Thiên Trản Bất Túy - Chương 12: Thiên ý tại nhân (phần 2)
Cập nhật lúc: 2026-09-05 14:45:57
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối diện với sợi thòng lọng Lương Hải Thiện tung , Tịch Điệm chỉ cúi đầu, thong thả vuốt nếp áo mãng bào.
“Lương Thượng Thư ngày ngày lo toan chuyện tế lễ tông miếu, chăm lo sĩ t.ử khoa cử, tiếp đãi sứ thần các quốc…” Khi vạt áo phẳng, ngẩng đầu lên, tiếp lời: “... mà vẫn nhã hứng bận tâm đến việc Đông Xưởng tra khảo yêu nữ?”
“Bản quan là Lễ Bộ Thượng Thư, phụ trách quốc lễ đương nhiên bận tâm đến điềm cát hung của triều đình. Nay yêu khí nhiễu loạn, ảnh hưởng điển lễ, lẽ nào còn thể bịt tai giả điếc?” Lão hít mạnh một , giọng điệu càng lúc càng thống thiết:
“Xưởng công dẫn dắt Đông Xưởng uy chấn thiên hạ, thủ đoạn thông thiên. Chỉ là bản quan hiểu... vì yêu nữ Đông Xưởng tống giam, suốt bảy ngày mà vụ án vẫn tiến triển?”
“Yên tâm.” Tịch Điệm hất hàm đắc ý, khẳng định chắc nịch:
“Ả yêu nữ đó một khi tay Đông Xưởng, dẫu là yêu ma quỷ quái cũng nếm đủ vạn hình, gào khai chân tướng.”
Như chỉ chờ , Lương Hải Thiện lập tức gạt nước mắt:
“Nếm đủ vạn hình? Gào khai chân tướng? Xưởng công, suốt bảy đêm qua, Chiếu ngục ngay cả một tiếng kêu la cũng thấy. Nếu tra khảo đến mức … e rằng lời khó khiến tin phục.” Nói đoạn, lão ngẩng phắt đầu thẳng Tịch Điệm, lạnh một tiếng:
“Khắp kinh thành đều đồn yêu nữ dùng tà thuật hại , lòng dân hoang mang, bá quan bất an. Đông Xưởng nhất quyết giữ , cho Hình Bộ can thiệp… rốt cuộc là tra án, ém chuyện?”
Dẫu Vãn Cầm định tội, nhưng bốn vị đại quan c.h.ế.t ngay thềm Đông chí đủ thành điềm dữ. Lễ Bộ vốn quản quốc lễ, tế trời, nay cớ liên quan đến yêu tà dị đoan, thể bỏ qua cơ hội ép Đông Xưởng nhả ?
Thấy Tịch Điệm vẫn phản bác , Lương Hải Thiện liền hăng hái kể lể hơn:
“Bệ hạ, nếu lập tức nghiêm trị ả yêu nữ để dẹp yên tin đồn, vi thần e rằng sẽ kinh động trời cao, tổn hại hồng phúc quốc thể!”
Nhờ cha vợ dọn đường sạch sẽ, Tam Hoàng t.ử liền chớp thời cơ bước bồi thêm:
“Lương đại nhân chí . Giữ yêu nữ thêm một ngày là thêm một ngày bất kính với thần linh. Xin Bệ hạ minh xét!”
Có sự hưởng ứng từ con rể, Lương Hải Thiện cũng ngại gân cổ gào tiếp:
“Khẩn xin Bệ hạ lập tức chuyển giao ả cho Bộ Hình xử trảm, dùng m.á.u ả rửa sạch điềm dữ, tạ tội với trời đất!”
Trước màn đồng tấu đẫm nước mắt của cha vợ và con rể, ai nấy đều ngẩn tại chỗ. Bá quan văn võ cứ ngỡ tranh cãi vụ Đại lễ Đông chí xong là thể bãi triều về. Nào ngờ Lương đại nhân và Tam điện hạ còn nảy kế liên đới, đóng thêm cái quan tài mới cho Đông Xưởng mà chẳng tốn lấy một binh một . Ngay cả Thượng Quan Tịch Điệm cũng im lặng, phản bác nổi một câu.
Như một thói quen, từng ánh mắt dần dần đổ dồn về phía Thượng Thư Lại Bộ - Công Tôn Dịch.
Tiếc , vị trí trống hoác.
Mỗi khi Lương Hải Thiện bước lóc, Công Tôn Dịch sẽ phi đến chặn họng ngay tắp lự. Ân oán giữa hai lão già là bí mật công khai mà ai triều cũng . Giờ đây Công Tôn đại nhân cáo bệnh, ánh đành trở về với… Thượng Quan Tịch Điệm.
“Hừ.”
Không phụ sự kỳ vọng của tất cả, Cửu Thiên Tuế bật một tiếng nhàn nhạt. Chỉ nhiêu đó là đủ cắt xuyên qua tiếng gào la t.h.ả.m thiết giữa điện.
“Lương Thượng Thư …” Chân mày Tịch Điệm nhướng lên, một tia lạnh lẽo loé lên trong đáy mắt. “... bảy ngày qua, Chiếu ngục tiếng la hét tra khảo?”
Lời dứt thì cả đại điện cũng nín thở theo. Mọi con mắt đều lặng lẽ dõi theo cái bóng mãng bào đỏ đổ ập lên cái già đang run rẩy, xụt xịt nước mắt của Lương lão.
“Chiếu ngục tiếng gì mà Lễ Bộ Thượng Thư cũng tường tận…” Tịch Điệm thong thả ép sát đến gần lão, mắt rũ xuống . Người ngoài còn tưởng Lương Thượng Thư... đang Đông Xưởng trông coi Chiếu ngục.”
Nghe , mắt Lương Hải Thiện trợn lên. Thừa nhận phủ nhận cũng đều là đường c.h.ế.t. Hoá từ đầu chỉ vẽ đường dụ lão tự chui tròng, chứ là dồn ép mà câm miệng.
Trong cơn hoảng loạn, lão xoay về hướng Hoàng đế, dập hốt ngọc xuống sàn.
“Bệ hạ, một yêu nữ c.h.ế.t bốn vị đại thần, mà Đông Xưởng giam giữ suốt bảy ngày thẩm, tra, ép cung. Nếu cố tình bao che thì là gì?”
“Chiếu ngục từ khi nào cần tiếng kêu la mới gọi là tra án?” Tịch Điệm cất tiếng đều đều như một tờ khẩu cung:
“Huống hồ, Chiếu ngục sâu chín tầng, vách đá cách âm bốn lớp. Một quan văn cả đời lo chuyện lễ nghi cung đình am hiểu trong Đông Xưởng gì, quả thực thú vị.”
“Ngươi…”
Lương Hải Thiện cứng đờ , nhân trung gồ lên. Môi lão mấp máy, cứ mở mím chẳng thể nào thốt lên lời. Nếu dám tâu ngược , tức là từ đầu đến cuối lão đang bịa đặt chuyện Đông Xưởng tra khảo yêu nữ.
Nhìn bộ dạng khúm núm của Lương lão, từ Hoàng đế cho tới văn võ bá quan, ai nấy cũng đều im phăng phắc, tuyệt nhiên bước cứu vãn cục diện.
“Lương Hải Thiện…” Tịch Điệm nhấc chân dí sát hốt ngọc của Lương lão. “Ngươi đang giám sát Đông Xưởng… dòm ngó Thánh ý?”
Đường đường là chính nhị phẩm Lễ Bộ Thượng Thư, kẻ đầu lễ nghi cung đình, mà lão một hoạn quan xướng thẳng tên cúng cơm. Xét về tuổi tác, Cửu Thiên Tuế chỉ đáng hàng con cháu. Thế nhưng, bao con mắt mà ngang nhiên bỏ qua kính ngữ, còn Lương Hải Thiện run sợ đến mức dám hé răng bắt bẻ lấy nửa lời.
Vì cổ lão giờ đây… là lưỡi đao khi quân phạm thượng, nào còn sức để bận tâm mấy cái tiểu tiết .
Lương Hải Thiện bấm ngón tay hốt ngọc, mắt đảo qua đảo . Đông Xưởng là bầy ch.ó chỉ do đích Hoàng đế nuôi dưỡng, ban tiền trảm hậu tấu. Chúng cần chịu trách nhiệm bất kỳ quan nào, nhất cử nhất động đều là ý của Thiên tử.
Mà khổ nỗi, lão gào ầm lên về chuyện Chiếu ngục.
Thừa nhận thì là dòm ngó Thánh ý, phủ nhận cũng thành vọng ngôn bịa đặt mặt Thiên tử. Tất cả đều là nước cờ c.h.ế.t. Tệ hơn nữa, Tam Hoàng sẽ nguy cơ liên lụy.
Lương Hải Thiện nghiến răng, tiếp tục giãy giụa trong cái thòng lọng vô hình.
“Xưởng công đang ngậm m.á.u phun !” Lão dập đầu, há miệng gào ầm lên: “Bệ hạ, vi thần chỉ là bá tá—”
“Bá tánh nào thể chui xuống đáy Chiếu ngục kể cho ngươi ?”
Tịch Điệm dứt khoát ngắt lời. Hắn dời tầm mắt sang Tam Hoàng t.ử đang ở đầu hàng quan văn, bật giễu cợt:
“Hay là khi trở thành quốc thích, Lương Hải Thiện ngươi khai mở thiên nhãn, xuyên qua Chiếu ngục?”
Hai chữ “quốc thích” nhả , Vĩnh Tú lập tức cúi gầm mặt xuống, dán mắt mũi hài.
Từ khoảnh khắc kiệu tám khiêng đích nữ Lương Uyển Nhi phủ của , Lương gia còn đơn thuần là một nhà quan nữa. Nhất cử nhất động của Lễ Bộ, đặc biệt là Lương Hải Thiện, tất cả đế sẽ ảnh hưởng đến phủ Tam Hoàng tử. Vĩnh Tú dám hé răng nửa lời, tức là tự ấn dấu điểm chỉ liên đới.
Mắt Vĩnh Tú đảo nhanh sang ân sư để cầu viện. Khó lắm mới cớ “điềm dữ” để dồn c.h.ế.t Đông Xưởng, nào thể bỏ qua.
Thế nhưng, lão Tạ vẫn nhắm nghiền mắt. Lão chỉ sừng sững, bất động như món đồ gốm trưng bày trong điện Phụng Thiên.
Trước sự thờ ơ của thầy, Vĩnh Tú siết chặt hốt ngọc trong tay đến mức run bần bật.
Ngược , Thượng Quan Tịch Điệm chỉ lẳng lặng bầy sói đồng loạt ngậm miệng. Hắn thong thả luồn tay vạt áo, rút một dải lụa trắng đẫm m.á.u ném thẳng xuống sàn.
Mùi m.á.u tươi ngai ngái tức thì bốc lên, xộc thẳng khứu giác của bá quan văn võ.
“Bản đốc gì với phạm nhân ở Chiếu ngục…” Tịch Điệm quanh dải lụa như con thú lượn lờ trong lãnh địa. Hắn gằn giọng thách thức:
“... từ khi nào tới lượt Lễ Bộ nhắc nhở?"
Thứ vốn dĩ chỉ là băng gạc cũ của Vãn Cầm, âm thầm giữ khi cho nàng. giữa triều đường, nó nghiễm nhiên trở thành khẩu cung máu, đục khoét tâm can đám quan .
Trên ngai vàng, Thừa Thiên Đế vốn đang tọa sơn quan hổ đấu, bàn tay cũng siết chặt thành quyền. Với thế trận loạn cào cào Tịch Điệm bày , lão sớm quên vụ tính sổ chuyện con ch.ó săn dám ngủ quên. Mọi sự chú ý của lão đang cắm Lương Hải Thiện.
“Lương khanh, Thượng Quan Xưởng công đưa khẩu cung . Thế, lời đồn ở Chiếu ngục, là ai kể cho khanh ?”
Nếu tai mắt của Lễ bộ thực sự luồn sâu tận Chiếu ngục, Vĩnh Tú hẳn nóng lòng chiếm hai cánh tay đắc lực của lão. Bao nhiêu năm trôi qua, đứa con vẫn cái danh Tam Hoàng tử. Tới tước vị thấp nhất là Quận vương còn đoạt nổi, mà cả gan nhòm ngó tới ổ ch.ó săn của lão. Vậy xem , Vĩnh Tú nóng lòng đường tắt… là vượt qua tai mắt của Hoàng đế là Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ.
Mà , cha vợ của Vĩnh Tú bày tỏ am hiểu chuyện Chiếu ngục Đông Xưởng đến nhường nào.
“Bệ hạ… thần…” Lương Hải Thiện ấp úng, mặt mày xám ngoét.
Nhìn lão già đang vã mồ hôi hột, Tịch Điệm thong thả xoay hướng lên ngai rồng, chắp tay kính cẩn:
“Bẩm bệ hạ, ả Cầm sư khi ngất vì mất máu, ả khai rằng ngửi thấy... một mùi hương kỳ lạ.”
Dứt lời, Tịch Điệm liếc Tam hoàng tử. Hắn bắt trọn cái mím môi chột của gã tầm mắt. Rồi Tịch Điệm bước tới, dí sát mũi giày đầu gối Lương Hải Thiện:
“Nếu ngươi một mực đòi hành hình ả ngay trong hôm nay, bản đốc sẽ sai ném ả tới tận cổng Hình bộ. Có điều…” Tịch Điệm nhoẻn , nhả chữ chậm rãi như đang đùa giỡn với con mồi:
“Nếu manh mối về mùi hương đứt đoạn, ngươi dám gánh tội , Lương Hải Thiện?”
Lương Hải Thiện hoảng loạn liếc ngang sang Tam Hoàng tử.
Đáp lời cầu cứu của lão, Tam Hoàng t.ử chỉ khẽ lắc đầu. Không chỉ , các quan khác cũng cúi đầu im phăng phắc.
Ban đầu Lương Hải Thiện Cha lấy cớ yêu nữ mang điềm hung, ảnh hưởng đến Đông Chí thì vẫn trong chuyện Lễ Bộ can dự. tra án là đặc quyền của Đông Xưởng. Lương lão tự đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t, hỏi xem còn ai dám che chở?
“Khụ... khụ…”
Hai tiếng ho khàn đục đột ngột vang lên, xuyên thủng khí ngột ngạt. Tạ Tuân chậm rãi bước đến chắn mặt Tam Hoàng tử.
“Thượng Quan Xưởng công bớt giận.”
Mặc dù miệng réo Tịch Điệm, Tạ Tuân chắp tay khom hướng về phía Thừa Thiên Đế. Lão điềm đạm cất lời:
“Lương đại nhân tính tình cương trực, xin Xưởng công chớ chấp nhặt. Còn về phần khẩu cung của ả yêu nữ …” Nói tới đây, Tạ Tuân mới hướng sang Tịch Điệm. Lão chậm rãi nhấn nhá từng chữ:
“Thương nữ bất tri vong quốc hận, cách giang do xướng Hậu Đình Hoa. Một nữ nhân chốn phong nguyệt chịu nhục hình, sảng ngôn là chuyện thường tình.”
Chỉ với một câu thơ của Đỗ Mục, lão ấn thẳng con dấu “phế phẩm” lên lời khai của Vãn Cầm. Hơn thế, còn là để nhắc nhở Thượng Quan Tịch Điệm là Cửu Thiên Tuế quyền uy ngút trời… vẫn chỉ là một hoạn quan dơ bẩn và thất học.
“Xưởng công, chuyện ngài khách quen của Doanh Yến Lâu, cả kinh thành đều . Xưởng công ắt Doanh Yến Lâu mỗi đêm đốt hàng trăm loại hương. Mà danh kỹ chỉ khai ngửi thấy một mùi lạ. Một giữa cả trăm, thì gì chắc chắn để kết án?”
Được ân sư lật tung bàn cờ để gột rửa liên đới cho , Tam Hoàng t.ử khẽ thở hắt một . Đôi vai gồng cứng suốt cả buổi từ từ buông lỏng, tới tiếng thở phào cũng buồn che giấu.
Vì dẫu ngu tới mấy, Vĩnh Tú và đám quan cũng ngửi lão Tạ đang dội tửu và sắc mặt Cửu Thiên Tuế. Chỉ dăm ba lời cũng nhét gã hoạn quan chung cái nồi loạn triều cương cùng yêu nữ.
“... Bệ hạ ban cho Đông Xưởng kỳ hạn mười ngày, chúng thần đương nhiên kiên tâm tuân thủ.’’ Tạ Tuân híp mắt, bờ môi mỏng vẽ nên một nụ mong manh. “Bá quan văn võ luôn sẵn lòng chờ mười ngày, Xưởng công sẽ đem thứ gì xác đáng hơn... một dải lụa m.á.u .”
Dù Tạ Tuân xong, Thượng Quan Tịch Điệm vẫn yên chứ hông vội phân trần.
Nơi đáy mắt phượng hẹp dài của loé lên một vệt sáng lạnh lẽo, tựa như ánh mắt của thú hoang khi phát giác con mồi béo bở. Loại ngụy quân t.ử như Lương Hải Thiện chỉ khiến chán nản. Còn một đối thủ xứng tầm… thì khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-12-thien-y-tai-nhan-phan-2.html.]
“Tạ Thiếu phó chí lý.” Tịch Điệm bật thành tiếng, bất lực lắc đầu:
“Lời của ca kỹ chốn phong nguyệt vốn dĩ là họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm. Xem , bản đốc dùng hình nặng hơn nữa.”
Cả hàng quan văn bất giác sởn gai ốc, rùng vẻ ung dung của Cửu Thiên Tuế.
Ngoài mặt, tỏ vẻ đồng tình với Tạ Tuân rằng dải lụa m.á.u và lời khai của Vãn Cầm là thứ phế phẩm đáng tin. Thế nhưng, kẻ mù cũng thấy Cửu Thiên Tuế đang tát thẳng mặt Tạ Tuân và Tam hoàng tử.
Vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương, mặt khó lòng. “Lòng ” mà ám chỉ... vốn dĩ tâm tư của ả danh kỹ, mà chính là dã tâm lớp triều phục của từng kẻ trong điện.
Vì thử hỏi khắp Thiên Quyền quốc , mấy ai giữ lòng như một?
Từng phút từng giây, đám quan dùng trăm phương ngàn kế bảo vệ thanh danh, còn Cửu Thiên Tuế từ lâu là con quỷ trong miệng lưỡi đời. Một mảnh thanh danh cũng , cớ gì sợ mất mặt vì vài câu thơ của Tạ Tuân?
Và Tịch Điệm nghiêng về . Khoảng cách đủ để bá quan vòng ngoài thấy, nhưng thừa sức vây ép Tạ Tuân, dồn lão thế hít thở thông.
“Mong Tạ Thiếu phó và Tam Điện hạ trong mười ngày tới hãy cố mà ăn thật ngon, ngủ thật kỹ. Phải sức khoẻ dồi dào thì mới …” Lời thì thầm của tràn trơn tru, khẽ khàng như con rắn trườn bò cành cây. “... lỡ tay đổ lư hương trong phủ. Kẻo đến lúc bản đốc mang bằng chứng tới, hai vị gì đối chiếu.”
Đồng t.ử của Tạ Tuân thắt . chỉ đúng một giây , lão già lập tức gật đầu một cái thật nhẹ nhàng và điềm nhiên như .
Tiếc , vệt nứt nhỏ nhoi Tịch Điệm thấu. Hắn thu sát khí, thong thả lùi một bước, xoay hướng tới ngai vàng quỳ rạp xuống.
“Muôn tâu bệ hạ, nô tài đảm bảo Đông Xưởng sẽ dâng lên kết quả đúng hạn, cũng tuyệt đối lơ là việc chuẩn thọ yến cho Quý phi nương nương. Chỉ là trong thời gian tra án, nô tài một thỉnh cầu…”
“Khanh .” Lão Hoàng đế nghiêng , rũ mắt cái bóng đỏ điện.
“Nô tài bộ Thái y viện phối hợp cùng Đông Xưởng. Có một vài loại hương liệu, bắt buộc cần đến sự tinh thông y lý của các vị thái y mới mong thấu.”
“Ân chuẩn.” Lão Hoàng đế phẩy mạnh vạt áo, nơi khóe miệng thấp thoáng ẩn giấu một nét hài lòng.
Thế nhưng ở , Vĩnh Tú xong hai chữ "ân chuẩn" của phụ hoàng, quai hàm gã liền nghiến chặt như sắp vỡ . Hai bả vai gã căng lên như dây cung kéo hết đà. Nếu xin huy động bộ Thái y viện, chắc chắn con ch.ó điên Thượng Quan Tịch Điệm thực sự phát hiện gì .
để Vĩnh Tú hoảng loạn quá lâu, Thừa Thiên đế ban xuống một khẩu dụ nhẹ bẫng:
“Lễ Bộ Thượng Thư Lương Hải Thiện, sáng mai xuất phát Nam Giao chuẩn đại lễ Đông Chí, tuyệt đối chậm trễ…”
Dứt lời, lão Hoàng đế dậy, vung tay xoay nhưng bước ngay. Lão đ.á.n.h mắt xa xăm về phía phía , hạ giọng xuống thật sâu:
“Mọi việc, khanh đang dở ở kinh thành, hoãn hết.”
Trong lúc Lương Hải Thiện quỳ rạp, khúm núm run rẩy dập đầu tiếp chỉ, sắc mặt Vĩnh Tú trắng bệch còn một giọt máu. Ngón tay gã rệu rã, hốt ngọc trong tay buông lỏng đến mức chỉ cần một cơn gió thoảng qua là sẽ rơi tọt xuống đất. Cha vợ tạm thời đá khỏi kinh thành, mất hậu thuẫn từ Lễ Bộ cũng chẳng khiến quan tâm bằng…
Mọi việc ở kinh thành hoãn hết.
Mọi việc.
Là việc.
Phụ hoàng của gã nhấn mạnh hai chữ đó.
Nếu là cái thời còn chinh, lão hẳn lệnh ngay cho Đông Xưởng đè Lương Hải Thiện tra khảo. Còn giờ đây, lão chỉ ném một câu, nhắc Vĩnh Tú và cha vợ nên an phận thủ thường. Đối với Thừa Thiên đế, Hoàng t.ử kết bè kết đảng, quan đấu đá triều đường, các phe cánh tranh quyền đoạt lợi, ai gì thì . một khi dám vuốt tai con ch.ó săn Đông Xưởng, lão tuyệt đối dung thứ...
Vì Thượng Quan Tịch Điệm luôn là giới hạn cuối cùng.
Hắn chỉ là quyền uy của Hoàng đế, mà còn là lưỡi đao cắm giữa triều đường, là lằn ranh giữ cho những vở tuồng ngươi sống c.h.ế.t… vượt khỏi bàn tay Thiên tử.
Ngay khi vạt áo rồng khuất hẳn, giọng của Tiền công công lập tức vút lên cao:
“Bãi triều!”
Sự giải thoát ban xuống, những gương mặt hốt hoảng xen lẫn bần thần cũng dịu hẳn. Khi loạt tiếng bước chân đều đều cất lên, đám quan cũng khoác xong cái mặt nạ dửng dưng và bước khỏi điện Phụng Thiên.
Thế nhưng, khi những mũi giày vân mây dấn tới thềm ngọc, chẳng lớp vỏ nào che nổi sự run rẩy vai mỗi .
Ở đài của điện Phụng Thiên xuống, thiên hạ giống như ở chân. Tuy nhiên, bước xuống khỏi nơi cao vời vợi để bình an trở về nhà, hết ba tầng đài bạch ngọc vẫn là đủ. Bởi phía đó là cả một quãng đường dài hun hút, dẫn thẳng tới Ngọ Môn. Thêm đó là còn chầu mỗi ngày, các quan viên luôn cần kiệu hộ tống nếu gãy chân.
Tiếc , các cỗ kiệu rước đón tuân theo đúng quy củ là đợi ở Ngọ Môn.
Dẫu là hoàng quốc thích như Vĩnh Tú, tòng nhất phẩm Thiếu phó kiêm Đô ngự sử Tạ Tuân, chính nhị phẩm Thượng Thư của Lục Bộ,... tất cả đều buộc chen chúc gió tuyết rét cắt da thịt.
Thế nhưng, Thượng Quan Tịch Điệm là một ngoại lệ chói mắt.
Cửu Thiên Tuế còn khỏi điện, một hàng dài nội quan và phiên t.ử chờ sẵn. Chúng vây quanh cỗ kiệu bọc gấm đen, thêu mãng bằng chỉ vàng đỗ sát thềm ngọc. Đó là vị trí mà hoàng quốc thích, quan nào dám để kiệu của bén mảng đến.
Và ngự đạo rộng thênh thang, bóng mãng bào đỏ của Tịch Điệm cũng trở . Chỉ là song hành với Cửu Thiên Tuế… là Tạ Tuân.
Một hoạn quan trẻ tuổi, da dẻ tái nhợt và một lão thần lêu khêu râu tóc bạc phơ cách chỉ hai bước chân. Nằm lọt thỏm giữa cách ngắn ngủi chỉ tiếng giày lạnh lẽo, đều đều nện xuống sàn đá.
Trong vài khoảnh khắc, nhịp chân của hai vô tình khớp . Để ngay đó, hai ảnh tách để về hai hướng khác biệt, x.é to.ạc sự ăn ý giả tạo.
Tạ Tuân dừng bậc thềm, bàn tay gầy guộc xiết lấy hốt ngọc.
Nhìn xuống ba đoạn bậc thang dài như con sóng bạc, lão khẽ nhắm mắt . Vốn dĩ lão hoá giải một phần cục diện, bản cũng né nguy cơ Thừa Thiên đế nhắm . câu thì thầm cuối cùng của tên yêm cẩu … vẫn buông tha cho lão. Nó chẳng khác nào một mũi đục khoét thái dương lão, cố thế nào cũng gạt .
Tạ Tuân ngoái .
Dưới làn tuyết trắng xoá, vạt mãng bào đỏ của gã hoạn quan vẫn bay phấp phới, cao ngạo như thường lệ.
Tịch Điệm sải bước tiến về phía kiệu của . Đám phiên t.ử lập tức tản sang hai bên mở đường. Các quan viên đang xuôi dòng khỏi điện Phụng Thiên đồng loạt dạt sang một bên, nép sát mép tường. Tất cả đều cung kính hành lễ nhưng lờ sạch, như thể chỉ là mấy cây cột đá.
Bất thình lình, một ảnh sắc cam đỏ rực rỡ, bên vai thêu hoa văn phi ngư lao tới. Hắn chắn ngang đường khi Tịch Điệm cách cửa kiệu bảy bước chân.
“Thượng Quan Xưởng công.”
Cố Thận Hành gằn giọng. Hai tay chắp ở lưng, mắt ghim con mãng thêu ở n.g.ự.c của Cửu Thiên Tuế.
“Hạn định của Bệ hạ chỉ còn hai ngày. Xưởng công cứ thế mà ?”
Ngay tức khắc, đám phiên t.ử xung quanh Tịch Điệm đồng loạt tiến lên một bước, những ngón tay siết chặt lấy chuôi đao.
Phía Tịch Điệm, mặt chút biến sắc, chân vẫn cất bước. Hắn ung dung lướt qua bên tay trái của Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ. Như thường lệ, vẫn coi đối phương là cái bình sứ vẽ con cá đầu rồng, mang đôi cánh đang vượt sóng.
Tuy nhiên, Tịch Điệm bước hai bước thì đột ngột dừng . Hắn buông xuống một câu:
“Đó là hạn của Cẩm Y Vệ. Đông Xưởng xong việc .”
Từng câu từng chữ của Cửu Thiên Tuế đập thẳng sống lưng Cố Thận Hành. Mãi cho tới khi cơn gió tát mặt, gã mới giật tỉnh táo , chau mày hỏi:
“Xưởng công tra ư?”
Tịch Điệm chỉ tấm rèm kiệu mắt, vội đáp.
Cố Thận Hành cũng chẳng hề ngoái hỏi dồn.
Dưới tiết trời lạnh thấu xương., bóng lưng con mãng vàng và phi ngư đỏ . lúc , kẻ bất giác run lên... chỉ Cố Thận Hành. Gã im phăng phắc, nhưng hàng chân mày rậm nhíu chặt . Hai con ngươi đen láy nghiêm nghị thường ngày tự chủ mà rung lên.
Đông Xưởng mà tra án xong, còn Cẩm Y Vệ của tới một chút manh mối cũng .
Cố Thận Hành hít sâu một , ho một tiếng giữ chút tôn nghiêm:
“Trưa nay sẽ đích đến Đông Xưởng lấy phổ nhạc. Mong Xưởng công giao nộp.”
Nghe đến hai chữ "phổ nhạc", Tịch Điệm thong thả cất bước đến bên cỗ kiệu. Vừa vén rèm nhung, hỏi vặn:
“Cố Thống lĩnh tới Doanh Yến Lâu , mà vẫn tìm phổ nhạc ?”
Lồng n.g.ự.c Cố Thận Hành lập tức thắt . Chuyện tới Doanh Yến Lâu gì lọt tai Thượng Quan Tịch Điệm, dù cho tên hoạn quan suốt cả buổi sáng đều hầu giá thiết triều. Có lẽ, khi bước chân điện Phụng Thiên, Cửu Thiên Tuế nắm hết đường nước bước của phía Cẩm Y Vệ.
“Xưởng công đ.á.n.h nhanh thật.” Cố Thận Hành rít lên, xoay hẳn bóng lưng Tịch Điệm.
Dẫu ví von như ch.ó săn, Tịch Điệm vẫn thản nhiên như . Hắn thong thả nhấc chân bước hẳn trong kiệu. Hai mươi lăm năm tồn tại cõi đời , kiểu c.h.ử.i rủa nào mà từng qua.
Sau khi yên vị, Tịch Điệm nghiêng đầu qua khe hở của tấm rèm.
“Nhanh thì mới … mùi Long Diên Hương ám y phục ngài…” Nói đoạn, đột ngột buông tay. Khi tấm rèm nhung đổ ập xuống, chỉ còn một chữ xuyên qua lớp vải:
“...Thừa.”
Ngay tức khắc, đám thái giám vây quanh kiệu đồng loạt nâng đòn khiêng. Đoàn tùy tùng hùng hậu của Đông Xưởng lướt , đ.â.m toạc màn tuyết phủ khắp hoàng cung.
Cố Thận Hành ngẩn tại chỗ, ánh mắt chầm chậm hạ xuống vạt áo của . Làm gì mùi hương nào ám phi ngư phục. Hắn lật tung manh mối theo hướng Cầm sư, phổ nhạc và tiếng đàn. Vậy mà giờ đây gã hoạn quan tung manh mối là “mùi hương”.
Rốt cuộc Thượng Quan Tịch Điệm đang nung nấu điều gì? Là đ.á.n.h lạc hướng điều tra của Cẩm Y Vệ, đó là sự thương hại?
quả thực là… chẳng mấy khi gã hoạn quan rủ lòng từ bi, cho Cố Thận Hành một câu nghĩa cụ thể.
Bàn tay đang chắp lưng đột ngột siết mạnh, gắt gao đến mức các khớp xương gồ lên. Lồng n.g.ự.c Cố Thận Hành phập phồng, nén và ép cái cảm giác m.ô.n.g lung xen lẫn ghét bỏ đang trỗi dậy.
Ở phía xa , Tạ Tuân thu hết bức tranh mãng và phi ngư tuyết tầm mắt.
Và… lão vuốt chòm râu, gật gù hai cái.
_____________________________
Chú thích:
“Thương nữ bất tri vong quốc hận, cách giang do xướng Hậu Đình Hoa.” (商女不知亡国恨,隔江犹唱后庭花): Câu thơ của Đỗ Mục trong bài Bạc Tần Hoài. Ý gốc là ca kỹ nơi Tần Hoài vô tâm quốc biến, vẫn hát khúc nhạc mất nước.
“Họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm”: Câu thành ngữ cổ. Dịch nghĩa: Vẽ hổ chỉ vẽ da chứ khó vẽ xương; chỉ mặt chứ lòng. Câu ý chỉ vẻ bề ngoài dễ thấy, nhưng tâm can, bản chất con thì vô cùng khó đoán.