THỨ NAN TÒNG MỆNH - Chương 168: Hương Hồn Xót Xa 1

Cập nhật lúc: 2026-06-15 13:54:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gương mặt so với ngày thường gầy nhiều, trong vẻ ôn văn thêm vài phần thanh tú và yếu ớt, đôi môi nhợt nhạt mím , đôi mắt lấp lánh ánh sáng, tựa đầu giường nửa nửa nàng.

Dao Hoa nắm chặt khăn tay, lời lẽ chút mơ hồ: “Ta tưởng phu quân bảo qua đây là lời nhắn cho tỷ tỷ.” đoạn quanh bốn phía, lui ngoài: “cho nên mới đến.”

“ngươi sợ ?” Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo một tia trêu chọc, khiến thấy trong lòng vô cùng khó chịu.

Tay Dao Hoa chút run rẩy.

Triệu Tuyên Hoàn dường như chút thất vọng: “Ta tưởng ngươi và ngũ của ngươi là thiết nhất, mới tìm ngươi qua hỏi một chút. Lần ở viện của ngũ ngươi thấy ánh lửa, còn tưởng là nàng... ngờ gặp ngươi.”

Dao Hoa Triệu Tuyên Hoàn nhắc đến Vinh Hoa, mắt đỏ lên, vô cùng thương tâm.

Triệu Tuyên Hoàn : “Nghe tỷ tỷ ngươi , chính vì cái , Tiết gia mới chọn ngươi, chọn bát Dung Hoa của ngươi.”

Dao Hoa Triệu Tuyên Hoàn tại nhắc đến cái , vội vàng : “Cũng , chúng Tiết gia, Tiết Hầu gia trúng là bát , liên quan đến cái , là tỷ tỷ lo lắng cho mới , phu quân cần để tâm.”

Thật là một đóa giải ngữ hoa, yếu đuối, lương thiện, tiến thoái, giống như Vinh Hoa lúc đó với .

Đào Dao Hoa.

Triệu Tuyên Hoàn kỹ về phía Dao Hoa.

“ngươi nhất định ngũ của ngươi c.h.ế.t thế nào.”

Dao Hoa sức vê khăn tay.

Triệu Tuyên Hoàn : “Nếu ngươi thể cho , trong lòng chúng đều nàng, coi như là nàng thành cho chúng , tương lai nhất định sẽ đối với ngươi.”

Dao Hoa vô cùng hoảng loạn, mở to mắt Triệu Tuyên Hoàn: “phu quân... đừng như ... ...”

Triệu Tuyên Hoàn từ bên gối lấy một chiếc túi thơm, vẻ mềm mỏng mặt bỗng chốc biến mất còn dấu vết: “Đây là chiếc túi thơm ngươi tặng cho tỷ tỷ ngươi.”

Dao Hoa ngẩng đầu một cái, sắc mặt trở nên chút khó coi, lời tiếp theo của Triệu Tuyên Hoàn, khiến nàng cả thở nổi.

Triệu Tuyên Hoàn dường như nhạt một tiếng: “ngươi nhận Mã đạo bà ? ngươi trong tay mụ một hương liệu và d.ư.ợ.c phấn là để đọa t.h.a.i ? Hương liệu là ngươi tặng cho tỷ tỷ ngươi, d.ư.ợ.c phấn là để ai hạ? ngươi còn nhớ nhớ Thu Hà?”

Dao Hoa lùi một bước, lòng bàn tay chống lên chiếc bàn thấp phía , thể tin nổi Triệu Tuyên Hoàn.

“phu quân hoài nghi là hại tỷ tỷ? tại hại tỷ tỷ ? phu quân thể lấy những lời ?” Dao Hoa nước mắt ngừng rơi xuống: “Ta lý do gì hại tỷ tỷ? phu quân ai những lời ?”

Triệu Tuyên Hoàn nhắm mắt , mặt một vẻ lạnh nhạt: “Ta còn tưởng ngươi là vì ngũ của ngươi, cho nên hận và đại tỷ ngươi.”

Dao Hoa nước mắt treo nửa gò má, khẽ há miệng: “Trong nhà đều đại phu quân và ngũ ... là thật ?”

Ánh mắt Triệu Tuyên Hoàn lấp lánh, nhíu mày: “ngươi ?”

Dao Hoa nghẹn ngào : “ngũ với , ... chỉ tưởng những lời nhàn thoại đó là bậy, thật sự ngờ là thật.”

Triệu Tuyên Hoàn những lời , biểu cảm của Dao Hoa, thật như , dường như là phát tự nội tâm: “ngươi là chịu thừa nhận ? phụ , mẫu ngươi quan hệ của và ngũ ngươi? Ở Đào gia nhất với Vinh Hoa là ngươi, Vinh Hoa thể đem chuyện cho cũng là ngươi.”

Dao Hoa ngẩn một lát, dường như mới hiểu ý tứ trong lời Triệu Tuyên Hoàn, chậm rãi mở to mắt, nửa ngày mới dường như vạn niệm câu hôi : “phu quân tại nghĩ như ? và ngũ tình cảm như , thể chuyện như ?” Nhìn về phía Triệu Tuyên Hoàn thấy ánh mắt chút do dự, mới ho khan một trận, nửa nhắm mắt , nước mắt chảy xuống bên tai, cả đều lảo đảo vững: “phu quân chịu tin tưởng, chỉ đợi tương lai chúng đều gặp ngũ , hỏi cho rõ ràng, hỏi xem ngũ cũng nghĩ như , cũng...” Khẽ nức nở: “ cũng nghĩ về như .” Nói đoạn xoay vội vội vàng vàng chạy ngoài.

Dao Hoa khỏi phòng Triệu Tuyên Hoàn, một mạch chạy khỏi nguyệt lượng môn, bà t.ử Triệu Tuyên Hoàn dặn dò tiếp ứng, bà t.ử đưa Dao Hoa khỏi hành lang dài, Tương Trúc vội đón lên, thấy Dao Hoa đầy mặt lo lắng: “Tiểu thư, đây là ?”

Dao Hoa lắc đầu, Tương Trúc : “Tiểu thư vốn là đến chăm sóc đại tiểu thư, cô gia dường như là... là chúng về !”

Dao Hoa Tương Trúc một cái: “đại tỷ bệnh thành thế thể về? hiện giờ một mắt cũng dám rời khỏi nàng, sợ là... trong lòng bao nhiêu sợ hãi.” đoạn nhịn nữa thành tiếng: “ thấy tỷ tỷ còn , bệnh đỡ nhiều , bỗng chốc biến thành thế .”

Tương Trúc vội vàng an ủi Dao Hoa: “Tiểu thư đừng nghĩ quá nhiều, hiện giờ đại nãi nãi tâm tình , tiểu thư bồi bên cạnh khoan tâm, chừng từ từ thể lên cũng chừng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thu-nan-tong-menh/chuong-168-huong-hon-xot-xa-1.html.]

Dao Hoa gật đầu: “Bất luận thế nào, tỷ tỷ quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”

Tương Trúc vội : “Tiểu thư, chúng phòng , thời tiết lạnh đang mưa, chú ý thể mới .”

Dao Hoa dùng khăn lụa lau lau mắt cố gắng định cảm xúc, hồi lâu mới gật đầu: “Chúng tiểu trù phòng sắc t.h.u.ố.c cho tỷ tỷ , một lát nữa qua phòng tỷ tỷ, tránh để tỷ tỷ thấy tưởng ... trong lòng nan quá.”

Tương Trúc định khuyên Dao Hoa, tiểu trù phòng dù cũng lạnh, hơn nữa khói lò xông ho khan, nhưng thấy Dao Hoa biểu cảm kiên định, cũng chỉ thể thuận theo ý Dao Hoa, bồi Dao Hoa về phía tiểu trù phòng.

Phía bên trong bóng tối bước một nha mặc tỷ giáp màu thanh nhạt, ánh mắt theo bóng dáng Dao Hoa và Tương Trúc đến tận cuối hành lang, đợi một lát, trong viện Triệu Tuyên Hoàn dưỡng bệnh vội vã một tiểu nha , tiểu nha trái cùng nàng đến chỗ vắng vẻ thấp giọng chuyện một hồi, hai mới tách mỗi về một hướng khác.

Nha mặc tỷ giáp màu thanh nhạt là đắc lực bên cạnh Thục Hoa, tên là Thục Hoa đặt, gọi là Diệu Nga, tuy lớn lên ở Triệu phủ nhưng vì Thục Hoa đối đãi , đối với Thục Hoa vô cùng trung thành, hiện giờ đối diện với gương mặt trắng bệch chút sinh khí của Thục Hoa, lời ngóng đến bên miệng, thế nào .

Mắt Thục Hoa đôi dương giác cung đăng bằng đồng lưu kim bên giường, bày biện trong phòng, món đồ nào nàng tinh tâm chọn lựa , bao gồm bày biện trong tiểu thư phòng ở trắc thất, thích cách bố trí đơn giản như “Vô Vi Cư”, nàng đặc ý tìm những kiểu dáng bàn ghế giản ước hào phóng đó mời kỹ càng, ai ngờ từng hỏi qua một câu, càng từng xem sách mấy , chữ mấy trong tiểu thư phòng.

Nàng dần thích tính khí của nàng, nàng cố gắng học cách thu liễm, để trở nên uyển chuyển, hướng về dáng vẻ thích trong lòng mà tới gần, nhưng đổi chút hồi ứng của .

Nàng từng dự tính nhất, Triệu Tuyên Hoàn thể nuôi ngoại thất, chuyện như cha cũng từng , nàng còn nghĩ nhỡ là thật, nàng sẽ giả vờ đại độ đem ngoại thất đó đón phủ, như để , nàng Đào Thục Hoa thành một vợ , thể lượng nỗi khổ của , thể tiếp cận thể chung sống.

thế nào cũng ngờ tới, trong lòng , là ngũ Đào Vinh Hoa.

Chính là nàng, Đào Vinh Hoa. Nàng thật sự hiểu, Đào Vinh Hoa chẳng qua chỉ là một thứ nữ, vài phần tài khí nhưng thanh cao tác thái, thế nào khiến bao nhiêu thích, mà nàng tại vĩnh viễn sống trong cái bóng nàng để .

Lúc nhỏ mẫu thường vì cha hộ nhị di nương mà rơi nước mắt, khi nhị di nương c.h.ế.t, cha độc thích thứ nữ Vinh Hoa do nhị di nương sinh . Chỉ cần uống rượu, cha bèn sẽ cái của nhị di nương và ngũ , nàng trong lòng âm thầm tức giận, mấy biện bác với cha, đều mẫu ngăn .

Muốn phận, nàng mới là chính thống đích xuất, mấy nàng vì món quà phụ tặng cho ngũ mà nan quá, mẫu riêng tư lặng lẽ khuyên giải nàng: “Ghi nhớ, ngươi mới là tiểu thư thực sự trong phủ , bất luận là ai cũng thể d.a.o động vị trí của ngươi, cha ngươi đối với nàng chẳng qua là tạm thời thôi, các ngươi tương lai sẽ sự khác biệt mây bùn, vĩnh viễn đừng để coi thường ngươi.”

Vĩnh viễn đừng để coi thường ngươi.

Nàng lúc nào cũng ghi nhớ.

Là, lớn tiếng, cho bọn họ , để bọn họ ghi nhớ, lúc nào thể coi thường nàng, Đào Thục Hoa.

ngũ bệnh c.h.ế.t , bề mặt nàng cảm thấy sảng khoái, trong lòng cũng từng tiếc nuối. Lúc nào cũng nguyền rủa một c.h.ế.t là một chuyện, thực sự thấy nàng c.h.ế.t là chuyện khác.

Rất nhanh chóng hôn sự của nàng, gặp Triệu Tuyên Hoàn, nàng trong lòng nhảy nhót cho , về đến phòng ngẩn nửa ngày mới nhận đây là thật, nàng thực sự sắp xuất giá , gả cho gương mặt sơ lãng, ôn nhuận như ngọc, một cái bèn khiến nàng tâm động thôi .

Nàng thực sự giống như mẫu , từ đó về khác biệt mây bùn với những khác. Từ đó về ai cũng dám coi thường nàng nữa, ai cũng dùng ánh mắt ngưỡng mộ thứ nàng sở hữu bên , từ đó về nàng sẽ còn thấy giọng oán hận của mẫu , mẫu nữ hai mặt cha cẩn thận lấy lòng.

Sẽ bao giờ nữa, nàng so với tỷ trong phủ, so với Đào Vinh Hoa c.h.ế.t thì thế nào?

Lại ngờ đón tiếp nàng là sự lạnh nhạt của phu quân, sự chuyên chế của bà cô, nàng cực lực dung nhẫn, cực lực thoái nhượng, cực lực... vẫn là đến ngày hôm nay.

Nàng đều nhớ nổi tâm tình lúc nàng thành hôn là nhảy nhót thế nào, kỳ đãi thế nào .

Đào Vinh Hoa, nàng tại vĩnh viễn đều tránh khỏi nàng. Đào Vinh Hoa, khi c.h.ế.t còn tả hữu cuộc đời nàng.

Thục Hoa thở dốc mấy , thúc giục Diệu Nga: “Rốt cuộc... đều... những gì?”

Diệu Nga lúc mới : “Oanh Nhi , đại gia hỏi Đào nhị tiểu thư, nếu... nếu...”

Thục Hoa đầu nàng.

Diệu Nga c.ắ.n môi mới : “Nếu Đào nhị tiểu thư Đào ngũ tiểu thư rốt cuộc là c.h.ế.t thế nào, đại gia bèn cưới Đào nhị tiểu thư cửa.”

Nghe thấy lời , n.g.ự.c Thục Hoa bỗng chốc giống như đá đè lên, mắt tối sầm, suýt chút nữa thở nổi.

Diệu Nga gọi nửa ngày, dùng tay ngừng vỗ về n.g.ự.c Thục Hoa, n.g.ự.c Thục Hoa phập phồng một hồi, cuối cùng mới sức mở mắt , đôi mắt đó tuyệt vọng chằm chằm Diệu Nga: “Mau... ...”

Diệu Nga dám ngỗ nghịch ý của Thục Hoa, nước mắt chảy xuống: “đại gia nhị tiểu thư hướng Mã đạo bà mua hương liệu và d.ư.ợ.c phấn để hại đại nãi nãi, còn d.ư.ợ.c phấn đó là Thu Hà...”

 

Loading...