Thiên Trản Bất Túy - Chương 11: Khẩu cung

Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:42:41
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa canh giờ .

Ngày thứ tám trong thời hạn điều tra đến, phía bên Cẩm Y Vệ vẫn tra bất kỳ manh mối nào. Nghi phạm chính ngay từ đầu Đông Xưởng cướp mất.

Cố Thận Hành hiên ngang bước qua ngưỡng cửa Doanh Yến Lâu. Mọi ngày vị Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ thường dẫn theo cả đoàn quân vận phi ngư phục oai phong lẫm liệt. Vậy mà hôm nay, đơn độc mã suốt cả chặng đường từ phủ Cẩm Y Vệ tới nơi đây. Chưa hết, gót giày của cũng giảm bớt khí thế áp bức, sàn lưu ly phát bất kỳ tiếng động nào. 

Là chủ ý vô thức, lẽ chỉ trong lòng mới rõ.

Vừa tới nơi, bước chân của Cố Thận Hành khựng . Hàng chân mày đen rậm lập tức nhíu chặt, nghi hoặc quét mắt xung quanh.

Bên trong đại sảnh Doanh Yến Lâu, các danh kỹ vẫn nhảy múa theo tiếng đàn du dương, kẻ hờ hững cầm cọ vẽ tranh, thì cũng cùng lăn sàn và kể những chuyện trời đất. Nếu Cẩm Y Vệ phong toả bên ngoài, chẳng ai thể nghĩ cái bầu khí lạc quan, nhộn nhịp là của một đám đang chảo dầu. 

Trong hai ngày tới, Thượng Quan Tịch Điệm mà đưa đáp án cho bốn vụ án mạng, bộ Doanh Yến Lâu sẽ chôn cùng Đông Xưởng.

Nghĩ tới đó, hàm răng Cố Thận Hành nghiến

Đông Xưởng thất bại thì Cẩm Y Vệ cũng sẽ thua, cơn thịnh nộ của Thánh thượng sẽ giáng xuống cả hai nha môn ngay tắp lự. Bởi , hôm nay c.ắ.n răng trở đây, âu cũng là vì cố moi mầm sống nào đó trong vũng sình.

Cố Thận Hành vòng qua đám danh kỹ, tiến thẳng đến bên cửa sổ lớn nhất. Ngay sát bên cạnh cửa, bà chủ Doanh Yến Lâu đang ghế. Hàng mi dài thanh tú rũ xuống, trượt tầm mắt từng dòng sổ sách. Thi thoảng, nàng sẽ ném chút vụn bánh ngoài cửa sổ cho đám cá nhấp một ngụm , nhàn nhã như đang thưởng hoa sáng sớm. Bên cạnh cũng chuẩn sẵn một chiếc ghế trống.

Vừa thấy tiếng bước chân nặng nề khác thường, Mã T.ử Vi lẳng lặng ngước mắt lên. 

“Cố đại nhân.”

Cố Thận Hành quét mắt thật nhanh một lượt khắp sảnh, hàng chân mày dần dần giãn .

“Sắp c.h.ế.t tới nơi mà các ngươi vẫn thoải mái nhỉ?”

“Con mà, còn sống thêm ngày nào thì cứ hưởng lạc .”

Mã T.ử Vi hồ sen phía bên ngoài cửa sổ. Tuyết đầu mùa bắt đầu rơi, mà những bông sen vẫn kiên cường khoe sắc khi lụi tàn. 

“Ta Cố đại nhân thấy sai ?”

Nàng gấp sổ sách , âm thanh đủ để các danh kỹ thấy. Họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lũ lượt kéo lên lầu trong sự im lặng. Đại sảnh của thanh lâu ồn ào, náo nhiệt nhất thành Lạc Chiêu giờ đây chỉ còn vọng lên tiếng quẫy đuôi bì bõm của đám cá chép.

“Cố đại nhân đến đây” Mã T.ử Vi hất hàm về cái ghế trống,  “… chắc để ngắm hoa sen nhỉ?” 

“Khẩu cung.” Cố Thận Hành ném hai chữ cộc lốc, ý định .

Nghe , Mã T.ử Vi liền thong thả ngả lưng ghế, lười biếng gõ mũi giày xuống sàn:

“Đó.”

Đối mặt với sự khinh nhờn của tú bà, Cố Thận Hành chỉ lạnh lùng lướt mắt xuống sàn và gằn giọng:

“Nhặt lên.” 

Ngay mũi giày của Mã T.ử Vi, ba tờ khẩu cung soạn sẵn đang chỏng chơ, lộn xộn. Có lẽ nàng từ lâu, sẽ đến vì nét mực khô tự bao giờ phủ một lớp bụi mỏng. Tới cả ghế cũng chuẩn sẵn.

“Ai cần thì nhặt.” 

Mã T.ử Vi nhếch mép, tiếp tục gõ mũi giày một cách cợt nhả. Cái bản mặt khó đăm đăm, sát khí ngút ngàn của Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ trong mắt nàng cũng chẳng khác bao khách làng chơi là mấy.

Tuy nhiên, Cố Thận Hành tự ưu tiên cái nào hơn. Thay vì đôi co với tú bà để đòi tôn nghiêm, lấy khẩu cung rõ ràng là quan trọng hơn. Chẳng chẳng rằng, chĩa thanh Tú Xuân Đao xuống. Vỏ kiếm trượt tờ khẩu cung và hất tung khỏi sàn, tay còn nhắm trúng thời cơ tóm gọn cả ba tờ.  

“Cố đại nhân cứ từ từ mà .” Mã T.ử Vi rót một chén mới đẩy về phía Cố Thận Hành.

Thế nhưng chỉ lưng, bước xa mười bước. Mắt Cố Thận Hành dán chặt và xấp khẩu cung và xem xét thật kỹ lưỡng. 

Bị khước từ thiện ý, T.ử Vi cũng rảnh đôi co với gã mặt sắt nữa mà về với cuốn sổ đang xem dở. Chỉ là , ánh mắt nàng còn chạy đều đặn theo từng hàng chữ nữa. Nàng cứ chằm chằm một chỗ một lúc lâu, đột ngột lật hai, ba tờ giấy một cách vội vã. 

“Nữ Cầm sư đó là ai?” Cố Thận Hành cất lời, lật sang trang khẩu cung thứ hai.

“Một câm.” Mã T.ử Vi hờ hững đáp.

“Ta đang hỏi nàng là ai.” Cố Thận Hành hạ giọng, đầu ngón tay cái miết mạnh mép tờ khẩu cung tới mức nhàu nhĩ mới lật sang trang thứ ba.

“Thì…” T.ử Vi đặt ly xuống, ngước mắt lên bóng lưng vị Chỉ huy sứ. “Là một què tay.”

“Mã T.ử Vi!” 

Cố Thận Hành rít lên từng chữ ngoắt . Hắn ném ba tờ khẩu cung xuống sàn, ngón cái đẩy Thanh Tú Xuân đao trượt khỏi vỏ nửa gang tay. 

“Ngài nàng tới từ , thôi. Danh kỹ kỹ nữ ở đây đều là chuộc về từ chợ buôn , thì cũng là con nhà quan xung Giáo Phường Ty.” T.ử Vi nhoẻn miệng , gấp cuốn sổ đang xem dở đặt lên bàn. “Chuyện đó Cố Thống lĩnh là hiểu rõ hơn ai hết chứ?”

Nghe , bàn tay chai sạn của gã Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ siết chặt thành quyền, mu bàn tay hằn rõ những đường gân xanh. Hằng năm chợ buôn đều diễn chục vụ, nhưng Cẩm Y Vệ quản việc đó mà chỉ ngoài phe khác xử lý. Vì giải quyết chẳng nên nạn buôn vẫn diễn , dần dần trở thành nguồn kỹ nữ cho các thanh lâu và kỹ viện. Chỉ cần tú bà tiền, thuế má và giữ khế ước đầy đủ thì đều thu nhận kỹ nữ mang dòng m.á.u ngoại bang.

“Cầm sư đó…” Cặp ưng nhãn cắm chặt xuống ả tú bà ngả ngớn ghế, “Nàng với ai nhất?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-11-khau-cung.html.]

“Với .” T.ử Vi đáp gọn lỏn. “Có thời gian rảnh thì nàng chỉ cho vài chữ mới.”

Cố Thận Hành khẽ nhíu mày, tại chỗ một lúc mới chậm rãi tiến về phía T.ử Vi. Trước khi cất lời, liếc qua cuốn sổ bàn. Trên bìa sổ ghi chú, tương đối mỏng và kẹp thêm nhiều giấy tờ đ.á.n.h dấu bằng mực đỏ và đen ở mép . Hắn vươn tay toan cầm lên xem thì T.ử Vi vung tay chặn cứng.

“Cố Thống lĩnh, khẩu cung ngài xem. Cẩm Y Vệ cũng chỉ trách nhiệm điều tra án mạng.” T.ử Vi chậm rãi thu tray về, đẩy ly ban nãy về phía Cố Thận Hành một nữa. “Trà sắp nguội . Nếu thấy Cố đại nhân để tâm tới một tú bà sắp lên kiệu hoa… khi ngoài sẽ tưởng Cẩm Y Vệ sắp quản tới cả chuyện hôn sự của ca kỹ.” 

Đối với tin tức tú bà của thanh lâu lớn nhất kinh thành lên kiệu hoa, sắc mặt Cố Thận Hành chẳng gợn lên chút kinh ngạc nào. Trong tám ngày qua, Cẩm Y Vệ rà soát tất tần tật lý lịch của bộ doanh kỹ và nô bộc trong Doanh Yến Lâu, bao gồm cả hôn sự của Mã T.ử Vi sắp tới.

“Nàng là chủ Doanh Yến Lâu, một con ruồi bay thể qua mắt nàng ?” Cố Thận Hành phớt lờ ly , phịch xuống cái ghế bên cạnh. “Mã T.ử Vi, sổ sính lễ của nàng…” 

Hắn vỗ thẳng cuốn sổ, hạ giọng xuống thật thấp:

“Có bằng m.á.u của ai ?”

“Ngài…” Mã T.ử Vi nghẹn họng, bàn tay bấu nhẹ áo. “Thích thì tự mở mà xem.”

Thái độ buông xuôi, dứt khoát khiến Cố Thận Hành sững sờ. Bàn tay đang đặt bìa sổ cũng vô thức nhích lên. Nếu như trong sổ vấn đề, lòng T.ử Vi quỷ thì sẽ chẳng dại gì lôi giữa thanh thiên bạch nhật. Bởi lẽ ngay từ đầu T.ử Vi sẽ tới, ghế và khẩu cung chuẩn sẵn từ . Còn nếu cuốn sổ là mồi nhử đ.á.n.h lạc hướng Cẩm Y Vệ, nàng nhất thiết lôi cả chung đại sự lá chắn, cứ việc giao sổ tay là đạt mục đích.

“Chuyện hôn sự của Mã ma ma nếu dính dáng đến vụ án, Cẩm Y Vệ sẽ tự chừng mực.” Cố Thận Hành thu tay về. Hắn rút từ trong n.g.ự.c áo một cây bút và cuốn sổ da trâu, hỏi ghi chép: 

“Trong lúc Cầm sư biểu diễn, nàng đang gì?”

"Ta là tú bà, đương nhiên quản lý Doanh Yến Lâu.” T.ử Vi thản nhiên đáp.

"Lúc buổi biểu diễn… gì bất thường nào ?"

"Ta mù nhạc." 

Lời T.ử Vi dứt, ngòi bút lông trong tay Cố Thận Hành cũng dừng ngay tức khắc. Hắn từ từ ngẩng đầu lên, mắt khóa chặt lấy gương mặt kiều diễm

“Ta hỏi về nhạc.” Hắn gằn từng chữ.

“Đã là trình diễn cổ cầm, Cố đại nhân hỏi nhạc thì hỏi cái gì?” Mã T.ử Vi nâng tay nhấp một ngụm , tay áo rộng thùng thình che bớt sự lúng túng khoé môi. “Thắc mắc về đàn thì tìm Vãn Cầm mà hỏi.”

"Đưa phổ nhạc mà ả chơi đây."

"Đi đến Đông Xưởng mà đòi.” T.ử Vi đặt mạnh chén xuống mặt bàn. “Cả Cầm sư lẫn phổ nhạc đều ở Đông Xưởng, ngài tới đây chỉ tổ tốn thời gian còn thôi. Hay là… Cố đại nhân sợ Thượng Quan Xưởng công?”

Môi T.ử Vi cong lên đầy mỉa mai. Cả cái kinh thành ai mà chẳng Cố Thận Hành căm ghét Đông Xưởng. Đối với riêng Đề đốc Đông Xưởng, mỗi gặp là hai đều nguy cơ động đao động kiếm, lấy chuyện bên nào sợ bên nào?

Trước sự khiêu khích của tú bà, sắc mặt Cố Thận Hành vẫn lạnh tanh.

“Tốn thời gian còn ?” Hắn hỏi vặn, ngón tay cái miết nhẹ cán bút. “Xem … Doanh Yến Lâu phong toả cũng cản Mã ma ma… thấy Thánh thượng ban thời hạn bao nhiêu ngày để điều tra.”

Doanh Yến Lâu phong tỏa tám ngày nhưng Mã T.ử Vi vẫn rõ chuyện triều đường. Ngoài đám hoạn quan Đông Xưởng ngóc ngách cung đình , còn tai mắt nào loan tin nhanh kín kẽ tới . Cẩm Y Vệ mù cũng Cửu Thiên Tuế chống lưng cho sự hống hách, bành trướng của Doanh Yến Lâu ở kinh thành.

Mặc kệ Mã T.ử Vi đang ngẩn như trời chồng, Cố Thận Hành tranh thủ thêm một dòng chữ :

“Bán mạng cho Thượng Quan Tịch Điệm… Nàng bao giờ nghĩ đến, sẽ ngày lôi nàng mồi nhử, y hệt như nữ cầm sư ?"

“Như thì ?” T.ử Vi bật thành tiếng. Nàng điềm nhiên rướn đến gần, chằm chằm mắt Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ.

“Cố đại nhân một đời quang minh lạc, tận trung báo quốc. Tú bà sáng tối bận mời khách như , tất nhiên tìm bóng mát trú ngụ, kẻo đem lên giàn thiêu sống lúc nào chẳng .”

Sau khi lời T.ử Vi trôi , trong sảnh chỉ còn tiếng bút đều đều của Cố Thận Hành. Hắn thà cắm mặt cuốn sổ còn hơn là dành thời gian cho những lời đ.â.m chọc, vô bổ và liên quan đến vụ án.

Viết xong nét cuối, Cố Thận Hành cất sổ dứt khoát dậy rời

Mã T.ử Vi thấy thế cũng lập tức lên ngay. Nàng dõi theo bóng lưng mặc phi ngư phục cho tới khi khuất khỏi tầm mắt thì mới xuống. Ngón tay nàng chạm mép ly rót mà phớt lờ. Và , nàng cầm ly lên, uống cạn vị đắng chát và nguội lạnh còn sót .

________________

Bên ngoài Doanh Yến Lâu, Cố Thận Hành phân phó và dặn dò thuộc hạ xong, chen đám dân thường đường lớn. Bộ phi ngư phục cam đỏ chói mắt khiến bất kỳ ai thấy cũng tự giác tấp sang một bên.

Bất thình lình, tiếng chuông báo hiệu buổi thiết triều đầu ngày sắp diễn vọng đến từ cổng đại môn Thiên Quyền hoàng thành khiến ngước mắt lên. Tuyết rơi lất phất phủ ngọn cờ thêu chữ “Tư Mã” cắm tường thành, khí lạnh len lỏi khắp nơi nhưng trong lòng Cố Thận Hành bứt rứt, sôi trào như chảo dầu đun sôi. Bởi lẽ là giữa tháng mười một, lâu nữa sẽ tới Đại lễ Đông chí. Mà Đông chí là một trong ba lễ quan trọng nhất của Thiên Quyền quốc, Hoàng đế mặt thiên hạ tế trời để dương khí nhân gian, cầu cho thiên địa nhân hoà nên cực kỳ kiêng kỵ điềm dữ như “yêu nữ”. Rất thể đám văn thần sẽ vịn đó để lao lên c.ắ.n càn, lải nhải rằng lòng thiên lý bất dung, âm dương hỗn loạn. 

Và hứng hết mũi xào nhảm nhí đương nhiên là Thượng Quan Tịch Điệm vì Đông Xưởng nhận vụ án.

Cố Thận Hành chắc mẩm rằng cung thì tên thái giám chuyên mặc đồ đỏ loè loẹt, ẻo lả chìm trong nước bọt của văn võ bá quan. toan cất bước , chợt khựng một bóng dáng quen thuộc. 

Lẩn trong vô qua kẻ phố, Đệ nhất Thiên hộ của Đông Xưởng - Hoắc Xung một tay xách giỏ rau củ, tay còn túm chặt con gà mái hoa mơ. Cố Thận Hành liếc qua cổ tay Hoắc Xung, cái nắm tay nơi lỏng thoải mái gì đáng nghi. Cái dáng vẻ lù khù, mặt đần một cục trông chẳng khác bao gã đàn ông chất phác đang vợ chợ sáng sớm là bao. Một tâm phúc của Đề đốc Đông Xưởng mà đích mua đồ ăn, thực sự nên hiểu cảnh tượng lố bịch theo nghĩa nào.

Thượng Quan Tịch Điệm đó giờ là kẻ tùy hứng, coi trời bằng vung, lên cơn điên cơn dại sai cả một Thiên hộ chợ… cũng là điều thể.

Hai , một Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ và Thiên hộ Đông Xưởng cứ thế lướt qua . Tính tình Hoắc Xung cũng chẳng khác chủ nhân là bao, để Cố Thận Hành tầm mắt, tới một cái liếc cũng chẳng buồn ném . Cố Thận Hành quá quen với điều đó, chỉ tiếp tục sải bước về hướng đại môn hoàng thành. 

Coong…

Tiếng chuông vang lên, báo hiệu buổi thiết triều sáng bắt đầu.

Loading...