THỨ NAN TÒNG MỆNH - Chương 170: Hương Hồn Xót Xa 3
Cập nhật lúc: 2026-06-15 13:54:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời đang mưa lớn, tại Trần ma ma đột nhiên tới đây.
Tứ thái thái Dung Hoa, mỉm : “Ngươi việc thì cứ bận , một lát nữa qua.”
Dung Hoa đáp: “Cũng việc gì lớn, là bên nhà đẻ sai tới.”
Tứ thái thái thật ngờ Dung Hoa chuyện thẳng thắn như . Người trong phủ chuyện gì mà chẳng che che giấu giấu, Tam thường xuyên ngoài gặp nhà đẻ là chuyện ai cũng rõ mười mươi, mà Tam lúc nào cũng là phố mua phấn hương.
Dung Hoa việc thiếu những thứ giả tạo , nhất là khi , đôi mắt nàng luôn sáng ngời, chân thành tha thiết.
Sáng sớm nay Tam bóng gió với nàng một phen, bảo là thuận nước đẩy thuyền ơn, nhắc nàng trong lòng chừng mực.
Lời chẳng đang Dung Hoa ? Tam như thể đó là chuyện thật, nhưng nàng suy nghĩ kỹ thì thấy như . Trước khi Minh Ái tìm Minh Triết, hầu trong viện của Dung Hoa bảo vệ Minh Triết đến tận phủ, chuyện thể là thuận nước đẩy thuyền ơn ? Những lời Dung Hoa với Tiết Minh Ái đều là những lời thật lòng nàng mà , nếu nàng còn hiểu điểm ...
Nghĩ kỹ , bao nhiêu năm nay cũng chỉ đại phòng là để ý đến phận thứ t.ử của tứ phòng bọn họ. Diệc Uyển và Diệc Song vốn thiết, Minh Duệ giúp Minh Triết tìm thầy dạy, của Dung Hoa còn định cùng Minh Triết học. Đều là đại phòng chiếu cố bọn họ, bọn họ cái gì để đại phòng mưu đồ .
Dung Hoa đang lo liệu chuyện mua gạo, nếu bọn họ thể giúp gì thì đó là nhất.
Tứ thái thái : “Thân gia thái thái chắc cũng lo lắng cho Hầu gia, nên mới sai qua đây hỏi thăm.”
Dung Hoa gật đầu, hỏi Cẩm Tú: “Hỏi Trần ma ma xem, nếu bận thì mời bà đợi một lát.”
Cẩm Tú lời ngoài.
Dung Hoa tiếp tục chuyện với Tứ thái thái: “Năm nay các trang viên đều gặp tai ương, hoa màu cũng chẳng còn hy vọng gì. Ta sai ngóng, mùa đông dùng hầm sưởi trồng rau, nên nghĩ chúng cũng thể...”
Tứ thái thái xong trầm ngâm một lát: “Mùa đông năm ngoái nhà chúng cũng mua một ít rau tươi về, nhưng đều để dành cho mấy ngày Tết. Có những loại rau cực kỳ khó mua, còn hỏi qua Tứ thúc phụ của ngươi, đến phương pháp dùng hầm sưởi nhà kính trồng rau .” Tứ thái thái Dung Hoa: “Chỉ là vô cùng phiền phức, trời lạnh xây hầm sưởi quây , trời nóng dỡ , hơn nữa chúng cũng kinh nghiệm.”
Dung Hoa suy nghĩ một chút: “Tứ thẩm đúng, nhưng những việc thì rốt cuộc thế nào, nếu khả quan thì chi bằng cứ thử xem .”
Tứ thái thái gật đầu, Dung Hoa đây là cách . Trong phủ tuy thu nhập ít, nhưng chi tiêu càng lớn hơn. Từ khi nàng gả Tiết gia thấy Lão phu nhân bỏ tiền riêng bù , đến chi tiêu trong nhà, chỉ riêng tiền quà cáp lễ nghĩa bên ngoài tốn kém ít.
Nhị phòng Nhị bá, Minh Bách, Minh Ái đều chức trách trong triều, tiền xe ngựa, tiền trang phục chuẩn cho triều đình đều con nhỏ. Nhị tẩu chỉ nhờ việc ngày thường việc bên cạnh Lão phu nhân, mỗi năm ít nhất cũng hàng ngàn lượng bạc túi. Đại phòng tuy tước vị, nhưng chỉ một Hầu gia quan, ngày thường chi tiêu bên ngoài cũng nhiều, một nửa bổng lộc tước vị còn nộp công trung, tiền riêng của Lão phu nhân thì Đại tẩu chẳng tranh giành nửa điểm. Ít nhất nàng Đại tẩu những năm dùng ít tiền hồi môn, tiền chi cho thể diện thường Nhị tẩu so bì nên tốn kém nhiều.
Những năm trang sức Đại tẩu mang từ nhà đẻ tới đổi thành bạc ít, Dung Hoa gả tới, Đại tẩu giúp đỡ Dung Hoa nhưng chẳng thực lực gì.
Dung Hoa : “Phiền Tứ thúc phụ hỏi thăm giúp, xem hứng thú , dù hiện giờ nhà trồng rau bằng hầm sưởi nhiều. Vào đông rau đắt hàng... Nếu Tứ thúc phụ cần giúp việc, cứ dẫn Thạch Truyền Nhất , nắm rõ việc ở trang viên.”
Tứ thái thái gật đầu nhận lời.
Dung Hoa vội vàng cảm ơn một phen.
Tứ thái thái ngại ngùng : “Chỉ là chuyện nhỏ thôi, chuyện lớn chúng cũng chẳng giúp gì.”
Dung Hoa : “Tứ thẩm nếu khách khí như , dám mở miệng nữa .”
Tứ thái thái nhịn mỉm : “Cái đứa nhỏ .” Dung Hoa tiễn Tứ thái thái ngoài, Cẩm Tú mới dẫn Trần ma ma .
Trần ma ma tiến lên hành lễ với Dung Hoa.
Dung Hoa vội hỏi: “Có chuyện gì ?”
Trần ma ma vội vã : “Phủ Nghĩa Thừa Hầu đưa tin tới, là Đại nãi nãi...” Nói đoạn, mắt bà đỏ hoe.
Tim Dung Hoa thắt , kinh ngạc Trần ma ma: “Sao nhanh như ?”
Trần ma ma dùng khăn tay lau nước mắt: “Nhị tiểu thư đến Triệu gia . Lão thái thái Đại thái thái bệnh thành thế cũng cách nào qua đó , nếu Lục nãi nãi, Bát nãi nãi thời gian thì qua đó xem , nhỡ ... nhà chúng cũng thể đến.”
Dung Hoa tiếng nức nở của Trần ma ma, bản nàng cũng là từng trải qua sinh tử, nghĩ đến cảnh ngộ của Thục Hoa, trong lòng khỏi xót xa.
Vì mối hôn sự với Phủ Nghĩa Thừa Hầu Triệu gia , đầu tiên là nàng c.h.ế.t oan, đó là Thục Hoa gả . Kết tóc đầy 4 năm, Thục Hoa mà ... Dung Hoa trong lòng là tư vị gì, ngũ vị tạp trần, dường như dần dần nhớ lúc nàng cùng Thục Hoa, Dao Hoa cùng ngắm bướm trong vườn hoa, phấn sáng cánh bướm dính đầy tay bọn họ, con bướm mất phấn sáng bay lên , đập cánh rơi xuống đất. Khi đó chỉ nghĩ sẽ cùng lớn lên, từng liệu đến sinh tử.
Trần ma ma tiếp: “Lão thái thái cũng Hầu gia đang ở tiền tuyến, việc nhà Bát nãi nãi cũng nhiều, nhưng Đại nãi nãi nhắn tin về gặp Bát nãi nãi, nên xin Bát nãi nãi ngày mai đến Phủ Nghĩa Thừa Hầu một chuyến để thăm Đại nãi nãi.”
Dung Hoa gật đầu: “Bà về thưa với tổ mẫu và mẫu , sáng mai sẽ thăm Đại tỷ.”
Trần ma ma siết chặt khăn tay, run giọng lời.
Mộc Cận tiễn Trần ma ma ngoài, khỏi hành lang đang chuẩn đồ mưa, thấy bà t.ử bên ngoài dẫn một tiểu sai cầm đồ . Bà t.ử thấy Mộc Cận bèn tươi rạng rỡ, bước hành lang : “Là Hầu gia sai mang đồ về.”
Mộc Cận liếc tiểu sai , cái hộp trong tay .
Bà t.ử : “Đây là tỷ tỷ bên cạnh Thiếu phu nhân.”
Đầu tiểu sai lập tức thấp xuống vài phần, cung kính thưa với Mộc Cận: “Đây là cao t.h.u.ố.c đặt ở Tế Y Đường, Hầu gia ở phía dùng đến, sai mang về cho Thiếu phu nhân.”
Mộc Cận bèn với bà t.ử : “Cứ mang , Xuân Nghiêu, Cẩm Tú đều ở bên trong cả đấy.”
Bà t.ử tất nhiên gì thêm, chỉ đợi Mộc Cận và Trần ma ma khỏi, mới tiếp tục trong.
Trần ma ma khỏi thùy hoa môn, ngoài phố, Lão thái thái thương bà nên đặc biệt phái xe theo. Đầu óc Trần ma ma nhất thời mê , bảo phu xe: “Cứ về phía , một lát nữa mới lên xe.”
Phu xe hiểu tại nhưng cũng dám hỏi kỹ, chỉ theo bên cạnh. Đi một lúc lâu, Trần ma ma dường như nhớ điều gì, lên xe, bảo phu xe vòng qua Đông Thành để về Đào phủ.
Nửa đường, Trần ma ma bảo phu xe dừng , tự xuống xe, phân biệt phương hướng rẽ , vô thức dừng một cửa tiệm, ngẩng đầu lên , nước mưa bay mắt bà.
Mật cao của tiệm là thứ Đại nãi nãi thường dùng, mỗi ngoài Đại thái thái đều đưa thêm cho bà ít bạc, bảo bà mua về hai hộp.
Màu phấn cam mà Đại nãi nãi thích chỉ tiệm mới bán, đó còn là ý kiến của bà, bà tưởng rằng Đại cô gia thấy màu phấn cam sẽ thích. Bởi vì Ngũ tiểu thư đặc biệt thích màu phấn cam đó, giống như dùng mật pha , thoa lên môi , đó dùng phần còn thừa xoa đều trong lòng bàn tay vỗ lên má phấn hồng, tuy đậm như màu đỏ thẫm nhưng cũng kém phần rạng rỡ.
Bây giờ bà đến đây thì ích gì? Đại nãi nãi bao giờ dùng mật cao nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thu-nan-tong-menh/chuong-170-huong-hon-xot-xa-3.html.]
Đại cô gia ôn văn nhã nhặn như mà chẳng bằng Hầu gia vẻ ngoài lạnh lùng, đáng thương cho đứa con gái như hoa như ngọc, trẻ tuổi thế mà ...
Trần ma ma ngẩn một lát mới trở xe...
Cao t.h.u.ố.c của Tế Y Đường đựng trong hộp sứ trắng, Dung Hoa cầm lấy.
Hộp sứ trắng đặt lòng bàn tay dường như mang theo ấm.
Dung Hoa ngẩng đầu hỏi Cao Việt - mang đồ về: “Hầu gia nhắn lời gì ?”
Cao Việt cung kính đáp: “Hầu gia chỉ bảo thưa với Thiếu phu nhân rằng việc vẫn bình thường.”
Vậy thì chắc chắn là vô cùng thuận lợi.
Cao Việt báo tin xong định rời , Dung Hoa nên gửi gắm thứ gì cho Tiết Minh Duệ.
Theo lý mà Tiết Minh Duệ đang ở đê, chắc là tiện. Bên cạnh chắc chắn ít theo, gửi gì cũng đại thỏa đáng.
Hơn nữa Tiết Minh Duệ ngày đó rõ ràng đến cửa nhà mà còn cửa, là công tư phân minh... Nàng gửi đồ liệu khiến thấy ?
Dung Hoa do dự, vẫn nhớ đến chiếc áo choàng trong tủ: “Hầu gia ...” Lần đầu tiên chuyện như , nàng chút quyết đoán , trở nên ấp úng.
Không ngờ Cao Việt vô cùng thông minh: “Hầu gia , những thứ khác cần mang theo, thứ Thiếu phu nhân đưa thì...” Lời cũng một nửa.
Nghe thấy lời , Dung Hoa trong lòng khỏi oán trách, Tiết Minh Duệ dặn đưa tin cũng chỉ dặn nửa câu . Vả rõ ràng là sai nhắn lời, mà lời ngay từ đầu, cứ đợi nàng mở miệng mới chịu .
Mặt Dung Hoa nóng lên, dậy lấy chiếc áo choàng , tự tay gói kỹ bảo Mộc Cận đưa cho Cao Việt.
Cao Việt nhận lấy bọc đồ, mày mở mắt : “Thiếu phu nhân yên tâm , đồ nhất định sẽ đưa đến nơi an .” Mộc Cận cũng nhịn , biểu cảm của Cao Việt giống hệt như lúc nãy nàng thấy Hầu gia tặng đồ cho Thiếu phu nhân ...
Đến buổi tối, Tam thái thái đến bàn bạc với Dung Hoa: “Ngươi xem cần dùng bao nhiêu, nếu quả thật gom đủ thì để chuẩn .”
Dung Hoa và Tam thái thái cùng tính toán rõ ràng, Tam thái thái mới rời .
Dung Hoa sách một lát ngủ sớm. Ban đầu còn chút buồn ngủ, nhắm mắt một lát, bỗng nhiên nhớ đến Thục Hoa, giường trằn trọc thế nào cũng ngủ . Ngày hôm nàng dậy sớm thưa với Lão phu nhân và Tiết phu nhân về tình hình, Lão phu nhân xong nhíu mày: “Sao tuổi còn nhỏ thế mà mắc bệnh chứng , gia thái thái như , cũng chỉ tỷ các ngươi mới thể thăm.”
Dung Hoa : “Hôm qua mẫu sai qua đây cũng như .”
Tiết phu nhân chuyện cũng cau mày: “Con xem gì cần giúp đỡ , cứ sai về báo một tiếng.”
Dung Hoa lời.
Lão phu nhân dặn: “Bên ngoài dù cũng đang mưa, mang thêm vài hầu hạ, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.”
Dung Hoa gật đầu, về thu xếp đồ đạc, dẫn theo Cẩm Tú, Mộc Cận, vợ Phùng Lập Xương và ba bà t.ử việc nặng, lúc mới về phía Phủ Nghĩa Thừa Hầu.
Đến Phủ Nghĩa Thừa Hầu, vợ Phùng Lập Xương theo xe khẽ: “Phía một chiếc xe ngựa, xuống xe giống như Lục nãi nãi.”
Nghiên Hoa?
Dung Hoa định xuống xe thì thấy tiếng của Nghiên Hoa bên ngoài: “Bát tới ?”
Bà t.ử che ô sẵn sàng, vợ Phùng Lập Xương mở cửa xe, Cẩm Tú, Mộc Cận xuống xe , đó mới đón Dung Hoa xuống.
Dung Hoa thấy Nghiên Hoa định chuyện thì Nhị nãi nãi Lưu thị đón tới hành lễ với Dung Hoa : “Vũ Mục Hầu phu nhân tới , mau mời trong!”
Dung Hoa đáp lễ, Nghiên Hoa và Nhị nãi nãi mới chào hỏi lẫn .
Dung Hoa vẻ mặt bi thương của Nhị nãi nãi, vội vàng hỏi: “Tỷ tỷ của thế nào ?”
Mắt Nhị nãi nãi nóng lên, cùng Dung Hoa, Nghiên Hoa trong : “Hôm qua mời lang trung mà Vũ Mục Hầu phu nhân giới thiệu và ngự y của Thái y viện đến túc trực, sắc mấy thang t.h.u.ố.c nhưng Đại tẩu cứ uống .” Nói đến cuối cùng giọng bà nghẹn , nức nở.
Vào đến viện của Thục Hoa, Thái phu nhân đợi sẵn ở cửa, đón Dung Hoa và Nghiên Hoa . Thái phu nhân đỏ hoe mắt, nhỏ: “Chúng phòng bên chuyện , hiện giờ Tuyên Hoàn đang ở bên trong.”
Dung Hoa phòng bên thấy Dao Hoa : “Nghe Nhị tỷ của cũng qua đây.”
Thái phu nhân gật đầu: “Hai ngày nay đa tạ Nhị tiểu thư ở bên , tâm trạng Thục Hoa mới lên một chút.” đoạn bà lấy từ trong tay áo một đơn thuốc: “Lúc nãy lang trung kê đơn, Nhị tiểu thư xuống bếp nhỏ sắc t.h.u.ố.c .”
Thái phu nhân đưa đơn t.h.u.ố.c gốc của lang trung cho Dung Hoa xem.
Dung Hoa tuy miệng : “Ta cũng am hiểu lắm.” vẫn xem kỹ đơn t.h.u.ố.c từ đầu đến cuối một lượt.
Trong lòng Thái phu nhân khỏi chút khác lạ, nhưng vẻ mặt vẫn lộ chút gì.
Dung Hoa xem xong đơn thuốc, Nghiên Hoa cũng đón lấy xem: “Tỷ tỷ của vẫn là bệnh phụ khoa như ?”
Thái phu nhân thở dài: “Lang trung , đều là do tiểu sản kinh hãi nên để mầm bệnh, đó là thứ yếu, nếu thể điều dưỡng như thì cũng hiệu quả, chỉ là Thục Hoa bây giờ đến nước cũng khó uống vài ngụm, gầy ...” Nói đến đây bà rơi nước mắt: “Cơ thể mà chịu đựng nổi.”
Vừa đến đây, rèm cửa vén lên, Dao Hoa mặc bộ váy áo màu xanh nhạt bước phòng.
Mắt Dao Hoa sưng đỏ, đôi môi tái nhợt, mặc bộ đồ giản dị, mặt chút phấn son, trông nàng lúc dường như còn xinh hơn vài phần so với ngày thường.
Thái phu nhân vội gọi Dao Hoa đến bên cạnh xuống.
Dao Hoa ngẩng đầu Dung Hoa một cái, thấy Dung Hoa đang chằm chằm với ánh mắt sắc sảo, Dao Hoa trong lòng hoảng hốt, nước mắt theo đó rơi xuống.
Dung Hoa đang đợi Dao Hoa yếu ớt mở miệng chuyện, thì thấy tiếng của Triệu Tuyên Hoàn bên ngoài: “Thục Hoa, Thục Hoa...”
Mọi lập tức biến sắc, đồng loạt bật dậy.