THỨ NAN TÒNG MỆNH - Chương 159: Thân Bại Danh Liệt 1
Cập nhật lúc: 2026-06-15 13:54:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dung Hoa : “Phùng Lập Xương hai chiếc xe cách xa, bây giờ vẫn tới?” Lại nghĩ đến dáng vẻ tươi rạng rỡ của Nhị thái thái, trong lòng thầm cảm thấy chút đúng.
Nàng tái tam dặn dò Phùng Lập Xương chú ý an , lẽ nào ý của nàng Phùng Lập Xương hiểu? Nếu nàng màng đến an của hạ nhân trang tử, cứ để bọn họ vận chuyển rau phủ, tuy Lão phu nhân vui lòng, hạ nhân trong phủ cũng hưởng lây, nhưng nhỡ xảy chút sai sót gì, trang t.ử sẽ nghĩ thế nào?
Đây là việc đầu tiên nàng khi phủ, nếu ở phủ khác lẽ còn thôi, Lão phu nhân vốn nổi tiếng là cảm thông hạ nhân.
Việc nàng mở đầu, nếu đạt kết quả , đến lúc đó bên cạnh , chuyện nàng sẽ thực sự biến thành chuyện . Vốn dĩ trận mưa lớn là chuẩn , chẳng mấy chốc thể thành vì để chiếm sự vui lòng của Lão phu nhân mà màng đến hạ nhân.
Bất kể Nhị thái thái lúc chưởng gia bên thế nào, bên đều khen ngợi hết lời.
Xuân Nghiêu Dung Hoa nhíu mày: “Hay là vẫn sai gọi Phùng Lập Xương qua đây hỏi?”
Bây giờ gọi Phùng Lập Xương đến e là muộn , thực sự xảy chuyện gì, khống chế cục diện, Dung Hoa nghĩ đoạn định dậy, bên ngoài bèn truyền đến giọng của Nhị thái thái: “Vị lang trung đó thể xem khỏi , nếu Đại tẩu , còn nhớ , hèn chi hôm nay sắc mặt .”
Dung Hoa Xuân Nghiêu, Xuân Nghiêu vội vén rèm ngoài, Mộc Cận vén rèm, nha ở ngoài tháo đồ che mưa, Tiết phu nhân, Nhị thái thái, Tiền thị bước phòng.
Dung Hoa vội dậy đón .
Tiết phu nhân phòng còn gì, Nhị thái thái rộ lên: “Chung quy là tuổi còn nhỏ, da mặt mỏng, chuyện gì cũng bằng lòng mở miệng, đây thì thôi, bây giờ qua đây luôn bồi bổ cho .”
Dung Hoa hiểu ý tứ trong lời .
Tiết phu nhân : “Nhị thẩm ngươi con khỏe mới tới, còn mời cả lang trung xem bệnh cho phủ.”
Nhị thái thái ánh mắt lấp lánh, dường như chút oán trách, giọng điệu vẻ sự quan tâm thực sự: “Nếu đa miệng hỏi một câu, còn .”
Tiền thị một bên, Nhị thái thái bèn Tiền thị: “Đại tẩu ngươi đây là bệnh chứng , chẳng uống bao nhiêu t.h.u.ố.c đắng mới khỏi , thể nữ nhân qua loa , nhất là Minh Duệ bên ... còn trông cậy ngươi.”
Tiền thị trái ở một bên gật đầu.
Ý của Nhị thái thái, Tiết Minh Duệ là trưởng phòng trưởng tôn, việc càng quan trọng hơn. Lời là lời thật, cũng lọt tai, Tiết phu nhân quả nhiên vẻ mặt quan thiết Dung Hoa: “Thế nào ? Có cảm thấy khỏe hơn chút nào ?”
Dung Hoa mỉm : “Cũng việc gì ạ.”
Tiết phu nhân : “Lúc thấy tiểu khương phòng của con đang sắc thuốc.”
Dung Hoa gật đầu: “Lúc ở Đào gia tìm lang trung xem, uống chút t.h.u.ố.c sẽ hơn.”
Nhị thái thái : “Đã là như chẳng thà tìm lang trung xem cho , tuy thời tiết , nhà chúng cũng đối đãi bạc, ngày thường cho tiền khám cũng nhiều, gọi qua đây nào dám tới.”
Nhị thái thái sớm bàn bạc xong với Tiết phu nhân, sai mời lang trung, Dung Hoa nào cơ hội phản đối.
Dung Hoa liếc Xuân Nghiêu, Xuân Nghiêu đang ngoài cửa sổ.
Tiết phu nhân, Nhị thái thái và Tiền thị trái việc gì khác, xuống thiết chuyện với Dung Hoa, thời gian lâu dần Tiền thị cũng thả lỏng một chút, một bên mím môi Dung Hoa.
Trong lúc chuyện, Nhị thái thái vô tình liếc qua, đại nha bên cạnh Dung Hoa đang vò khăn tay dường như chút lo lắng, Dung Hoa cho .
Nhị thái thái nhịn khẽ một tiếng.
Toàn bộ sự việc thực sự quá trùng hợp , Lão phu nhân bảo trang t.ử đưa gạo thóc xuống, cũng là ý của Thiếu phu nhân. Trước đây trong nhà bao giờ chuyện như , thời tiết thế , ai bằng lòng sai sự , khó tránh khỏi để những trường công ngày thường việc khổ sai chạy chuyến .
Trường công oán hận chuyện một hai ngày , nàng đang sầu trang t.ử những trường công đó mới thể an phủ, vặn cho bọn họ cơ hội để bọn họ náo loạn một trận.
Bên ngoài đang mưa lớn, cả kinh thành so với thường ngày đều yên tĩnh hơn, phàm là nhà ai chuyện gì, lập tức sẽ truyền ngoài, chuyện trường công trang t.ử náo loạn thể thấy mới mẻ một trận đấy. Nghĩ đến đây đuôi lông mày Nhị thái thái khẽ nhướng lên, lấy quả ăn.
Lang trung nhanh chóng phủ, cách tấm rèm chẩn mạch cho Dung Hoa, đó kê đơn, Tiết phu nhân theo ngoài hỏi tình hình.
Lang trung : “Dùng chút t.h.u.ố.c ôn kinh tán hàn, hóa ứ chỉ thống, đó từ từ điều dưỡng là thôi, chỉ là để nhiễm lạnh. Nhất là mùa thu đông, tất nhiên thời tiết thế cũng lưu ý, thời tiết lạnh ẩm đều .”
Nhị thái thái từ nội thất quan tâm hỏi: “Có dễ trị hơn của Đại nãi nãi ?”
Lang trung khom lưng đáp: “Lại dễ hơn Đại nãi nãi, bệnh chứng điều lý càng sớm càng , tuổi của Đại nãi nãi là nhất.”
Trên mặt Tiết phu nhân lúc mới nụ .
Dung Hoa ở nội thất lời lang trung, Nhị thái thái ở bên ngoài là một bộ dạng cổ đạo nhiệt tâm tràng, bất luận kẻ nào cũng bới móc gì, huống hồ bên cạnh là Tiết phu nhân, Tiết phu nhân hướng tới đối với bất cứ việc gì cũng nghĩ nhiều...
Tiết phu nhân quả nhiên : “Khó cho ngươi nghĩ chu , mà quên mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thu-nan-tong-menh/chuong-159-than-bai-danh-liet-1.html.]
Nhị thái thái tiếng trong trẻo: “Chỉ là so với Đại tẩu chút kinh nghiệm hơn thôi, nên chú ý nhiều hơn.”
Bên ngoài tuy đang mưa, khí trong phòng vô cùng hòa hợp.
Một lát Tiết phu nhân, Nhị thái thái và Tiền thị mới cùng .
Nhị thái thái cùng Tiết phu nhân, Tiền thị tách , Nhậm ma ma vội tiến lên : “Lão gia sai về báo tin ạ.”
Nhị thái thái lập tức vui mừng: “Người ?”
Nhậm ma ma : “Ta bảo ở hiên đợi thái thái.”
Nhị thái thái gật đầu, gian trắc thất yên tĩnh, bảo Nhậm ma ma gọi tiểu sai hầu theo Tiết Sùng Nghĩa trả lời.
Tiểu sai đó hành lễ.
Nhị thái thái hỏi: “Lão gia ?”
Tiểu sai đó vội vàng đem những gì Nhị lão gia dặn dò hết: “Lão gia nha môn việc, e là muộn mới về .” quanh một lượt, đó hạ thấp giọng: “Trên triều đình vì tấu bản của Hầu gia, lao dân thương tài, một vị lão đại nhân ở triều đại mắng đám huân quý, khi từ triều xuống thế nào nhất thời nghĩ quẩn treo cổ, còn để một bản tấu sớ thỉnh cầu trình lên thiên tử.”
Nhị thái thái nhớ tới lời Tiết Sùng Nghĩa đêm qua âm thầm với nàng, quả nhiên ứng nghiệm.
Loại sai sự há thể dễ dàng như , miệng bằng chứng ai thể tin năm nay đê đập sẽ xảy chuyện. Đám huân quý sai sự hướng tới là dùng thủ bút lớn, như những thể hướng lên thỉnh công, còn thể nhận lợi lộc, Tiết Minh Duệ hưng hứa là nhất tâm vì triều đình việc, vì những tiền lệ đây quá nhiều, chừng vặn đ.â.m trúng mũi kim.
Kẻ xem kịch bên , ai cũng hạng . Có những chuyện còn nghĩ tới ? Kẻ mặt chuyện tất nhiên sẽ tìm cách xúi giục khác, vài kẻ thanh lưu chịu nổi hai ba câu bèn dâng sớ.
Lời của Tiết Sùng Nghĩa trái Nhị thái thái khỏi kinh ngạc, từ khi bắt quan hệ với Trang Thân vương, Tiết Sùng Nghĩa những lời thực sự thể xem thường.
Tiểu sai đó bẩm báo xong, Nhị thái thái dặn dò cho tiền thưởng: “Vẫn hầu hạ lão gia, lời gì mang về.”
Tiểu sai đó tạ thưởng, lủi mất dạng.
Tiết Minh Duệ ở triều đình sớ bèn bức c.h.ế.t một vị lão đại nhân, Dung Hoa ở trong phủ vì một xe rau, cũng xảy mạng , như hai việc, xem Đại phòng chống đỡ .
Nhậm ma ma tiến lên : “Thiếu phu nhân khi nào nghĩ tới, sai xem xét ? Dù thời gian lâu như , xe rau đó vẫn vận chuyển tới.”
Nhị thái thái cong môi: “Dù nàng nghĩ tới thì ? Chuyện xảy thì sớm xảy , gì cũng muộn , nếu chính nàng sinh sự, còn nghĩ tới điểm .”
Đáng tiếc Tiết Sùng Nghĩa chỉ mang về một câu ... Nhị thái thái ánh mắt lóe lên, : “Chúng chỗ Lão phu nhân.” Bất kể trong triều đình truyền đến tin tức gì, chỗ Lão phu nhân nhất định là sớm nhất.
Nhị thái thái vuốt đóa hoa cài búi tóc, về phía phòng Lão phu nhân.
Chuyện của Tiết Minh Duệ nhỡ náo loạn đến mức lớn nhất sẽ thế nào? Cùng lắm là đoạt tước, tổng đến mức thu hồi cả tước vị thế tập của Tiết gia, triều vẫn tiền lệ như .
Nhị thái thái yên tâm , thu liễm biểu cảm mặt, vẫn giống như ngày thường tươi rạng rỡ gặp Lão phu nhân...
Dung Hoa bên chuyện với Xuân Nghiêu một lát.
Trong phòng vô cùng trầm muộn, Xuân Nghiêu hiếm khi cúi gầm mặt đang nghĩ gì, cuối cùng đổi lấy sự an ủi của Dung Hoa: “Có những việc tận lực là , nghĩ nhiều cũng vô dụng, tin tức vẫn truyền về, chẳng thà tạm thời gác sang một bên.”
Xuân Nghiêu đôi mắt sáng ngời , gật đầu đồng ý.
Cẩm Tú bên ngoài bỗng vén rèm , ánh mắt lóe lên chút kinh ngạc: “Thiếu phu nhân, trong cung tới hai vị nội thị, Lão phu nhân bảo qua đó ạ.”
Lòng Dung Hoa trầm xuống, chẳng lẽ là Tiết Minh Duệ... nghĩ đoạn vội dậy gọi Hồng Anh hầu hạ.
Thay bộ quần áo, Dung Hoa về phía phòng Lão phu nhân, định viện bèn Nhậm ma ma bên cạnh Nhị thái thái đón lên, vẻ mặt kinh hoàng thất thố: “Thiếu phu nhân mau ạ!” Dung Hoa cũng dừng hỏi han, xoay lướt qua Nhậm ma ma.
Nhậm ma ma trái ngẩn , ngờ Thiếu phu nhân chẳng qua mười mấy tuổi đầu mà trầm như thế.
Hương Ngọc trong phòng Lão phu nhân vén rèm, Dung Hoa bước , ánh mắt đảo qua mặt hai vị nội thị trong phòng một lượt, dừng mặt Lão phu nhân.
Lão phu nhân lúc mím chặt môi, khẽ nắm tay, sắc mặt chút khó coi, ánh mắt vẫn còn trấn định, Nhị thái thái bên cạnh là vẻ mặt kinh hãi.
Nội thị tiên hành lễ với Dung Hoa, Dung Hoa thoải mái đáp lễ.
Thấy Dung Hoa, biểu cảm Lão phu nhân giãn một chút, sự dìu dắt của Nhị thái thái dậy: “Hai vị đại nhân chờ chút, bèn đích lấy tới giao cho hai vị.” đến bên cạnh Dung Hoa, Dung Hoa: “ngươi cũng cùng !” buông Nhị thái thái , Dung Hoa vội vàng tiến lên dìu Lão phu nhân.
Bước khỏi phòng, tai Dung Hoa mới truyền đến giọng của Lão phu nhân: “Thánh thượng mệnh đến thu cáo quyến thế tập của nhà chúng .”