THỨ NAN TÒNG MỆNH - Chương 162: Hoạn Nạn Chân Tình 1
Cập nhật lúc: 2026-06-15 13:54:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố ma ma bên cạnh Tiết phu nhân vội vàng tiến lên nâng đỡ, ai ngờ Tiết phu nhân ngất lịm, thể dị thường nặng nề, Cố ma ma nhất thời đỡ nổi, nếu Dung Hoa tiến lên giúp đỡ, chủ tớ hai cùng ngã xuống đất, dù đều tiến lên cuống quýt khiêng Tiết phu nhân nội thất. lão phu nhân phân phó mau mời lang trung, nhị thái thái tiến lên bấm nhân trung cho Tiết phu nhân nhưng vẫn thấy nàng thở, vội vàng gọi lấy t.h.u.ố.c cứu mạng.
Hương Ngọc lấy t.h.u.ố.c , nghiền nát t.h.u.ố.c hòa với rượu, Dung Hoa ấn hàm của Tiết phu nhân, đổ t.h.u.ố.c từ khóe miệng nàng , nhị thái thái và Dung Hoa gọi “đại tẩu” gọi “mẫu ” hồi lâu, Tiết phu nhân cuối cùng cũng thở một , lúc mới đều thở phào nhẹ nhõm.
lão phu nhân từ nội thất , với một vị Chu thái giám quen : “Mẫu của Minh Duệ mấy ngày nay thể .”
Ý tứ trong lời là hỏi thăm tình hình của Tiết Minh Duệ.
Vị Chu thái giám chỉ coi như ẩn ý của lão phu nhân, chỉ vẻ mặt quan thiết : “Nếu , lão nô về bẩm báo hoàng thái hậu, mời Thái y viện qua xem cho phu nhân?”
Chu thái giám chịu tiết lộ nửa câu nội tình, lão phu nhân cũng truy hỏi nữa chỉ : “Sao dám để hoàng thái hậu bận lòng.”
Hai vị nội thị xong sai sự hoàng thái hậu giao phó, dậy cáo từ, lão phu nhân sai phong mười mấy thỏi bạc đại lễ đưa lên.
Chu thái giám từ chối hồi lâu mới nhận, khi lão phu nhân đầy thâm ý : “Trưởng công chúa đừng đa tâm, hoàng thái hậu là thấy thời tiết , sợ Trưởng công chúa đường nhiễm lạnh, mới chỉ tuyên thiếu phu nhân...”
lão phu nhân dường như hiểu ý tứ của lời , mặt dần nụ : “Lao phiền ngài khi về...”
Chu thái giám đợi lão phu nhân xong, bèn : “Lão nô , Trưởng công chúa thỉnh an hoàng thái hậu mà.”
lão phu nhân gật đầu .
Tiết Sùng Nghĩa đích tiễn nội thị , lão phu nhân phòng thăm Tiết phu nhân.
Tiết phu nhân thấy lão phu nhân, ánh mắt vài phần sinh cơ, chống nửa dậy, vẻ mặt đầy kỳ vọng lão phu nhân: “nương, Minh Duệ... rốt cuộc... thế nào ?”
lão phu nhân tiến lên an ủi: “Đứa trẻ thật là nóng vội, yên tâm , sẽ chuyện gì . hoàng thái hậu và tình cảm gia tộc chúng ở đó, nếu thật sự chuyện rõ?”
Tiết phu nhân suy tính kỹ ý tứ trong lời , dây thần kinh căng thẳng nới lỏng một chút.
Tiết nhị thái thái ở bên cạnh tuy lời nào, nhưng ánh mắt một khắc cũng rời khỏi lão phu nhân. Lông mày vốn dĩ bao giờ nhíu của lão phu nhân, giờ đây nhíu , ngay cả khi an ủi Tiết phu nhân, mặt cũng chút nhẹ nhõm, xem là lấy tin tức gì từ miệng hai vị nội thị .
Tiết nhị thái thái tâm niệm chuyển động, tiến lên : “Ta đỡ đại tẩu về nghỉ ngơi.” Tìm cớ tạm thời rời khỏi tầm mắt , vặn gọi Tiết Sùng Nghĩa đến hỏi xem, xem rốt cuộc đang giở trò gì.
lão phu nhân trầm ngâm một lát, Dung Hoa, lúc mới với Tiết phu nhân: “Thời tiết , ngươi thoải mái, tiên đừng chạy chạy nữa, đợi lát nữa lang trung qua xem mạch xong, sai khiêng kiệu đưa ngươi về.”
Tiết phu nhân chịu, định dậy, lão phu nhân tiến lên vỗ vỗ tay Tiết phu nhân: “Giờ lúc cậy mạnh.” ngừng một chút tiếp: “Phía hoàng thái hậu còn đang đợi, phòng Dung Hoa giúp nàng xem cần chuẩn những thứ gì.”
Tiết nhị thái thái thấy lời , mắt khỏi nhướng lên.
Dung Hoa dìu lão phu nhân thẳng đến phòng , mở tủ chọn quần áo cho Tiết Minh Duệ, thấy trong tủ xếp ngay ngắn chỉnh tề các bộ bào quái, Dung Hoa hít sâu một , chuyện đến nước , tuyệt đối hoảng hốt, nghĩ đến mẩu giấy mà Thế t.ử Thường Ninh Bá Vinh Xuyên mang đến cho Tiết Minh Duệ, trong lòng lúc mới dần bình .
Dung Hoa xem qua hết quần áo trong tủ, hạ quyết tâm lấy một bộ bào quái màu sẫm, bộ quần áo là nàng Tiết Minh Duệ nhận sai sự giám quản phòng vụ đó đặc ý cho , màu sắc sẫm vải vóc cũng dày hơn một chút, là vì ở bên ngoài sai sự dầm mưa dãi nắng, thể ngăn lạnh đôi chút.
Đem quần áo đều đặt giường, Dung Hoa ngẩng đầu hỏi lão phu nhân: “ xem ?”
lão phu nhân thấy những quần áo bèn ý của Dung Hoa, suy tính: “ngươi là cảm thấy Minh Duệ sai sự giám quản phòng vụ vẫn sẽ đến cùng?”
Những lời Tiết Sùng Nghĩa tuy là thể tin nhưng cũng thể tin , Dung Hoa cúi đầu : “Ta là nghĩ, nếu hoàng thượng vẫn để Hầu gia ở trong cung, là nhiều chuyện vẫn hạ quyết tâm.” Nếu theo lời nhị thúc phụ , chắc chắn là trị tội, hà tất để Tiết Minh Duệ ở trong cung, thể trực tiếp hạ ngục.
lão phu nhân Dung Hoa, bất luận là ai, gặp loại chuyện đạo lý sốt ruột, nội thị đột nhiên truyền nàng cung, lúc trong lòng nàng thế nào thể tưởng tượng , hiếm thấy là nàng còn thể cố gắng trấn định .
lão phu nhân : “Ý của nhị thúc phụ ngươi ngươi thấy , lời của cũng một chút đạo lý. Ở mặt hoàng thái hậu đặt lên thể diện của gia tộc chúng , giữ Minh Duệ chắc vẫn là .”
Dung Hoa gật đầu tiến lên dìu lão phu nhân xuống.
lão phu nhân : “Nếu là như , từ nay về Minh Duệ khó tránh khỏi mang theo chuyện , nhập sĩ e là khó . câu , chỉ cần còn...”
Dung Hoa ngẩng đầu, lão phu nhân đang nàng, ánh mắt sáng lên: “ngươi tuy trẻ tuổi, nhưng là thông minh lanh lợi, thấy trong lòng ngươi dường như chút chủ ý, cũng qua ý của .”
“Chẳng qua là hai kết quả, hoặc là trực tiếp cầu tình nhận tội danh sai sự , để Minh Duệ về tính , hoặc là thuận theo ý của Minh Duệ, kết quả thể , cũng thể .”
Dung Hoa gật đầu.
lão phu nhân : “Mấy ngày nay ít nhiều đều chút tin tức truyền , lời của khác thể tin cũng thể tin, trong cung rốt cuộc là tình hình thế nào, gọi ngươi qua đó, ngươi cho chuẩn.” dường như là nhớ điều gì, khựng : “ thể dễ dàng hạ quyết định.”
Hai đang chuyện, Lý ma ma trong phòng, trong tay cầm một chiếc tráp sơn gỗ hồng mộc mấy bắt mắt, lão phu nhân đón lấy chiếc tráp, sờ mặt tráp, chiếc tráp bèn bật mở .
lão phu nhân lấy từ bên trong một chiếc vòng tay phỉ thúy phiêu hoa bọc vàng, giao tay Dung Hoa: “Nếu cầu hoàng thái hậu, bèn đem chiếc vòng cho hoàng thái hậu xem, nếu thỉnh cầu gì, tuyệt đối đừng lấy chiếc vòng .”
Ngón tay Dung Hoa khép , chỉ cảm thấy chiếc vòng chạm lạnh ngắt, nắm trong lòng bàn tay nặng trịch, ngẩng đầu lão phu nhân, lão phu nhân khẽ gật đầu với nàng...
Dung Hoa chuẩn xong đồ đạc, gọi Cẩm Tú và Ngưu bà t.ử theo xe, đang ngoài, Tiết nhị thái thái vội vàng đuổi theo.
Nhị thái thái Cẩm Tú và Ngưu bà t.ử bên cạnh Dung Hoa.
Cẩm Tú và Ngưu bà t.ử lập tức dừng bước lùi xa một chút.
nhị thái thái lúc mới vội vàng mở lời: “Dung Hoa, ngươi tuổi còn nhỏ, gặp chuyện tuyệt đối hoảng trương, Minh Duệ tình hình hiện tại... trong lòng ngươi tính toán, thể qua loa , lúc cần cầu thì cầu, phía hoàng quý phi bên cũng là vô cùng thích ngươi, gia tộc chúng là tình hình như , ngươi và Minh Duệ mới thành , đại phòng chỉ Minh Duệ là độc đinh, dù xem thể diện của lão phu nhân, bất luận quá sai gì cũng từ nhẹ phát lạc.”
Nhị thái thái đây là nàng mặt hoàng thái hậu, hoàng quý phi lóc kể lể, từ đó nhận sự đồng tình.
Dung Hoa rũ mi mắt lời nào, nhị thái thái khuyên nhủ: “Triệu ngươi cung chắc là chuyện , chừng là xem thể diện của lão phu nhân, cho gia tộc chúng một cơ hội, lời nhị thúc phụ ngươi , trong lòng ngươi tính toán.”
Mãi đến khi thấy Dung Hoa gật đầu, nhị thái thái mới coi như thở phào nhẹ nhõm.
Dung Hoa lên xe ngựa, tiếng mưa lớn bên ngoài đ.á.n.h thùng xe, chậm rãi nhắm mắt .
Cả chuyện , từ lúc nhị thúc phụ Tiết Sùng Nghĩa về nhà về chuyện trong cung, đến lúc hoàng thái hậu truyền triệu nàng cung, thật sự đến quá nhanh, nàng vẫn rõ những lời nhị thúc phụ rốt cuộc bao nhiêu phần thật giả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thu-nan-tong-menh/chuong-162-hoan-nan-chan-tinh-1.html.]
Đột ngột gặp đại biến, cả Tiết gia dường như bỗng chốc đồng lòng hẳn lên, ngay cả lời nhị thái thái cũng vài phần đạo lý.
Trong cung rốt cuộc là tình hình thế nào?
Tiết phu nhân tại căng thẳng như .
Ngay cả Tiết Sùng Nghĩa khi chuyện dường như đều ẩn ý, lão phu nhân xong biểu cảm như .
Tiết Sùng Nghĩa chỉ khuyên nhủ một chút, lão phu nhân bèn quyết định cung cầu tình, trong đó liên quan gì?
Tối qua ở phòng Tiết phu nhân, Tiết phu nhân hết đến khác nhắc đến An Quốc Công Tiết Sùng Lễ, lúc đang chuyện thôi.
Biểu hiện của Tiết phu nhân hai trong lúc tình thế cấp bách, khiến nàng hết đến khác suy nghĩ kỹ càng. Dần dần nghĩ đến hoàng thái hậu, vị lão thái hậu tóc bạc trắng, gương mặt từ tường , nàng nhớ Tiết Minh Duệ với nàng, cái tên Minh Duệ là hoàng thái hậu ban cho, đây từng gọi là Hoài Ân, Tiết Hoài Ân.
Dung Hoa trong lòng khẽ động, chẳng lẽ hoàng thái hậu thật sự cho Tiết gia một cơ hội? Giơ tay giúp Tiết gia một tay?...
Xe ngựa theo lệ dừng ở ngoài cung môn, Dung Hoa tự che ô, đưa lên yêu bài mà nội thị mang đến.
Sau khi kiểm tra một lượt, đợi một tuần , bèn nội thị đến dẫn đường. Dung Hoa theo nội thị trong, con đường đến Khôn Ninh Cung của hoàng thái hậu nàng vẫn còn nhớ mang máng, đợi nội thị nhắc nhở bèn chủ động rẽ ở ngã ba.
Nội thị khen ngợi: “Vũ Mục Hầu phu nhân thật là hảo ký tính, nhiều bao nhiêu đều nhớ .”
Sau khi gả Tiết gia bên cạnh lão phu nhân dạy nàng lễ nghi cung, đặc ý đường trong cung là khó nhớ nhất, cho nên theo lão phu nhân đến, nàng đặc biệt chú ý ghi nhớ một chút. Vừa nàng nội thị một bước cũng vì cái gì khác, chỉ là xem chủ động mở miệng chuyện với nàng .
Nội thị quả nhiên mở miệng.
Vào Khôn Ninh Cung, nội thị thông bẩm, đó bèn một vị cô cô dẫn nàng chỉnh trang dung nhan, lúc mới chính thức dẫn đến mặt hoàng thái hậu.
Bái điệm đặt xong, Dung Hoa tiến lên hành đại lễ, quỳ lạy xong xuôi, trong phòng nhất thời tĩnh mịch dị thường, cung nữ hầu hạ bên cạnh đờ đẫn đó, mặt bất kỳ biểu cảm nào.
hoàng thái hậu sập mềm, lưng tựa nghênh chẩm màu minh hoàng, đầu đội kim phượng, miệng phượng ngậm một viên đá bích tỷ to lớn, khẽ động một cái bèn lưu quang dật thải, đầu đầy sợi bạc, nếp nhăn mặt tuy nhiều nhưng đều giãn , lúc đang cúi đầu Vũ Mục Hầu phu nhân Tiết Đào thị.
Một lát , Tiết Đào thị vẫn bất động quỳ lạy mặt đất, hoàng thái hậu lúc mới nở nụ : “Mau lên .”
Cung nữ dìu Dung Hoa dậy.
hoàng thái hậu thấy mặt Tiết Đào thị vẫn là một vẻ mặt bình hòa nhàn tĩnh, vẫy vẫy tay với nàng: “Đến bên .”
Các cung nữ lập tức bày chỗ ở bên cạnh.
Dung Hoa lên cung kính xuống.
hoàng thái hậu đoan tường Dung Hoa một hồi, mỉm : “Mới mấy ngày gặp, dáng vẻ dường như lớn thêm một chút, Trưởng công chúa mấy ngày nay khỏe ?”
Dung Hoa vội : “Trưởng công chúa thể kiện lãng, thường xuyên nhớ đến hoàng thái hậu nương nương.”
hoàng thái hậu gật đầu : “Bên ngoài mưa lớn như , vội vội vàng vàng ngươi cung cũng vì cái gì khác, Vũ Mục Hầu ở căn phòng bên cạnh Nội Cáo Sắc Phòng, sai dẫn đường cho ngươi mang quần áo đến.” đến đây cố ý ngừng : “giờ còn sớm nữa, ngươi sớm .”
Câu mang theo bất kỳ tình cảm nào, chỉ giống như một dụ lệnh, đơn giản rõ ràng, tăng thêm một loại uy nghiêm, nhất là cung nhân bên cạnh xong, lập tức bèn tới bên cạnh nàng, dường như chuyện đều thành định cục, nàng chỉ thể theo từng bước, lực phản kháng.
Nếu hoàng thái hậu nể mặt lão phu nhân, giúp Tiết gia vượt qua cửa ải khó khăn, nhưng tại nhắc đến lời nào?
Dù là mượn miệng nàng đưa một chút cảnh cáo, cũng nên để vài lời nhắn nhủ.
Chiếc vòng ngọc nàng đặt ở n.g.ự.c bỗng chốc trở nên nóng bỏng, nàng nên...
Dung Hoa dậy hành lễ với hoàng thái hậu, nàng quỳ mặt đất mãi chịu dậy.
hoàng thái hậu hồi lâu mới thở dài một tiếng: “Ai gia cũng , Vũ Mục Hầu sai sự dễ dàng.”
Tay Dung Hoa nắm chặt thêm một chút.
hoàng thái hậu : “Trưởng công chúa bảo ngươi mang lời gì ?”
Trong lòng một trận căng thẳng, trái tim dường như nhảy khỏi lồng ngực, Dung Hoa khẽ c.ắ.n môi, hạ quyết tâm: “Bẩm hoàng thái hậu nương nương, .” hít sâu một : “Trưởng công chúa bảo bẩm cáo hoàng thái hậu nương nương, Tiết gia nhất định sẽ một lòng một vì triều đình việc.”
hoàng thái hậu hồi lâu mới hỏi: “Không còn gì khác ?”
Dung Hoa : “Không còn nữa.”
Giọng hoàng thái hậu nhu hòa hơn nhiều: “Dìu Vũ Mục Hầu phu nhân dậy.”
Cung nhân vội tiến lên dìu Dung Hoa dậy.
Tiết Đào thị tuy gò má ửng đỏ, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời trong trẻo, hoàng thái hậu gật đầu, mắt sáng lên: “Về với Trưởng công chúa, một lòng vì triều đình việc, triều đình nhất định sẽ bạc đãi.”
Dung Hoa khom : “Vâng.”...
Vì thể qua chính điện, men theo đường nhỏ vòng khỏi Thái Hòa Môn, đến ngoại vi cung điện, nội thị đầu : “Phía là nó.”
Đi một cánh cửa nhỏ, bên trong cũng là những gian phòng tường đỏ ngói xanh, một gian trong đó cửa hai tên nội thị, Dung Hoa tới mở bọc đồ đang cầm để nội thị kiểm tra nữa.
Nội thị chỉ liếc một cái, bèn mở cửa .
Dung Hoa tháo đồ che mưa phòng.
Cửa sổ nhỏ, trong phòng chút âm ám, bàn đặt một ấm , bóng dáng cao lớn bên bàn, lật xem sách trong tay, Dung Hoa tiến lên hai bước, Tiết Minh Duệ mới ngẩng đầu lên.