THỨ NAN TÒNG MỆNH - Chương 179: Dựa Dẫm 2

Cập nhật lúc: 2026-06-15 13:55:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hình bộ Giám thẩm ty là nơi chuyên dùng để tạm giam quan triều đình, cả Lĩnh thị vệ theo, Lĩnh thị vệ là quân bên cạnh Hoàng thượng, nghĩa là đây là ý của Hoàng thượng.

Nhị thái thái mở miệng : “Có vì chuyện của Minh Duệ mà tìm lão gia ?”

Ý nghĩ đầu tiên là mong chuyện liên quan đến .

Dung Hoa cụp mắt chiếc khăn tay trong tay, tin về Tiết Minh Duệ, nàng thể hoảng hốt, chuyện cũng giống những chuyện khác, hơn nữa nàng cũng sự nguy hiểm đê, chỉ sợ lúc nổ đê kẻ sẽ hành động gì đó.

Sợ nhất là đến cuối cùng, kẻ sẽ hạ quyết tâm cá c.h.ế.t lưới rách.

Nhìn dáng vẻ của Tiết nhị thái thái, nàng thể vì tin tức mà hoảng loạn, dù đây cũng là lúc quan trọng nhất, chỉ bình tĩnh mới thể đối mặt với tất cả những chuyện thể xảy , mới thể đưa phán đoán nhất. Trong cái nhà , nhất là Nhị thúc phụ và Nhị thái thái, đều thể dựa dẫm .

Dung Hoa mũi cay cay, đầu óc đầu tiên hỗn loạn như thế, khiến nàng khó lòng suy nghĩ, chỉ một mực lo lắng khôn nguôi. Đang nghĩ ngợi, bỗng thấy giọng run rẩy từ bên ngoài: “Minh Duệ ?”

Dung Hoa ngẩng đầu thấy khuôn mặt tái nhợt của Tiết phu nhân, bà Tiết Diệc Song dìu, cả lảo đảo như sắp ngã, Tiết Diệc Song cũng đỏ hoe mắt cố gắng chống đỡ.

Lão phu nhân vội bảo Tuyết Ngọc dìu Tiết phu nhân qua, Tiết phu nhân xuống ghế, lão phu nhân mới : “Chỉ là hạ nhân lạc mất dấu thôi, gì to tát cả, giờ đê đang loạn lạc, ngóng tin tức gì, lát nữa tất nhiên sẽ về bẩm báo.”

Tiết phu nhân dường như mới thở phào một , liếc mắt Dung Hoa.

Dung Hoa chỉ cảm thấy ánh mắt của Tiết phu nhân và Tiết Diệc Song đều đổ dồn lên , sự hoảng loạn đè nén trong lòng lúc nãy lập tức tan biến quá nửa, nàng Tiết phu nhân chậm rãi gật đầu, Tiết phu nhân lúc mới tin thêm vài phần.

Nhị thái thái ngóng ngoài một lúc, thấy vẫn hạ nhân về bẩm báo, khỏi sốt ruột: “Có cần gọi thêm mấy ngóng , Minh Bách, Minh Ái đều đang ở nha môn, nhỡ chuyện gì thì...”

Lão phu nhân Nhị thái thái: “Bên ngoài tin tức xác thực, tất cả hoảng loạn cái gì.”

Lão phu nhân nổi giận, trong phòng ai dám gì thêm, đều xuống đợi tin. Thời gian ngày thường trôi qua nhanh giờ đây như đọng nhúc nhích, chỉ thấy tiếng mưa vội vã bên ngoài. Vất vả lắm mới đợi một lúc, mới đầy 15 phút, lão phu nhân chút mệt mỏi, ánh mắt chuyển từ Tiết phu nhân, Nhị thái thái sang Dung Hoa: “Ta mệt , dìu phía nghỉ ngơi.”

Dung Hoa tiến lên dìu lão phu nhân, lão phu nhân : “Bên ngoài đang mưa, nhất thời nửa khắc tin tức truyền về , các con cứ về , hễ tin tức sẽ sai báo cho các con .”

Nhị thái thái thần sắc thản nhiên của lão phu nhân, bảo bọn họ hết, chỉ giữ Dung Hoa? Ngày thường hễ chuyện gì bên cạnh lão phu nhân chẳng là bà ? Từ khi Dung Hoa gả qua đây, lão phu nhân hết lòng chăm sóc Dung Hoa, dường như định trọng dụng .

Thật là nực , bà gả Tiết gia bao nhiêu năm chẳng lẽ bằng một con nhóc vắt mũi sạch ?

Tiết nhị thái thái nghiến răng để bản tỉnh táo , vì đợi ở đây, chi bằng sai báo cho Minh Bách, giờ Minh Bách và Minh Ái đều lớn, chắc phàm sự đều dựa lão phu nhân.

Dung Hoa dặn dò Diệc Song chăm sóc cho Tiết phu nhân, mới theo lão phu nhân nội thất.

Lão phu nhân sập mềm, Lý ma ma vội vàng lấy t.h.u.ố.c viên cho lão phu nhân ngậm, lão phu nhân ngậm t.h.u.ố.c xong thở dốc mấy , Dung Hoa đang định tiến lên thì nha đặt chén t.h.u.ố.c xuống, vội quỳ xuống giúp lão phu nhân xoa ngực. Nha động tác nhẹ nhàng, thuần thục, một lát khiến lão phu nhân dễ chịu hơn, Dung Hoa bưng chén t.h.u.ố.c hầu hạ lão phu nhân uống thuốc.

Lão phu nhân uống t.h.u.ố.c xong súc miệng, lúc mới thở dài : “Bệnh cũ mấy chục năm , uống t.h.u.ố.c sẽ đỡ hơn.” Nói đoạn liếc Lý ma ma, Lý ma ma dắt đám nha trong phòng lui xuống.

Lão phu nhân lúc mới : “Vào !”

Dung Hoa ngẩn , lão phu nhân đang chuyện với ai, theo bản năng về phía cửa. Cửa đẩy , một hạ nhân trông gì nổi bật quỳ đất, cũng gì nhiều, thẳng vấn đề: “Hình bộ tạm giam tất cả quan của Công bộ, chỉ để Công bộ Thị lang Mã Tuấn Vọng và Phụng Thiên Phủ thừa Cát Mẫn tọa trấn Công bộ.”

Phụng Thiên Phủ? Phụng Thiên cách kinh thành tuy xa, nhưng thời tiết thế , ít nhất mất hai ngày mới đến kinh thành. Nghĩa là khi nổ đê triều đình chuẩn từ sớm.

Lão phu nhân tiếp tục hỏi: “Hầu gia ?”

Người phủ phục đất: “Vẫn tin tức ạ.”

Lão phu nhân xua tay, lặng lẽ lui .

Cửa đóng .

Lão phu nhân như nhập định: “Đừng vội, Minh Duệ sẽ .”

Dung Hoa gật đầu.

Lão phu nhân thở dài: “Làm khó con , mới gả qua đây mấy ngày trải qua những chuyện . Chúng nó ở bên ngoài, chúng ở nhà lo lắng hãi hùng, đợi chúng nó về chúng mới thở phào , nhưng mấy ngày công vụ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thu-nan-tong-menh/chuong-179-dua-dam-2.html.]

Đang chuyện, hiểu lão phu nhân nhớ đến phu quân và ca ca Tuyên vương. Bà gả Tiết gia là nhờ ca ca Tuyên vương dắt mối, lẽ dĩ nhiên Tiết gia và ca ca Tuyên vương gần gũi hơn. Có những năm tháng cuộc sống của họ bao, phu quân trẻ tuổi tài cao, bà cũng thể hạ công chúa để hòa nhập gia đình , chỉ cần ở nhà, bà bao giờ cho dùng danh hiệu công chúa để gọi . Bên ngoài ca ca giúp đỡ, nhất thời Tiết gia cũng vẻ an bình , cảnh phồn hoa gấm vóc.

Tiên hoàng sủng ái Tuyên vương rõ ràng như thế, ai ngờ một cuộc tranh giành ngôi vị tàn khốc, thực sự đến lúc đó, họ thể lựa chọn mà cuốn , từ đó còn đường lui.

Một là ca ca thiết nhất của bà, một là phu quân của bà, bà đương nhiên dùng hết sức lực về phía họ. Sau khi Tuyên vương thất thế, phu quân cảm thấy với ca ca nên sinh tâm bệnh, mấy năm bỏ bà mà , ca ca cũng vì tội danh mưu phản mà quản thúc, những thiết nhất của bà lượt rời xa bà.

Vì cả một gia đình lớn bà vẫn gượng dậy , che giấu huyết mạch của ca ca vì lợi ích chính trị gì, mà là vì tình m.á.u mủ , luôn cảm thấy điều gì đó... nhưng ngờ dẫn đến cục diện hiện tại.

Đại con dâu hễ gặp biến động chính sự là lo âu khôn xiết, bà chẳng lẽ như , dù thánh ý khó lường, Hoàng thượng khi đăng cơ còn từng chân thành Tuyên vương đại thần rường cột của triều đình, kết quả thì ?

Bà đời trải qua quá nhiều .

“Triều đình động tĩnh càng lớn thì Hầu gia càng an mới đúng.”

Lão phu nhân ngẩng đầu Dung Hoa, ánh mắt Dung Hoa cố gắng dịu dàng nhất thể, tuổi còn trẻ đột nhiên trải qua những chuyện chắc chắn sẽ sợ hãi, mà vẫn cố gắng trấn tĩnh , quan tâm khuyên giải bà: “Xem Hoàng thượng sớm nghi ngờ đến Công bộ.”

Dung Hoa gật đầu, nếu nghi ngờ từ sớm thì bố trí chặt chẽ như , thậm chí ngay cả quan viên tiếp quản Công bộ cũng nghĩ sẵn .

Đê nổ, lập tức cho Hình bộ bắt giữ quan Công bộ.

Có thể một vị đại thần tận tâm việc cho triều đình, Hoàng thượng chắc chắn sẽ cố gắng đảm bảo an cho đó...

Hơn nữa, đều là của Tiết phủ tìm thấy Tiết Minh Duệ, triều đình vẫn lời nào.

Vẫn như khi bình tĩnh phân tích, nhưng nghĩ kỹ , đây dù cũng là nàng nghĩ, thực sự yên tâm thì đợi Tiết Minh Duệ về...

Tiết phu nhân ngủ, Dung Hoa và Tiết Diệc Song ngủ ở phòng bên. Dung Hoa giường, nghĩ tất cả những việc hôm nay. Bên phát gạo đủ nhân lực, nàng và Thạch Truyền Nhất chọn thêm nhiều qua đó giúp đỡ.

Chiều tối Cao Kim Thụy về báo tin, nhà cửa ở trang t.ử nhiều chỗ dột, nhà của tá điền xung quanh càng lâu ngày tu sửa, nhiều căn nữa. Nàng dặn Cao Kim Thụy tận dụng tối đa những căn nhà còn dùng ở trang tử, tá điền xung quanh nơi che mưa che nắng thì cho họ trang t.ử lánh tạm.

Từ sáng đến tối hầu như bận rộn ngừng, mỗi xử lý xong một việc nàng bảo Cẩm Tú ngóng xem tin tức của Tiết Minh Duệ , tuy lão phu nhân tin tức chắc chắn sẽ sai báo cho nàng, nhưng vẫn kìm ...

Người nàng phái đến Thẩm gia về , Thẩm tam gia ở đê cũng thấy Hầu gia.

Nàng từng nghĩ đến việc sai đến chỗ Thế t.ử Định Nam Bá Vinh Xuyên - giúp nàng - để ngóng, nhưng tình hình nhà Định Nam Bá nàng rõ lắm, Đại nãi nãi nhà Định Nam Bá nàng cũng từng gặp, như chút mạo hiểm.

Nàng thể vì hoảng loạn mà hỏng việc của Tiết Minh Duệ.

Cứ nghĩ như , mãi ngủ , chỉ thấy càng lúc càng cứng đờ, nhịn mà trằn trọc, phiền đến Tiết Diệc Song.

Tiết Diệc Song thấp giọng hỏi: “Tẩu tẩu đang lo cho ca ca ?”

Nàng gì, mở mắt Tiết Diệc Song lời nào.

Tiết Diệc Song : “Ca ca lúc nhỏ thế , tổ mẫu ca ca cũng thích chuyện lắm, nghịch ngợm, chỉ là bỗng nhiên... những năm qua trong phủ càng ai chuyện với , Đại ca và Tam ca cũng thích gần gũi với ca ca cho lắm.”

Nàng thể nhận , Tiết Minh Bách và Tiết Minh Ái của Nhị phòng đều giữ cách với Minh Duệ, cho nên nàng mới từng cảm thấy nhiều chuyện dường như chỉ nhắm một Tiết Minh Duệ .

Tiết Diệc Song khẽ : “Muội chỉ mong mẫu và ca ca đều vui vẻ. Tẩu tẩu gả qua đây, gia đình lên nhiều lắm, thực sự vui. Tẩu tẩu bao nhiêu việc, giống , chỉ phần ca ca bảo vệ, giúp mà chẳng giúp gì.”

Khóe mắt Dung Hoa khẽ động, nở một nụ nhẹ: “Diệc Song , lương thiện quan tâm khác.”

Tiết Diệc Song nắm lấy tay Dung Hoa: “Muội mong gia đình chúng thể mãi mãi sống bên .”

Trong những lời thủ thỉ dịu dàng , Dung Hoa cảm thấy thiếu khả năng tiếp nhận, chỉ thể an ủi Diệc Song: “Nghỉ ngơi sớm , ngủ dậy một giấc Hầu gia về .”

Tiết Diệc Song ngoan ngoãn gật đầu nhắm mắt .

Dung Hoa xoay dám cử động thêm chút nào, nàng sợ những lời đó một cách kỳ lạ, chân thành đến mức pha tạp thứ gì khác, khiến lòng ấm áp, nàng tự nhủ rằng những tình cảm quý giá , bởi vì nàng càng sợ sẽ đ.á.n.h mất chúng.

Sáng sớm ngày thứ hai, Lý ma ma bên cạnh lão phu nhân phòng hạ thấp giọng : “Thiếu phu nhân mau trang điểm một chút, gặp Thiếu phu nhân ạ.”

 

Loading...