóng lên, lượt rót đầy cho , ngay cả nữ quyến cũng rót một chén nhỏ.
Rót đến chỗ Hoằng ca, Lão thái thái : “Thân gia thiếu gia cũng uống một chút, các ngươi tuổi nhỏ thì uống nhiều.”
Hoằng ca lập tức dậy tạ ơn rượu của Lão thái thái.
Mọi mời Lão thái thái vài câu, Lão thái thái bảo: “Cũng chẳng gì để , chỉ cần cả nhà chúng bình bình an an thì cái gì cũng .”
Mọi cùng đồng thanh hưởng ứng uống rượu.
Dung Hoa ngẩng đầu Tiền thị, Tiền thị kẹp giữa Nhị thái thái và Tiết Minh Bách, sơ ý một chút là ngó lơ.
Ăn cơm xong, Hoằng ca, Tiết Minh Triết và Tiết Minh Duệ ở trong thư phòng chuyện một lát. Trời còn sớm, Dung Hoa tiễn Hoằng ca ngoài, Hoằng ca thất vọng lắc đầu: “Tỷ phu bảo lời , bảo khi nào học thì mới ...” Đáng thương Dung Hoa một cái: “Tỷ, tỷ giúp một tiếng .”
Vì hứa với Tiết Minh Triết và Hoằng ca, nàng tránh khỏi mở miệng.
Dung Hoa trở về phòng, Cẩm Tú : “Hầu gia đang ở trong thư phòng ạ.”
Dung Hoa bước thư phòng, Tiết Minh Duệ đang bàn công văn, Dung Hoa tiện lên tiếng, đành cầm một cuốn sách cũng bên cạnh theo.
Lời thật sự thế nào, Tiết Minh Duệ rõ với Hoằng ca bọn họ, chẳng lẽ nàng thì thể... Nàng đang suy tính như , mà khẽ cong môi.