Thiên Trản Bất Túy - Chương 09: Đẩy bà già xuống nước

Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:41:35
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước khỏi buồng giam, Tịch Điệm liền thấy ngay cái to cao, vạm vỡ của Hoắc Xung. Gã đợi ngay ngoài cửa, tư thế nghiêm chỉnh sừng sững như cây cột gỗ.

“Đốc chủ!”

Hắn cung kính hành lễ xong mới cầm ngọn đuốc lên, lặng lẽ theo chủ nhân.

"Đem thêm than ."

Tịch Điệm lệnh, đôi mắt lạnh lẽo như đang đ.â.m thẳng qua hành lang nhập nhoè ánh lửa nhảy múa. Vạt mãng bào đỏ khẽ bay lên theo từng bước chân đều đặn.

"Tuân mệnh."

Hoắc Xung cúi đầu, tự giác ép bắt theo chuẩn nhịp bước chân của chủ nhân dù. Ngay khi ngẩng đầu lên, hàng chân mày rậm của thoáng giật lên hai . Vì khi Tịch Điệm bước phòng giam khoác một cái áo choàng lông cáo trắng, còn giờ … nhưng áo ở . Hiến tế cái áo đó vẫn đủ, Đốc chủ còn lệnh đem thêm than cho “ai ”.

Tuy nhiên, Hoắc Xung lẽo đẽo theo Tịch Điệm ròng rã mười ba năm. Hắn chẳng dại gì mà hé răng về những chuyện ngoài phận sự, chỉ đành mím chặt môi coi như thấy gì.

Bất chợt, Tịch Điệm dừng bước, Hoắc Xung cũng khựng ngay phía .

“Không cần đem thêm than nữa.” Hắn nghiêng đầu, dứt khoát thu hồi mệnh lệnh ban. "Trước giờ Mão, dọn cho sạch. Đưa về Nội viện, lôi Vô Ưu đến khám bệnh.”

“Đốc chủ vẫn cô nương ở phòng bài vị lão gia?”

“Để nàng …” Tịch Điệm ngập ngừng, yết hầu trượt lên xuống đầy do dự. “Dọn sang phòng sách.”

Gót giày của Hoắc Xung miết mạnh xuống mặt gạch, thở khựng trong một thoáng.

Phòng sách ngay sát vách bên thư phòng của Đề đốc, chỉ ngăn cách bằng một bức tường mỏng. Trừ bản Đốc chủ thì kẻ nào phép đó, ngay cả Hoắc Xung lệnh cũng chỉ ở ngưỡng cửa. Vậy mà nữ nhân phép dọn tới, tin tức lỡ truyền khỏi Đông Xưởng Thự thì những con ch.ó săn ngoài sẽ lao xâu xé Đốc chủ.

leo lên vị trí Thiên hộ thì Hoắc Xung thấm nguyên tắc “Không hỏi hai xương máu. Gã vội dẹp sạch hoài nghi, chắp tay phụng sự.

"Tuân mệnh.”

Tuy nhiên, chiếc mũi nhạy bén của gã lập tức đ.á.n.h sự bất thường. Ánh mắt Hoắc Xung liếc nhanh qua yết hầu đang ửng đỏ và đôi mắt vằn lên những tia m.á.u li ti đầy cố chấp của chủ nhân.

“Bây giờ cũng còn sớm, Đốc chủ về Nội viện nghỉ ngơi ? Đã là giờ Tý .”

“Về…" Tịch Điệm nhắm mắt cỡ năm giây mới mở một cách nặng nhọc. “Về… chợp mắt một lát .”

Tuy nhiên, khi nghỉ ngơi, Tịch Điệm buộc đặt các quân cờ đúng chỗ cho buổi thiết triều ngày mai.

“Khương Vinh Hy về ?” Tịch Điệm hờ hững đưa bàn tay gáy, khẽ xoay vặn khớp cổ nhức mỏi.

"Tiếp tế cho Bắc cương xong xuôi hôm . Khương thiếu chủ hiện về phủ nghỉ ngơi." Hoắc Xung bẩm báo rành rọt từng chữ.

Lương thực và binh khí tiếp tế cho Tĩnh Thân Vương ở chiến trường phía Bắc luôn trơn tru, bao giờ chậm trễ cũng là Khương Vinh Hy lo liệu. Khương thiếu gia bề ngoài là một thương nhân giàu , toan tính chi ti từng đồng từng cắc. Thế nhưng bên lớp mặt nạ dát đầy kim tiền, linh hồn bán trọn cho Đông Xưởng.

"Bảo chút việc giải khuây." Tịch Điệm thẳng về phía , rảo bước nhanh hơn hẳn. "Toàn bộ nguồn cung Long Diên Hương ở kinh thành, chặn bộ. Có bao nhiêu, mua tất."

Khương Vinh Hy là cái túi đáy và nắm mạng lưới buôn bán trải rộng, biến mệnh lệnh ngầm của Cửu Thiên Tuế thành những chuyến hàng quang minh chính đại, giao dịch sòng phẳng. Điển hình là Đông Xưởng dễ luận tội kéo bè kết cánh nếu trực tiếp tay hỗ trợ Tĩnh Thân vương. Còn ném việc tay một thương nhân hám tài, yêu tiền hơn cả sinh mạng thì đám quan cũng chỉ nghĩ Khương Vinh Hy thèm khát biến phương Bắc thành địa bàn kinh doanh.

Và giờ đây, Cửu Thiên Tuế động tới nguồn cung Long Diên Hương. Để đôi bàn tay của Đông Xưởng luôn luôn sạch sẽ, lựa chọn nhất luôn là Khương Vinh Hy.

“Tuân mệnh. Sau khi đưa phạm nhân về Nội viện, thuộc hạ sẽ đến Khương phủ ngay.” Hoắc Xung lặp lễ nghi như .

Khi đến cuối hành lang, Tịch Điệm che miệng ngáp một cái khe khẽ.

"Còn một việc.” Hắn khẽ chớp mắt, khoé mắt ửng đỏ, thở dần dần trở nên nặng nề. “Hình như phu nhân của Lương Thượng Thư thích hồ dạo bộ mỗi sáng.”

Bao năm qua, Lễ Bộ Thượng Thư Lương Hải Thiện nổi tiếng là chung tình, chỉ nạp duy nhất chính thê là Thu Cẩm Nhan. Bởi lẽ đó, chẳng mấy ai Lương lão gia một nô tỳ thông phòng, Thu Cẩm Nhan vu cho tội ăn cắp vòng ngọc, nhận ba mươi trượng bỏ mạng khi đứa con mới tròn bốn tháng tuổi. Mà đứa trẻ là nghi phạm đang trong ngục tối Đông Xưởng.

“Thuộc hạ cũng . Mỗi sáng khi tiễn Lương đại nhân cung thiết triều, Lương phu nhân đều dạo hứng sương sớm pha .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-09-day-ba-gia-xuong-nuoc.html.]

Hoắc Xung đáp xong thì tiến lên phía , mở khoá và chốt cửa. Bàn tay to và thô kệch đẩy cửa ngục , gió lập tức lùa kéo theo những hạt tuyết đầu mùa nhỏ bé, bám đầy y phục của cả hai.

"Mùa nước lạnh." Tịch Điệm bước qua ngưỡng cửa, lên bầu trời đen kịt đang tuyết trắng xâu xé.

Hiện tại, tất cả chỉ nhớ tới đích mẫu Thu Cẩm Nhan sinh cho Lương Hải Thiện đích trưởng nam Lương Thừa Diệu và đích nữ Lương Uyển Nhi. Một kẻ là Khâm sai Tổng đốc quân vụ, còn là Tam Hoàng t.ử phi vinh hoa ngút trời. Nhìn Lương gia, khỏi ngưỡng mộ sự hào nhoáng của bức tranh kim ngọc mãn đường, bỏ qua vệt mực đen ở góc tranh.

Đã thì… Cửu Thiên Tuế đây mang trọng trách giám sát quần thần, đáng góp thêm chút sức để gội rửa vết mực đen đúa . Chỉ thế, bức tranh kim ngọc mãn đường của Lương Thượng Thư mới hảo .

"Bảo mấy tên phiên t.ử đến nhắc nhở Lương phu nhân cho cẩn thận, kẻo trượt chân xuống nước. Phu nhân thể ngàn vàng, lỡ mệnh hệ gì… Tam Hoàng t.ử phi đau lòng khôn xiết.”

______________

Ngay trong đêm , hai gã phiên t.ử Đông Xưởng cài sẵn trong Lương gia hơn hai tháng bắt đầu hành động. Phiên t.ử là mật thám cấp thấp nhất, nhưng phù hợp cô hồn dã quỷ ám lấy những kẻ yếu bóng vía trong kinh thành. Ở Lương phủ, chúng khoác lên lớp vỏ gia nhân cần mẫn, ngày ngày ăn ngủ và việc như bao nô bộc bình thường, chỉ chờ chực thi hành mệnh lệnh.

Và hôm nay, cơ hội cuối cùng cũng đến.

Gã phiên t.ử đầu tiên là một thợ vườn. Trong màn đêm tĩnh mịch, bàn tay thoăn thoắt cạo sạch lớp rêu bám các bậc thềm sát mặt hồ cá. Lớp rêu tơi xốp dọn sạch sẽ khiến mặt đá xanh, trơn nhẵn phơi hết ngoài.

Cùng lúc , phiên t.ử còn trộn Lương phủ phận phụ bếp. Hắn nhân lúc gã trưởng bếp ngủ say, lẻn động tay với ấm dưỡng nhan của chủ mẫu Lương gia - Thu Cẩm Nhan. Gã thuần thục đổ chiếc ấm một gói bột, đổi màu sắc hương vị gốc của . Mỗi tờ mờ sáng và khi ngủ, Thu Cẩm Nhan vẫn luôn duy trì thói quen uống pha bằng sương sớm trong hai mươi lăm năm qua.

Đầu giờ Sửu cổng Lương phủ mở. Chiếc xe ngựa chở Lễ Bộ Thượng Thư Lương Hải Thiện chầm chậm lăn bánh, tiến cung chuẩn cho buổi thiết triều. Thu Cẩm Nhan vì thế cũng luôn dậy sớm, chỉnh trang y phục cho phu quân. Tiễn ông xong, bà liền phòng thong dong nhấp một ly . Đến hết nửa ấm, Thu Cẩm Nhan mới khoác áo ngoài tản bộ hoa viên và hứng sương sớm.

Tuyết ngừng rơi nhưng khí lạnh buốt, giá rét thấu xương vẫn bao trùm lên bộ Lương phủ. Thu Cẩm Nhan khoác chiếc áo choàng bông xanh lục lót lông ở cổ, lững thững rảo bước quanh bờ hồ cá. Bà hất cằm, chỉ tay năm ngón lệnh cho hai nữ tỳ hứng từng giọt sương lấm tấm đọng các tán lá, cốt chỉ để pha một ấm mới.

Nhìn hai nô tỳ run cầm cập, tay chân luống cuống mãi hứng giọt nào, Thu Cẩm Nhan khinh khỉnh nhướng mày lên.

"Thật là…" Bà tặc lưỡi, ngón tay trơn nhẵn vân vê chiếc vòng ngọc phỉ thúy tà áo bông, ánh mắt gợn lên một tia lạnh lẽo. “Từ ngày nha đầu ti tiện biến mất, trong phủ còn kẻ nào hứng sương pha cho hồn."

Dứt lời, bà dứt khoát hất áo choàng, xoay lưng rời . Trước khi cất bước, Thu Cẩm Nhan nâng cao tông giọng lên, khinh khỉnh buông một câu:

"Nếu giờ Tỵ hứng đủ sương pha … thì quỳ ở đó đến tối luôn .”

Hai tỳ nữ chỉ đành c.ắ.n răng nuốt cơn rét buốt trong, răm rắp dập đầu tuân mệnh. Hai bóng dáng nhỏ bé, gầy gò trong bộ xiêm y hồng mỏng manh cuống cuồng vạch từng chiếc lá tìm sương sớm. Bởi lẽ, họ đều biến mất như “nha đầu ti tiện” mà chủ mẫu nhắc đến.

Cách đó xa, ở một góc khuất, gã phiên t.ử cải trang thợ vườn đang cặm cụi tỉa cành ở lối lên lầu hai, xong cành nào là bỏ hết xô. Suốt cả buổi, vẫn luôn dõi theo từng động thái của chủ mẫu. Ngay khi Thu Cẩm Nhan đặt chân lên bậc đá cạo sạch rêu phong, gã liền giơ chân về phía chiếc xô lẩn khuất bụi cây.

Xoảng!

Chiếc xô sắt lăn lóc các bậc thềm, âm thanh chói tai vang khắp hoa viên.

Thu Cẩm Nhan giật , ngoắt về hướng âm thanh phát . Cũng chính trong lúc , mũi giày của bà đạp thẳng lên bậc đá xanh trơn tuột. Cả cái thể ngọc ngà của quý phu nhân cứ mà chới với, rớt xuống thẳng hồ cá.

Hai tỳ nữ đang hứng sương sớm thấy tiếng hét thất thanh của chủ mẫu và âm thanh quẫy đạp nước, họ do dự với ánh mắt đầy kinh hãi. Thế nhưng cả hai chỉ đ.á.n.h mắt với và khẽ gật đầu một cái. Chờ đến khi tiếng cầu cứu của Thu Cẩm Nhan nhỏ dần, hai tỳ nữ mới hô hoán gia nhân tới giúp đỡ.

Gã phiên t.ử vốn đang đội lốt thợ vườn, gã nào thể ngơ. Phiên t.ử vứt cây kéo bụi, dáng một hạ nhân hết vì chủ, nhảy xuống hồ nước lạnh thấu xương lôi chủ mẫu lên bờ.

Thu Cẩm Nhan da dẻ tái nhợt, bờ môi tím tái cứng đờ thể mấp máy chút nào. Suốt cả đời bà chỉ ở chốn khuê phòng, ít chịu sương gió mà chịu nổi cái rét cắt da cắt thịt tháng mười. Gia nhân cuống cuồng khiêng Thu Cẩm Nhan về phòng, gọi đại phu ngay cả khi rõ giờ y quán nào mở cửa.

Khi đại phu chẩn đoán xong, Lương phủ liền trở thành ổ gà bay ch.ó sủa. Thu Cẩm Nhan nhiễm phong hàn nghiêm trọng, thể đến tuổi tứ tuần thì ít nhất tĩnh dưỡng cả tháng. Chủ mẫu liệt giường, sổ sách và công việc trong phủ trì trễ tương đương với lương bổng thể sẽ phát trễ ngày, tệ hơn thì cắt xén bớt. Đám gia nhân ầm lên mới là chuyện lạ.

Chẳng một ai , bệnh phong hàn còn xuất phát từ ấm dưỡng nhan bà uống. là uống xong thì nghỉ dưỡng giường cả tháng.

Trong lúc Lương phủ đang nháo nhào cả lên, gã phiên t.ử phụ trách bếp núc đường hoàng xách một chiếc giỏ tre ngoài. Hắn đến y quán mua vài thang t.h.u.ố.c theo đơn của đại phu kê, rẽ chợ mua đồ về tẩm bổ cho quý phu nhân. Vừa đặt chân tới quầy bán gà, gã thấy cái cao to, vạm vỡ của Hoắc Xung - Thiên hộ Đông Xưởng.

Gã phiên t.ử ung dung đến bên cạnh, hỏi giá và chọn gà như bình thường. Nhân lúc chủ quầy bắt gà lồng, phiên t.ử mới cất tiếng:

“Đã chăm sóc Lương phu nhân t.ử tế. Đại phu chẩn đoán tĩnh dưỡng một tháng.”

Nghe , Hoắc Xung chỉ xách lồng gà lên, nhàn nhạt đáp :

“Lương phu nhân đau ốm, Tam hoàng t.ử phi là đích nữ, đương nhiên bày tỏ lòng hiếu thảo với mẫu cho tròn đạo hiếu. Mau truyền tin .”

, ngay khi gà kịp gáy, tin tức phu nhân của Lễ Bộ Thượng Thư Lương Hải Thiện ngã bệnh truyền đến khắp ngóc ngách trong kinh thành. Tới cả bức tường sơn son cao vời vợi của của phủ Tam Hoàng t.ử cũng thể chắn làn sóng dữ ập đến.

Loading...