Thiên Trản Bất Túy - Chương 07: Chiếu ngục Đông Xưởng (Phần 2)
Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:40:32
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào đêm thứ ba, mới đầu giờ Hợi thì Tịch Điệm đến. Hắn lặng lẽ xuống cái ghế ở đối diện, chống khuỷu tay lên bàn, cằm tựa lòng bàn tay. Hàng mi nặng trĩu rũ xuống, thi thoảng sẽ khép một lúc. Ấy , chỉ cần Vãn Cầm ghi kín hết tờ giấy Tuyên nào, sẽ lập tức bừng tỉnh và đẩy tờ mới toanh sang cho nàng.
Vãn Cầm cặm cụi phổ thức của Thiên Trản Bất Tuý. Phổ thức là xương cốt của khúc nhạc, định sẵn đường của ngũ âm. Nàng cẩn thận theo từng âm: Cung, Thương, Giốc, Chủy và Vũ để xem sai sót ở . Các nốt nhạc nâng đỡ để tạo nên phổ nhạc Thiên Trản Bất Túy, chỉ cần lệch một chút thì thứ ắt sẽ loạn.
Chiếc bút lông ngừng di chuyển, đôi lúc sẽ dừng ở một chỗ để ngẫm nghĩ, khi thì dứt khoát gạch bỏ và . Tâm trí Vãn Cầm xoay vòng trong giấy và mực, tập trung cao độ tới nỗi năm giác quan dường như chỉ tiếp nhận những điều liên quan đến phổ thức.
Băng gạc quấn quanh tay nàng đang dần dần tuột lỏng. Chưa hết, mực đen bám đầy mu bàn tay lẫn cổ tay. Tệ hơn nữa, các ngón tay từng đập gãy khiến gân cốt khó mà chịu nổi áp lực lớn, nó bắt đầu rỉ máu, hoà cùng mực đen thấm đầy lớp băng trắng.
hạn chỉ còn bảy ngày.
Vãn Cầm vẫn tiếp tục mò nốt nào sai. Đôi mắt đen láy chú tâm từng dòng phổ, tay thì vạch bút đổi vị trí của một âm Giốc, thử kéo dài âm Chủy và...
Cổ tay nàng đột nhiên tóm lấy, kéo thẳng về phía . Có mùi gì đó khen khét như hoả d.ư.ợ.c xen lẫn chút cay lạnh của bạc hà lướt qua đầu mũi.
Ngòi bút lông vì lực kéo mà vạch một vết mực đen trượt dài mặt giấy.
Bờ vai Vãn Cầm giật nảy, nàng lập tức ngẩng mặt lên . Cặp mắt của nàng mở to, đồng t.ử co giấu nổi sự hốt hoảng và hoang mang.
Chẳng từ khi nào Thượng Quan Tịch Điệm lấy một chậu nước về phòng giam. Hắn chậm rãi tháo bỏ lớp băng gạc bê bết m.á.u và mực, nhẹ nhàng gỡ từng lớp, từng vòng. Tháo xong Tịch Điệm để dải băng gọn ở góc bàn. Kế đến, nhúng khăn nước vắt khô, cẩn thận lau sạch m.á.u ở từng kẽ tay. Lau tới những vết thương khép miệng, tay giảm lực vài phần. Ngay cả mực dính ở cổ tay và cánh tay, cũng miết hết cho bằng sạch.
"Không tự lượng sức." Tịch Điệm lầm bầm, hàng chân mày thoáng chau .
Vệ sinh tay cho Vãn Cầm xong, lấy lọ t.h.u.ố.c Khách Vô Ưu đích bào chế . Tịch Điệm bóp một ít t.h.u.ố.c mỡ lên đầu ngón tay cái, tỉ mẩn chấm lên các vết thương rỉ máu. Sự chu đáo chẳng ăn nhập với vẻ mặt khó ở của Cửu Thiên Tuế.
Vãn Cầm khẽ chớp mắt, im đón nhận những thứ đang diễn . Lời phàn nàn của ... lọt tai nàng, đó là âm thanh duy nhất trong đêm nay mà nàng đón nhận ngoài tiếng đàn và tiếng bút cọ giấy. Tuy nàng thấy khó chịu sự cau của Thượng Quan Tịch Điệm...
Bởi lẽ, mặt còn lạnh lùng như cái đầu tiên bôi t.h.u.ố.c cho nàng.
Trong đôi mắt luôn duy trì vẻ bình thản, điềm tĩnh của nàng bất chợt ánh lên một gợn sóng nhu hoà, êm dịu như nước.
Nàng giấu nó ... vì nhận nó đang tồn tại.
"Tiếp tục ."
Cái chất giọng sắc lạnh của Tịch Điệm dẹp tan sự thơ thẩn mặt Vãn Cầm. Hắn dọn hết mớ băng gạc thấm đẫm m.á.u của nàng, bỏ tay áo của .
Nàng cúi đầu xuống .
Chỉ là... chữ đang dần dần nhỏ hơn, tốc độ giảm bớt vài phần so với .
______________
Đêm thứ tư, lúc Thượng Quan Tịch Điệm đến Chiếu ngục là giờ Dần. Trên mái tóc đen và mãng bào đỏ còn vương sương đêm ẩm ướt. Vừa tới ngưỡng cửa phòng giam "yêu nữ", bước chân sững . Tầm mắt vô thức dừng ở chỗ nữ nhân đang ngủ gục bàn việc.
Ánh nến nhợt nhạt phủ lên Vãn Cầm, mái tóc đen nhánh xoã tung, vương làn da trắng như những vệt mực loang mặt ngọc Hoà Điền. Khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn tì lên cánh tay quấn băng gạc trắng. Hàng mi cong dài khép , cất bớt sự trầm tĩnh hằng ngày để nhường chỗ cho một chút mong manh và bình yên.
Tầm mắt Tịch Điệm trượt xuống bờ môi Vãn Cầm.
Nàng ít khi .
Vậy mà lúc , cái khuôn miệng đào nhỏ nhắn vẻ mềm vài phần, phảng phất một nụ dịu dàng.
Hoặc do hoa mắt.
Tịch Điệm nhắm mắt, phủi sạch những hình ảnh trong đầu mới mở . Hắn lặng lẽ bước tới, cầm lấy chiếc chăn cẩn thận đắp lên vai nàng. Thế nhưng khi cúi xuống, một lọn tóc của Vãn Cầm vô tình vướng miếng ngọc bội đeo bên hông Tịch Điệm.
Hắn ngây tại chỗ.
Tịch Điệm nín thở, cẩn thận gỡ từng sợi tóc . Khoảng cách gần tới nỗi chỉ ngón tay, ngay đầu mũi của gần như sắp chạm mái tóc phảng phất hương hoa cỏ nhàn nhạt. Gỡ rối xong lập tức về ghế ở đối diện, kiểm tra xấp giấy nháp xem hôm nay manh mối mới nào.
Thế nhưng...
Cho tới lúc trời sáng, tập giấy vẫn lật sang trang thứ hai.
_____________
Tới đêm thứ năm, Thượng Quan Tịch Điệm bước phòng giam thấy Vãn Cầm đang vùi đầu chia khúc nhạc thành mười đoạn. Còn vẫn ở cái ghế cũ, lẳng lặng quan sát nàng ghi chép gảy đàn.
Vãn Cầm gảy từng đoạn nhạc của Thiên Trản Bất Túy. Nàng dẹp hẳn việc mò nốt sai trong phổ nhạc, đó nàng lấy đàn và cảm âm bằng khí huyết để kiểm tra từng nốt đúng. Là một Cầm sư, Vãn Cầm rèn giũa sự nhạy bén, đồng điệu với từng nốt nhạc. Chỉ cần bất thường, cơ thể nàng sẽ phản ứng ngay lập tức.
Nếu ngoài đồn rằng Vãn Cầm dùng tà thuật g.i.ế.c , thì... thứ nàng cần tìm là chỗ sai trong bản nhạc.
Vì nó vốn dĩ hề "sai".
Cái nàng cần tìm là điểm thể tấn công kinh mạch, đoạt mạng .
Ting.
Âm thanh len lỏi huyết mạch, khẽ vuốt ve trái tim Vãn Cầm. Cái chạm đối với thường lẽ chỉ giống cơn gió lướt qua gò má, chẳng đáng để nhớ tới chứ đừng là nhận .
Âm Cung như cánh rừng già trầm lặng ôm lấy các nốt còn . Thương dội xuống sự thê lương, ai oán như cơn mưa rào khiến lá cây rụng lả tả. Trong màn mưa , các lưỡi d.a.o mỏng mài sáng bóng của Giốc cắt phăng từng chiếc lá mong manh. Đồng thời, âm Chủy nổi dậy cuốn cát bụi mù mịt thành những cơn cuồng phong dồn dập hoà với âm Vũ u uất, nặng trĩu. Đến cuối cùng, chỉ còn tĩnh mịch tới mức ngột ngạt, đè nén tất thảy tiếng động vũng bùn lầy.
Bất kỳ âm nào lay động khí huyết của Vãn Cầm, nàng dứt khoát gạch bỏ.
Tịch Điệm như thường lệ, cứ thấy tờ giấy nào đầy chữ thì lập tức đẩy tờ mới sang. Dẫu cho đôi mắt đang bận theo dõi nhất cử nhất động của Vãn Cầm, tay g.i.ế.c thời gian bằng cách... nghịch dao. Tịch Điệm xoay con dao, tung lên cao bắt lấy một cách chuẩn xác mà cần . Cứ lặp lặp , đều đặn như thở của bản .
Tiếng đàn đột ngột dừng .
Vãn Cầm ghi chép nốt đoạn thứ bảy trong phổ nhạc sắp xếp các tờ ghi chép thành tệp, đặt gọn ở góc bàn. Mặc dù nàng trải thêm tờ giấy mới nhưng gác bút và cất đàn sang một bên. Và , Vãn Cầm trượt ngón trỏ mặt gỗ:
Tình hình bên ngoài ?
"Cố Thận Hành đang điều tra." Tịch Điệm đáp , nhanh gọn như thể sớm sẽ hỏi.
Vãn Cầm theo "món đồ chơi" đang xoay tít, hắt những vệt sáng lạnh lẽo vờn quanh gương mặt Cửu Thiên Tuế, mắt nàng nhắm và hít một thật sâu. Sau tiếng thở hắt , ngón tay nàng tiếp tục :
Kết quả?
Lần Tịch Điệm đưa câu trả lời chậm hơn hẳn:
"Mọi manh mối đều chĩa Mã T.ử Vi."
Dẫu mặt biểu lộ gì, ngón trỏ của nàng vẫn vô thức run lên nhè nhẹ. Không chỉ , tốc độ chữ còn tăng thêm vài phần:
Mã tỷ tỷ bắt ư?
"Chưa." Tịch Điệm điềm nhiên xoay con d.a.o trượt qua các kẽ ngón tay, trong mắt xẹt lên một tia chế giễu. "Cái đám Cẩm Y Vệ lỗ tai trâu, chúng nêu cơ chế g.i.ế.c ."
Tóm đúng hung thủ mà thể đưa bằng chứng và giải trình cách thức đoạt mạng bốn vị đại quan , Cố Thận Hành buộc thả thời gian quy định.
Mặc kệ thái độ bất cần của Cửu Thiên Tuế, Vãn Cầm cẩn trọng vạch từng chữ:
Cố Thận Hành ...
Viết đến đây ngón tay nàng nhấc lên, chỉ thẳng mặt Tịch Điệm, trỏ về phía góc bàn nơi đặt cây đàn Bất Túy và chồng giấy tờ xếp ngăn nắp.
"Không." Tịch Điệm lắc đầu, ánh mắt lướt nhẹ qua cửa . "Đây là phòng giam sâu nhất ở Chiếu ngục.''
Nghe , Vãn Cầm cái tên "Cố Thận Hành" xong thì chỉ Tịch Điệm để hai ngón trỏ của đặt thành dấu X.
Tịch Điệm hai ngón tay nàng, chân mày kiễng lên. Hắn hiểu ý nàng đang hỏi rằng, liệu Cẩm Y Vệ liệu bất chấp tất cả để đối đầu với Đông Xưởng ?
"Hiện tại thì , Cẩm Y Vệ vẫn điều tra song song."
Lưỡi d.a.o trong tay Tịch Điệm xoay thêm một vòng thật điệu nghệ, cắt ngang qua ánh lửa của ngọn nến khi nắm chuôi.
Vãn Cầm mím môi, vươn tay tới mép áo Viên Lĩnh màu trắng của Đốc chủ, gõ lên hai tiếng bắt đầu :
Ngài tin sẽ tự đúng hướng?
Nhìn ngón tay quấn băng ép y phục , Tịch Điệm tạm thời dừng trò tiêu khiển . Tuy , chất giọng vẫn nhàn nhạt và hờ hững như cũ:
"Ta tin sẽ những thứ cho là đúng."
Ngón tay Vãn Cầm cong lên, nàng nhanh hơn: Đó câu trả lời.
Dưới ánh đèn vàng leo lét mờ ảo, cặp mắt sắc như diều hâu của Cửu Thiên Tuế trở nên nghiêm túc và kiên định hơn hẳn.
"Cố Thận Hành chỉ trung thành với luật lệ và kỷ cương." Tịch Điệm chậm rãi giải thích, còn tay tiếp tục xoay con d.a.o và thậm chí nhịp độ còn nhanh hơn ban nãy. "Một thanh gươm như thế, vẽ thêm rồng rắn chỉ tổ thừa thãi. Bản đốc khiến nó c.h.é.m đúng chỗ là ."
Ngài ?
"Đang đây."
Lời dứt, Tịch Điệm lật cổ tay tóm lấy chuôi con d.a.o bạc đang xoay tít , vung tay phóng .
Cách.
Lưỡi d.a.o cắm phập xuống chính giữa nghiên mực. Cái nghiên tội nghiệp trút giận vô cớ nảy lên và lật nghiêng. Mực đen ngòm văng tung tóe khắp mặt bàn gỗ. Chưa hết, tay và y phục của Vãn Cầm và hung thủ đều tránh khỏi phận. Còn may là t.h.ả.m họa giáng lên tập ghi chép và cây đàn Bất Túy, vì chúng đều nàng dọn gọn góc bàn từ .
Vãn Cầm cúi đầu vệt mực loang lổ khắp nơi, bên tai là tiếng cán d.a.o rung lên bần bật giữa nghiên mực đá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-07-chieu-nguc-dong-xuong-phan-2.html.]
Còn kẻ đầu sỏ chỉ hồn nhiên xem t.h.ả.m họa tạo .
Hàng chân mày thanh tú của Vãn Cầm chau , hàm răng khẽ nghiến một chút thả lỏng. Nàng dứt khoát chấm ngón tay một vũng mực bàn, lên tay áo trắng lấm tấm mực đen của Đốc chủ: Ngài cái trò gì ?
"G.i.ế.c thời gian." Tịch Điệm hờ hững trả lời.
Ngón tay đẫm mực của nàng trượt mạnh tay áo :
Trút lên nghiên mực của ?
"Ừ." Tịch Điệm thong thả nhún vai như thể chuyện chẳng liên quan gì đến .
Bất lực sự ngang ngược , Vãn Cầm hậm hực thu tay về. Nàng dáo dác đưa mắt dòm quanh phòng hòng tìm một cái giẻ lau để dọn mớ hỗn độn.
Thản nhiên là thế, Tịch Điệm vẫn đưa mắt soi từng động thái của nàng. Thế nhưng, cái miệng của vẫn chỉ nhả sự vô trách nhiệm:
"Kệ . Đêm nay nghỉ. Lát Hoắc Xung dọn."
Vừa , vươn tay toan nhổ con d.a.o găm khỏi nghiên mực. Chỉ là... tay Vãn Cầm bỗng vọt tới chặn cổ tay .
Cả hai đều khựng cùng một lúc.
Và Vãn Cầm là chủ động , nàng vạch lên mu bàn tay : Chiêu ném dao, ngài học từ ?
Vạch xong nét cuối, nàng ngẩng đầu lên thẳng mắt phượng của Cửu Thiên Tuế, chờ chực bắt lấy bất kỳ biến chuyển nào gương mặt . Nàng tập trung dõi theo từ mắt cho tới bờ môi nhợt nhạt, cứ như chỉ cần rời mắt thì sẽ bỏ lỡ gì đó.
"Ném nhiều thành quen."
Tịch Điệm chỉ trả lời gọn lỏn như thường lệ.
Hắn thu tay vòng lên tay Vãn Cầm, rút con d.a.o sự quan sát của nàng. Như cũ, Tịch Điệm tiếp tục kẹp con d.a.o giữa hai ngón tay thon dài, xoay lưỡi d.a.o bạc múa quanh các kẽ ngón tay một cách linh hoạt.
Vãn Cầm lặng lẽ cúi đầu, đau đáu vũng mực đen loang lổ mặt bàn.
Khóe môi nhợt nhạt ... bất giác cong lên.
_______________________
Đêm thứ sáu cũng đến, thứ đúng là Hoắc Xung dọn dẹp sạch sẽ.
Gần như trong suốt cả ngày hôm nay, Vãn Cầm chỉ thiền. Đôi mắt nàng nhắm , cố gắng điều hòa thở thật đều để nhớ từng âm thanh trong buổi biểu diễn tại Doanh Yến Lâu. Cho tới đầu giờ Hợi, Vãn Cầm mới bắt đầu động tới bút và giấy.
Nàng tỉ mỉ quan sát phổ nhạc, đuôi mắt phượng xếch lên tựa như lưỡi d.a.o mỏng, cẩn trọng lướt qua từng dòng phổ. Khi mũi d.a.o chĩa đến đúng chỗ, nàng lập tức cầm bút lên khoanh tròn một đoạn phổ thức.
Đoạn thứ bảy.
So với các đoạn còn trong âm phổ, đoạn lặp từng tầng và thu hẹp dần dần, tựa như vòng trôn ốc. Khi chạm tới đỉnh xoắn âm, ngón tay trái của cầm sư cần chạm lên dây thật nhẹ nhàng, trong khi đó ngón sẽ gảy thật dứt khoát, quan trọng nhất là dừng đúng lúc. Đó chính là kỹ thuật tạo âm phụ, chỉ dùng lực nhẹ mà gảy làn âm thanh mỏng manh như tơ mà trong trẻo ngân vang. Ban đầu nàng cố ý đoạn thứ bảy để gia tăng độ huyền ảo cho Thiên Trản Bất Túy. Chỉ là chẳng ngờ tới Tư Mã Vĩnh Tú sẽ chọn đoạn thứ bảy cán d.a.o đoạt mạng.
Còn lưỡi d.a.o là gì, nàng tìm .
Vãn Cầm thở dài, miệng thổi một làn trắng mỏng. Nàng ngẩn ngơ một lát điều đó, xong liền đến lò than ở góc. Ánh hồng tàn từ bao giờ, vài đốm lửa le lói chẳng đủ để xua cái lạnh len lỏi phòng giam từ các vách đá ngầm.
Suốt sáu ngày đêm, Vãn Cầm luôn ở trong trạng thái căng thẳng như dây đàn, lỡ quên mất ánh nắng trông như thế nào. Nàng dậy, khẽ vươn vai xua bớt sự uể oải bám sâu trong thể. Có lẽ, nàng cần rời bỏ đàn Bất Túy, giấy Tuyên, bút và mực sang một bên và buông tha cho đầu óc cơ hội thư giãn.
Vãn Cầm tiến đến chiếc rương, tìm và lấy chìa khoá mà Tịch Điệm ném đó ngay từ đêm đầu tiên. Cầm theo chìa khoá, nàng chậm rãi về cánh cửa sắt lạnh lẽo. Ấy thế, nàng chỉ mới nhét khoá ổ thì...
Cửa đẩy . Vãn Cầm thậm chí kịp xoay khoá vì ngay từ đầu, cửa buồng giam mở sẵn.
Vãn Cầm chôn chân tại chỗ. Mang tiếng phòng giam sâu nhất Chiếu ngục mà cửa mở toang, hành lang phía một cái bóng lính gác cũng chẳng . Thậm chí tâm phúc của Thượng Quan Tịch Điệm là Hoắc Xung cũng mất tăm.
Đôi chân trần của nàng cất bước dọc theo hành lang, hai bên vách đá cắm những ngọn đuốc tẩm dầu nhập nhoè liên tục. Các phòng giam đều dùng cửa sắt kín bưng, chặn âm thanh bên ngoài nên chẳng rõ bên trong phạm nhân là để trống. Ban đầu Vãn Cầm chỉ tính dạo tầm hai mươi bước , nhưng ở khúc rẽ phía nàng khựng vì âm thanh dội từ hướng bên trái.
Cái giọng trầm , điềm tĩnh đến rợn cả ... nàng liên tục trong suốt năm đêm qua.
Vãn Cầm tăng tốc mò theo hướng âm thanh. Càng đến gần, mùi ẩm mốc và mùi rêu phong càng lấn át bởi mùi mực tàu, mùi giấy và cả... mùi m.á.u tanh tưởi nồng nặc.
Đến một cánh cửa gỗ lim đang hé mở chừng ba ngón tay, nàng dừng bước. Bàn tay quấn băng gạc kín mít nhẹ nhàng đẩy cánh cửa hé mở thêm. Cặp mắt hạnh nhân khẽ nheo , thận trọng dõi bên trong. Và ... thở của nàng khựng ngay tắp lự.
Bên trong căn phòng rộng lớn là những chiếc giá khổng lồ, chạm tới tận trận nhà. Bên những chiếc giá xếp hàng vạn cuộn giấy lụa, trục tre, thư tịch, khế ước và sổ sách kiểm kê các loại. Mỗi thứ đều phân loại, đ.á.n.h dấu cẩn thận bằng tấm gỗ nhỏ treo từng giá gỗ. Chưa hết, một vài cuộn khế ước còn loang lổ các vết ố nâu sẫm.
Đó chính là m.á.u khô từ lâu.
Vãn Cầm lặng lẽ quét mắt qua từng hàng giá gỗ tỉ mỉ hơn. Các cuộn giấy đều ghi chép rõ ràng tên huyện, phủ và ngày tháng năm những dải lụa đỏ. Số lượng của chúng trải dài theo từng năm, để thu thập hẳn là một chặng đường hề đơn giản.
Và kẻ thu thập chúng đang giữa ngay căn phòng.
Thượng Quan Tịch Điệm mặc bộ cẩm bào đen, lưng về phía cửa. Bàn tay chai sạn, nhợt nhạt lăm lăm con d.a.o gọt, thoạt thì mỏng tang nhưng vô cùng sắc bén. Bằng chứng là chỉ mới vung tay một cái, đàn ông mập mạp, bụng phệ trói chiếc giá gỗ hình chữ thập bay mất một miếng thịt. Và gã béo mất năm giây mới bắt đầu la hét ỏm tỏi.
"Cửu Thiên Tuế! Xin tha mạng! Ngài cái gì cũng điểm chỉ ngay!"
Bộ trung y bằng lụa trắng thượng hạng của lão nhuốm đầy m.á.u đỏ tươi. Ngón cái mập mạp vẫn còn đeo một chiếc nhẫn ngọc bích đắt tiền. Chỉ như là đủ để xuất của lão ở cái tầm nào.
"Cửu Thiên Tuế! Ta nhiều thứ lắm! Chỉ cần ngài tha mạng cho , sẽ lập tức khai tất tần tật tay trong của Tạ Thiếu phó và Tam Hoàng t.ử cài trong Lục bộ và Ngự sử đài! Đốc chủ! Đốc chủ tha mạng! Cả nửa gia sản của ... , bộ! Ngài bao nhiêu vàng bạc cũng ! Xin Cửu Thiên Tuế tha mạng!"
Bỏ ngoài tai cả tràng lóc ỉ ôi mất sạch phẩm giá của mệnh quan triều đình, Tịch Điệm ung dung mở một cuộn khế ước đất đai. Hắn trải nó lên bàn và vuốt cho phẳng phiu, ngay bên cạnh là tờ khẩu cung còn dở.
"Triệu Tham tri." Thượng Quan Tịch Điệm nhàn nhã cất lời, tự đưa mũi d.a.o lên chĩa thẳng chính lỗ tai . "Bản đốc lải nhải về Tạ Thiếu phó đến mòn tai ."
Xoẹt.
Lưỡi d.a.o lóe lên một tia lạnh đến thấu xương.
Còn gã béo thì hét lên t.h.ả.m thiết vang dội cả tầng hầm như lợn chọc tiết.
"Ba vạn thạch cứu tế ở thành Hàn Dương tháng , sổ sách ?" Tịch Điệm tra khảo lật lưỡi d.a.o sang hướng khác. "Chìa khóa kho lương thực ? Tên lái thương nhận rửa tiền cho ... là ai?"
"Ngài..."
Triệu Tham tri nấc nghẹn, đôi mắt tròn xoe đầu tia m.á.u trợn ngược lên. Lão cứ ngỡ Cửu Thiên Tuế phanh thây xẻ thịt nông nỗi là vì moi thông tin tay chân trong triều. Ai ngờ, thứ tên diêm la vương cần... chỉ là chuyện đống lương thực bèo bọt của đám dân đen hèn mọn.
Ở khe cửa, Vãn Cầm vẫn lặng lẽ quan sát thứ. Thì gã béo đó là Tham tri của Hộ Bộ, mà trong triều thì dòng tiền khó mà qua tầm mắt của kẻ cái ghế đó. Thuế khoá, ngân khố và chuyện cấp phát quân nhu, lương thảo cứu tế là những việc một Tham tri Hộ bộ chịu trách nhiệm. Và giờ thì gã đang khai báo mặt Cửu Thiên Tuế về chính công việc của .
Nàng theo từng giọt m.á.u tươi từ các vết m.ổ x.ẻ thể béo trắng của Triệu Tham tri. Chúng rơi xuống khá nhanh, đều đều và thấm nền đá lạnh giá. Xen đó là mùi tanh tưởi và tiếng la hét. Dạ dày nàng lập tức quặn , dội lên cơn buồn nôn khiến cho tầm mờ . Nàng buộc bản rời mắt đến các hàng giá gỗ, hàng vạn cuộn thư để tránh nhãng suy nghĩ.
Thượng Quan Tịch Điệm phớt lờ nguồn thông tin quý giá về phe chống đối chỉ để cạy miệng, rạch từng tấc da thịt mỡ màng, núng nính của đám tham quan... nhằm đòi từng thạch lương thực cứu tế, từng tờ khế ước ruộng đất cho những dân đói khát đến trơ xương.
Đứng trong triều đình cao quý là đám quan mũ áo đạo mạo ăn chặn, ăn cướp đến sình cả bụng. Còn gã hoạn quan đời phỉ nhổ thì bận rộn dọn dẹp cái địa ngục hoa lệ, hào nhoáng .
Trong lúc Vãn Cầm dán mắt các cuộn giấy thì Tịch Điệm kết thúc công việc của , thong thả vứt con d.a.o gọt xuống khay đồng. Tiếng kim loại va chạm chói tai khiến vai Vãn Cầm giật nảy, quên luôn cả cơn cuộn trào quằn quại ở bụng.
Và nàng lỡ quên mất đang lén, cứ chôn chân tại chỗ mà chẳng nhận Thượng Quan Tịch Điệm từ bao giờ.
Hắn đang nàng chằm chằm một lúc mới ngoài. Tịch Điệm đóng sầm cửa , bỏ mặc Triệu Tham tri bất tỉnh thập giá gỗ.
"Từ khi nào..." Tịch Điệm cất lời, giọng điệu vẫn bình thản như thường lệ, chỉ cách Vãn Cầm hai bước chân. "Nghi phạm chạy long nhong tận đây? Hoắc Xung ?"
Vãn Cầm ngước lên , nàng chỉ cao đến vai nên mỗi thấy mặt là ngẩng đầu lên. Nàng thản nhiên giơ chiếc chìa khoá cho Tịch Điệm xem, để tự nhớ lấy những điều .
Thượng Quan Tịch Điệm cầm lấy chiếc chìa khóa vòng tay lưng Vãn Cầm, đẩy nàng về phía .
"Bản đốc cho ngươi chìa khoá để ngươi tự tắm, để dạo."
Vãn Cầm , mặt: Hôm qua ngài rời mà khoá cửa.
Tịch Điệm thu hết tất cả chữ mắt nhưng chẳng đáp câu nào. Hắn chỉ lẳng lặng vươn tay cầm lấy một ngọn đuốc cắm vách đá, tiếp tục dẫn lối về phòng giam của Vãn Cầm. Ngọn đuốc tay hắt lên tường hai cái bóng nối gót hành lang. Cho tới tận khi về tới cửa phòng giam, Vãn Cầm mới giật tay áo Tịch Điệm.
Khi ngoái , nàng cố thật nhanh: Những thứ giá gỗ, từ khi nào?
"Từ khi mười hai tuổi." Tịch Điệm hất cằm về phía cánh cửa.
Vãn Cầm khẽ gật đầu và bước bên trong phòng. Năm mười hai tuổi nàng mới bắt đầu quen với đàn tranh, còn lún sâu vũng bùn quan trường, ở cái tuổi ...
Có lẽ nàng cất bớt sự tò mò thì sẽ hơn cho đôi bên, dù hề khước từ việc trả lời nàng.
Vãn Cầm về với cái bàn, xuống tờ giấy khoanh đỏ đoạn nhạc thứ bảy. Nàng cầm bút lên, nắn nót mép tờ giấy một dòng chữ nhỏ... chẳng hề liên quan đến thứ đang cần tìm:
Năm nay ngài bao nhiêu tuổi?
Tịch Điệm dán mắt câu hỏi ở mép tờ giấy năm giây, xong kéo chiếc ghế gỗ tới, xuống đối diện nàng như đêm. Hắn vươn tay đến, lòng bàn đầy sẹo ngửa đặt ngay bên cạnh tay của Vãn Cầm. Bàn tay ban nãy còn cầm d.a.o lóc thịt tham quan, giờ đây kiên nhẫn chờ đợi một câm hồi đáp.
Nàng lập tức đưa cây bút cho Tịch Điệm.
Và ngay xuống câu mà Vãn Cầm ghi ở mép giấy, từng nét mực đều dứt khoát và gọn gàng.
Hai mươi lăm.
________________
Chú thích:
Cung, Thương, Giác, Chủy và Vũ là thang âm của hệ thống ngũ âm cổ đại ương ứng với Đồ, Rê, Mi, Son, La trong âm nhạc phương Tây.