Thiên Trản Bất Túy - Chương 08: Thượng Quan Tịch Điệm

Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:41:03
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm thứ bảy.

Vãn Cầm khoanh một vòng đỏ chót đoạn nhạc thứ bảy.

Đây là đoạn nàng trong một ngày trời mưa giông, bên cửa sổ thư phòng. Hôm , Vãn Cầm dồn hết tất cả căm thù đang thiêu đốt tâm can từng dòng phổ. Và... nàng luôn để cửa sổ mở tung, mặc cho những hạt mưa lạnh lẽo hắt nhằm giữ lý trí.

Ting.

Vãn Cầm gảy đặt bàn tay áp lên lồng n.g.ự.c trái, khẽ nhắm mắt . Nhịp tim nàng đang nhanh hơn. Không chỉ , hai bên thái dương còn căng như dây đàn. Có gì đó khiến nàng hoang mang, bất an mà lý giải .

Vãn Cầm gảy đoạn nhạc thứ bảy thêm nữa. Hàng chân mày thanh mảnh càng lúc càng nhíu , vô thức c.ắ.n răng lên bờ môi nhợt nhạt. Mỗi âm vang lên, cái cảm giác bồn chồn, bứt rứt rõ ràng hơn.

Và nàng dừng , ngẩng phắt lên về phía đối diện.

Vãn Cầm sự bất an từ .

Là từ Thượng Quan Tịch Điệm. Thay vì cái ghế quen thuộc, chôn ở bàn việc riêng vì hôm nay tấu chương cần xử lý quá nhiều.

Bàn tay cầm bút duyệt tấu chương khựng từ lúc nào, xiết chặt tới nỗi trắng bệch, nhô cồm cộm từng khớp xương. Vầng trán cao ngạo trượt xuống vài giọt mồ hôi, cặp mắt lạnh lùng ghim chặt xuống tấu chương như thể thấy t.ử thù. Lồng n.g.ự.c phập phồng, thở nặng giống đang gánh tảng đá lưng.

Thượng Quan Tịch Điệm chỉ để lộ bộ dạng đó mỗi khi cổ trùng hành hạ.

Còn mắt Vãn Cầm sáng bừng lên vì bắt cảnh tượng .

Khi nhặt nàng về từ bìa rừng Tây thành, tuyên bố rõ mục đích là cần tiếng đàn của Vãn Cầm để xoa dịu cổ trùng trong thể. Mỗi đàn ru Tịch Điệm ngủ, nàng để ý thấy mặt thường giãn những bản nhạc u buồn và lạnh lẽo đến thấu xương. Bởi nàng mới ý mà chọn gảy cái gì. Còn giờ đây, cổ trùng đang kích thích vì thanh âm dồn dập, cao vút, réo rắt và vang vọng như hàng ngàn lưỡi d.a.o trượt cánh cửa sắt.

Vãn Cầm tiếp tục gảy gảy đoạn nhạc thứ bảy. Nàng cần xác định chuẩn xác là âm nào gây phản ứng. Huống hồ, thời gian cũng còn nhiều. Chỉ còn ba ngày nữa mà thôi, nàng tìm con d.a.o đoạt mạng mà Tư Mã Vĩnh Tú mài dũa cái hạn .

Cứ , các ngón tay Vãn Cầm trượt dây đàn liên tục, đàn đoạn thứ bảy tới thứ mười.

Lần thứ mười lăm...

Và tận hai mươi lăm .

Sáu đoạn đầu của Thiên Trản Bất Túy tựa như bức tranh giang sơn gấm vóc, thái bình thịnh trị trong ánh tà dương. Âm Cung và Thương nhẹ nhàng, sâu lắng và… giống sự bình yên cơn bão.

Và đoạn thứ bảy chính là tâm bão.

Có lẽ, Tư Mã Vĩnh Tú hoặc đám cầm sư gã thuê nhận thức điều đó. Chúng dùng sáu đoạn đầu tấm bình phong hoa lệ, che khuất hàng ngàn mũi kim tẩm độc trong đoạn tiếp.

Vãn Cầm về góc phòng. Ở đó, Tịch Điệm đang siết chặt cây bút, mồ hôi rịn nhiều hơn.

Là vì cổ trùng.

Vậy tiếng đàn hoá thành lưỡi đao, nó đ.á.n.h thức thứ gì đó... tồn tại sẵn bên trong cơ thể nạn nhân.

Mải mê với dòng suy tư, Vãn Cầm chẳng hề các ngón tay vì ngừng gảy đàn mà tứa máu. Băng gạc mài mòn rách tơi tả, lớp da non theo đó mà cứa nát, m.á.u rỉ nhuộm đỏ dây đàn. Ấy thế, Vãn Cầm vẫn tiếp tục, đắm sâu trong vòng xoắn ốc của tiếng đàn.

Suốt cả buổi, Thượng Quan Tịch Điệm chỉ cắm mặt xuống bàn, nghiến chặt răng để kiềm chế cơn đau dày xéo cơ thể. Hắn điếc, tiếng đàn chỉ lặp lặp một đoạn nhạc. Và hiểu Vãn Cầm đang... dùng cái mang cổ trùng để truy vết manh mối.

Tuy nhiên, mùi m.á.u xộc thẳng mũi khiến đồng t.ử Tịch Điệm co rút, lập tức phắt dậy.

Hắn lao về phía tiếng đàn, sắc mặt tối sầm như Diêm la vương trỗi dậy từ âm tào địa phủ.

Chẳng để Vãn Cầm kịp hiểu chuyện gì, Tịch Điệm tóm lấy mười ngón tay nàng, nhấc bổng khỏi dây đàn. Một tay cũng thừa bọc cả mười ngón tay tàn tạ , ép thẳng xuống mặt bàn gỗ.

Mắt Vãn Cầm giãn khi thấy bàn tay chai sạn của Cửu Thiên Tuế mới kéo khỏi vòng lặp bằng cách... đè xuống. Nàng ngước lên thì va ngay một ánh âm u, khó chịu tột độ.

Vãn Cầm lôi vật hiến tế, thử phản ứng cổ trùng. Hắn ngốc mới bỏ qua cho nàng.

Thượng Quan Tịch Điệm vòng qua chiếc bàn, phịch xuống ngay cạnh nàng. Đây là đầu tiên kề bên ở đối diện, ngăn cách với Vãn Cầm bằng bàn việc. Không để nàng cơ hội chữ dò hỏi, cầm hai tay nàng… nhét trong tà áo choàng lông cáo trắng của .

“Đồ lì lợm!" Tịch Điệm gằn giọng xuống thấp, cố nén cơn giận xuống tận cùng. “Ta tốn sức bôi t.h.u.ố.c cho đôi tay của ngươi... để ngươi tự hủy hoại nó. Thượng Quan Tịch Điệm đây ghét phung phí sức và tiền bạc thứ vô dụng.”

Hắn quở trách xong thì ghim ánh mắt sắc lẹm cây đàn Bất Túy dính đầy máu. Trông thì vẻ lạnh nhạt, điềm tĩnh nhưng… thực chất là Cửu Thiên Tuế đang cố tránh né cái của bên cạnh.

Nghe những lời trách móc , Vãn Cầm mở miệng giải thích nhưng… chẳng tiếng nào thoát khỏi miệng. Nàng trót quên mất rằng chỉ là một kẻ câm.

Bất chợt, mùi cay nồng nàn pha chút ngọt khô khan xộc cánh mũi Vãn Cầm. Cái mùi giống mỗi khi Lương Thừa Diệu chơi với đám công t.ử quyền quý về, sẽ điên cuồng lảm nhảm cho đến khi kiệt sức, lăn lên giường nôn mửa suốt đêm, thể nóng bừng như sốt và vật vã mấy ngày mới tỉnh. Người hầu trong Lương phủ rằng uống rượu và “say".

Tuy Vãn Cầm hiểu rõ đó là gì, nhưng miễn là chuyện về Lương Thừa Diệu, nàng bắt buộc ghi nhớ để tiện bề hầu hạ. Đó cách duy nhất đổi bình an trong phủ.

Vì hai bàn tay khóa chặt trong áo choàng lông, Vãn Cầm chẳng cách nào vạch chữ để giải tỏa sự tò mò về mùi hương cay nồng . Nàng bèn cựa , cố tình huých nhẹ khuỷu tay Thượng Quan Tịch Điệm cho tới khi chịu sang nàng.

"Chuyện gì?" Tịch Điệm hỏi, giọng lạnh tanh hơn cả tường phòng giam.

Vãn Cầm chằm chằm Cửu Thiên Tuế. Khi cất lời, thở phả khiến cái mùi đó rõ ràng hơn hẳn. Và , nàng gạt phăng vẻ điềm đạm thường thấy, chun mũi , nhích đầu mũi lên hai cái liên tiếp để hiệu.

Tịch Điệm thoáng nheo mắt cử chỉ . Khoé môi vô thức nhích lên thật nhẹ. Thế nhưng, vội mở miệng đáp lời để ngăn chặn bất kỳ biểu cảm nào sắp bộc phát:

"Trong cung yến tiệc. Ta uống vài chén rượu."

Dứt lời, ngoắt xuống mặt bàn.

Vãn Cầm khẽ chớp mắt. Vậy là Tịch Điệm thực sự uống rượu và “say” giống với Lương Thừa Diệu. Bảo hôm nay, Cửu Thiên Tuế thường chỉ đời bằng nửa con mắt hành xử kỳ lạ đến . Đầu tiên là quên mất thói quen xưng “bản đốc”. Tiếp đó là nỗi khi tay nàng vấn đề, Tịch Điệm sẽ tự tay băng và bôi thuốc. Vậy mà hôm nay … để bàn tay rươm rướm m.á.u của Vãn Cầm gọn vạt áo lông cáo mềm mại.

Tay Tịch Điệm vẫn nắm chặt, thấy ý định buông nàng .

Đột nhiên, Vãn Cầm vô thức mím môi, bờ vai thoáng run lên vì… ở mu bàn tay lạnh ngắt của nàng, cái gì đó trượt qua… chậm và nhẹ nhàng, dù chỉ đúng một duy nhất.

Có lẽ là ngón tay cái của Thượng Quan Tịch Điệm. Bởi lẽ, Vãn Cầm tự giác ghi nhớ vị trí vết chai sần ngón tay ... thông qua mỗi bôi t.h.u.ố.c cho nàng.

Phải chăng, những ngày đêm vắt kiệt trí óc và sức lực trong phòng giam, giờ thêm cái mùi men say ngai ngái mới gây cho nàng ảo giác về cái chạm ? Rõ ràng, đó là một cái chạm cố ý nhưng tiết chế như sợi lông lướt qua da thịt, mong manh tới nỗi thực .

Ấy , Vãn Cầm vẫn ý thức rằng ấm từ lòng bàn tay Thượng Quan Tịch Điệm là thật. Chúng len lỏi qua băng gạc rách tả tơi, thấm sâu từng vết thương ứa m.á.u mười ngón tay yếu ớt.

Vãn Cầm lẳng lặng vạt áo lông cáo trắng muốt, khẽ nuốt nước bọt. E rằng chủ cái áo sẽ tốn công giặt… hoặc vứt luôn vì dính máu.

Bỗng dưng, Thượng Quan Tịch Điệm thò tay khỏi áo và kéo cây đàn đặt lên đùi . Hắn nhàn nhạt cất lời, phá vỡ bầu khí câm lặng trong phòng giam:

“Đoạn nhạc đó như thế nào? Chỉ chỗ , gảy ngươi.”

Vãn Cầm ngơ ngẩn bàn tay thô ráp đang lúng túng đặt tay cây đàn tranh. Nàng nhấc tay trái lên vì nó ít đau hơn, kéo phổ nhạc của đoạn thứ bảy đến mặt Tịch Điệm. Vãn Cầm âm phổ , nhưng cứ đưa cho chắc. Và , ngón tay nàng chạm lên mu bàn tay trái của Tịch Điệm, gõ từng nhịp chỉ dẫn cho vị trí từng nốt.

Theo sự chỉ dẫn của Vãn Cầm, bắt đầu gảy.

Teng.

Tịch Điệm khẽ nhíu mày, ngước lên Vãn Cầm với ánh mắt… cực kì kiên nhẫn và mong mỏi. Dẫu cho phòng giam vẫn còn đọng dư âm của t.h.ả.m họa chói tai , vẫn chờ đợi nàng hướng dẫn bước tiếp theo.

Tầm của Vãn Cầm trượt xuống bàn tay to lớn, thô ráp đang kiên định đặt dây đàn tranh m.á.u nhuộm đỏ. Cái thanh âm vụng về, chát chúa ban nãy hiện về bên tai khiến khoé môi nàng khỏi giật nhẹ.

Đắn đo một lúc, Vãn Cầm chậm rãi lên mu bàn tay Tịch Điệm:

Lúc mới trao Bất Túy, ngài bảo gảy đàn.

“Thì ?” Tịch Điệm hỏi vặn, cảm thấy bản mâu thuẫn với lời từng chỗ nào. Ấy thế, chỉ vài giây tự bóc trần bản dù Vãn Cầm hề chất vấn:

“Biết sơ sơ, mà đủ thì học thêm.”

Vãn Cầm gõ hai cái lên ngón tay cái của Tịch Điệm, chằm chằm vết chai tay . Cửu Thiên Tuế, Đề đốc Đông Xưởng, con quỷ ăn thịt nhả xương cúi đầu, bình thản thừa nhận chuyện… dối là đ.á.n.h đàn. Hắn hiểu đại khái nhưng đủ để tự gảy đàn. Bởi mới cần hướng dẫn chứ nhã hứng bái sư học nghệ.

Mặt khác, Tịch Điệm nhượng bộ đến nhường cũng là vì những ngón tay Vãn Cầm... đang ứa máu, thấm đầy áo lông cáo đắt tiền.

Nghĩ đến đó, khóe môi Vãn Cầm thể kiềm chế mà cong lên.

Tịch Điệm bắt trọn phản ứng đó. Hắn lập tức thúc giục, giọng điệu cũng gắt hẳn lên:

"Gõ tiếp ."

Ấy , Vãn Cầm tuân theo mệnh lệnh ngay. Nàng quan sát gương mặt đang chịu đựng cơn bức bối của Tịch Điệm. Làn da nhợt nhạt hôm nay khí huyết bỗng hồng hào lên nhiều, ngoa thì là mặt đang ửng đỏ. Và, Lương Thừa Diệu mỗi “say” cũng y như , thậm chí là sốt liệt giường mấy ngày.

Vãn Cầm cầm cây bút bàn lên. Dẫu bàn tay đang đau và tê rần rần, nàng vẫn cố thật nắn nót mép tờ giấy nháp:

Tên của ngài là chữ nào?

Viết xong, nàng đưa bút lông tới mặt Tịch Điệm. Đương nhiên Vãn Cầm tên , chỉ là chữ “Điệm” nào thì… rõ. Theo hiểu của nàng, dường như chẳng chữ “Điệm” nào mang ý nghĩa , sâu sắc để đặt tên cho một ai đó. Mà đây còn là tên của Cửu Thiên Tuế một tay che trời, xuất Thượng Quan gia nhiều đời trọng thần trong triều.

Tịch Điệm cây bút một hồi, bắt gặp ánh mắt mong đợi cực kỳ chân thành của nàng… đành nhận lấy chiếc bút.

Hôm qua là hỏi tuổi, hôm nay hỏi tên, Vãn Cầm cứ mà vượt ranh giới lễ nghĩa như thể nó tồn tại. Mà Tịch Điệm chẳng tính toán với một thứ nữ quanh năm nhốt trong tiểu viện hoang vu, ngăn cách với những nguyên tắc, thú vui giao tế thường ngày.

Tịch Điệm xuống bên câu hỏi của Vãn Cầm. Lực tay nhẹ nhàng, nét chữ phần nắn nót hơn đêm qua:

Tịch Điệm (夕簟)

Vãn Cầm cụp mắt, chăm chú hai chữ tờ giấy. Chữ Tịch (夕) nghĩa là buổi chiều, trong khi Điệm (簟)... là cái chiếu trúc. Hóa , tên của Cửu Thiên Tuế khiến bộ Thiên Quyền quốc nín thở… chỉ là một cái chiếu trúc mộc mạc, trải ánh hoàng hôn trầm lặng cho ngả lưng xuống.

Hoặc cũng thể là… tấm chiếu ôm lấy t.h.i t.h.ể c.h.ế.t.

Chẳng ngày Lương Nhược Âm quấn trong một manh chiếu rách, vứt trong bụi cây, để mặc cho c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn trong rừng ? Và đó, nàng “tấm chiếu” khác vớt xác về, trao cho phận mới.

Vãn Cầm ngẩn một lúc lâu mới xuống tay . Nó vẫn đang rúc trong tấm áo lông cáo, ngoan ngoãn tận hưởng sự ấm áp và hề ý định rụt .

Nàng ngửa tay đến cạnh bên tay Tịch Điệm. Hắn trả cây bút. Tiếp đó, Vãn Cầm xuống bên cái tên “Tịch Điệm”, chữ của nàng nhỏ nhắn hơn nhiều, run nhưng tỉ mỉ. Viết xong, nàng ngước lên thẳng mắt .

Đề đốc Đông Xưởng gảy đàn, còn Thượng Quan Tịch Điệm thì .

Nhìn dòng chữ đó, đồng t.ử Tịch Điệm thắt , cứng đờ cả .

Hắn hiểu, nàng lời để trêu chọc tán dương, mà chỉ đơn giản là… thông báo cho , nàng thấy đằng lớp áo giáp gai góc, đầy m.á.u tanh mang tên “Đề đốc Đông Xưởng” là sự tồn tại của Thượng Quan Tịch Điệm - đứa trẻ năm bảy tuổi Thượng Quan Giác tặng cây đàn Bất Túy. Tuy đàn, thẳng tay trao Bất Túy cho thể phát huy tác dụng của nó nhưng thực chất… Tịch Điệm học một chút từ . Và che chở, bao bọc cho bảo quản di sản của nghĩa phụ, chính nàng vạch trần.

Tịch Điệm dòng chữ một lúc lâu mới rời mắt , đặt tay lên những sợi băng tơ đỏ thẫm và cất lời:

"Gõ ."

Lần giọng nhẹ nhàng hơn hẳn. Mọi vẻ gắt gỏng trầm lạnh thường ngày đều buông xuống.

Vãn Cầm gật đầu, ngón tay bắt đầu gõ nhịp lên mu bàn tay Tịch Điệm. Hắn gảy theo một cách chậm chạp và cứng nhắc như con rối gỗ, miệng thì lẩm bẩm:

"Cung... Thương... Giốc..."

Tối âm thứ mười bốn, Vãn Cầm đột ngột nghiêng về phía . Nàng úp trọn bàn tay lên mu bàn tay trái của Tịch Điệm để hãm lực xuống đủ, dắt đầu ngón trỏ của lướt đến điểm chính giữa dây đàn, nhẹ nhàng tựa hồ chuồn chuồn lướt mặt nước.

Ngay chính khoảnh khắc , ngón út của Vãn Cầm lướt sang cổ tay Tịch Điệm.

gảy.

Teng!

Ngay đúng khoảnh khắc âm thanh vang lên cao vút, Vãn Cầm đột ngột ép ngón tay Tịch Điệm trượt lệch khỏi điểm nút. Tiếng đàn đang ngân dài bỗng bóp nghẹt, ngắt ngang tựa như con diều bay cao đứt dây giữa chừng.

Hơi thở Vãn Cầm ngưng bặt. Cùng lúc , tay Tịch Điệm run lên, thở hắt một khó nhọc.

Nàng lập tức liếc mắt .

Chính là nó, âm Giốc ở điểm trôn ốc.

Đoạn thứ bảy là một điệp khúc vãn âm, thứ tự cuốn lấy , tầng tầng lớp lớp chồng chéo, nhịp phách phía dồn dập và cao hơn nhịp nửa cung, ép tất cả cùng leo lên vì khép trong một câu đàn. Tâm mạch sẽ vô tình kéo theo, rượt đuổi thanh âm, nhịp tim tăng cao ngoài ý . Và âm Giốc ở đỉnh nơi tất cả tụ hội… chính là điểm kích phát!

Với bình thường cùng lắm chỉ sôi trào khí huyết, nhất thời hưng phấn sẽ tự lắng xuống. Tuy nhiên, nếu một mồi lửa ép thứ lên cao hơn nữa, thậm chí là vượt quá ngưỡng đột ngột dừng … thì sẽ thành chuyện khác.

Rõ ràng, lưỡi d.a.o thanh âm ngân vang, mà chính là lặng đột ngột. Âm Giốc đắp thêm lớp âm phụ cao vút thì đột ngột ngắt ngang, chính nó khiến cổ trùng trong cơ thể Tịch Điệm bộc lộ phản ứng mạnh nhất.

Nghĩ tới đó, Vãn Cầm bất giác c.ắ.n mạnh lên môi. Dẫu tìm điểm kích phát là âm Giốc ở đỉnh trôn ốc, đáp án vẫn đủ. Bởi lẽ… trong cơ thể bốn vị quan c.h.ế.t hề cổ trùng.

Không chỉ , những đêm qua Vãn Cầm gảy đàn vô và Tịch Điệm chẳng phản ứng nào đáng kể. Chỉ cho tới đêm hôm nay, bộc lộ triệu chứng rõ rệt và bạo liệt hơn hẳn.

Vãn Cầm mở to mắt, cẩn trọng quan sát Tịch Điệm kỹ lưỡng hơn. Chạy dọc theo thái dương là những giọt mồ hôi nặng nề. Làn da trắng nhợt nhạt thường thấy giờ đây vài chỗ phiếm đỏ, đặc biệt là ở gò má và yết hầu. Dấu hiệu của Tịch Điệm ít vẫn nhẹ nhàng hơn Lương Thừa Diệu, gã trưởng bợm nhậu của nàng còn sốt cao vài ngày. Chưa hết, Vãn Cầm vẫn còn nhớ khi Tịch Điệm nắm tay nàng nhét vạt áo lông cáo, cả lúc úp tay lên chỉ cho gảy đàn, nhiệt … nóng rực như than hồng.

Cặp mắt hạnh ngay lập tức bừng lên một tia sáng.

Trong cơ thể Thượng Quan Tịch Điệm bắt buộc thứ khác, đó chính là men rượu. Hắn uống rượu thì chẳng khác nào thắp ngọn đuốc cháy rực, ép lớp băng đang kiềm chế cổ trùng say giấc tan chảy.

Vãn Cầm áp ngón trỏ lên mặt gỗ của đàn Bất Túy, các chữ thật nhanh:

Bốn vị quan , say ?

Chân mày Tịch Điệm nhướng lên như đang nhớ . Tính lúc c.h.ế.t, các nạn nhân đều đang uống rượu thưởng nhạc. Riêng trường hợp của Từ Duy Hàm, uống rượu ở Doanh Yến Lâu xong về nha môn Đông Xưởng, đột t.ử trong lúc thẩm vấn phạm nhân.

"Có, tất cả đều uống rượu." Tịch Điệm gật đầu xác nhận, đó thở dài thườn thượt: “Nghiệm thi , trong rượu độc.”

Nghe , Vãn Cầm liền một chữ “rượu” lên bàn, bờ môi nhợt nhạt khẽ mím .

Rượu căn bản là cần độc, vì nó trọn vẹn trọng trách ép kinh mạch giãn nở, đẩy mạnh quá trình lưu thông khí huyết và khiến nhiệt tăng cao. Mà một khi Doanh Yến Lâu, thể tránh khỏi những chén rượu khi thưởng đàn, ngâm thơ. Chưa hết, thanh lâu là cái ổ tin tức nóng nhất kinh thành. Kết giao quan hệ, trao đổi bí mật đều cần những ly rượu xã giao bình phong.

Đêm nay, Thượng Quan Tịch Điệm cũng ngấm men rượu yến tiệc cung đình. Rượu nóng cơ thể đạp tung cửa, bồi thêm tiếng đàn dồn dập chèo kéo lên ngưỡng cao, dẫn dắt cổ trùng c.ắ.n xé đến khổ sở.

mà… trong cơ thể của bốn vị quan cổ trùng.

Vãn Cầm vội vàng lục trong xấp giấy, tìm hai dòng chữ nàng góc nháp khi xem các ghi chép của Khách Vô Ưu:

“Trong khí quản của bốn t.h.i t.h.ể tàn dư hương liệu đọng .”

“Trước khi kinh mạch đứt, tâm mạch hỗn loạn bất thường.”

Vãn Cầm đưa cho Tịch Điệm tờ giấy nháp . Hắn nhận lấy, xem xét kỹ lưỡng. Phát hiện cặn hương liệu trong khí quản thì chỉ những kẻ tinh thông y thuật, mổ xác quen tay như Vô Ưu mới phát giác . Đại phu Thái y trong cung cấm banh mắt tìm cũng chỉ lắc đầu bó tay.

Trong khi , Vãn Cầm vẫn tiếp tục mò tìm các ghi chép khác trong tập hồ sơ của Vô Ưu. Và , nàng ngưng một vài giây đoạn ghi chép về hương liệu Doanh Yến Lâu sử dụng.

Tuy rằng Vô Ưu ghi rõ từng loại hương ở trong lư nhưng… chữ ông quá khó . Ngón tay nàng trượt chầm chậm từng chữ “rồng bay phượng múa” của Thánh y Vô ưu, nheo mắt để luận xem ông cái gì.

"Trầm thủy hương, Long não, Bạch đàn, Tô hợp, Long Diên Hương..."

Nhìn cái tên cuối, đồng t.ử Vãn Cầm thoáng co .

Long Diên Hương là hương liệu xa xỉ bậc nhất, là biểu tượng của quyền lực nên hầu như chỉ cung đình, giới quý tộc và thương nhân sở hữu. Còn Doanh Yến Lâu vốn là hang ổ Đông Xưởng bảo kê và rót vốn, trong các phòng thượng hạng luôn đốt Long Diên Hương để thể hiện địa vị xứng tầm của quan khách. Ấy thế, thứ thực sự khiến Vãn Cầm ngạc nhiên là bên cái tên “Long Diên Hương”, là dòng chữ bé xíu bên bằng mực đỏ:

"Trong Long Diên Hương phát hiện thêm tàn tích bột mịn màu xanh lam, xác định xuất xứ. Nghi là Thạch Tâm Thảo phơi khô nghiền mịn."

Chưa hết, ngay bên cái tên “Thạch Tâm Thảo”, Vô Ưu còn gạch chân, vẽ thêm một đường dài ngoằng, dẫn tít sang trang giấy tiếp theo mới đoạn bổ sung thêm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-08-thuong-quan-tich-diem.html.]

"Theo y thư cổ, Thạch Tâm Thảo là loại kỳ mộc thể khuếch đại tâm trí, tước khả năng tự điều hòa kinh mạch. Ta thường dùng một lượng nhỏ để kích thích tuần , còn sử dụng liều cao thì dịp.”

Vô Ưu sinh nghi, ghi nhưng thể giải thích tại Thạch Tâm Thảo ở đó. Vì suy cho cùng, ông dịp dùng Thạch Tâm Thảo liều cao để kiểm nghiệm chuyện “tước khả năng điều hòa kinh mạch”.

nếu y thư cổ ghi thì chắc chắn là tiền lệ.

Rất thể, trong lúc kinh mạch đang giãn vì men rượu, hương liệu thẩm thấu máu, Thạch Tâm Thảo sẽ đạp tung cánh cửa và cướp hết tất cả các chốt cài. Do đó cơ thể thể nào tự điều hòa nữa. Còn tâm trí nạn nhân thì trói chặt trong thanh âm dồn dập, đẩy nhịp tim cuồng loạn tột độ. Chưa hết, kinh mạch và gân cốt vì rượt theo thanh âm đến đỉnh xoắn của âm Giốc mà quên mất ngưỡng sức chịu đựng của thể, càng lúc càng căng ...

Giống như một sợi dây đàn, một khi kéo quá mức…

Vãn Cầm đưa tập hồ sơ cho Tịch Điệm, trỏ ngón tay hai đoạn ghi chú của Vô Ưu. Không đợi kịp phản ứng, nàng rút tờ giấy Tuyên mới toanh trải bàn, cầm bút lên vạch từng chữ thật nhanh:

Cung - Thổ - Tỳ.

Thương - Kim - Phế.

Giốc - Mộc - Can.

Chủy - Hỏa - Tâm.

Vũ - Thủy - Thận.

Và nàng khoanh tròn dòng “Giốc - Mộc - Can”, đẩy tờ giấy sang cho Tịch Điệm xem.

Thượng Quan Tịch Điệm đang day day nhân trung, hàng mày kiếm nhíu chặt khi luận mớ chữ lem nhem, nguệch ngoạc như gà bới của Vô Ưu. Nhìn thấy nét chữ gọn gàng, rõ ràng của Vãn Cầm mới , ánh của dịu hẳn hẳn như rửa mắt.

Hắn lướt qua năm dòng chữ, im lặng một hồi, nghiền ngẫm các ghi chú của Vô Ưu.

Tịch Điệm dần dần cũng hiểu rằng, tuy hít trúng Long Diên Hương tẩm Thạch Tâm Thảo, nhưng cơ thể đang sẵn cổ trùng khao khát gặm nhấm nhiệt, kích thích nộ hoả và… kha khá rượu từ yến tiệc. Vậy là đủ điều kiện nền. Ngược , bốn kẻ tới Doanh Yến Lâu uống rượu, thưởng đàn cổ trùng, nhưng họ hít trúng hương liệu đặc chế ...

Sau khi xếp xong thứ đúng chỗ trong đầu, Tịch Điệm chậm rãi cất lời:

“Ý ngươi là, rượu và Thạch Tâm Thảo hun đốt kinh mạch và tâm trí, từ đó sinh Hoả. Mà âm Giốc thuộc Mộc, Can cũng thuộc Mộc.” Nói đoạn, khớp đốt ngón tay giữa của trượt ngang môi . “Mộc sinh Hoả, Can Mộc treo hoả đăng xuống …”

Tịch Điệm ngước lên thẳng mắt Vãn Cầm, hạ thấp giọng vung nhát c.h.é.m cuối cùng:

“Tiếng đàn đứt giữa chừng, hoả đăng tắt lửa sẽ rơi thẳng xuống, Can Mộc và kinh mạch vỡ vụn?”

Vãn Cầm gật đầu ngay tức khắc.

Đôi mắt trong veo của nàng sáng rực lên, tựa ánh trong đêm mù tăm tối. Bàn tay nhỏ bé rươm rướm m.á.u siết chặt thành nắm đấm, giơ lên cao dứt khoát giật xuống một đoạn trong sự kích động. Tất thảy những lời Thượng Quan Tịch Điệm suy ... vẽ thiện hình dáng con d.a.o đoạt mạng mà Tư Mã Vĩnh Tú cất công mài dũa.

Lồng n.g.ự.c Vãn Cầm đập thình thịch. Nàng rõ cái cảm giác phấn khích, nhộn nhạo tột độ đang cuồn cuộn trào dâng... là vì nắm chiếc chìa khóa rời khỏi ngục tối, là do Thượng Quan Tịch Điệm thấu hiểu tâm ý nàng chỉ với vài ghi chép ngắn gọn.

“Bốn kẻ đó c.h.ế.t vì lặng đột ngột của tiếng đàn.” Tịch Điệm từ từ ngả lưng tựa tường, khóe môi nhếch lên tạo thành một đường cong đầy giễu cợt. “Còn đám quan thì tối ngày kêu ca là do yêu nữ gảy tà âm g.i.ế.c , điếc cả tai .”

Cặp mắt phượng khẽ nhắm , trút bỏ sự nặng nề và uể oải khi đem mồi nhử thử cổ trùng. Hắn thong thả gõ ngón tay lên mặt gỗ của cây đàn Bất Túy:

là chuyện nực nhất trong thiên hạ.”

Vãn Cầm chằm chằm cạnh . Tuy nắm rõ chân tướng, nàng vẫn buông bỏ sự căng thẳng trong lòng. Giống như vẫn còn một lớp mây đen mù mịt phủ mắt, mà ngay mặt nàng chỉ Thượng Quan Tịch Điệm.

Mọi thứ luận chính là tâm tư của Vãn Cầm, nàng còn đang bồn chồn vì điều gì?

Nạn nhân đang quen với nhịp độ dồn dập, chạy theo tiếng đàn cao vút đột ngột cắt ngang. Cái lặng t.ử thần khiến mạch m.á.u và khí đạo đang căng phồng vì men rượu, còn Thạch Tâm Thảo kích thích và chặn lối về. Do đó, thể mất khả năng thích ứng với sự đổi đột ngột, kinh mạch vì thế mà co giật và vỡ nát. Lời trăn trối duy nhất khi chầu Diêm vương là những mẩu vụn hương liệu trong phế quản.

Thiếu một trong ba điều kiện thì sẽ thể rèn vũ khí g.i.ế.c . Đầu tiên rượu, thứ hai là bản nhạc Thiên Trản Bất Túy của Vãn Cầm và cuối cùng là Long Diên Hương trộn Thạch Tâm Thảo…

Nghĩ tới đó, mắt Vãn Cầm chợt căng , bờ môi hé mở.

Doanh Yến Lâu ngoài mặt là kỹ viện cao cấp, sâu bên trong là hang ổ của Đông Xưởng dùng để thu thập tin tức. Cả đầu lẫn đầu đều kiểm soát gắt gao, thế nào mà Long Diên Hương tẩm Thạch Tâm Thảo thể lọt qua cửa? Chắc hẳn là nội gián.

Nhắc tới nội gián, trong đầu Vãn Cầm bỗng nhiên văng vẳng lời vô tình, nhạt nhẽo của Cửu Thiên Tuế trong đêm đầu tiên: “Đã sẵn cơ hội… thì cứ tiện chân đạp c.h.ế.t con gián là .”

Và cái tên kẻ đó lập tức hiện lên trong tâm thức nàng: Trấn phủ sứ Đông Xưởng Từ Duy Hàm.

Bên cạnh việc thẩm vấn phạm nhân, thực thi mệnh lệnh của Đề đốc Đông Xưởng, một Trấn phủ sứ còn trách nhiệm quản lý các nhóm và địa bàn mật thám. Trong đó bao gồm cả Doanh Yến Lâu.

Vậy thì rõ ràng, Từ Duy Hàm là kẻ nắm quyền hạn đủ để thò tay nguồn cung hương liệu mà ai dám nghi ngờ. Đêm đầu tiên, Tịch Điệm xác nhận là “con gián” trong Đông Xưởng do phe Tư Mã Vĩnh Tú ném .

Lúc đó, Vãn Cầm hiểu tại bỏ mạng trong chính cơn bão m.á.u mà chính chủ nhân thực sự của gây . Bây giờ thì nàng hiểu.

Sau khi Từ Duy Hàm lợi dụng quyền hạn của để tuồn Thạch Tâm Thảo Doanh Yến Lâu, Vĩnh Tú chẳng dại gì mà giữ một nhân chứng sống. Mà chỉ c.h.ế.t mới thể kể chuyện. Thế nhưng, Trấn phủ sứ tay ngay chính địa bàn Đông Xưởng mà dễ dàng qua mắt Đề đốc khét tiếng ăn thịt nhả xương ư?

Nàng vươn ngón tay gầy gò, vạch từng nét sắc lẹm lên mu bàn tay Tịch Điệm:

Ngài mở đường cho Từ Duy Hàm để tìm vũ khí của Tam Hoàng tử.

"Ừ." Tịch Điệm khẽ mở mắt, giọng đều đều chẳng chút mảy may gợn sóng.

Vãn Cầm tiếp tục vạch chữ:

Ngài cũng Tam Hoàng t.ử sẽ…

Viết tới đây, Vãn Cầm nhấc bàn tay lên, dứt khoát cắt một đường ngang cổ tự bịt miệng .

“Ừ.” Tịch Điệm hờ hững gật đầu.

Dẫu Từ Duy Hàm là nội gián trong Đông Xưởng, vẫn nhắm mắt cho gã gì thì . Bởi lẽ, Tịch Điệm cần tương kế tự kế, tìm món vũ khí của Tư Mã Vĩnh Tú. Tuy nhiên, nội gián còn sống thì khả năng sẽ dàn xếp, đổ lên bất kỳ ai trong Đông Xưởng, thậm chí cả Đề đốc Đông Xưởng cũng thể là mục tiêu. Mặt khác, một khi chuyện vỡ lở thì Từ Duy Hàm chính là rủi ro lớn nhất cho Vĩnh Tú.

Từ Duy Hàm lẽ... ảo tưởng rằng thể duy trì thế cân bằng giữa hai phe. Gã nào ngờ tới, ngay khi Thạch Tâm Thảo thành công tuồn Doanh Yến Lâu thì gã cũng vô tình chui đầu vô gọng kìm.

Mặc dù chính Tư Mã Vĩnh Tú g.i.ế.c diệt khẩu nhưng…Thượng Quan Tịch Điệm mới là kẻ thuận nước đẩy thuyền. Bảo khi nhắc đến cái c.h.ế.t của thuộc hạ, dửng dưng như một trò đùa. Đã thế còn dùng Từ Duy Hàm như cái cớ, đường hoàng tiếp quản vụ án và cướp khỏi tay Cẩm Y Vệ. còn vấn đề khác là…

Một khi Vãn Cầm tìm con d.a.o của Tư Mã Vĩnh Tú, Tịch Điệm sẽ chôn cùng nàng.

Vãn Cầm rũ mi, ngón tay gầy guộc tiếp tục miết lên mặt bàn gỗ lạnh lẽo, vạch một suy đoán trần trụi:

Ngài còn nước cờ khác nếu thua.

Tịch Điệm lẳng lặng của ngón tay nàng cho tới khi nó dừng .

“Ừ nhưng…” Hắn kéo dài giọng, khóe môi khẽ nhếch lên. “Ngươi tự cứu bản , thì mới thắng ván cược rằng… ngươi ích, tự trả thù .”

Quả nhiên, đúng như những gì Vãn Cầm nghi ngờ, dù nàng tìm cách thức g.i.ế.c đúng thời hạn, Tịch Điệm vẫn còn đường khác thoát . Tuy sẽ gì, nàng cá rằng mười phần thì chín phần liên quan đến Từ Duy Hàm. Một kẻ lăn lộn trong quan trường từ năm mười hai tuổi, trở thành Cửu Thiên Tuế quyền uy, khuynh đảo triều cương sẽ dại dột chủ động mở ván cờ mà sẽ thua.

Ấy , Vãn Cầm chẳng buồn chất vấn thêm vì nàng tìm con dao. Tất cả chuyện lơm rơm, râu ria xung quanh thêm cũng chỉ tổ vướng tai.

Gạt bỏ nghi hoặc lưng, nàng dứt khoát rút tờ giấy Tuyên mới. Ngòi bút lông di chuyển mặt giấy tạo tiếng ma sát, xé tan sự tĩnh lặng trong phòng giam lạnh lẽo. Bàn tay nhỏ nhắn vạch nhanh bảy dòng chữ:

Rượu.

Giốc - Mộc - Can.

Thạch Tâm Thảo.

Mộc sinh Hoả.

Tiếng đàn ngắt.

Can Mộc đứt đoạn.

Long Diên Hương.

Chưa dừng ở đó, Vãn Cầm lướt ngòi lông đẫm mực đen xuống giữa trang giấy, vẽ mô phỏng tượng trưng sơ đồ bố trí các chỗ trong Doanh Yến Lâu bằng các nét gạch. Nàng khoanh tròn nơi mà bốn kẻ c.h.ế.t từng . Và cuối cùng, Vãn Cầm kéo mạnh một đường thẳng nối từ đài biểu diễn xuyên qua bốn vòng tròn.

Nhìn sơ đồ bàn, mắt Tịch Điệm dần dần nheo . Cả bốn nạn nhân… cái c.h.ế.t của họ vốn tính toán kỹ lưỡng theo cách so với đàn đài, như sợi dây xích quấn bốn cái cổ cùng lúc. Hắn nắm rõ quy luật của cái c.h.ế.t chỉ bằng những nét mực gọn gàng: Kẻ nào ở gần nhất thì xích cổ về địa phủ .

Triệu Binh bộ viên ngoại lang bao trọn bộ lầu thứ tư. Nơi đây là tâm chấn của trôn ốc sóng âm và nhiều lư hương nhất. Ngày hôm , Can Mộc vốn nóng mà gã còn uống thêm rượu, vượt quá mức chịu đựng của cơ thể khiến kinh mạch vỡ nát, gục ngay kỷ với ly rượu tay.

Kẻ tiếp theo là Trấn phủ sứ Đông Xưởng Từ Duy Hàm. Hắn ở phòng thượng hạng lầu hai, nơi đây âm vang suy giảm bớt một tầng, độc tính chỉ âm ỉ trong kinh mạch. Phải mất ba ngày, cộng thêm tâm trí kích động trong lúc thẩm vấn phạm nhân khiến hỏa khí công tâm, kinh mạch đứt vụn c.h.ế.t tại chỗ.

Cuối cùng là hai Quách gia, họ đều là trọng thần trong triều luôn ủng hộ Tĩnh Thân vương. Hai đó trong một gian phòng hạng sang ở góc lầu một, nơi tiếng đàn ảnh hưởng ít hơn hẳn các lầu bên . Trong suốt tám ngày ròng rã, kinh mạch gặm nhấm rệu rã, chỉ cần một ly rượu xã giao bất kì sự kích động nào thì cãi bẫy sẽ sập xuống.

Tịch Điệm gấp tờ giấy cho phẳng phiu bỏ tay áo. Rồi chậm rãi ngước con gái cạnh. Trong đôi mắt đen sâu thẳm điềm tĩnh, dường như gì đó gợn lên. Hắn cất lời nhưng ngập ngừng như thể chạm tới một điều tính tới.

“Từ Duy Hàm… chỉ c.h.ế.t vì diệt khẩu. Hắn và Triệu Binh bộ viên ngoại lang đều là bình phong để che giấu mục tiêu thực sự.” Hắn khẽ nheo mắt, phân tích từng nước cờ cho Vãn Cầm . “Triệu Binh bộ viên ngoại lang trung thành với Hoàng thượng, Từ Duy Hàm thuộc Đông Xưởng. Còn hai Quách gia cùng một căn phòng, c.h.ế.t cả đôi cũng chẳng ai sinh nghi là kẻ nhắm phe Tườ…”.

Âm tiết cuối cùng trượt tới đầu môi thì đột ngột khựng .

Chậc.

Tịch Điệm tặc lưỡi một tiếng thật khẽ. Hắn hạ giọng xuống, khoác lên mặt vẻ điềm nhiên để che vết rách trong lời :

“Tĩnh Thân vương.”

Vãn Cầm khẽ nghiêng đầu tò mò cái tặc lưỡi của Tịch Điệm. Chẳng mấy khi Cửu Thiên Tuế ngập ngừng, sửa sai khi nhắc tới tên ai đó. Thế nhưng, giải thích thì nàng chỉ đành cất cái tên “Tĩnh Thân vương” một nơi khác trong tâm trí. Dẫu chuyện triều chính vẫn là bức tường sơn son quá cao, Vãn Cầm đối diện nó nhưng thể leo qua .

Vì Thượng Quan Tịch Điệm từng rõ cho nàng , gì xảy phía bức tường... cho tới ngày hôm nay.

Tư Mã Vĩnh Tú b.ắ.n ba mũi tên, ba hướng riêng biệt. Mỗi nạn nhân đều ở phe khác , dính líu gì nên khó tìm vấn đề. Tuy nhiên, Vĩnh Tú vẫn lãi vì ăn hai mạng ở mũi cuối.

Tịch Điệm toan xách ngọn đèn dầu lên, chuẩn rời khỏi phòng giam thì ngón trỏ của Vãn Cầm vươn tới, chắn ngang ở ngay quai đèn.

Nàng lướt ngón tay, nhanh chóng vạch lên mu bàn tay thô ráp của Tịch Điệm đúng bảy chữ:

Say. Dễ sốt. Canh giải rượu.

"Tửu lượng của tệ tới mức đó." Hắn dửng dưng đáp, dù các mảng đỏ mặt và yết hầu đang phản bội lời .

Chưa để kịp nhích tay, Vãn Cầm thêm hai chữ:

Cổ trùng.

Nàng từng nếm thử rượu, đương nhiên rõ ngưỡng say là bao nhiêu. Thứ duy nhất nàng men hại cho sức khoẻ. Tại nàng vẫn còn nhớ như in bóng dáng Lương Thừa Diệu say xỉn bí tỉ, ói mửa và liệt giường. Huống gì cơ thể Tịch Điệm còn cổ trùng, hôm nay oằn kìm nén cơn đau cũng một phần do rượu mà , phần còn là… tiếng đàn của nàng.

"Có mười bốn chén Hoàng tửu thôi…" Tịch Điệm hờ hững thu tay về, thở dài một tiếng não nề. “Cao Quý phi mở tiệc ngắm hoa, Bệ hạ hứng nên dùng chén Áp thủ, khích lệ thi sĩ thơ...”

Ngay khoảnh khắc đó, Vãn Cầm nhịn mà mỉm . Bờ môi mang dáng trái tim khẽ cong lên như cánh chim hạc. Nàng hỏi nhưng vội khai báo là bao nhiêu chén, rượu gì và loại chén nào… dù nàng chẳng chúng là thứ gì, trông . Sự thành thật khác xa với cái vỏ Cửu Thiên Tuế cao ngạo, chẳng để ai mắt.

Đương nhiên, Tịch Điệm thấy cái thứ nàng trưng mặt. Thân thể cứng đơ mất vài giây, các mảng đỏ ở tai dường như đang chồng lên đậm và rõ hơn nữa. Mọi thứ mặt Tịch Điệm rèn giũa để kiểm soát thật hảo, từ cái chớp mắt cho tới độ cong của môi. Trong suốt bao nhiêu năm lặn ngụp trong biển máu, chắc chắn từng để mất quyền kiểm soát biểu cảm… trừ cái phản ứng sinh lý c.h.ế.t tiệt ở tai. Khi Tịch Điệm kịp nhận thì đôi tai phản bội .

Tịch Điệm đưa tay che miệng, ho nhẹ một cái hắng giọng:

“Cười cái gì?”

Vãn Cầm quan sát bàn tay đang cố che miệng, di dời ánh mắt lên vành tai đang ửng đỏ .

Môi nàng mím , giãn một chút tiếp.

Vãn Cầm cúi mặt xuống cây đàn Bất Túy đùi Tịch Điệm. Nàng gõ hai lên mặt gỗ hiệu cho Cửu Thiên Tuế đặt cây đàn về chỗ cũ. Tuy m.á.u tay nàng khô bớt nhưng vẫn còn đau, khó mà bưng nổi cả khúc gỗ to đùng lên bàn.

“Ngươi… cái gì?”

Tịch Điệm hậm hực chất vấn. Tuy ở góc thể thấy môi nàng, nhưng bờ vai gầy yếu đang run khe khẽ... ngay là nàng đang .

Vãn Cầm nhất quyết cắm mặt xuống Bất Túy, lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận.

"Rõ ràng là ngươi đang ." Tịch Điệm gắt nhẹ, trừng mắt xuống.

Vãn Cầm vẫn lắc đầu phủ nhận, trong khi bằng chứng vẫn đang hiện rành rành môi.

Tịch Điệm hiểu cảm giác đôi co với câm… phí nước bọt cỡ nào. Hắn nâng cây đàn tranh lên và đặt gọn gàng bàn. Tuy đang cáu kỉnh, hậm hực nhưng động tác của vẫn vô cùng cẩn trọng, nâng niu di vật của cha nuôi quá cố từng chút một.

Và vì đang trốn tránh bằng cách dán mắt Bất Túy, nó dịch chuyển đến thì Vãn Cầm cũng theo tới đấy. Cây đàn yên bàn, nàng cũng vô thức ngẩng đầu lên. Và nàng ngoắt sang Tịch Điệm.

“Ngươi…”

Khoé miệng Tịch Điệm giật nhẹ. Thế nhưng nhanh chóng dập tắt thứ bằng cách phắt dậy, xách ngọn đèn dầu lên, lập tức bước thật nhanh để rời khỏi phòng.

Khi bàn tay thô ráp chạm cánh cửa sắt, lạnh truyền thẳng đến khiến đồng t.ử co . Đôi chân cứ chôn chặt ở ngưỡng cửa mất một hồi.

Tịch Điệm ngoái đầu , tầm mắt phóng thẳng về chiếc lò than tắt lụi từ lâu. Có lẽ mười bốn chén Hoàng tửu khiến mất khả năng nhận thức nhiệt độ phòng giảm xuống, ngoài còn là vì… chiếc áo choàng lông cáo nữa. Trên lớp lông trắng muốt dính lấm tấm những vệt đỏ thẫm, còn hung thủ dơ áo đang tự ôm lấy , bờ vai mong manh co trong cái rét cắt da thịt của hầm ngục đêm đông.

Ban nãy Vãn Cầm thể chịu đựng là nhờ Tịch Điệm cạnh, cho rúc tay áo ủ ấm ké. Giờ rời thì coi như nàng đ.á.n.h mất cái lò sưởi bằng xương bằng thịt.

Tịch Điệm thở hắt một , thẳng tay tháo tung chiếc áo choàng lông và bước thật nhanh đến chỗ Vãn Cầm. Hắn vòng lưng nàng, phủ lớp lông trắng muốt dày dặn lên tấm hạc sương mai. Trong khi đó, miệng bắt đầu lầm bầm:

“Lạnh thì hiệu chứ.”

Vãn Cầm mím môi . Khi cứ thế mà phắt dậy, lao như tên b.ắ.n thì câm, tay què níu bằng cách nào?

"Lát nữa Hoắc Xung sẽ mang than ."

Nói xong, Tịch Điệm vội vàng rời khỏi phòng giam. Cứ như thể ở thêm thì sẽ mắc bệnh dịch nào đó... khiến vành tai đỏ thêm.

Trong phòng giam chỉ còn một Vãn Cầm. Bàn tay đang quấn băng gạc rách bươm vô thức vươn lên, khẽ nắm chặt lấy vạt áo choàng đỏ thẫm. Chiếc áo quá rộng so với cơ thể nàng, tà áo trải dài trùm kín cả mặt sàn đá lạnh lẽo. Hơi ấm từ chiếc áo phủ lên khắp thể nhỏ bé, cho chiếc lò sưởi trong phòng.

Nàng cứ chiếc áo một lúc thật lâu mới về giường.

Vãn Cầm xuống, nghiêng để nửa mặt áp xuống lớp lông cáo mềm mại. Hương bạc hà xen lẫn chút men rượu nồng cay lượn quanh chóp mũi nàng. Bên lớp lót của chiếc áo, những đường chỉ vàng thêu họa tiết mãng xà khẽ cọ xát xiêm y của Vãn Cầm mỗi khi nàng cử động.

Bàn tay yếu ớt níu lấy vạt áo, đôi mắt nàng khẽ nhắm .

Trên đời , những thứ thể sợ thừa nhận rằng nó đang tồn tại. Và cả hai con , sẵn sàng để thừa nhận bất kỳ chuyện gì.

… đêm nay, phòng giam chắc chắn ấm hơn những đêm .

_____________

Chú thích:

Thượng Quan Tịch Điệm (上官夕簟 · Shàngguān Xīdiàn): Từ "Tịch" (夕) nghĩa là buổi chiều tà, hoàng hôn. Còn "Điệm" (簟) là chiếu trúc.

Thượng Quan Giác (上官角 · Shàngguān Jué): Nghĩa gốc của “Giác” (角) là cái sừng hoặc góc. Còn trong ngũ âm, “Giác” (角) (thường sẽ là Giốc) là một âm thuộc Mộc, tượng trưng cho sự sinh trưởng và khai mở.

Từ Duy Hàm (徐维咸 · Xú Wéixián): Chữ “Duy” (维) nghĩa là duy trì, ràng buộc và gắn kết. Còn “Hàm" (咸) là vẹn đồng lòng. Có thể hiểu tên ông nghĩa là giữ sự cân bằng và gắn kết thứ.

Chén Áp thủ: Chén Áp thủ phần đáy dày và thành chén loe . Một chiếc chén Áp thủ tiêu chuẩn chứa 50ml - 60ml rượu. Trong cung đình, nó thường xuất hiện trong các buổi yến tiệc trang trọng hoặc khi Hoàng đế ban rượu cho đại thần.

Xin chân thành cảm ơn sự giúp đỡ của Đ trong mảng âm nhạc, hướng dẫn đàn tranh; PA iu dấu và OT xứ hoa cải tư vấn y lý.

Loading...